Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Lão gia, xảy ra chuyện gì?” Gã sai vặt hỏi.
“Có người trói Vũ Nhi và Tố Cầm lại…” Đồng Tri Dương hít sâu một hơi: “Phong thư này dùng để uy hiếp ta.”
“Bọn họ muốn bạc?” Gã sai vặt hỏi. Phàm là uy hiếp thì luôn có mưu đồ.
“Nếu muốn bạc thì tốt rồi!”
Đồng Tri Dương cực kỳ buồn bực. Thư kia nói rõ ràng, Đồng Vũ và Tố Cầm đều ở trong tay đối phương, đối phương không cầu tài. Chỉ cần ông ta nói rõ ràng ngọn nguồn chuyện phiền phức của Diệp gia, nếu đối phương vừa lòng, đương nhiên sẽ thả người, nếu đối phương không vừa lòng, thì sẽ chờ đến khi Đồng Tri Dương nói họ vừa lòng mới thôi.
Ý muốn Đồng Tri Dương bán đứng muội phu của mình!
Đồng Tri Dương không cam tâm tình nguyện, nhưng nhìn khóa trường mệnh của Đồng Vũ, trong lòng cực kỳ không cam lòng. Nếu không có Đồng Vũ, sự nghiệp làm quan lớn mạnh của ông ta, cùng với gia sản phong phú không có người nối nghiệp. Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn hương khói duy nhất của mình bị chặt đứt như vậy sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, Đồng Tri Dương cắn răng một cái, hạ quyết tâm. Con người đều ích kỷ, hơn nữa chuyện muội phu ông ta đã tận tình tận nghĩa, muốn trách thì trách Nhị tiểu thư Khương gia kia bỗng nhiên xuất hiện làm cho mọi chuyện xoay ngược, ông ta lại không thể để người khác dùng cốt nhục của mình nói giỡn.
“Lấy giấy bút ra!” Đồng Tri Dương nói.
Gã sai vặt không ngừng vội lấy đồ đến, Đồng Tri Dương nhìn lá thư trên mặt đất lại cắn chặt răng.
Đối phương bảo ông ta sau khi viết thư xong sai người đưa đến hậu viện Hạ gia. Đồng Tri Dương vốn định phát người nhìn chằm chằm lá thư, tìm hiểu nguồn gốc xem cuối cùng đối phương là ai. Nhưng mà đưa đến Hạ gia, Hạ gia là nhà mẹ đẻ Hạ thị, ông ta có gan lớn cách mấy cũng không dám động thủ dưới mí mắt Hạ gia, càng sợ người Hạ gia vì ông ta mà phát hiện sự tồn tại của mẫu tử Tố Cầm.
Đối phương đúng là cơ quan tính tẫn, làm việc chặt chẽ không chê vào đâu được, làm người ta hận đến nghiến răng…
…
Khương Lê đứng ở cửa Diệp phủ.
Nàng đang đợi Diệp Minh Dục lấy tin tức về. Diệp Minh Dục đi lấy thư trả lời của Đồng Tri Dương, tuy rằng Khương Lê đã đoán sơ được kết quả, nhưng cần thư của Đồng Tri Dương để chứng thực một số thứ.
Dưới ánh nắng lười biếng chiếu xuống, đông đã gần đến, mùa đông Tương Dương ấm áp, khác biệt với bắc địa Yến Kinh, lúc tuyết rơi cũng không quá lạnh, giống như gió thổi ra hoa lê tuyết trắng.
Cửa bên cạnh mở ra, Khương Lê nhìn thoáng qua bên kia, thấy Cơ Hành và thị vệ tên Văn Kỷ từ bên trong đi ra.
Hai người cũng nhìn thấy Khương Lê, Cơ Hành nhìn Khương Lê mỉm cười, không nhanh không chậm đi về phía này.
Cửa lớn Diệp gia không nhiều người đi đường, nơi này đều là quý nhân đại quan, nhưng mà dung mạo Cơ Hành quá đẹp, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người. Thậm chí Khương lê nhìn thấy trong tòa nhà xa xa, có thiếu nữ tuổi xuân mỹ mạo đứng trước cửa, liên tục nhìn về phía Cơ Hành bên này.
Bọn họ cũng không biết thân phận của Cơ Hành, dù vậy Cơ Hành cũng có thể tỏa sáng nhất nơi đây.
“Quốc Công gia.” Khương Lê hành lễ với Cơ Hành.
“Khó thấy được Khương Nhị tiểu thư ra ngoài phơi nắng.” Cơ Hành cười khanh khách cầm quạt xếp nói với nàng.
