Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cửa sau Tích Hoa Lâu, nữ tử đón khách vẫn là cô nương Khương Lê gặp lần trước. Nhìn thấy Khương Lê, nàng ta cũng ngạc nhiên một chút, sau đó lập tức cười nói: “Cô nương lại tới tìm Quỳnh Chi sao?”
Khương Lê nói: “Đúng vậy.” Nàng rút một tấm ngân phiếu từ trong tay áo ra.
Nữ tử kia cũng không từ chối, thản nhiên nhận lấy ngân phiếu, nói với Khương Lê: “Mời cô nương đi theo ta.”
Nàng ta tự mình dẫn Khương Lê đến phòng của Quỳnh Chi.
Cô nương của Tích Hoa Lâu người nào cũng thông minh, biết cái gì nên hỏi cái gì không nên hỏi, mặc dù không biết Khương Lê và Quỳnh Chi có quan hệ như thế nào, nhưng lần trước gặp mặt cũng không gây ra sự cố gì, hơn nữa, Khương Lê cũng ra tay hào phóng, cho nên nàng ta cũng không chủ động từ chối chuyện thuận tay giúp đỡ.
Khương Lê được đưa tới trước phòng Quỳnh Chi.
Nữ tử kia cười nói: “Quỳnh Chi đã ở đây chờ ngài, có gì sai bảo ngài cứ gọi ta.”
Nói xong, nàng ta lui xuống.
Khương Lê đẩy cửa ra, đi vào phòng Quỳnh Chi.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Khương Lê hay không, mấy ngày nay không gặp, Quỳnh Chi gầy đi không ít. Chỉ là mỹ nhân rốt cuộc vẫn là mỹ nhân, cho dù tiều tụy, cũng chỉ khiến phong tình của nàng ấy ảm đạm một chút, nhưng như vậy lại mang vẻ đẹp trước đây chưa từng thấy.
Giống như hoa hồng sắp tàn lại chưa héo, càng khiến người ta chú ý.
Khương Lê đoán, có lẽ Quỳnh Chi biết được tin Tiết Chiêu qua đời, cho nên mấy ngày nay mới gầy đi như thế.
“Ngươi đến rồi.” Quỳnh Chi ngồi ở trước bàn, nàng ấy đang xếp lại bàn cờ hỗn loạn, nghe thấy động tĩnh cũng không cử động cơ thể, chỉ là nhìn về phía nàng.
Khương Lê đóng cửa lại, nói: “Phải.”
Quỳnh Chi bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng một lúc, đột nhiên bật cười, nói: "Trước kia đều nói Tiết Chiêu to gan, hôm nay xem ra, nơi này còn có người to gan hơn hắn, không biết Khương Thủ phụ Khương Nguyên Bách ở Yến Kinh thành biết được thiên kim của mình dạo thanh lâu ở Tương Dương sẽ có vẻ mặt gì như nào đây?”
Nàng ấy đã biết thân phận của Khương Lê.
Khương Lê im lặng một lúc, đi lên phía trước, ngồi xuống đối diện Quỳnh Chi, nói: “Ngươi đã biết rồi.”
“Khương Nhị tiểu thư khảng khái phân trần ở trước Lệ Chính Đường, hiện giờ đã lan truyền khắp toàn bộ Tương Dương thành, muốn không biết cũng khó.” Quỳnh Chi thở dài một hơi: “Ta chỉ là không nghĩ tới, người tới tìm ta là Nhị tiểu thư Khương gia.”
“Cũng không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.” Khương Lê cười khổ một tiếng. Lúc nàng mượn danh của Khương gia giúp Diệp gia đối phó với Đông Tri Dương, cũng làm bại lộ thân phận của mình. Về sau muốn làm cái gì, khó tránh khỏi có người nhận ra. Có lẽ như Cơ Hành lại tốt, không ai biết thân phận của hắn. Người biết thân phận của hắn cũng sẽ không nói ra, tránh mang lại phiền toái cho mình.
