Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê nắm chặt tay Diệp lão phu nhân, cười nói: "Con hiểu. Ngoại tổ mẫu, con đã trưởng thành, sẽ tự bảo vệ mình."
Diệp lão phu nhân nghe vậy thì hoảng hốt, dường như nhìn thấy Diệp Trân Trân năm đó, trẻ tuổi xinh đẹp, lúc muốn gả cho Khương Nguyên Bách, Diệp lão đại nhân lo lắng bà ấy gả đi sẽ chịu ấm ức, Diệp Trân Trân còn chu môi, nũng nịu nói: "Trân Trân đã trưởng thành, sẽ tự bảo vệ bản thân thật tốt."
Đến cùng cũng không thể bảo vệ tốt bản thân.
Diệp lão phu nhân chua xót trong lòng, suýt nữa rơi lệ, vỗ vỗ tay Khương Lê, nói: "Vậy các con cũng đi nhanh rồi về nhanh." Bà ấy bảo nha hoàn tới, đỡ bà ấy đi vào bên trong phòng.
Khương Lê im lặng.
Nàng cảm giác hẳn là Diệp lão phu nhân nhớ tới chuyện quá khứ. Thật ra, người Diệp gia đều cảm nhận được, Diệp Minh Dục lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm thấp, ông ấy la lên: "Đồng ý hết rồi đúng không? Đồng ý hết rồi thì chúng ta không ở lâu thêm nữa, thời gian đang gấp rút, A Lê, nghe lời mẫu thân, đi nhanh về nhanh!"
Diệp Minh Huy lườm ông ấy một cái, nói: "Chăm sóc A Lê cho tốt!"
…
Ý muốn rời khỏi Tương Dương để đi Đồng Hương, cứ như vậy dễ dàng thực hiện.
Lúc ngồi trên xe ngựa, Khương Lê cảm giác hơi không chân thật.
Nàng từ Yến Kinh trở về Tương Dương lần này, mục đích duy nhất chỉ đơn giản là để có thể nghe ngóng được tin tức của phụ thân, tự mình trở về Đồng Hương một chuyến. Có thể thắp nén hương cho phụ thân thôi tốt rồi, nàng chưa từng nghĩ tới lúc này còn có thể gặp lại phụ thân một lần, trong lòng mơ hồ dâng lên cảm xúc kích động khó kiềm chế.
Từ Tương Dương đến Đồng Hương, ước chừng phải mất một ngày đi đường, xế chiều hôm nay xuất phát, buổi tối nghỉ ngơi một đêm ở khách điếm ven đường, xế chiều ngày mai là có thể tới. Người đi cùng nàng cũng không nhiều, Khương Lê không muốn mang theo thị vệ Khương gia, bởi vì những thị vệ này chưa chắc sẽ trung thành với nàng, tuy rằng sẽ che chở chu toàn cho nàng, nhưng nàng làm việc khó tránh bị bó tay bó chân. Vì thế Diệp Minh Huy chọn mấy người có thân thủ tốt nhất trong số hộ vệ Diệp gia để đi theo, còn có nha hoàn của Khương Lê, gã sai vặt A Thuận của Diệp Minh Dục.
Đến ban đêm, họ nghỉ ngơi ở khách điếm ven đường.
Hành động này của Diệp gia, tuy rằng bí ẩn, nhưng cũng không giấu diếm được hàng xóm tốt bụng bên cạnh.
Trong trạch viện, Cơ Hành đang đứng trước bồn hoa, tưới nước cho hoa.
Ấm tưới nước làm bằng đồng thau, hắn nhẹ nhàng cầm trong tay, hoa trong bồn hoa ngược lại muôn màu khoe sắc, không biết là giống loại gì. Hắn hiếm khi rảnh rỗi làm chuyện tao nhã như vậy, hắn đứng trong bóng đêm, nhẹ nhàng nghiêng ấm nước, bọt nước trong suốt trong ấm như bảo thạch trong suốt, lại giống rèm châu, từng hạt từng hạt rơi lên cánh hoa, lăn xuống theo thân hoa, chìm vào trong bùn đất rồi biến mất.
Trong không khí chỉ còn lại một ít hương thơm thoang thoảng.
