Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi Khương Lê rời đi, về tới Lệ Chính Đường. Nàng không nói cho Diệp Gia Nhi biết chuyện mình đi gặp Túc Quốc Công, đối với người Tương Dương mà nói, cái tên Túc Quốc Công này cũng quá mức xa xôi, người gặp tận mắt quá ít ỏi, không có mấy người. Nếu Cơ Hành đi trên đường cái, người khác sẽ chỉ thấy ngạc nhiên thiên hạ lại có nam nhân xinh đẹp như vậy, chứ không nghĩ đến thân phận của hắn là như thế.
Hơn nữa, sự xuất hiện của Cơ Hành làm mọi chuyện càng thêm phức tạp. Trước khi chưa biết rõ ngọn nguồn, Khương Lê không định nói cho Diệp gia. Cho dù có nói cho người Diệp gia, cũng phải chờ sau khi hai huynh đệ Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy trở về, thương lượng kỹ lưỡng.
Chờ thu xếp ổn thỏa những bá tánh đưa gấm Cổ Hương tới nhận bạc, sắc trời đã gần chạng vạng tối. Đoàn người Khương Lê trở lại Diệp phủ, Quan thị đã gần trở về, cùng Trác thị biết được tin tức Lệ Chính Đường đã không có việc gì, đều thở phào nhẹ nhõm. Có điều, Diệp Minh Dục lại không thể cùng nhau trở về.
“Tính tình lão tam xúc động, chờ lúc ta đi qua đã xông vào đại đường nha môn, nghe người ta nói la hét muốn gặp Đông Tri phủ, bị quan sai trong nha môn bắt lại. Những quan sai đó người đông thế mạnh, lão tam không địch nổi. Ta muốn gặp Đông Tri phủ, cầu tình với hắn ta nhưng đến người cũng chưa thấy được. Quan sai thủ vệ nói với ta rằng, nếu muốn gặp người thì ít nhất phải đưa bạc, ta ra ngoài vội vàng, làm gì mang theo ngân phiếu. Chỉ đành lấy chút ngân phiếu, sáng mai lại đi tiếp, hy vọng lão tam không phải chịu khổ.”
“Còn muốn ngân phiếu?” Diệp Như Phong oán hận nói: “Đám cẩu quan này!”
Khương Lê không còn thấy kinh ngạc đối với việc này nữa, không phải ai cũng thanh liêm như Tiết Hoài Viễn, càng là quan nhỏ lại là hưởng thụ chỗ tốt quyền lợi mang đến, nếu không làm sao có thể có câu “Ba năm thanh tri phủ, mười vạn bông tuyết bạc” chứ.
“Thói đời là thế.” Trác thị thở dài: “Ta lại tới lần nữa vậy, cũng không thể mặc kệ lão tam được.”
“Quả thật như thế.” Diệp Gia Nhi cũng nói: “Cũng may thứ bọn họ muốn là bạc, vậy thì dễ làm hơn.”
“Gia Nhi, con không biết.” Quan thị thở dài: “Lần này gấm Cổ Hương của Diệp gia xảy ra chuyện, đã bồi thường không ít bạc. Thợ may lót đình chỉ làm buôn bán với chúng ta, lại là một khoản tổn thất không hiểu được. Lòng người tham lam, chỉ sợ những người này lòng tham không đáy, đòi hỏi vô độ, coi Diệp gia chúng ta là ngân khố. Một khi đã mở cái miệng này... Nếu muốn cứu đại bá và cha con ra, vậy thì sẽ phí không ít công sức.”
Diệp gia là một tay buôn bán giỏi, đối với lòng người tham lam cũng thấy rõ ràng. Chỉ cần Đông Tri Dương nếm được ngon ngọt từ Diệp gia, một Diệp Minh Dục cũng có thể mất một nắm bạc lớn để chuộc lại, đối với Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy, không để Diệp gia tổn thương nguyên khí một hồi sợ là sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Một khối thịt mỡ như Diệp gia, Đông Tri Dương nhìn chằm chằm lâu như vậy, cuối cùng tìm được cơ hội xuống tay, làm sao có thể để miếng thịt đến miệng lại bay đi chứ?
Khương Lê cười cười: “Thật ra cũng không cần lo lắng.”
Tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía nàng.
Mọi người đều biết, hôm nay Lệ Chính Đường cuối cùng cũng bình yên vô sự ít nhiều đều nhờ có Khương Lê đứng ra nói một phen. Tuy rằng nàng nhỏ tuổi hơn Diệp Gia Nhi, cũng chưa bao giờ quản lý việc làm ăn, nhưng nhìn dáng vẻ của nàng, làm còn chu đáo hơn tất cả mọi người ở đây.
“Không cần gom bạc, ta thấy chẳng mấy chốc Đông Tri Dương sẽ thả Minh Dục cữu cữu ra thôi.”
