Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trước cửa Lệ Chính Đường, Khương Lê đứng ung dung.
Những lời “đích nữ của Khương Nguyên Phụ” vừa nói ra, đám người yên lặng trong thoáng chốc.
Dù sao Tương Dương cũng không phải Yến Kinh, người ở Tương Dương xa xôi nghe thấy có người làm quan ở Yến Kinh thành đã rất là ngưỡng mộ, chớ đừng nói chi là là văn nhân đứng đầu Nguyên Phụ. Lúc này mọi người mới nhớ tới, lúc trước tiểu nữ nhi Diệp Trân Trân của Diệp gia, không phải cũng gả cho Khương Nguyên Bách hiện giờ đang làm Thủ phụ sao. Chỉ là sau đó Diệp Trân Trân chết, mười mấy năm qua Diệp gia và Khương gia cũng không thấy lui tới gì, nên người Tương Dương dần dần cũng vứt chuyện này ra sau đầu.
Trước mắt Khương Lê chủ động nhắc tới thân phận của mình, lại nghĩ đến tiếng “biểu muội” lúc trước Diệp Gia Nhi gọi Khương Lê, lại nhìn ăn mặc, khí chất và cách ăn nói của Khương Lê cũng không giống như là cô nương của gia đình bình thường, dân chúng đến gây chuyện đã tin bảy phần.
“Dù ngươi có là tiểu thư của Khương gia thì cũng không thể ỷ thế hiếp người được!” Trong đám người có một nam tử gầy mặt dài nói, nói xong câu đó, gã ta tránh sau lưng một tráng hán đứng trước, dường như muốn che giấu khuôn mặt của mình vậy.
“Đúng vậy, sao có thể ỷ thế hiếp người chứ!”
“Khương gia đây là muốn giữ gìn quan hệ thông gia với Diệp gia, quan thương cấu kết, cùng một giuộc cả!”
Một câu nói của tên gầy mặt dài đã lập tức làm đám người tức giận. Diệp Gia Nhi lo lắng nhìn sang Khương Lê, Diệp gia xảy ra chuyện thì cũng thôi, nhưng mọi người lại cột Diệp gia và Khương gia vào nhau, hắt xô nước bẩn lên Khương gia, Khương Nguyên Bách chính là người làm quan lớn ở Yến Kinh, nếu như đưa tới phiền toái, vậy biết phải làm thế nào cho phải đây.
Diệp Như Phong cũng nhíu mày.
Khương Lê không nhúc nhích, chỉ mỉm cười đứng nguyên tại chỗ, vừa không tức muốn hộc máu lập tức phản bác, cũng không hoảng sợ thất thố xem như cam chịu. Nụ cười của nàng bình thản như nước, ánh mắt dịu dàng, nhưng phảng phất có uy nghiêm không nhìn thấy, làm cho người ta đối diện hai mắt của nàng đều không tự chủ được mà an tĩnh lại.
Đám người dần dần yên tĩnh lại.
Lúc này Khương Lê mới mở miệng, nàng nói: “Khương gia chúng ta đối với nữ nhi nhà mình còn không nương tay, phụ thân ta là người công chính liêm minh nhất, lấy đâu ra bao che như các vị vừa nói?”
Lúc này mọi người mới nhớ tới, vị thiên kim tiểu thư này nhiều năm trước không phải là bởi vì sát mẫu giết đệ mà bị đưa tới am ni cô đó sao, nói như vậy, Khương Nguyên Bách thật sự không phải một người sẽ bao che cho người thân.
Chỉ là nàng ta tự mình nhắc cho người khác nghĩ tới chuyện ác của mình như vậy, thật sự ổn chứ?
Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong liếc nhau, trong mắt hai người đều có vẻ thắc mắc.
Khương Lê không ngại người khác đối xử với mình như thế nào, nàng chỉ hỏi: “Xin hỏi mọi người, chuyện gấm Cổ Hương có vấn đề là biết được từ nơi nào vậy?”
