Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trên mặt người vây xem lộ ra dáng vẻ buồn cười, Đồng Tri Dương vừa tức vừa hận, tức chính là không biết tại sao Hạ thị lại phát hiện ra sự tồn tại của mẫu tử Tố Cầm, hận chính là Hạ thị thật sự không nói tình nghĩa phu thê. Nhưng theo đó ông ta lại có một nỗi sợ hãi bất an.
Hạ thị quả thật có thể cướp đoạt hết tất cả những thứ bây giờ ông ta đang có, nếu ông ta không phải tri phủ, trong tay cũng không có bạc, thì tương lai nên làm thế nào?
Chuyện này thật tiến thoái lưỡng nan, không biết làm sao.
…
Diệp Minh Dục kể cho mọi người nghe chuyện trước cửa Đồng phủ.
Khi nói trò hề của Đồng Tri Dương, trong giọng nói của Diệp Minh Dục chỉ có sự vui sướng khi người gặp họa. Ông ấy miêu tả sinh động như thật về việc lúc ấy Hạ thị đanh đá và Đồng Tri Dương ngoài mạnh trong yếu.
Quan thị ngạc nhiên nói: “Không ngờ bình thường Hạ thị nói gì thì Đồng tri phủ luôn theo nhưng lại lén lút nuôi dưỡng ngoại thất, hóa ra là bằng mặt không bằng lòng, ngay cả nhi tử cũng lớn vậy rồi.”
“Chậc chậc chậc, quả thật không ngờ đến.” Diệp Minh Hiên lắc đầu: “Theo lý mà nói Đồng Tri Dương giấu giếm lâu vậy rồi, có thể thấy việc này được che giấu kỹ càng, sao lại vào lúc mấu chốt như vậy bị Hạ thị nắm được thóp?”
“Thường đi ở bờ sông có mấy ai không ướt giày…” Diệp Như Phong khinh thường: “Chuyện chính hắn ta làm, giấy không gói được lửa, sớm muộn gì cũng sẽ bị người khác biết.”
Diệp Minh Dục và Khương Lê nhìn nhau một cái, trong Diệp gia chỉ có hai người bọn họ biết chuyện mẫu tử ngoại thất của Đồng Tri Dương.
Sở dĩ không nói chuyện này cho đám người Diệp Minh Huy là vì sợ họ sẽ phản đối ngay từ đầu. Tuy rằng Diệp gia là cự phú, nhưng vì làm kinh doanh rất lớn, cho nên ngày thường cực kỳ cẩn thận, buôn bán theo khuôn phép cũ. Diệp Minh Dục thì khác với bọn họ, lá gan của ông ấy lớn, cũng dám động thủ, Khương Lê chỉ thương lượng với mình ông ấy, không sợ ông ấy từ chối.
“Con đường của Đồng Tri Dương lúc này đi thật gian nan.” Diệp Minh Hiên nói: “Mặc dù đã có giáo huấn, nhưng Hạ thị sẽ không để hắn ta sung sướng giống như trước đây, không chừng còn cắt giảm chức quyền trên tay hắn ta.”
“Ngược lại chuyện này đối với chúng ta mà nói chính là chuyện tốt.” Diệp Gia Nhi nói: “Nhưng mà… dù vậy, chuyện kinh doanh gấm Cổ Hương bây giờ cũng xuống dốc không phanh.”
Đường Phàm sai người làm rõ ngọn nguồn mọi chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia, nhưng bá tánh chỉ quan tâm kết quả, mặc kệ sự quanh co lòng vòng trong đó. Cho dù có phải bị người hãm hại hay không thì vấn đề vẫn do gấm Cổ Hương của Diệp gia. Nếu mặc gấm Cổ Hương có thể sẽ chết, vậy thì không mặc.
Dệt tràng đã bắt đầu dệt vải lại lần nữa, nhưng số gấm Cổ Hương mới nhất xuất hiện lại không ai dám mua. Bất đắc dĩ Diệp Minh Huy đành phải tạm dừng dệt tràng dệt vải, nhưng cho đến giờ vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt để giải quyết.
“Nếu không chúng ta không kinh doanh cái này nữa.” Diệp Minh Dục tùy tiện nói: “Dù sao gia sản Diệp gia chúng ta đủ dùng cho cả mấy thế hệ, ai còn lao lực kiếm bạc. Học theo mấy hộ gia phú quý ăn chơi trác táng, suốt ngày du sơn ngoạn thủy không tốt sao?”
