Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Chuyện gặp mặt Diệp lão phu nhân còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng của Khương Lê nhiều. Tuy rằng nàng có ý lợi dụng chuyện Diệp gia gặp phiền phức để kéo gần quan hệ với người Diệp gia nhưng trong lòng Khương Lê cho rằng dù không có chuyện này thì giữa Diệp lão phu nhân và Khương Nhị tiểu thư cũng sẽ không có ngăn cách. Chỉ cần Khương Nhị tiểu thư quay đầu lại thì Diệp lão phu nhân vẫn mãi mãi là hậu thuẫn cho nàng.
Nhưng mà cuối cùng cũng hoàn thành một tâm nguyện.
Chuyện phải làm tiếp theo là an tâm chờ kết quả của bên phía Đường Phàm truyền đến. Chỉ là mọi người không ai ngờ được kết quả sẽ khiến người ta trở tay không kịp như vậy.
Ba ngày sau, Đường Phàm đến cửa Diệp gia, vừa vào cửa đã nói: “Tìm được người đưa đà la đến Tương Dương rồi.”
Diệp Minh Huy hỏi: “Là ai?”
Đường Phàm lắc đầu: “Ta và Đồng tri phủ cùng phái người tra án đã nhiều ngày nay, tìm hiểu nguồn gốc, tìm ra được hiệu thuốc Đại Phong Tương Dương thành, chưởng quầy của gian hiệu thuốc này cách nửa năm sẽ phái người đi thu thập một ít dược liệu quý hiếm. Thủ hạ của hắn có một tên tiểu nhị lanh lợi, hai tháng trước vừa trở về từ Tây Vực. Có người nói hắn ta đem theo không ít dược liệu, căn cứ theo cách nói của người khác thì dường như có dấu vết chở đà la.”
“Hiệu thuốc Đại Phong?” Diệp Minh Hiên suy tư một lát: “Tất cả bá tánh Tương Dương đều bốc thuốc ở hiệu thuốc Đại Phong nhưng Diệp gia chúng ta lại không sao hết.”
“Vốn dĩ bọn ta định nhanh chóng bắt người, ai ngờ sáng hôm nay, một nhà bảy người của chưởng quầy hiệu thuốc Đại Phong, tính luôn cả tên tiểu nhị trở về từ Tây Vực kia, tất cả đã bị người diệt khẩu.”
“Diệt khẩu?” Diệp Gia Nhi hoảng sợ hô lên một tiếng.
“Không tồi, hẳn không phải là báo thù, nhưng thật ra ta cảm thấy…” Đường Phàm nhìn về phía Khương Lê: “Có lẽ là người ở sau lưng biết chúng ta đang điều tra, cho nên đã bỏ quân xe để bảo vệ quân soái.”
“Ý ngươi nói, sau lưng còn có người khác?” Diệp Minh Dục hỏi.
“Nếu chỉ là chủ ý của người trong hiệu thuốc Đại Phong thì thật ra cũng không cần phải diệt môn. Bây giờ xem ra, tất cả những người biết chuyện đều đã chết, là do có người ở sau lưng chỉ điểm.”
Đường Phàm trả lời. Vốn dĩ trong lòng hắn ta vẫn chưa xác định nhưng khi nhìn thấy hiệu thuốc Đại Phong đang bị nghi ngờ đã bị diệt môn sau một đêm, hắn ta gần như có thể chắc chắn, chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia, thật sự có người ở sau lưng tính kế hãm hại. Nhưng mà thủ đoạn tàn bạo, không chút sợ hãi hậu quả như vậy, điều đó cho thấy thế lực đối phương không nhỏ.
Chỉ là nếu đã đứng về phía Khương gia, bây giờ hắn ta muốn đổi ý cũng muộn rồi, đành phải căng da đầu điều tra tiếp.
“Có lẽ việc Đường đại nhân nghi ngờ hiệu thuốc Đại Phong vẫn chưa tiết lộ ra ngoài.” Khương Lê khẽ mỉm cười: “Trong thời gian ngắn như vậy, đã làm cho hiệu thuốc Đại Phong bị người ta diệt khẩu, có thể là có người biết trước được tin tức, cho nên lúc này mới hạ sát thủ với hiệu thuốc Đại Phong. Điều đó cho thấy rằng có nội gián…”
“Tuyệt đối không thể!” Đường Phàm vội vàng bảo đảm: “Bọn ta do Chức Thất Lệnh phái đến Tương Dương, mục đích là để tra rõ chuyện này, không hề liên quan đến hiệu thuốc Đại Phong, tuyệt đối sẽ không để lộ ra tiếng gió.”
