Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thị vệ kéo tất cả bọn họ xuống, những con hát y phục ngăn nắp kia bị lột đi trang phục diễn hoa lệ, không thể động đậy, tê liệt ngã xuống đất bị người kéo lê, dáng vẻ ấy thật sự thảm hại đến tột cùng. Kim Mãn Đường nổi tiếng một thời đã trở thành tù nhân chỉ trong khoảnh khắc.
Chờ đợi bọn họ là kết cục còn bi thảm hơn cả vở “Kiếm Các Văn Linh” này.
Khương Lê nhìn bóng lưng của Tiểu Đào Hồng.
Hoa đán xinh đẹp động lòng người như vậy, dù là một nữ tử như nàng cũng không nhịn được thương tiếc, Cơ Hành lại không rung động chút nào.
Khương Lê quay đầu lại nhìn về phía Cơ Hành.
Hồng y của hắn trong cái sân xơ xác chỉ có đen và trắng lộ ra vẻ cực kỳ diễm lệ. Trên sân khấu kịch hỗn loạn không còn giọng hát uyển chuyển vừa rồi, chỉ còn máu tươi và đao kiếm rải rác trên mặt đất nhắc nhở nơi này vừa mới xảy ra một hồi chém giết. Thanh niên xinh đẹp nhẹ nhàng đong đưa quạt gấp, mặt mày đều là phong hoa tuyết nguyệt, nơi nào thấy được sự nhẫn tâm vô tình vừa rồi.
Trái tim như sắt thép, khuôn mặt lại được bao phủ bởi sự dịu dàng. Khương Lê chưa từng gặp kiểu người lúc giết người thì nói nói cười cười, không hề đổi sắc như thế này.
“Vì sao Khương Nhị tiểu thư lại nhìn ta như vậy?” Hắn cười dịu dàng hỏi.
“Vở kịch vừa rồi rất đặc sắc.” Khương Lê nói: “Ta rất bội phục Quốc công gia.”
Cơ Hành khép quạt lại, nói: “Ta không diễn kịch.”
“Đúng vậy.” Khương Lê nói: “Quốc công gia không nhập kịch, cho nên Quốc công gia thắng.”
Cơ Hành quá tỉnh táo. Từ rất lâu trước đây, Khương Lê đã nhìn ra nội tâm của hắn phân biệt mọi chuyện rất rõ ràng. Hắn mặc hồng y tươi sáng, nội tâm lại trắng đen rõ ràng giống như cái sân trước mắt, nhìn cái gì cũng rành rọt rõ ràng. Bởi vậy, lúc Tiểu Đào Hồng trên sân khấu liếc mắt đưa tình với hắn, lúc đoạn hí làm rúng động lòng người xem, tuy khóe miệng hắn mỉm cười nhưng nội tâm lại tràn ngập trào phúng.
Giống như hắn đã sớm biết Kim Mãn Đường đi theo hắn tới Tương Dương, mặt ngoài là để nịnh bợ hắn nhưng thực ra là muốn ám sát hắn, hắn đã nhìn rõ vở kịch này từ lâu. Vốn dĩ hắn có thể chuẩn bị từ sớm, nhưng hết lần này đến lần khác muốn đợi đến giờ khắc này, để Kim Mãn Đường hát xong vở kịch hoàn chỉnh.
Hắn chỉ muốn xem kịch mà thôi.
Khương Lê nghĩ, có lẽ nàng, Khương gia, cả Diệp gia nữa, trong mắt Cơ Hành cũng chỉ là một vở kịch. Sở dĩ hắn chú ý tới chẳng qua là do thấy có hơi hứng thú mà thôi. Về phần hắn thật sự sẽ dốc vào bao nhiêu, xem một vở kịch thì cần gì hao phí quá nhiều tâm sức chứ? Không đáng.
Cơ Hành nói: “Dường như Nhị tiểu thư rất xúc động?”
Khương Lê cười nói: “Chẳng qua là cảm thấy thế sự vô thường.”
“Khương Nhị tiểu thư hài lòng với vở kịch này sao?”
“Không dám không hài lòng.” Khương Lê mỉm cười.
“Đừng nói như thể ta rất đáng sợ thế chứ.” Khóe môi Cơ Hành nhếch lên, giọng nói mập mờ đè thấp: “Vừa rồi, khi Nhị tiểu thư gặp nạn, không phải rất sợ hãi chui vào trong lòng ta đấy à?”
Khương Lê suýt nữa ho ra.
Vào cái lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, nếu nàng không tìm một tấm bia đỡ đạn, lỡ như chết dưới đao kiếm ngộ sát thì thật sự rất uất ức. Đương nhiên muốn để Cơ Hành chắn ở phía trước rồi. Lúc này lại bị Cơ Hành nói ra lời này, còn nhìn nàng một cách hứng thú khiến động tác vừa rồi của nàng cũng mang theo ý vị khác.