“Vì sao?” Diệp Như Phong nhíu mày hỏi.
“Bởi vì phụ thân ta là Khương Nguyên Bách.” Khương Lê nói: “Ông ta sợ.”
…
Trong thư phòng Đông phủ, Đông Tri Dương đột nhiên ném quyển sách trên tay ra ngoài, cao giọng hỏi lại: “Nữ nhi của Khương Nguyên Bách? Sao nàng ta lại ở Tương Dương?”
Đông Tri Dương sinh ra mập mạp mượt mà, mắt nhỏ mũi tỏi, mặc dù ở trong phủ cũng mặc quan bào bóng loáng. Giờ phút này ông ta lại như sinh ra lửa giận bừng bừng, đang phát hỏa với thủ hạ.
“Tiểu nhân cũng không biết.” Thủ hạ khúm núm đáp: “Vốn tưởng rằng có phải người Diệp gia cho người giả trang hay không, nhưng thị vệ Nguyên Phụ phủ không cho làm giả. Có người trong Tương Dương thành từng đến Yến Kinh chính mắt nhìn, nói đó thật sự là Khương Nhị tiểu thư không sai. Hiện giờ Khương Nhị tiểu thư thật sự ở Tương Dương, ở Diệp gia.”
Đông Tri Dương sững sờ ông ta nói: “Sao lại thế này? Không phải nói Diệp gia và Khương gia đã không còn lui tới từ mười mấy năm trước, Khương Lê không phải không nhận người Diệp gia sao, sao đột nhiên lại tới Tương Dương?”
“Cái này, nghe nói là Diệp lão phu nhân bệnh nặng, Khương Nhị tiểu thư tới thăm.”
Đông Tri Dương giơ chân đá văng băng ghế ngã xuống mặt đất: “Bọn họ đang lừa quỷ à? Nhiều năm như vậy không có tin tức gì, sao bỗng dưng lại trở nên trọng tình trọng nghĩa thế?”
“Chỉ như vậy cũng chưa có gì... Lão gia, Khương Nhị tiểu thư kia còn đứng ở cửa Lệ Chính Đường, nói, nói...” Thủ hạ ấp a ấp úng nói.
“Nói cái gì?”
Người nọ do dự một chút, rồi thuật lại từ đầu chí cuối lời Khương Lê nói khi đứng trước cửa Lệ Chính Đường cho Đông Tri Dương. Trí nhớ của gã ta thật không tồi, một chữ cũng không bỏ sót, bao gồm việc Khương Lê nhắc tới Chức Thất Lệnh, cũng bao gồm những câu Khương Lê chế nhạo trào phúng Đông Tri Dương.
Đông Tri Dương nghe xong, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nghẹn hồi lâu, mới phun ra hai chữ: “Khốn kiếp!”
Bị một tiểu bối cười nhạo không chút lưu tình như vậy, đối với người ham hư vinh cố làm ra vẻ như Đông Tri Dương mà nói, không khác gì bị lột y phục diễu hành trên đường phố. Không thể không thừa nhận, Khương Lê châm chọc không dùng tới một chữ thô tục nào nhưng lại bén nhọn đâm vào tim. Càng đáng giận chính là, đối mặt với sự cười nhạo như vậy, Đông Tri Dương lại không thể nói gì, bởi vì Khương Lê là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, Khương Nguyên Bách là đương kim Thủ phụ, so sánh thì một Tri phủ như ông ta quả thực là cỏ rác. Không chỉ không thể phản bác, mà còn phải lấy lòng vị thiên kim tiểu thư này, cho dù chỉ là lấy lòng bên ngoài.
“Lão gia, vốn dĩ việc đối phó với Diệp gia đã nắm chắc, ai biết trên đường lại nhảy ra một Khương Nhị tiểu thư. Khương Nhị tiểu thư chính là người của Khương gia, vậy... Trước mắt có phải nên tính toán một lần nữa không?”
Thủ hạ nói, làm Đông Tri Dương cũng phải tự hỏi. Không lâu trước đây muội phu của ông ta bảo ông ta tìm cơ hội đối phó Diệp gia một chút, nói là chuyện của Diệp gia làm tốt thì Tri phủ cũng có thể có cơ hội lên chức. Đông Tri Dương có thể làm được Tri phủ, tất cả đều là dựa vào vị muội phu này đề bạt, muội phu ở Yến Kinh làm việc cho quý nhân, có rất nhiều phương pháp.
Đông Tri Dương đương nhiên không nói hai lời đã đồng ý, tất cả đều làm theo kế hoạch của muội phu. Chỉ còn chờ Diệp gia bị chơi tới mức thê thảm, cùng đường mới có thể cho Diệp gia một con đường sống đã lên kế hoạch từ sớm.