Lục Cơ đứng phía sau Cơ Hành, thanh sam khẽ lay động trong gió, giọng nói cứng nhắc của thị vệ áo đen vang lên: "Diệp Tam lão gia đi theo Khương Nhị tiểu thư đến Đồng Hương."
Hắn ta nói Diệp Tam lão gia đi theo Khương Nhị tiểu thư, mà không phải Khương Nhị tiểu thư đi theo Diệp Tam lão gia, nói cách khác, người khởi xướng đi đến Đồng Hương là Khương Lê chứ không phải Diệp Minh Dục.
Cơ Hành "Ừ" một tiếng.
Hắn vẫn rất nghiêm túc tưới hoa, dường như trên thế gian chỉ có một chuyện này đáng để hắn đối xử cẩn thận như vậy, một giây thôi cũng không thể mất tập trung.
Khi hoa nở rộ vào mùa đông, vô cùng diêm dúa, mang cảm giác thảng thốt khác lạ, xinh đẹp mà thê lương. Hắn tỉ mỉ tưới hết từng cây, mất gần nửa canh giờ. Cơ Hành đưa tay ra, có gã sai vặt nhận lấy ấm tưới bằng đồng thau từ trong tay hắn, hắn lấy một chiếc khăn lụa từ trong tay áo ra, tỉ mỉ lau ngón tay.
Hắn xoay người, nhìn về phía Văn Kỷ: "Đi ngay trong đêm?"
Văn Kỷ nói: "Vâng."
Cơ Hành cười một tiếng: "Thật sự là một giây cũng không chờ được."
Lục Cơ đứng trong bóng tối, nhịn không được mở miệng hỏi: "Đại nhân, lần này Khương Lê trở về Đồng Hương, hẳn chính là mưu đồ với Quỳnh Chi ở Tích Hoa Lâu."
Từ sau khi gặp Quỳnh Chi ở Tích Hoa Lâu, Khương Lê đã bắt đầu hồn bay phách lạc, sau đó đi Đồng Hương cùng Diệp Minh Dục, kiểu gì cũng thấy hai chuyện này có liên quan với nhau.
"Nàng ấy đến Tương Dương, chính là vì chuyến đi Đồng Hương này." Cơ Hành lại cười nói: ‘’Đề phòng Khương gia, lừa gạt Diệp gia, chẳng mấy chốc sẽ tra ra manh mối mục đích của nàng là gì, cứ chờ xem đi."
Lục Cơ lắc đầu: "Nhưng cách làm việc của vị Khương Nhị tiểu thư này, thật sự khiến cho người ta đoán không ra, cho dù biết nàng ấy làm cái gì, cũng chưa chắc biết vì sao nàng ấy phải làm như vậy."
Đang nói, một gã sai vặt có gương mặt tuấn tú từ bên ngoài đi tới, cung kính nói: "Đại nhân, xe ngựa đã chuẩn bị xong."
Lục Cơ sửng sốt, nhìn về phía Cơ Hành: "Đại nhân phải rời đi sao?"
Cơ Hành nhìn thoáng qua hoa tươi nở rộ trong bồn hoa, cười nói: "Ừ."
"Đi đâu?"
"Đồng Hương."
"Đồng Hương?" Lục Cơ càng không rõ: "Đại nhân muốn quan sát Khương Lê?"
"Không." Cơ Hành nhẹ giọng nói: "Là đi xem kịch."
…
Sáng sớm hôm sau, xe ngựa Diệp gia lại lên đường từ rất sớm.
Diệp Minh Dục như hiểu được sự gấp gáp trong lòng Khương Lê, vội vã lên đường. Đồng Nhi và Bạch Tuyết còn rất hiếu kỳ, hỏi Khương Lê có phải Diệp Minh Dục thật sự có chuyện gì đặc biệt quan trọng hay không, nếu không tại sao lại liều mạng như vậy.
Khương Lê biết Diệp Minh Dục vì nàng mới làm như vậy, trong lòng cũng rất cảm kích. Cho dù thế nào, Diệp Minh Dục tận tâm tận lực giúp đỡ nàng. Nàng hy vọng Diệp gia có thể càng ngày càng lớn mạnh, có thể làm chỗ dựa vững chắc, kiên cố phía sau mình, nhưng cũng không hy vọng sẽ khiến Diệp gia liên lụy vào những cuộc chiến không liên quan.
