Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Gió mạnh đẩy cánh cửa sổ va vào nhau, có nha hoàn thấy vậy bèn đi tới khép cửa sổ lại. Ở giữa phòng có bày một con trâu đồng, trong chiếc bụng trâu đồng kia chứa đá lạnh.
Mùa hè ở Yến Kinh thường có nắng từ sớm, đá lạnh phải được vận chuyển từ hầm chứa cách xa tận trăm dặm, chỉ một viên đá nhỏ thôi cũng có giá mười hai lạng bạc, riêng những tảng lớn hơn thì càng đắt. Vậy mà ở mỗi góc trong phòng này đều đặt một con trâu đồng chứa đầy đá lạnh.
Không khí trong phòng mát mẻ và dễ chịu. Có một vị phu nhân quyến rũ đang chống cằm, lười nhác ngồi trên ghế xem sổ sách. Một thiếu nữ tuổi chỉ khoảng mười ba, mười bốn đang ngồi kế bên bà ta. Thiếu nữ xinh đẹp ngồi ăn kẹo đá bào, ánh mắt nhìn đăm đăm vào chồng sổ sách chất cao như núi. Hai nữ hầu đứng sau nhẹ nhàng quạt cho các nàng.
“Trời đổ mưa to quá...” Thiếu nữ ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Phu nhân liếc nhìn nàng, bảo: “Ăn lạnh ít thôi, kẻo tối nay lúc cha ngươi trở về thì lại đau bụng.”
Xong, bà phân phó người hầu: “Như Ý, mang phần đá bào này xuống, bình trà này cũng nguội rồi, ngươi đi pha một bình trà nóng mang lên đây.”
Tuy có phần bất mãn nhưng thiếu nữ cũng chẳng dám nói gì. Như Ý đặt quạt sang một bên, bê phần đá bào đi. Chân nàng ta vừa bước ra khỏi cửa thì thấy nhũ mẫu vội vã xông vào, đi thẳng đến chỗ phu nhân, hiển nhiên là đang có việc gấp.
Như Ý khựng lại một chút rồi bê đồ đi ra ngoài, tai còn nghe văng vẳng thấy tiếng nói chuyện trong phòng.
“...Nghe nói là bệnh nặng... Sau khi biết việc đính hôn của Tam tiểu thư, sư thái Tĩnh An đã náo loạn kịch liệt...”
“Sức khỏe yếu, yếu đến mức chỉ có thể nằm liệt trên giường...”
“Đại phu nói sợ là không qua nổi mùa hè này, chúng ta có cần nói cho lão gia biết không...”
Trong phòng yên tĩnh, lát sau nghe thấy tiếng phu nhân hiền hòa bảo: “Gần đây lão gia bận việc công vụ, mấy chuyện nhỏ này tốt nhất là không cần quấy rầy. Chờ khi có rảnh, ta sẽ đích thân nói cho lão gia.”
Sau đó có tiếng thiếu nữ ngọt ngào xen lẫn vẻ thờ ơ: “Đúng là không biết thân biết phận.”
“Đừng có nói như thế.” Phu nhân ngắt lời: “Nghe nói phu nhân của Tân Trạng Nguyên vừa mới mất vì bệnh, ngày mai chúng ta sẽ đến đó phúng viếng.” Giọng nói của bà ta mang theo sự thương xót: “Thật đáng thương, tuổi còn trẻ như thế mà đã chết.”
Đúng là đáng thương. Như Ý nghĩ vậy, chân vẫn chưa ngừng lại mà tiếp tục đi thẳng xuống phòng bếp.
Phu nhân trong phòng tên Quý Thục Nhiên vốn là kế phu nhân của đương kim Thủ phụ Khương Nguyên Bách, thiếu nữ kia là nữ nhi thân sinh của Quý Thục Nhiên, là Tam tiểu thư của Khương gia Khương Ấu Dao.
Còn về người mà các nàng nói rằng ‘không qua nổi mùa hè này’ là Khương Nhị tiểu thư Khương Lê.
