Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Y Quán Nhân Tâm hôm nay mở cửa sớm hơn thường lệ.
Cả xóm Tây Nhai đều biết, Đỗ thiếu gia là một tên công tử ham ăn biếng làm. Trước khi cha hắn mất có để lại cho hắn một cơ nghiệp to lớn, đáng tiếc Đỗ thiếu gia không có chí tiến thủ, ngày ngày cùng đám lưu manh phá làng phá xóm, toàn bộ sự nghiệp kinh doanh của một gia tộc lớn hoàn toàn bị huỷ hoại. Khi tỉnh ngộ thì chỉ còn lại một tiệm thuốc nhỏ ở Tây Nhai, lại còn kinh doanh thua lỗ, đìu hiu, sắp sửa phải đóng cửa.
Nhưng hôm nay Y Quán Nhân Tâm có vẻ khác lạ.
Bảng hiệu trước cửa được lau chùi sạch sẽ, chữ tuy nguệch ngoạc nhưng sáng sủa hơn hẳn. Chiếc bàn gỗ dài trước cửa tiệm được dời vào trong một chút, khiến không gian trong tiệm không còn chật chội như trước. Quầy thuốc được dọn dẹp gọn gàng, nhìn vào trong, tiệm thuốc chật hẹp cũ kỹ ngày nào giờ đây đã trở nên ngăn nắp sạch sẽ và rộng rãi hơn hẳn.
Tuy nhiên, điều thu hút sự chú ý nhất vẫn là vị cô nương đang đứng trước quầy thuốc.
Một cô nương lạ đến Y Quán Nhân Tâm.
Vị cô nương này rất xinh đẹp, da trắng như tuyết, thần thái thanh tú, mặc một chiếc váy dài bằng vải bông mỏng màu trắng, mái tóc đen được chải lệch sang một bên và tết thành bím buông thõng trước ngực. Trên người cô không đeo bất kỳ trang sức nào ngoại trừ bông hoa trắng bằng lụa ở bên mai tóc, nhưng lại khiến cho những tiểu thư được trang điểm cầu kỳ khác đều trở nên lu mờ.
Vẻ đẹp của vị cô nương khi đang cúi đầu sắp xếp thuốc trước quầy thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong các cửa hàng xung quanh.
Bên cạnh là tiệm may nhà họ Cát, mẹ già trong nhà bị táo bón, đến mua hạt ba đậu*, nhân tiện kéo Đỗ Trường Khanh sang một bên, nhìn về phía cô nương trước quầy thuốc và nhỏ giọng hỏi: “Trường Khanh, đây là ai vậy?”
*Hạt dùng chữa hàn tích đình trệ, bụng đầy trướng, táo bón, đại tiện bí kết (tắc nghẽn ruột) ho nhiều đờm loãng, đau tức ngực, bạch hầu và sốt rét.
Đỗ Trường Khanh nhìn Lục Đồng đang bốc thuốc, khẽ cười khẩy: “Đây là vị đại phu mà bổn thiếu gia ta mời về đây, Lục đại phu!”
Thợ may Cát ngạc nhiên nhìn hắn ta, “Nữ đại phu?”
“Nữ đại phu thì sao?” Đỗ Trường Khanh không vui, “Nữ đại phu có làm gì ngươi à?”
“Nữ tử làm sao có thể làm đại phu được? Hơn nữa, tuổi tác của nàng ta nhìn còn nhỏ hơn cả huynh?” Thợ may Cát suy nghĩ một lúc, mắt đảo quanh, nở một nụ cười hiểu rõ: “Ta biết rồi, nàng ta là người tình của huynh phải không? Người tình thì người tình, sao phải thần bí như vậy?”
“Ngươi đừng nói bậy bạ.” Đỗ Trường Khanh tức giận nói: “Nàng ấy là đại phu chính thống! Biết khám bệnh, biết bốc thuốc, đừng nghĩ ai cũng không biết xấu hổ như ngươi!”