Đương nhiên, bản thân Đông Tri Dương cũng thèm thuồng khoản tiền lớn này của Diệp gia, ông ta không dám vọng tưởng độc chiếm, vả lại hiệu buôn của Diệp gia ở Bắc Yến đều nổi danh, không dễ dàng nuốt được như vậy. Hiện tại thì tốt rồi, có muội phu, có quý nhân Yến Kinh ở sau lưng làm chỗ dựa vững chắc, lá gan của Đông Tri Dương cũng lớn lên. Mượn cơ hội này, vừa có thể để cho mình có được cơ hội thăng chức, lại có thể đại kiếm một khoản bạc lớn từ Diệp gia, cớ sao không làm?
Tất cả đều đang êm đẹp, ai ngờ đột nhiên xuất hiện một Khương Lê.
Đông Tri Dương suy đoán, trong kế hoạch ban đầu của muội phu, có lẽ cũng không nghĩ tới Khương Nhị tiểu thư đã không còn lui tới với Diệp gia lại đột nhiên tới Tương Dương, còn xuất đầu thay Diệp gia. Thậm chí còn lấy Chức Thất Lệnh ra, đương nhiên Đông Tri Dương hiểu được Chức Thất Lệnh là cái gì, trời cao hoàng đế xa, ông ta có thể xưng vương xưng bá ở Tương Dương thành, nhưng tới trước mặt các vị quan của Yến Kinh thì ông ta chẳng phải là cái thá gì cả.
“Tiếp tục như vậy không được.” Đông Tri Dương đi qua đi lại hai vòng, nói: “Đi lấy giấy bút.”
Thủ hạ vội vàng đi tìm giấy bút tới, Đông Tri Dương lau mồ hôi trên trán, nhìn giấy bút trước mặt, còn đang suy nghĩ nên hạ bút như thế nào.
Chuyện Khương Lê xuất hiện đã nằm ngoài kế hoạch, nếu Khương Lê dám nói ra chuyện viết thư cho Khương Nguyên Bách trước cửa Lệ Chính Đường, có thể thấy được thái độ của Khương Nguyên Bách, cũng không phải hoàn toàn không có tình cảm với Diệp gia. Nếu Khương Nguyên Bách bởi vậy mà giận chó đánh mèo với ông ta, không nói đến muội phu của ông ta mà chính cái chức Tri phủ nho nhỏ này của ông ta sợ là cũng không làm được nữa. Vinh hoa phú quý đương nhiên đáng yêu, nhưng mất cả chì lẫn chài thì lại không đáng yêu nữa. Đông Tri Dương quyết định viết thư hỏi muội phu một câu, hoặc là để muội phu nhờ vị quý nhân kia quyết định, ít nhất nói cho ông ta biết bước tiếp theo nên đi như thế nào, nếu không chỉ dựa vào ông ta, đi lầm đường, lúc muốn hối hận thì đã muộn.
Đang vội vàng viết, thủ hạ bỗng nhiên nhớ tới gì đó, nói: “Lão gia, tam lão gia của Diệp gia hiện giờ còn đang bị nhốt, nên thả hay không thả?”
Trong kế hoạch ban đầu, Diệp Minh Dục chỉ là một người không quan trọng, ông ấy không trộn lẫn vào việc làm ăn của Diệp gia, việc làm ăn của Diệp gia hắn ta cũng dốt đặc cán mai, vậy nên không cố ý chỉ ra muốn làm gì Diệp Minh Dục. Chỉ là Diệp Minh Dục tự mình tìm tới cửa, Đông Tri Dương cũng không ngại bắt ông ấy một phen, ít nhất người của Diệp gia kinh hoảng thất thố mang theo một số bạc lớn tới chuộc Diệp Minh Dục với ông ta mà nói cũng là một khoản tiền ngoài ý muốn. Thế nhưng tình huống trước mắt không giống, có thể ít gây phiền toái cho mình thì ít gây phiền toái, vô duyên vô cớ làm cho vị Khương Nhị tiểu thư kia càng ghi hận mình hơn cũng không phải là chuyện tốt gì.
“Bắt cái gì mà bắt? Còn không mau thả ra! Cứ nói là hiểu lầm, người dưới trướng tự chủ trương, không liên quan tới ta!” Đông Tri Dương mắng.
Thủ hạ vội đi ra ngoài phục mệnh.
Đông Tri Dương đứng trong phòng, càng nghĩ càng tức muốn hộc máu, nhưng tình huống không cho phép ông ta chậm trễ, giống như Khương Lê nói đã viết thư trở về Tương Dương nói cho Khương Nguyên Bách, mình cũng phải đuổi kịp, lập tức viết thư cho muội phu, để hắn ngẫm lại đối sách.
Thật là tai bay vạ gió.
…
Một canh giờ sau, Diệp Minh Dục trở lại Diệp phủ.
