Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tháng năm, xuân vừa đi qua, thời tiết càng trở nên nóng bức.
Ban ngày nắng chiếu gay gắt trên đất Yến Kinh, những người bán hàng rong đều núp dưới bóng cây, thời tiết nắng nóng như này, các thiếu gia, tiểu thư con nhà giàu nóng lòng muốn ra ngoài phơi nắng, chỉ có những người dân nghèo mang theo rượu gạo nguội ngâm nước giếng qua lại giữa các sòng bạc và các quán trà lớn không biết mệt mỏi, hy vọng những người đói khát và mệt sẽ bỏ ra năm đồng để mua một bát, thì có thể mua được một bịch gạo, nấu được hơn 2 nồi cháo, có thể sống sót qua ba ngày nữa.
Ở góc phía đông của thành, có một ngôi nhà mới toanh, bức hoành phi được treo rất cao, ở giữa viết bốn chữ "Thi Đậu Trạng Nguyên" màu vàng ánh kim - đây là phủ đệ và bức hoành phi do vua Hồng Hiếu ban tặng cho cho Tân Trạng Nguyên, thể hiện sự kiêu hãnh cực kỳ to lớn, nếu tú tài nào đó có được, thì tổ tiên cũng được an ủi phần nào.
Một ngôi nhà mới toanh, bức hoành phi do vua ban tặng, người hầu chạy tới chạy lui trong sân, cơ mà ngoài trời mùa hè nóng bức, trong nhà lại lạnh lẽo. Có lẽ đã có những khối đá được chuyển vào trong nhà để giải nhiệt, nhưng càng đi về phía bức tường sân càng thấy lạnh.
Trong căn phòng cuối cùng sát tường, ngoài cửa có ba người đang ngồi, hai nha hoàn mặc váy mỏng màu hồng ngồi với một người đàn bà mập mạp, trước mặt là một đống hạt dưa và một nồi nước mơ chua, vừa ăn vừa nói chuyện, kỳ thật thấy họ còn thỏa mái hơn cả chủ của mình nữa.
Nha hoàn ở phía bên trái quay lại nhìn cửa sổ, nói: “Trời nóng quá, mùi thuốc trong phòng cũng không thoát ra được, khó chịu chết đi được, không biết khi nào mới hết đây.”
“Tiểu Đề Tử, ngươi nói xấu sau lưng chủ tử” Bà vú cảnh cáo: “Cẩn thận, chủ tử lột da ngươi.”
Nha hoàn áo hồng không cho là thế: "Sao có thể chứ? Lão gia đã ba tháng không đến viện của phu nhân rồi", nàng ta hạ giọng nói: "Chuyện lớn như vậy, lão gia chúng ta tính ra cũng có tình có nghĩa. Nếu là người khác...”. nàng lại cong môi: “Nếu ta nói, coi như tự mình giải quyết, tốt xấu cũng bảo toàn thanh danh, tiếp tục sống như vậy, còn không phải liên lụy người khác.”
Bà tử đó còn nói, một nha hoàn khác cũng nói: “Thật ra phu nhân cũng rất đáng thương, vừa xinh đẹp, tài giỏi, tính tình hiền hậu, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy...”
Giọng nói của ba người tuy đã nói nhỏ, nhưng buổi chiều mùa hè quá yên tĩnh, khoảng cách cũng không xa nên từng lời nói đều truyền đến tai người trong phòng rất rõ ràng.
Trên sàn nhà, Tiết Phương Phỉ đang nằm ngửa, giọt nước mắt trên khóe mắt đã khô, gần đây gầy gò nên khuôn mặt không những không hốc hác, xanh xao mà còn ngày càng xinh đẹp động lòng người.
