Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Từ trước đến nay khi thê thất qua đời vì bệnh, nhà chồng nên trả lại của hồi môn cho người vợ đã khuất.” Lục Đồng ngước mắt, vờ ra vẻ sửng sốt: “Gia nghiệp Kha gia như này, sẽ không tiếc một chút của hồi môn của biểu tỷ chứ?”
Giọng điệu của nàng không nhanh cũng không chậm, phong thái nhẹ nhàng điềm đạm, nhưng lại giống như một gáo dầu nóng đổ thẳng xuống, chớp mắt làm dấy lên sự tức giận của Kha lão phu nhân.
Kha lão phu nhân đập bàn một cái: “Của hồi môn? Nàng ta thì có của hồi môn gì chứ? Con gái của một tên thư sinh nghèo kiết hủ lậu, gả đến nhà chúng ta đã xem như là trèo cao rồi! Nếu như không phải là con trai ta thích, Kha gia ta đâu đến nỗi phải kết thông gia với một nhà như vậy, khiến mọi người xung quanh cười chê! Chẳng qua là sinh ra có gương mặt quyến rũ, nếu không thì...”
Lý ma ma ở bên cạnh ho một tiếng.
Kha lão phu nhân đột nhiên ngừng nói, đối diện thẳng với ánh mắt của Lục Đồng, bỗng cười lạnh: “Ngươi luôn miệng nói ngươi và tỷ tỷ kia thân thiết, sao không đi nghe ngóng xem, tỷ tỷ ngươi là cái thứ gì?”
Lục Đồng bình tĩnh nhìn bà ta.
“Lục thị vào Kha gia chúng ta, không giữ đạo làm vợ. Ỷ vào có mấy phần nhan sắc, lại ngang nhiên ve vãn công tử của phủ Thích Thái Sư ngay trong cửa tiệm. Cũng không nhìn lại xem mình có mấy cân mấy lạng, Thích công tử sao có thể để mắt đến loại nữ nhân như nàng ta được chứ. Chính nàng ta không biết xấu hổ, bị công tử nhà Thái Sư từ chối, đem cái bộ dạng nhếch nhác ấy mà chạy ra ngoài, sau khi sự việc qua rồi, mới thấy mất mặt. Tự mình không chịu nổi, đột nhiên nhảy xuống hồ thì thôi đi, lại còn khiến Kha gia ta trở thành trò cười cho cả kinh thành!”
Bà ta nói đến đây, lại càng thêm kích động: “Cái nhà họ Lục ấy, chẳng có thứ gì tốt đẹp. Đệ đệ kia của nàng ta, cũng là kẻ không biết điều, sau khi vào kinh liền bị bắt vào Nha Phủ, vừa trộm cắp lại vừa gian dâm. Dòng dõi thư hương gì chứ, một nhà toàn là lũ mèo mả gà đồng, chẳng có nổi thứ gì tốt đẹp! Có chết cũng đáng đời!”
Kha lão phu nhân chỉ vào đài mẫu đơn ngoài cửa: “Nếu không phải nàng ta nhảy xuống hồ, làm ô uế phong thủy nhà mới của ta, thì tội gì ta phải tốn nhiều bạc để lấp hồ cải tạo sang trồng mẫu đơn như vậy. Đáng tiếc cho một hồ toàn hoa sen đỏ mới nở của ta...” Bà ta lại chỉ vào Lục Đồng, giọng nói mang theo chút sắc bén: “Ngươi muốn tìm của hồi môn, thì đi tìm tỷ tỷ ngươi mà đòi, Lục thị tay trắng vào cửa, Kha gia ta tạo điều kiện cho nàng ta có ăn có mặc đã là tận tình tận nghĩa rồi, cho dù ngươi có đến Nha Phủ kiện, ta cũng không sợ. Xem xem Quan Lão Gia tin cái thứ mèo mả gà đồng nhà các ngươi, hay là tin Kha gia ta!”
Người phụ nữ vừa nói xong, lồng ngực phập phồng dữ dội, Lý ma ma vội vàng bước lên trước vỗ lưng để bà ta thuận khí. Bà ta lại uống thêm hai ngụm trà thơm, dần bình tĩnh lại từ trong cơn tức giận ban nãy, trừng mắt nhìn Lục Đồng nói: “Ngươi còn muốn làm gì? Còn không mau rời đi? Định mặt dày mày dạn ở lại Kha gia hay gì?”
Lục Đồng rủ mắt: “Oanh Oanh hiểu rồi.” Rồi quay người ra khỏi sảnh.
Có lẽ tiếng cãi cọ này quá lớn, Lục Đồng vừa ra đến đại sảnh, liền gặp được một cô gái trẻ. Cô gái này có một khuôn mặt trái xoan xinh xắn, đánh phấn rất trắng, lông mày nhọn và xếch lên, mặc một bộ mã diện màu xanh ngọc bích, trông có chút đanh đá, giọng cô nàng cũng hơi cao lên, ánh mắt ngờ vực nhìn Lục Đồng một lượt, rồi nhìn vào trong sảnh: “Mẫu thân, đây là...”
Mẫu thân...
Trong lòng Lục Đồng khẽ động một cái, Kha lão phu nhân chỉ có một đứa con trai là Kha Thừa Hưng, nữ tử này... là phu nhân mới cưới của Kha Thừa Hưng.
Kha lão phu nhân ho nhẹ một tiếng: “Một người họ hàng xa thôi.”
Tầm mắt của Lục Đồng dừng lại ở cây trâm hoa trên tóc cô gái một chốc, rồi nhanh chóng rời đi, không còn để ý đến phía sau nữa, đi ra khỏi sảnh mà không quay đầu lại.
Bên ngoài cửa Kha gia, Ngân Tranh đang lo lắng đi đi lại lại, thấy Lục Đồng từ trong bước ra, vội vàng tiến lên trước hỏi: “Cô nương, sao rồi?”
Lục Đồng không nói gì, chỉ thúc giục: “Đi.”
Ngân Tranh không rõ nguyên do, liếc nhìn cửa Kha gia một cái, vội vàng rời đi cùng Lục Đồng.
Sau khi băng qua con hẻm bên dưới Phong Lạc Lâu, Lục Đồng bỗng nhiên dừng lại, tháo lớp mạng che trên mặt xuống, để lộ ra gương mặt đầy vết mẩn đỏ.
“Cô nương,” Ngân Tranh quan sát vẻ mặt nàng: “Có cần tìm người hỏi thăm nữa không...”
“Không cần hỏi nữa.” Lục Đồng lạnh lùng mở miệng: “Tỷ tỷ của ta là bị hại chết.”