“Chuyện tuy gấp nhưng phải xem tình hình mà quyết định.” Khương Lê ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đường đột Quốc công gia rồi, rất xin lỗi.”
Một nữ tử như nàng lại muốn nói ra lời "đường đột" với một nam tử, truyền đến Yến Kinh chỉ sợ sẽ khiến người khác cười đến rụng răng.
“Không sao.” Cơ Hành nói, ánh mắt rơi xuống đất, đột nhiên cúi người nhặt một thứ gì đó lên.
Khương Lê vừa thấy đã nhận ra, đó là ngọc bội mà nàng chuộc về hôm trước, ngọc bội do Tiết Hoài Viễn đích thân cầm đao khắc xuống lúc nàng mới ra đời.
Trong lòng nàng hoảng sợ, vội vàng sờ lên cổ mình thì thấy dây buộc trên cổ đã đứt, có lẽ do nàng giãy giụa trong lúc hỗn loạn vừa nãy nên bị đứt mất.
Khương Lê nói: “Đó là ngọc bội của ta.”
Cơ Hành vuốt ve ngọc bội trong tay, ánh mắt lưu luyến nhìn ly miêu sống động như thật trên ngọc bội một hồi. Trong lòng Khương Lê nôn nóng, bất chấp mọi thứ mà giơ tay đoạt lấy, Cơ Hành lại không để nàng như ý, cơ thể hơi ngửa ra sau, giơ tay nâng ngọc bội lên cao.
Khương Lê muốn lấy nhưng không lấy được, bèn nói: “Quốc công gia, đó là ngọc bội của ta, xin trả lại cho ta.”
“Nghe nói trong tên Khương Nhị tiểu thư có một chữ Lê.” Hắn cười nói.
Khương Lê buồn bực, toàn bộ người Yến Kinh thành đều biết nàng tên Khương Lê, Cơ Hành nói lời này rõ ràng là cố ý.
“Người Diệp gia gọi ngươi là A Lê, không biết là lê nào. Lê trong hoa lê, hay là trong ly miêu?”
Hắn cúi đầu, ý cười khóe miệng càng sâu, đôi mắt hàm chứa vẻ lạnh lùng nhợt nhạt, như có ẩn ý khiến người ta mê hoặc không rõ.
Trong nháy mắt, Khương Lê cảm thấy dường như máu toàn thân mình đều bị đông lại.
Nàng miễn cưỡng cười nói: "Đương nhiên là lê trong hoa lê.”
“Thật không?” Cơ Hành nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, giọng nói đặc biệt dịu dàng: “Ta lại cảm thấy, là ly trong ly miêu.”
Khương Lê ngước mắt nhìn hắn.
Nam nhân này đẹp đến mức vô lý, lúc này nốt ruồi lệ đỏ tươi dưới đôi mắt kia càng thêm sáng ngời, làm tôn lên vẻ mặt càng thêm sâu sắc diễm lệ của hắn.
Khương Lê nói: “Sao lại nói như vậy?”
Cơ Hành không nói gì, một lát sau, hắn mới cười nói: “Bởi vì ngươi không đáng yêu như hoa lê mà lại giảo hoạt như ly miêu. Có phải không, A Ly?”
Một câu “A Ly” kia gọi đến mức răng môi thơm ngát, Khương Lê lại cảm thấy cả người lạnh toát.
Cơ Hành không thể biết được thân thế của nàng, nhưng có lẽ là cũng phát hiện ra có gì đó không đúng. Hắn như này là đang thăm dò, ai dao động thì người đó thua.
Khương Lê ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười mỉm, không để lộ ra sơ hở nào. Nàng nói: “Quốc công gia thích gọi thế nào thì gọi thế đó, dù sao cũng chỉ là một cái tên mà thôi. Chẳng qua nếu người bên ngoài nghe thấy, khó tránh khỏi hiểu lầm quan hệ của chúng ta.”
Cơ Hành cười một tiếng: “Nhị tiểu thư nói chuyện luôn khiến người ta đau lòng như vậy, không lường trước được.”
Khương Lê nhìn hắn, chỉ nghe thấy Cơ Hành lại nói: “Nhưng chuyện ngoài dự đoán không chỉ một, ví dụ như, Khương Nhị tiểu thư có thể tìm được ngoại thất của Đông Tri Dương, điều này làm ta rất bất ngờ.”
Khương Lê thở dài trong lòng.
Chuyện mẫu tử ngoại thất Đông Tri Dương bị người của Diệp Minh Dục mang đi, Đông Tri Dương không tra ra tung tích nhưng tất nhiên Khương Lê biết, việc này không lừa được Cơ Hành. Ngay cả ở trong cung hắn cũng có gan mà cài người ám sát thì sao lại không sắp xếp nhân thủ ở Tương Dương chứ.