Người Diệp gia thấy ông ấy bình yên vô sự trở về, đều vui mừng khôn xiết. Quan thị hỏi Diệp Minh Dục có bị thương ở đâu không, Diệp Minh Dục cũng chỉ lắc đầu không có. Những tên quan sai đó tuy bắt ông ấy, nhưng ông ấy cũng không phải người dễ chọc, chưa cho đối phương nếm mùi đau khổ. Về phần muốn làm gì hắn ta hả, dù sao vẫn là tam lão gia của Diệp gia, hơn nữa trên giang hồ ông ấy có không ít bằng hữu, nếu thật sự có vấn đề gì, không biết là kẻ nào gặp phiền toái đâu.
“Ta còn nghĩ ngày mai cầm bạc đi chuộc ngươi đây.” Trác thị nhẹ nhàng thở ra: “Trở về là tốt.”
“Ta cũng không biết là chuyện như thế nào.” Diệp Minh Dục gãi đầu: “Những tên quan sai kia mới đầu còn ác thanh ác khí với ta, còn nói muốn để ta chịu khổ, buổi tối đột nhiên lại cung kính với ta, còn xin lỗi nói chỉ là hiểu lầm, rồi thả ta trở về. Ta còn tưởng rằng chuyện gấm Cổ Hương đã làm sáng tỏ, không ngờ đại ca và nhị ca còn chưa về.”
Mọi người trong phòng đều nhìn về phía Khương Lê.
“Các ngươi nhìn A Lê làm cái gì?” Diệp Minh Dục nói: “Việc này có liên quan tới A Lê sao?”
“Việc này quả thật nhờ có biểu muội.” Diệp Gia Nhi kể lại chuyện Khương Lê làm ra ở trước cửa Lệ Chính Đường một thôi một hồi: “Đông Tri phủ hẳn là kiêng kị quan hệ với Khương gia, nên mới nhanh chóng thả tam thúc như vậy.”
Diệp Minh Dục cũng không ngờ trong chuyện này còn có một tầng quan hệ như thế, nhìn Khương Lê mà trong chốc lát không biết nên nói gì mới tốt. Tuy ông ấy không ghi hận Khương Lê, nhưng vẫn luôn không có hảo cảm với Khương gia. Khương Nguyên Bách đã sớm tái hôn, Khương gia và Quý gia môn đăng hộ đối, từ đáy lòng, Diệp Minh Dục rất xem thường Khương gia ích kỷ lạnh lùng. Nhưng hôm nay, nếu không phải nhờ có danh hiệu của Khương gia, có thể đã không còn Lệ Chính Đường nữa. Được người mình chán ghét cứu, thật sự khiến người ta không có lời gì để nói.
Lúc trước người của Diệp gia đã nói, trước kia không nên gả Diệp Trân Trân cho Khương Nguyên Bách. Nếu như gả Diệp Trân Trân cho người bình thường, có lẽ bây giờ vận mệnh đã khác. Nhưng nếu Diệp Trân Trân thật sự gả cho người bình thường, không có thanh danh của Khương gia bày ra đó, Diệp gia có thể chịu đựng được bao lâu? Trải qua những năm đó, nếu không phải nhìn vào quan hệ Diệp Trân Trân là Khương phu nhân, sợ là Diệp gia cũng sẽ không được sống yên ổn như vậy. Mười mấy năm trôi qua, thấy Khương gia và Diệp gia không còn lui tới, những người này lập tức ngo ngoe rục rịch.
Nói cho cùng cũng là cây to đón gió.
Khương Lê nhìn ra Diệp Minh Dục không được tự nhiên, bật cười nói: “Không sao, người đều là bắt nạt kẻ yếu, Đông Tri Dương người này nhát như chuột, nhưng lại tham lam, làm việc lo trước lo sau. Đương nhiên có thể là vì danh hiệu của Khương gia trấn giữ, thật ra nếu đổi thành một người tàn nhẫn độc ác chưa chắc đã có thể kết quả như vậy.”
“Làm như ngươi rất hiểu biết Đông Tri Dương vậy.” Diệp Như Phong nhịn không được mở miệng.
“Từ đầu tới đuôi Đông Tri Dương chưa hề xuất hiện, vẫn luôn để người khác tới làm việc, có thể thấy được là một người nhát gan, ông ta như vậy nhìn chung ổn thỏa, có lẽ chỉ biết chờ sau khi nắm chắc thắng lợi, mọi chuyện đã định mới có thể hiện thân.”
Diệp Minh Dục gật đầu, đột nhiên hỏi: “A Lê, con thật sự viết thư cho phụ thân con à?”
Khương Lê nói trước Lệ Chính Đường rằng, nàng muốn nói chuyện ở Tương Dương cho Khương Nguyên Bách, để Khương Nguyên Bách báo cáo lên Chức Thất Lệnh. Chức Thất Lệnh sẽ phái người đi làm việc.
