Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bạch Thủ Nghĩa trong lòng rất coi thường Đỗ Trường Khanh. Đỗ lão gia để lại cho Đỗ Trường Khanh một gia tài kếch xù, vậy mà cũng có thể tiêu tan hết, nếu đổi lại là hắn, hắn đã sớm làm cho gia sản tăng lên gấp nhiều lần. Đỗ Trường Khanh đã phung phí cả nửa đời người, bỗng nhiên lại tỉnh ngộ, làm bộ ra vẻ hối cải cho ai xem chứ?
Hắn cũng không lo lắng Đỗ Trường Khanh không chịu bán y quán, dù sao mỗi tháng Y Quán Nhân Tâm chỉ có vài lượt khách, e là Đỗ Trường Khanh cầm cự không được bao lâu, đến lúc đó buộc phải bán tháo, Bạch Thủ Nghĩa sẽ đưa ra giá càng thấp hơn.
Bạch Thủ Nghĩa chỉ chờ Y Quán Nhân Tâm đóng cửa, ngày nào đó Đỗ Trường Khanh khóc lóc van xin hắn, ai ngờ hôm nay lại nghe người ta nói, Đỗ Trường Khanh không biết từ đâu mời một cô nương xinh đẹp đến làm đại phu.
Thật khiến người ta tò mò.
Phụ tá Văn Hữu của Hạnh Lâm Đường dò hỏi tin tức trở về, đứng trước mặt Bạch Thủ Nghĩa khai báo chi tiết: “... Đúng là có một cô nương trẻ đứng trong y quán, trông khá xinh đẹp, đúng rồi, cô nương đó trước đây cũng đã đến Hạnh Lâm Đường, tìm Chu đại phu bán thuốc.”
Bạch Thủ Nghĩa ngừng bưng chén trà, nhìn về phía người đàn ông trước quầy thuốc: “Lão Chu, có chuyện này không?”
Người đàn ông này tên là Chu Tế, vốn là đại phu của Y Quán Nhân Tâm. Sau khi Đỗ lão gia qua đời, Chu Tế thấy Đỗ Trường Khanh đổ đốn, bèn tìm cớ rời đi, chuyển sang Hạnh Lâm Đường.
Cũng từ sau khi Chu Tế rời đi, Đỗ Trường Khanh chẳng còn gì để mất, suýt biến y quán thành tiệm thuốc.
Chu Tế gầy gò, khuôn mặt đen nhẻm để ria mép, mặc áo dài bằng tơ tằm, thân hình trông như cây sậy lắc lư trong bộ quần áo. Kẻ này ỷ vào y thuật mà đối xử với các phụ tá trong y quán luôn kiêu ngạo, nhưng lại hết sức nịnh bợ, lấy lòng Bạch Thủ Nghĩa.
Nghe Bạch Thủ Nghĩa hỏi, Chu Tế suy nghĩ một lát mới trả lời: “Đúng là vài ngày trước có hai nữ tử ngoại từ ngoại thành đến bán Bồ hoàng thán, hình như còn muốn gửi bán trà thảo dược. Bồ hoàng thán xào tạm được, trà thảo dược ta không dám dùng, đã cho người vứt đi.”
Bạch Thủ Nghĩa gật đầu hài lòng: “Ngươi là người hiểu chuyện, Hạnh Lâm Đường không giống những tiệm thuốc nhỏ kia, không thể dùng những thứ không rõ nguồn gốc, kẻo tự làm hỏng thương hiệu.”
“Chưởng quầy, Y Quán Nhân Tâm bên kia…” Chu Tế thử dò hỏi.
Bạch Thủ Nghĩa đặt chén trà lên bàn, chậm rãi nói: “Một người nữ nhân ngoại thành, Đỗ Trường Khanh vậy mà cũng dám cho cô ta làm đại phu. Ta thấy hắn ta ham mê sắc đẹp, tự chuốc lấy họa. Cứ nhìn đi, sẽ chẳng mấy ngày nữa, Y Quán Nhân Tâm sẽ trở thành trò cười cho cả giới hành y ở Thịnh Kinh.”
Hắn vuốt ve dây lưng bằng lụa, khinh miệt cười một tiếng: “Bùn nhão không thể trát lên tường, quan tâm hắn ta làm gì.”
