Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mưa suốt một đêm, ngày hôm sau trời trong xanh, chăn giường trong phòng đều ướt hết.
Đồng Nhi đem chăn nệm ra phơi, Khương Lê ngồi trong phòng, trên bàn đặt một xấp đế giày. Đây cũng là việc mà mỗi ngày nàng cần phải làm, đóng xong năm mươi cái đế giày, có thể được một xâu tiền đồng. Tiền đồng ở trong núi này cũng không có tác dụng gì cả, Đồng Nhi cũng không thể xuống núi, chỉ có thể chờ người bán hàng rong lên núi, mua chút bánh ngọt từ họ mà ăn.
Đây chính là thứ xa xỉ duy nhất của Khương Lê và Đồng Nhi.
Từ cửa sổ nhìn ra, Đồng Nhi giẫm lên ghế phơi chăn, cách đó không xa có ni cô mặc bộ bào màu xám đi ngang qua, cũng không liếc mắt nhìn các nàng một cái.
Các nàng không thể sai khiến các ni cô này, mà lúc trước Khương Lê do phạm sai lầm bị đưa đến nơi này, mang theo bên người chỉ có Đồng Nhi. Đồng Nhi là nha hoàn Diệp Trân Trân chọn cho Khương Lê, vẫn luôn ở bên cạnh Khương Lê.
Tiểu nha đầu tính khí còn rất lớn, nhìn bóng lưng của hai ni cô đã đi xa, “Hừ” một tiếng, mắng: “Đồ gà mái không lông!”
Khương Lê biết là buổi sáng nàng ta muốn lấy chăn nệm khô nhưng bị từ chối, trong lòng không thoải mái mới mắng, không khỏi bật cười.
Đúng là chủ tử như thế nào thì người hầu như thế đó, Đồng Nhi ở chỗ này ngây người sáu năm mà vẫn như thế, đại khái tính tình của Khương nhị tiểu thư ban đầu vô cùng gay gắt. Nghĩ lại cũng đúng, nếu không gay gắt, cũng không làm ra loại chuyện tức giận mà tự sát.
Người tính tình gay gắt như vậy, sau khi đẩy kế mẫu sinh non sẽ kêu oan sao?
Khương Lê nghĩ đến những chuyện nghe được từ miệng Đồng Nhi, nghe nói Khương nhị tiểu thư liều chết không thừa nhận mình hại kế mẫu. Khương Lê nghĩ, nếu quả thật là nàng ấy làm, hẳn là sẽ hợp tình hợp lý mà lớn tiếng thừa nhận đi.
Nhưng giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa.
Đồng Nhi phơi đệm xong trở về, ngồi bên cạnh Khương Lê. Nàng ấy bị Khương Lê dọa sợ, sợ không chú ý là Khương Lê lại nhảy xuống hồ, mấy ngày nay đều trông coi Khương Lê một tấc cũng không rời. Thấy Khương Lê ngẩn người, liền tự mình cầm lấy đế giày làm, Khương Lê nhìn đầu ngón tay tiểu nha đầu dày đặc lỗ kim, ném lấy đế giày ném đi, nói: “Đừng làm nữa.”
Đồng Nhi không hiểu: “Ba ngày nữa người bán hàng sẽ tới, không phải cô nương muốn ăn kẹo mạch nha sao?”
Khương Lê lắc đầu, hỏi ngược lại: “Muội muốn cả đời này ngồi ở đây, mỗi tháng chờ kẹo mạch nha sao?”
“Đương nhiên là không muốn.” Đồng Nhi hỏi, “Nhưng bây giờ chúng ta cũng không ra khỏi đây được.” Dứt lời lại lầu bầu nói: “Lúc trước đã viết thư cho lão gia, cho lão phu nhân Diệp gia, sao lại không có hồi âm nhỉ.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Nhi suy sụp, “Không phải là quên chúng ta rồi chứ.”
Khương Lê thở dài, đừng nói là đưa thư, trước mắt chỉ sợ nhất cử nhất động của các nàng đều ở dưới mắt người khác. Bình thường tiểu thư phạm sai lầm bị đưa đến gia miếu, bởi vì chủ nhân của các nhà cũng sẽ đưa tiền bạc phó thác chiếu cố, người ở am ni cô cũng sẽ không đối xử tệ với bọn họ. Mà ni cô này rõ ràng chính là làm khó dễ, sau khi Khương Lê sinh bệnh, thậm chí đại phu cũng không mời, chỉ sợ tất cả đều là chủ ý của người ở Thành Yến Kinh kia.
Về phần là vị nào, không cần đoán cũng biết là vị kế mẫu phu nhân kia.
Nếu như Khương Lê thật sự làm bà ta sinh non, Quý Thục Nhiên khẳng định sẽ không buông tha Khương Lê, nếu như Khương Lê không làm cho bà ta sinh non, Quý Thục Nhiên làm ra cảnh này, mục đích cũng chính là không buông tha Khương Lê.
Huống chi hiện tại hôn sự của Khương Lê cũng bị cướp, Khương Lê cái gì cũng không có, một nhà ngoại bị nàng từ chối chưa từng lui tới? Một đích nữ bị vứt bỏ, ở nơi như thế này, dù cho có bị giết chết cũng không làm ra sóng gió gì lớn.
Nhưng vì sao Quý Thục Nhiên không hạ sát thủ với nàng?