Khuôn mặt của nàng vốn dĩ rất xinh đẹp, nếu không thì nàng cũng sẽ không xứng đáng với cái danh hiệu đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh. Vào ngày nàng xuất giá, có công tử ở Yến Kinh nhàm chán đã ra lệnh cho một tên ăn xin lao lên kiệu hoa, kéo khăn trùm đầu của nàng, khăn voan bay lên, để lộ khuôn mặt đẹp như hoa phía dưới, dân chúng hai bên đường nhìn không chớp mắt. Lúc đó phụ thân của nàng, huyện thừa Tiết Hoài Viễn của huyện Đồng Hương, quận Tương Dương, lo lắng nói trước khi nàng ở xa gả tới kinh thành: “A Ly lớn lên xinh đẹp quá, chưa chắc Thẩm Ngọc Dung có thể bảo vệ được ngươi.”
Thẩm Ngọc Dung là chồng của nàng.
Trước khi Thẩm Ngọc Dung đoạt Tân Trạng Nguyên, hắn chỉ là một tú tài nghèo, Thẩm Ngọc Dung sống ở Yến Kinh, còn bà ngoại của hắn— Tào lão phu nhân, sống ở Tương Dương, bốn năm trước, Tào lão phu nhân chết vì bạo bệnh, Thẩm Ngọc Dung đi với mẫu thân trở về Tương Dương để chịu tang, mới quen biết Tiết Phương Phỉ.
Đồng Hương chỉ là một huyện nhỏ ở thành Tương Dương, Tiết Hoài Viễn là một tiểu quan nhỏ, mẫu thân Tiết Phương Phỉ sau khi sinh ra em trai của Tiết Phương Phỉ là Tiết Chiêu vì khó sinh mà qua đời. Sau khi Tiết phu nhân qua đời, Tiết Hoài Viễn không tái hôn, người trong nhà cũng rất đơn giản, chỉ có chị gái và em trai của Tiết Phương Phỉ và phụ thân nàng nương tựa lẫn nhau mà sống.
Tiết Phương Phỉ cũng đến tuổi xuất giá, dung mạo xinh đẹp đến nỗi các thiếu gia gần xa đều đến cầu hôn, ngay cả quan trên của Tiết Hoài Viễn cũng muốn nạp Tiết Phương Phỉ làm thiếp, Tiết Hoài Viễn đương nhiên từ chối, mất mẫu thân từ nhỏ nên Tiết Hoài Viễn đặc biệt yêu quý con gái mình, hơn nữa, Tiết Phương Phỉ thông minh ngoan ngoãn, từ nhỏ đến lớn Tiết Hoài Viễn chưa từng để Tiết Phương Phỉ thiếu ăn thiếu mặc, bất kì thứ gì, đồ Tiết Phương Phỉ dùng đều là đồ tốt nhất. Tuy Tiết Gia chỉ là một viên quan nhỏ nhưng xuất thân của Tiết Phương Phỉ lại xinh đẹp và cao quý hơn những người khác.
Tiết Hoài Viễn lo lắng cho cuộc hôn nhân của nàng con gái lớn lên như viên ngọc quý trong lòng bàn tay ông. Mặc dù nhà giàu có, không lo cơm ăn áo mặc nhưng ông thân bất do kỷ, nhìn trúng Thẩm Ngọc Dung.
Tuy rằng Thẩm Ngọc Dung trắng trẻo lại có tài xuất sắc, tuấn tú lịch sự, vượt trội hơn người chỉ là chuyện sớm muộn. Chỉ là nếu thế, Tiết Phương Phỉ nhất định phải gả theo Thẩm Ngọc Dung đến Yến Kinh. Còn một chuyện nữa là Tiết Phương Phỉ quá xinh đẹp, ở Đồng Hương có Tiết Hoài Viễn bảo vệ nàng, ở Yến Kinh có vô số quý tộc quý tộc, giả sử xảy ra chuyện gì, Thẩm Ngọc Dung chưa chắc bảo vệ được nàng.
Nhưng cuối cùng Tiết Phương Phỉ vẫn gả cho Thẩm Ngọc Dung vì nàng thích.
Sau khi gả cho Thẩm Ngọc Dung đến Yến Kinh, mặc dù mẹ chồng hành động hà khắc, cũng có nhiều uất ức nhưng Thẩm Ngọc Dung lại quan tâm đến nàng nên những bất mãn đó đều tan thành mây khói.
