Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tương Dương thành tạm thời bình tĩnh lại.
Lệ Chính Đường đóng cửa, không biết là trùng hợp hay là bởi vì bạc của Diệp gia có tác dụng, hai ba ngày sau đó, không có người dân nào tới cửa Lệ Chính Đường, hoặc là tới cửa Diệp gia gây sự nữa.
Diệp gia lại được yên ổn, Đông Tri Dương thân là Tri phủ của Tương Dương, giờ phút này lại gặp phải phiền toái.
“Cái gì, phu nhân và thiếu gia biến mất?” Đông Tri Dương vỗ bàn dựng lên.
Ông ta và thê tử kết tóc của ông ta, vị Đồng phu nhân trong phủ này nhìn từ ngoài thì là “Tôn trọng nhau như khách”, nhưng người trong Tương Dương thành đều biết ông ta sợ vợ. Đông Tri Dương càng rõ ràng hơn, nếu không nhờ có nhà mẹ đẻ của phu nhân ông ta đề bạt, chỉ sợ hiện giờ ông ta còn không làm nổi cái chức Tri phủ này. Nhiều năm qua, Đông Tri Dương cũng không dám cãi lại mệnh lệnh của phu nhân nhà mình.
Nhưng cuối cùng ông ta vẫn không kìm nén nổi tịch mịch, tuy không đi dạo hoa lâu, nhưng lại nuôi ngoại thất ở bên ngoài thành Tương Dương.
Ngoại thất ngoan ngoãn khéo léo, dịu dàng săn sóc, đáng yêu hơn con cọp cái trong nhà nhiều.
Đông Tri Dương cũng để hạ nhân gọi ngoại thất là “Phu nhân” trong lén lút. Thật ra ông ta cũng xem như có tình có nghĩa với ngoại thất này, nhiều năm như vậy, dù chịu nhiều nguy cơ cũng phải giữ người lại bên người, đặc biệt là chính phòng trong phủ không sinh được nhi tử, ngoại thất lại sinh được con nối dõi cho ông ta, cho nên Đông Tri Dương càng không nỡ rời xa hai mẫu tử họ.
Từ trước đến nay ông ta che giấu hai mẫu tử họ rất tốt, ngoại trừ thân tín ra, người khác không hề hay biết. Nếu không cũng sẽ không giấu diếm được người đời nhiều năm như vậy, lúc này đột nhiên nghe thấy tin tức hai mẫu tử mất tích, thiếu chút nữa kinh hô thành tiếng.
“Sao lại thế này? Có phải bị Hạ thị phát hiện ra không?”
Hạ thị chính là Tri phủ phu nhân, nghĩ đến đây, toàn thân trên dưới Đông Tri Dương đều đổ một tầng mồ hôi lạnh. Nếu như bị phụ nhân rắn rết kia biết đến sự tồn tại của đôi mẫu tử này, đừng nói là ngoại thất, ngay cả hài tử của ông ta cũng có khả năng bị hại chết.
Đó chính là đứa con nối dõi duy nhất của ông ta!
Thân tín vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Không phải! Lão gia, không biết đối phương là người nào, nhưng để lại một phong thư, nói là mượn phu nhân và thiếu gia mấy ngày, qua một thời gian nữa sẽ trả lại.”
“Nực cười!” Đông Tri Dương giận dữ: “Hắn xem người của ta là cái gì? Là hàng hóa đấy à?” Đông Tri Dương lại lạnh giọng truy hỏi: “Ý đồ của bọn chúng là gì? Mưu tài? Hay là có thù oán?”
“Chuyện này...” Thân tín cũng không nói rõ được lí do, nếu là cầu tài thì nửa chữ trong bức thư đều không nhắc tới chuyện tiền bạc. Nếu là trả thù, vậy giết ngay tại chỗ là được, cần gì phải giữ mạng. Nhìn như là áp chế, nhưng lại không biết vì sao lại phải áp chế. Điều quan trọng nhất chính là, sự tồn tại của đôi mẫu tử này cực kỳ bí mất, làm sao những người đó phát hiện được, chẳng lẽ là có nội gian sao?
“Dám bắt người trên đất của ta, ta thấy bọn chúng chán sống rồi!” Đông Tri Dương hừ lạnh một tiếng, dặn dò xuống: “Lục soát! Dù có phải đào ba tấc đất, cũng phải tìm bằng được phu nhân và thiếu gia cho ta!”
Thân tín nhận mệnh, lại thấy Đông Tri Dương dừng một chút mới tiếp tục nói: “Hành sự cẩn thận, đừng để Hạ thị phát hiện.”
Dù sao ông ta cũng ném chuột sợ vỡ đồ.
…
Khương Lê biết được chuyện hai mẫu tử ngoại thất Nguyễn Tố Cầm của Đông Tri Dương đã sắp xếp ổn thoả từ miệng Diệp Minh Dục.
Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy vẫn không thể hồi phủ, chỉ là không biết có phải bởi vì Khương Lê lấy ra danh hào của Khương Nguyên Bách hay không, Đông Tri Dương không dám không đối đãi cẩn thận. Lúc Quan thị và Trác thị lại tới đó, thủ vệ gác cửa không còn lạnh lùng trừng mắt nữa mà là để bọn họ đi vào thăm Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy.
Tuy hai người họ ở trong tù giam, nhưng cũng xem như sạch sẽ, không bị thương. Dò hỏi chuyện xảy ra mấy ngày nay, biết trước mắt đều dựa vào Khương Lê tọa trấn, hai người rất ngạc nhiên, cũng không khỏi thổn thức. Vốn tưởng rằng một kiều tiểu thư nhà quan gia không hỏi chuyện đời, không ngờ trong lúc nguy cấp lại là Khương Lê cứu giúp người Diệp gia. Những xa cách và đề phòng với Khương Lê lúc trước, trong thoáng chốc đã bay hơn phân nửa.
Hai người dặn dò, mấy ngày nay Diệp gia không được hành động thiếu suy nghĩ, yên tĩnh xem biến này, chờ người của Chức Thất Lệnh đến Tương Dương là được, chỉ là phải đề phòng có người tính kế sau lưng. Nếu như lúc này Diệp gia thật sự bị người ta tính kế, người nọ nhất định sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhất định sẽ tiếp tục tìm cơ hội.
Sau khi Quan thị và Trác thị trở về thì nói từ đầu tới đuôi những chuyện này cho người của Diệp gia nghe, cũng truyền đạt sự cảm kích của huynh đệ Diệp Minh Huy tới Khương Lê. Khương Lê bật cười, có lẽ là hoạn nạn thấy chân tình, từng trải qua khó khăn với nhau, thái độ của người Diệp gia đối với Khương Lê đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
Đến cả Diệp Như Phong cũng không còn bày sắc mặt với Khương Lê nữa, chỉ là không hòa khí bằng Diệp Gia Nhi thôi.
Nhưng bởi vì hai huynh đệ Diệp Minh Huy chưa về được nên lần gặp mặt của Khương Lê với Diệp lão phu nhân chỉ có thể gác lại. Nếu để Diệp lão phu nhân biết được Diệp gia hiện tại đang ở trong hiểm cảnh, tâm thần và thể xác đều mệt mỏi thì càng không tốt, nên mọi người đều không hẹn mà cùng giữ kín bí mật này.
Diệp Minh Dục chờ sau khi những người khác tản đi, mới tìm một cơ hội trộm nói với Khương Lê: “Chuyện đã làm xong.”
“Minh Dục cữu cữu có thể bảo đảm tuyệt đối không bị Đông Tri Dương bắt được sao?” Khương Lê hỏi.
“Đó là đương nhiên.” Diệp Minh Dục nói: “Bản lĩnh giấu người của ta, sao có thể để ông ta tùy tùy tìm ra được? Hơn nữa Đông Tri Dương sợ phu nhân của ông ta biết việc này, không dám gióng trống khua chiêng tìm người, vậy lại càng thuận lợi hơn.”
Khương Lê cười nói: “Vậy thì cảm ơn Minh Dục cữu cữu.”
“Cảm ơn ta làm gì.” Diệp Minh Dục nói: “Đây vốn dĩ là chuyện của Diệp gia, phải là Diệp gia chúng ta cảm ơn con mới đúng.”
“Đều là người một nhà, không cần khách sáo.” Khương Lê mỉm cười.
Diệp Minh Dục nghe được lời này mà trong lòng thoải mái vô cùng, đúng vậy, tiểu cô nương lanh lợi ưu tú như vậy, là chất nữ của Diệp gia bọn họ, ngẫm lại lại cảm thấy may mắn. Nếu không thì sao trong phủ của Đông Tri Dương lại không có một chất nữ ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy chứ? Số trời đã định là không có rồi.
Hai người nói nói rồi đi tới cửa phủ. Diệp trạch vốn là ở mảnh đất quý nhất trong Tương Dương thành, con đường này đều là những gia đình giàu có nhất Tương Dương, bởi vậy nhà cửa trên đường ít ỏi không có mấy, nhưng đã là đại trạch viện thì đều vô cùng rộng rãi, chiếm diện tích không nhỏ.
Ngay lúc này lại có âm thanh hát tuồng ê ê a a loáng thoáng truyền đến.
Khương Lê nói: “Ở đây còn có gánh hát sao?”
