Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp Minh Dục ngây ngẩn cả người.
Ánh mắt Khương Lê cũng rất kiên định, nàng đã nghĩ kỹ rồi, dù thế nào, biết được phụ thân đang chịu khổ ở trong lao ngục, chỉ chậm một giây chưa đi giải cứu cũng khiến cho nội tâm nàng không tài nào chịu đựng được. Mà hiện tại nàng đang ở Diệp gia, là một người sống sờ sờ ra đó, nàng không thể vô duyên vô cớ biến mất được, có thế nào cũng phải nói cho Diệp gia biết. Nếu không Diệp lão phu nhân sẽ rất lo lắng cho nàng.
Chỉ là muốn tìm một lý do không chê vào đâu được thật sự là một chuyện quá miễn cưỡng. Thân là Khương Nhị tiểu thư, đây hẳn là "lần đầu tiên" nàng tới Tương Dương chứ đừng nói đến Đồng Hương. Đồng Hương chỉ là một nơi xa lạ với nàng mà thôi, nàng thậm chí còn chưa từng nghe đến chứ đừng nhắc tới việc nàng có người thân hay bạn bè ở đó. Dù thế nào thì lời nói dối của nàng cũng sẽ có trăm ngàn lỗ hổng.
Quả nhiên, Diệp Minh Dục nghe vậy, lập tức ngạc nhiên hỏi: "Con đến Đồng Hương làm gì?”
“Không giấu gì cữu cữu, chuyện này nói ra rất dài dòng, con được một cố nhân giao phó một nguyện vọng của nàng ấy. Nàng ấy có người trong lòng sinh sống ở Đồng Hương, biết được lần này con đến Tương Dương, nàng ấy lập tức cầu xin con gửi gắm một lời. Trước đó Diệp gia có việc nên con quên mất việc này, bây giờ mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa, con chợt nhớ tới việc này, cho nên mới muốn đến Đồng Hương, tìm người trong lòng của vị cố nhân ấy.”
Sau khi nói xong, Khương Lê cũng cảm thấy xấu hổ, cả đời này nàng chưa từng nói lời nói dối nào sứt sẹo như vậy, nhưng nàng thật sự không nghĩ ra được ý tưởng nào hay hơn.
Diệp Minh Dục bình tĩnh nhìn Khương Lê một lúc, một lúc lâu sau ông ấy mới thở dài, nói: "A Lê, nếu con có điều gì khó nói hay không tiện nói thì không cần phải nói, cần gì vắt hết óc tìm lý do như vậy, ngay cả ta cũng nghe ra được đấy.”
Hai má Khương Lê đỏ lên. Tuy rằng cách làm của Diệp Minh Dục luôn tùy hứng nhưng ông ấy cũng không phải kẻ ngu. Nếu ông ấy trì độn và ngu xuẩn thật thì tại sao ông ấy lại có thể sống trong giang hồ chém giết nhau không ghê tay đến tận bây giờ được, hẳn là ông ấy đã bị người khác ngáng chân, không dậy nổi ở nơi nào đó từ lâu rồi.
“A Lê, ta biết đôi khi có một số việc khó có thể nói ra với người khác, ngay cả người thân cũng không nói được, không sao, ta sẽ không ép con nói. Ta khác với đại ca và nhị ca, người trong giang hồ chúng ta sẽ không ép buộc người khác. Khi nào con muốn nói thì con sẽ tự nói, nếu như không thể nói thì chắc chắn con có lý do nên mới không thể nói. Tuy rằng ta không biết con đến Đồng Hương để làm gì, nhưng nghĩ đến việc con là một cô nương có quyết định của riêng mình, hẳn là sẽ không làm bậy gì đâu.”
Diệp Minh Dục dừng một chút, lại nói: "Nhưng lý do vừa rồi của con sẽ chắc chắn không có tác dụng nếu nói với đại ca và nhị ca của ta. Nhất là nhị ca của ta, đầu óc nhị ca không thể tệ hơn con được, lý do mà con nói ra ngay cả ta cũng không tin thì con định lấy cái gì để lừa gạt huynh ấy cơ chứ.”
