Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Minh Dục cữu cữu, đơn giản mà nói chính là thành Yến Kinh có vị quý nhân coi trọng gia sản của Diệp gia và cả con đường làm quan của Diệp biểu ca, cố ý thỉnh quân nhập diễn. Nhưng mà chỉ là diễn rối.”
Diệp Minh Dục hơi ngây ra, lời nói của Khương Lê ông ấy nghe được nhưng không hiểu, nhưng cũng không phải hoàn toàn không hiểu rõ.
Diệp gia là cự phú Bắc Yên, gia tài muôn vàn này cuối cùng cũng chọc người đỏ mắt, ngoại trừ có lòng đố kỵ ra thì những người khác cũng nảy sinh ý định gây rối. Họ muốn lợi dụng Diệp gia, lợi dụng gia tài vạn quán của Diệp gia làm một số thủ đoạn bỉ ổi cũng không phải không thể. Nhưng trong giọng nói của Khương Lê lờ mờ để lộ ra một ý nghĩ, giấu sau hiệu thuốc Đại Phong, thậm chí là Đồng Tri Dương, phía sau lưng muội phu của Đồng Tri Dương, rất có thể là một người quyền thế ngập trời.
Người quyền thế ngập trời, từ trước đến nay đều không dễ chọc.
Thế nhân đều biết đạo lý dân không đấu với quan, tuy rằng Diệp Minh Dục một mình cô độc, không sợ gì cả, nhưng cả Diệp gia cũng không phải tường đồng vách sắt. Bị người như vậy dõi theo, một lần có thể chạy thoát, nhưng còn lần hai, lần ba thì sao? Cũng không thể may mắn nhiều lần đến vậy.
Ông ấy lẩm bẩm nói: “Đâu có đạo lý ngàn ngày đề phòng cướp…”
“Minh Dục cữu cữu đừng tự xem nhẹ mình, Diệp gia và Khương gia có quan hệ thông gia, chỉ cần ta còn sống, sẽ không chặt đứt sự qua lại của hai nhà Khương Diệp. Địa vị của phụ thân ta và nhị thúc ở trong triều cũng cao, người nào đó là quý nhân thì Khương gia chúng ta cũng không phải hộ thấp hèn, Diệp gia cũng không phải nhà mà người ta có thể tùy tiện ức hiếp. Còn có Diệp biểu ca, bây giờ huynh ấy đã là Hộ bộ thị lang, điểm bắt đầu cao, tương lai sẽ càng thuận lợi hơn, chờ đến lúc địa vị Diệp biểu ca đạt được địa vị nhất định, Diệp gia sẽ có thêm một lá chắn.”
Khương Lê dừng một chút, rồi tiếp tục nói: “Tại sao những người đó lại chọn động thủ bây giờ, đơn giản là vì bây giờ cánh chim của Diệp biểu ca chưa vững, chờ dã thú mọc ra nanh vuốt, họ muốn động thủ sẽ càng thêm khó. Lúc này bọn họ không thể thực hiện, thì sau này muốn tìm cơ hội chỉ càng khó hơn thôi.”
Nàng nói như vậy mới khiến trong lòng Diệp Minh Dục thoáng an ủi một ít. Ông ấy nghĩ đến những lời Khương Lê nói không khỏi cảm thấy hổ thẹn bảo: “Nếu để phụ thân ngươi và Khương gia bị liên lụy vào thì đúng là phiền phức.”
“Người một nhà cần gì nói vậy…” Khương Lê cười nói: “Không chừng có một ngày Khương gia tai họa ngập đầu, đến lúc đó còn cần Diệp gia ra tay tương trợ đấy.”
Diệp Minh Dục bị nàng chọc cười: “A Lê, ngươi cũng giỏi dọa người, Khương gia có ra sao cũng không lưu lạc đến nỗi cần Diệp gia chúng ta hỗ trợ, ngươi cũng đừng vì an ủi ta mà nói ra những lời như thế này.”
