Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Câu này vừa nói ra, người xung quanh đều ngơ ngác nhìn nhau.
Diệp Gia Nhi hỏi: “Đường đại nhân, đà la là cái gì?”
“Đà la là một loại thực vật của Tây Vực.” Không đợi Đường Phàm mở miệng, Khương Lê đã lên tiếng trả lời: “Nở ở xung quanh đầm lầy, mùi thơm nhưng cánh hoa đà la có độc, từng có người nghiền cánh hoa đà la thành bột chế thành độc dược, hòa vào trong y phục, thức ăn, không ai phát hiện, để lâu như vậy, người đấy sẽ trúng độc.”
Đường Phàm kinh ngạc nhìn Khương Lê, hồi lâu mới nói: “Sao Nhị tiểu thư biết rõ như vậy?”
“Ta từng đọc Tây Vực chí dị ở thư phòng của phụ thân, vừa khéo đọc được ghi chép này.” Khương Lê cười nói.
Khương Nguyên Bách làm Thủ phụ đương triều, trong phủ có rất nhiều tàng thư, có kiểu sách độc bản như vậy cũng là hợp tình hợp lý, Đường Phàm nói: “Thì ra là thế, Nhị tiểu thư thật sự là hiểu rộng biết nhiều.”
Diệp Như Phong và Diệp Gia Nhi nhìn nhau, tuổi Khương Lê còn nhỏ hơn bọn họ, hình như còn biết được nhiều hơn bọn họ.
“Ý của Đường đại nhân là, bên trên gấm Cổ Hương này đều có đà la?”
“Không sai.” Đường Phàm nói: “Thật sự là đà la, không thể nghi ngờ.”
“Cánh hoa đà la có chứa hương thơm, gấm Cổ Hương lại tự có hương thơm riêng, nghiền cánh hoa đà la thành phấn, trộn lẫn trong gấm Cổ Hương sẽ không dễ dàng bị phát hiện ra. Xem ra nguyên nhân gấm Cổ Hương khiến người ta mắc bệnh sởi, thậm chí tử vong, đều là bởi vì bị dính hoa đà la.” Khương Lê nói.
“Nhị tiểu thư nói không sai.” Đường Phàm nhìn Diệp Gia Nhi: “Sao trong gấm Cổ Hương của Diệp gia lại có thể có đà la?”
Diệp Gia Nhi lắc đầu: “Đại nhân, chuyện này tuyệt đối không thể nào. Sao Diệp gia có thể vô duyên vô cứ tự hủy thanh danh, bao nhiêu năm nay, gấm Cổ Hương chưa hề xảy ra vấn đề, đột nhiên xảy ra chuyện, tất nhiên là có nguyên nhân. Nhưng tuyệt đối không phải do Diệp gia chúng ta tự mình làm.”
Đường Phàm nhìn nàng ấy chằm chằm: “Hay là lúc Diệp gia dệt vải đã bất cẩn dệt lẫn hoa đà la vào bên trong?”
“Cái này...” Diệp Gia Nhi do dự một chút rồi lập tức kiên định lắc đầu: “Đại nhân, xưởng dệt của Diệp gia là do phụ thân và nhị thúc của ta tự mình kiểm tra từng cuộn, không thể nào xảy ra vấn đề, nếu như là vấn đề nội bộ của Diệp gia, trước khi xuất khỏi xưởng dệt đã sớm được phát hiện. Không thể nào để cho vải vóc có vấn đề xuất ra ngoài.”
Đường Phàm còn định nói thêm thì nghe thấy Khương Lê lên tiếng nói: “Đường đại nhân.”
Lời nói của thiên kim Thủ phụ, cho dù Đường Phàm to gan cũng sẽ không không nể mặt mũi, lập tức tỏ vẻ chăm chú lắng nghe.
Khương Lê nói: “Theo ta được biết, hoa đà la sinh trưởng ở đầm lầy phía nam Tây Vực, Tây Vực thật sự quá xa Tương Dương. Tương Dương nói cho cùng cũng không thể đông người lui tới như Yến Kinh. Các chức nữ ở xưởng dệt Diệp gia quanh năm suốt tháng đều không ra khỏi Tương Dương, có lẽ là không lấy được đà la. Những người khác ở Tương Dương cũng tương tự, có thể điều tra thương nhân ra vào Tương Dương hàng năm có đến từ Tây Vực hay không. Nếu có, khả năng lớn nhất đà la tuồn vào từ tay hắn. Cho dù là cố ý nhằm vào Diệp gia cũng được, vô ý trà trộn vào xưởng dệt cũng được, loại hoa cỏ nguy hiểm đến ngoại lai này đều không phải là thứ bình thường có thể nhìn thấy.”