Mùa xuân năm ngoái, Thẩm Ngọc Dung đậu trạng nguyên, thúc ngựa khắp phố, hoàng đế đích thân ban cho hắn một bức hoành phi của phủ đệ, không lâu sau được bổ nhiệm làm trung thư xá lang. Tiết Phương Phỉ cũng có thai, trùng với ngày sinh nhật của mẹ Thẩm, niềm hạnh phúc nhân đôi, nhà họ Thẩm tổ chức tiệc đãi khách, mời các quan chức từ Yến Kinh.
Ngày hôm đó chính là cơn ác mộng của Tiết Phương Phỉ.
Nàng thực sự không biết chuyện gì đang xảy ra, nàng chỉ uống chút rượu mơ trong bữa tiệc sau đó cảm thấy buồn ngủ, được người hầu đỡ về phòng nghỉ ngơi... Khi nàng bị tiếng hét đánh thức, lại nhìn thấy người đàn ông lạ mặt trong phòng, bản thân nàng cũng nhếch nhác, mẹ chồng và những người khác đứng ở cửa, với vẻ giễu cợt, ghê tởm đầy hả hê nhìn nàng.
Nàng xấu hổ vô cùng, quả thật nàng cũng không biết chuyện gì, nhưng dù nàng có giải thích thế nào đi nữa thì chuyện phu nhân của tân trạng nguyên đầu bảng vụng trộm cùng người khác vẫn lan truyền.
Đáng lẽ nàng bị hưu thê sau đó bị đuổi khỏi nhà, nhưng Thẩm Ngọc Dung lại không làm vậy, nàng vì lo lắng quá độ đã sảy thai, đang nằm trên giường bệnh thì nghe tin Tiết Chiêu vì chuyện của mình đã vội vàng đến Yến Kinh. Còn chưa đến nhà Thẩm gia, ban đêm gặp phải bọn cướp, cậu ấy bị giết chết rồi vứt xác xuống sông.
Khi biết tin dữ, nàng không dám truyền tin về Đồng Hương, nàng cố nhịn một thời gian, nhìn mặt Tiết Chiêu lần cuối, sắp xếp tang lễ xong cho em trai, sau đó nàng cũng lâm bệnh. Ba tháng sau, tròn 3 tháng Thẩm Ngọc Dung chưa từng ghé thăm nàng một lần.
Nàng đang suy nghĩ lung tung trên giường bệnh, là trong lòng Thẩm Ngọc Dung ghẻ lạnh không chịu gặp nàng, hay là hắn cố tình lạnh nhạt với nàng để trút giận? Nhưng nàng nằm càng lâu, mấy lời trong miệng mấy người nha hoàn, nàng cũng đoán ra được một số chuyện, sự thật bao giờ cũng tàn nhẫn.
Tiết Phương Phỉ cố gắng ngồi dậy, bát thuốc bên cạnh giường đã lạnh, chỉ tỏa ra mùi thuốc đắng ngắt, nàng nghiêng nửa người đổ thuốc trong bát thuốc vào cây hải đường trước mặt. Cây hải đường đã khô héo, chỉ còn lại những cành lẻ loi.
Cánh cửa cọt kẹt mở ra.
Tiết Phương Phỉ ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt là một góc váy dệt bằng vàng.
Thiếu nữ ăn mặc hào hoa, lông mày hơi nhướng lên, lộ ra một chút kiêu ngạo, ánh mắt rơi vào bát thuốc trong tay Tiết Phương Phỉ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, cười nói: “Thì ra là vậy."
Tiết Phương Phỉ bình tĩnh đặt bát xuống, nhìn vị khách bước vào phòng, hai nha hoàn mập mạp đóng cửa lại, mấy nha hoàn đang nói chuyện bên ngoài biến mất lúc nào không hay, chỉ có tiếng ve sầu kêu trong không gian yên tĩnh, như thể sắp có chuyện gì đó xảy ra.
Tiết Phương Phỉ nói: “Vĩnh Ninh công chúa.”
