Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lục Đồng đi theo người hầu Kha phủ vào cổng chính, Ngân Tranh ở lại bên ngoài.
Vừa vào cửa, đối diện là một đài hoa mẫu đơn, vườn hoa của Kha gia rất lớn, hoa nở rực rỡ, người đi vào như tiến vào bụi hoa, hương thơm bao trọn toàn bộ viện.
Lục Đồng cụp mắt xuống.
Lục Nhu dị ứng với phấn hoa, một khi đến gần hoa tươi, trên mặt và toàn thân sẽ nổi mẩn đỏ. Trong Lục gia từ trước tới nay cũng không thể tìm được bóng dáng của một bông hoa. Nhưng không biết sao Lục Nhu lại rất thích hoa, mẫu thân đành dùng vải vụn làm thành rất nhiều hoa giả đựng trong bình sứ, trang trí thêm chút màu sắc.
Nhưng Kha gia dường như không có sự lo lắng này, hoa thơm khoe hương, trăm hoa đua sắc.
Khi tới đại sảnh, một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi trên ghế làm từ gỗ Cẩm Lai, gương mặt dài, đuôi mắt nhọn cụp xuống, môi mỏng tô đầy son. Mặc một thân màu đỏ vải được tô điểm bằng hoa văn cành nho, bên tai đeo trang sức hình hồ lô bằng vàng nặng trĩu, ăn mặc vô cùng giàu có, nhìn thoáng qua thì có vẻ như, có hơi xéo xắt.
Trong nháy mắt, Lục Đồng hướng về phía Kha lão phu nhân nhẹ nhàng hành lễ: “Tiểu nữ Vương Oanh Oanh tham kiến lão phu nhân.”
Kha lão phu nhân không nói chuyện, từ trên nhìn xuống đánh giá Lục Đồng.
Đây là một cô gái trẻ, mặc một bộ trang phục từ vải đay màu nâu nhạt đã giặt đến bạc màu, khuỷu tay có một miếng vá không mấy nổi bật, cực kì giản dị. Ánh mắt của Kha lão phu nhân dừng lại trên tấm vải mỏng màu trắng che mặt của Lục Đồng, hơi cau mày, nói: “Đeo mạng che mặt làm gì?”
“Trên đường lên kinh Oanh Oanh bị nhiễm bệnh cấp tính, mẩn đỏ trên mặt vẫn chưa biến mất hết.” Lục Đồng nhẹ giọng nói: “Không dám làm bẩn mắt lão phu nhân.”
Kha lão phu nhân thấy trên cổ nàng đúng là có vết mẩn đỏ hiện ra, trong lòng hơi dao động, xua xua tay: “Vậy thì ngươi cách xa chút.” Giọng điệu không chút khách khí.
Lục Đồng nghe theo mà lùi lại hai bước.
Lý ma ma bên cạnh nở nụ cười, một bên xoa bóp vai cho Kha lão phu nhân, một bên hỏi Lục Đồng: “Oanh Oanh cô nương đây là người ở đâu?”
Lục Đồng đáp lại: “Tiểu nữ là người Tô Nam.”
“Tô Nam?” Kha lão phu nhân đánh giá nàng một lượt: “Chưa từng nghe qua Lục thị có họ hàng gì ở Tô Nam cả.”
“Mẫu thân của Nhu tỷ tỷ là cô họ của Oanh Oanh, Oanh Oanh từ nhỏ đã theo cha mẹ đến Tô Nam. Trước đây thân thể mẫu thân suy nhược, phụ thân bị bệnh nặng, cô họ đã từng nói rằng, sẽ đối xử với Oanh Oanh như con gái ruột, nếu như sau này có gặp khó khăn, thì hãy đến huyện Thường Vũ xin giúp đỡ.” Nói đến đây, giọng của Lục Đồng mang theo một chút bi thương: “Giờ đây cha mẹ đã qua đời, Oanh Oanh cũng đến được Thường Vũ, mới biết cô họ đã...”
Trong lòng Kha lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm, quả là như lời Lý ma ma nói, Vương Oanh Oanh này chính là kẻ nghèo đến đây tống tiền, đoán chừng là muốn lừa chút bạc ở đây.
Nghĩ đến đây, thì cũng mất kiên nhẫn, liền nói: “Ngươi đã đến tìm Lục thị, thì cũng biết Lục thị đã sớm qua đời vì bệnh, hiện giờ Kha gia không có người này. Vả lại,” Bà ta cười giả tạo nói: “Ngươi nói Lục thị và ngươi thân thiết như tỷ muội, nhưng trước giờ chưa bao giờ thấy Lục thị nhắc đến người này, ai mà biết lời ngươi nói thật giả thế nào?”
“Lão phu nhân không cần lo lắng, Oanh Oanh đã từng sống ở huyện Thường Vũ một khoảng thời gian, làng trên xóm dưới đều biết, lão phu nhân có thể sai người đến huyện Thường Vũ hỏi thăm, hỏi một câu liền biết ngay thật giả thôi.”
Kha lão phu nhân bị chặn họng, Lý ma ma bên cạnh lập tức mở miệng: “Cô nương, tiên phu nhân đã đi rồi, người dẫu có muốn nhờ vả, thì hiện giờ đại gia cũng đã cưới vợ mới vào phủ, duyên phận phu thê với Lục thị đã tận, một nữ tử chưa xuất giá ở lại Kha gia, chuyện không rõ ràng này, truyền ra bên ngoài, danh tiếng của người cũng sẽ bị tổn hại.”
Bà ta tự nhận định lời mình rất có đạo lý, có cô nương nào lại không quan tâm đến danh tiếng cơ chứ? Dù cho muốn tống tiền, cũng phải cân nhắc xem có đáng hay không.
Ánh mắt Lục Đồng hơi lóe lên.
Vợ mới...
Lục Nhu mới chết được một năm, vậy mà Kha Thừa Hưng đã tái hôn.
Những ngón tay trong tay áo nàng có hơi siết chặt, trên mặt lại lộ ra nụ cười nhẹ nhàng: “Oanh Oanh tự biết thân phận của mình có chút khó xử, đương nhiên không dám ở lại Kha gia. Khi nãy đã nói qua với người gác cửa, chuyến này, là tới lấy lại của hồi môn của biểu tỷ.”
Lời này vừa nói ra, cả căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng.
Hồi lâu, Kha lão phu nhân chầm chậm mở miệng: “Ngươi nói cái gì?”
Như thể không nhìn thấy sự hung ác trong ánh mắt bà ta, Lục Đồng nhẹ giọng nói: “Cô họ đã từng muốn nuôi dưỡng Oanh Oanh dưới danh nghĩa của mình, Oanh Oanh cũng coi như là có một nửa là người Lục gia. Bây giờ đại gia cũng đã hết duyên phu thê với biểu tỷ, trở thành người dưng nước lã. Biểu tỷ lại chưa từng sinh con, của hồi môn, lẽ tất nhiên phải trả lại cho Lục gia, Oanh Oanh có thể thay mặt nhận lại.”