Diệp Minh Dục bĩu môi đối với bức tường của một trạch viện cách đó không xa: “Mới chuyển đến, chưa gặp chủ nhân của bọn họ, nhưng có lẽ là người đam mê xem diễn, mấy ngày nay đều thấy có người ở bên trong nghe hí khúc. Có lẽ là sở thích của mình đi.” Diệp Minh Dục thấy nhưng không thể trách, ông ta lang bạt giang hồ nhiều năm, kiểu người cổ quái gì mà chưa từng thấy qua, ở trong phủ nghe gánh hát hát hí khúc đã là chuyện hết sức bình thường.
Khương Lê nghe đến đó, trong lòng khẽ động. Lập tức nghĩ tới.
Cơ Hành hiện giờ đang ở Tương Dương, thích nghe diễn, lại không thiếu bạc mua nổi trạch viện nơi này, thần bí khó lường, chẳng lẽ chính là Cơ Hành?
Đừng nói chẳng lẽ là Cơ Hành, Khương Lê nhìn chằm chằm gạch đá xanh xanh trên tường viện, trong lòng thở dài, nàng đã có thể xác định tám chín phần mười, người mới chuyển tới trong lời của Diệp Minh Dục chính là Cơ Hành.
Mặc dù nơi này là mảnh đất đắt nhất Tương Dương thành, Cơ Hành cũng không cần thiết phải chuyển đến nơi này. Thân phận của hắn như vậy, dạng trạch viện tốt gì mà không tìm được. Hết lần này tới lần khác lại chỉ cách Diệp gia một bức tường, thật sự làm cho người ta rất khó không nghĩ rằng, Cơ Hành tới đây vì nàng.
Chẳng lẽ người này muốn giám thị mình sao?
Trong lòng Khương Lê bỗng nhiên sinh ra một cảm giác tức giận. Cho đến nay, nàng biết Cơ Hành cùng Hữu tướng và Thành Vương không hề giương cung bạt kiếm như vẻ bề ngoài mà có quan hệ không rõ ràng. Nhưng Cơ Hành không tỏ thái độ rõ ràng sẽ đứng về phía nào, kẻ địch tương lai của nàng nhất định là Thành Vương, nếu Cơ Hành cũng đứng về phía Thành Vương, vậy phần thắng của nàng sẽ nhỏ đến đáng thương.
Vì sao tất cả đều bị quyền thế lớn hơn chèn ép, cho dù trở thành Thủ phụ đương triều vẫn không thể không cúi đầu, không thể không ẩn nhẫn trù tính? Hay là tất cả gian thần trong triều cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu?
Lòng nàng lạnh như băng, đôi mắt sáng kinh người.
Diệp Minh Dục không phát hiện ra Khương Lê không ổn, chỉ duỗi người, nói với Khương Lê: “Ta còn phải đi dặn dò các huynh đệ của ta một chút chuyện, A Lê, ngươi ở trong phủ đi dạo một chút đi. Nếu thấy nhàm chán thì đi tìm Gia Nhi, hai tiểu cô nương các ngươi nói chuyện cũng hợp ý hơn.”
Khương Lê gật đầu.
Sau khi Diệp Minh Dục cưỡi ngựa rời đi, Khương Lê lại không lập tức hồi phủ. Nàng đứng ở cửa, bình tĩnh nhìn chằm chằm tường viện kia một hồi, nghe tiếng hí khúc như ẩn như hiện từ trong tường viện bay ra, chậm rãi bước ra một bước.
…
Khác với Diệp trạch sáng sủa thoáng mát, trạch viện lân cận này, cửa thoạt nhìn quả thực xơ xác thần kỳ. Lấy màu sắc trắng đen làm chủ, trước cửa ngay cả đèn lồng cũng không treo. Khương Lê đi tới cửa, nhìn thấy người trông cửa là một tiểu ca lớn lên trông rất xinh đẹp.
Khi nhìn thấy mặt vị tiểu ca này, Khương Lê có thể kết luận, chủ nhân nơi này quả thật là Cơ Hành không sai, nếu không người gác cổng nhà ai có thể đẹp như thế chứ . Nhan sắc như vậy, đặt trong quán tiểu quan cũng là một người nổi tiếng.
Người gác cổng thấy Khương Lê tiến đến, không nói hai lời, trực tiếp mở cửa ra, làm ra tư thái đón khách, nói một tiếng “Khương Nhị tiểu thư”, giống như đã sớm biết Khương Lê sẽ tới bái phỏng. Không cần phải nói, đây lại là lời dặn dò của Cơ Hành.
Khương Lê không thích người đùa bỡn lòng người, người nắm giữ tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay, yêu nghiệt có thể nhìn thấu lòng người như Cơ Hành nàng lại càng không thích.
Bởi vậy chẳng những không cảm thấy được người ta tôn sùng là thượng khách mà mừng rỡ, ngược lại còn không vui lắm.
Tiến vào cửa, lại có một vị xinh đẹp tỳ nữ đến dẫn đường, Khương Lê thấy bên trong xung quanh trạch viện này cũng không trang trí gì, gạch đen đá trắng, xơ xác tiêu điều vô cùng tận.