Diệp Minh Dục do dự một chút, mới tiếp tục nói: “Phụ thân con... Thật sự sẽ ra mặt vì việc này?”
Trong mắt người Diệp gia, hẳn là Khương Nguyên Bách sẽ không ra mặt vì việc nhỏ như vậy, mà trong mắt Khương Lê, nguyên nhân Khương Nguyên Bách không ra tay chưa chắc đã bởi vì đây là việc nhỏ, mà là vì liên lụy đến Hữu tướng. Tuy Khương gia và Lý gia đối đầu nhau, nhưng nhiều năm như vậy vẫn luôn thật cẩn thận duy trì thế cân bằng, nếu là trước kia, Khương Nguyên Bách cũng không phải không dám trực tiếp đối nghịch với Lý gia, nhưng hiện tại sau lưng Hữu tướng có Thành Vương, Khương gia làm việc sẽ phải cẩn thận hơn một chút.
Nếu là vì Diệp gia mà đắc tội Thành Vương, Khương Nguyên Bách nhất định sẽ không ra tay.
Khương Lê lắc đầu: “Không có.”
Người Diệp gia đều ngạc nhiên nhìn nàng, Diệp Gia Nhi hỏi: “Như vậy, biểu muội đang hù doạ Đông Tri phủ sao?”
“Vậy cũng không phải.” Khương Lê nói: “Tuy rằng ta không viết thư cho phụ thân, nhưng lại viết thư cho Diệp biểu ca. Diệp biểu ca hiện giờ là Hộ Bộ Viên Ngoại Lang mới nhậm chức, Chức Thất Lệnh bên kia cũng không dám trễ nải với huynh ấy. Hơn nữa, ta còn nói với Diệp biểu ca, cứ việc dùng danh nghĩa của phụ thân ta, Chức Thất Lệnh sẽ coi trọng hơn. Ta nghĩ là, một khi Chức Thất Lệnh nhận được báo cáo sẽ lập tức phái người tới Tương Dương.”
Mọi người đều không ngờ Khương Lê sẽ nói như vậy, Diệp Như Phong không được tự nhiên hỏi: “Sao ngươi có thể bảo đại ca dùng danh nghĩa của phụ thân ngươi chứ?”
“Trên cung yến, ta và biểu ca đã cùng nhau nhận lễ do bệ hạ ban tặng, mọi người đều biết quan hệ giữa ta và Diệp biểu ca. Ta thấy phụ thân cũng rất thưởng thức Diệp biểu ca, nghĩ có lẽ lúc đồng liêu hỏi đến, phụ thân cũng sẽ không kiêng dè. Nếu người của Yến Kinh đều cho rằng Diệp biểu ca và phụ thân là người chung thuyền, không bằng để cho bọn họ hiểu lầm luôn đi. Có danh hiệu không cần, chẳng phải là uổng phí sao?”
Thái độ đương nhiên này của nàng, ngược lại khiến người khác sinh ra ảo giác, dường như người Khương Lê lợi dụng không phải phụ thân của mình, mà là người xa lạ vậy.
“Ngươi không sợ mang đến phiền toái cho cha ngươi à?” Diệp Như Phong hỏi: “Ngươi tự chủ trương, chờ tới khi trở lại Yến Kinh, cha ngươi cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
“Vậy thì sao?” Khương Lê hơi mỉm cười: “Ván đã đóng thuyền, ông ấy còn có thể giết ta à?”
Cái tư thái lợn chết không sợ nước sôi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng này, thực sự làm mọi người trong Diệp gia á khẩu không trả lời được.
Trong lòng Khương Lê lại rõ ràng, làm tất cả những việc này, ngoại trừ có ý định thầm giúp Diệp gia ra, nàng chính là muốn để Thành Vương và Khương gia cắt hết toàn bộ khả năng kết minh. Chính là muốn để Khương Nguyên Bách và Hữu tướng vết rách không thể chữa lành. Cứ như vậy, nàng mới có cơ hội thừa dịp.
Về phần sau khi trở lại Yến Kinh thành sẽ bị Khương Nguyên Bách giận chó đánh mèo như thế nào, đó chính là chuyện sau này phải suy xét. Vì để đối phó với Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung, nàng nguyện ý trả giá tất cả mọi thứ.
Cho dù là sinh mệnh của nàng.
Nếu sau lưng Đông Tri Dương thật sự có người, nàng xuất hiện có lẽ đã quấy rầy kế hoạch của ông ta, tất nhiên ông ta sẽ viết thư xin giúp đỡ, nhưng trước lúc đó, thư Khương Lê gửi cho Diệp Thế Kiệt đã được gửi ra ngoài. Trước khi Đông Tri Dương nhận được đối sách cụ thể, người của Chức Thất Lệnh đã tới Tương Dương rồi, mọi chuyện sẽ không do Đông Tri Dương quyết định nữa.