“Ta chỉ có một chuyện muốn hỏi ngươi.” Quỳnh Chi ngắm chiếc vòng trên cổ tay, trên chiếc vòng tay bạc kia treo cái chuông nho nhỏ, nàng ấy gảy chuông, âm thanh leng keng vang lên, trông rất là tinh xảo, nàng ấy hỏi: “Vì sao ngươi lại quen biết người của Tiết gia? Ta cũng đã biết quá khứ của Khương Nhị tiểu thư, nhưng thấy thế nào thì ngươi cũng không thể có quan hệ với Tiết gia được.”
Quỳnh Chi là một người tài ba, trong ân khách của nàng ta, có hiệp khách, cũng có triều quan, không thể xem thường, cho nên Khương Lê mới nhờ Quỳnh Chi đi hỏi thăm chuyện của Đồng Hương. Nhưng Khương Nhị tiểu thư cũng không phải một người bình thường, chuyện của nàng, đừng nói là Yến Kinh, cho dù là những địa phương khác ở Bắc Yên, ít nhiều cũng biết được một vài “công lao to lớn” kia, chỉ cần hỏi thăm sơ qua sẽ biết. Như vậy xem ra, Khương Nhị tiểu thư và Tiết gia là hai kiểu người không liên quan đến nhau, giờ lại đứng chung một chỗ, Quỳnh Chi nghi ngờ cũng là chuyện không có gì đáng trách.
Khương Lê im lặng rất lâu, nói: “Ta quen tỷ tỷ của Tiết Chiêu.” Không đợi Quỳnh Chi chất vấn, nàng đã tiếp tục nói: “Ngươi không cần nghi ngờ ta và Tiết Phương Phỉ quen biết như thế nào, ta thật sự muốn báo thù cho Tiết Phương Phỉ. Ta không thể nói cho ngươi nhiều chuyện hơn, nhưng hiện giờ ngươi chỉ có thể tin tưởng ta.”
Quỳnh Chi sửng sốt, nghiêm túc ngẩng đầu nhìn Khương Lê.
“Như ta đã nói, ta biết tâm ý của ngươi với Tiết Chiêu, nhưng hiện tại Tiết Chiêu đã chết, ngươi cũng rất muốn báo thù cho Tiết Chiêu, nhưng ngươi cũng không thể làm gì. Nhưng ta có thể.” Khương Lê nói tới đây, nhẹ nhàng mỉm cười: “Ta là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, thiên kim tiểu thư đích xuất của Thủ phụ, nếu đối phương có quyền có thế, ta cũng không hề sợ hãi. Chỉ có ta mới có thể báo thù rửa hận cho Tiết Chiêu, ngươi chỉ có thể tin ta.”
Quỳnh Chi nhếch môi một cái, có lẽ muốn nở nụ cười châm chọc, nhưng cuối cùng lại nhẹ nhàng thở dài, nửa là bất đắc dĩ, nửa là không cam lòng, nói: “Ngươi đã biết từ trước, ta chỉ có thể tín nhiệm ngươi.”
Lúc này trái tim của Khương Lê mới thả xuống, trên mặt nàng vẫn không đổi sắc, nàng cười nói: “Thật ra ngươi không cần lo lắng nhiều, dù sao nói cho ta biết chuyện ở Đồng Hương cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến ngươi.”
Quỳnh Chi là một cô nương thông minh, mặc dù sự thông minh của nàng ấy không thể hiện ở về khía cạnh tài năng và học vấn, nhưng đối với đạo lý đối nhân xử thế, nàng ấy đã thuộc lòng. Người quanh năm kiếm sống ở chợ búa càng dễ nhìn mặt đoán ý, nữ tử lớn lên trong hoa lâu như Quỳnh Chi, lòng đề phòng sẽ nhiều hơn người bình thường, lúc nào cũng đề phòng.
“Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết chuyện Đồng Hương được chưa?” Khương Lê hỏi.
