Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Đa tạ ngươi.” Khương Lê nhìn về phía Quỳnh Chi: “Đa tạ ngươi đã thay ta hỏi thăm tin tức của Tiết gia, chỉ là như lời ngươi nói, nếu việc này liên lụy không ít, ngươi hỏi thăm như vậy, nếu bị người khác phát hiện…”
Quỳnh Chi nói: “Không cần lo lắng, người ta hỏi đều có thể tin tưởng, huống hồ bọn họ đều không phải là người sẽ chủ động tìm phiền toái cho mình.” Nàng ấy không nghĩ tới Khương Lê lúc này còn quan tâm nàng ấy, vẻ mặt khi nhìn về phía Khương Lê cũng dịu dàng hơn một chút, không nhịn được hỏi: “Khương Nhị tiểu thư, nếu ngươi đã hạ quyết tâm muốn xen vào chuyện Đồng Hương... Sau này, ngươi định làm gì?”
“Ở Tương Dương không có cách làm rõ chân tướng sự thật.” Khương Lê lạnh lùng nói: “Ta muốn đi Đồng Hương một chuyến.”
Quỳnh Chi há hốc miệng.
“Cho dù người sau lưng có thế lực lớn bao nhiêu…” Khương Lê rũ mắt xuống: “Cho dù liều mạng này, ta cũng muốn kéo bọn họ chôn cùng.”
Giọng nàng rất âm u, lạnh lẽo, Quỳnh Chi cảm thấy nữ hài tử ban đầu ấm áp như xuân kia giống như đã thành lệ quỷ từ dưới hoàng tuyền âm phủ bò ra đòi mạng, mang theo nợ máu đầy người, thê lương báo thù.
Quỳnh Chi bị lệ khí trong nháy mắt của nàng dọa sợ, không dám nói gì nữa.
…
Từ lúc đi ra khỏi Tích Hoa Lâu, Đồng Nhi và Bạch Tuyết đều nhìn ra Khương Lê có gì đó không ổn.
Nàng đã quen vui cười, ngày thường dù gặp người xa lạ cũng phải mang theo ba phần ý cười, nhìn qua như có gió xuân lướt qua mặt, vô cùng khiến người ta thoải mái. Hôm nay cũng giống như vậy, nhưng mà chỉ một khắc ngắn ngủi đi vào Tích Hoa Lâu, lúc đi ra, tựa như biến thành một người khác.
Trên mặt của nàng không có chút ý cười nào, dường như bị tâm sự nặng nề làm phiền não, đôi môi mím chặt, lông mày nhíu chặt, ánh mắt hơi không tập trung.
Đồng Nhi bị dọa sợ, còn tưởng rằng nàng bị người bên trong bắt nạt, vội vàng nói: “Cô nương... Cô nương, người làm sao vậy?”
Lúc đó Khương Lê mới như lấy lại tinh thần, Khương Lê nhìn nàng ấy một chút, dường như giật mình một cái mới chậm rãi nói: “Không sao, chúng ta hồi phủ thôi.”
Nàng nhận lấy màng che mặt từ trong tay Bạch Tuyết, tự đeo lên rồi đi về phía trước.
Bạch Tuyết và Đồng Nhi lo lắng không thôi, nhưng lúc này đang ở bên ngoài nên cũng không tiện hỏi nhiều, đành phải đi theo Khương Lê, nhanh chóng trở về Diệp phủ. Tuy rằng các nàng không biết Khương Lê rốt đã cuộc gặp chuyện gì ở Tích Hoa Lâu, nhưng rất rõ ràng, Khương Lê đã chịu đả kích rất lớn, mất hồn mất vía.
Trong trạch viện gần Diệp phủ, Lục Cơ ngồi trên ghế mây dài trong phòng, trên tháp chéo với chỗ ông ta, Cơ Hành cầm trong tay một quyển sách, lơ đễnh lật.
Văn Kỷ bước vào từ bên ngoài, thưa một tiếng: “Đại nhân.”
Cơ Hành: “Nói.”
“Vừa rồi Khương Nhị tiểu thư lại đến Tích Hoa Lâu.” Văn Kỷ nói.
Lục Cơ nhìn về phía Văn Kỷ, ánh mắt Cơ Hành một chút cũng không rời khỏi trang sách, thuận miệng hỏi: “Nàng ấy lại đi gặp vị Quỳnh Chi cô nương kia?”
“Đúng vậy.” Văn Kỷ do dự một chút mới nói: “Có một việc rất kỳ quái, thuộc hạ phát hiện, Khương Nhị tiểu thư gặp Quỳnh Chi xong, sau khi đi ra khỏi Tích Hoa Lâu, không biết đã xảy ra chuyện gì, hơi hồn bay phách lạc.”