Diệp Minh Dục nói không sai, Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên của Diệp gia bởi vì thường xuyên ra ngoài làm ăn nên sẽ không dễ dàng bị người ta lừa gạt.
Khương Lê thầm thở dài trong lòng.
Nàng thật sự không muốn lừa gạt người khác, nhưng có một số việc, thật sự không thể nói ra miệng.
Nhìn dáng vẻ khó xử của Khương Lê, Diệp Minh Dục đột nhiên vỗ vỗ ngực, nói: "Con yên tâm, ta là cữu cữu của con, đương nhiên sẽ không ngồi yên không để ý tới chuyện của con. Việc này giao cho ta, con đi Đồng Hương, ta nghĩ cách thuyết phục nương và các ca ca, con cứ đi cùng ta!"
"Đi cùng với người?" Khương Lê kinh ngạc.
"Đương nhiên! Chẳng lẽ một tiểu cô nương như con, một mình đi đến một nơi xa lạ, cho dù lá gan của con có lớn cỡ nào, người nhà chúng ta cũng không yên tâm đâu! Hay là con chọn đi, giữa ta, đại ca và nhị ca, con muốn ai đi cùng con!"
Khương Lê: "..."
Nếu thật sự phải chọn, đúng là nàng chỉ có thể đi cùng Diệp Minh Dục, Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy quá thông minh, khó tránh khỏi sẽ không nghi ngờ mục đích thật sự của nàng, Diệp Minh Dục là người có tính tình hào phóng rộng rãi, cũng không thích nhìn trộm chuyện riêng của người khác. Huống hồ... chuyến đi lần này cũng không biết sẽ gặp phải những nguy hiểm gì, có Diệp Minh Dục ở bên cạnh cũng tốt hơn đi một mình.
Nàng nói: "Vậy đạ tạ Minh Dục cữu cữu."
Diệp Minh Dục mừng rỡ đến mức lông mày sắp bay mất, nói: "Ha, yên tâm đi! A Lê, con vừa tới Tương Dương đã gặp phải chuyện không may của nhà chúng ta, vẫn là con luôn giúp nhà chúng ta. Chúng ta lớn tuổi như này rồi còn cần một tiểu cô nương hỗ trợ, nói ra các huynh đệ sẽ chê cười ta mất. Nếu như con có chỗ cần dùng, Minh Dục cữu cữu của con chắc chắn sẽ dốc hết sức giúp đỡ."
Khương Lê hơi do dự một chút mới nói: "Con biết việc này có hơi khác người, có điều, Minh Dục cữu cữu, con nghĩ nếu như có thể, chúng ta càng nhanh càng tốt, đến Đồng Hương sớm một phút cũng tốt hơn."
Nàng không thể đợi được nữa.
Gương mặt Diệp Minh Dục hiện lên vẻ nghi hoặc, có điều rất nhanh, ông ấy đã gãi đầu nói: "Được rồi, con còn chưa từng yêu cầu ta cái gì, yêu cầu nho nhỏ này...... Cữu cữu giúp con được!" Ông ấy đứng dậy, bỏ lại một câu: "Con đi thu dọn đồ đạc trước đi, chờ ta một chút!" rồi đi ra ngoài.
Khương Lê cũng không ngờ Diệp Minh Dục là kiểu người tốc độ như thế, nhưng đây cũng là chuyện tốt với nàng, thế nên nàng đứng dậy phân phó Đồng Nhi và Bạch Tuyết ngoài cửa, nói: "Chúng ta thu dọn đồ đạc đi."
Lúc trước Khương Lê đến Diệp gia, vốn cũng không mang theo quá nhiều hành lý. Bởi vì ở Diệp gia không thiếu gì cả, bởi vậy thu dọn hành lý cũng vô cùng nhanh.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết dọn dẹp xong, hai người đều hơi không hiểu, Đồng Nhi hỏi: "Cô nương, chúng ta thật sự đi Đồng Hương? Đồng Hương có vui không?"