“Ngươi thật sự muốn biết?” Quỳnh Chi hỏi.
Bàn tay bên trong tay áo của Khương Lê bất giác nắm chặt lại, trái tim nàng như bị một sợi tơ treo lên, lung lay, lắc lư trong không trung.
“Nói cho ngươi biết cũng không sao, Tiết gia coi như đã suy tàn. Mấy ngày nay, ngày nào ta cũng nghênh đón không ít khách nhân, cuối cùng cũng hỏi thăm được một chút manh mối.” Nàng ta nhìn Khương Lê một cái, ngữ khí hạ thấp xuống: “Ta vốn tưởng rằng, có lẽ cái chết của Tiết Chiêu là lời hoang đường ngươi bịa ra, trong lòng vẫn ôm lấy một chút hy vọng. Cho đến khi gặp được một quý nhân vừa mới thăm người thân ở Yến Kinh về không lâu, nàng ấy nói cho ta biết chuyện phu nhân Trạng Nguyên Lang Tiết Phương Phỉ thực sự là vì tư thông với người khác, ngày càng gầy gò, không thể chữa trị mà bỏ mình. Đệ đệ của nàng là Tiết Chiêu, trên đường đến Yến Kinh bị đạo tặc giết hại, vứt xác xuống sông, giống y như ngươi nói.”
“Đó đều là chuyện của Yến Kinh.” Khương Lê nói: “Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương thì sao?”
Không biết có phải giọng nàng lộ ra vẻ vội vàng hay không, mà chút vội vàng này bị Quỳnh Chi nhìn ra. Quỳnh Chi dừng một chút, tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Khương Lê bằng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu: “Đây chính là chuyện ta không rõ, ngươi nói Tiết Hoài Viễn đã chết vào nửa năm trước, muốn nhờ ta hỏi thăm Tiết Hoài Viễn vì sao mà chết, an táng ở nơi nào, nhưng, Tiết Hoài Viễn vẫn chưa chết.”
“Ngươi nói cái gì?” Khương Lê không nhịn được kinh ngạc, thốt ra tiếng.
Từ trước tới nay, ở trước mặt Quỳnh Chi, vị Khương Nhị tiểu thư này đều luôn mang dáng vẻ thong dong, thản nhiên, chưa từng thất lễ chút nào, đây là lần đầu tiên Quỳnh Chi nhìn thấy dáng vẻ thất thố của Khương Lê.
Khương Lê cũng không quan tâm Quỳnh Chi thấy nàng như thế nào, một khắc kia, vui mừng như phát điên dâng lên, chiếm trọn lòng nàng, nàng nói: “Ngươi nói Tiết Hoài Viễn chưa chết! Ngươi nói thật chứ? Ngươi nghe được từ đâu?”
Ban đầu Quỳnh Chi còn nghi ngờ Khương Lê hỏi thăm chuyện Tiết gia có phải có ý đồ xấu hay không, muốn lợi dụng Tiết gia để hoàn thành âm mưu gì đó, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiện giờ của Khương Lê, nghi ngờ trong lòng bỗng chốc tan thành mây khói. Lúc vị Khương Nhị tiểu thư này nghe được tin Tiết Hoài Viễn chưa chết, phấn khích và kinh hỉ lan ra trong mắt đều không phải là giả vờ.
Bình tĩnh lại một chút, Quỳnh Chi mới nói: “Đúng là chưa chết, nhưng chuyện này cũng không hay ho lắm, vị lão gia này của Tiết gia, Đồng Hương Huyện Thừa Tiết Hoài Viễn đã điên rồi, mất hết tính người, bây giờ bị nhốt ở trong đại lao của nha môn Đồng Hương.”
Giống như từ trên trời rơi thẳng xuống vực sâu, lòng bàn tay Khương Lê trong phút chốc trở nên lạnh lẽo, mừng rỡ như điên trong giây phút kia nháy mắt tan thành mây khói, nàng không thể tin được tai mình, bình tĩnh nhìn Quỳnh Chi, nói: “Ngươi nói cái gì?”