“Thợ may đều nói vậy!” Một phụ nhân đằng trước trả lời rằng: “Trước mắt người Tương Dương đều đã biết, Đông Tri phủ đã mang lão gia của Diệp gia về nha môn thẩm án rồi!”
Thẩm án?
Khương Lê cười lạnh trong lòng, hóa ra là có chủ ý này. Trong lòng càng thông suốt thì vẻ tươi cười trên mặt nàng lại càng tha thiết chân thành, chỉ nói: “Ngược lại ta không biết, chuyện dệt may từ khi nào lại đến lượt nha môn quản đấy.”
Lời này không đầu không đuôi, có người hỏi: “Lời này của ngươi là có ý gì?”
Khương Lê mỉm cười lên tiếng: “Quan lớn nhất trong Tương Dương thành có lẽ chính là vị Tri phủ đại nhân Đông Tri Dương này đúng không. Ta thấy, Đông Tri Dương làm quan cũng quá quyền lực rồi, đến cả cái gì nên quản và cái gì không nên quản cũng đã quên hết.”
Nàng gọi thẳng tên húy của Đông Tri Dương, bá tánh xung quanh đều ngạc nhiên một chút, không nghĩ tới nữ hài tử này vậy mà lại lớn gan cuồng vọng như thế. Nhưng nghĩ kỹ lại, cho dù nàng có gọi thẳng tên ngay trước mặt Đông Tri Dương cũng không có gì không dám, dù sao thì sau lưng nàng cũng có một lão phụ thân Nguyên Phụ làm chỗ dựa.
“Người đã chết Đông Tri Dương quản không sai, nhưng ta chưa từng nghe chuyện dệt may xảy ra vấn đề còn cần Tri phủ là hắn ta tới quản. Nếu tất cả đều ở Tương Dương thì thôi, gấm Cổ Hương của Diệp gia không chỉ bán cho người Tương Dương, mà ở Yến Kinh cũng có rất nhiều quan to quý nhân mặc. Theo như lời các ngươi nói, mặc gấm Cổ Hương gây chết người cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên, ta nghĩ không chỉ gấm Cổ Hương Tương Dương có vấn đề, mà gấm Cổ Hương ở nơi khác cũng có vấn đề.”
“Vậy nếu các tiểu thư thái thái ở Yến Kinh cũng bị gấm Cổ Hương làm hại, gây ra sóng to gió lớn. Chuyện lớn như vậy, liên quan đến sống chết của toàn bộ bá tánh Bắc Yên, thế mà chỉ nắm giữ trong tay một Đông Tri Dương nho nhỏ, ta thấy hắn ta cũng to gan thật đấy!”
Một câu cuối cùng, giọng nói nhấn mạnh, cực kỳ nghiêm nghị, khiến lòng người nghe không khỏi rùng mình.
A Thuận vừa nghe, quả thực muốn vỗ bàn tán dương vị biểu tiểu thư này. Vốn là phiền toái của Diệp gia, lại bị dăm ba câu nói của Khương Nhị tiểu thư biến thành một chuyện tốt, mà Khương Lê càng tuyệt hơn chính là đánh ngược lại Đông Tri Dương một vố, lúc này mắng Đông Tri Dương giống như mắng chó vậy, làm hắn ta sảng khoái vô cùng.
A Thuận và Diệp Minh Dục đều giống như người giang hồ, không quen nhìn dáng vẻ quan liêu hay ra vẻ của Đông Tri Dương, nhưng Diệp gia vẫn không thể đắc tội Đông Tri Dương được, ai bảo người ta là quan lớn nhất của Tương Dương chứ? Nhưng Khương Lê thì dám nói, dám mắng, dám áp chế!
Cũng không biết khi những lời này truyền tới tai Đông Tri Dương, ông ta sẽ có cảm nhận gì.