Với bản lĩnh của Cơ Hành, tùy thời tùy chỗ phái người theo dõi nàng cũng không khó.
“Ta rất muốn biết, làm sao Khương Nhị tiểu thư lại biết được hành tung ngoại thất của Đông Tri Dương.” Hắn nói chuyện dịu dàng săn sóc, nhưng lại hùng hổ dọa người.
“Trên đời này không có bức tường nào là không lọt gió.” Khương Lê bình thản nhìn hắn: “Nếu Đông Tri Dương đã làm thì kiểu gì cũng lộ ra dấu vết, lần theo dấu vết tìm ra chân tướng không phải việc gì khó. Ta cũng rất bất ngờ, Quốc công gia lại còn để tâm đến cả mấy chuyện nhỏ nhặt trong nhà người khác cơ đấy.”
“Liên quan đến ngươi thì không có chuyện nhỏ.” Cơ Hành cười nhẹ nhàng nói: “Chuyện Khương Nhị tiểu thư làm đều là chuyện lớn.” Dừng một chút, hắn lại nói: “Trên đời đích xác không có bức tường nào là không lọt gió, nếu đã làm kiểu gì cũng để lại dấu vết, lần theo dấu vết, tìm ra chân tướng chỉ là chuyện.” Hắn mỉm cười nhìn Khương Lê: “Có đúng không?”
Khương Lê gật đầu: “Đúng thế.”
Nàng hiểu được ẩn ý trong lời của Cơ Hành, trên người nàng có rất nhiều điểm đáng ngờ, cho dù che giấu tốt đến đâu cũng khó tránh khỏi lộ ra dấu vết, chỉ cần bám theo những dấu vết ấy, một ngày nào đó bí mật trên người nàng sẽ bị vạch trần.
Có lẽ Cơ Hành thật sự có thể làm được. Nhưng nàng không sợ, nàng chỉ muốn báo thù cho Tiết gia. Ngoài việc đó ra, nàng không quan tâm tương lai sẽ như thế nào.
Dường như Cơ Hành cũng nhìn ra nàng không quan tâm, thờ ơ nói: “Khương Nhị tiểu thư chẳng sợ gì cả là bởi vì có chỗ dựa nên không lo ngại gì nhỉ. Mọi việc tính toán chu toàn, bây giờ có Đông Tri Dương nhìn chằm chằm, ai cũng không dám động đến ngươi.”
Khương Lê bất ngờ nhìn sang hắn.
Điều này cũng bị Cơ Hành nhìn ra.
Quả thật, trước khi đến Tương Dương, Khương Lê đã nghĩ đến chuyện này. Ở cung yến, mẫu nữ Quý Thục Nhiên chịu thiệt thòi lớn như thế, quay đầu nghĩ lại thể nào cũng nghi ngờ nàng. Cho dù không có chuyện xảy ra ở cung yến, đôi mẫu nữ này cũng không tha cho nàng. Chuyến về Tương Dương lần này đã cho các nàng một cơ hội tuyệt vời để khử nàng.
Tất nhiên mẫu nữ Quý Thục Nhiên sẽ sai người âm thầm rình mò, một khi có vấn đề thì sẽ tàn nhẫn hạ sát thủ. Tuyên bố thân phận của mình ở cửa Lệ Chính Đường, ngoại trừ làm cho Đông Tri Dương sinh ra sợ hãi trong lòng, tỏ vẻ khách khí với người Diệp gia ra thì còn cho mình một lá bùa bình an.
Thân phận của nàng đặc biệt, Đông Tri Dương chắc chắn sẽ để người âm thầm nhìn chằm chằm động tác của nàng. Hơn nữa lúc này người Tương Dương đều biết Đông Tri Dương đắc tội Khương Lê, nếu như Khương Lê xảy ra chuyện gì ở Tương Dương thì cho dù chân tướng có là gì đi chăng nữa, Đông Tri Dương đều phải gánh cái nồi này. Người bên ngoài chỉ biết vì Khương Lê kết thù với Đông Tri Dương nên Đông Tri Dương đã hạ thủ trong âm thầm. Khương Nguyên Bách sẽ không bỏ qua Đông Tri Dương. Cho nên vì không muốn mình gánh vác tiếng xấu vô ích, người của Đông Tri Dương cũng phải bảo vệ Khương Lê thật tốt.
Đây là mượn người của Đông Tri Dương để đối phó với người của Quý Thục Nhiên, ít nhất ở Tương Dương, nơi Đông Tri Dương ở thì Khương Lê được an toàn.
Khương Lê âm thầm tính toán chuyện này, chỉ là không ngờ lại bị Cơ Hành nhìn ra.
Khương Lê cười nói: “Trong thiên hạ, còn có chuyện gì mà Quốc công gia không biết không?”