Diệp Minh Dục nghe vậy, cũng nói: “Đúng thế, thứ bỏ đi như hoa đà la này hẳn là thứ hiếm lạ, ta vào nam ra bắc quanh năm, đây cũng là lần đầu tiên nghe đến thứ này. A Lê, thứ này không rẻ đâu nhỉ?”
“Một chút hoa đà la đã trăm lượng bạc ròng, hoa đà la loại tốt một chút, tốn ngàn lượng bạc cũng có. Hoa đà la có màu sắc càng diễm lệ, mùi hương càng nồng, độc tính càng cao, cũng càng đắt giá hơn. Loại như ở trên gấm Cổ Hương có vấn đề kia, có thể độc chết người, hẳn phải trên ngàn lượng bạc.” Khương Lê nhìn về phía Đường Phàm: “Đường đại nhân, thứ cho ta nhiều lời, một cuộn gấm Cổ Hương thượng đẳng cũng chỉ có năm trăm lượng bạc: "vô ý” trộn hoa đà la giá trị ngàn lượng vào gấm Cổ Hương giá trị trăm lượng, e là người bình thường rất khó làm được loại chuyện này, ta nghi ngờ có người cố ý giá họa cho Diệp gia, tạo ra âm mưu này, như thế cũng không quá đáng lắm đúng không?”
Nàng nói cười bình thản, lời nói ra lại không hề nhẹ nhàng, Đường Phàm nghe xong, lông mày lập tức nhíu lại, trong lòng càng ngày càng nặng nề. Điều Khương Lê nói quả thực có khả năng, nhưng nếu quả thực là một âm mưu thì là chuyện lớn.
Giữa thương nhân cạnh tranh thu lợi lẫn nhau, lén lút ngáng chân cũng không phải là không thể. Nhưng Diệp gia là Thủ phụ Bắc Yên, toàn bộ cửa hàng ở Bắc Yên đều là của Diệp gia, người dám hạ thủ với Diệp gia, chắc chắn lá gan không nhỏ, chuyện này rất có thể có liên quan đến vài người quan trọng. Nhưng phía Khương gia lại đang làm chỗ dựa cho Diệp gia, chuyện này không thể không điều tra rõ ràng, đặc biệt là Khương Nhị tiểu thư, một người mang vẻ mặt ôn hòa, đầu óc lại rất rõ ràng, muốn gạt nàng là chuyện không thể, người ta đã nhìn rõ ràng việc này từ sớm, chỉ chờ có người đến để giải quyết sạch sẽ việc này.
Hiểu ra bản thân đã dính vào một chuyện phiền toái khó lường, Đường Phàm rất buồn bực, nghĩ tới nghĩ lui một phen, cảm thấy phen này bản thân không thể bo bo giữ mình. Dù sao cũng phải đắc tội, thà giữ mặt mũi cho Khương Nhị tiểu thư còn hơn. Dù sao địa vị của Khương gia trong triều bao năm như vậy đều vững chắc có thừa, Thủ phụ Khương Nguyên Bách lại là một người hiền lành, lần này hắn ta giúp Diệp gia, Khương Nguyên Bách nhận nhân tình này, sau này sẽ nói tốt vài câu.
Nghĩ đến đây, Đường Phàm lập tức nói: “Nhị tiểu thư nói có lý, chuyện này chắc chắn không thể coi thường. Mặc dù chuyện tra án cũng không thuộc về Chức Thất Lệnh quản lý, nhưng Chức Thất Lệnh đại nhân phái chúng ta tới Tương Dương là vì tra rõ việc này. Diệp gia lại là xưởng dệt hàng đầu ở Bắc Yên, chúng ta sẽ thương lượng cùng Đông Tri phủ, từ ngày mai trở đi chúng ta sẽ điều tra kỹ lưỡng những người Tương Dương từng qua lại Tây Vực.”
“Đông Tri phủ sẽ đồng ý sao?” Khương Lê khẽ nhíu mày, dáng vẻ có hơi khó xử.
“Xin Khương Nhị tiểu thư yên tâm.” Đường Phàm nói: “Việc này liên quan đến dân chúng Tương Dương, hoa đà la tuồn ra cũng là chuyện nguy hiểm, Đông Tri phủ chắc chắn sẽ đồng ý.”
Đông Tri Dương rốt cuộc cũng chỉ là một tri phủ của Tương Dương, ông ta tốt xấu gì cũng là người của Yến Kinh thành, Đông Tri Dương xưng bá ở địa phương quen rồi, không biết Khương Nhị tiểu thư lợi hại bao nhiêu, nhưng hắn ta lại rất rõ ràng. Vào thời điểm Khương gia hưng thịnh nhất, hơn phân nửa triều đình đều là môn sinh của Khương Nguyên Bách, giờ Khương gia dè dặt hơn chút cũng không có nghĩa là xuống dốc, không đắc tội nổi được.
