Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Miêu Lương Phương nghẹn ngào, trợn mắt giận dữ nhìn Đỗ Trường Khanh.
Dù rất tức giận, nhưng lời này không thể phản bác.
Ở cùng Lục Đồng mấy ngày, Miêu Lương Phương nhận ra, Lục Đồng thực sự có công phu trong tay. Nàng có thiên phú chẩn đoán, tùy tay kê phương thuốc, kĩ năng châm cứu thuần thục, mỗi loại mang đến Thái Y Cục đều đáng để khiến những lão đông tây của Thái Y Cục phải ngạc nhiên tuy rằng có một chút hoang dã.
Nàng hẳn là có một sư phụ công phu thâm hậu, y thuật vượt xa các y quan trong cung hiện giờ. Ngoại trừ việc nói cho mọi người vị sư phụ kia đã qua đời, Lục Đồng từ đầu tới cuối đều không tiết lộ một chút manh mối nào về vị sư phụ này, có lẽ là vì bảo vệ sư phụ cao nhân luôn có chút nóng nảy.
Miêu Lương Phương cảm khái: “Tiểu Lục, vị sư phụ kia của ngươi thật tốt, đã dạy ngươi giỏi đến như vậy.”
Nhiều phương thuốc như vậy, nhiều dược lý như vậy, Lục Đồng còn trẻ như vậy y đạo đã vượt rất ra nhiều lão y giả, chỉ có thể nói rằng sư phụ của nàng đã dạy cho nàng tất cả những gì có thể dạy. Đặt tay lên ngực tự hỏi, bản thân Miêu Lương Lương không thể giấu bất kì điều gì, có thể thấy tư cách của đối phương rất cao, cũng rất trân trọng đồ đệ của mình.
Lục Đồng không nói gì, một lát sau, nàng cúi đầu, nhấp một ngụm rượu Đồ Tô trong bát, nói: “Đúng vậy.”
“Nàng ta rất tốt với ta.”
Thanh âm rất nhẹ, như một làn gió lạnh, lại tức khắc bị thanh âm cao vút của Đỗ Trường Khanh cắt đứt.
“Chúng ta cùng kính vị sư phụ này, cảm tạ nàng ta đã dốc lòng dạy dỗ Lục đại phu của chúng ta, dạy ra một nữ thần y cho Tây Nhai chúng ta.”
“Cảm tạ sư phụ!” A Thành ồn ào vỗ tay.
“Cảm tạ sư phụ.”
Tiếng vỗ tay ồn ào gần như át đi tiếng pháo nổ trong nhân nhà của người dân ở Tây Nhai.
A Thành nhảy khỏi ghế, khom lưng lôi từ dưới bàn ra một chiếc khay đồng lớn, trên khay có mấy quả cam đỏ và hồng, ở rìa có vài cành bách. Hắn ta bẻ gãy cành bách, rồi bẻ quả hồng và quả quýt, hô một tiếng: “Mọi việc thuận lợi.”
Lục Đồng ngơ ngẩn.
Ánh đèn chiếu xuống khay đồng trước mặt trong sân nhỏ, ánh lên tia sáng mờ ảo.
Nữ tử ngồi trước bàn nhìn chằm chằm vào chiếc khay lớn xếp đầy quýt và hồng, đáy mắt có chút hoảng hốt.
Rất nhiều năm trước, khi nàng vẫn còn là một tiểu cô nương, mỗi năm đến trừ tịch, mẫu thân cũng sẽ mang lên một khay lớn như vậy, cho mấy hài tử trong nhà lần lượt bẻ gãy cành bách.
“Bách Hồng Quýt”, ngụ ý “Mọi việc thuận lợi”.
Khi đó nàng còn nhỏ tuổi, luôn đòi phải là người đầu tiên bẻ quả hồng, nhưng vì sức nhỏ, thường không bẻ được hết, bẻ đến mức tay đầy nước, làm bẩn cả chiếc váy mới.
Nàng bẹt miệng sắp khóc, bị mẫu thân nghiêm khắc ngăn cản: “Hôm nay trừ tịch, khóc là xui xẻo!”