Đây không giống lời mà người Diệp gia có thể nói, quả nhiên lời này vừa nói xong, Diệp Minh Huy nghiêm khắc nhìn thoáng qua đệ đệ của mình, rồi nói: “Đệ nói những lời này, tốt nhất đừng nhắc đến trước mặt nương. Nhiều năm vậy rồi, ta thấy đệ càng già càng thụt lùi!”
Quan thị bất đắc dĩ: “Tam đệ, chuyện này không phải vấn đề chúng ta có kinh doanh hay không. Việc kinh doanh Diệp gia là một tay phụ thân mẫu thân gây dựng, lúc trước nương tiêu phí biết bao nhiêu tâm huyết vào gấm Cổ Hương, không phải ngươi không biết. Sao có thể để việc kinh doanh của Diệp gia bị hủy hoại trên tay chúng ta? Nếu vậy sau này xuống nơi chín suối, chúng ta còn mặt mũi gì để gặp mặt phụ thân.”
“Đúng vậy, Tam thúc.” Diệp Gia Nhi cũng nói: “Trước mắt đại ca còn đang làm quan trong triều, nghe nói làm quan trong triều cần phải chuẩn bị rất nhiều bạc để dùng. Yến Kinh lại không so được với Tương Dương, bạc không biết có thể dùng bao lâu. Cũng không thể để đại ca ở thành Yến Kinh lấy trứng chọi đá được.”
“Đúng vậy.” Diệp Minh Hiên cũng nói: “Ngay cả Gia Nhi còn hiểu chuyện hơn đệ.” Ông ta nhìn thoáng qua Khương Lê rồi nói: “Hơn nữa lần này gấm Cổ Hương xảy ra chuyện, nếu không phải nhờ A Lê ra mặt, nương theo danh hào Khương gia, sao chúng ta có thể rút lui toàn thân được. Người ta mới giúp đệ đầu này, đầu kia đệ đã nói không buôn bán nữa, Khương gia nghe xong có cảm nhận gì chứ?”
Khương Lê hiểu rõ suy nghĩ của Diệp Minh Hiên, không nhắc đến nàng, tuy rằng Khương Nguyên Bách là người trong quan trường, nhưng thật ra bây giờ quan trường và thương hộ như trăm sông đổ về một biển, đều coi trọng lợi ích. Khương Nguyên Bách giúp Diệp gia, Diệp gia phải có giá trị lợi dụng gì đó, chẳng qua là việc kinh doanh lớn hơn người khác một chút thôi. Chờ Diệp gia không kinh doanh nữa, Diệp gia không còn bất cứ giá trị lợi dụng gì, Khương Nguyên Bách uổng công cứu Diệp gia, đây quả thật là không chiếm được lợi ích gì, là một cuộc buôn bán không có lời.
Tuy lời nói khó nghe, nhưng lời Diệp Minh Hiên nói cũng không phải không có đạo lý.
“Được rồi, nói đến cùng cũng là ta không hiểu chuyện.” Diệp Minh Dục bị tập thể công kích, vội vàng chắp tay bày ra tư thế xin khoan dung, ông ấy nói: “Ta không thể đánh bại mọi người, đều là ta không đúng. Nhưng chuyện này cũng không phải do ta quyết định, xem ra không thể tiếp tục kinh doanh gấm Cổ Hương, mà đồ dệt may của Diệp gia chúng ta chủ yếu là dựa vào gấm Cổ Hương, không phải sao?”
Người Diệp gia im lặng.
Khương Lê hỏi: “Đồ dệt may của Diệp gia, ngoại trừ gấm Cổ Hương ra thì không còn gì khác sao?”
“Cũng không phải không có.” Quan thị giải thích: “Thật ra ngoại trừ gấm Cổ Hương ra, thì dệt tràng của chúng ta còn có rất nhiều loại vải dệt. Nhưng những loại vải dệt đó người khác cũng có thể dệt được, còn loại người khác không dệt ra được thì không hấp dẫn nhiều người. Năm đó nương và phụ thân ở bên nhau, cách mỗi một thời gian đều phải làm ra một số vải dệt lưu hành một thời, nhưng mà lưu truyền lâu rồi, chỉ có gấm Cổ Hương.”