Thợ may Cát bị mắng oan uổng, cầm ba đậu tức giận bỏ đi.
Đỗ Trường Khanh nhìn theo bóng người to như tảng đá của hắn ta, mắng một câu “Miệng chó không mọc được ngà voi”, rồi lại nhìn về phía cô nương xuất thuỷ phù dung* trước quầy thuốc, vừa có chút bối rối, vừa có chút đắc ý.
*Xuất thuỷ phù dung: hoa sen mới nở, phép ẩn dụ cho vẻ đẹp tươi mới, miêu tả một người phụ nữ đẹp tự nhiên.
Một lúc sau, hắn ta tự nói: “Nữ đại phu thì sao? Còn đỡ hơn cái vỏ cây cổ thụ của Hạnh Lâm Đường?”
Hắn ta khạc nhổ một cái, không biết là đang thuyết phục bản thân hay thuyết phục người khác.
“Xấu xí như vậy, bổn thiếu gia ta còn chẳng thèm!”
“Biết cái rắm gì!”
…
Tin tức về việc Y Quán Nhân Tâm có một cô nương xinh đẹp đến làm việc nhanh chóng lan truyền khắp Tây Nhai.
Cư dân Tây Nhai đều là những người buôn bán quen thuộc đã kinh doanh mười mấy năm, ngày ngày gặp mặt, Đỗ lão gia ngày trước khởi nghiệp ở Tây Nhai, sau đó làm ăn phát đạt và dọn nhà đi nơi khác, những người hàng xóm vừa ao ước vừa ganh tỵ, nay con trai của ông lại sa sút, trở về nơi khởi nghiệp của cha, mọi người trong phố vừa thở dài, nhưng lại có chút thương cảm.
Tuy nhiên, sự thương cảm này chưa kéo dài được bao lâu, Đỗ Trường Khanh đã mời một cô nương xinh đẹp về làm việc, các bà hàng xóm bắt đầu coi thường cách làm việc của anh ta.
Xem ra, sớm muộn gì Đỗ thiếu gia cũng sẽ tiêu hết gia sản.
Đúng là bùn nhão không thể trát lên tường!
Cách đó không xa, tại Hạnh Lâm Đường, chưởng quầy Bạch Thủ Nghĩa đang ngồi ở bàn trong, thong thả nhấp từng ngụm trà.
Bạch Thủ Nghĩa năm nay bốn mươi tuổi, mặt trắng trẻo, thân hình hơi mũm mĩm, mặc một chiếc áo choàng màu xanh lam, thắt lưng bằng dây lụa màu sắc sặc sỡ, gặp ai cũng nở nụ cười ba phần, trông có vẻ hòa đồng, nhân hậu, dễ gần, nhưng lại có một đôi mắt tinh ranh.
Hắn vốn dắt díu khởi nghiệp bằng nghề bán thuốc, dần dần tích góp được chút vốn liếng, bèn mua một gian mặt bằng lớn ở Tây Nhai và mở tiệm thuốc “Hạnh Lâm Đường”. Hạnh Lâm Đường rộng rãi, chủng loại thuốc đa dạng, khách ra vào tấp nập. Nhưng Bạch Thủ Nghĩa không hề thỏa mãn với điều đó.
Hắn từ lâu đã nhòm ngó Y Quán Nhân Tâm. Y Quán Nhân Tâm tuy cũ kỹ và xuống cấp, nhưng lại nằm ngay mặt tiền phố, vị trí vô cùng đắc địa. Bạch Thủ Nghĩa muốn mua lại tiệm để làm một y quán chuyên chữa bệnh, còn Hạnh Lâm Đường thì chủ yếu bán dược liệu. Như vậy, toàn bộ bệnh nhân ở Tây Nhai sẽ thuộc về Hạnh Lâm Đường, tiền bạc sẽ liên tục chảy vào túi hắn.
Tuy nhiên, Đông gia của Y Quán Nhân Tâm là Đỗ Trường Khanh lại nhất quyết không chịu bán tiệm.