Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp Minh Hiên nói: “Chuyện lúc trước cũng không trách được con, con tuổi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, chúng ta làm cữu cữu chứ không phải tiểu hài tử lại sống uổng phí nhiều năm như vậy, bị người khác mưu mô chia rẽ. Để ngươi tuổi còn nhỏ đã phải vật lộn ở Khương gia, còn bị nữ nhân kia...”
Ông ấy lập tức im miệng, sợ chạm đến chỗ đau của Khương Lê. Suy nghĩ của người Diệp gia cũng đơn thuần, bọn họ ở chung với Khương Lê mấy ngày nay, Khương Lê dịu dàng đáng yêu, nhìn thế nào cũng không phải người có thể làm ra chuyện sát mẫu thí đệ, nhất định là bị Quý Thục Nhiên hãm hại.
“Khụ khụ khụ.” Diệp Minh Dục phẩy tay áo, lo Khương Lê đau lòng, chuyển hướng câu chuyện, nói: “Cho dù nói như thế nào, hiện tại đại ca, nhị ca bình an trở về là một chuyện tốt, chúng ta phải chúc mừng ra trò. Đúng rồi, nếu các huynh đã trở về, sắp xếp cho A Lê gặp nương vào lúc nào đây? Chậm trễ lâu như vậy, còn làm chính sự này nữa hay không đây?”
“Đúng thế.” Diệp Gia Nhi cũng nhớ ra: “Biểu muội nên đi gặp tổ mẫu rồi.”
Trước khi Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên bị người của nha môn đưa đi, Khương Lê hẳn đã đi gặp Diệp lão phu nhân. Nhưng bởi vì hành động của Đông Tri Dương, bọn họ không dám để Diệp lão phu nhân phát hiện biến động của Diệp gia nên tạm thời gác việc này lại. Đi tới đi lui chậm trễ lâu như vậy, Khương Lê về Tương Dương cũng sắp một tháng rồi, ngay cả mặt Diệp lão phu nhân cũng chưa thấy. Lúc trước là người Diệp gia cố ý cản trở, sau đó là vì xảy ra chuyện, nhưng hiện tại ngẫm lại, thật đúng là áy náy không thôi với Khương Lê.
Khương Lê chần chờ nói: “Bây giờ... thân thể ngoại tổ mẫu có chịu được không?”
Vừa dứt lời, một giọng nói hiền lành truyền đến từ sảnh đường phía sau, nói: “Ai nói bà già này không chịu nổi? Bé con ngoan, để ngoại tổ mẫu nhìn xem.”
Mọi người kinh ngạc xoay người lại, Khương Lê quay đầu lại thì thấy mành sảnh đường bị vén lên, hai nha hoàn đỡ một lão phụ nhân tóc bạc phơ, loạng choạng đi về phía này.
“Tổ mẫu!” Diệp Như Phong kêu một tiếng: “Sao người lại ra ngoài?”
Khương Lê ngây người, đây là Diệp lão phu nhân.
So với Khương lão phu nhân nghiêm khắc và khỏe mạnh, Diệp lão phu nhân có vẻ mặt hiền hậu hơn rất nhiều, cũng già nua hơn rất nhiều. Đầu bà ấy đầy tóc bạc, đeo khăn khảm bảo thạch tùng hương lục trước trán, đi đến chỗ cách Khương Lê vài bước thì đứng lại, cười híp mắt nhìn Khương Lê, gọi một tiếng: “Bé con.”
Khương Lê lại nhìn thấy, ánh nước trong mắt và đôi tay kích động mà run rẩy của bà ấy.
Khương Lê đáp lại một tiếng theo bản năng, nàng gọi “ngoại tổ mẫu” rồi đi tới trước mặt Diệp lão phu nhân.
Diệp lão phu nhân nhìn thấy Khương Lê, ánh mắt hoảng hốt một chút, bà ấy vươn bàn tay đầy nếp nhăn cầm lấy tay Khương Lê, cẩn thận nhìn chằm chằm Khương Lê, như là muốn nhìn kỹ Khương Lê cho rõ ràng, bà ấy nói: “Lúc còn sống, A Lê còn có thể đến thăm ta, ta thật sự là cực kỳ vui vẻ...”