Năm năm trước Nhị tiểu thư Khương Lê phạm sai, bị đưa lên chùa học quy củ. Năm năm sau, dường như Khương gia đã quên mất vị tiểu thư này. Hiện giờ Quý Thục Nhiên làm đương gia chủ mẫu nắm mọi quyền hành, tiểu thư con vợ cả chỉ còn mình Khương Ấu Dao. Thiên kim tiểu thư là của chính thất phu nhân sắp không qua khỏi nhưng trên dưới phủ Thủ phụ lại chẳng có ai hay.
Mặc dù biết thì cũng chẳng thay đổi được gì.
Như Ý thầm thở dài, nàng ấy nhìn bình trà lạnh trong tay, tự cảm thấy bất lực. Tiên phu nhân đã mất, Khương nhị tiểu thư mang tiếng xấu.
Thói đời là vậy. Người đi rồi trà cũng lạnh.
…
Chùa Hạc Lâm ngự trên núi Thanh Thành là một ngôi chùa có tiếng.
Đường núi gập ghềnh trắc trở nhưng cảnh sắc không tồi, có rừng sâu thăm thẳm, cây cối um tùm. Trụ trì là đại sư Thông Minh vang danh khắp chốn, nghe mọi người đồn rằng ngôi chùa này vô cùng linh nghiệm. Tiếng lành đồn xa, không ít người không quản ngại gian khổ khó khăn, lặn lội đường xa đến chỉ để thắp được một nén nhang cầu phúc.
Cách chùa Hạc Lâm không xa có một am ni cô. So với sự náo nhiệt của chùa Hạc Lâm, khách hành hương cứ nối tiếp người này đến người khác thì am này lạnh lẽo không một bóng người.
Mưa tuôn xối xả cả đêm, gió càng lạnh, ở một gian phòng nằm sát phòng chứa củi ở am ni cô vang lên tiếng nữ tử nức nở.
“Cô nương... Cô nương, phải làm sao bây giờ...”
Tiếng khóc nỉ non làm Tiết Phương Phỉ bừng tỉnh. Nàng cử động tay, cảm thấy toàn thân nặng trịch. Nàng thử lại lần nữa, chợt phát hiện ra hóa ra không phải cơ thể nàng nặng nề mà vì vài lớp chăn bông chồng chất trên thân nàng.
Chăn bông tuy mỏng nhưng ẩm ướt nên có vẻ rất nặng và khó chịu. Nàng xốc chăn lên, cảm thấy ngực thoải mái hơn rồi từ từ ngồi dậy.
Tiếng khóc rưng rức bỗng dưng im bặt lại. Ánh nến mờ ảo trong phòng chiếu rọi lên gương mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên: “Cô nương tỉnh rồi!”
Cô nương?
Tiết Phương Phỉ sửng sốt, quan sát người trước mặt thật kỹ. Cô gái trước mắt có vẻ mới chỉ mười năm mười sáu tuổi, đôi mắt sưng húp như hạt đào, gương mặt đáng yêu, người gầy trơ xương khiến người nhìn cảm thấy chua xót. Nàng mặc một bộ đồ không vừa người, trên người không đeo trang sức, lúc nhìn nàng chỉ biết bật cười một cách ngốc nghếch.
Gọi nàng là cô nương, chẳng lẽ đây là nha hoàn ư? Nhưng nha hoàn cạnh nàng kể từ lúc nàng chưa xuất giá đến nay, chưa có kẻ nào nghèo túng đến vậy.
Tiết Phương Phỉ giật mình, không phải, quan trọng là nàng nhớ mình không hề có nha hoàn nào trông như thế này. Khi nàng đến Yến Kinh chỉ mang theo bốn nha hoàn, hai người đã gả đi, hai người còn lại gặp chuyện không may vào hôm tổ chức yến tiệc. Mẹ ruột Thẩm Ngọc Dung muốn đánh chết hai nha hoàn đó, Tiết Phương Phỉ đau khổ cầu tình cho các nàng kia rồi thả họ rời đi. Những người hầu hạ về sau đều là người của công chúa Vĩnh Ninh.