Đồng Nhi và Khương Lê ở bên nhau nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nàng ấy nghe nói đến một nơi như Đồng Hương. Nàng ấy không biết Khương Lê đi làm gì, còn tưởng rằng ở Đồng Hương chơi rất vui, Khương Lê và Diệp Minh Dục đi chơi.
Khương Lê cười nói: "Nói thế nào nhỉ, chơi cũng khá vui, có điều chúng ta không đến đó để chơi."
“Không phải đi chơi?” Bạch Tuyết kinh ngạc, đang muốn hỏi lại đã thấy A Phúc bên người Diệp Minh Hiên ở bên ngoài, nói: "Biểu tiểu thư, lão phu nhân và các lão gia mời ngài đến sảnh đường một chút."
Khương Lê nở nụ cười, Diệp Minh Dục hành động còn nhanh hơn tưởng tượng của nàng, lúc này nàng nói với Đồng Nhi và Bạch Tuyết: "Cầm lấy túi quần áo, chúng ta đi."
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhanh chóng đuổi theo, bọn họ đến ngoài sảnh đường của Diệp gia, từ xa đã thấy Diệp Minh Dục đang tranh cãi gì đó với Diệp Minh Hiên, Diệp Minh Huy, thỉnh thoảng còn bị Diệp lão phu nhân ngồi trên sập quở trách mấy câu, thấy Khương Lê đến, mắt Diệp Minh Dục sáng lên, vội vàng nói: "A Lê? Con đến rồi! Tới đây, mau tới nói cho mẫu thân biết, con có bằng lòng đi Đồng Hương với ta không?"
Khương Lê thấy Diệp Minh Dục ra ám hiệu với mình, ngầm hiểu, bèn cười nói: "Dạ, con rất bằng lòng đi Đồng Hương với Minh Dục cữu cữu."
"A Lê." Hình như Diệp lão phu nhân hơi lo lắng: "Con đi theo nó làm gì? Tam cữu cữu của con là một tên thích làm bậy làm bạ, suốt ngày cưỡi ngựa dạo phố, con đi theo nó, ai biết nó đi Đồng Hương làm cái gì, còn mang theo con, đừng để con chịu khổ, chịu ấm ức."
Nói vài ba câu, Khương Lê lập tức hiểu được ý của Diệp Minh Dục là gì. Có lẽ Diệp Minh Dục thật sự cảm thấy lời nói dối sứt sẹo kia của Khương Lê vô cùng không ổn, dứt khoát tự mình bịa ra. Nói mình muốn đi Đồng Hương làm việc, cần Khương Lê hỗ trợ, sau đó đề xuất muốn dẫn Khương Lê cùng đi Đồng Hương. Diệp Minh Dục cũng không làm chính sự ở Diệp gia, không ai hỏi cụ thể ông ấy muốn đi làm cái gì, cho dù muốn hỏi, Diệp Minh Dục cũng có thể bịa ra một đống lý do, lời nói dối từ trong miệng ông ấy nói ra cũng sẽ không khiến người ta giật mình. Nhưng mũi nhọn của người khác sẽ nhắm vào Diệp Minh Dục, cũng không ai cho rằng Khương Lê có chỗ nào không ổn.
Bởi vì Khương Lê là "bị" Diệp Minh Dục mang đi.
Suy nghĩ rõ ràng này, Khương Lê nhìn Diệp Minh Dục bằng ánh mắt cảm kích. Diệp Minh Dục suy nghĩ chu đáo, bảo vệ nàng, khiến nàng rất biết ơn.
Chắc là bị ánh mắt cảm kích của Khương Lê kích thích, lúc này Diệp Minh Dục lớn tiếng đáp lại: "Mẫu thân, mẫu thâ nói như vậy cũng không công bằng! Ta là cữu cữu của A Lê, ta có thể hãm hại A Lê chắc? Đây là chuyện không thể nào! Hơn nữa có ta ở bên cạnh, ai dám bắt nạt A Lê chứ!"