Vĩnh Ninh công chúa mỉm cười, khi nàng ta cười một cái, viên ngọc trai Nam Hải cỡ ngón tay cái trên chiếc trâm cài tóc của nàng ta lủng lẳng, ánh sáng rực rỡ của nó gần như làm chói mắt người nhìn.
Một viên ngọc ở Nam Hải bằng cả ngàn mẫu đất đai hoa màu, hoàng thân quốc thích luôn dùng những thứ tốt nhất, ăn mặc sang trọng, không quan tâm gian khổ của thiên hạ, có tất cả những gì người khác không dám nghĩ tới, nhưng họ vẫn dòm ngó đồ của người khác, thậm chí còn trộm cướp.
“Hình như ngươi không ngạc nhiên chút nào.” Vĩnh Ninh công chúa tò mò hỏi: “Chẳng lẽ Thẩm lang đã nói gì với ngươi rồi à?”
Thẩm Lang, nàng ta gọi cũng thân mật đấy, cổ họng Tiết Phương Phỉ hơi ngọt, suýt nữa khống chế không được, một lát sau, nàng mới lạnh nhạt nói: “Ta đang chờ, chờ hắn chính miệng nói cho ta biết.”
Tiết Phương Phỉ không có ngu, Tiết Hoài Viễn dạy dỗ nàng mười phần thông minh, từ sau khi nàng bị bệnh, từ sau khi nàng phát hiện mình bị giam lỏng, nhất cử nhất động đều có người giám sát, nàng liền liên hệ trước sau, bao gồm nguyên nhân cái chết của Tiết Chiêu, cảm thấy được không đúng.
Khi nàng nghe được mấy lời từ miệng bà vú thì cuối cùng cũng hiểu ra.
Thẩm Ngọc Dung là trạng nguyên đứng đầu, tuổi trẻ đắc chí, địa vị cũng không còn như xưa nữa, tuy Tiết Phương Phỉ tài giỏi, xinh đẹp nhưng cũng chỉ là con gái của một quan huyện nhỏ. Thẩm Ngọc Dung được công chúa Vĩnh Ninh để mắt tới, có lẽ bọn họ đã âm thầm gài bẫy cô, tóm lại, Tiết Phương Phỉ nàng đã trở thành chướng ngại vật trong mắt người khác, nhường chỗ cho vị công chúa lá ngọc cành vàng này.
Tiết Phương Phỉ nhớ lại ngày xảy ra chuyện mở tiệc chiêu đãi khách khứa kia, công chúa Vĩnh Ninh có mặt trong số đó , khi nhớ lại, nàng còn nhớ được nụ cười đắc ý trên khóe môi công chúa Vĩnh Ninh.
Sự thật bây giờ đã được rõ.
"Thẩm lang mềm lòng," công chúa Vĩnh Ninh thản nhiên ngồi xuống ghế, nhìn nàng, “Bổn cung cũng không phải người có tâm địa độc ác, vốn dĩ là muốn thành toàn ngươi, ai biết ngươi lại không chịu chứ." Nàng ta liếc nhìn bát thuốc trên bàn, thở dài nói: “Tội gì ngươi phải làm thế”
Tiết Phương Phỉ không khỏi cười lạnh.
Mỗi ngày cũng uống một bát thuốc, nàng đã linh cảm có chuyện không tốt lành gì nên đổ hết thuốc vào chậu hoa, bọn họ muốn nàng "chết" vì bệnh, thuận theo tự nhiên để công chúa Vĩnh Ninh được gả vào, nhưng còn lâu nàng mới đồng ý.
Từ nhỏ Tiết Hoài Viễn đã nói với nàng không được tự kết liễu đời mình cho đến hơi thở cuối cùng, hơn nữa, dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà cặp gian phu dâm phụ này bày mưu hãm hại nàng, mà nàng lại tự tìm cái chết chứ? Không bao giờ!
Tiết Phương Phỉ tràn ngập sự mỉa mai, nàng nói: "Cướp trượng phu của người khác, giết vợ cả, giết vợ hại con, Phương Phỉ hiểu 'ý tốt' của công chúa rồi."