“Có chứ.” Cơ Hành nhìn nàng, ánh mắt động lòng người: “Chính là ngươi.”
“Ta sao?”
“Cuộc đời ta đã gặp qua nhiều người.” Cơ Hành nói: “Ở độ tuổi của ngươi, bất kể nam hay nữ ở Bắc Yến mà có thể tính toán mưu đồ như thế này, ngươi là người đầu tiên.”
“Đa tạ Quốc công gia khen ngợi.” Khương Lê nói: “Khương Lê không dám nhận.”
“Ngươi có thể. Ta chỉ cảm thấy khó hiểu, nếu ngươi đã thông minh như vậy, sao tám năm trước ngươi lại bị kế mẫu đuổi đến núi Thanh Thành?” Hắn mỉm cười hỏi.
“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Chẳng qua là do vận may của ta không tốt.” Khương Lê cười nói: “Huống hồ tám năm trước ta mới bảy tuổi, Quốc công gia so sánh ta của bảy tuổi với ta bây giờ, thật sự là có hơi hà khắc với ta rồi. Ông trời sẽ không luôn thiên vị người nào, tám năm trước vận mệnh ta không tốt, nhưng có câu nói là phong thủy luân chuyển, hôm nay đến lượt ta.”
“Vậy ta bèn mỏi mắt mong chờ.”
Khương Lê cười gật đầu với hắn, lúc này cuối cùng Cơ Hành cũng trả ngọc bội cho nàng.
Khương Lê lại đáp lễ hắn: “Vở kịch hôm nay vô cùng đặc sắc, ta cũng nên trở về rồi. Vừa rồi đa tạ Quốc công gia ra tay cứu giúp, Khương Lê cảm kích vô cùng.”
“Không cần cảm ơn.” Cơ Hành cười: “Thật ra không có ta, Khương Nhị tiểu thư cũng có thể toàn thân trở ra, không phải sao?”
Ánh mắt Khương Lê trở nên sắc bén, lập tức nở nụ cười, nói: “Vẫn phải đa tạ ngươi.” Nàng cáo từ Cơ Hành, lúc này mới ung dung xoay người rời đi.
Đợi bóng dáng Khương Lê biến mất ở ngoài sân, Văn Kỷ xuất hiện ở sau lưng Cơ Hành, nói: “Đại nhân, người của Kim Mãn Đường...”
“Đừng để người chết.” Cơ Hành phe phẩy quạt, nói: “Thẩm vấn xong, đưa cho chủ tử của nàng ta.”
Văn Kỷ đáp vâng, lại hỏi: “Bên Khương Nhị tiểu thư thì...”
“Tiếp tục theo dõi đi.” Cơ Hành nói: “Người của Chức Thất Lệnh rất nhanh sẽ tới đây, ta muốn xem xem, kế tiếp nàng ấy làm thế nào để hát xong vở kịch này.”
Văn Kỷ không nói lời nào, trong lòng cũng suy nghĩ sâu xa, chuyện hôm nay hắn ta nhìn ở trong mắt từ đầu tới cuối. Một tiểu cô nương mười lăm tuổi như Khương Lên, đối mặt với màn ám sát của Kim Mãn Đường, mặc dù có sợ hãi trong thoáng chốc nhưng chỉ lát sau đã ổn định lại, dường như hoàn toàn không nghĩ tới chuyện sợ hãi. Hơn nữa đoàn người Văn Kỷ cũng chú ý tới, Khương Lê nhiều lần thò tay vào trong tay áo của mình, cho dù ở thời khắc sinh tử nguy cấp nàng cũng không có suy nghĩ bó tay bó chân ngồi chờ chết. Nàng quen che dấu hậu chiêu, chuẩn bị vẹn toàn tất cả, đúng như lời Cơ Hành nói, mặc dù hôm nay Cơ Hành không ra tay thì chưa chắc Khương Lê đã không thể toàn thân trở ra.
Văn Kỷ nhìn Cơ Hành, nụ cười trên mặt Cơ Hành đã thu lại. Khi hắn thu hồi nụ cười, không còn thấy dịu dàng và thương tiếc nữa, chỉ còn lạnh lùng và bạc tình bạc nghĩa khiến người ta sợ hãi.
Khương Nhị tiểu thư lại không sợ hắn, còn tiến bước nào rào bước nấy với hắn, thật sự là không đơn giản…
…
Lúc Khương Lê trở lại sân Diệp gia, Đồng Nhi và Bạch Tuyết đều hoảng sợ. Góc váy nàng dính một ít máu tươi, đoán chừng là trên người thích khách bắn lên.
“Cô nương, thế này là thế nào? Bị thương ở đâu rồi?” Đồng Nhi sốt ruột xoay quanh, muốn tới kiểm tra thương thế của Khương Lê.
“Không phải máu của ta.” Khương Lê an ủi nàng ấy: “Ta đi thay y phục, chuyện này đừng nhắc tới với những người khác.”