Cơ Hành dừng động tác đọc sách lại, trên mặt Lục Cơ cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Hồn bay phách lạc?” Cơ Hành hỏi.
“Đúng thế, sau khi đi ra khỏi Tích Hoa Lâu, Khương Nhị tiểu thư dẫn hai nha hoàn trở về Diệp gia, trên đường đi nhầm rất nhiều, rõ ràng là tâm trí không ở đây, về sau thấy hai nha hoàn đều rất lo lắng thì vẻ mặt của Khương Nhị tiểu thư mới có thay đổi.” Văn Kỷ cẩn thận trả lời.
Lục Cơ không nhịn được hỏi: “Rốt cuộc nàng và Quỳnh Chi nói cái gì, không có cách nào hỏi ra được?”
“Không có cách.” Văn Kỷ bất đắc dĩ nói: “Vị Quỳnh Chi cô nương này vô cùng phòng bị, vả lại cực kỳ thông minh, người được phái đi tìm hiểu tin tức không cạy nổi miệng của nàng ta, đại nhân không cho chúng ta mạnh tay, đến nay cũng không biết Khương Nhị tiểu thư và Quỳnh Chi cô nương rốt cục đã nói cái gì.”
Văn Kỷ cũng thật sự hết cách, muốn nói Khương Nhị tiểu thư nhìn ngây thơ, hồn nhiên, mỗi lần làm việc lại vô cùng chu toàn. Người bàn chuyện với nàng lại cứ là Quỳnh Chi khó đối phó nhất Tích Hoa Lâu. Quỳnh Chi lăn lộn từ nhỏ ở chốn phong nguyệt, cũng không đòi hỏi có người chuộc thân cho nàng ấy, dường như hoàn toàn không có khuyết điểm. Có câu nói vô dục ắt cứng rắn, Quỳnh Chi không có mong muốn gì, cho nên không có gì có thể đả động nàng ấy. Cơ Hành không cho phép dùng thủ đoạn mạnh với Quỳnh Chi, bọn họ hoàn toàn không tìm được cách cạy miệng Quỳnh Chi.
Khương Nhị tiểu thư rõ ràng là cố ý tìm một tảng đá cứng như vậy.
“Không cần biết các nàng nói cái gì.” Cơ Hành nói: “Xem nàng ấy làm như thế nào là được.”
“Đại nhân đã biết Khương Nhị tiểu thư muốn làm gì?” Lục Cơ hỏi.
Lục Cơ cũng coi như là một người cực kỳ thông minh, vô cùng tinh thông sắp đặt triều đình, đối nhân xử thế cũng tương đối điêu luyện. Nhưng đối với vị Khương Nhị tiểu thư này, Lục Cơ đôi khi lại cảm thấy vô cùng khó hiểu. Chỉ bởi vì Khương Lê làm việc giống như không có quy tắc, ví như nàng đột nhiên tỏ ra thiện chí với Diệp gia, ra tay tương trợ với Diệp gia, đều là tự nguyện mà làm, trông có vẻ giống như cũng không có mưu đồ, nhưng mỗi một chuyện nàng làm, rất lâu sau, sẽ lộ ra nguyên nhân ban đầu làm như vậy.
Nhưng ngay từ đầu, không ai nhìn ra được nàng đến tột cùng muốn làm cái gì.
Lục Cơ có thể cảm nhận được, Khương Lê đi gặp Quỳnh Chi, đương nhiên là đang làm một chuyện rất quan trọng với nàng, hơn nữa chuyện này có thể khiến Khương Lê luôn luôn thong dong lại “hồn bay phách lạc”, tất nhiên không phải là chuyện nhỏ. Nhưng vấn đề chính là, bọn họ không biết rốt cuộc Khương Lê muốn làm cái gì, cho dù biết, có thể cũng không có cách thăm dò mục đích Khương Lê làm như vậy. Nàng thật kỳ lạ, mọi chuyện trong quá khứ nàng đều bình thường, chỉ cần điều tra sơ qua đã như rõ ràng hết, nhưng cho dù điều tra ra được tất cả dấu vết của nàng, vẫn sẽ cảm thấy, trên dưới người nàng đều là bí ẩn.
Lục Cơ không nhịn được nhìn Cơ Hành một cái, Khương Nhị tiểu thư và Túc Quốc Công Cơ Hành lại khá giống nhau.
“Không biết.” Cơ Hành nói: “Nhưng rất nhanh sẽ biết.”