Mùa đông khắc nghiệt, quạt xếp đã sớm không cần dùng đến, nếu người khác cầm chỉ sợ bị nói học đòi văn vẻ, nhưng hắn cầm lại cảm thấy cực kỳ phù hợp. Giống như quạt xếp tơ vàng kia trời sinh đã được người mỹ lệ như hắn cầm trong lòng bàn tay. Đương nhiên, trong lòng Khương Lê cũng rất rõ ràng, từ lúc nhìn thấy mũi đao ngăn trở trong quạt xếp tơ vàng có mẫu đơn kia, Khương Lê đã biết quạt xếp này cũng không đơn giản chỉ là quạt xếp, nó là vũ khí nguy hiểm nhất, chỉ là dùng phương thức tản mạn như vậy để cất giấu.
Giống như chủ nhân của nó vậy.
Khương Lê cười nói: “Quốc Công gia cũng có hứng thú thật.”
Trong mắt người khác, chỉ cảm thấy dáng vẻ của bọn họ cực kỳ quen thuộc, nhưng là lão hữu đã lâu không gặp. Nhưng Khương Lê sẽ không thật sự cho rằng Cơ Hành xem chính mình như là bằng hữu, dưới nụ cười dịu dàng của hắn cất giấu tâm địa lãnh khốc nhất. Đến nỗi hắn muốn làm gì, Khương Lê không rõ, cũng không nghĩ rõ ràng được.
“Nhị tiểu thư đang đợi cái gì…” Cơ Hành nói: “Chờ mật báo của Đồng Tri Dương sao?”
Khương Lê giương mắt nhìn hắn, quả nhiên, động tĩnh bên phía này của mình dù cho nhỏ bé một xíu cũng không thể gạt được đôi mắt Cơ Hành.
Nàng thoải mái hào phóng thừa nhận: “Không có gì có thể gạt được đôi mắt của người.”
“Suy cho cùng Tương Dương thành nhỏ như vậy.” Cơ Hành khiêm tốn: “Không có bí mật gì có thể giữ được.”
“Đúng thật như vậy.”
Văn Kỳ đứng một bên, nhìn hai người một lớn một nhỏ không coi ai ra gì mà nói chuyện với nhau, trong lòng khó nén được ngạc nhiên. Thoạt nhìn Cơ Hành dịu dàng đa tình, nhưng thật ra không phải là người dễ đối phó, đối xử với người xa lạ cực kỳ ngạo mạn lãnh khốc. Hiếm khi hắn có thể nói nhiều như vậy với một người, thật ra Khương Nhị tiểu thư rời núi Thanh Thành chưa đến nửa năm, trong thời gian nửa năm này ngoại trừ tạo ra không ít sóng gió ở Yến Kinh thành ra, thì cũng thiết lập không ít liên hệ với Cơ Hành.
Văn Kỷ không nhìn ra trong lòng chủ tử nhà mình suy nghĩ điều gì, hắn nói Khương Lê sớm muộn gì cũng thành quân cờ hy sinh, nhưng Cơ Hành từ đầu đến cuối không hề đụng đến nàng, nói Cơ Hành có ý định nâng đỡ Khương Lê, nhưng tất cả nguy hiểm và âm mưu nhằm vào Khương Lê, Cơ Hành chưa từng bao giờ ra tay tương trợ.
Hắn chỉ sung sướng ở bên cạnh xem diễn, không định ra tay tương trợ, không định bỏ đá xuống giếng.
Nhưng mà Khương Nhị tiểu thư cũng là diệu nhân, chưa bao giờ sợ hãi khi đối mặt với hỉ nộ vô thường của Túc Quốc Công, đừng nói nàng chỉ là một tiểu cô nương, dù lớn tuổi hơn chút nữa cũng sẽ không bình tĩnh tự nhiên nói chuyện với Cơ Hành như vậy.
“Dường như Nhị tiểu thư đã đoán được là ai.” Cơ Hành mỉm cười liếc mắt nhìn nàng một cái rồi nói.
“Ta đoán là Lý gia.” Khương Lê nói thẳng.
Có lẽ không ngờ Khương Lê bỗng nhiên nói thẳng ra, không thèm che giấu cho nên Cơ Hành có hơi bất ngờ, hắn không nói gì, ngay sau đó bỗng nghe thấy Khương Lê nói: “Quốc Công gia đã sớm biết rồi đúng không?”
Sau đó lại vứt vấn đề này cho hắn.
Nàng không sợ hắn một chút nào.
Cơ Hành nói: “Tại sao lại hỏi ta?”
“Bởi vì Tương Dương quá nhỏ, có bí mật gì cũng không gạt được đôi mắt của Quốc Công gia.”
Khương Lê trả lời tự nhiên, nàng cười mắt cong cong, nhìn qua vô tâm vô phổi, đơn thuần đáng yêu, nhưng lời nói lại sắc bén.
Cơ Hành cũng cười, hỏi nàng: “Muốn biết?”