“Vậy phải làm phiền Đường đại nhân rồi.” Khương Lê cười nói: “Ta sẽ viết thư nói cho phụ thân việc này, nói cho ông ấy biết mọi chuyện đều thuận lợi.”
Đường Phàm nghe vậy thì mừng rỡ, do dự vì sợ dính vào phiền toái lúc trước hoàn toàn bị quét sạch, lời này của Khương Lê, gần như là cam đoan sẽ nói tốt với Khương Nguyên Bách, có lẽ không lâu nữa, con đường thăng chức của hắn ta sẽ thuận lợi hơn một chút.
Đáng giá.
Khương Lê nhìn thấy niềm vui lóe lên trong mắt Đường Phàm thì mỉm cười trong lòng. Quan lại ở Yến Kinh thành đều quen dựa vào cạp váy để bò lên trên, ngay cả một điều phái quan nho nhỏ cũng không ngoại lệ. Có quyền thật sự thuận tiện hơn rất nhiều, cũng may mắn thân phận này của nàng, có thể thuận lợi sử dụng quyền thế.
Đoàn người Đường Phàm mang theo gấm Cổ Hương có vấn đề đi làm chứng cớ, một phần của những gấm Cổ Hương này sẽ được mang về Yến Kinh. Kế tiếp sẽ điều tra đà la ở Tương Dương thành đến từ đâu, Khương Lê cũng không phải rất lo lắng không tra ra người. Diệp gia quả thực không nhất thiết tự chịu diệt vong, rửa sạch oan khuất là chuyện sớm muộn, hơn nữa, hiện tại Đường Phàm đã nghiêng về phía Khương Lê, cũng nắm trong tay phía ngoại thất của Đông Tri Dương nên không cần quá lo lắng. Nhưng hiện tại danh dự của Diệp gia đã bị phá hỏng mất tám, chín phần, cứ như vậy, dù có rửa sạch nỗi oan, Diệp gia cũng không có thể khôi phục lại vinh quang ngày xưa.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, chỉ e là sau này dân chúng sẽ ngần ngại gấm Cổ Hương.
Cùng người Diệp gia về đến Diệp trạch, sau khi Quan thị và Trác thị nghe xong toàn bộ quá trình đều kinh ngạc khó hiểu, không ai ngờ tới lại đột nhiên xuất hiện chuyện hoa đà la này.
“Người nào lại hại nhà chúng ta?” Trác thị khó hiểu: “Diệp gia luôn thiện chí giúp người khác, lúc thiên tai thảm họa còn phái người nấu cháo miễn phí, chưa từng trở mặt với người nào, ai lại dùng cách thức ác độc như vậy để bại hoại danh dự Diệp gia chứ?”
“Có lẽ là thương nhân vải vóc khác.” Quan thị nói: “Việc buôn bán gấm Cổ Hương chỉ có một nhà độc chiếm, khó tránh khỏi khiến người ta đỏ mắt.”
“Nếu thực sự đố kỵ cũng không nhất thiết chọn thời điểm này.” Khương Lê nói: “Hai năm trước, việc làm ăn của Diệp gia còn lớn mạnh hơn giờ. Mấy năm nay mới gác lại những việc làm ăn khác để chuyên tâm vào dệt may, nếu như muốn đối phó Diệp gia thì hai năm trước đã bắt đầu rồi. Vậy mà lại hết lần này đến lần khác chọn lúc Diệp biểu ca vừa mới làm quan...”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc.
Diệp Minh Dục nhìn về phía Khương Lê, nói: “A Lê, ý của con là có người muốn hại Thế Kiệt?”
Diệp Thế Kiệt là nam tử Diệp gia duy nhất làm quan, là chỗ dựa tương lai của Diệp gia, sự tình liên quan đến Diệp Thế Kiệt, tất cả mọi người đều trở nên nghiêm túc.
“Cũng không phải hại Diệp biểu ca.” Khương Lê kiên nhẫn giải thích: “Diệp biểu ca mới làm quan, được bệ hạ coi trọng, vị trí của huynh ấy cũng rất quan trọng. Có thể có người muốn lôi kéo, hoặc có thể có người muốn chèn ép, nếu như Diệp biểu ca một thân một mình, ngược lại không dễ chi phối suy nghĩ của huynh ấy, nhưng Diệp gia thì không giống vậy. Nếu như có người muốn lợi dụng Diệp biểu ca, vậy xuống tay từ Diệp gia là cách ổn thỏa nhất, có lợi nhất.”
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định nói chuyện này cho người Diệp gia. Địch sáng ta tối với Diệp gia cũng không hay, không bằng nói ra để cho Diệp gia có đề phòng, tránh sau này nghĩ lệch hướng.