Khương Lê không tỏ ý kiến, trong mắt nàng chuyện tương lai cũng khó nói trước. Trước mắt thế lực Thành Vương liên hợp với hữu tướng càng lớn thì đối với Khương gia mà nói cũng càng bất lợi. Hồng Hiếu Đế tạm thời suy yếu, tương lai thiên hạ có thể rơi vào tay Thành Vương hay không cũng còn chưa biết được. Tuy rằng nàng đang nỗ lực tránh cho cục diện thế này xảy ra, nhưng sau này Khương gia sẽ có ngã rẽ thế nào không phải là chuyện nàng có thể khống chế được. Phong thủy luân chuyển, Khương gia xuân phong đắc ý nhiều năm vậy rồi, ai biết sau này sẽ thế nào.
Khương Lê thu hồi suy nghĩ trong lòng, cười nói: “Cho dù nói thế nào, thì chuyện gấm Cổ Hương tạm thời được giải quyết. Vấn đề mẫu tử ngoại thất của Đồng Tri Dương, nếu vị Đồng tri phủ này đã giữ lời như vậy thì chúng ta vẫn dựa theo ước định, trả lại mỹ nhân và nhi tử cho hắn ta.”
“Cứ như vậy mà trả hắn ta?” Diệp Minh Dục có hơi khó chịu, sau khi biết được chân tướng Đồng Tri Dương viết, ông ấy cực kỳ không vui, Lúc ban đầu Đồng Tri Dương chính là muốn cùng những người đó hất nước bẩn về phía Diệp gia, kết quả khen ngược, tuy rằng Diệp gia rửa sạch oan khuất, nhưng sau này muốn phục hồi việc kinh doanh gấm Cổ Hương cũng sẽ rất khó, Đồng Tri Dương thì không xảy ra chuyện gì, thật không công bằng.
“Làm người phải giữ lời hứa.” Khương Lê cười hiền lành: “Đồng Tri Dương đau lòng con hắn ta như vậy, bởi vì Đồng Vũ là hương khói duy nhất của hắn ta. Để hương khói duy nhất của hắn ta lưu lạc bên ngoài cũng không phải chuyện tốt. Lúc này chúng ta cũng làm việc tốt, thuận tiện giúp Đồng Vũ một phen, để Hạ gia biết sự tồn tại của Đồng Vũ, để cho Đồng Vũ không cần làm nhi tử tư thông nữa, mà là thiếu gia tri phủ danh chính ngôn thuận. Sau này Đồng Tri Dương từng bước thăng chức cũng có người kế tục, không phải sao?”
Nàng cười xinh đẹp, dáng vẻ chân thành, mỗi một câu dường như đều suy nghĩ vì Đồng Tri Dương, cho dù là ai cũng sẽ không nghi ngờ ý tốt của nàng.
Diệp Minh Dục nghe nàng nói, vẻ mặt trở nên kỳ lạ, đợi sau khi nghe xong một chữ cuối cùng Khương Lê nói, ông ấy không nhịn được cười ha ha nói: “Đại trượng phu có việc nên làm và việc không nên làm, nhưng hôm nay ta mới biết được tiểu nữ tử cũng không dễ chọc!”
Mỗi lần Khương Lê sắp xếp chuyện gì thì cũng cực kỳ bình tĩnh, biến âm mưu thành dương mưu, chỉ có nàng mới làm ra được những chuyện này.
Biện pháp này thật sự không được xem là quang minh chính đại, phải biết rằng nàng vừa nói phải “giữ lời”, quay đầu bỗng vứt cho Đồng Tri Dương thêm một phiền phức lớn, nhưng với người Diệp gia mà nói, Diệp Minh Dục nghe xong chỉ cảm thấy cực kỳ vui sướng, buồn bực mấy ngày nay cũng dần tan biến.