Rất khó tưởng tượng ra một người yêu dã diễm lệ như Cơ Hành lại ở nơi này, có điều khi nghĩ lại, dường như lại rất tương xứng. Dung mạo nhan sắc của hắn, có thể khiến tiêu điều cũng thành hoa anh túc. Nếu như đẹp càng thêm đẹp, giống như thập lý hồng trần, sẽ có vẻ hơi phù phiếm.
Đợi đi tới sân, xa xa chỉ thấy bốn phía trong sân rộng vuông vức vậy mà lại dựng lên đài cao, trên đài có người sóng mắt lưu chuyển, hoa y cẩm sức, đang hát hí khúc ê ê a a. Mà dưới đài chỉ có một khán giả, thanh niên mặc hồng y ngồi trên ghế dài, bóng dáng tự nhiên, đang thong thả phẩm trà.
Tỳ nữ cười nói: “Đại nhân, Khương Nhị tiểu thư tới.”
Khương Lê chậm rãi tiến lên.
Cơ Hành không quay đầu lại, dường như đang trầm mê vào màn trình diễn, đợi đến khi Khương Lê đi tới trước mặt hắn.
“Quốc công gia nghe kịch tới tận Tương Dương luôn rồi.” Khương Lê cười nói, nhưng lời nói không biết có phải là trào phúng hay không.
“Là bọn họ tự tìm tới.” Cơ Hành chẳng hề để ý mà cười một tiếng, Khương Lê nhìn về phía sân khấu kịch, thấy hoa đán trên sân khấu tuy là bôi màu sắc làm cho người ta phân biệt không rõ tướng mạo, nhưng mà dáng người yểu điệu, giọng hát mềm mại kia, vừa nhìn đã biết chính là vị Tiểu Đào Hồng của Kim Mãn Đường lúc trước hát Đường hội, hát bài “Cửu Nhi án”.
Sao Kim Mãn Đường lại tới Tương Dương?
Khương Lê nhìn thoáng qua Tiểu Đào Hồng trên đài, nàng ấy và nhóm tiểu sinh bên cạnh đang không ngừng hát, tình nghĩa nơi khóe mắt không thể nghi ngờ là hướng đến Cơ Hành.
Khương Lê bừng tỉnh ra, Cơ Hành có thể để cho Kim Mãn Đường biểu diễn ở nơi như Vọng Tiên Lâu thì cũng có thể nâng đỡ gánh hát Kim Mãn Đường vừa mới cắm rễ ở Yến Kinh này. Đối với người của Kim Mãn Đường mà nói, ôm chặt lấy đùi Cơ Hành, so với khổ tâm kinh doanh hát hí khúc thì nhanh hơn nhiều. Về phần Tiểu Đào Hồng kia sao, kim chủ có quyền thế như vậy, trẻ tuổi như vậy đẹp mắt như vậy, nữ hài tử luôn dễ dàng bị đắm chìm.
Có điều... Khương Lê mỉm cười trong lòng, trước khi bọn họ quyết định dựa vào cây đại thụ Cơ Hành có lẽ đã quên Cơ Hành là người như thế nào. Phàm là bọn họ từng nghe ngóng Tương Tư Ban nổi tiếng Yên Kinh lúc trước nghèo túng như thế nào, cũng sẽ không đưa ra quyết định qua loa như vậy.
Cơ Hành cũng không phải là người thiện tâm gì, hắn nhẫn tâm tuyệt tình, biến hoá kỳ lạ. Nếu ai ôm tâm tư tính kế hắn, bảo đảm cuối cùng bị hắn tính kế đến nỗi khóc cũng không có chỗ khóc.
Trên đài Tiểu Đào Hồng đang hát bài [Kiếm Các văn linh], đang hát đến: “Đúng là người đứt ruột nghe tiếng đứt gan mà! Tựa như tiếng chuông không hay, không mưa không tốt. Sao cho ta cắt tương tư không ngừng, cắt tình yêu không ngừng. Vẩy song cửa sổ điểm điểm gõ lòng người muốn nát, mộc thanh lay động khiến mộng ta khó thành. Leng keng lang kinh hồn vang tự mái hiên lên, lạnh lẽo thấu xương hàn từ dưới đáy sinh ra...”
Khương Lê nhìn về phía Cơ Hành, nói: “Dường như Quốc công gia rất thích nghe bi kịch.”
Trước có [Cửu Nhi án], sau có [Kiếm Các văn linh], đều là các tiết mục thê thảm. Chẳng lẽ Cơ Hành không quen nhìn người khác tốt, nên đến diễn cũng không nghe bài tốt.
“Ta không thích xem hài kịch.” Cơ Hành thưởng thức quạt xếp trong tay, cười nói: “Quá giả.”