Quỳnh Chi cảm thấy ánh mắt Khương Lê hơi đáng sợ, còn rất điên cuồng. Giống như một con thú bị nhốt lại, phải đè nén bi thương của chính mình, đang gắng sức nhịn xuống khát vọng muốn xé nát toàn bộ những thứ xung quanh thành mảnh nhỏ.
Giọng nói của nàng ấy cũng bất giác nhẹ lại, nàng ấy nói: “Khách nhân lui tới nơi này của ta, phàm là có chút thế lực, ta đều hỏi. Nhưng chẳng biết tại sao, bọn họ đều giữ kín như bưng chuyện của Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, không muốn nói với ta, hoặc là trực tiếp phẩy tay áo bỏ đi. Chỉ có một vị thương nhân, quan hệ giữa hắn và ta trước giờ không tệ, thấy ta hỏi nghiêm túc nên nhỏ giọng nói cho ta biết.”
“Nghe nói nửa năm trước, Đồng Hương Huyện Thừa Tiết Hoài Viễn bởi vì tham ô tiền cứu tế thiên tai triều đình cấp nên bị tống ngục, hiện tại Đồng Hương Huyện Thừa đã có người khác. Tiết Hoài Viễn đã điên rồi, ở trong ngục mất hết tính người, rất là thê thảm…”
“Sao Tiết Hoài Viễn có thể tham ô chứ?” Khương Lê phẫn nộ nói: “Dân chúng Đồng Hương sẽ không ai tin!”
Quỳnh Chi kinh ngạc khi Khương Lê nói đến dân chúng Đồng Hương rất tự nhiên, cũng kinh ngạc vì dường như Khương Lê hiểu rất rõ về Tiết Hoài Viễn, nhưng nàng ấy vẫn tiếp tục nói: “Dân chúng cũng không có cách, dù sao cũng là ý của cấp trên, hơn nữa…” Quỳnh Chi cười một tiếng, cũng không biết nụ cười đó rốt cuộc đang châm chọc ai: “Người đi trà lạnh thôi. Từ xưa đến nay đều có đạo lý dân không đấu nổi quan, cho dù Tiết Hoài Viễn thật sự là một thanh quan, không tham ô bạc cứu tế thiên tai, nhưng có ai sẽ lên tiếng vì ông ấy đây? Người nào cũng chỉ tự bảo vệ mình mà thôi.”
Khương Lê ngơ ngác.
Tiết Hoài Viễn một lòng vì dân, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đòi hỏi báo đáp, Tiết Chiêu và Tiết Phương Phỉ cũng chưa bao giờ nghĩ tới, nhưng trước mắt xem ra, Quỳnh Chi nói cũng không sai, con người đều ích kỷ, ai sẽ vì một người điên đã vào ngục mà đắc tội với quý nhân lớn hơn chứ? Nhưng nếu Tiết Hoài Viễn còn tỉnh táo, nhìn thấy cảnh này cũng sẽ nản lòng thoái chí.
Nói không chừng, Tiết Hoài Viễn nhìn thấy dân chúng mình một lòng nâng đỡ lại lạnh lùng thờ ơ như vậy, thêm chuyện con cái đều mất, mới có thể không chịu được đả kích mà mất trí, phát điên.
Quỳnh Chi bỗng nhiên sửng sốt, nói: “Khương Nhị tiểu thư, ngươi…”
Khương Lê thấy vẻ mặt nàng ấy khác thường, vô thức sờ mặt một cái, phát hiện bản thân trong lúc vô ý lại rơi nước mắt.
Rốt cuộc cũng không thể thờ ơ, lạnh nhạt được, dù sao đó cũng là phụ thân của mình. Biết phụ thân chịu khổ ở trong ngục, sao nàng có thể thản nhiên như không được chứ?