Trước sau khoảng thời gian này, vừa hay chính là cơ hội.
“Vậy nên yên tâm đi.” Khương Lê cười nói: “Ta nghĩ gần đây Đông Tri Dương sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, nhưng ngược lại những tấm gấm Cổ Hương thu hồi về cần phải bảo tồn thật tốt. Ta mặc gấm Cổ Hương trên người không có vấn đề, có thể thấy được vấn đề gấm Cổ Hương xảy ra là gần đây mới có, hoặc là nói chỉ Tương Dương mới có. Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không phải ngẫu nhiên, chờ người của Chức Thất Lệnh tới, có lẽ có thể điều tra rõ.”
Diệp Gia Nhi gật đầu: “Ta cũng nghĩ vậy.”
Chờ sau khi nói tiếp một số kế hoạch cho những ngày sau, người Diệp gia mới sôi nổi đi nghỉ ngơi. Khương Lê đi phía sau, Diệp Minh Dục ở phía trước, nàng gọi đối phương lại: “Minh Dục cữu cữu.”
Diệp Minh Dục dừng bước chân lại: “Làm sao vậy? A Lê.”
“Nói chuyện một chút đi.”
Diệp Minh Dục theo Khương Lê đi vào thư phòng của Diệp Minh Huy, Khương Lê để Đồng Nhi canh gác bên ngoài, nói: “Minh Dục cữu cữu vào nam ra bắc, hẳn là có chút bằng hữu nhỉ.”
Diệp Minh Dục nghe vậy, cười ha hả: “Không tồi, quả thật ta có rất nhiều bằng hữu.”
“Những người này hẳn đều là người sẽ vì giúp đỡ bằng hữu mà không tiếc cả mạng sống. Minh Dục cữu cữu, ta nghĩ có chuyện này, nhất định phải là chính cữu cữu, hoặc là bằng hữu của cữu tới làm.”
Diệp Minh Dục thấy sắc mặt Khương Lê nghiêm túc, không tự chủ mà thu hồi nụ cười, nói: “Chuyện gì vậy, A Lê cứ nói.”
“Người của Tương Dương thành đều biết, Đông Tri Dương sợ vợ, tuy người này tham lam vô độ, nhưng về chuyện nam nữ lại vô cùng sạch sẽ, đến cả hoa lâu cũng chưa từng bước vào nửa bước. Bởi vì nguyên nhân này nên phu nhân ông ta mới nguyện ý để người của nhà mẫu thân mình nâng đỡ ông ta, để ông ta ngồi lên cái ghế Tri phủ của Tương Dương.”
Nói đến chuyện nam nữ, đến cả Diệp Minh Dục đều không được tự nhiên, nhưng nhìn vẻ mặt thản nhiên của Khương Lê cứ như chuyện đang nói là chuyện vô cùng bình thường vậy. Trong lòng Diệp Minh Dục đành phải tìm lý do cho Khương Lê, dù sao Khương Lê cũng từng ngây người ở am ni cô tám năm, thanh tâm quả dục, hiểu được đạo lý sắc tức là không không tức là sắc, đối với chuyện nam nữ cực kỳ bình đạm, cũng là đương nhiên.
Đây có lẽ là thoát tục đi!
Nghĩ hơi xa xôi, Diệp Minh Dục lại nghe thấy Khương Lê nói: “Có điều sau lưng Đông Tri Dương lại không quy củ như bề ngoài, ông ta có một ngoại thất, sắp xếp ở biên thành cách Tương Dương thành không xa. Ông ta mua cho ngoại thất một tòa trạch viện, ngoại thất kia còn sinh cho ông ta một đứa con trai.”
“Gì cơ?” Diệp Minh Dục hoảng sợ.
Chuyện bí mật bậc này, trước nay ông ấy chưa từng nghe tới. Phải biết rằng Đông Tri Dương kia sợ vợ như sợ hổ, làm sao sẽ có lá gan lớn như vậy?
“Cữu cữu không cần ngạc nhiên.” Diệp Minh Dục ngạc nhiên như thế, ngược lại làm Khương Lê có hơi cạn lời, nàng nói: “Ngoại thất kia tuổi trẻ mỹ mạo, rất được Đông Tri Dương yêu thích. Hơn nữa phu nhân trong phủ chỉ sinh cho ông ta hai nữ nhi, Đông Tri Dương tâm tâm niệm niệm muốn nhi tử, ngoại thất lại sinh được nhi tử chỉ trong một lần, càng là đầu quả tim của Đông Tri Dương. Cứ cách một thời gian, ông ta sẽ đi thăm đôi mẫu tử này.”
Diệp Minh Dục kinh ngạc tới mức không ngậm được mồm: “Con, lời con nói là sự thật?”
“Cực kỳ chính xác.”