Hắn ta sợ Khương Lê hoài nghi đám người bọn họ mật báo cho đối phương, cho nên mới khiến cho nhân chứng của hiệu thuốc Đại Phong bị diệt khẩu.
“Đường đại nhân không cần nóng vội, nếu ta đã giao tất cả việc này cho Đường đại nhân, thì đương nhiên ta tin tưởng Đường đại nhân sẽ cho ta một câu trả lời thích đáng. Chỉ là việc này thật sự quá bất ngờ, chỉ vừa theo dõi hiệu thuốc Đại Phong thôi thì ngay lập tức hiệu thuốc Đại Phong không còn người sống sót, chẳng lẽ không cảm thấy quá trùng hợp sao? Thủ hạ Đồng tri phủ có không ít, có thể nào là do người của Đồng tri phủ không cẩn thận tiết lộ tin tức, để cho người ta thừa cơ lấn tới không?” Khương Lê cười nói.
Ánh mắt Đường Phàm nhìn Khương Lê bỗng thay đổi, trong lòng thầm than một tiếng. Đồng Tri Dương đã hoàn toàn đắc tội vị Khương Nhị tiểu thư này rồi. Ý trong lời nói của Khương Lê là nghi ngờ Đồng Tri Dương cùng một bọn với đám người hãm hại Diệp gia, có được thông tin bèn nói cho đối phương, lúc này đối phương mới phái người diệt môn hiệu thuốc Đại Phong. Tuy rằng việc này có khả năng, nhưng bây giờ Khương Lê nói ra, rõ ràng là chèn ép Đồng Tri Dương. Chờ Khương Lê trở về Yến Kinh, nói chuyện này cho Khương Nguyên Bách biết, Khương Nguyên Bách tùy tiện tìm lý do gì đó thì Đồng Tri Dương có thể sẽ bị người ta nhìn chằm chằm điều tra rõ ràng, ít nhiều cũng có thể điều tra ra một ít manh mối.
Khương Nhị tiểu thư không dễ chọc, chớ có đắc tội. Trong lòng Đường Phàm bỗng nhận thức được, lúc nói chuyện với Khương Lê cũng càng khách khí hơn, hắn ta nói: “Bọn ta phát hiện trong phòng sau viện của tiểu nhị hiệu thuốc Đại Phong có một ít phấn hoa đà la rơi ra, tuy rằng hiệu thuốc Đại Phong đã bị người ta diệt môn, nhưng nhìn chung có thể kết luận việc này chính là do tiểu nhị làm. Chỉ cần chờ thu thập đủ chứng cứ là có thể trả lại trong sạch cho Diệp gia.”
“Nhưng không phải không tìm ra người ở sau lưng sao?” Diệp Minh Huy trầm giọng nói: “Bây giờ không tìm được, lỡ sau người đó lại tính kế chúng ta thì sao? Trước mắt vất vả lắm mới tìm được một số manh mối, người của hiệu thuốc Đại Phong đã bị diệt khẩu. Bá tánh sao có thể tin tưởng lý do thoái thác của Diệp gia, nói không chừng còn tưởng Diệp gia cấu kết với nghiệp quan quan gia, tìm lấy cớ, danh dự Diệp gia đã bị hủy hoại, không nói đến những thứ khác, chỉ sợ việc kinh doanh gấm Cổ Hương sẽ không làm được nữa, chuyện này nên tính thế nào?”
Diệp Minh Huy đau lòng nói, nhưng cũng không phải không có căn cứ. Đường Phàm nói: “Chức Thất Lệnh bọn ta sẽ nghĩ cách nói cho bá tánh tình hình thực tế…”
Tự hắn ta cũng cảm thấy lời nói của chính mình rất là miễn cưỡng. Mặc dù người Chức Thất Lệnh nói, việc kinh doanh Diệp gia sau này không làm được, Diệp gia kinh doanh chủ yếu chính là gấm Cổ Hương, lần gần đây quả thật coi như Diệp gia đã bị đại thương nguyên khí.
“Minh Huy cữu cữu.” Khương Lê mở miệng nói: “Tra án là một chuyện, vốn không phải chuyện Chức Thất Lệnh nên làm, muốn biết manh mối của người phía sau màn còn phải dựa vào Đồng tri phủ. Chúng ta giao hết toàn quyền việc này cho Đồng tri phủ, Đồng tri phủ đến điều tra. Nếu cả Đồng tri phủ cũng không tra ra thì tiếp tục báo cáo, báo cáo theo từng cấp độ, nếu ngay cả Kinh Triệu Duẫn thành Yến Kinh cũng không tra ra, muốn tìm cách khác, thì để ta kêu phụ thân tiến cung diện thánh cũng không phải không được, suy cho cùng cũng có đường ra.”