Không hề nghi ngờ, chuyện Tiết Hoài Viễn vào ngục là do một tay Vĩnh Ninh gây ra. Hiện giờ dân chúng Đồng Hương giữ kín như bưng chuyện của Tiết Hoài Viễn, tất nhiên cũng là do có những người khác dính vào. Nàng tùy tiện xông vào như vậy, chính là phá hỏng quy củ của đối phương, đối phương được Vĩnh Ninh phân phó, ngoài mặt ra vẻ tôn trọng nàng, thật ra hoàn toàn không để nàng vào mắt.
Một khi lật lại nợ cũ, tra theo sợi dây liên kết, kiểu gì cũng sẽ liên quan đến Vĩnh Ninh. Sớm muộn gì Vĩnh Ninh cũng biết nàng đang điều tra chuyện của Tiết Hoài Viễn. Vì từng tiếp xúc với Vĩnh Ninh, Khương Lê biết tính tình Vĩnh Ninh. Nàng ta sẽ không cố kỵ nàng vì nàng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, nàng ta chỉ biết không từ thủ đoạn, dùng hết biện pháp hiểm ác để đạt được mục đích của mình.
Chuyến đi Đồng Hương này, khó khăn trùng điệp, theo nghĩa nào đó, nàng chỉ có một người, nàng chỉ có thể một mình chiến đấu hăng hái.
Nhưng nàng sẽ không lùi bước, không bao giờ.
Bởi vì Diệp Minh Dục vội vã lên đường, lúc gần đến Đồng Hương mới chỉ quá buổi trưa.
Ngày mùa đông, nhưng cả người Diệp Minh Dục cũng đổ đầy mồ hôi, ông ấy cầm khăn lau mồ hôi trên trán, bảo Khương Lê vén rèm lên nhìn, nói: "A Lê, con xem, phía trước chính là Đồng Hương."
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn ra ngoài, đợi nhìn rõ tình trạng phía trước, Đồng Nhi nhịn không được nói: "Thì ra đây là Đồng Hương, không phồn hoa bằng Tương Dương."
Xa xa chính là đường chính của Đồng Hương, đường chính không rộng rãi bằng Tương Dương chứ đừng nói đến Yến Kinh. Hai bên ngược lại rất nhiều cửa hàng, rất nhiều người bán hàng rong bày sạp bên đường, bán kẹo hồ lô, đồ chơi nhỏ.
Nghe Đồng Nhi nói vậy, Diệp Minh Dục nói: "Bây giờ tốt hơn nhiều rồi! Trước kia Đồng Hương là một huyện nghèo ở Tương Dương, dân chúng trong nhà có một đôi giày cũng phải để cho huynh đệ tỷ muội của mình thay phiên nhau mang. Đừng nói đến cửa hàng, người bán rong một tháng vào một lần, vậy là coi như là mua bán rồi. Sau đó Đồng Hương có một Huyện Lệnh tới, người đấy là một vị quan tốt, ở đây hơn mười năm, Đồng Hương dần dần giàu lên. Tuy rằng kém Tương Dương, nhưng nếu ngươi gặp Đồng Hương lúc trước, bảo đảm sẽ cảm thán."
Khương Lê ngẩn ngơ, đột ngột nghe được thông tin của Tiết Hoài Viễn từ trong miệng Diệp Minh Dục, trong lòng nàng không biết nên khóc hay là cười, tâm trạng dâng lên cổ họng, khiến nàng không thể không cúi đầu xuống, tránh để cho người khác phát hiện hốc mắt nàng đỏ lên.
Bình tĩnh lại một chút, Khương Lê nhẹ nhàng hỏi: "Vị Huyện Lệnh kia hiện tại thế nào?"
"Thế nào?" Diệp Minh Dục gãi gãi đầu: "Cứ như vậy thôi, ta chưa từng thấy vị Huyện Lệnh đó, cũng chỉ nghe qua chuyện của ông ấy từ trong miệng người khác, với cả, ta cũng nhiều năm không tới Đồng Hương rồi, lại nhiều năm không ở Tương Dương, ta không biết những chuyện này! Có điều ta đoán, ông ấy làm quan tốt như vậy, có lẽ đã lên chức từ lâu, làm quan lớn rồi."
Khương Lê nở nụ cười khổ.