“Gấm Cổ Hương này chất liệu thượng thừa, lại tự có hương thơm, hộ gia phú quý đều rất thích dùng, dân chúng bình thường, trên tay có một ít bạc dư dả cũng nguyện ý mua để mặc xiêm y vào một hai ngày lễ ngày tết, bởi vậy không thiếu người mua.”
Khương Lê suy nghĩ, nàng nói: “Nói tới nói lui, sở dĩ Diệp gia dựa vào gấm Cổ Hương lập nghiệp, là bởi vì gấm Cổ Hương được nhiều người yêu thích, cũng không phải không thể thay thế. Chỉ cần làm ra loại vải dệt càng hấp dẫn người khác hơn là gấm Cổ Hương, thì không phải không bao lâu sao có thể nâng cao thanh danh lại sao?”
Người trong phòng yên lặng, Diệp Gia Nhi nói: “Biểu muội, tuy nói thì đơn giản, nhưng mà nhiều năm vậy rồi, thương hộ làm vải dệt ở Bắc Yên nhiều không đếm xuể, dùng nhiều màu sắc như vậy, nếu ngươi có thể làm được, thì người khác cũng có thể làm được, đừng nói thích hay không, bốn chữ không thể thay thế không phải đơn giản là có thể làm được.”
Điều này nói cũng đúng, gấm Cổ Hương không thể thay thế, bởi vì hương thơm tự nhiên của vải dệt, đó là bí truyền người Diệp gia không truyền ra ngoài. Bí truyền này không phải người trên đường tùy tiện nhìn xem là có thể mua được. Đôi khi mười năm trăm năm cũng không có một cái, mà đôi khi bí truyền này có thể cứu vớt một gia tộc.
“Không phải Minh Dục cữu cữu hàng năm bôn ba bên ngoài sao?” Khương Lê nhìn về phía Diệp Minh Dục hỏi: “Chất liệu mới mẻ chưa ai gặp qua, chắc hẳn Minh Dục cữu cữu gặp qua nhiều rồi mới đúng.”
Nếu muốn “bí truyền”, thì phải tìm “chất liệu” mới mẻ, người Diệp gia đều ở Tương Dương khó mà nhìn thấy nhiều, nhưng Diệp Minh Dục thì khác. Ông ấy chạy khắp nơi sa mạc thảo nguyên, vẫn luôn nhìn thấy một số vật hiếm lạ người khác không nhìn thấy được, vật hiếm lạ, không chừng đồ vật này có thể tạo ra vải dệt mới.
Mọi người đều nhìn về phía Diệp Minh Dục, Diệp Minh Dục sờ sờ cái mũi, cực kỳ thẹn thùng nhỏ giọng nói: “Cả ngày ta gặp qua không ít thứ hiếm lạ, nhưng không liên quan đến kinh doanh vải dệt, đi ra ngoài chơi, ai còn nhớ thương chuyện kinh doanh…”
Cả Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên đều lộ ra dáng vẻ hận rèn sắt không thành thép, tên đệ đệ này không đáng tin cậy, chuyện này mọi người đều biết.
Nhưng Khương Lê không nhụt chí.
Nàng nói: “Không nhất định phải là vật hiếm có liên quan đến vải dệt, ví dụ như cái rương lông khổng tước mà Minh Dục cữu cữu đưa cho ta chẳng hạn, không phải nó cũng có thể dùng vào vải dệt sao?”
“Lông khổng tước?” Diệp Minh Dục sững sờ.
“Lông khổng tước gì?” Diệp Minh Hiên hỏi.
“Lúc Tam thúc trở về có mang theo mấy rương vỏ sò đẹp, hình như là lông chim khổng tước, khá xinh đẹp, nhưng mà không đáng giá gì.” Diệp Như Phong tức giận nói, nói xong lại tò mò nhìn về phía Khương Lê: “Sao lông khổng tước có thể dùng vào vải dệt?”
Diệp Minh Dục cũng nhìn về phía nàng, tuy rằng số vỏ sò đó là ông ấy tìm được, cũng phải dùng thật, nhưng mà ông ấy cũng không hiểu vì sao, lúc trước khi mua lông khổng tước này, ông ấy không có nghĩ đến vụ buôn bán nào, chỉ là do có bạc, ông ấy lại cảm thấy lông khổng tước đẹp, cho rằng mua sự hiếm lạ nên mới mua.