Phải biết rằng, lúc trước Tiết Chiêu nắm được nhược điểm này của Đông Tri Dương mới không để Đông Tri Dương tiếp tục làm khó xử Tiết Hoài Viễn. Khi đó Đông Tri Dương mới được ngoại thất nhi tử, hiện giờ tính lại, cũng đã qua năm sáu năm rồi. Khương Lê từng hỏi thăm, năm sáu năm qua, không có tin đồn Đông Tri Dương có ngoại thất bên ngoài bị truyền ra, có thể thấy được Đông Tri Dương che giấu rất tốt. Nàng còn cố ý nhờ người đi biên thành nhìn xem, quả nhiên đôi mẫu tử kia còn ở đó.
Với đôi mẫu tử này, Đông Tri Dương chung tình tới buồn cười.
“Cứ cho lời con nói là sự thật đi.” Diệp Minh Dục hỏi: “Làm sao con biết những việc này? A Lê, con tới Tương Dương còn không đến một tháng, những việc này, các đại ca ta đã ở Tương Dương vài chục năm mà trước nay chưa bao giờ nghe tới.”
Khương Lê nói ra bí mật, để người khác nghe xong chắc chắn sẽ chấn động, có lẽ còn cho rằng Khương Lê đang nói dối. Diệp Minh Dục không cho rằng Khương Lê nói dối, nhưng ông ấy nghĩ trăm lần cũng không hiểu nổi, Khương Lê không phải người Tương Dương sao lại biết rõ ràng chuyện của Đông Tri Dương đến thế. Không chỉ vậy, chuyện muội phu của Đông Tri Dương ở Yến Kinh thành làm Chung Quan Lệnh cũng biết. Diệp Minh Dục tin tưởng, Khương Nguyên Bách không thể nào chú ý tới một Tri phủ của Tương Dương được, những việc này tất nhiên không phải biết được từ Khương Nguyên Bách.
Nhưng sao mà Khương Lê biết được?
“Thị vệ con mang tới từ Yến Kinh.” Khương Lê cười cười: “Những thị vệ này cũng coi như là phụ thân chọn lựa kỹ càng cho con, con để một thị vệ đi Đông phủ thám thính, nói đến cũng khéo, Đông Tri Dương vừa hay đang phân phó người đưa bạc cho đôi mẫu tử kia. Con lập tức cho người theo sau, phát hiện quả nhiên không sai. Rồi biết được bí mật này.”
Đương nhiên nàng không thể nói với Diệp Minh Dục nàng biết được việc này là vì Tiết Chiêu, lời giải thích này cũng coi như hợp lý, ít nhất trừ chuyện này ra, Diệp Minh Dục cũng không thể biết được Khương Lê còn có nguồn thông tin nào khác, chỉ cho là trùng hợp thôi.
“Được rồi, A Lê, con nói cho ta chuyện ngoại thất của Đông Tri Dương là có mục đích gì?”
“Như chúng ta đã thấy, Đông Tri Dương vô cùng sủng ái đôi mẫu tử này, con nghi ngờ chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia lần này xảy ra chuyện có liên quan tới Đông Tri Dương, có lẽ sau lưng còn có người chỉ điểm. Để tránh xảy ra sai sót gì, con cần phải có điểm yếu của ông ta. Ít nhất ở trước khi Chức Thất Lệnh phái người tới Tương Dương thì ông ta không thể làm nên trò trống gì.”
Diệp Minh Dục nhìn nàng, không hiểu ý Khương Lê muốn truyền đạt là gì.
“Nếu Minh Dục cữu cữu là người trong giang hồ, đưa một đôi mẫu tử đi hẳn là không phải việc gì khó.” Khương Lê nói: “Ta hy vọng Minh Dục cữu cữu hoặc là bằng hữu của Minh Dục cữu cữu, đưa ngoại thất và nhi tử của Đông Tri Dương đi. Đông Tri Dương đột nhiên nhận được tin tức, toàn bộ tinh thần sẽ dùng để tìm kiếm đôi mẫu tử này, sẽ không còn tinh lực đi đối phó Diệp gia nữa, thời điểm quan trọng còn có thể dùng đôi mẫu tử này để uy hiếp...” Khương Lê cười nói: “Phải biết rằng Đông Tri Dương không dám để phu nhân của ông ta biết được sự tồn tại của đôi mẫu tử này, một khi chuyện này bại lộ, cái ghế Tri phủ Tương Dương của ông ta sẽ khó giữ được. Vì giữ kín bí mật này, Đông Tri Dương nhất định sẽ không tiếc làm tất cả giao dịch với cữu cữu, dù sao ông ta cũng là một người sợ vợ như sợ hổ.”
Bây giờ Diệp Minh Dục mới hiểu rõ ràng, Khương Lê là muốn ông ấy đi bắt ngoại thất và nhi tử của Đông Tri Dương, giấu bọn họ đi. Coi như đề phòng cũng tốt, để Đông Tri Dương phân tâm làm việc cũng được, Đông Tri Dương ném chuột sợ vỡ đồ, tất nhiên không dám làm gì Diệp gia.