Sự thật hoàn toàn ngược lại, Tiết Hoài Viễn chẳng những không nhanh chóng được thăng chức, ngược lại trở thành tù nhân, điều này thật sự rất hoang đường.
"Đi thôi." Diệp Minh Dục thúc giục đoàn xe ngựa, tiếp tục xuất phát.
Đồng Hương không giống Yến Kinh hay Tương Dương có tiểu binh thủ thành. Có lẽ người ra vào Đồng Hương cũng rất ít, thậm chí trên tượng đá trước cửa thành còn phủ một lớp bụi. Không có tiểu binh thủ thành, thỉnh thoảng có mấy người hái thuốc, lưng đeo gùi, có lẽ là vào núi hái thuốc trở về, đi ngang qua cổng thành. Bọn họ thỉnh thoảng kinh ngạc nhìn về phía đoàn người Diệp Minh Dục, có lẽ là bởi vì nhìn bọn họ lạ mặt.
Đồng Hương rất nhỏ, dân chúng gần như đều quen biết nhau, cho dù không hề biết tên, cũng có thể cười hiền với nhau. Mới vừa đi vào, Đồng Nhi và Bạch Tuyết chỉ cảm thấy không náo nhiệt bằng Tương Dương, Yến Kinh, nhưng cũng coi như dân chúng đơn thuần, chất phác, có cảm giác vô cùng giản dị.
Diệp Minh Dục đi tới bên cạnh xe ngựa, hỏi Khương Lê: "A Lê, con muốn đi nơi nào?"
Ông ấy lại giao quyền quyết định cho Khương Lê, muốn để Khương Lê thoải mái đi làm chuyện của mình.
Khương Lê nghĩ nghĩ, nói: "Chúng ta có nhiều người như vậy, hành động cũng không tiện, tìm một nơi nghỉ chân trước đi."
"Được, là ở khách điếm..." Diệp Minh Dục còn chưa nói xong, đã nghe thấy Khương Lê ngắt lời ông ấy:"Khách điếm ở đây không tiện lắm, chi bằng tìm một nhà dân, thuê tạm một thời gian."
Diệp Minh Dục nhíu mày: "Thuê nhà? A Lê, con muốn ở lại đây một thời gian dài sao?"
"Con cũng không biết." Giọng điệu của Khương Lê hơi thẫn thờ: "Cứ đi xem đi."
Chuyện của Tiết Hoài Viễn, thật sự không phải ba ngày hai bữa là có thể giải quyết, phải giằng co bao lâu, thật sự không có cách đoán được ngay bây giờ. Nàng không thể buông tha, phải chuẩn bị cho thật tốt.
Nghe vậy, Diệp Minh Dục nói: "Đã như vậy, vậy đi thuê thôi."
Khương Lê nói: "Con nghe nói Đồng Hương có một nơi tên là ngõ Thanh Thạch, nhà nghỉ ở đó cũng không tệ lắm, chúng ta đi tới đó thôi."
"Không thành vấn đề." Diệp Minh Dục dặn dò một người trong đoàn xe ngựa: "Đi tìm một người, hỏi xem ngõ Thanh Thạch ở hướng nào, chúng ta đi đến ngõ Thanh Thạch."
Khương Lê lại ngồi vào trong xe ngựa lần nữa.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết tò mò quan sát bên ngoài xe ngựa, Đồng Hương là một huyện nhỏ, ở chỗ này, Khương Lê ngược lại không cần kiêng dè thân phận của mình, người có thể nhận ra nàng ngoại trừ Diệp Minh Dục gần như không có ai. Nàng không cần mang mạng che mặt, cũng không cần giới hạn hành động của Đồng Nhi và Bạch Tuyết.
Bạch Tuyết còn ổn, dù sao cũng là hài tử xuất thân từ gia đình nông dân, Đồng Nhi lại là lần đầu tiên đi tới thôn quê như vậy, lúc đầu còn cảm thấy không phồn hoa bằng Yên Kinh, sau khi nhìn lâu, đã bị trò tạp kỹ của những người bán hàng bên đường làm cho mê mẩn, cũng cảm thấy Đồng Hương rất là thú vị.
Xe ngựa đi tới ngõ Thanh Thạch.