Công chúa Vĩnh Ninh! Một vài ký ức chợt thoáng qua trước mắt nàng. Tiết Phương Phỉ nhớ ra rồi, công chúa đến khiêu khích, nàng bị hạ nhân của nàng ta siết cổ tới chết. Chẳng lẽ nàng vẫn chưa chết hay sao? Công chúa Vĩnh Ninh luôn chú trọng diệt cỏ tận gốc, không thể nào giữ lại mạng cho nàng được.
Chẳng lẽ có người cứu nàng? Thẩm Ngọc Dung? Hay là ai khác?
Tiết Phương Phỉ nhìn tiểu nha đầu không nói lời nào, tiểu nha đầu không dám cười nữa, sợ hãi hỏi: “Cô nương? Cô nương?”
“Ngươi là ai?” Tiết Phương Phỉ hỏi. Vừa nói xong, nàng chợt ngây ra, có chuyện gì đó khác lạ nhưng nàng còn chưa xác định được là điểm nào lạ.
Nha đầu kia càng sốt sắng: “Cô nương, nô tỳ là Đồng Nhi!”
Đồng Nhi? Tiết Phương Phỉ không nhớ ra Đồng Nhi là ai.
“Cô nương.” Đồng Nhi như sắp khóc, nàng ta nói: “Nô tỳ biết là ngài oan uổng. Mấy người Nhị tiểu thư đoạt hôn sự của cô nương, đó là việc hôn nhân phu nhân đã sắp đặt trước lúc ra đi mà. Cả Ninh Viễn hầu nữa, sao bọn họ có thể làm ra những chuyện tiểu nhân như thế chứ. Cô nương, nô tỳ biết ngài cũng oán lão gia, nhưng ngài đừng từ bỏ như vậy, ngài phải sống vì mình, sống vì phu nhân nữa. Phu nhân trên trời có linh, nếu biết được cảnh ngộ của tiểu thư thì phu nhân đau khổ biết chừng nào!”
Tiết Phương Phỉ ngơ ngác nhìn tiểu nha đầu khóc lóc thảm thương, trong lòng đang cố gắng nghĩ xem có chuyện gì liên quan đến Ninh Viễn hầu. Tiết Phương Phỉ biết thế tử Ninh Viễn hầu. Thẩm Ngọc Dung có một muội muội là Thẩm Như Vân, muội phu nàng ta rất ái mộ vị thế tử này, dẫu sao cũng là mỹ nam tử có tiếng ở Yến Kinh. Nhưng này thì liên quan gì đến nàng?
Tiểu nha đầu vẫn còn đang khóc, bên ngoài đột nhiên có sấm sét chiếu sáng gian phòng, làm Tiết Phương Phỉ thấy rõ được phòng ốc cũ nát, chăn gối lạnh như băng, cũng nhìn rõ chính mình.
Tiết Phương Phỉ chợt nhận ra điều kỳ lạ.
Giọng nói này... mềm mại nhẹ nhàng, tuy rằng yếu ớt nhưng lại có dáng vẻ vô cùng uyển chuyển của người thiếu nữ.
Đây không phải giọng nàng.
“Ta là ai?” Tiết Phương Phỉ hỏi.
Đồng Nhi ngơ ngác.
“Ta là ai?” Tiết Phương Phỉ hỏi lại lần nữa.
“Ngài đang nói gì vậy.” Đồng Nhân còn lo nàng đang khó chịu, nói: “Ngài đương nhiên là Nội các Thủ phụ đích tiểu thư, Khương Nhị tiểu thư.” Còn bổ sung một câu: “Thiên kim thủ phụ, kim chi ngọc diệp đích thực!”
Khương gia, thiên kim Thủ phụ, Khương Nhị tiểu thư.
Khương Lê.
Tiết Phương Phỉ nhắm mắt.
Nàng trở thành Khương Lê rồi.