Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đêm tối như mực, Tây Nhai không một dấu chân người.
Đèn lồng dưới biển Y quán Nhân Tâm sáng rực rỡ, cây mận với cành lá lẻ loi trước của cũng tỏa ra vài tia sáng hồng hồng.
Khoảng sân nhỏ ồn ào tiếng người.
Hôm nay là đêm giao thừa, Đỗ Trường Khanh kể từ khi Đỗ lão gia qua đời, trong nhà đã không còn người thân thích, nghĩ tới hai cô nương Lục Đồng và Ngân Tranh từ nơi khác đến ăn tết lẻ loi sẽ quá thê thảm, nên đã tình nguyện mang cơm tất niên đến y quán. Lại nghĩ tới Miêu Lương Phương hiện giờ cũng đang lẻ loi một mình, không có bạn bè người thân, vì thế bảo A Thành mời Miêu Lương Phương đến.
Bình thường sân sau ở y quán ban đêm thường im ắng, tối nay hiếm khi trở nên náo nhiệt.
Ngân Tranh bưng đĩa cá lư hấp cuối cùng từ trong bếp ra, đi tới chỗ mọi người ngồi vây quanh bàn gỗ: “Nhường đường một chút, cẩn thận bỏng ——”
Sân nhỏ vốn không lớn, nên nếu đặt bàn vào trong đó, sẽ hơi chật chội, nhưng có lẽ là bởi vì chật chội, nên rét buốt cũng đêm đông cũng được xua tan.
Đỗ Trường Khanh nhìn chằm chằm đĩa cá Ngân Tranh bưng.
Không trang trí bất kì một cái gì, hai con cá lư chỉ tùy tiện nằm trên đĩa, cái đuôi nửa dựng nửa cụp, bốn con mắt to nhìn chằm chằm lên trời, bộ dáng chết không nhắm mắt khiến người khác nhìn đã không muốn ăn.
“Ngân Tranh cô nương.” Đỗ Trường Khanh chỉ vào hai con cá chết: “Với kỹ năng nấu ăn như vậy, ngươi có làm hai con cá này thất vọng khi chết đi không?”
Ngân Tranh đặt đĩa cá “loảng xoảng” lên bàn, nhìn hắn ta cười bằng mặt nhưng không bằng lòng: “Tại sao không nói chủ nhân có đúng không khi hành hạ gia nhân đến chết?”
Đỗ Trường Khanh nghẹn lời.
Hai con cá lư là quà năm mới của Hồ viên ngoại, lúc đưa tới còn nhảy nhót tung tăng, thoạt nhìn đã thấy mùi vị màu mỡ. Nhưng mà khi giết cá lại khó khăn, Đỗ Trường Khanh thầm muốn thể hiện một phen trước mặt hai cô nương trẻ, đã đẩy Lục Đồng ra, xung phong nhận việc nói: “Chuyện máu me be bét cô nương như ngươi làm cái gì, xem chủ nhân này!”
Ai ngờ đã qua một canh giờ, Đỗ Trường Khanh vẫn ở sau bếp bắt hai con cá kia.
Con cá không hề hấn gì, còn hắn ta tự làm mình bị thương tám nghìn lần.
Sau đó vẫn là Lục Đồng đảm nhận công việc dang dở của hắn ta, giơ tay chém xuống, giết cá mổ xác, mới có thể đặt món này lên bàn ăn đêm nay.
A Thành cười tủm tỉm nói: “Không có gì, chúng ta còn có thịt muối tiểu ca đưa, vịt dở của Tống tẩu, móng giò của Cát thợ may…”
Năm người của Y quán Nhân Tâm, tuy Lục Đồng và Ngân Tranh biết nấu cơm, nhưng cũng chỉ có thể nấu vài món, không đến nỗi ăn vào sẽ chết người.
Đỗ Trường Khanh từ nhỏ đã cơm tới đã há mồm duỗi tay, từ nhỏ đến lớn chỉ có thể làm món trứng xào.
