Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cho dù đã nhìn rất nhiều lần Tiết Phương Phỉ vẫn không quen được.
Trên tấm gương đồng có một vết xước, chiếu ra người trên mặt cũng có một vết sẹo. Gương mặt người được chiếu trên đó cũng trở nên méo mó theo, trong gương là một thiếu nữ dáng vẻ ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, nhưng lại gầy đến ngạc nhiên, giống với nha hoàn Đồng Nhi của nàng.
Tiết Phương Phỉ lại nhớ đến lúc bản thân tầm mười bốn mười lăm tuổi, nhất định không phải dáng vẻ xanh xao vàng vọt như vậy. Đừng nói là thiên kim nhà quyền quý, với bộ dạng này chỉ sợ so với hạ nhân còn không bằng. Một khuôn mặt này nếu so với khuôn mặt của đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh của nàng trước kia thật sự không thể đánh đồng được.
Cùng lắm dù với khuôn mặt kia đến cuối cùng cũng không có kết cục gì tốt đẹp, vẫn là hồng nhan bạc mệnh, một nắm đất vàng mà thôi.
Suy nghĩ của Tiết Phương Phỉ không nhịn được bay rất xa, nàng trăm triệu lần cũng không đến bản thân vậy mà không chết, hoặc là nói, nàng đã chết nhưng lại được sống lại, trở thành thiên kim tiểu thư nhà đại học sĩ Khương Lê của Khương gia ở Yến Kinh.
Khương Nguyên Bách là thủ phụ đại học sĩ, là ân sư của hoàng đế, các văn thần trong triều đều không khỏi ngưỡng mộ Khương Nguyên Bách. Khương Nguyên Bách ở trên triều cũng hoàn toàn không kiêu căng ngạo mạn, nhìn có vẻ ôn hòa hòa nhã, trong mọi việc đều giống một người hòa giải. Cũng chính vì vậy bên trong triều không ít người có quan hệ tốt với ông, còn phía sau thế nào thì lại không rõ.
Quan hệ của Khương Nguyên Bách trong triều rất rộng, Hồng Hiếu đế đối với ông ấy cực kỳ tín nhiệm, mà Khương Nguyên Bách cũng không khoa trương. Tiết Hoài Viễn từng nói qua, nhìn thì có vẻ ôn hòa dễ gần, nhưng kỳ thật cũng chỉ là một cách làm quan mà thôi. Vì vậy mà nói Khương Nguyên Bách là một vị quan lớn cũng không sai, mà Khương Lê cũng chính là thiên kim nhà cao cửa rộng.
Chỉ là tiểu thư nhà đại học sĩ này cũng chẳng ra gì, thân mẫu của Khương Lê xuất thân từ gia đình phú thương nổi danh ở Yến triều, Tương Dương Diệp gia. Của cải Diệp gia nhiều vô kể, chỉ mỗi cửa hàng trang sức Hồng Tường Lâu thôi cũng đã mở hết 56 cái ở Yến triều. Lúc Khương Nguyên Bách còn chưa phải Nội Các đại học sĩ đã được Diệp lão gia nhìn trúng, muốn gả con gái nhỏ Diệp Trân Trân của nhà họ Diệp gả cho Khương Nguyên Bách.
Nào ngờ Diệp Trân Trân gả qua đó mãi đến ba năm sau mới mang thai Khương Lê, thời điểm Khương Lê một tuổi đã mang bệnh rồi qua đời. Khương Nguyên Bách nhanh chóng cưới đích nữ Quý Thục Nhiên của nhà Phó Đô ngự sử. Quý Thục Nhiên mới gả qua một năm liền sinh được Khương Ấu Dao. Chờ đến khi Quý Thục Nhiên mang thai lần thứ hai, cũng là lúc Khương Lê được bảy tuổi, thời điểm yến tiệc diễn ra, ngay trước mặt các vị phu nhân đã đẩy ngã Quý Thục Nhiên xuống cầu thang. Quý Thục Nhiên sinh non, mất đi một hài tử, bản thân lại bị thương, cuối cùng không thể tiếp tục mang thai được nữa.
Khương Nguyên Bách nổi giận, nhưng Quý Thục Nhiên cầu tình thay Khương Lê, dù vậy Khương Lê vẫn bị đưa đến từ đường tĩnh tâm. Chỉ có điều tội danh Khương Lê độc hại mẹ cả, mưu sát đích đệ không thể xóa được. Người dân Yến Kinh mỗi lần nhắc đến Khương nhị tiểu thư cũng chỉ nhớ được cái danh độc ác của nàng.
Kỳ thật sau khi Diệp Trân Trân chết, sợ kế mẫu ngược đãi Khương Lê, nhà họ Diệp cũng từng phái người sang đón Khương Lê, nếu Khương Lê nguyện ý có thế đến Tương Dương Diệp gia sinh sống, nhưng không biết đề cập như thế nào mà Khương Lê lại cự tuyệt, cứ như vậy Diệp gia cũng không lui đến nữa.
Tiết Phương Phỉ cũng biết những mẩu chuyện phiếm lúc nhàn rỗi này ở kinh thành, chỉ là không nghĩ đến vị tiểu thư tâm địa độc ác tàn nhẫn kia vậy mà lại sống chật vật như vậy, còn người ở trong triều có thanh danh cực tốt Khương Nguyên Bách và tâm địa Bồ Tát Quý Thục Nhiên kia đối với Khương Lê đã gần chết lại không một chút quan tâm.
Có lẽ đây là sắp xếp của bọn họ.
Còn Khương Lê chính là tự mình tìm chết.