Khương Lê nhìn hắn chằm chằm, trong phút chốc cũng không biết nói gì mới tốt. Cơ Hành cho rằng hài kịch quá giả, trong những lời này cũng có thể nhìn thấy một ít manh mối.
Hắn là dạng người gì?
Ném những suy nghĩ miên man trong đầu đi, Khương Lê lại nói: “Chỉ là ta không nghĩ tới, Quốc công gia sẽ ở gần Diệp gia.” Nàng mang theo vài phần vui đùa nói: “Không biết trước, còn tưởng rằng là vì ta mà đến đấy.”
“Nếu ta nói, ta chính là vì ngươi mà đến thì sao?” Cơ Hành hỏi lại.
Khương Lê bỗng ngơ ngẩn.
Khóe môi hắn còn treo ý cười nhẹ nhàng, đôi mắt như là hổ phách nhợt nhạt thật sâu, đa tình lại bạc tình, còn hấp dẫn ánh mắt người ta hơn cả vàng ngọc châu thạch, làm cho người ta muốn ngừng mà không được.
“Vậy ta cũng chỉ có thể tôn kính mà không gần gũi.” Khương Lê nói một cách thờ ơ.
Cơ Hành không tiếng động cười rộ lên, hắn lấy chuôi quạt chống cằm, ánh mắt có loại tà ác ngây thơ, nói: “Khương Nhị tiểu thư cũng biết rõ đạo lý bo bo giữ mình.”
“Kẻ yếu cầu sinh, luôn phải cẩn thận từng bước.”
“Nhị tiểu thư không cần tự coi nhẹ mình.” Hắn nheo mắt lại: “Kẻ yếu sẽ không thiết kế bẫy rập, dẫn địch vào hũ.”
Mỗi khi ở cùng Cơ Hành, luôn là đánh những lời nói sắc bén cho nhau, chuyện này cũng không nhẹ nhàng, Khương Lê cũng rất hoang mang. Rõ ràng vốn dĩ hắn hoàn toàn không liên quan tới cuộc sống của mình, lại bởi vì một loạt chuyện trời xui đất khiến, nhiều lần bị cuốn vào cùng nhau. Hiện giờ cho dù muốn tránh cũng không được... Hắn đã bắt đầu hoài nghi nàng rồi.
Dù sao cũng phải đi từng bước một.
Khương Lê cười nói: “Nói lâu như vậy, Quốc công gia không mệt sao? Giọng hát của Tiểu Đào Hồng ngàn kim khó cầu, chớ có cô phụ.”
Nàng chuyển lời nói vô cùng thô bạo mà gượng gạo, nhưng thái độ của nàng lại tự nhiên lại ôn hòa, giống như chính nàng hồn nhiên không phát hiện ra. Cơ Hành nhịn không được nhìn nàng một cái, lúc này mới mỉm cười quay đầu, nói: “Nói rất đúng.”
Tiểu Đào Hồng trên đài thấy Cơ Hành cuối cùng cũng không nói chuyện với Khương Lê nữa, ngược lại nhìn về phía nàng ấy, lập tức hát hăng say hơn.
Khương Lê nhìn chỉ cảm thấy buồn cười, đều nói con hát cao minh nhất là hát ra trò hay, chính mình cũng phải nhập diễn mới có thể đắc tình, nhưng Tiểu Đào Hồng trong miệng hát kịch, mà ánh mắt rõ ràng là nhìn Cơ Hành. Có thể xem như không yên lòng, có điều trái tim thiếu nữ của cô nương này chỉ sợ cuối cùng sẽ vỡ tan từng mảnh, bởi vì nàng ta không biết mỹ nhân hồng y này, chỉ làm người xem kịch, chưa bao giờ nhập diễn.
“Đáng thương ngươi hương hồn một luồng theo gió tán, lại khiến ta huyết lệ ngàn hàng như mưa khuynh. Bi ai gặp nguy, tinh mâu thẫn thờ răng sáng kẽo kẹt, dung mạo ngọc thể nơm nớp lo sợ u ám.”
Tiểu Đào Hồng hát ê ê a a không ngừng, gió cuốn theo vạt áo dài mang theo vài phần bi thương.
Khương Lê lại nghe ra vài phần sát ý.
Nàng còn tưởng là mình nghe lầm, đây chính là bi kịch cam đoan không giả, giọng hát thê thảm không giả, nhưng Khương Lê ước chừng hiện giờ bản thân nàng có thể cảm nhận được cảm xúc đặc biệt rất nhỏ của người khác, ví dụ từ trong sự thê thảm này, nàng cảm nhận được một tia lạnh lẽo không dễ phát hiện.
Nàng ngước mắt nhìn về phía Tiểu Đào Hồng.
Tiểu Đào Hồng vẫn không chút để ý đưa ánh mắt đong đầy tình cảm tới Cơ Hành, ánh mắt kia dịu dàng chuyển động, trông thật đáng thương, Khương Lê lại cảm thấy, dáng vẻ Tiểu Đào Hồng tập trung vào Cơ Hành, cực kỳ giống dã thú.