Miêu Lương Phương càng không cần phải nói, có tiền đi ăn mì, không có tiền liền ăn cháo, kia gian phá phòng liền nồi đều chỉ có một cái, trù nghệ tự nhiên thường thường.
Chỉ có A Thành mới có thể nấu hai món ăn, nhưng mà nhiều người như vậy, A Thành chỉ là một tiểu hài nhi, cũng không thể trông chờ một mình hắn ta có thể làm được một bàn cơm tất niên thịnh soạn.
Đáng tiếc đêm giao thừa, hầu như tất cả các tiệm cơm tửu lầu ở Thịnh Kinh đều đóng cửa, Đỗ Trường Khanh mặt dày, gõ cửa từng nhà hàng xóm, xem có thể dùng bạc đổi lấy vài món ăn không.
Cũng may một năm qua danh tiếng của Y quán Nhân Tâm ở Tây Nhai đã dần chuyển biến tốt đẹp, quan hệ của Ngân Tranh với hàng xóm láng giềng cũng được chuẩn bị không tồi, phần lớn đều nguyện ý cho hắn ta mà không cần bạc.
Cát thợ may cho bát chân giò, Tống tẩu cho đĩa vịt dở, Tôn quả phụ bố thí cho nửa nồi chân giò hun khói trộn tôm viên, bảo Tam Lang gửi một cái chân giò heo ướp —— để cảm tạ Y quán Nhân Tâm đã giúp hắn ta bây giờ tốt hơn Phan An.
Khâu khâu vá vá như vậy, A Thành và Ngân Tranh lại thêm vài loại rau linh tinh, hấp một con cá, pha rượu Đồ Tô mà họ đã mua một tháng trước, vậy mà cũng nấu ra được một bàn giống hình dạng của một bữa cơm tất niên.
Thức ăn nóng hôi hổi, Đỗ Trường Khanh đứng dậy, rót rượu Đồ Tô vào bát rượu trước mặt mọi người, rượu mới được ủ, vừa rót ra đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.
Đỗ Trường Khanh nâng bát rượu lên, nhìn cây mai đỏ rực nở khắp sân kia, có chút xúc động.
“Cây này mấy năm trước đều như chết héo, Lục đại phu không hổ danh là nữ thần y diệu thủ hồi xuân*, còn có thể khiến cây khô hồi sinh, nở hoa lần nữa, thật là ghê gớm.”
*Diệu thủ hồi xuân: khen ngợi y sư tài giỏi, chữa trị được bệnh nặng.
Mọi người nhìn theo ánh mắt hắn ta, cây mai trong sân kia vốn khô héo gầy còm, bây giờ cành lá lốm đốm màu đỏ thẫm, ánh lên trên cửa sổ gỗ, bộ dáng cành hoa đung đưa trông rất sống động.
Miêu Lương Phương nói: “Bảo kiếm sắc nhọn đến từ sự mài giũa, hương thơm hoa mai đến từ sự lạnh giá. Đỗ chưởng quầy cũng coi như khổ tận cam lai.”
Mọi người im lặng một lúc.
Khi Lục Đồng lần đầu tới Y quán Nhân Tâm, y quán xập xệ cũ nát, bảng hiệu treo trên cửa xiêu xiêu vẹo vẹo, bộ dáng tưởng chừng như ngày mai là sẽ phải ủ rũ đóng cửa.
Nhưng chỉ một năm ngắn ngủi, từ thu không đủ chi đã có chút danh tiếng, láng giềng phố Tây đau đầu nhức óc đều đến Y quán Nhân Tâm, quả thực coi như khổ tận cam lai.
Đỗ Trường Khanh giơ bát rượu lên hướng về Lục Đồng, trịnh trọng lạ thường nói: “Lục đại phu, Đông gia kính ngươi một chén, cảm tạ ngươi đã cứu lại di nguyện của cha ta, nếu không phải ngươi đã ngăn cơn sóng dữ, y quán này sớm muộn gì cũng thất bại trong tay ta, cha ta dưới chín suối chắc chắn sẽ không yên lòng.”