Khương Lê chỉ cười nhìn hắn, Cơ Hành lắc lắc cây quạt rồi nói: “Không thể nói.”
Nói là không thể nói thật ra là nói cách khác.
Khương Lê gật đầu, thật ra đến nay mới thôi nàng vẫn không nhìn thấu cuối cùng là Cơ Hành đang đứng về phía nào. Không nhắc đến quan hệ giữa hắn và Thành Vương Hồng Hiếu Đế, đó là hữu tướng một nhà của hắn khó bề phân biệt. Nhìn sự quen biết giữa hắn và Lý Cảnh đại công tử Lý gia, nhưng chuyện của Lý gia, mắt thấy kế hoạch Lý gia thất bại hắn cũng không ra tay viện thủ. Nếu là minh hữu, hắn cũng là minh hữu làm người ta chán ghét.
Hai người đang nói chuyện, có một con tuấn mã đỏ thẫm từ xa chạy lại gần, lập tức người vẫn chưa kéo dây cương chỉ huýt một cái, đại mã bỗng nhiên dừng lại trước cửa.
Diệp Minh Dục đã trở lại.
Diệp Minh Dục xoay người xuống ngựa, thấy Khương Lê đứng cùng một chỗ với một nam nhân xinh đẹp kỳ lạ. Người nam nhân này mặc một thân hồng y, xinh đẹp quá mức, nhưng lại không có một chút nữ khí nào, tuy là hắn cười nhưng đôi mắt phượng hẹp dài lại không có một chút ý cười nào. Mũi đao đã liếm máu quá nhiều, theo bản năng Diệp Minh Dục nhận ra sự nguy hiểm, theo bản năng định kéo Khương Lê về phía sau mình, rời xa người nam nhân này.
“Minh Dục cữu cữu.” Khương Lê kêu.
“A Lê, vị này chính là…” Diệp Minh Dục nhìn về phía Cơ Hành, từ khi nào Tương Dương thành lại có một vị nhân vật như vậy, ông ấy không nhớ rõ.
Khương Lê do dự một lát, bỗng nói: “Là một vị công tử ở bên cạnh, từng nói chuyện vài lần.”
Suy cho cùng cũng không nói ra thân phận.
Cơ Hành cười cười, nói với Khương Lê: “Bí mật quay về rồi, Nhị tiểu thư mau quay về thôi.” Dáng vẻ thâm sâu.
Có Diệp Minh Dục ở đây, Khương Lê cũng không tiện nói nhiều, chỉ gật đầu với Cơ Hành, theo Diệp Minh Dục vào Diệp trạch.
Văn Kỷ nhìn thấy hai người đi rồi mới hỏi: “Đại nhân, có cần ta…”
Cơ Hành cầm lấy quạt chắn một cái nói: “Không cần.” Nhìn thoáng qua đại môn Diệp trạch đang đóng chặt, hắn cười cười: “Không cần nhìn cũng biết nàng muốn làm gì. Tương Dương sắp bị quậy đến long trời lở đất.”
…
Diệp Minh Dục và Khương Lê trở về trong viện.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết vội vàng pha trà cho Diệp Minh Dục, Diệp Minh Dục thấy nơi này không có người khác, lập tức gấp gáp hỏi: “A Lê, nam nhân vừa rồi là ai? Tuy ngươi không nói rõ nhưng ta thấy cũng không phải vật trong ao, dáng vẻ của các ngươi cũng không giống như bạn cũ.”
Khương Lê thấy không gạt được ông ấy đành nói: “Hắn là đương kim Túc Quốc Công Cơ Hành.”
“Túc Quốc Công?” Diệp Minh Dục hít hà một hơi. Ông ấy chỉ nghe qua tên của Túc Quốc Công, con người Túc Quốc Công này đối với bá tánh Tương Dương bọn họ thật quá xa lạ, giống như là người trong truyền thuyết. Ông ấy tận mắt nhìn thấy truyền thuyết, bỗng có cảm giác không chân thật.
“Sao Túc Quốc Công lại ở đây?” Diệp Minh Dục nói.
Khương Lê lắc đầu nói: “Con cũng không biết. Con từng theo phụ thân dự Cung yến rồi gặp hắn, vì có liên hệ với phụ thân nên cũng nói vài lời, xem như vài lần có duyên. Lúc này bỗng nhiên nhìn thấy ở Tương Dương thành thật sự bất ngờ, bèn muốn nói thêm mấy câu. Nhưng mà…”
Khương Lê dừng một chút, tiếp tục nói: “Việc này phải xin Minh Dục cữu cữu đừng nói với người khác, thân phận Túc Quốc Công đặc biệt , không biết hắn đến Tương Dương có việc gì, vì để tránh phiền phức vẫn nên đừng nói ra ngoài cho thỏa đáng.”
