Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nàng thu lại tầm mắt, nhìn Đỗ Trường Khanh đang kích động mà nói: “Đỗ công tử, hoa liễu ở Thịnh Kinh vẫn phải bay thêm khoảng thời gian nữa nhỉ?”
Đỗ Trường Khanh cau mày: “Thế thì sao?”
“Nếu y quán của công tử có thể cung cấp trà thuốc, ít nhất là trong vòng hai hoặc ba tháng sẽ không cần lo lắng việc không có người mua.”
Đỗ Trường Khanh sửng sốt.
Lục Đồng khẽ mỉm cười.
Lúc mới đến Thịnh Kinh, nàng đã để ý đến bờ sông chảy qua Thịnh Kinh được bao phủ bởi những cây liễu, mùa xuân liễu bay đầy trời, việc gặp phải tình trạng nghẹt mũi là điều không thể tránh khỏi. Khi ấy người ta lại thích uống trà nên điều chế trà thuốc sẽ được mọi người đón nhận hơn.
“Chỉ cần hoa liễu còn bay thì trà thuốc vẫn sẽ bán được. Trà thuốc của ta có hiệu quả trong việc trị nghẹt mũi nhưng không thể chữa khỏi hoàn toàn. Cho đến năm sau, những vị khách trước đấy vẫn sẽ đến. Tháng ba hàng năm đều sẽ kiếm được một khoản tiền lớn, y quán Nhân Tâm của công tử sẽ không rơi vào tình trạng bấp bênh như bây giờ.”
Đỗ Trường Khanh định nói nhưng lại thôi, dường như Lục Đồng đã chạm đến nỗi đau thầm kín nhất.
Lục Đồng vẫn bình tĩnh, nếu Đỗ Trường Khanh muốn duy trì y quán thì buộc phải tìm được một mối làm ăn không thể thay thế. Trà thuốc trị nghẹt mũi chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất hắn ta có thể nắm được.
Khi đứng trước cọng rơm cứu mạng duy nhất, con người sẽ luôn bỏ hết đi những nguyên tắc của mình.
Trầm mặc một hồi, Đỗ Trường Khanh cuối cùng cũng lên tiếng, hắn ta nhìn Lục Đồng chậm rãi nói: “Lục cô nương nghĩ rất hay, nhưng nhỡ các y quán khác học được cách pha trà thuốc, liệu y quán Nhân Tâm còn có cơ hội không?”
Lục Đồng nghe vậy thì mỉm cười: “Bất kể người khác có học được cách pha trà của ta hay không, Đỗ công tử sao không nghĩ tới, ta có thể làm được trà thuốc trị nghẹt mũi chẳng lẽ lại không làm được loại trà thuốc khác sao?”
Đỗ Trường Khanh ngỡ ngàng.
Hắn ta nghi ngờ nhìn Lục Đồng: “Chẳng lẽ trà thuốc kia là cô nương tự điều chế ra sao? Không thể nào, cô nương còn trẻ như vậy…Hay là trong nhà cô nương có một vị đại phu biết y thuật? Hoặc là cô nương vô tình lấy được công thức từ nơi khác?”
Hắn ta tự mình đoán mò, Lục Đồng chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Thấy Lục Đồng không có ý định nhượng bộ, Đỗ Trường Khanh có chút thất vọng, hắn ta cầm chén trà lên nhấp một ngụm, suy nghĩ một lúc rồi mới lắp bắp nói: “Thành thật mà nói, Lục cô nương, ta rất bị thu hút bởi những điều cô nói. Nhưng lượng bạc mà cô muốn thực sự là quá nhiều. Hay là…thấp hơn chút nữa?”
Ngân Tranh tỏ ra khinh thường.
Lục Đồng nhìn chén trà trước mặt mà không nói lời nào, một lúc sau nàng mới nhìn Đỗ Trường Khanh: “Đỗ công tử, ta có thể làm trà thuốc cho công tử, tiền công tử có thể lấy hết, ta sẽ không lấy một đồng nào.”
Đỗ Trường Khanh hoài nghi nhìn nàng.
“Nhưng mà, ta có một vài điều kiện.”
Đỗ Trường Khanh thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “Nói như thế từ đầu có phải tốt hơn không, Lục cô nương có điều kiện gì?”
“Thứ nhất, ta làm trà thuốc cho y quán Nhân Tâm, Đỗ công tử phải chuẩn bị nguyên liệu, mỗi ngày làm bao nhiêu là tùy thuộc vào ta.”
Đỗ Trường Khanh cau mày: “Cái này không được đâu.”
“Dù sao thì Đỗ công tử cũng sẽ không bị thiệt.”
“Nhưng mà…”
Ngân Tranh ngắt lời: “Cô nương nhà ta đã không lấy một đồng nào của công tử, chính là tặng bạc cho công tử luôn rồi. Việc làm ăn không vốn này dù có thế nào thì Đỗ công tử cũng không bị lỗ, sao vẫn phải băn khoăn như vậy?”
Đỗ Trường Khanh im lặng một lát rồi nói: “Điều kiện thứ hai là gì?”
“Đây là lần đầu ta và Ngân Tranh đến Thịnh Kinh, không có nơi nào để ở. Làm phiền Đỗ công tử tìm giúp ta một nơi để ở, cả chỗ ở và thức ăn đều phải được đảm bảo.”
Đỗ Trường Khanh mở to mắt nhìn hai người như thể nhìn quái vật: “Hai người là từ nơi khác đến? Hai cô nương không có người quen mà tự đi đến Thịnh Kinh sao?”
Lục Đồng không trả lời hắn ta, nàng cúi đầu uống một ngụm trà rồi ngẩng đầu lên mỉm cười nói: “Nghe nói các y quán ở Thịnh Kinh dù là đại phu tầm thường thì mỗi tháng cũng được trả hai lượng bạc.”
Đỗ Trường Khanh khó hiểu gật đầu: “Đúng thế, sao vậy?”
“Ta muốn được làm đại phu chính của y quán Nhân Tâm, đây là điều kiện thứ ba.” Nàng nói.