“Đa tạ!” Hắn ta nâng bát rượu chạm một cái vào bát rượu trong tay Lục Đồng, một hơi uống cạn.
A Thành thấy thế, cũng vội vàng đứng dậy, hai tay nâng bát nhỏ trước mặt lên.
Hắn ta vẫn chỉ là một hài tử, không thể uống rượu, vì thế Ngân Tranh đã cố tình mua nước hoa quả cho hắn ta.
Tiểu nhị cầm bát nước hoa quả, cười hì hì nói với Lục Đồng: “Lục đại phu, A Thành cũng kính ngài một ly. Sau khi ngài và Ngân Tranh cô nương tới, thấy Đông gia càng ngày càng vui vẻ.”
“Từ sau khi lão gia qua đời, tiểu nhân đã lâu rồi chưa thấy thiếu gia vui vẻ như vậy.”
Đỗ Trường Khanh đá hắn một cái: “Thiếu gia không vui lúc nào?”
A Thành xoa mông: “Bây giờ càng vui vẻ hơn mà!”
Lục Đồng cầm lấy bát rượu trước mặt, vừa nhấp một ngụm, bát rượu của Ngân Tranh đã ở trước mặt nàng.
“Cô nương.” Ngân Tranh ghé sát tai nàng nhỏ giọng mở miệng: “Nô gia cũng cảm ơn ngươi, cảm ơn ơn cứu mạng của cô nương, cũng cảm ơn cô nương cho nô gia đi theo, có một nơi nương náu ở chỗ này.”
Nàng ta biết ơn Lục Đồng, nếu không có Lục Đồng, nàng ta đã sớm trở thành một nắm đất vàng trên bãi tha ma ở thành Tô Nam.
Nàng ta không ngờ bây giờ lại có cuộc sống yên ổn như vậy, trông quan một y quán nhỏ, mỗi ngày nghe hàng xóm bàn tán việc nhà, ngày tháng cứ như vậy trôi qua.
“Hai người các ngươi lẩm nhẩm lầm nhầm cái gì đấy? Đỗ Trường Khanh nhíu mày: “Có chuyện gì mà ta là Đông gia cũng không nghe được à?”
Ngân Tranh khinh thường: “Chuyện nữ tử thì thầm với nhau, chưởng quầy là một đại nam nhân thì nghe cái gì?”
Đỗ Trường Khanh “khịt” một tiếng: “Ai thèm quan tâm?” Lại thấy Miêu Lương Phương ngồi một bên bất động như núi, liền nói: “Sao ngươi không đi kính rượu?”
“Ta kính cái gì?” Miêu Lương Phương duỗi tay áo, mười phần ngạo mạn: “Bây giờ ta đang dạy Tiểu Lục, cũng có thể coi là sư phụ của Tiểu Lục. Chỉ có học sinh mới kính rượu với tiên sinh, làm gì có tiên sinh nào chủ động kính học trò chứ?”
Hôm nay hắn ta mặc một chiếc áo bông sam cổ tròn mới toanh, đó là chiếc áo mà Đỗ Trường Khanh đã trả tiền cho cửa hàng của Cát thợ may bên cạnh để may cho hắn ta. Cũng cắt tỉa râu ria, chải mái tóc rối, tết thành búi tóc. Cái khác không nói, khuôn mặt già nua của hắn ta với những đường rãnh chằng chịt, bộ dáng của lão đại phu nhìn thuyết phục bệnh nhân hơn cô nương xinh đẹp như Lục Đồng.
“Thiếu quá đến ăn vạ à.” Đỗ Trường Khanh khịt mũi coi thường: “Lục đại phu của chúng ta, y thuật sánh ngang với y quan Viện Y Quan Hàn Lâm, sáng chế ra loại thuốc chấn động thành Thịnh Kinh, nhìn là biết kế thừa từ cao nhân. Người ta có sư phụ đàng hoàng, cần gì một lão y quan hết thời tới dạy?”