Khương Lê vừa nói xong lời này, quả nhiên khiến không ít người chấn động. Một người cẩn thận hỏi: “Khương Nhị tiểu thư, việc này không nên để Đông Tri phủ quản, vậy nên để ai quản đây?”
“Đương nhiên là do Chức Thất Lệnh ở Yến Kinh quản lý rồi, tất cả vấn đề dệt may của cả quốc gia đều do Chức Thất Lệnh quản. Theo như lời các ngươi nói, gấm Cổ Hương của Diệp gia có vấn đề, nên viết rõ vấn đề đó ra, để Tri phủ nộp lên Chức Thất Lệnh của Yến Kinh, Chức Thất Lệnh sẽ phái quan viên tới Tương Dương điều tra rõ việc này.” Khương Lê nói: “Đông Tri Dương thì làm ngược, trực tiếp bắt người về thẩm án, không hề đề cập hay báo cáo vấn đề này lên Chức Thất Lệnh, hắn ta đang muốn làm gì đây? Ta thấy, hắn ta mới là người muốn bao che cho Diệp gia mới đúng!”
Lục Cơ đối diện thấy xem thế là đủ rồi, chỉ nói: “Bản lĩnh đổi trắng thay đen của vị Khương Nhị tiểu thư này thật đúng là khiến người ta kinh ngạc!”
“Đâu chỉ đổi trắng thay đen, ngươi xem thủ pháp ỷ thế hiếp người của nàng ấy đi, dùng cũng rất thuần thục đấy.” Cơ Hành nói.
Khương Lê nói xong lời này, bỗng đám người có hơi mờ mịt, chợt bừng tỉnh ra. Bọn họ đều là bá tánh, cho dù có làm quan thì cũng chỉ là chức quan hạt mè đậu xanh, nào biết những chức quan này kia trên Yến Kinh quản cái gì. Chuyện dệt may này lại càng không biết rõ, Khương Lê nói đâu ra đấy, thoạt nhìn cũng không giống nói láo.
Có người hỏi: “Khương Nhị tiểu thư, Chức Thất Lệnh thật sự có thể quản những việc này sao?”
“Đất đai dưới chân ngươi, là đất đai của Bắc Yến. Những bá tánh này, đều là con dân của thiên tử. Quan viên là người làm việc vì dân, Chức Thất Lệnh tồn tại vốn chính là để giải quyết những vấn đề xuất hiện trong chuyện dệt may này, đương nhiên sẽ làm việc. Chỉ là hiện tại Đông Tri Dương rất kỳ quái, không những không báo cáo việc này còn muốn tự mình giải quyết, chuyện lớn như vậy, ông ta giải quyết nổi sao?” Trong giọng nói của Khương Lê mang theo một tia khinh thường chính đáng.
“Vì sao Đông Tri phủ lại không báo cáo việc này thế?”
“Chuyện đó thì không rõ lắm.” Khương Lê có ý ám chỉ: “Có lẽ Đông Tri phủ làm quan ở Tương Dương lâu rồi, ngay cả chức quan lệnh cơ bản cũng không rõ ràng lắm, lòng mang thiên hạ, cái gì cũng muốn tự mình làm.” Khương Lê cười vô cùng chân thành: “Một vị quan tốt như vậy, chờ ta về Yến Kinh, nhất định phải nói cho phụ thân, để ông ấy biết còn có một người như vậy, làm Tri phủ ở Tương Dương thật sự là đại tài tiểu dụng.”
Đám người lập tức cười vang lên.
Ai cũng có thể nghe ra sự châm chọc trong lời nói của Khương Lê, kẻ ngốc đều biết, vị Đông tri phủ này chỉ sợ sẽ xui xẻo. Khương Nhị tiểu thư thoạt nhìn cũng không phải là người dễ chọc, nếu nàng nói việc này cho Khương Nguyên Bách, đương nhiên Khương Nguyên Bách có thể hiểu được chuyện Đông Tri Dương vượt quyền.