Đây là con đường Khương Lê quen thuộc nhất, Tiết phủ, nơi nàng, phụ thân và Tiết Chiêu từng ở. Con đường từ cổng thành Đồng Hương đến ngõ Thanh Thạch này, nàng đã từng đi qua vô số lần. Sau đó nàng lại từ ngõ Thanh Thạch đi ra ngoài, chỉ là vừa rời đi, lại không thể trở về. Mà khi nàng trở về, nàng đã thành Khương Lê, không còn là A Ly.
Khương Lê im lặng khác thường.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết đang vô cùng vui vẻ cũng nhận ra sự khác thường của Khương Lê, dần dần nhỏ giọng xuống, muốn hỏi Khương Lê rốt cuộc là làm sao. Nhưng nhìn Khương Lê như đang đắm chìm trong cảm xúc của mình, lời đến miệng lại nói không nên lời, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí ngồi ở bên cạnh Khương Lê, lo lắng cho nàng.
Không biết đã qua bao lâu, xe ngựa dừng lại.
Giọng Diệp Minh Dục vang lên từ bên ngoài xe ngựa: "A Lê, tới rồi!"
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhảy xuống xe trước, kéo rèm xe ra, đưa tay đỡ Khương Lê xuống xe.
Trong nháy mắt, Khương Lê cảm thấy hai tay mình đều đang run rẩy như trái tim của nàng. Nàng hít một hơi thật sâu, khoác tay Đồng Nhi, bước xuống khỏi xe ngựa.
Ngay cả không khí cũng rất quen thuộc.
Hoa cỏ vàng trước cửa tỏa ra mùi thơm ngát quen thuộc, trên phiến đá xanh đầu hẻm còn có vết lõm nhỏ do nước mưa rơi xuống từ mái hiên, xa xa có tiếng hài đồng chơi đùa, cười vui vẻ, có người nấp ở sau lưng sư tử đá tò mò nhìn về phía bọn họ, trong ánh mắt còn mang theo rụt rè, thăm dò.
Khương Lê nhỏen miệng cười, nụ cười này rơi vào trong mắt Diệp Minh Dục, bỗng mang lại cảm giác hơi chua xót vô cớ.
Xung quanh đều là khung cảnh quen thuộc, tất cả đều là hình dáng ban đầu trong trí nhớ, ngoại trừ chính nàng, mãi cho tới bây giờ cũng chưa có thứ gì thay đổi.
“Đi lên trước đi." Khương Lê nói.
Mặc dù nàng đang nói lời này với Diệp Minh Dục, nhưng còn chưa đợi Diệp Minh Dục đáp lời, nàng đã lập tức nhịn không được, tự mình đi về phía trước.
Sắp rồi, cũng sắp rồi, sắp đến Tiết gia rồi, nàng không biết bây giờ Tiết gia trông như thế nào, thật ra ngay cả nghĩ nàng cũng không dám nghĩ, nàng vốn tưởng rằng mình đến gần cố hương thì càng lo sợ, nhưng mãi cho đến giờ khắc này nàng mới hiểu được, bản thân bất chấp hết tất cả để về nhà, nào còn có điều gì khiến nàng do dự nữa, nàng đi về phía trước theo bản năng.
Vì nàng đang trở về nhà.
Đoàn người Diệp Minh Dục nhanh chóng đuổi theo.
Bỗng dưng, bước chân Khương Lê dừng lại.
Năm, sáu bước trước mặt nàng có cánh cửa của một trạch viện, xem ra trạch viện ấy cũng không lớn, thậm chí còn có thể coi là thấp bé hơn trạch viện của Khương gia và Diệp gia. Không biết có phải là do bão táp mưa sa hay là lâu năm không được tu sửa, dẫn đến có vài ngói đá xanh trên mái hiên rơi xuống, phía trên trống rỗng, còn có vài cành cây gãy.
Tuy có ánh mặt trời, nhưng lại khiến người khác cảm giác thê lương, trạch viện chỉ có bốn bức tường, thê ly tử tán.
Đoàn người Diệp Minh Dục theo sát phía sau, nhìn thấy Khương Lê đứng yên bất động trước trạch viện này, bọn họ đều hơi buồn bực, Diệp Minh Dục nhỏ giọng nói: "A Lê?”
“Dạ." Khương Lê nhếch môi, trong nháy mắt, nước mắt chảy xuống.
Cổng trạch viện Tiết gia dán giấy niêm phong của quan phủ, trên đời đã không còn Tiết gia nữa rồi.