“Đồng Tri Dương sợ thê như hổ, vừa nghe nói nơi hồi âm ở Hạ gia cũng không dám phái người đi theo, có thể thấy được hắn ta kiêng kị phụ nhân chính mình biết bao nhiêu. Bây giờ muốn để cho Hạ thị biết sự tồn tại của đôi mẫu tử này, ngày lành của Đồng Tri Dương cũng sắp hết rồi. Cái khác không nói, vị trí tri phủ hắn ta có thể ngồi đoan chính được nữa không cũng phải xem Hạ thị có ra tay nương tình hay không. Nhưng mà tất cả người trong Tương Dương thành chúng ta đều biết, tri phủ phu nhân cực kỳ khắc nghiệt, đanh đá. Hahaha, A Lê, một chiêu này của ngươi quả thực tuyệt diệu!”
“Cữu cữu quá khen rồi.” Khương Lê cười khiêm tốn. Ngay từ đầu nàng đã không muốn buông tha cho Đồng Tri Dương. Nếu giữ con người như Đồng Tri Dương lại cũng chỉ là tai họa. Ai biết sau này liệu có ngáng chân Diệp gia nữa hay không, để ông ta và Hạ thị giằng co, trở thành trò cười ở Tương Dương thành. Chuyện cười này truyền đến Yến Kinh thành, truyền đến trong tai của vị nào đó, để trong lòng đối phương tức nghẹn một chút cũng rất tốt.
Cũng không thể để người làm chuyện xấu xong xuôi mà không có một chút trừng phạt gì được.
Tính tình Diệp Minh Dục hấp tấp, nghĩ đến là làm, ông ấy lập tức đứng lên nói: “Việc này không nên chậm trễ, con ở trong phủ chờ ta, xem bây giờ ta báo thù cho Diệp gia chúng ta!”
Ông ấy vừa quay người đi đã biến mất ở cửa.
Diệp Minh Dục đi rồi, Đồng Nhi lo lắng hỏi: “Cô nương, Tam lão gia làm như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Lỡ đâu Hạ thị và Đồng Tri Dương liên thủ quay đầu lại đối phó chúng ta thì biết phải làm sao?”
“Yên tâm đi, sẽ không.” Khương Lê cười nói: “Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, đương nhiên Hạ thị sẽ không tha cho Đồng Vũ, tất nhiên Đồng Tri Dương muốn che chở Đồng Vũ, chỉ cần là Đồng Vũ, có thể làm cho phu thê hai người họ gà bay chó sủa. Chỉ cần hơi châm ngòi một chút thì tan rã hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.”
Nàng nói như vậy thì Đồng Nhi mới yên lòng.
Nhưng mà mặt mày của Khương Lê vẫn còn nhíu chặt.
Chuyện của Diệp gia tạm thời hạ màn, nhưng chuyện của nàng vẫn chưa giải quyết, mục đích chân chính nàng trở về Tương Dương cũng không phải ở đây, mà là Đồng Hương…
Phụ thân của nàng, Tiết Hoài Viễn.
…
Động tác của Diệp Minh Dục rất nhanh, còn nhanh hơn so với tưởng tượng của Khương Lê, bởi vì trưa hôm đó trong Tương Dương thành đã xảy ra một trò khôi hài.
Trước cửa Đồng phủ, Đồng Tri Dương và tri phủ phu nhân Hạ thị đại náo một trận, thậm chí còn tát Hạ thị một bạt tay. Người Tương Dương thành đều biết Đồng Tri Dương sợ thê như sợ hổ, ngày thường thấy phu nhân như chuột thấy mèo, còn không dám phản bác nhiều lời một câu, càng chưa bao giờ động thủ với phu nhân nhà mình. Nhưng mà ban ngày ban mặt, trước ánh mắt bao người, Đồng Tri Dương lại ăn gan hùm mật gấu, tát phu nhân nhà mình một cái.