“Nói như vậy, chuyện Tiết gia, hiện tại chưa từng có ai dám hỏi đến?” Khương Lê lấy khăn lụa từ trong tay áo ra, lau đi nước mắt nơi khóe mắt, vẻ mặt trở nên lạnh như băng.
Quỳnh Chi nhận ra vẻ mặt nàng thay đổi, do dự một chút, nói: “Đúng là như vậy, nếu tất cả mọi người đều giữ kín như bưng, chỉ sợ việc này có liên quan đến những người khó lường khác, cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Trong lòng Khương Lê cười lạnh, liên lụy đến những người khác, không cần nghĩ cũng biết là Vĩnh Ninh động tay động chân ở sau lưng! Lúc nàng hấp hối, Vĩnh Ninh vì để chặt đứt niệm tưởng của nàng, hoặc là vì để cho nàng đau đến không muốn sống, nàng ta đã nói cho nàng biết Tiết Hoài Viễn đã bệnh chết. Nhưng hiện tại ngẫm lại, một nhà ba người Tiết gia đều lần lượt qua đời trong thời gian gần nhau, khó tránh khỏi bị người ta chỉ trích, dù Vĩnh Ninh không sợ, Thẩm Ngọc Dung cũng không thể không kiêng dè. Vì không muốn thêm phiền toái, Vĩnh Ninh không thể giết Tiết Hoài Viễn, nhưng với tâm địa hẹp hòi của Vĩnh Ninh, tất nhiên không chứa nổi Tiết Hoài Viễn, dứt khoát lấy một tội danh không có căn cứ như vậy để tống Tiết Hoài Viễn vào ngục, chịu đựng tra tấn vô tận!
Vĩnh Ninh biết Tiết Hoài Viễn quan tâm bách tính, để cho ông bị bách tính mình luôn lo lắng vứt bỏ, để cho sự thẳng thắn, trong sạch của ông dính vết nhơ không xóa được, đối với Tiết Hoài Viễn, như này còn khó chịu hơn cái chết. Chờ đến khi Tiết Hoài Viễn biết được tin Tiết Phương Phỉ và Tiết Chiêu đã mất, đương nhiên sẽ càng tuyệt vọng hơn, sống không bằng chết. Dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy với một phụ thân, Vĩnh Ninh, nàng ta đúng thật là làm được!
“Tin ta có thể nghe ngóng được cũng chỉ có từng vậy thôi.” Quỳnh Chi nói: “ “Dù sao ta cũng không thể tùy ý rời khỏi Tích Hoa Lâu, mà việc này dính dáng rất lớn... Ngươi nói không sai, có lẽ người có thể báo thù giúp Tiết Chiêu chỉ có mình ngươi.”
Trong ánh mắt Quỳnh Chi nhìn Khương Lê hiện lên một tia hy vọng. Khương Lê là tiểu thư Khương gia, trong chuyện của Diệp gia, nàng còn dám đối chọi gay gắt với Đông Tri Dương, có thể thấy được là có sức mạnh. Ít nhất là việc những người thường không dám làm, Khương Lê dám.
Khương Lê khẽ mỉm cười, chỉ là nụ cười kia vào giờ khắc này có vẻ lạnh lẽo thấu xương, nàng chậm rãi nói: “Ta chắc chắn sẽ báo thù giúp Tiết Chiêu, không chỉ báo thù giúp Tiết Chiêu, người nào đứng sau lưng hãm hại Tiết gia, ta cũng sẽ khiến bọn họ trả lại gấp trăm lần.”
Một tiểu thư nhà quan dịu dàng, yếu ớt nói ra loại lời này, vốn nên buồn cười, nhưng Quỳnh Chi lại không biết vì sao mà ớn lạnh. Chỉ cảm thấy đôi mắt trong trẻo, rõ ràng của tiểu thư trước mặt như nổi lên một vòng xoáy thật sâu, nếu chỉ nhìn thoáng qua cũng không thấy rõ sóng gió cuộn lên trong đó.