“Đông Tri phủ lo nước lo dân, muốn tự mình thẩm án, chúng ta không thể làm hắn ta mệt được.” Khương Lê trêu ghẹo: “Ta đã viết việc này vào thư về Tương Dương rồi, sau khi phụ thân ta nhận được thư, sẽ tự mình tìm Chức Thất Lệnh nói rõ, có lẽ không lâu sau, người của Chức Thất Lệnh sẽ tới Tương Dương.”
“Thật sao?”
“Ta lấy thân phận tiểu thư của Khương gia thề với mọi người.” Khương Lê cười cười.
Mi mắt nàng cong cong, cười như vậy, trông như hoa nở xuân về, làm không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi bất tri bất giác trở nên nhẹ nhàng.
“Ta nghĩ lần này các vị tới không phải vì phá hủy Lệ Chính Đường, mà là để chuyện này có cách giải quyết. Mọi việc làm theo quy củ, nếu là sai lầm của Diệp gia, đương nhiên Diệp gia phải nhận tội, nhưng trước khi Chức Thất Lệnh tới, Diệp gia cũng không cần phải gánh vác trách nhiệm vì có thể có tội. Hôm nay các vị tới đây, sắc trời cũng không còn sớm nữa, đã vất vả lắm rồi, chuyện chúng ta có thể làm sẽ cố gắng làm được.”
“Đồng Nhi.” Nàng dặn dò nha hoàn: “Đưa những ngân phiếu kia ra đây.”
Khương Lê nói: “Vẫn mong các vị giúp ta việc này, các ngươi từng mua gấm Cổ Hương, vì lưu giữ chứng cứ, ta hy vọng có thể thu hồi. Đương nhiên, lúc thu hồi cũng sẽ bồi thường ngân lượng cho mọi người, ngoại trừ giá mua ban đầu của gấm Cổ Hương ra thì cũng có một ít bồi thường kèm theo. Việc này chúng ta đều cố gắng hết sức, mong có một kết cục viên mãn. Có điều kính xin các vị cho Diệp gia thêm một chút thời gian, xin hãy tin tưởng Diệp gia, dù sao suốt mấy chục năm qua, Diệp gia cũng chưa từng xảy ra vấn đề gì.”
Nàng nói: “Lấy tình nghĩa trong quá khứ, trước mắt thỉnh cầu chư vị hãy tin tưởng, không tính là quá đáng chứ?”
Nàng nói rất nghiêm túc.
Nữ hài tử nghiêm túc rất xinh đẹp, mà nàng đưa ra biện pháp giải quyết cũng rất xinh đẹp, bạc càng xinh đẹp. Nói cho cùng, hôm nay những người này đến, mục đích cũng chỉ đơn giản là cầu tài. Nếu thật sự có vấn đề, Diệp gia lại không phải đại phu, cũng không thể làm phát ban trên người bọn họ chuyển biến tốt đẹp được, nhiều nhất cũng chỉ là lấy được bạc tìm đại phu chữa bệnh thôi.
Khương Lê vừa đấm vừa xoa, những người này cũng không thể đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ, quan trọng nhất là đối mặt với nữ nhi của Thủ phụ, bọn họ cũng không thể làm gì được.
Hơn nữa Khương Lê đổ lỗi cho Đông Tri Dương, nếu Đông Tri Dương sớm báo cáo cho Chức Thất Lệnh, vấn đề của Diệp gia đã sớm được giải quyết rồi, sao còn có thể kéo dài tới bây giờ.
Có người lập tức nói: “Vậy cứ như vậy đi. Khương Nhị tiểu thư, nhất định phải cho người của Chức Thất Lệnh đến Tương Dương sớm một chút đấy.”
“Đúng vậy, không kéo dài được nữa.”
Khương Lê nói: “Các vị yên tâm giao gấm Cổ Hương mọi người từng mặc cho chúng ta, những thứ này cũng phải giao cho Chức Thất Lệnh. Ta sợ không giao cho Chức Thất Lệnh, Đông Tri phủ lại muốn tự tay làm lấy.”