Lục Nhu nghiêng người, lặng lẽ lấy chiếc sủi cảo bọc tiền xu trong bát để vào bát của nàng.
Lục Đồng còn chưa kịp nở nụ cười, sủi cảo đã bị Lục Khiêm nhanh tay lẹ mắt gắp lấy khỏi bát nàng, thiếu niên làm mặt quỷ nhìn nàng: “Đa tạ!”
“Oa...” một tiếng.
Nước mắt nghẹn nửa ngày, cuối cùng vẫn trào ra.
Ký ức về trừ tịch đối với Lục Đồng luôn rất náo nhiệt, cho đến khi rời khỏi huyện Thường Vũ.
Vân Nương ngoài việc thử thuốc và cho nàng uống thuốc giải đúng giờ, phần lớn thời gian đều không ở trong núi. Lục Đồng ngây ngốc ở đỉnh núi Lạc Mai bảy năm, bảy năm này, trừ tịch mỗi năm đều chỉ có một mình Lục Đồng trải qua.
Mấy năm đầu đến đỉnh núi Lạc Mai, Lục Đồng luôn thầm mong năm nay sẽ không phải cô đơn. Có đôi khi, nàng thà tình nguyện ở lại núi cho Vân nương thử thuốc với nàng, còn hơn lẻ loi cô độc một mình trên núi đón giao thừa.
Nỗi đau khi thử thuốc luôn tốt hơn đón đêm giao thừa chỉ có một mình.
Trong những lúc náo nhiệt như vậy, nỗi cô độc của con người luôn lớn hơn bao giờ hết.
Nhưng cuối cùng nàng chỉ có thể lục tìm những cành khô và mấy quả dại chưa chín bày cạnh nhau, đặt trong chậu sắt, tự mình bẻ, nhỏ giọng tự nhủ...
Mọi việc thuận lợi.
“Mọi việc thuận lợi.” tiếng cười nói ồn ào trong sân.
Đáy mắt Lục Đồng hiện lên một cảm xúc khó nói.
Rất nhiều năm rồi, lần đầu tiên, nàng không còn phải tự mình nói “Mọi việc thuận lợi” nữa.
Ngân Tranh bưng bát rượu đi tới, nàng ta rất vui vẻ, nên uống không ít, gò má ửng đỏ, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Lục Đồng.
“Cô nương.” Nàng ta hỏi: “Có phải đang rất ồn ào không?”
Lục Đồng lắc đầu.
Ngân Tranh nhẹ nhàng thở ra: “Vậy là tốt rồi, ta còn tưởng ngài thích yên lặng, nhiều người ồn ào nhốn nháo như vậy, ngài sẽ không vui.”
Lục Đồng rũ mi, thanh âm rất nhẹ: “Không.”
Nàng đã ngây ngốc ở đỉnh Lạc Mai nhiều năm, tự mình nói chúc mừng năm mới nhiều lần, nên gần như quên mất rằng, nàng rất thích náo nhiệt.
Nàng vốn dĩ rất sợ cô quạnh.
Đỗ Trường Khanh vẫn đang ồn ào ở đầu bên kia: “Trước tiên chúng ta chúc Lục đại phu sẽ là nhất minh kinh nhân* trong kỳ thi mùa xuân, hoa ghen thua thắm!”
*Nhất minh kinh nhân: bình thường không có biểu hiện gì đặc biệt nhưng khi làm thì có thành tích khiến mọi người kinh ngạc.
Miêu Lương Phương dội cho hắn ta gáo nước lạnh: “Thái Y Cục nhiều con trai như vậy, hoa ghen thua thắm cái gì? Nói khoác không biết ngượng.”
“Sao lại không thể? Tục ngữ nói thất bại trong tình yêu thành công trong trường thi, Lục đại phu của chúng ta đường tình chông gai, cho nên vị hôn phu đồ bỏ và Đổng thiểu gia đều không đáng tin cậy, nói không chừng sẽ thành công ở trường thi!”
“Cái gì? Lục đại phu còn có vị hôn phu? Chuyện này có từ khi nào?”
“Này, điều đó không quan trọng, quan trọng là lộ trình thăng tiến của nam nhân.”
“Điều này cũng đúng.”