Nàng nói nhẹ nhàng bâng quơ, Đường Phàm ở bên cạnh nghe được mà khiếp vía hãi hùng, trong lòng hắn ta suy nghĩ Đồng Tri Dương tri phủ này xem ra là đã xong, may mắn ngay từ đầu chính mình đã đứng về phía Khương gia. Nếu không dựa theo tính cách tính toán chi li của Khương Nhị tiểu thư, xong việc cũng không biết có bao nhiêu cách thu thập bọn họ.
Trong lòng nghĩ vậy, Đường Phàm cũng không dám chậm trễ, hắn ta cẩn thận nói chuyện tiếp theo với Khương Lê một hồi xong rồi mới rời đi.
Đường Phàm đi rồi, Diệp Như Phong không nhịn được mở miệng: “Người trong hiệu thuốc Đại Phong không oán không thù gì với chúng ta, tại sao lại bị người ta sử dụng như dao, ngáng chân Diệp gia chúng ta.”
“Người chết vì tiền chim chết vì mồi.” Diệp Minh Hiên dạy dỗ nhi tử nhà mình: “Nếu cam tâm trở thành cây súng, hoặc được người ta chia lợi lộc, hoặc là bị người ta uy hiếp. Nếu lần này không có người trong Chức Thất Lệnh ra tay, thì Diệp gia chỉ có đường chết. Đạp lên xương máu người khác mà sống, luôn luôn phải trả cái giá đắt, con xem, một hiệu thuốc nổi tiếng, bây giờ không còn lại gì.”
Bởi vì người đã chết, muốn truy cứu nữa cũng phí công, Diệp Minh Hiên cực kỳ thổn thức.
“Nhưng ít ra đã cảnh tỉnh chúng ta không phải sao?” Khương Lê cười nói.
“Nhưng mà việc kinh doanh gấm Cổ Hương đã bị chặt đứt.” Quan thị thở dài: “Sớm muộn gì nương cũng biết chuyện này, gia nghiệp Diệp gia một tay nương với phụ thân đánh lên, đặc biệt là gấm Cổ Hương, bây giờ bị hủy trong tay chúng ta…” Bà ấy nghẹn ngào.
Cơ thể Diệp lão phu nhân không tốt, không thể ở bên ngoài quá lâu, cần nằm trên giường tĩnh dưỡng, ngoại trừ ở ngoài lúc nói đùa với Khương Lê ra thì bình thường những chuyện vụn vặt này kia không đến làm phiền Diệp lão phu nhân. Nhưng quan trọng là liệu rằng Diệp lão phu nhân có nghe được chuyện này từ miệng hạ nhân hay không, chuyện này không thể nói rõ.
Nghĩ đến tương lai Diệp gia gian nan, tâm sự của mọi người đều nặng nề. Vào lúc tách ra, Khương Lê kéo một góc áo của Diệp Minh Dục, Diệp Minh Dục thấy vậy ngầm hiểu đi theo Khương Lê vào phòng nói chuyện.
“Minh Dục cữu cữu, Tố Cầm và Đồng Vũ bây giờ vẫn ổn chứ?” Khương Lê hỏi.
Tố Cầm và Đồng Vũ chính là nhi tử và ngoại thất của Đồng Tri Dương.
“Yên tâm đi, ta đã sắp xếp xong xuôi rồi. Mấy ngày nay Đồng Tri Dương giống như chó điên, khắp nơi phái người điều tra tin tức hai mẫu tử. Nếu không phải kiêng kị Hạ thị, ta thấy hắn ta có thể dẫn đám người trong nha môn mỗi người một tay đến tìm người!”
Khương Lê nói: “Không sao, hôm nay để người báo tin tức cho Đồng Tri Dương đi.”
“Báo tin gì?” Diệp Minh Dục nghi ngờ, nói: “Ta đang lo lắng chuyện hai mẫu tử hắn ta nên giải quyết thế nào, bây giờ chuyện gấm Cổ Hương đã kết thúc rồi, hai mẫu tử ở trong tay ta cũng không dùng được, ta còn định trực tiếp nói cho Hạ thị, để Hạ thị thu thập Đồng Tri Dương.”
“Cuối cùng chắc chắn phải nói cho Hạ thị…” Khương Lê cười cười: “Nhưng trước mắt bây giờ chúng ta cần phải làm cho Đồng Tri Dương phun ra việc ai mới là người sau màn hại người Diệp gia.”
“Hắn ta biết?” Diệp Minh Dục chấn động.