Sống lưng của nàng không khỏi dựng thẳng tắp, ngón tay cuộn tròn trong tay áo, dường như ngửi được âm mưu nào đó.
“Trơ mắt không thể cứu chàng lại không thể thay chàng, cực kỳ bi ai biết lấy gì đền đáp cho người, lấy gì để đối mặt với người. Đau lòng nhất là khi hoa lê rơi mỗi năm một lần, sau này mỗi lần thấy hoa lê là một lần thảm tình.”
Lúc hát đến chữ “tình” cuối cùng, tiếng hát của Tiểu Đào Hồng đột nhiên trở nên sắc nhọn, làm người ta không khỏi nhíu mày. Khương Lê căng thẳng trong lòng, không chờ nàng phản ứng đã thấy Tiểu Đào Hồng mặc trang phục biểu diễn màu trắng đột nhiên nhảy từ trên đài lên, tay áo tung bay, ánh sáng bạc từ lòng bàn tay lao thẳng tới Cơ Hành!
Đúng là thích khách ám sát Cơ Hành!
Khương Lê không kịp kinh hô, đã thấy tiểu sinh đóng vai bà già trên sân khấu kịch mới đối diễn cùng Tiểu Đào Hồng bỗng nhiên xuất hiện từ bốn phương tám hướng, đều có vẻ mặt hung thần ác sát, làm gì còn dáng vẻ sinh động như khi hát tuồng vừa rồi.
Kim Mãn Đường này, vậy mà mặt trái lại là thích khách, nghĩ đến người phía sau cũng hiểu rõ Cơ Hành, biết Cơ Hành thích xem kịch nghe kịch nên dựng lên một gánh hát như vậy, hát cũng là Hồng Môn Yến.
Thật đúng là tai bay vạ gió!
Bốn phương tám hướng đều là thích khách đánh tới, trước mặt lại là Tiểu Đào Hồng sát khí hơn người, Khương Lê cũng không thể tránh được. Mặc dù mục tiêu của đối phương không phải là nàng nhưng trong lòng nàng cũng hiểu rất rõ, một khi Cơ Hành chết, đối phương sẽ không bỏ qua cho nàng. Hơn nữa đao kiếm không có mắt, cho dù Cơ Hành không chết thì ngộ sát nàng cũng là chuyện có thể xảy ra.
Nàng trùng sinh một đời, thận trọng từng bước, không thể vì một sự hiểu lầm vớ vẩn mà chết ở nơi này được!
Khương Lê lập tức sờ đến ống sáo trong tay áo, nhưng võ công của Tiểu Đào Hồng kia lại vượt quá mức tưởng tượng, chỉ thấy trong ống tay áo kia, còn cất giấu vài thanh chủy thủ, đã tới gần trước mắt, ngàn cân treo sợi tóc!
Đúng lúc này.
Trước mắt bỗng sáng ngời, từ một bên đột nhiên có một đóa mẫu đơn nở rộ.
Chủy thủ đâm thẳng vào hoa mẫu đơn diễm lệ, dường như cũng bị đóa mẫu đơn này làm kinh diễm mà không tiếp tục đâm phía trước nữa.
Khương Lê tập trung nhìn vào, kia không phải là hoa mẫu đơn gì, đó là quạt xếp của Cơ Hành. Hắn mở quạt xếp ra, chặn một đòn của Tiểu Đào Hồng.
Ngay sau đó, nàng cảm giác được thân mình nhẹ bẫng, Cơ Hành đỡ sau lưng nàng, đưa nàng ra phía sau, cây quạt xếp tơ vàng xinh đẹp kia đặt ngang trước ngực, triển lộ ra đồ án kinh diễm hoàn chỉnh.
Tiểu Đào Hồng cũng sững sờ.
Chủy thủ chém sắt như chém bùn của nàng ta cứ như vậy bị cây quạt xếp hoa lệ kia nhẹ nhàng chặn lại, giống như công kích của nàng ta không chịu nổi một đòn. Mà đóa mẫu đơn trên quạt xếp tơ vàng, cánh hoa uốn khúc giãn ra, đẹp không sao tả xiết, như là đang cười nhạo sự nhỏ bé của nàng ta.
Khương Lê còn chưa hoàn hồn.
Cho dù nàng có trấn định thong dong như thế nào, sống chết trước mắt, nhất là trận cướp giết không thể hiểu được hôm nay, có làm sao cũng không thể mỉm cười chống đỡ như trước được.
Người mỉm cười là Cơ Hành.
Hắn mở ngang quạt xếp trước người, trường bào đỏ tươi chấm đất, xinh đẹp rơi xuống. Ánh mặt trời bên ngoài tối đi, ở trong bóng tối này hắn lại có vẻ càng thêm rực rỡ, ngay cả đóa mẫu đơn trên quạt xếp kia, cũng đang liều mạng nở rộ.