...
Đỗ Trường Khanh không hề biết rằng trong miệng Bạch Thủ Nghĩa, mình là một đống bùn nhão.
Nhưng cho dù biết đi chăng nữa, lúc này cũng không có thời gian để bàn cãi.
Trong y quán, Lục Đồng đang lần lượt nhặt những viên trà thảo dược đã làm xong vào lọ. Trên chiếc bàn gỗ màu vàng ngoài cùng, đã xếp chồng lên nhau khoảng mười mấy lọ trà thảo dược, nhìn qua như một ngọn tháp nhỏ uy nghi, vô cùng hoành tráng.
Tuy nhiên, mặc dù Đỗ Trường Khanh ra sức rao bán suốt nửa ngày, có rất nhiều mỹ nữ tới xem , nhưng trà thảo dược lại không ai hỏi han đến.
Ngân Tranh kéo Đỗ Trường Khanh sang một bên: “Đông gia, trước cửa vắng vẻ như vậy, huynh không thể nghĩ cách khác sao? Ví dụ như nhờ người phổ biến trà thảo dược này bằng cách hát thành bài ca, hoặc mời vài vị cô nương đến trước cửa bàn chuyện làm ăn, tóm lại cũng đỡ hơn là ngồi đây ngẩn ngơ chứ?”
Đỗ Trường Khanh trợn mắt: “Ngân Tranh cô nương, đây là y quán, không phải hoa lâu, sao có thể tuỳ tiện như vậy?”
Sắc mặt Ngân Tranh hơi thay đổi , một hồi không còn mở miệng nói tiếp nữa.
Đỗ Trường Khanh không hề hay biết, chỉ lẩm bẩm: “...Trước đây ta đã nói với cô nương nhà cô rồi, một nữ tử hành nghề y, chưa chắc sẽ có ai tin tưởng. Cô nhìn những tên khốn nạn kia kìa, đều là đến xem trò cười. Họ không tin vào nữ đại phu, đương nhiên cũng không thể thử trà thảo dược mới. Chúng ta mở cửa cả nửa ngày, một lọ cũng không bán được.” Nói thì nói vậy, trong mắt cũng hiện lên chút lo lắng.
Đang lo lắng, A Thành bên ngoài bỗng hét lên: “Hồ Viên Ngoại đến rồi!”
Đây quả là vị Bồ Tát sống, Đỗ Trường Khanh nghe vậy, mắt sáng rỡ lên, lập tức nở nụ cười, bước ra ngoài đón, vừa đi vừa nói: “Thúc Thúc!”
Lục Đồng đang gói trà thảo dược, ngước mắt lên thấy ngoài cửa bước vào là một ông lão quấn khăn, ăn mặc như nho sĩ.
Vị Hồ Viên Ngoại này được Đỗ Trường Khanh dìu dắt vào y quán, vừa gọi một tiếng “Trường Khanh à”, liền nhìn thấy Lục Đồng trước quầy thuốc, trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ: “Đây là…”
Đỗ Trường Khanh dìu Hồ Viên Ngoại vào trong tiệm ngồi xuống, dặn A Thành đi pha trà. Bây giờ tiệm đã được dọn dẹp, vị trí quầy thuốc được dời đi, trông rộng rãi hơn rất nhiều, Hồ Viên Ngoại nhìn xung quanh, vô cùng kinh ngạc: “Trường Khanh, tiệm của con trông thuận mắt hơn nhiều so với trước đây.”
Đỗ Trường Khanh cười cười: “Chỉ dọn dẹp lại một chút thôi.”
“Không tệ.” Hồ Viên Ngoại rất hài lòng: “Xem ra những lời lão phu nói lần trước con đã nghe vào lòng, tiến bộ rất nhiều.”
Đỗ Trường Khanh cười trừ.
Hồ Viên Ngoại lại nhìn sang Lục Đồng: “Vị này…”
Đỗ Trường Khanh cười nói: “Đây là đại phu cháu vừa mời về, trà của thúc chính là…”
“Xằng bậy!”
Không đợi Đỗ Trường Khanh nói hết câu, Hồ Viên Ngoại đã vội đứng dậy, quát lớn: “Nữ nhân vô tri, sao có thể hành y được?”