So với sự đề phòng của Diệp Minh Huy và sự dè chừng của Diệp Minh Hiên, Diệp lão phu nhân và Diệp Minh Dục khá giống nhau, dường như hoàn toàn không có ngăn cách, thậm chí còn nhiệt tình hơn Diệp Minh Dục. Khương Lê tin rằng, vào giờ khắc này, Diệp lão phu nhân thật sự là vì gặp được ngoại tôn nữ đã lâu không gặp này mà vui mừng.
“Ngoại tổ mẫu, người không trách chuyện năm đó con làm sai sao?” Khương Lê nhẹ giọng hỏi.
Diệp lão phu nhân cười đến mức nước mắt cũng muốn chảy ra, bà ấy nói: “Sao có thể chứ, con là tôn nữ của Diệp gia chúng ta mà.”
Con là tôn nữ của Diệp gia chúng ta mà.
Giờ khắc này, trong lòng Khương Lê dâng lên cảm giác chua chát, gần như không kìm được nước mắt trong hốc mắt, theo đó lại là thỏa mãn từ đáy lòng. Nàng không biết đây có phải đến từ tình thân máu mủ tình thâm của Khương Nhị tiểu thư thật sự với Diệp lão phu nhân hay không, nhưng giờ khắc này, nàng có thể nhìn thấy vẻ đơn thuần, không có bất kỳ che giấu nào trong mắt vị lão nhân này.
Khương Nhị tiểu thư cũng không phải người không ai thương, ngoại trừ thân mẫu Diệp Trân Trân đã mất, trên đời còn có một người thân nhớ nhung nàng. Cuối cùng cũng không cô đơn.
“Mẫu thân, sao người lại dậy rồi?” Diệp Minh Hiên bước nhanh về phía trước, nhìn Khương Lê, lại nhìn Diệp lão phu nhân, chần chờ một chút, nói: “Sao người biết A Lê đến...”
Mặc dù Diệp lão phu nhân thấy Khương Lê rất vui mừng, nhưng cũng không phải kinh ngạc như lần đầu tiên thấy Khương Lê, huống hồ bà ấy trực tiếp đi tới tiền sảnh, dường như đã sớm biết Khương Lê sẽ ở chỗ này.
Diệp lão phu nhân nhìn ông ấy một cái, nói: “Ta đã biết từ lâu rồi, ngay kể từ ngày đầu tiên A Lê đến Diệp gia.”
Mọi người sửng sốt.
Nha hoàn bên cạnh Diệp lão phu nhân nhẹ giọng lên tiếng: “Biểu tiểu thư vừa tới Tương Dương hồi phủ, lão phu nhân đã biết việc này. Sợ quấy nhiễu biểu tiểu thư nên lão phu nhân bảo chúng nô tỳ không được nói cho người ngoài biết chuyện Nhị tiểu thư hồi phủ. Vốn nghĩ qua mấy ngày là có thể gặp mặt biểu tiểu thư, không ngờ gấm Cổ Hương của Diệp gia lại xảy ra chuyện giữa chừng.”
Đây cũng là chuyện không ai ngờ tới.
Nhưng nghĩ lại thì thấy cũng đúng, lúc Diệp lão phu nhân còn trẻ từng xử lý việc làm ăn của Diệp gia cùng Diệp lão thái gia, không thể bởi vì già rồi mà cái gì cũng không biết. Phàm là Diệp gia có động tĩnh gì, đương nhiên Diệp lão phu nhân sẽ là người đầu tiên biết. Chỉ là vì không để cho Khương Lê khó xử mới miễn cưỡng nhịn xuống, chờ Khương Lê chuẩn bị tốt tới gặp mình, lại không ngờ tới Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên đột ngột bị đưa đi.
“Bà già này vốn định tìm bằng hữu giúp đỡ, cứu lão đại và lão nhị ra, A Lê lại chủ động đứng ra.” Diệp lão phu nhân vỗ vỗ tay Khương Lê: “Ta không ngờ A Lê có bản lĩnh lớn như vậy, con còn có năng lực, thông minh hơn nương của con, nương con trên trời có linh, biết bây giờ con thông minh đến mức này cũng sẽ vô cùng vui mừng.”
Khương Lê gật đầu. Nàng lại không ngờ nhất cử nhất động của mình từ khi đến Diệp gia đã bị Diệp lão phu nhân để trong mắt từ lâu.
Diệp Minh Dục gãi đầu: “Mẫu thân, chúng con còn nghĩ để A Lê gặp mặt người như nào mới tốt, người ngược lại cái gì cũng biết, lại giấu không nói, hại các hài nhi kiệt quệ tâm lực.”