Nguyên nhân gây ra là lúc trước khi Diệp Trân Trân còn sống, quan hệ giữa Khương gia cùng Ninh Viễn không tồi, thế tử của Ninh Viễn hầu lại sinh ra trước, vừa vặn lớn hơn Khương Lê một tuổi. Diệp Trân Trân cùng hầu phu nhân nghĩ chi bằng đính ước cho hai đứa nhỏ, hai nhà cũng là môn đăng hộ đối, quen biết lẫn nhau, ngày sau cũng dễ dàng chăm sóc qua lại.
Vốn chỉ là giao ước bằng miệng, nhưng Ninh Viễn hầu biết chuyện, không lâu sau liền để hầu phu nhân viết một hôn thư cho Khương gia. Diệp Trân Trân tuy rằng có chút chần chờ, nhưng nghĩ đến có thể cùng hầu phu nhân trở thành người nhà cũng vui mừng. Hầu phu nhân là người nhân hậu, có được mẹ chồng như vậy tất nhiên sẽ an ổn.
Sau khi Diệp Trân Trân qua đời, việc hôn nhân giữa Ninh Viễn hầu thế tử cùng Khương Lê vẫn được giữ lời. Tuy rằng không công khai ở Yến Kinh nhưng hai nhà đều có hôn thư làm chứng.
Nhưng mấy ngày trước đó, hạ nhân đến am ni cô đưa thóc gạo lại nói Ninh Viễn hầu thế tử lại đính hôn với Khương gia tam tiểu thư Khương Ấu Dao.
Lúc ấy Khương Lê sợ ngây người.
Người cùng Ninh Viễn hầu thế tử đính hôn rõ ràng là Khương Lê, vì sao lại biến thành Khương Ấu Dao? Khương Lê tính tình nóng nảy, muốn trở về Yến Kinh hỏi rõ một lượt lại bị bà vú mỉa mai châm chọc một phen.
Hiện giờ cả Yến Kinh chỉ biết tam tiểu thư Khương gia, ai quan tâm Khương nhị tiểu thư là ai kia chứ, dẫu cho là biết thì cũng chỉ là nữ nhân độc ác hại mẹ cả và ấu đệ. Người như thế làm sao xứng đôi với thế tử Ninh Viễn hầu. Lại nói trong phủ Ninh Viễn hầu cũng không quan tâm đến việc của Khương Lê, bằng không cũng sẽ không đồng ý việc thay đổi người trong hôn sự này.
Bà vú kia còn trào phúng nếu Khương nhị tiểu thư trở về làm loạn cũng chỉ khiến người khác chê cười, nếu cuối cùng Ninh Viễn hầu bất đắc dĩ phải cưới Khương Lê cũng sẽ không nghiêm túc đối đãi Khương Lê mà ngược lại còn chán ghét nàng ấy.
Khương nhị tiểu thư quay người liền gieo mình xuống hồ.
Sau khi cứu lên liền bệnh nặng một trận, từ từ gầy ốm, vốn dĩ cả người đã mỏng manh, hiện giờ chính là gió thổi qua liền ngã. Nhưng mà nàng đã bệnh thành dáng vẻ này, ở Yến Kinh cũng không một ai đến thăm nàng ấy.
Có lẽ chỉ chờ đến khi nàng ấy chết mới có người đến nhặt xác cho nàng.
Có lẽ bọn họ muốn để Khương Lê chờ chết ở am ni cô, để nàng tự nhiên “bệnh chết”, hết thảy đều để bọn họ định đoạt.
Giống như lúc trước Vĩnh Ninh công chúa cùng Thẩm Ngọc Dung muốn giết chết Tiết Phương Phỉ.
Đồng Nhi ở một bên bổ củi tức giận, thật ra trên núi không nóng mà lại lạnh. Cả chủ và tớ đều phải tự lo cái ăn, mặc, ở, lẫn đi lại. Gọi dễ nghe một chút là “Mài giũa tâm trí, tu thân dưỡng tính”, nhưng lại bị mấy đạo cô bị đút tiền ở am ni cô này im lặng tra tấn.
“Nếu sớm biết như vậy thì lúc đầu thà trở về Tương Dương với Diệp gia cho rồi.” Đồng Nhi nói: “Cô nương của chúng ta hiện tại phải sống qua ngày như thế nào đây.”
Tương Dương…
Nét mặt Tiết Phương Phi hơi động.
Nhà ngoại Khương Lê là Diệp gia ở Tương Dương, nàng muốn trở về Tương Dương Đồng Hương.
Nàng muốn trở về tế bái phụ thân, muốn trở về dập đầu với phụ thân, là nàng bất hiếu, gả cho người lòng lang dạ sói, chọc phải tay bay vạ gió, hại phụ thân tức chết, làm em trai nhỏ phải bỏ mạng.
Muốn trở về Tương Dương, nàng phải trở về Yến Kinh trước, nhưng hiện tại nàng lại không thể bước ra tòa am ni cô này được.
Giơ tay ba thước có thần minh, nhưng những ngày trời mưa, ngẩng đầu cũng chỉ có đêm tối hoảng sợ, nhìn không thấy được thần minh.
Cũng không thành vấn đề, nàng có thể đi từng bước một, rốt cuộc vẫn sẽ đi được đến nơi nàng muốn đến.
Lúc nàng sắp chết Vĩnh Ninh công chúa đã cho nàng lời khuyên, muốn kiếp sau nàng sẽ đầu thai làm thiên kim nhà giàu có. Hiện tại nàng đã là thiên kim, tuy là thiên kim nghèo túng nhưng sẽ không để mặc người xâu xé. Không biết lần này bọn họ đã chuẩn bị tốt chưa?
Tiết Phương Phỉ đã chết rồi, từ này về sau nàng không phải là Tiết Phương Phỉ.
“Ta là Khương Lê.” Nàng nói với chính mình.
Sống lại một lần nữa, Khương gia nhị tiểu thư Khương Lê.