Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong lòng Lục Đồng đang suy nghĩ thì nhìn thấy đối phương mỉm cười đặt một vật gì đó trong tay lên chiếc bàn nhỏ trước mặt, chậm rãi nói: “Lục đại phu, ngươi đánh rơi thứ này.”
Giữa mày của Lục Đồng nhảy lên.
Bông hoa phi yến nằm trên bàn, dưới ánh đèn tỏa ra màu máu lạnh, vô cớ nhìn có chút đáng sợ.
Nàng trấn tĩnh lại rồi nhẹ nhàng nói: “Đa tạ đại nhân.” Nàng đưa tay cầm lấy bông hoa phi yến lên.
Một bàn tay giữ chặt bông hoa phi yến.
Lục Đồng ngước mắt lên.
Đốt ngón tay của nam nhân trẻ tuổi thon dài, ấn lên những bông hoa phi yến màu xanh đậm, khiến bàn tay của hắn trông như một khối ngọc trắng.
Hắn dùng ngón tay gõ nhẹ vào những bông hoa phi yến, như đang suy nghĩ gì đó, tuy đang cười nhưng đôi mắt lại tối sầm, như đang nhìn thấu lòng người.
Bùi Vân Ánh nói: "Bùi mỗ vẫn có điểm chưa rõ ràng, xin nhờ đại phu nhà họ Lục giải thích thắc mắc cho ta."
Lục Đồng lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn cười nói: “Sao bông hoa phi yến của Lục đại phu lại có ba chiếc kim bạc?”
Hoa phi yến thông thường chỉ có một kim, nhưng hoa kim của Lục Đồng lại có tới ba kim.
Ngân Tranh đứng sang một bên, vẻ mặt lo lắng.
Lục Đồng bình tĩnh nói: “Tóc ta dày, chỉ dùng một cái châm hoa rất dễ tuột ra, cho nên dùng ba cái.”
Bùi Vân Ánh hơi nhướng mày, Lục Đồng tỏ ra bình tĩnh.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mái tóc như sương mù của Lục Đồng một lúc, rồi nhanh chóng rời đi: “Thì ra là vậy.”
Lục Đồng còn chưa kịp mở miệng, đã nghe hắn thản nhiên nói: “Vậy Lục đại phu, sao lại muốn mài kim hoa phi yến sắc bén như vậy?” Hắn cười như không cười nhắc nhở Lục Đồng: “Vết sẹo trên mặt Lục Đại Sơn, những chiếc châm hoa bình thường không thể làm được.’’
Lòng Lục Đồng hơi trầm xuống, người này thật sự khó đối phó.
Đương thời, trâm hoa của nữ tử, dù là hoa ngọc hay hoa phi yến, luôn được đánh bóng để tránh làm tổn thương người khác. Mà chiếc trâm hoa phi yến do Lục Đồng đeo có những chiếc kim nhọn và dữ tợn, đừng nói là đâm thật mạnh, dù chỉ xước nhẹ cũng sẽ để lại trên da một lớp vết hằn nhỏ.
Chiếc hoa châm này, là do chính tay nàng mài ra.
Mùi phấn hồng ngọt ngào trong quán tràn ngập xung quanh tạo ra một lớp màu phấn đỏ hồng, ánh mắt Lục Đồng theo tay hắn hướng lên trên, nhìn thấy những hoa văn màu bạc sẫm tinh tế trên bao cổ tay của hắn, nàng dừng lại một lúc, sau đó ngẩng đầu lên, bình tĩnh mở miệng: “Thưa ngài, theo ta được biết, ở Thịnh Kinh không có luật nào quy định châm hoa của nữ nhân không được sắc, phải không?”
Giọng điệu của nàng rất bình tĩnh, nhưng trong mắt nàng ẩn chứa sự đối chọi gay gắt không không hề khuất phục.
Trong mắt Bùi Vân Ánh hiện lên một ý cười ngoài ý muốn, sau đó cười rộ lên, gật đầu nói: "Đúng vậy."
Vẻ mặt hắn trở nên dịu lại, hắn buông bàn tay đang cầm bông hoa phi yến ra, từ trong tay lấy ra một chiếc bình sứ cỡ lòng bàn tay đặt lên bàn: “Vết thương của Lục đại phu còn cần phải chữa trị đàng hoàng, để lại sẹo thì sẽ không tốt, thuốc trị sẹo của Thiên Vũ Hữu quân không tồi, Lục đại phu có thể thử xem.”
Lục Đồng không hề nhúc nhích, chỉ nhìn hắn rồi nói: “Đa tạ.”
Bên ngoài có người gọi hắn: "Đại nhân, có người của phủ thái sư tìm gặp."
Hắn đáp ứng, mỉm cười nhìn Lục Đồng rồi quay người rời đi.
Mãi cho đến khi bóng dáng nam nhân hoàn toàn biến mất sau tấm bình phong, trong lòng Lục Đồng mới thở phào nhẹ nhõm.
Không hiểu sao, nam nhân này rõ ràng đang mỉm cười, giọng điệu ấm áp nhưng lại khiến nàng không tự chủ được cảm thấy nguy hiểm.
May mắn thay, đó chỉ là cuộc gặp gỡ trong thoáng chốc, sau này có lẽ hai người sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại.
Nghĩ đến đây, Ngân Tranh đứng sang một bên, thận trọng nói: “Cô nương, bây giờ chúng ta quay về nhé?”
“Thu dọn hành lý đi.” Lục Đồng ngoảnh mặt đi: “Tối nay chúng ta sẽ rời khỏi khách điếm Lai Nghi.”