Ông ấy nói: “A Lê, con muốn ta đi bắt cóc một đôi mẫu tử...”
Cho dù không phải là thê nhi, nhân sĩ giang hồ bọn họ khinh thường làm những việc ti tiện này, cũng không muốn bắt nạt nữ nhân và hài tử.
Khương Lê dường như có thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn ta, bình tĩnh nhìn Diệp Minh Dục, nói: “Minh Dục cữu cữu, lúc Đông Tri Dương đối phó với Diệp gia, lúc dân chúng kích động đánh phá Lệ Chính Đường, đâu nghĩ tới Diệp gia một nhà già bệnh ốm yếu. Không nói đến hiện giờ Diệp biểu ca còn ở Yến Kinh thành làm quan, cơ thể ngoại tổ mẫu cũng không tốt, nếu như biết được Diệp gia xảy ra chuyện, làm sao có thể bình yên?”
“Hơn nữa, con muốn cữu cữu mang đôi mẫu tử kia đi, cũng không cần phải làm gì hai người đó. Bọn họ có thể ăn ngon uống tốt, chẳng qua là chịu chút sợ hãi mà thôi. Chờ chuyện này xong xuôi lại đưa bọn họ trở về, bọn họ cũng không tổn thất gì.” Khương Lê cười nói: “Đã tới thời điểm sinh tử tồn vong rồi, Minh Dục cữu cữu cũng không thể lòng dạ đàn bà được.”
Một câu cuối cùng, tuy nàng nói với giọng rất ôn hòa nhưng dường như lại có cảm giác nghiêm khắc không tên.
Diệp Minh Dục nghe thấy mà rùng mình trong lòng, suy nghĩ kỹ càng, hơi hổ thẹn nói với Khương Lê: “Là ta nghĩ quá mức đơn giản, chuyện A Lê đã có thể nhìn ra được mà ta lại không nhìn ra, thật là phí phạm nhiều năm sống như vậy.” Ông ấy nghiêm mặt nói: “Việc này cứ giao cho ta, ngày mai ta sẽ tìm mấy vị bằng hữu đáng tin, đi tìm một nơi người khác không tìm thấy. Nếu Đông Tri Dương sợ vợ như hổ, thường ngày nhất định sẽ không trắng trợn táo bạo đi tìm đôi mẫu tử kia, đây đúng là cơ hội của chúng ta.”
Khương Lê gật đầu: “Sau khi chuyện thành công, chờ Đông Tri Dương nhận được tin tức thì đã chậm, có muốn tìm người, khó càng thêm khó.”
“Nhưng mà.” Diệp Minh Dục nói: “Con nói Đông Tri Dương có liên quan tới việc gấm Cổ Hương xảy ra chuyện lần này, sau lưng còn có người chỉ điểm, là sự thật sao?”
Diệp gia bọn họ mãi vẫn không tìm ra nguyên nhân gấm Cổ Hương xảy ra chuyện, càng đừng nói trách ngược lên người Đông Tri Dương. Nếu lời Khương Lê nói là thật, vậy thì việc này không phải chuyện nhỏ.
“Con cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi.” Khương Lê nói: “Cũng không có chứng cứ xác thực. Có điều, chỉ cần chờ Chức Thất Lệnh tới Tương Dương, mọi chuyện sẽ tra ra manh mối mà thôi.” Khương Lê cười nhạt: “Con nghĩ kể cả lá gan của Đông Tri Dương có lớn bằng trời thì cũng không dám ngang nhiên phái người ngầm động tay động chân dưới mí mắt Chức Thất Lệnh đâu. Huống chi, có ngoại thất và nhi tử ông ta yêu chiều nhất làm con tin, Đông Tri phủ hẳn sẽ cân nhắc tới lợi và hại.”
Kể cả trong Yến Kinh thật sự có quan lớn có thể che chở cho Đông Tri Dương, vị quan lớn kia đúng lúc lại là Hữu tướng quyền lực ngập trời, Khương Lê phỏng đoán, Hữu tướng yêu quý thanh danh, tuyệt đối sẽ không tiết lộ danh hào của mình ra ngoài, miễn cho sau khi xảy ra chuyện sẽ liên lụy bản thân. Đông Tri Dương không biết chỗ dựa sau lưng chắc chắn đến mức nào nên ông ta sẽ không có gan lớn đến thế.
Hơn nữa nhi tử và ngoại thất của Đông Tri Dương không rõ tung tích, Đông Tri Dương tất nhiên sẽ thấy kiêng kị. Ông ta sẽ hiểu ra nước xa không cứu được lửa gần, ông ta sẽ làm kẻ thức thời là trang tuấn kiệt trước.