Bá tánh không rõ nguyên do xem náo nhiệt, lúc này mới nhìn thấy phía sau lưng Đồng Tri Dương còn che chở một vị nữ tử xinh đẹp trẻ tuổi, còn có tiểu đồng lớn lên có vài phần tương tự với Đồng Tri Dương. Mọi chuyện lúc này vừa nhìn đã hiểu ngay, hóa ra Đồng tri phủ chưa bao giờ lưu luyến thanh lâu vậy mà lại nuôi dưỡng một vị ngoại thất ở bên ngoài, còn có một nhi tử. Sự việc trước mắt đã bại lộ, không biết như thế nào lại bị phu nhân nhà mình phát hiện, đương nhiên phải dọn dẹp.
Nhưng mà xem ra Đồng Tri Dương quyết tâm đứng về phía ngoại thất, vậy mà còn vì mẫu tử ngoại thất này mà động thủ với phu nhân, lần này còn lợi hại không? Hạ gia cũng không phải ăn chay, phải biết Đồng Tri Dương có được ngày hôm nay tất cả là ỷ vào nhà mẹ của Hạ thị.
“Ngươi là đồ đáng chém ngàn đao!” Hạ thị bị tát một cái, búi tóc trở nên tán loạn, bà ta cũng bất chấp dáng vẻ quan gia phu nhân của chính mình, chỉ vào mũi Đồng Tri Dương mà mắng: “Dám vì tiện nhân này mà đánh ta? Đồng Tri Dương, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn!”
Thật ra Đồng Tri Dương tát Hạ thị một cái xong thì lập tức hối hận, tất cả mọi thứ của ông ta đều do Hạ thị ban tặng, động thủ với Hạ thị thì sau này nhất định không có quả ngọt mà ăn. Nhưng khi nhìn thấy Hạ thị sắp sửa ra tay với Đồng Vũ, ông ta thật sự không nhịn được. Đồng Vũ là nhi tử duy nhất của ông ta, ả độc phụ Hạ thị này vậy mà ngay cả cốt nhục của ông ta cũng không buông tha.
Nghĩ như vậy ông ta tức giận, dứt khoát rống lên: “Độc phụ, ta đã sớm chịu đựng ngươi đủ rồi! Ta và ngươi thành thân nhiều năm, không có con nối dõi, Đồng gia ta không thể tuyệt hậu, trong thất xuất chi điều có tội vô tử, ta có thể hưu ngươi. Tố Cầm sinh hạ nhi tử cho Đồng gia ta, ngươi không những không tha cho nàng ấy mà còn muốn ra tay với Vũ Nhi, sao trên đời lại có nữ nhân ác độc như ngươi!”
“Hưu ta?” Hạ thị không giận ngược lại cười, nói: “Được đó, ngươi đã có lá gan hưu ta, bây giờ có thể về viết hưu thư. Ta tuyệt đối không nói hai lời, nhưng mà ngươi nhớ cho kỹ, gia trạch Đồng gia của ngươi, hạ nhân, còn có cái thân phận tri phủ của ngươi, tất cả đều là của ta. Không có ta, ngươi không là gì cả! Không phải ngươi phải cho Đồng gia lưu hương khói sao? Được! Để ta xem ngươi không có bạc, lấy cái gì nối dõi tông đường!”
Bà ta vung tay lên, trực tiếp để hạ nhân đi theo bà ta vào phủ, vào Đồng phủ, ra lệnh cho hạ nhân tướng môn “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Cũng không cho Đồng Tri Dương vào cửa.
Tốt xấu gì Đồng Tri Dương cũng là tri phủ, tuy rằng nhiều năm như vậy bị Hạ thị áp chế, nhưng ở trước mặt bá tánh vẫn luôn có mặt mũi. Bây giờ bị đuổi ra khỏi nhà trước mặt công chúng, mặt mũi sao còn giữ được. Lập tức ra lệnh cho đám người giải tán, vẻ mặt thối hoắc.