Khương Lê không cho rằng đối phương nhân từ nương tay, có lẽ là mình đối với vị kế mẫu phu nhân kia, hoặc là đối với Khương gia còn có tác dụng khác. Không phải thường xuyên có chuyện như vậy sao, nữ nhi bị coi như đá kê chân để liên hôn, vì con đường làm quan của phụ thân huynh đệ, tựa như Thẩm Ngọc Dung. Bất đồng chính là, Thẩm Ngọc Dung coi chính hắn là lợi thế kết hôn, mà coi Tiết Phương Phỉ là chướng ngại vật.
Khương nhị tiểu thư làm cho nàng nghĩ tới chính mình, giống nhau chính là bị người khác cướp đi đồ đạc của mình, giống nhau chính là bị tu hú chiếm tổ, giống nhau chính là không cách nào biện giải cho mình.
Đồng Nhi trơ mắt nhìn sắc mặt Khương Lê trầm xuống, không khỏi rùng mình.
Không biết vì sao, Đồng Nhi cảm thấy từ sau khi nhị tiểu thư tỉnh lại, trở nên có chút kỳ quái. Từ trước đến nay nhị tiểu thư đều là có một nói một có hai nói hai, nhanh mồm nhanh miệng. Thậm chí còn có thể đánh nhau với ni cô trong am ni cô này, dễ dàng kích động, cũng dễ dàng tức giận, đương nhiên, đây cũng không phải lỗi của nhị tiểu thư, tất cả đều là lỗi của những người xấu kia.
Chỉ là sau khi nhị tiểu thư tỉnh lại, lại chưa bao giờ tức giận. Nàng ôn hòa, nói chuyện cũng trở nên nhẹ nhàng chậm rãi, làm cho người ta không biết nàng đang suy nghĩ cái gì. Mà khi nàng không nói lời nào mà suy tư, Đồng Nhi liền cảm thấy có chút sợ hãi.
Ngón tay Khương Lê vuốt ve đệm giày đã khâu sẵn trước mặt, đế giày khâu rất tỉ mỉ, tuy rằng Đồng Nhi hơi ồn ào, nhưng mà khâu vá quả thật không tệ.
Nàng ấy phải tìm cách thoát khỏi đây.
Tiết Phương Phỉ ở Thành Yến Kinh đã chết rồi, nhưng hai tên súc sinh Vĩnh Ninh công chúa cùng với Thẩm Ngọc Dung đó lấp liếm như thế nào thì nàng không biết. Nàng còn muốn đi thăm Tiết Chiêu một lần nữa, còn cần phải nghĩ cách về Đồng Hương một chuyến, Tiết Hoài Viễn đã chết rồi, hai đứa con cũng đã chết, ai nhặt xác cho ông đây? Nàng còn chưa gặp Tiết Hoài Viễn lần cuối.
Nàng muốn rời khỏi nơi này, nhưng hôm nay trong Thành Yến Kinh, toàn bộ Yến Triều không ai nhớ tới Khương Lê nàng, một người không người nhớ tới, sẽ không có người nào mang nàng rời khỏi đây cả.
Một khi đã như vậy, vậy cũng chỉ có thể chủ động rời khỏi nơi này.
Không ai nhớ, để cho thế nhân nhớ lại, cũng không phải là chuyện khó làm.
Khương Lê đột nhiên nở nụ cười.
Đồng Nhi giật mình nhìn nàng ấy, đây là lần đầu tiên Khương Lê cười, không phải lúc trước cười lạnh hay cười khổ, chính là tâm tình vui vẻ, cười thư thái. Nụ cười này, làm cho sắc mặt khô vàng của nàng thoáng chốc sinh động hẳn lên, rực rỡ như hoa.
“Đồng Nhi,” Khương Lê hỏi nàng ta: “Em nói có người bán hàng rong sẽ lên núi sao?”
“Đúng vậy,” Đồng Nhi nói: “Người bán hàng rong họ Trương hàng năm sẽ đến đây vào buổi trưa mùng mười tháng năm, chúng ta đã nói qua với hắn rồi, nếu có bánh ngọt kẹo ngon, hãy đến chỗ chúng ta trước, để chúng ta chọn.”
Mặc dù là nha hoàn của gia đình giàu có, tuy hiện tại nghèo túng, chỉ lấy ra được một xâu tiền đồng, nhưng nói chuyện rất có khí thế.
“Có nhiều kẹo không?” Khương Lê hỏi.
“Rất nhiều ạ.” Đồng Nhi hỏi, “Cô nương muốn ăn kẹo không?”
Khương Lê cười cười: “Muốn chứ.”
Quá đắng, bởi vì quá đắng cho nên nhớ vị ngọt ngào của mật đường, những đường này có thể làm cho nàng nếm được vị ngọt, cũng có thể làm cho một số người cảm thấy chua xót.
Đồng Nhi cao hứng phấn khởi nói: “Cô nương muốn ăn kẹo là được rồi, trước đó vài ngày chúng ta đã tích góp được một ít tiền đồng, có thể đổi được mấy gói, cô nương muốn ăn bao nhiêu cũng được!”
Khương Lê nói: “Em nói gần đây chính là Hạc Lâm Tự đúng không?”
Đồng Nhi ngơ ngác nhìn nàng ấy, hỏi: “Cô nương cũng muốn đi dâng hương sao?”
“Không.” Khương Lê nói: “Ta không tin Phật.”
Đồng Nhi không hiểu.
Ý cười của Khương Lê càng nhu hòa một chút, nàng nói: “Phật có cái gì tốt mà tin chứ.”