Công chúa Vĩnh Ninh hơi tức giận, nhưng sau một lúc, nàng ta lại bình tĩnh lại, đứng dậy, đi đến bàn, cầm cây hải đường đã héo kia , chậu hải đường chỉ to bằng lòng bàn tay, chữ phồn thịnh, tinh tế được khắc trên chậu sứ màu trắng mịn. Công chúa Vĩnh Ninh nghịch lọ hoa, cười nói: "Ngươi có biết đệ đệ của ngươi chết như thế nào không?"
Tiết Phương Phỉ nhất thời đơ cứng người!
"Đệ đệ kia của ngươi thật ra cũng là một người có cá tính, tràn đầy sinh lực tuổi trẻ" Công chúa Vĩnh Ninh lộ ra vẻ ngưỡng mộ , "Không ngờ lại có thể phát hiện chuyện này có vấn đề, còn thực sự đã tìm được một số bằng chứng còn nói muốn cáo trạng, xém chút nữa bổn cung cũng đã bị liên lụy." Công chúa Vĩnh Ninh vỗ ngực, hình như hơi sợ, "Hắn cũng thông minh, một đêm tìm được Kinh Triệu Doãn, nhưng hắn nào biết ta và Kinh Triệu Doãn có quan hệ tốt, nên đã báo lại với ta." Công chúa Vĩnh Ninh buông lỏng tay và nói đầy tiếc nuối: "Thật đáng tiếc, tuổi còn trẻ như vậy, bổn cung thấy văn võ song toàn, nếu không như thế, nói không chừng là tiền đồ rộng mở, thật đáng tiếc.”
Tiết Phương Phỉ cắn suýt gãy răng!
Tiết Chiêu! Tiết Chiêu! Từ lâu nàng đã nghi ngờ cái chết của Tiết Chiêu có vấn đề, Tiết Chiêu ở Đồng Hương theo sư phụ luyện võ, từ nhỏ lại thông minh, sao lại chết trong tay bọn đạo tặc được, nhưng nàng lại không ngờ đến, sự thật hóa ra là như thế này! Nghĩ đến em trai bất bình cho mình, tra ra chuyện của Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung được từ đầu đến cuối, nhưng u mê nghĩ rằng tìm quan cáo trạng, ai nào ngờ quan lại bao che cho nhau, kẻ thù chính là quan lại.
Nàng nói: "Không biết liêm sỉ! Không biết liêm sỉ!"
Công chúa Vĩnh Ninh nhướng mày, cười lạnh: “Vậy ngươi thanh cao à? Ngày nào cũng ở đây chưa từng ra khỏi cửa, bổn cung chỉ sợ ngươi không biết chuyện về phụ thân của ngươi, bổn cung tới đây để nói cho ngươi biết một tiếng, phụ thân ngươi hiện giờ đã biết được chuyện ngươi bại hoại gia môn, cũng biết được đệ đệ ngươi bị cường đạo hại chết, chắc là tức chết mất!"
Tiết Phương Phỉ sửng sốt, hét lớn: "Không thể nào!"
“Không thể nào?” Công chúa Vĩnh Ninh cười nói: “Không bằng ngươi đi ra ngoài hỏi nha hoàn xem có đúng hay không!”
Tinh thần Tiết Phương Phỉ hoảng loạn , Tiết Hoài Viễn thờ ơ với danh lợi, làm huyện quan thanh minh một đời, rõ ràng là người tốt làm sao có thể rơi xuống bước đường này chứ? Người tóc bạc tiễn người tóc xanh. Thậm chí còn tức đến chết, Tiết Phương Phỉ không dám nghĩ đến, tâm trạng của Tiết Hoài Viễn khi biết được chuyện này.
Đây chính là, giết người phóng hỏa đeo vàng bạc, xây cầu sửa đường không hài cốt!
Công chúa Vĩnh Ninh nói hồi lâu, có vẻ không còn kiên nhẫn nữa, đặt chậu hải đường lên bàn, ra hiệu cho hai nha hoàn tiến lên.