Diệp Minh Dục đập bàn, đứng lên: “Cái quái gì thế? Chuyện này là có người cố ý làm? Chỉ để nhà chúng ta kiềm chế Thế Kiệt?”
“Minh Dục cữu cữu, đây chỉ là suy đoán của con.” Khương Lê lắc đầu: “Cụ thể như thế nào, con cũng không quá rõ ràng. Dù sao hiện tại chúng ta ở Tương Dương cũng không cần gấp gáp. Nếu người phía sau muốn hãm hại Diệp gia, hiện tại Diệp gia đã tìm ra được bẫy, đối phương không đạt được mong muốn, tự nhiên sẽ lộ ra dấu vết, đến lúc đó lần theo dấu vết để lại cũng có thể nhìn ra một ít manh mối.”
“Biểu muội, biểu ca có biết chuyện này không?” Diệp Gia Nhi hỏi.
“Biết.” Khương Lê nói: “Trong thư của ta ngoại trừ bảo huynh ấy viết thư cho Chức Thất Lệnh, còn nói suy đoán của mình với huynh ấy. Nhưng hiện giờ Thế Kiệt biểu ca ở Tương Dương, cho dù có người muốn động tay động chân cũng phải nể mặt phụ thân, sẽ không dám trắng trợn. Thế Kiệt biểu ca rất thông minh, sẽ cân nhắc mọi chuyện ổn thỏa.”
“Đa tạ ngươi.” Diệp Như Phong gượng gạo nói đa tạ, lại nói: “Nhưng ngươi để cho người ta dùng danh của Khương Thủ phụ, Khương Thủ phụ mà biết, có thật sự sẽ không xảy ra vấn đề không?”
Hắn ta không chịu gọi Khương Nguyên Bách là cô trượng, mà lại xa cách dùng tên Khương Thủ phụ. Trong lòng hắn ta cũng vô cùng phức tạp, hắn ta rất chán ghét Khương Nguyên Bách, nhưng nói một cách công bằng, lần này nếu như không dùng danh Khương Nguyên Bách để trấn áp, chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy. Đông Tri Dương sẽ không kiêng dè, Đường Phàm cũng sẽ không tận tâm tận lực như vậy.
“Yên tâm đi.” Khương Lê mỉm cười: “Dù sao ông ấy cũng là phụ thân của ta, đã làm quan lớn như vậy, có danh như vậy mà không dùng chẳng phải là lãng phí, vô ích hay sao?”
Huống hồ, đây chỉ là một lần diễn thử nhỏ, sau khi việc này qua đi, Khương gia và Thành Vương cuối cùng cũng sẽ đối nghịch.
Nàng chỉ để chuyện này xảy ra sớm hơn mà thôi.
…
Điều phái quan của Chức Thất Lệnh đến khiến cho người Diệp gia hơi thoải mái hơn chút. Sự xuất hiện của đà la cũng khiến vụ án có kế hoạch rõ ràng.
Ba ngày sau, Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy được thả ra.
Người Đường Phàm điều đến điều tra cặn kẽ toàn bộ xưởng dệt của Diệp gia cũng không phát hiện dấu vết của hoa đà la. Các chức nữ ở xưởng dệt đều bị kiểm tra một lượt, cũng không có bất kỳ điểm đáng ngờ nào. Không biết Đường Phàm thương lượng với Đông Tri Dương như thế nào, Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy tạm thời trở về Diệp phủ.
Trụ cột trong nhà đã trở về, người Diệp gia đều rất vui mừng. Biết việc này đều là kết quả nhờ Khương Lê giao thiệp, ngay cả Diệp Minh Huy luôn luôn dè chừng, cuối cùng cũng mở lòng với Khương Lê.
Diệp Minh Huy thở dài nói: “A Lê, lần này Diệp gia gặp nạn, may mà có con. Ta vốn còn rất nhiều suy tính với con, hiện tại xem ra là ta đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. Xin lỗi.”
Ông ấy vậy mà lại vái chào thật lâu với Khương Lê, coi như nhận lỗi.
Khương Lê vội vàng nghiêng người, tỏ vẻ không dám nhận, cười nói: “Minh Huy cữu cữu nói như vậy có thể dọa A Lê rồi, vốn là người một nhà, nếu như nương ta khỏe mạnh, biết Diệp gia gặp nạn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Lúc trước ta còn nhỏ, bị người khác mê hoặc, tổn thương tổ mẫu và các cữu cữu, bây giờ nghĩ lại cũng vô cùng hổ thẹn. Các cữu cữu sẵn lòng cho ta một cơ hội đền bù là ta đã rất cảm kích.”
Nàng không kể công, nhắc tới Diệp Trân Trân cũng không đổi sắc mặt, lại uyển chuyển giải thích chuyện năm đó, nói xong một phen, sao Diệp gia còn có thể có khoảng cách với nàng chứ?