Trong lòng Đồng Nhi và Bạch Tuyết lo lắng, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Khương Lê cũng chỉ đành gật đầu.
Khương Lê thở phào nhẹ nhõm, đi thay một bộ y phục mới rồi ngồi xuống ghế, Bạch Tuyết bưng lên cho nàng một chén trà nóng. Hai nha hoàn không biết đã xảy ra chuyện gì, không phải nói chuyện với Diệp Minh Dục ở cửa phủ sao, chẳng qua mới một canh giờ, sao lại giống như đã xảy ra chuyện nghiêm trọng?
Khương Lê uống chút trà nóng, trong lòng mới dần dần bình tĩnh lại.
Hôm nay vốn định đi nói chuyện sâu hơn về Cơ Hành, ai biết sẽ đụng phải màn kịch Kim Mãn Đường ám sát Cơ Hành này. Xem ra Tương Dương cũng không yên ổn, những người đó rõ ràng là đến đây vì Cơ Hành, nàng và Cơ Hành vốn không có quan hệ gì nhiều, nhưng ở trong mắt những người đó, có lẽ đã cho rằng quan hệ của bọn họ không kém, nếu chuyển hướng mũi dùi nhắm vào nàng thì đó mới là tai bay vạ gió. Trước mắt chuyện của Diệp gia còn chưa giải quyết, nàng còn gánh nợ máu của Tiết gia, không muốn gây thêm phiền toái cho mình.
Dù sao phải tránh xa hắn mới được.
Chờ chuyện bên Tương Dương giải quyết xong, trở lại Yến Kinh thành, nàng không cần qua lại với Cơ Hành nữa. Tâm tư người này giấu quá sâu, dường như cũng che giấu không ít bí mật, chớ để liên lụy đến nàng
“Hôm nay đã là ngày thứ bảy...” Nàng lẩm bẩm nói.
Từ khi phát biểu ở cửa Lệ Chính Đường đến nay đã qua bảy ngày, cộng thêm trước đó nàng đã viết xong thư cho Diệp Thế Kiệt, tính ra khoảng hai ngày này, người của Chức Thất Lệnh cũng nên đến rồi.
Người của Chức Thất Lệnh, hơn nữa ngoại thất lại ở trong tay người khác, Đông Tri Dương không dám cản trở từ bên trong. Chuyện của Diệp gia ít nhất sẽ không càng lún sâu càng hỏng bét, coi như sau lưng là Hữu Tướng đang đặt bẫy, nhờ vào quan hệ của Khương gia nên tạm thời Diệp gia cũng an toàn.
Ngoại trừ chuyện của Diệp gia, nàng đến Tương Dương quan trọng nhất là vì Tiết Hoài Viễn. Không biết Quỳnh Chi của Tích Hoa Lâu hỏi thăm thế nào, thời gian cấp bách, nàng phải tìm một cơ hội, tự mình trở về Tương Dương một chuyến.
…
Hai ngày sau, người Chức Thất Lệnh phái ra đã đến Tương Dương.
Người của Chức Thất Lệnh trực tiếp đi gặp Đông Tri Dương trước, sau khi Diệp Thế Kiệt lấy danh nghĩa Khương gia báo cho Chức Thất Lệnh chuyện gấm Cổ Hương xảy ra ở Tương Dương, Chức Thất Lệnh ở Yến Kinh lập tức nhận ra chuyện này không phải chuyện đùa. Diệp gia là nhà của Hộ Bộ Viên Ngoại Lang mới nhậm chức, cũng từng là thông gia của đương kim thủ phụ Khương Nguyên Bách, thế nào cũng không thể xem thường. Thế là lập tức phái người ra roi thúc ngựa, ngày đêm không ngừng nghỉ chạy tới Tương Dương để tra rõ việc này.
Đông Tri Dương cũng không ngờ người Yến Kinh tới nhanh như vậy, mấy ngày nay ông ta vẫn một lòng nhớ nhung cặp mẫu tử mình nuôi ở bên ngoài, gần như muốn lật tung Tương Dương thành lên nhưng làm thế nào cũng không tìm được người. Vì phân tâm nên đã lơi lỏng với chuyện của Diệp gia, không cân nhắc tỉ mỉ, chỉ nghĩ ông ta đã viết thư về tình huống Tương Dương thành có biến đưa cho muội phu của mình, xem muội phu bên kia có biện pháp ứng đối gì.
Nhưng còn chưa có tin tức của muội phu bên kia, người Chức Thất Lệnh phái ra đã tới trước.
Chuyện nào Đông Tri Dương cũng không biết nên làm gì mới đúng, đành phải lên tinh thần ứng phó trước, nghĩ có thể kéo dài được bao nhiêu ngày thì kéo dài bấy nhiêu, kéo tới khi Yến Kinh gửi thư thì sẽ biết bước tiếp theo nên làm gì.