“Ta nghĩ, mục đích thật sự việc Khương Lê trở về Tương Dương sắp xuất hiện rồi, thật ra thì ta cũng rất tò mò.” Cơ Hành lại cười nói: “Nàng ấy rốt cuộc muốn làm gì đây?”
…
Khương Lê cũng không biết mọi chuyện của mình đã sớm bị người khác thu hết vào mắt. Nhưng cho dù đã biết, lúc này nàng cũng không có tâm tư đọ sức với Cơ Hành. Trong đầu nàng đều là chuyện Tiết Hoài Viễn phát điên bị tống vào ngục, cũng không biết giờ phút này nên vui hay buồn.
Vui chính là rốt cuộc còn mạng, hai cha con bọn họ không đến mức sinh tử cách biệt. Buồn chính là Tiết Hoài Viễn bị điên, có thể không nhận ra nữ nhi của mình nữa, cho dù bọn họ gặp lại, có thể cả đời này cũng không thể nhận nhau.
Ông trời chính là như vậy, nhìn như hiện ra một cơ hội sống, nhưng cơ hội sống qua đi, ngược lại là nỗi tuyệt vọng sâu thẳm hơn.
Khương Lê ngơ ngác ngồi ở trước bàn.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết hỏi mấy lần, Khương Lê cũng không nói cho các nàng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đến cuối cùng, không chỉ là phiền chán hay là làm sao, nàng bảo Đồng Nhi và Bạch Tuyết đi ra ngoài, một mình ở lại trong phòng. Hai nha hoàn sợ nàng làm chuyện gì dại dột, dứt khoát ngồi trước cửa, dán tai trước cửa, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên trong. Bọn họ định một khi có cái gì không đúng sẽ phá cửa đi vào, tuyệt đối không thể để cho Khương Lê xảy ra chuyện.
Khương Lê im lặng vùi mặt vào khuỷu tay.
Chỉ cần vừa nghĩ tới chuyện Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung làm với Tiết Hoài Viễn, Khương Lê đã hận không thể xé tất cả bọn họ thành từng mảnh nhỏ, Tiết Hoài Viễn gặp chuyện không may, Khương Lê cũng không tin Thẩm Ngọc Dung hoàn toàn không biết gì về chuyện này! Cho dù Tiết Chiêu gặp chuyện không may, nếu là Vĩnh Ninh tự tung tự tác, Tiết Chiêu đã không còn, Thẩm Ngọc Dung không có cách. Nhưng lúc này Tiết Hoài Viễn chưa chết, Thẩm Ngọc Dung lại trơ mắt nhìn Tiết Hoài Viễn bị tra tấn như vậy!
Lúc trước, khi Thẩm Ngọc Dung đến Đồng Hương, Tiết Hoài Viễn còn từng nhắc nhở hắn, nhất nhật vi sư chung sinh vi phụ, không bắt Thẩm Ngọc Dung phải đối xử với Tiết Hoài Viễn như phụ thân của mình, nhưng tình nghĩa sư sinh này, hắn cũng nên giữ lại chút lương tâm!
Đây vốn là hai tên súc sinh không có nhân tính!
Càng đáng giận là lúc này dù Khương Lê có thể gặp được Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung, nàng cũng không có cách lập tức báo thù cho Tiết gia. Không nói đến thị vệ xung quanh bọn họ khiến Khương Lê không thể tiếp cận được, chỉ riêng một mạng đền một mạng, cũng quá dễ dàng cho bọn họ rồi. Oan khuất của Tiết gia chưa được rửa sạch, bộ mặt ghê tởm của bọn họ chưa lộ ra trước mắt người khác thì không tính là kết thúc được!
Trong lòng Khương Lê hận cực kỳ, rồi lại hiểu được chuyện quan trọng hơn trước mắt không phải báo thù, mà là cứu Tiết Hoài Viễn từ trong ngục ra. Nếu như tin tức Quỳnh Chi nghe được là thật, hiện tại Tiết Hoài Viễn ở trong ngục, e là không chỉ là ăn mặc không tốt. Vĩnh Ninh sẽ không buông tha Tiết Hoài Viễn, nhất định sẽ âm thầm sắp xếp người khiến Tiết Hoài Viễn chịu đau khổ. Tiết Hoài Viễn lớn tuổi rồi, nếu không chịu nổi... Khương Lê không dám nghĩ tiếp.
Nàng lập tức đứng dậy, việc này không nên chậm trễ, nàng phải trở về Đồng Hương trong thời gian sớm nhất!
Đang suy nghĩ, ngoài cửa truyền đến giọng của Đồng Nhi và Bạch Tuyết, Bạch Tuyết nói: “Tam lão gia, ngài đã đến, cô nương của chúng ta ở bên trong...”
