Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lục Đồng được Ngân Tranh đỡ, đi đến tiệm son phấn cách Lầu Bảo Hương không xa.
Chủ tiệm son phấn là một nữ nhân khá đẫy đà, vừa rồi Lục Đại Sơn lao ra ngoài, nàng sợ hãi nấp sau cửa, nhìn thấy toàn bộ quá trình. Giờ phút này thấy Lục Đồng người đầy máu, nữ chưởng quầy cũng sinh lòng đồng cảm, kêu người đi nấu nước nóng, để bọn họ về phòng tắm rửa sạch một chút.
Ngân Tranh nhúng chiếc khăn tay vào nước, từng chút một lau vết máu trên mặt Lục Đồng, nói với giọng rất lo lắng: “Vết đao này không biết có để lại sẹo không…”
“Không sao đâu.” Lục Đồng trấn an nàng ta: “Vết thương không sâu, về khách điếm bôi chút thuốc bột lên là được.”
Ngân Tranh nhìn nhìn, tức giận nói: “Phạm nhân bỏ trốn ngay từ đầu rõ ràng là nhắm vào người bên cạnh vị kia, nếu không phải hộ vệ nhà nàng ta ra tay, cô nương làm gì đến nỗi này? Đúng là tâm địa ác độc!”
Người nàng ta nói chính là vị tiểu thư phủ thái sư kia.
Lục Đồng cụp mắt xuống.
Nàng nghĩ Lục Đại Sơn chạy trốn đến nơi này, nhìn thấy xe ngựa của phủ thái sư rồi mới bắt đầu cướp người. Nếu hôm nay người hắn ta bắt là thiên kim của phủ thái thái sư, nói không chừng hắn ta có thể trốn thoát được.
Đáng tiếc là trời xui đất khiến, hắn ta bắt nhầm một người bình thường vô giá trị là nàng.
Ngân Tranh một bên vắt khăn, một bên hỏi Lục Đồng: “Nhưng mà, sao vừa rồi cô nương lại đột nhiên ra tay? Làm nô tỳ giật cả mình.” Nhắc đến cảnh tượng vừa rồi, Ngân Tranh vẫn còn sợ hãi: “Cô nương xưa nay vẫn luôn bình tĩnh, hôm nay lại có hơi lỗ mãng, phạm nhân bỏ trốn kia quá hung ác, quan sai tới cũng không ít, nếu cô nương không động thủ, bọn họ cũng sẽ cứu cô nương ra.”
Trong lòng Lục Đồng cười nhạo.
Lôi Nguyên sẽ cứu nàng sao?
Nàng thấy rõ cung thủ phía sau Lôi Nguyên đã siết chặt dây cung, nhưng hắn ta lại không có ý định quan tâm đến sự sống chết của nàng.
Hơn nữa, theo những gì cái vị Bùi Điện Soái kia nói thì dường như Lôi Nguyên muốn giết Lục Đại Sơn để diệt khẩu.
Nàng là mắt xích tầm thường nhất trong vụ kiện này, cái chết của nàng không đáng kể.
Lục Đồng nói: “Bởi vì ta không tin bọn họ.”
Ngân Tranh giật mình: “Cô nương?”
“Bọn họ quyết tâm phải bắt được tên phạm nhân bỏ trốn, ta sợ bọn họ vì muốn bắt người, lấy ta làm bia ngắm.” Giọng Lục Đồng rất bình tĩnh: “Ta cũng không phải thiên kim quý nữ, chỉ là một người bình thường. Trong mắt quan chức quyền quý, ta còn không bằng một con kiến."
“Ta không muốn đặt mạng sống của mình vào tay bọn họ, ta chỉ tin tưởng chính mình.”
Ngân Tranh ngẩn người, nhất thời không nói gì.
Trong lúc im lặng, đột nhiên có giọng nói của ai đó vang lên.
“Nghe có vẻ Lục đại phu khá bất bình với những người quyền quý ở Thịnh Kinh. Chẳng lẽ đã xảy ra cãi vã gì đó?”
Lục Đồng đột nhiên ngước mắt lên.
Tiệm son phấn tràn ngập hương thơm ngọt ngào của phấn son, trong phòng không có cửa sổ, chỉ thắp một ngọn đèn dầu tối tăm mờ ảo. Một bình phong lớn được vẽ vài bông hoa dâm bụt mới nở, lá hồng thơm ngát, thoang thoảng hương thơm. Trong ánh đèn lay động, có người bước ra từ phía sau tấm bình phong.
Nam nhân trẻ khoác một chiếc áo mũi tên màu đỏ tươi, thắt lưng da quanh eo có màu đen, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến dáng người hắn càng cao ráo thẳng tắp. Hắn còn có một khuôn mặt tuấn tú như ngọc. Từ tướng mạo đến cốt cách đều là hạng nhất, hắn đứng ở nơi đây, thắp sáng cả căn phòng tăm tối thêm vài phần, tựa như đang say mộng giữa gian phòng hoa.
Ánh mắt Lục Đồng khẽ động.
Đây là "Bùi Điện Soái" trong miệng Lôi Nguyên.
Vừa nãy trong lúc hoảng loạn, nàng không nhìn kỹ mặt đối phương, giờ phút này người kia đang nói cười tươi tắn, quần áo đẹp đẽ quý giá. Lại nghĩ tới lời nói sắc bén vừa nãy của hắn với quan sai, người luôn mồm gọi hắn là "Điện soái", nam nhân này nhìn kiểu gì cũng chỉ khoảng hai mươi, tuổi còn trẻ đã có địa vị cao, chắc chắn gia thế không hề thấp.
Con cháu nhà quyền quý, thông mình lại tàn nhẫn, nàng chắc chắn phải cố né xa ra.