“Đường đại nhân.” Đông Tri Dương tươi cười nói: “Gấm Cổ Hương của Diệp gia làm chết người, trước mắt người đương sự của Diệp gia vẫn đang ở nha môn chúng ta. Chuyện dệt may này các ngươi có thể quản, nhưng chuyện người chết thì phải do chúng ta quản. Vậy nên hai vị lão gia của Diệp gia không thể thả ra được.”
Người của Chức Thất Lệnh phái đến điều tra án này tên là Đường Phàm, nghe Đông Tri Dương nói cũng không nói gì. Lời này của Đông Tri Dương không sai, Chức Thất Lệnh bọn họ chỉ quản hàng dệt may bằng máy, không quản giết người, nếu vải vóc của Diệp gia làm người ta chết thì quả thực nên để nha môn điều tra.
“Không sao.” Khương Lê đi cùng Diệp Minh Dục đến đây, thương lượng cười nói: “Chúng ta không yêu cầu thả Minh Huy cữu cữu và Minh Hiên ra ngay bây giờ.”
Trong lòng Đường Phàm thở phào nhẹ nhõm, trước khi hắn ta đến, thủ trưởng của hắn ta đã nói rõ cho hắn ta biết, vụ án này liên quan đến thủ phụ Khương gia và Diệp gia, quan trọng nhất là thủ phụ Khương gia. Đây là văn nhân đứng đầu Yến Kinh thành, tuyệt đối đừng đắc tội. Mà ở Yến Kinh thành, mấy tháng gần đây chuyện Khương Lê lưu truyền xôn xao, ai cũng biết Khương gia Nhị tiểu thư là một người lợi hại.
Khương Nhị tiểu thư muốn bảo vệ Diệp gia, bọn họ cũng đành phải làm theo. Nếu Khương Nhị tiểu thư không buông tha, nhất định muốn thả hai vị lão gia Diệp gia ra thì Chức Thất Lệnh bọn họ cũng chỉ có thể chống lại nha môn.
Đông Tri Dương cũng thấy hơi sững sờ.
Trước cửa Lệ Chính Đường, Khương Nhị tiểu thư nói một phen thực sự rất không khách khí. Trong lòng Đông Tri Dương biết, tất nhiên vị thiên kim Thủ phụ này là một người ngang ngược. Nàng muốn ra mặt cho Diệp gia thì nhất định sẽ bảo vệ Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên, bản thân ông ta lại dùng lý lẽ không hợp để từ chối có thể sẽ phải dây dưa với người của Chức Thất Lệnh. Dây dưa như vậy chắc chắn sẽ không thể kết thúc nhanh chóng, vậy có thể tranh thủ cho ông ta một chút thời gian để chờ hồi âm từ Yến Kinh thành.
Ai ngờ Khương Nhị tiểu thư lại dễ nói chuyện như vậy, dứt khoát đồng ý.
Đông Tri Dương cho rằng đây là quỷ kế của Khương Lê, không khỏi nhìn Khương Lê với sự nghi ngờ. Nhưng thấy nữ hài tử mi thanh mục tú, nụ cười dịu dàng, lại không hề có toan tính, bộ dáng đơn thuần trong trẻo.
Có thể chỉ là muốn phô trương thanh thế, còn thật ra chỉ là một tiểu nha đầu không hiểu chuyện gì? Đông Tri Dương nghi ngờ, nghĩ lại, Khương Lê dễ nói chuyện như vậy cũng không sao, cho dù không thể tranh thủ thời gian, nhưng gia chủ Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên của Diệp gia vẫn đang bị nhốt, Diệp gia không có người làm chủ. Còn Diệp Minh Dục thì dốt đặc cán mai với việc làm ăn của Diệp gia, không đủ làm chỗ dựa, Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong cũng chỉ là hai tiểu hài tử miệng còn hôi sữa, Diệp gia một đĩa cát vụn không đủ làm chỗ dựa, cho dù là người của Chức Thất Lệnh tới, đoán trước cũng không tra ra cái gì. Bàn bạc mấy ngày không có kết quả, bên Yến Kinh cũng phải có lệnh mới.
Nghĩ tới đây, Đông Tri Dương bỗng cảm thấy cả người thoải mái, cười nói: “Như vậy, nha môn chúng ta sẽ không hỏi đến chuyện gấm Cổ Hương kia nữa. Mong Đường đại nhân hãy tra rõ vụ án này, cho dân chúng Tương Dương một lời giải thích.”
Đường Phàm nói: “Đây là chức trách.”
Diệp Minh Dục cũng nói: “Tất cả nhờ vào Đường đại nhân.”