“Ta biết.” Diệp Minh Dục vỗ vỗ bộ ngực. Tuy rằng ông ấy không hiểu chuyện quan trường, nhưng cũng biết nhóm quý nhân đại quan này lén lút làm việc không ít, chớ có cuốn vào tranh đấu của người khác, không thì vô cớ làm kẻ chết thay.
Ông ấy móc phong thư từ trong ngực ra, nói: “Đây là hồi âm lục soát được ở Hạ phủ.” Sau đó quay đầu khích lệ Khương Lê: “Ngươi cũng thật lợi hại, biết Đồng Tri Dương sợ thê như hổ, để nơi hồi âm đặt ở Hạ phủ. Đồng Tri Dương quả nhiên không dám để người đi theo, lấy được thư này rất dễ dàng, không biết Đồng Tri Dương viết thật hay giả.”
Khương Lê vừa mở thư vừa nói: “Là thật, Đồng Tri Dương sẽ không mạo hiểm tánh mạng nhi tử của mình.”
Nàng mở thư, cẩn thận đọc, một lát sau đưa thư cho Diệp Minh Dục, ý bảo Diệp Minh Dục nhìn xem.
Diệp Minh Dục cầm thư nhìn xem, Khương Lê suy tư.
Đồng Tri Dương hẳn là cực kỳ xem trọng tính mạng của Đồng Vũ, phong thư này truyền đến không ít tin tức. Chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia là do ai làm thì Đồng Tri Dương cũng không biết rõ lắm. Chỉ là vị Chung Quan Lệnh muội phu kia của ông ta viết thư dặn dò, đối với chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia, Đồng Tri Dương nhất định phải làm cho Diệp gia chịu khổ. Vào lúc Diệp gia cùng đường, Đồng Tri Dương sẽ cho Diệp gia một con đường sống. Diệp gia phải trả cái giá đắt, nhưng Đồng Tri Dương chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất của Diệp gia.
Như vậy xem ra có người lợi dụng chuyện gấm Cổ Hương, muốn ép cho Diệp gia cùng đường, sau đó giao dịch với đối phương, trở thành cây đao của đối phương. Nhưng cuối cùng là người nào, Đồng Tri Dương cũng không rõ lắm. Tuy rằng việc này theo như lời muội phu của ông ta, nhưng muội phu của ông ta cũng chỉ là người truyền lời. Bởi vì muội phu ông ta đã từng bảo đảm, nếu việc này có thể thành thì con đường làm quan của Đồng Tri Dương đương nhiên có thể thăng lên một cấp.
Mà vị Chung Quan Lệnh kia cũng loáng thoáng để lộ ra ý định, rằng sau lưng chuyện này là một thế lực khổng lồ, đề cập đến một vị quy nhân rất có quyền thế ở thành Yến Kinh, bọn họ chỉ là thay quý nhân này làm việc.
Vốn là một chuyện thành rất dễ dàng, ai ngờ Khương Lê bỗng nhiên xuất hiện, hơn nữa Khương Lê vừa đến Tương Dương biết chuyện của gấm Cổ Hương lập tức viết thư về Yến Kinh để người của Chức Thất Lệnh đến đây, quấy rối toàn bộ kế hoạch của Đồng Tri Dương. Ông ta bất đắc dĩ phải viết thư cho muội phu Chung Quan Lệnh, nhưng người của Chức Thất Lệnh quá nhanh, ông ta còn chưa chờ được hồi âm chỉ thị bước tiếp theo nên làm thế nào thì chuyện đã vượt ngoài tầm khống chế của Đồng Tri Dương. Diệp gia không những không bị ép đến tuyệt cảnh mà ngược lại còn sống dậy từ cõi chết.
Đây là tất cả sự thật mà Đồng Tri Dương nói, nhiều hơn nữa thì ông ta không biết. Khương Lê tin rằng chuyện Đồng Tri Dương nói ra cũng không phải tất cả sự thật, ông ta vẫn đang che giấu một ít. Giống như chuyện diệt môn hiệu thuốc Đại Phong, nhưng chuyện này cũng không phải chuyện quan trọng nhất, quan trọng là theo lời mà Đồng Tri Dương nói thì vị quý nhân có quyền thế kia, nếu nàng đoán không sai thì hẳn chính là người hữu tướng Lý Trọng Nam.
Từ lúc bắt đầu Lý Liêm nhắm vào Diệp Thế Kiệt, sau đó là Lý Cảnh bắt chuyện với Cơ Hành, rồi đến âm mưu với Diệp gia, tất cả mọi chuyện khó mà phân biệt, dường như không nhìn thấy đường ra.
“A Lê.” Diệp Minh Dục xem xong thư, ông ấy nói: “Chữ trong thư này ta đều hiểu, nhưng tại sao xem xong lại không hiểu là có ý gì?”