Tay hắn nhẹ nhàng đỡ lấy Khương Lê, Khương Lê không cao lớn bằng hắn, cứ như vậy từ xa nhìn lại, nàng như được hắn ôm vào trong lòng ngực, chỉ cần hắn cúi đầu là cằm đã có thể chạm vào đỉnh đầu Khương Lê. Nhưng mà hắn lại không hề nhìn Khương Lê chút nào, đôi mắt phượng hẹp dài cười nhạt, hàm chứa sắc thái lấp lánh vô tận, nhìn về phía Tiểu Đào Hồng.
Khương Lê nghiêng đầu nhìn Tiểu Đào Hồng.
Nữ tử bị mực bôi đầy mặt, đương nhiên nhìn không ra vẻ mặt, chỉ có một đôi mắt lạnh lùng cứng rắn như sắt, không còn thấy sự uyển chuyển động lòng người lúc hát hí khúc nữa.
“Ai phái ngươi tới?” Cơ Hành nhẹ giọng dò hỏi.
Giọng nói của hắn rất dịu dàng, dường như người đối mặt hắn là một vị bằng hữu, hoặc là giai nhân quyến rũ yêu kiều không đành lòng quấy nhiễu, hàm chứa thương tiếc vô tận.
Tiểu Đào Hồng không nói lời nào.
“Ngươi không nói ta cũng biết.” Khóe miệng hắn tươi cười, mang theo một loại mê hoặc kỳ dị, nói: “Ngươi nói ra, ta cho ngươi kết thúc thống khoái một chút.”
Tim Khương Lê phát lạnh, lấy giọng điệu thân mật như vậy nói ra những lời đáng sợ đến thế, người này thật là đáng sợ.
Cũng đúng lúc này, nhìn con hát dần dần tới gần xung quanh, Khương Lê đột nhiên ý thức được một việc, phủ đệ lớn như vậy lại không thấy một thị vệ, muốn nói Cơ Hành không có thị vệ thì nàng tuyệt đối không tin.
Đang nghĩ ngợi, Tiểu Đào Hồng bỗng hừ lạnh một tiếng, cùng các con hát xung quanh đồng thời nhào về phía Cơ Hành!
Bốn phương tám hướng đều là cường địch. Trốn cũng không được, ở lại cũng không xong.
Khương Lê hạ quyết tâm, dứt khoát nhào về phía Cơ Hành, nàng tin tưởng, người giảo hoạt như Cơ Hành nhất định sẽ không đứng chờ chết tại chỗ.
Chắc chắn sẽ có cách, nhưng nàng cũng không thể ôm Cơ Hành, đưa lưng của mình cho Tiểu Đào Hồng, nếu như bị Cơ Hành coi thành bia ngắm thịt đẩy ra ngoài, đó mới là quá oan uổng!
Trong hoảng hốt, chỉ nghe Cơ Hành cười một tiếng, Khương Lê đã cảm thấy cơ thể của mình đột nhiên di động theo Cơ Hành. Nàng nhìn thấy phía sau Cơ Hành có một con hát mặt trắng đang giơ kiếm chém xuống lưng hắn.
“Cẩn thận!” Khương Lê kinh hô thành tiếng.
Đây hoàn toàn không phải là bởi vì lòng dạ nàng tốt, không đành lòng thấy máu, mà là suy nghĩ vì chính mình. Nếu Cơ Hành chết ở đây, nàng cũng không thể sống sót được. Đang muốn lần nữa đưa tay vào trong tay áo đã thấy người mặt trắng cầm kiếm kia đột nhiên dừng lại, giống như bị người điểm huyệt vậy, từ khóe miệng chảy ra một vết máu đỏ sẫm rồi chậm rãi ngửa mặt ngã xuống.
Ngực hắn ta, giữa ngực có một mũi tên dài màu bạc xuyên qua.
“Sột soạt sột soạt”, Khương Lê ngẩng đầu nhìn lên theo hướng đó, thấy thị vệ áo đen không biết xuất hiện từ khi nào từ trên mái hiên tứ giác của trạch viện, tay họ cầm cung tiễn, mặt không có biểu cảm gì, không ngừng động tay, chỉ lo bắn tên “vèo vèo vèo”.
Trong viện lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết liên tiếp.
Nhưng tiếng kêu thảm thiết này, so với người thường cũng nhỏ hơn không ít, vì thế hàng xóm xung quanh không phát hiện ra. Khương Lê đoán người của Kim Mãn Đường đều là tử sĩ, người trải qua huấn luyện đặc biệt, động tĩnh trước khi chết sẽ nhỏ hơn người thường một chút.
