Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đỗ Trường Khanh chỉ để lại chìa khóa sân, không đưa chìa khóa tủ thuốc cho nàng. Trừ khi nàng đập tủ thuốc thành từng mảnh một, hoặc tìm một người đủ mạnh mẽ để chuyển tủ thuốc đi. Tuy nhiên, khu phố phía Tây lúc nào cũng có lính canh tuần tra, người quen của Đỗ Trường Khanh ở khắp mọi nơi, chỉ sợ chưa bước ra khỏi con phố này, đã phải đến quan nha.
Đỗ chưởng quần nhìn có vẻ không chính trực nhưng lại là một người khôn ngoan.
Nàng đi ra ngoài, cầm lấy cây chổi trúc được đặt trong sân: “Dọn dẹp nơi này trước đã.”
Ngân Tranh xắn tay áo lên và gật đầu đồng ý.
Tiểu viện rộng rãi nên việc quét dọn đặc biệt tốn công sức. Vì đã lâu không có người ở nên hai người đã bận rộn rất lâu chỉ để dọn dẹp nó.
Khi nàng chuyển bó củi khô cuối cùng từ sân vào bếp thì trời đã rất khuya.
Ngân Tranh nhìn cái sân như mới, không khỏi sảng khoái: "Cô nương, sân này đẹp quá!"
Lục Đồng cũng có chút giật mình.
Đá phiến xanh trong sân được quét sạch bụi và được đổ nước, trông rất sạch sẽ và trong lành. Chậu, bát trên bếp đất sau bếp được chia thành từng loại, những bó củi được xếp ngay ngắn trong góc.
Ba gian phòng đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, vì không có người ở nên đồ đạc bên trong rất đơn giản. Trong căn phòng Lục Đồng ở, rèm tre được mở ra, đặt một bức bình phong cũ kỹ, che khuất chiếc bàn tròn và tủ quần áo ở gian ngoài. Đi vòng quanh bình phong là một chiếc giường gỗ màu vàng, trải nệm mang hương sắc mùa thu. Trước cửa sổ có một tủ sách, phản chiếu cây mai bên ngoài, thanh nhã cổ xưa, thập phần xinh đẹp.
Ngân Tranh vui vẻ nói: “Ngày mai ta sẽ viết một bức tranh chữ treo lên tường, che đi vết cũ trên tường. Khi thời tiết ấm hơn, ta có thể trồng thêm hoa mẫu đơn màu vàng nhạt trong sân, đó mới gọi là xinh đẹp." Nàng quay lại nhìn Lục Đồng, thấy vẻ mặt của Lục Đồng có hơi lạnh lùng nên hỏi: "Cô nương không cảm thấy nó đẹp sao?"
Lục Đồng mỉm cười, đặt chiếc đèn lồng trong tay lên án thư trước cửa sổ rồi nói: “Trông rất đẹp.”
Sân rất đẹp, tiểu viện đã được quét tước sạch sẽ, nhìn càng giống với hình dáng ngày xưa của Lục gia trong tâm trí nàng.
Nghĩ tới Lục gia, nụ cười trên mặt Lục Đồng nhạt dần.
Hôm nay, ở Lầu Bảo Hương, vô tình, nàng lại nhìn thấy vị tiểu thư trong phủ thái sư kia.
Kha gia thịnh vượng cũng nhờ sự chiếu cố của phủ thái sư. Cái chết của Lục Nhu có lẽ cũng liên quan tới phủ thái sư.
Hôm nay nàng chứng kiến, là nàng chảy máu, không ai hỏi thăm nàng. Thiên kim của phủ thái sư vẫn bình yên vô sự nhưng lại được chào đón bằng những lời hỏi thăm ân cần.
Vị tiểu thư kia, thậm chí còn không cho nàng một ánh mắt.
Phủ thái sư và nàng hệt như trời và đất, mây và bùn.
Dưới ánh đèn, đôi mắt đen của Lục Đồng sâu như dòng nước không đáy.
Trở thành đại phu của y quán, cũng chỉ là bước đầu tiên cho mọi thứ.
Nàng phải làm thế nào mới có thể tiếp cận Kha gia?
Còn... phủ thái sư.
…
Về đêm, Tư Vệ Sở.
Khi Bùi Vân Ánh từ bên ngoài trở về thì đã rất muộn.
Vừa bước vào đại sảnh, Đoạn Tiểu Yến liền từ bên trong ra chào đón hắn. Thiếu niên mặc thanh y có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt tròn xoe không còn hoạt bát như trước nữa, nhìn có chút héo hon khác thường.
Bùi Vân Ánh liếc nhìn hắn: "Sao vậy?"
"Vân Ánh ca." Đoạn Tiểu Yến chưa bao giờ gọi hắn là "ngài" khi xung quanh không có ai khác, hắn nghe vậy, thở dài một hơi: "Hôm nay, vị tiểu thư phủ thái sư kia đã nói rõ rằng nàng ta muốn huynh hộ tống nàng hồi phủ. Huynh đem việc này ném cho ta, nàng ta sao có thể cho ta sắc mặt tốt được? Nàng ta gần như muốn ăn thịt ta.”
Bùi Vân Ánh cởi thanh đao của mình ra và đặt nó lên bàn, hắn tiếp tục bước vào và nói: "Ngươi không cảm thấy con đường thăng tiến của bản thân quá chậm sao? Ta cho ngươi một cơ hội để thể hiện không tốt sao?"
"Đây là cơ hội thể hiện gì vậy?" Đoạn Tiểu Yến đi theo hắn, có chút phàn nàn: "Nàng hứng thú với vẻ đẹp của huynh, không phải ta. Hơn nữa, phủ thái sư cũng không quản đến Điện Tiền Tư, chúng ta cũng không cần làm hài lòng họ."
Bùi Vân Ánh không để ý tới hắn ta, vừa đi vừa hỏi: "Lục Đại Sơn thế nào?"
"Đã đưa đến Hình Ngục Tư. Nhưng Vân Ánh ca." Đoạn Tiểu Yến nhỏ giọng hỏi: "Lôi Nguyên của Binh Mã quân là bà con, còn là cháu trai của Hữu tướng. Sợ rằng vụ án ở Quân Mã Giám cũng có liên quan đến Hữu tướng, chúng ta đắc tội Hữu tướng như thế...”
Bùi Vân Ánh không tỏ ý kiến: "Sao vậy, ngươi sợ hắn à?"
Đoạn Tiểu Yến không nói nên lời: “Huynh không sợ, nhưng ta lại khác.” Hắn ta nói mấy câu, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, lấy ra một thứ từ trong ngực: “Đúng rồi, ta suýt chút nữa quên mất chuyện này.”
Bùi Vân Ánh dừng bước.
Đó chính là loại thuốc xóa sẹo hắn đưa cho nữ đại phu vào buổi sáng.
“Nữ chưởng quầy tiệm phấn son đuổi theo bọn ta, nói bọn ta để quên một thứ. Ta nhìn thấy thì nhận ra đây không phải thuốc xóa sẹo lần trước Thái hậu nương nương thưởng cho huynh sao, sao lại đánh rơi trong tiệm phấn son? "
Bùi Vân Ánh trầm tư nhìn chằm chằm bình thuốc một lát, sau đó lắc đầu cười, ném bình thuốc cho Đoạn Tiểu Yến, đi về phía trước.
Đoạn Tiểu Yến luống cuống tay chân bắt được: “Vân Ánh ca?”
Hắn xua tay: “Cho ngươi.”