“Nếu ta không giả điếc giả câm, làm sao có thể thấy các con vô dụng như thế.” Diệp lão phu nhân thở dài: “Sớm đã nói với các con, cây to đón gió, Diệp gia phồn thịnh như thế sẽ dẫn tới phiền toái, phải có lòng đề phòng, ai ngờ vẫn bị người khác lợi dụng sơ hở.”
Khương Lê an ủi: “Tổ mẫu, lần này thực sự không thể trách Minh Dục cữu cữu và Minh Hiên cữu cữu, bọn họ đã làm rất tốt rồi. Minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, việc này không đơn giản như vậy. Chuyện lần này coi như là nhắc nhở chúng ta, sau này đã có kinh nghiệm để biết nên làm như thế nào.”
Diệp lão phu nhân nhìn Khương Lê, nửa là vui mừng, nửa là đau lòng, nói: “Bé con, con tuổi còn nhỏ có thể nghĩ đến như vậy, có thể thấy được cuộc sống ở Khương gia cũng thật là khó khăn, đều là Diệp gia chúng ta có lỗi với con. Lúc trước nếu ta cứng rắn một chút, mang con về Tương Dương, sao sẽ để cho con chịu nhiều uất ức như vậy.”
Mọi người rõ như ban ngày việc Khương Lê thông minh, nhưng năm đó Khương Lê kiêu căng tùy hứng như nào, mọi người cũng đều biết, từ tiểu tiểu thư kiêu căng trở nên có thủ đoạn, có mưu lược, tất nhiên là do cuộc sống ép bức.
Khương Lê còn có kế mẫu, kế muội, bây giờ còn có Khương Bính Cát, cuộc sống nhất định sẽ không thoải mái. Thông minh cũng phải trả cái giá rất lớn.
Khương Lê cười, cầm tay Diệp lão phu nhân, nói: “Con không chịu uất ức, sống ở Khương gia cũng không tệ lắm.”
Diệp lão phu nhân chỉ kéo tay nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “Cho dù thế nào, trở về là tốt rồi.”
Bà ấy lại toàn tâm toàn ý vui mừng vì Khương Lê trở về, có lẽ trong mắt Diệp lão phu nhân, Khương Lê chỉ là một hài tử nổi loạn, bà ấy chưa bao giờ thật sự giận Khương Lê, cho dù Khương Lê trở về lúc nào, bà ấy đều sẽ như trước mắt, mỉm cười chào đón.
Đây chính là người trong nhà.
Hốc mắt Khương Lê cũng không khỏi ươn ướt, không biết là cảm động bởi vì Diệp lão phu nhân khoan dung , hay là bởi vì nghĩ tới chính mình.
Nếu Tiết Hoài Viễn còn ở đây, Tiết Phương Phỉ phạm vào sai lầm không biết nhìn người như này, có lẽ là cũng sẽ được tha thứ.
Đáng tiếc, người nhà của Tiết Phương Phỉ, người trên đời có thể tha thứ cho Tiết Phương Phỉ đều đã không còn. Mà nàng không tìm được lý do tha thứ cho bản thân, chỉ có thể một mình đi tiếp, trừng phạt kẻ thù, cũng trừng phạt chính mình.
“Vâng.” Khương Lê giấu đi chút nước mắt nơi đáy mắt, trong nháy mắt lại đổi sang vẻ mặt tươi cười, nói: “Con đã quay về rồi.”
…
Diệp gia xua tan hận thù xa cách nhiều năm, một nhà vui vẻ hòa thuận, rốt cuộc cũng không giấu được hàng xóm.
Trong đại trạch đen trắng cách Diệp gia không xa, đám thị vệ ngồi xổm trên mái hiên, nhìn đám tiểu tư ra sức đào bới bùn đất trong bồn hoa, trồng từng cây hoa giống xuống.
Túc Quốc Công Cơ Hành thích nhất hoa lạ, cho dù đến Tương Dương hay chỉ là nghỉ chân ở một viện lạc, hạ nhân cũng tuyệt đối không thể sơ suất. Vật tư ở Tương Dương không phong phú bằng Yến Kinh, sai vặt đi mua sắm vẫn là đi sớm về trễ, tìm kiếm chút hoa cỏ có hình dáng kỳ lạ, đẹp mắt từ khắp nơi về trồng trong viện.