“Bỗng nhiên ta nghĩ đến chuyện như vậy.” Khương Lê cười nói: “Đối với vải dệt ta dốt đặc cán mai, chỉ là bỗng nhiên nảy ra ý tưởng, nếu ta nói sai rồi, mọi người đừng chê cười ta. Trên lông khổng tước có lân quang thật nhỏ, ta từng đọc một quyển chí dị, trên biển tiên đảo có tiên tử lui đến, trên xiêm y họ mặc có lân quang thật nhỏ như sóng nước, nhưng không phải sợi vàng sợi bạc thêu thành, giống như là châu quang. Nhan sắc tươi đẹp mà không tục khí. Ta nghĩ, nếu gấm Cổ Hương có thể làm vải dệt có mùi hương, vậy lông khổng tước liệu có thể cũng có thể làm vải vệt như trên chí dị ghi lại như vậy không, chỉ cần dùng nguyên liệu làm nó lộ ra quang hoa tương tự như lông khổng tước, như vậy là được.”
“Hơn nữa trong chí dị có ghi lại rằng, đưa nó đến tay quý nhân trong Yến Kinh thành, chắc chắn sẽ được nữ nhi gia thích. Tuy rằng gấm Cổ Hương không làm được, nhưng biển hiệu Diệp gia còn ở đây, tạo ra vải dệt làm người ta thích hơn so với gấm Cổ Hương, dần dần hình thành việc kinh doanh mới.”
Khương Lê không nhanh không chậm nói, hình như nàng rất tự tin đối với mình, thật ra chỉ có mình nàng biết, nàng cũng không rõ chuyện này có thành công hay không. Nghiên cứu kỹ thuật của nghề nghiệp là con việc cẩn thận, nhưng hầu hết mọi thứ trên đời phần lớn là do suy luận, người làm tốt chuyện này thì mọi chuyện cũng sẽ không kém. Giữa buôn bán và đọc sách, thật ra cũng không phải trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.
Ý tưởng này của nàng hiển nhiên vượt ngoài dự đoán của mọi người, mọi người yên lặng không biết bao lâu, Diệp Minh Huy bỗng nhiên đứng dậy nói với Diệp Minh Dục: “Đệ lấy lông khổng tước lại đây cho ta xem, ngày mai đi dệt tràng.”
Diệp Minh Dục ngẩn ra, ông ấy còn chưa lấy lại tinh thần đã thấy Diệp Minh Hiên cũng trở nên kích động: “Ta thấy cái ý kiến này hay, cũng chưa chắc không thành. Trước tiên dệt tràng xem có ra hay không, nếu mà có thể… nếu mà có thể…”
Ông ta dừng một chút, dường như không đè nén được sự vui sướng, sau đó mới nói nửa câu tiếp theo: “Diệp gia chúng ta, có lẽ sẽ phải nghênh đón thịnh cảnh mới.”
Diệp Gia Nhi và Diệp như Phong nghe vậy cũng có hơi chờ mong, ánh mắt họ nhìn về phía Khương Lê cũng không nhịn được lộ ra vẻ khác thường.
Nàng giống như biết hết mọi chuyện, luôn có thể trong chỗ tuyệt cảnh tìm thấy ánh sáng lập ra con đường mới tinh, dẫn dắt mọi người đi về phương hướng mới. Nàng mãi mãi chứa đầy hy vọng, làm người ta an tâm.
Khương Lê cảm nhận được ánh mắt cảm tạ của người Diệp gia đối với nàng, nàng khẽ mỉm cười.
Nàng làm chuyện chính mình có thể làm được.
Sau đây còn một việc, không phải chỉ cần nàng nỗ lực là có thể làm được.
…
Diệp Minh Dục dẫn mọi người đi xem lông khổng tước, Khương Lê không đi theo.
Nàng đi đến gặp Diệp lão phu nhân trước một lát, nói chuyện một chút với Diệp lão phu nhân. Mấy ngày nay tinh thần của Diệp lão phu nhân rất tốt, cũng nghe thấy chuyện Khương Lê lấy lông khổng tước làm vải mới, đối với ý tưởng tuyệt diệu của nàng, bà ấy khen không dứt miệng.
Khương Lê ở với bà ấy một lát, tổ tôn hai người hòa thuận vui vẻ, càng thân mật khăng khít hơn.