"Có đệ ở bên cạnh mới khiến cho người ta lo lắng đấy." Diệp Minh Hiên tức giận nói: "Đang yên đang lành, đệ muốn A Lê giúp đệ làm gì? A Lê chỉ là một tiểu cô nương, đệ lớn tuổi như vậy còn để cho tiểu cô nương giúp đệ, đệ không biết xấu hổ à?"
"Lão Nhị, huynh đừng châm ngòi ly gián." Diệp Minh Dục không phục: "Tiểu cô nương thì sao? Cái khác không nói, chuyện gấm Cổ Hương còn không phải nhờ A Lê mới có thể giải quyết phiền phức hay sao? Tiểu cô nương, hừ, A Lê cũng không phải là tiểu cô nương bình thường, bản lĩnh của con bé rất lớn, có A Lê hỗ trợ, ta vui mừng còn không kịp, có cái gì phải xấu hổ?"
Diệp Minh Hiên bị Diệp Minh Dục mặt dày vô liêm sỉ làm cho sợ ngây người, nói không nên lời. Diệp Minh Huy trầm giọng nói: "Làm bậy làm bạ! Cho dù như thế nào, đệ tự mình làm thì thôi đi, đừng kéo A Lê vào! Hay là, đệ cứ nói xem rốt cuộc là hai người đi làm chuyện gì đi?"
Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong lúc thì xem cái này, lúc thì xem cái kia, tuy rằng lời nói của Diệp Minh Dục có hơi quá đáng, nhưng tiểu bối Diệp gia bọn họ, ngày thường đều thích chơi với Diệp Minh Dục, muốn làm chuyện bỏ đá xuống giếng ngay chỗ này, thật sự là làm không được.
"Minh Huy cữu cữu, Minh Hiên cữu cữu." Khương Lê mở miệng nói: "Con thật sự đã thương lượng việc này với Minh Dục cữu cữu. Về phần là làm chuyện gì, cái này cũng không cần cố ép Minh Dục cữu cữu. Con không sao, lần này tới Tương Dương, con cũng muốn đi đó đi đây một chút, con chưa từng đi đến Đồng Hương, lúc này cũng có thể theo Minh Dục cữu cữu mở mang kiến thức. Hơn nữa, đều là người một nhà, sao có thể giúp hay không, con không sợ phiền phức, sau này nếu con gặp phiền phức, không chừng còn phải dựa vào Minh Dục cữu cữu, còn phải dựa vào mọi người giúp con."
Diệp Minh Dục nhìn Khương Lê, trong lòng tấm tắc lấy làm kỳ lạ, người ở đại hộ nhân gia có học hành quả nhiên là rất khác biệt, hung hăng càn quấy cũng có thể nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nhã nhặn. Nhìn lão đại và lão nhị khó đối phó nhất kia, cũng không phải lúc này nói không ra lời sao?
Quan thị nhịn không được nói: "Nhưng chúng ta lo lắng cho con..."
Diệp Minh Dục đảo mắt, chỉ lo lắng Khương Lê, lại không lo lắng cho ông ấy, không lẽ ông ấy là do Diệp lão phu nhân nhặt được sao? Ông ấy là người Diệp gia giả đúng không?
Khương Lê cười dịu dàng: "Con thề với ngoại tổ mẫu và cữu cữu, cữu mẫu, Minh Dục cữu cữu không phải đi làm bậy, mà là đi làm chuyện đứng đắn, không gặp nguy hiểm gì đâu."
Vẻ mặt nàng dịu dàng, câu từ chân thành, luôn rất dễ dàng làm cho người ta bất giác tin tưởng lời nàng nói. Diệp Minh Dục có nói ra lời tương tự, chỉ sợ cũng không có ai tin nổi.
Diệp lão phu nhân thở dài, lên tiếng trước, bà ấy nói: "Nếu A Lê đã có chủ ý, vậy đi làm đi." Bà ấy nhìn Khương Lê, từ ái nói: "Con cũng đừng trách các cữu cữu và cữu mẫu của con nhiều lời, bọn họ thật sự là lo lắng một tiểu cô nương như con không ứng phó được."