“Con nghĩ đối với thân phận tri phủ của hắn ta, không đến mức biết thân phận của đối phương, nhưng hắn ta có thể nói ra một số mạnh mối, có một số manh mối này, chờ con trở về Yến Kinh thành không sợ không tìm ra người.” Nàng nhìn về phía Diệp minh Dục: “Minh Dục cữu cữu lấy vải dệt của Đồng Vũ đi uy hiếp Đồng Tri Dương đi, Đồng Tri Dương vì hương khói duy nhất này, cái gì biết sẽ nói hết.”
Diệp Minh Dục nói: “Ta đi ngay!”
“Cẩn thận một chút.” Khương Lê nói: “Đừng để người ta nắm được nhược điểm.”
Diệp Minh Dục cười: “Yên tâm đi!”
…
Mấy ngày nay của Đồng Tri Dương không quá thuận lợi.
Đầu tiên là chuyện nắm chắc Diệp gia, bỗng nhiên xuất hiện một Khương Lê làm đảo lộn toàn cục, trơ mắt nhìn Diệp gia thoát khỏi cái chết. Sau lại xuất hiện một Đường Phạm, ỷ vào danh nghĩa Chức Thất Lệnh thành Yến Kinh, chèn ép ông ta, làm cho ông ta không có uy nghiêm.
Chuyện quan trọng chính là ngoại thất Tố Cầm và nhi tử Đồng Vũ mà ông ta cưng chiều nhất đến giờ vẫn mất tích chưa tìm được.
Mỗi khi nghĩ đến việc này tim Đồng Tri Dương đều như bị đao cắt. Tố Cầm thì thôi đi, tuy rằng có mỹ mạo và biết săn sóc, nhưng suy cho cùng cũng là nữ nhân, không có người này còn có người khác. Nhưng Đồng Vũ thì khác, ông ta chỉ có một nhi tử như vậy, trong dáng vẻ của Hạ thị chắc cũng không sinh được nhi tử, nếu không có Đồng Vũ, hương khói Đồng gia của bọn họ đành phải chặt đứt ở đây, sao có thể không gấp cho được?
Đồng Tri Dương nghi ngờ Hạ thị đã biết sự tồn tại của hai mẫu tử, là Hạ thị đưa hai mẫu tử đi. Nhưng cẩn thận nghĩ lại, xét theo tính tình của Hạ thị, nếu thật sự biết sự tồn tại của Tố Cầm và Đồng Vũ chắc chắn sẽ không giả vờ câm điếc để âm thầm tính chuyện, khả năng lớn nhất là đánh đến cửa. Hơn nữa nếu thật sự là Hạ thị làm, Đồng Tri Dương cũng không có can đảm đi chất vấn Hạ thị, ông ta đành phải nghẹn trong lòng, tự mình đứng ngồi không yên.
Động tác của Chức Thất Lệnh quá nhanh, cũng may ông ta lập tức nói tin tức Đường Phàm nghi ngờ hiệu thuốc Đại Phong ra ngoài, không đến mức để người ta tìm được manh mối từ hiệu thuốc Đại Phong, tuy rằng không có hoàn thành kế hoạch của muội phu, nhưng cũng không đến mức làm lộ ra chuyện gì.
Ông ta còn đang nghĩ ngợi thì gã sai vặt của ông ta từ bên ngoài bỗng nhiên vội vội vàng vàng chạy đến, kêu lên: “Lão gia!”
Đồng Tri Dương không kiên nhẫn quay đầu lại: “La hét làm gì!”
Gã sai vặt đóng cửa lại, thở hổn hển nói: “Thiếu gia… thiếu gia…”
“Có tin tức của thiếu gia?” Vừa nghe có liên quan đến Đồng Vũ, Đồng Tri Dương lập tức kích động đứng lên.
Một tay gã sai vặt đưa một phong thơ đến tay của Đồng Tri Dương và cả một cái khóa trường mệnh nói: “Cái này được người gác cổng phát hiện, không biết đã qua bao lâu, tiểu nhân nhìn ra là nút thắt của thiếu gia, đoán được việc này có liên quan đến thiếu gia.” Hắn ta đưa thư và bạc khóa đưa cho Đồng Tri Dương.
Đồng Tri Dương nhìn bạc khóa đó, lập tức lộ ra vẻ kích động nói: “Là Vũ nhi!”
Đồng Tri Dương sủng ái Đồng Vũ, từ lúc Đồng Vũ sinh ra cố ý cho người làm một khóa trường mệnh. Cái thứ trên tay trước mắt này, thình lình là một miếng đó của Đồng Vũ. Ông ta gấp không chờ nổi mở thư ra, càng xem sắc mặt càng khó coi.
Gã sai vặt không biết xảy ra chuyện gì, chỉ thấy sau khi Đồng Tri Dương xem xong, ông ta hung hăng vứt thư đi, rơi xuống mặt đất, cắn răng nói một tiếng: “Buồn cười!”