Chờ lúc Diệp lão phu nhân mệt mỏi, nằm xuống nghỉ ngơi thì Khương Lê mới rời khỏi sân của Diệp lão phu nhân, nhưng nàng không có trở về sân của mình, ngược lại đi về phía bên ngoài cửa.
Đồng Nhi hỏi: “Cô nương, người định ra cửa?”
Khương Lê gật đầu: “Ra ngoài dạo một chút, thời tiết hôm nay không tồi.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết do dự một hồi cũng gật đầu. Ở Diệp gia khác với Khương gia, người gác cổng Khương gia sẽ nghi ngờ hỏi Khương Lê đi đâu, người của Quý Thục Nhiên cũng sẽ âm thầm quan sát nhất cử nhất động của nàng. Nhưng ở Diệp gia Tương Dương, Khương Lê tuyệt đối tự do, không có người nhìn trộm nàng đi nơi nào, làm chuyện gì, ít nhất ở Diệp gia không có ai sẽ làm như vậy, cho nên cũng thuận tiện cho Khương Lê thực hiện hành vi mà nàng muốn.
Ba người Khương Lê Đồng Nhi và Bạch Tuyết đầu tiên trực tiếp đi dạo một lát ở trung tâm Tương Dương thành, bởi vì thân phận Khương Nhị tiểu thư của nàng bây giờ đã bị người ta biết, Khương Lê cũng cẩn thận hơn. Đồng Nhi và Bạch Tuyết cảm thấy mới lạ, mua một số thứ, Khương Lê nhìn, nhưng không có hứng thú.
Tất cả những thứ này nàng đều đã từng nhìn thấy rồi, không phải lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên không có cảm giác mới mẻ.
Vô tình không biết đã đi bao lâu, Đồng Nhi lờ mờ cảm thấy đường đi của Khương Lê có hơi quen mắt, lại không nghĩ ra cuối cùng là từng gặp ở đâu. Nhưng Khương Lê nhận biết đường rất chuẩn, chưa bao giờ đi nhầm, đặc biệt ở Tương Dương, nàng như đã từng đến nhiều lần mà trở nên quen thuộc vậy, Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng không có nghĩ nhiều.
Cho đến khi Khương Lê dừng bước chân ở một đại trạch.
Đồng Nhi nhìn đại trạch quen thuộc trước mắt, giọng nói có hơi run run, nàng ấy nói: “Cô nương, đây là Tích, Tích…”
“Tích Hoa Lâu.” Khương Lê săn sóc nhắc nhở.
“Tích Hoa Lâu!” Đồng Nhi lập tức nói ra, ngay sau đó lập tức che miệng lại, sợ bị người ta nhìn thấy, nàng ấy nhỏ giọng nói với Khương Lê: “Cô nương, sao chúng ta lại đến nơi này?”
Lần trước sau khi đến Tích Hoa Lâu, vài ngày sau đó mặt mũi của Đồng Nhi đều lo lắng hãi hùng, sợ người khác phát hiện Khương Lê một thiên kim quan gia lại đi dạo thanh lâu. Đoạn thời gian đó mới qua không bao lâu, bây giờ ác mộng lại sắp sửa tái hiện, Khương Lê lại tới nữa!
Chẳng lẽ cô nương nhà mình thật sự coi trọng cô nương nào ở trong đó ư? Cô nương mà mình không có thích người đồng giới, nàng ấy từng nghe nói có tiểu quan nhi, nhưng mà thanh lâu có tiểu quan nhi chứ?
Trong lòng Đồng Nhi miên man suy nghĩ, bỗng nghe thấy Khương Lê nói: “Các em không cần đi lên, chờ ta ở chỗ này, ta sẽ nhanh chóng quay lại.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết chưa kịp khuyên can, Khương Lê đã đi về phía trước không quay đầu lại, các nàng ấy nhớ rõ đây là “cửa sau” của Tích Hoa Lâu.
Từng bước đi của Khương Lê rất kiên định.
Thời gian đã trôi qua một ít, nàng đã tạm thời giải quyết chuyện Diệp gia, nhưng mục đích chân chính nàng trở lại Tương Dương lúc này chỉ vừa mới bắt đầu.
Không biết phía bên kia Quỳnh Chi đã hỏi thăm chuyện Đồng Hương thế nào rồi?