A Thành nhìn chằm chằm bầu trời phía trên sân nhỏ, lẩm bẩm mở miệng: “Tối nay giờ tý, đài Đức Xuân sẽ bắn pháo hoa, trong sân chúng ta có thể nhìn thấy.”
“Được.” Mắt Đỗ Trường Khanh say xỉn lờ đờ mông lung, chỉ lên trời trêu đùa: “Quý nhân tiêu tiền, người bình thường hưởng thụ, có món hời không chiếm thì đúng là đồ khốn nạn, tối nay nhất định phải thức đến giờ Tý!”
Bữa cơm tất niên này không thể ăn đến tận giờ Tý.
Đỗ Trường Khanh uống say.
Đông gia bày ra tư thế ngàn ly không say, một vò rượu Đồ Tô còn chưa uống hết, người đã chui xuống gầm bàn.
Chỉ có vậy thôi, hắn ta không phải người uống rượu giỏi, khi say sẽ đi khắp tất cả các phòng trong sân, nôn mửa khắp nơi trên mặt đất.
Miêu Lương Phương không nhìn nổi nữa, nói với Lục Đồng: “Hắn ta là một nam tử trẻ tuổi, say trong sân nhà ngươi sẽ giống đã có chuyện gì xảy ra, người ngoài biết được sẽ bàn tán lung tung.”
Nói xong, liền gọi A Thành, cùng nhau đưa Đỗ Trường Khanh đã say bí tỉ về nhà.
Sau khi ba người rời đi, trong sân nhỏ bỗng trở nên quạnh quẽ hơn nhiều. Ngân Tranh lảo đảo đứng dậy: “Ta đi dọn phòng.” Bị Lục Đồng ngăn lại.
Hôm nay Ngân Tranh cũng uống không ít, có lẽ là trong lòng cao hứng. Từ khi nàng ta theo Lục Đồng tới nay, vẫn luôn lo lắng và đề phòng, nhưng đêm trừ tịch luôn khiến người ta bỏ lại tất cả, đắm mình trong niềm vui sướng tạm thời.
Lục Đồng đỡ Ngân Tranh vào phòng, giúp nàng ta cởi bỏ giày tất, lau má giúp nàng ta, cuối cùng đắp chăn cho nàng ta, rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Màn đêm cô quạnh, thỉnh thoảng xa xa có một hai tiếng pháo nổ. Khoảng sân nhỏ ngổn ngang chén đĩa sau bữa tiệc, phản ánh sự bối rối của mọi người khi rời đi sau bài hát.
Trên đời không có buổi tiệc nào không có lúc tàn, trừ tịch năm sau, hẳn là nàng sẽ không đồng hành cùng bọn họ.
Lục Đồng ngồi xổm xuống, nhặt vò rượu và ly rượu trên mặt đất lên, đổ đồ thừa và thức ăn thừa vào thùng đồ ăn thừa, lau chùi bàn gỗ cẩn thận, chuyển về vị trí ban đầu.
Nàng quay lại phòng bếp, thu dọn bệ bếp, rửa sạch bát đĩa hôm nay.
Nàng rửa rất chậm, như thể làm như vậy sẽ khiến năm mới trôi qua chậm một chút. Cuối cùng, nàng xách một ít nước tới, dưới ánh nến, đổ lên phiến đá xanh trong sân nhỏ.
Phiến đá xanh được rửa qua, sạch sẽ đến phát sáng, phản chiếu ánh trăng trên bầu trời, như mặt nước bồng bềnh.
Ánh trăng dịu dàng nhìn chăm chú vào nàng, khoảng sân nhỏ dần sạch sẽ trở lại, mọi dấu vết của bữa tiệc đều bị xóa sạch.
Những tiếng cười nói ồn ào vui vẻ, tiếng ca lạc điệu, những lời chúc mừng nâng ly thẳng thắng gần như thô tục, cùng với bóng dáng của những người đó biến mất.
Chỉ có cành hoa mai đang đung đưa.
Lục Đồng ôm cái khay đồng lớn, đem khay đồng lớn đặt lên trên đài đá ở mép sân.