Diệp Minh Dục? Khương Lê đứng dậy mở cửa, Bạch Tuyết còn chưa nói xong đã thấy Khương Lê tự đi ra trước, thấy sắc mặt Khương Lê đã khá hơn vừa nãy một chút, trong lòng nàng ấy thở phào nhẹ nhõm.
Khương Lê nói: “Minh Dục cữu cữu.”
“Ta cố ý tới tìm con.” Diệp Minh Dục không chú ý đến sắc mặt khác lạ của hai nha hoàn, tự mình đi vào trong phòng, ngồi xuống trước bàn trà, cười to nói: “A Lê, con không biết, đại ca, nhị ca bọn họ đi xưởng dệt, người ở xưởng dệt nhìn thấy lông khổng tước của chúng ta, cảm thấy có thể thử. Ta thấy cách kia của con có lẽ có thể thành công, nếu thành công thật, Diệp gia chúng ta ngoại trừ gấm Cổ Hương ra có thể có thêm một loại vải vóc mới mẻ khác. Con đúng là đại công thần!”
Khương Lê miễn cưỡng cười, nếu trước khi nàng đi gặp Quỳnh Chi biết được tin tức này, tất nhiên sẽ cảm thấy vui vẻ cho Diệp gia. Nhưng mà lúc này trong lòng của nàng chỉ toàn là là tung tích của Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, dù thế nào cũng không phân tâm vì chuyện xưởng dệt của Diệp gia.
“Chúc mừng Minh Dục cữu cữu.” Khương Lê ngoài miệng nói: “Nếu quả thật thành công, người có công lớn nhất của việc này hẳn là Minh Dục cữu cữu mới đúng. Nếu không phải Minh Dục cữu cữu tìm được chỗ lông khổng tước đó, ta cũng không thể nghĩ ra cách này.”
Diệp Minh Dục nghe vậy, cười khà khà nói: “Ta thích điểm này của A Lê, không giành công! Yên tâm đi, lúc nãy đại ca và nhị ca ở xưởng dệt đã khen ta. Còn nói lần này nếu thành công, về sau sẽ cho ta một thương đội có võ công, có thể chạy quanh năm suốt tháng, nhìn thấy vài đồ quý hiếm có thể mang trở về. Ta nghĩ nếu không thì để cho tiểu tử Như Phong kia cùng đi với ta là được, thằng bé có đầu óc kinh doanh, đi theo ta có lẽ sẽ thu hoạch được nhiều hơn. Huống hồ nam hài tử nên đi nhiều để mở rộng tầm mắt, cả ngày làm ổ ở Tương Dương thành không thành đại sự gì được.”
Khương Lê cười theo, không tập trung nói: “Vậy cũng rất tốt.”
“A Lê, con đến từ Yến Kinh, nghe nói kỳ thi trên trường cách đây không lâu còn đứng đầu, nghĩ đến đã thấy là người rất có học vấn. Ta nghĩ, nếu như vải vóc làm được từ lông khổng tước, vậy nên đặt tên gì thì tốt hơn? Như gấm Cổ Hương vừa nghe đã thấy hương thơm, lại không thô tục, con có đề xuất gì không?”
Bình thường Diệp Minh Dục không liên quan chút nào đến việc làm ăn của Diệp gia, không biết có phải bởi vì lần này có công phát hiện ra lông khổng tước mà hơi tự hào hay không, mà giờ ông ấy cũng quan tâm những việc nhỏ này, còn khiêm tốn tham khảo ý kiến của Khương Lê.
Ngày thường, Khương Lê rất vui vẻ trao đổi những chuyện vặt vãnh này với Diệp Minh Dục, từ đó thu hẹp quan hệ với người Diệp gia. Nhưng sau khi gặp Quỳnh Chi, Khương Lê biết, mỗi một giây trôi qua đều là cơ hội. Thời gian trôi qua càng nhiều thì càng bất lợi với Tiết Hoài Viễn.
Nàng không phải là một nữ nhi có thể trơ mắt nhìn thân sinh phụ thân mình chịu khổ trong ngục tù.
“Minh Dục cữu cữu, con có một chuyện muốn nhờ.” Khương Lê ngắt lời dông dài của Diệp Minh Dục.
Diệp Minh Dục sững sờ, nhìn thấy sắc mặt điệt nữ này của mình sắc mặt nghiêm túc hiếm thấy, bất giác ngồi thẳng người, hỏi: “Chuyện gì?”
Khương Lê hít sâu một hơi: “Con muốn đi Đồng Hương một chuyến.”