Tiểu Đào Hồng một lòng muốn ám sát Cơ Hành, trăm triệu không nghĩ tới Cơ Hành đã sớm bố trí bên ngoài, nhìn thấy đồng bọn của mình từng người ngã xuống, trong lòng bất an, lại càng giết đỏ mắt, không màng tất cả vọt về phía Cơ Hành.
Khương Lê thở dài trong lòng.
Không nhìn rõ vẻ mặt của Tiểu Đào Hồng, nhưng từ hành động của nàng ta đã thể hiện, Tiểu Đào Hồng rối loạn. Có điều thật sự không ai nghĩ đến chuyện này, người của Kim Mãn Đường là tử sĩ tới ám sát Cơ Hành đã đủ làm cho người ta bất ngờ, Cơ Hành sớm có chuẩn bị sắp xếp người mai phục lại càng ngạc nhiên hơn. Tuồng kịch của Tiểu Đào Hồng diễn vô cùng xuất sắc, nhưng không ngờ Cơ Hành từng xem không ít màn biểu diễn, là chân tình hay là giả ý, vẫn nhìn rất rõ ràng.
Người của Kim Mãn Đường tự cho là đang diễn kịch cho Cơ Hành xem, mà Cơ Hành thật sự coi Kim Mãn Đường là một vở kịch.
Thanh niên nhìn qua xinh đẹp, lười nhác lại yêu dã, động tác vô cùng ưu nhã, thân hình không dồn dập tấn công bằng Tiểu Đào Hồng, lại như là thợ săn đi săn độc thú, không nhanh không chậm tới gần con mồi. Thậm chí Khương Lê còn chưa nhìn thấy bọn họ chém giết, chỉ cảm thấy Cơ Hành đã dùng cây quạt xếp tơ vàng kia chặt đứt chủy thủ trong tay Tiểu Đào Hồng dễ như trở bàn tay.
Hắn không chút do dự đánh gãy tay chân của Tiểu Đào Hồng, vặn cằm nàng ấy.
Khương Lê nhìn mà toàn thân run rẩy.
Mặc dù nàng từng chết một lần, mặc dù bị công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung tra tấn nhưng không hề có cảm giác gì giống Cơ Hành, thậm chí dường như hắn rất hưởng thụ trong hoàn cảnh máu chảy đầm đìa như vậy, Khương Lê không thể như cá gặp nước giống hắn, nàng chỉ muốn rời đi.
Tiểu Đào Hồng bị giữ chặt, mỹ nhân như ngọc, giờ phút này không còn hình tượng tê liệt ngã xuống mặt đất, như mặc người xâu xé giống như heo chó. Với trạng thái trước mắt của nàng ấy, đến cả tự sát còn không làm được.
Cơ Hành đi lên phía trước hai bước, đi đến trước mặt Tiểu Đào Hồng, trên người Tiểu Đào Hồng dính đầy máu tươi và nước bùn, góc áo hoa lệ của Cơ Hành lại không dính chút bụi bặm nào.
Hắn vẫn cao cao tại thượng, vẫn làm người xem kịch không dính khói lửa nhân gian.
“Ta đã cho ngươi cơ hội.” Cơ Hành hơi cúi người, trông như rất thương hại, nhẹ giọng nói: “Đáng tiếc ngươi lại từ chối.”
Trong mắt Tiểu Đào Hồng, phút chốc xẹt qua một tia sợ hãi, Khương Lê nhìn rõ ràng.
Cho dù là tử sĩ, cuối cùng dựa vào là bởi vì không hề e ngại tử vong, nhưng không hề e ngại cái chết không có nghĩa là không hề có kế hoạch gì ngoài việc tử vong. Khi bọn họ mất đi con át chủ bài cuối cùng - sau khi tùy ý kết thúc sinh mệnh của mình, điều phải đối mặt chính là chuyện còn đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần.
Đây là đạo lý từ xưa đến nay.
Khương Lê nhận ra, thị vệ tên Văn Kỷ kia đi tới, nói với Cơ Hành: “Đại nhân, còn lại mười người sống.”
Sự sợ hãi trong mắt Tiểu Đào Hồng càng sâu, dưới tình huống như thế, vậy mà Cơ Hành còn có thể giữ lại mười người sống hoàn chỉnh, thật sự quá đáng sợ, quan trọng nhất chính là, mười người sống có ý nghĩa gì. Nghĩa là có càng nhiều cơ hội có thể dùng, nhân tính không chịu nổi khảo nghiệm, chân tướng có thể cạy ra khi mười tử sĩ đồng thời vào nhà lao nhiều hơn nhiều so với một tử sĩ vào nhà lao.
Cơ Hành sẽ không bỏ qua cơ hội này.
“Các ngươi diễn không tệ.” Cơ Hành cười cười: “Đáng tiếc.”
Chỉ có mẫu đơn đẹp tuyệt trần, mùa hoa nở chấn động kinh thành!