Đông Tri Dương cảm thấy Diệp gia đã mời Chức Thất Lệnh tới nhưng tạm thời không có biện pháp nào. Lúc ông ta đang đắc ý thì nghe thấy Khương Lê nói: “Đường đại nhân, trước đó những y phục làm từ gấm Cổ Hương mà dân chúng mặc bị nổi mẩn trên người đã được chúng ta thu lại toàn bộ, hiện tại hạ nhân trong phủ đã cất gấm Cổ Hương vào trong rương, đưa đến xưởng dệt dưới chân núi.”
Đông Tri Dương ngẩn người, Đường Phàm kinh ngạc nhìn Khương Lê, cười nói: “Khương Nhị tiểu thư suy nghĩ rất chu toàn.”
“Chắc hẳn Đường đại nhân sẽ cho người kiểm tra xem những gấm Cổ Hương kia rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu, trừ cái đó ra, tất cả mọi thứ trong xưởng dệt của Diệp gia đều không động đến nữa, thuận tiện cho người của Đường đại nhân điều tra.” Khương Lê cười nói: “Nếu cần Diệp gia làm gì, Diệp gia sẽ toàn lực hỗ trợ. Một khi Đường đại nhân tra ra gì đó thì có thể bẩm báo trả lời cho Chức Thất Lệnh, Chức Thất Lệnh ở trong Yến Kinh thành nhận được tin tức, nếu là nguyên nhân của Diệp gia thì cứ phong tỏa ngành dệt của Diệp gia, nếu không phải nguyên nhân của Diệp gia thì việc này phức tạp rồi, sợ là ở trong còn có âm mưu khác, phải giao cho Tri Châu đại nhân điều tra.”
Nàng nói không nhanh cũng không chậm, Diệp Minh Dục không hiểu chuyện trong quan trường, chỉ nghe mà chẳng hiểu ra sao. Đông Tri Dương cau mày, loáng thoáng cảm thấy Khương Lê không phải là tiểu thư mềm mại ngây thơ không biết gì như trong tưởng tượng của ông ta. Người kinh ngạc nhất là Đường Phàm, tất cả những gì Khương Lê nó quả thực là quy trình hành quan của Yến Kinh thành. Chẳng lẽ Khương Nguyên Bách còn ở trong phủ nên dạy dỗ nữ nhi của mình những chuyện trong quan trường này sao? Nếu không làm sao nàng có thể nói rõ ràng đâu ra đấy những chuyện này, vô cùng quen thuộc, giống như đã nhớ kỹ trong lòng từ lâu.
Đương nhiên bọn họ không biết, nữ hài tử trước mặt đã đọc thuộc quy trình hành quan từ lúc gả cho Thẩm Ngọc Dung. Khi đó Tiết Phương Phỉ không biết làm thế nào mới có thể giúp được Thẩm Ngọc Dung, chỉ là có năng lực xem qua là nhớ, bèn dứt khoát xem một lượt tất cả quan thư Yến Kinh thành, cũng bao gồm quy trình hành quan. Nàng biết Chức Thất Lệnh, cũng biết Chức Thất Lệnh đến sẽ làm cái gì, nói cho Đường Phàm nghe đơn giản là muốn Đường Phàm hiểu được, ít nhất nàng không dễ lừa gạt trong chuyện Diệp gia lần này, Đường Phàm cũng cần phải nghiêm túc đối phó.
Nếu như nói lúc trước là bởi vì nể tình Khương Nguyên Bách, Đường Phàm không thể không khách khí với Diệp gia thì một loạt lời nói của Khương Lê trước mắt lại làm cho trong lòng Đường Phàm cũng sinh ra kính phục nho nhỏ. Lúc trước khi vị Khương Nhị tiểu thư thí mẫu giết đệ này hồi kinh bị người người phỉ nhổ, nhưng người ta lại dựa vào thi cử để vào Minh Nghĩa Đường mà nhất cử thành danh, còn được Hoàng đế bệ hạ đích thân trao thưởng. Vậy nên mới nói, người có năng lực đi tới chỗ nào cũng không kém, mặc dù thân ở khốn cảnh cũng có thể dựa vào bản thân mình đấu tranh tạo ra một con đường.
Đường Phàm cung kính nói: “Như vậy, thời gian không thể chậm trễ, bây giờ chúng ta đến xưởng dệt đi.”
Đoàn người Khương Lê và Đường Phàm đã rời đi, Đông Tri Dương nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, trong lòng không khỏi lóe lên một tia bất an. Ông ta dừng một chút, bực bội hỏi người bên cạnh: “Bên Yến Kinh vẫn chưa hồi âm sao?”
“Hồi bẩm lão gia, vẫn chưa.”
“Đúng là một đám phế vật!” Đông Tri Dương mắng chửi: “Lại thúc giục tiếp đi, còn nữa.” Ông ta hạ thấp giọng: “Nếu phu nhân và thiếu gia vẫn không có tung tích, đừng trách ta không khách khí!”