Trong chiếc khay đồng, cành bách bẻ gãy được bao quanh bởi những quả hồng chín đỏ và cành quýt đã chẻ đôi, tạo nên không khí vô cùng náo nhiệt.
Nàng không đổ đồ vật trên khay đồng vào thùng đồ ăn thừa, có lẽ bởi vì tiếc nuối, hoặc có lẽ là vì không nỡ.
Đêm đông lạnh giá, ánh trăng cũng lạnh, nàng dừng lại trước bệ đá, vươn tay, lấy ra quả quýt đã tách đôi từ khay đồng, cầm một miếng quýt bỏ vào miệng.
Cánh quýt rất lạnh, giống như tuyết ngọt, trượt vào trong cổ họng, bởi vì đã chín, nên ngọt đến phát đắng.
Nàng đứng ở trong sân, yên lặng ăn hết quả quýt.
Gió đêm dần dần nổi lên, gió thổi qua mặt người, gương mặt cũng bị gió lạnh làm đau đớn. Lục Đồng ăn xong quả quýt, nhẹ giọng nói với khay đồng đang vô cùng náo nhiệt kia: “Mọi việc thuận lợi.”
Mọi việc thuận lợi.
Nàng nhớ tới Đỗ Trường Khanh đứng trên bàn thề phải học được cách giết cá, Miêu Lương Phương lấy gậy đánh vào mặt hắn ta dưới gầm bàn, A Thành xin Ngân Tranh cho hắn ta một dải dây đầy màu sắc hình con thỏ, tay chân luống cuống khoa tay múa chân hình con thỏ…
Trong sân nhỏ yên tĩnh, Lục Đồng khẽ nở nụ cười.
Nàng không biết tương lai mọi điều có thể thuận lợi hay không, điều đó nghe quá xa xỉ, nhưng tối nay, ít nhất là tối nay, nàng đã có được niềm an ủi ngắn ngủi từ lời chúc…
Và sự dịu dàng.
Lục Đồng trở lại phòng ngủ, trên cửa phòng vẫn còn treo một nút thắt lớn màu đỏ do A Thành làm, có thể trừ tà và thu hút may mắn.
Nàng đẩy cửa đi vào.
Lúc đi không thổi đèn, nên ngọn đèn dầu trên bàn sách vẫn sáng, Lục Đồng đóng cửa lại, bước hai bước vào trong, nụ cười trên khóe môi còn chưa thu lại, tóc gáy đột nhiên dựng đứng, nhìn về phía trước cửa sổ.
Dưới ánh nến tối tăm, không biết đã có người đứng đó từ lúc nào.
Người nọ dựa vào góc bàn, đang cúi đầu nhìn trang giấy mỏng trong tay, nghe thấy động tĩnh, hắn ngẩng đầu, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc.
Bùi Vân Ánh.
Sắc mặt Lục Đồng lạnh dần.
Bùi Vân Ánh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Lục Đồng.
Người thanh niên mặt mày tinh xảo dưới ánh đèn mềm mại lạ thường, tay cầm đao rõ ràng từng chi tiết, thon dài xinh đẹp, mảnh khảnh cầm tờ giấy một cách lỏng lẻo.
Rõ ràng đang cười, ánh mắt lại lạnh như tuyết.
“Đây là danh sách báo thù của ngươi sao?” Hắn búng búng cuộn giấy trong tay, lơ đãng nói: “Sao lại có tên ta trên đó?”
Đồng tử Lục Đồng co rút lại.
Trên mảnh giấy cuốn mỏng kia, tràn ngập những cái tên, có vài người đã bị gạch bỏ, có vài người giống như mới thêm vào, dưới ánh nến trông như những con sâu đen được vẽ ra, hoặc giống như những thần chú đâm vào da người, lộ ra vẻ lạnh lẽo và khó chịu.
Cả người Lục Đồng căng chặt, lạnh lùng nhìn người trước mặt.
Người thanh niên khẽ cười, nhìn chằm chằm Lục Đồng, bước về phía nàng trong ánh sáng hòa cùng bóng tối.
“Nói chuyện đi.”
“Lục tam cô nương, Lục Mẫn.” Hắn nhàn nhạt nói.