Tiết Phương Phỉ ý thức được chuyện gì, lớn tiếng nói: "Ngươi định làm gì?"
Nụ cười của công chúa Vĩnh Ninh vừa hả hê vừa đắc ý, nàng ta nói: “Tiết Phương Phỉ ngươi phẩm chất thanh cao, tài mạo vô song, đương nhiên không thể lưng đeo tội danh cùng người tư thông. Mấy tháng đau khổ dằn vặt này, tuy rằng Thẩm lang đối với ngươi thương tiếc như xưa, ngươi lại không muốn bỏ qua cho chính mình, thừa dịp Thẩm lang không ở quý phủ, treo cổ tự sát.” Xong rồi, nàng ta khẽ cười, “Thế nào? Cách nói này, vẫn bảo toàn thể diện cho ngươi chứ?” Nàng ta lại thay đổi một bộ mặt, có chút nảy sinh ác độc nói: “Nếu không vì thanh danh của Thẩm lang, bổn cung sẽ không cho ngươi trải qua tốt như vậy đâu!”
"Sao ngươi dám? Sao ngươi dám!" Trong lòng Tiết Phương Phỉ tức điên người, nhưng nàng chưa kịp ra tay thì hai nha hoàn đã tới giữ nàng lại.
“Bổn cung và Thẩm Lang tâm đầu ý hợp, nhưng thật tiếc ngươi còn ở đây, đương nhiên là bổn cung không thể tha thứ cho ngươi, nếu ngươi là con gái một gia đình giàu có, có lẽ bổn cung phải giải quyết hơi rắc rối. Đáng tiếc phụ thân của ngươi chỉ là một huyện thừa nhỏ, ở Yến Kinh có rất nhiều quận huyện, Tiết gia của ngươi chỉ là một cọng cỏ rơm. Kiếp sau khi đầu thai suy nghĩ cho kỹ, đầu thai vô làm con gái nhà giàu .”
Tiết Phương Phỉ trở nên tuyệt vọng, nàng không thể bỏ cuộc, thoi thóp tới thở cuối cùng, tìm cơ hội để lật ngược tình thế, nàng tuyệt đối không tự sát, nhưng không thể chống lại sự cưỡng bức của quyền lực, cũng không thể địa vị cao thấp!
Khi ngước mắt lên, nàng nhìn thấy ngoài cửa sổ hình như là một bóng người quen thuộc, nàng mơ hồ nhận ra là người đầu ấp tay gối bên cạnh mình.
Trong lòng Tiết Phương Phỉ lại dấy lên một tia hy vọng, nàng lớn tiếng hét lên: "Thẩm Ngọc Dung! Thẩm Ngọc Dung, ngươi đối xử với ta như vậy là thiên lý bất dung! Thẩm Ngọc Dung!"
Bóng người ngoài cửa sổ lắc lư, giống như đang chạy trốn, công chúa Vĩnh Ninh hét lớn: "Sao còn đứng đó? Ra tay!"
Nha hoàn chạy tới dùng tấm lụa trắng như tuyết siết cổ nàng, tấm lụa trơn bóng như làn da của nữ nhân, là cống phẩm mỗi năm nhà Tùng Giang Triệu đưa vào cung, một con ngựa trị giá ngàn vàng. Tiết Phương Phỉ lúc giãy giụa liền nghĩ đến giết người phóng hỏa mà cũng dùng vật quý như thế.
Công chúa Vĩnh Ninh đứng cách đó không xa, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng giãy giụa như cá sắp chết, giễu cợt nói: “Nhớ kỹ, ngươi xinh đẹp tài giỏi, nhưng dù sao ngươi cũng chỉ là con gái của một huyện thừa nhỏ mọn, bổn cung bóp chết ngươi dễ như bóp chết một con kiến!"
Lúc nàng giãy giụa chậu hải đường đã bị đổ, rơi xuống đất vỡ tan, bùn trong chậu hoa nồng nặc mùi thuốc đắng, cành khô héo rơi ra, những bức tranh sơn mài vỡ vụn.
Tháng tư ở nhân gian, Phương Phỉ đã mất.