Ngoại thất và nhi tử của ông ta đến nay vẫn không có tung tích, Đông Tri Dương nghi ngờ bọn họ bị người bắt ra khỏi Tương Dương thành, nhưng thời gian cách quá lâu, trước mắt nếu muốn tra ra, cũng vô cùng khó khăn.
Thật sự là mọi việc không thuận lợi! Ông ta tức giận đập cái ly lên bàn.
…
Xưởng dệt của Diệp gia, ngay tại một bãi đất trống dưới chân núi Tương Dương.
Trong xưởng dệt đã không còn ai, từ sau khi gấm Cổ Hương xảy ra chuyện, xưởng dệt của Diệp gia đã tạm dừng không dệt vải nữa. Gấm Cổ Hương ban đầu đã du nhập toàn vào bộ Bắc Yến. Bên Tương Dương thành lan truyền xôn xao chuyện Diệp gia nhưng không biết những địa phương khác của Bắc Yến như thế nào.
Khung cửi dệt vải phủ một tầng bụi nhàn nhạt, từ cửa đi vào, xưởng dệt to lớn có vẻ đặc biệt vắng vẻ. Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong đang chờ ở xưởng dệt, thấy đám người Khương Lê tới thì vội vàng nghênh đón.
“Biểu muội, cuối cùng các ngươi cũng tới.”
Diệp Gia Nhi nói. Trông sao trông trăng, cuối cùng cũng đợi được người của Chức Thất Lệnh. Phải biết rằng mấy ngày nay, người Diệp gia đều ngủ không ngon giấc.
Huynh đệ Diệp Minh Huy còn bị giam ở nha môn, Lệ Chính Đường cũng đóng cửa, toàn bộ Tương Dương thành đều truyền tin gấm Cổ Hương của Diệp gia làm chết người, đổi lại là người khác, cũng sẽ ăn không ngon ngủ không yên, cả ngày tràn ngập lo lắng.
Hôm nay Chức Thất Lệnh tới đây là có thể tra ra đến cùng là xảy ra vấn đề chỗ nào. Cho dù thật sự có vấn đề thì cũng biết từ sửa chữa từ chỗ nào chứ không phải giống con ruồi không đầu va đụng lung tung, bó tay chịu chết ngồi tại chỗ không biết như thế nào cho phải, trơ mắt nhìn tình thế càng chuyển biến càng hỏng bét.
“Biểu tỷ, gấm Cổ Hương ở đâu?” Khương Lê hỏi.
Diệp Gia Nhi vội nói: “Ở chỗ này.”
Nàng ấy tránh người ra, để lộ một loạt rương gỗ chỉnh tề trên sân phơi phía sau.
Hạ nhân mở rương gỗ ra, Đường Phàm mang theo người của hắn ta đi tới trước rương gỗ.
Hoa văn của gấm Cổ Hương vô cùng cổ xưa u ám, điểm đặc biệt là trên vải vóc tỏa ra mùi thơm tự nhiên thoang thoảng. Đây là vải vóc chỉ Diệp gia mới có thể làm ra, đổi thành người khác cũng không được. Gấm Cổ Hương vừa ra mắt được hai năm, một cuộn khó cầu, vì có được một cuộn mà những quý nhân kia thậm chí còn phải tranh chấp không ngớt.
Hiện giờ gấm Cổ Hương lại thành chuột chạy qua đường, người người hô đánh, trong mắt Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong đều lộ ra sự thương cảm.
“Chúng ta chưa hề động đến những mảnh gấm Cổ Hương này kể từ khi cởi khỏi người khách hàng.”
Khương Lê cười nói: “Nếu như trên gấm Cổ Hương thật sự có thứ gì có thể gây bệnh thì giờ này nó vẫn còn ở bên trên.”
Đường Phàm đưa tay vân vê một miếng vải, lấy tay chà xát vài cái, có lẽ là đang phân biệt, một lát sau thì ghé sát lại gần nhẹ nhàng hít ngửi.
Diệp Gia Nhi lo lắng cầm tay Khương Lê, Khương Lê an ủi, mỉm cười với nàng ấy, nàng ấy mới thoáng yên tâm một chút.
Đường Phàm suy nghĩ trong chốc lát, lại để cho thủ hạ của hắn ta tới gần, lặp lại động tác vừa rồi của hắn ta như thể đang xác nhận điều gì đó.
Khương Lê thấy dường như hắn ta nhìn ra cái gì, bèn nói: “Có phải Đường đại nhân đã phát hiện ra gì không?”
Đường Phàm không dám sơ suất với Khương Lê, vội nói: “Không thể nói là phát hiện được gì, chỉ là có hơi kỳ lạ.”
“Kỳ quái chỗ nào?” Diệp Gia Nhi vội vàng hỏi.
“Trên gấm Cổ Hương này, sao lại có đà la?”