Khỏi phải nói, đã quen nhìn Quốc Công phủ sắc màu rực rỡ, đến trạch viện trống vắng này, bọn thị vệ đều cảm thấy có chỗ nào không đúng. Lúc này vừa trồng hoa cỏ xong, lập tức cảm thấy thuận mắt hơn rất nhiều, giống như chút ít buồn bực trong lòng nháy mắt được nỗi vui sướng thế chỗ.
“Diệp lão phu nhân và Khương Nhị tiểu thư đã gặp mặt rồi.” Văn Kỷ nói: “Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.”
Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, cũng có nghĩa là mọi thứ đều thuận lợi.
Lục Cơ bên cạnh Cơ Hành hỏi: “Bọn họ ở chung có coi là hòa hợp không?”
“Vô cùng hòa hợp.” Văn Kỷ nói: “Giống như người một nhà.”
Lục Cơ thở dài, nói: “Khương Nhị tiểu thư thật không đơn giản, trong thời gian ngắn như vậy đã khiến người Diệp gia không còn xa cách nàng.”
Chút lục đục năm đó của Khương Lê và Diệp gia, nhìn thì đơn giản, kỳ thật muốn thật sự vượt qua cũng không dễ dàng. Nhất là đã mười mấy năm, chuyện hiểu lầm này cũng sẽ không theo thời gian trôi qua mà tan thành mây khói, đặc biệt là lúc trước không có kết quả, ngược lại sẽ như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, đến cuối cùng, sẽ như tảng đá không thể phá vỡ, đừng nói đánh nát, ngay cả rung động cũng rất khó.
Nhưng Khương Lê đã làm được rồi.
“Người có thể cùng vượt qua hoạn nạn vào thời điểm nguy cấp, đương nhiên sẽ dễ dàng khiến người ta cảm động.” Trước cửa sổ, Cơ Hành cười vô vị, mặc dù là lời khen, nhưng từ miệng hắn nói ra lại như mang theo trào phúng.
“Đúng vậy, đây là chỗ thông minh của Khương Nhị tiểu thư.” Lục Cơ gật đầu: “Nút thắt giữa Diệp gia và nàng ấy vốn khó có thể gỡ bỏ, nhưng lúc này Diệp gia gặp phải hoạn nạn, may là nàng ấy đã nhanh chóng giải quyết, đứng ra vào thời điểm quan trọng như vậy, lại có cảm giác cùng hội cùng thuyền, Diệp gia cũng không thể trừng mắt coi khinh với nàng ấy. Vả lại Khương Nhị tiểu thư quen đối nhân xử thế, trông rất chân thành, chỉ sợ Diệp gia đã sớm bị nàng mua chuộc lòng người, mua chuộc chặt chẽ rồi.”
Nói xong, hắn ta cảm thán một tiếng: “Làm sao lại để cho nàng đụng phải cơ hội như vậy, coi như là may mắn đi.”
“May gì chứ.” Cơ Hành phe phẩy quạt: “Nàng ấy đã biết sẽ có chuyện như vậy từ lâu, sớm đã chờ vở kịch mở màn. Đầu năm nay lắm người tự xúc động thật đấy.”
Lục Cơ im lặng một lúc mới nói: “Đại nhân, người của Chức Thất Lệnh đã đến, chuyện của Tương Dương, chúng ta có nên nhúng tay hay không? Hiện giờ xem ra, Đông Tri Dương không phải là người gánh vác, ngoại thất của ông ta lại bị Diệp Minh Dục nắm trong tay. Diệp gia đã bình yên, cục diện sợ sẽ có thay đổi.”
“Không cần.” Cơ Hành nói.
Trời âm u, mẫu đơn trên quạt gấp tựa như cũng bị thời tiết u ám ảnh hưởng, ảm đạm hơn vài phần, chỉ có y bào màu đỏ của hắn trở thành một vệt sáng giữa đất trời, tươi đẹp lại sừng sững.
“Tiểu tử Lý gia không chịu nổi trọng dụng.” Cơ Hành chậm rãi nói: “Còn không bản lĩnh bằng một tiểu cô nương. Chuyện của Diệp gia, Lý Liêm không nhúng tay vào được, về phần có thất bại hay không, để cho hắn tự cầu nhiều phúc đi.”
Trong mắt hắn ánh lên vẻ kỳ dị: “Ngược lại tiểu cô nương Khương gia kia... nếu không phải họ Khương thì tốt rồi.”