Các bá tánh cười ha ha, bây giờ làm gì còn chút đối nghịch nào như lúc trước, sôi nổi sảng khoái đi tìm gấm Cổ Hương từng mặc đưa cho Khương Lê.
Khương Lê đưa mắt ra hiệu với Diệp Gia Nhi, Diệp Gia Nhi lập tức dặn dò bọn hạ nhân đi chuẩn bị ngân lượng và nhân công, trong lòng cũng thở phào một hơi. Có thể sử dụng bạc để giải quyết sự đều không phải chuyện lớn, coi như là phá của miễn tai. Nếu hôm nay không phải nhờ có Khương Lê khống chế cục diện, còn không biết sẽ xảy ra bao nhiêu rối loạn.
Lúc Diệp Minh Huy gần đi cố ý dặn dò Lệ Chính Đường giao cho tỷ đệ các nàng, nếu khi Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên trở lại Khương gia, thứ nhìn thấy chính là một Lệ Chính Đường hỗn độn, thì nàng ấy và Diệp Như Phong sẽ không còn mặt mũi gặp người ta nữa.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Gia Nhi thấy vô cùng cảm kích Khương Lê.
Diệp Như Phong nhìn Khương Lê với vẻ mặt phức tạp, từ nhỏ đã biết Khương Lê nói những lời không tốt đẹp với Diệp gia, lại đã biết việc xấu xa “sát mẫu thí đệ” của nàng nên Diệp Như Phong lại càng thêm chán ghét Khương Lê, không muốn làm bằng hữu với với nàng. Không ngờ hôm nay lại là Khương Lê giải vây cho Diệp gia. Tuy nàng lấy danh hào của Khương Nguyên Bách ra, cũng coi như ỷ thế hiếp người, nhưng sự bình tĩnh và thong dong của nàng lại là điều mà bản thân hắn ta không có.
Người này... Thật là khiến người ta không thể nào thích nổi, cũng không thể hận nổi. Trong lòng Diệp Như Phong rối rắm.
Trên quán trà đối diện, Cơ Hành nhìn ngoài cửa sổ, hỏi: “Vở kịch này thế nào?”
Lục Cơ vỗ tay “bộp, bộp, bộp”, nói: “Hôm nay ta mới biết được, một tiểu cô nương mười lăm tuổi có thể có năng lực lớn như vậy, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ta chỉ nghĩ đấy là truyền thuyết người khác bịa đặt thôi.”
“Đúng vậy.” Cơ Hành nhẹ nhàng phun ra một hơi: “Mười lăm tuổi, đã có thể một mình diễn chính vở tuồng rồi.”
“Lần này nàng ấy ứng đối rất tốt, cũng không sợ Khương Thủ Phụ trong Kinh Thành biết được việc này trách cứ nàng ấy.” Lục Cơ nói: “Khương Nguyên Bách chính là một con cáo già, vô cùng xảo quyệt, phiền toái như vậy tránh né còn không kịp, không ngờ nữ nhi là nàng ấy lại vui vẻ dùng quyền.”
“Ngươi không phát hiện sao?” Cơ Hành dùng cây quạt chạm cửa sổ: “Nàng ấy chính là cố ý đưa Khương Nguyên Bách ra.”
“Hả? Bởi vì Khương Nguyên Bách là Thủ phụ, Đông Tri Dương sẽ kiêng kị sao? Sau lưng Đông Tri Dương chính là Lý gia...”
“Vậy là đúng rồi.” Cơ Hành nghiền ngẫm cười: “Khương Nhị tiểu thư chính là muốn Khương gia và Lý gia đối đầu, mâu thuẫn trở nên gay gắt, không thể hòa giải.”
Lục Cơ ngẩn ra: “Vì sao chứ?”
“Vậy xem nàng ấy có ý đồ gì.”
Đang nói, Lục Cơ đột nhiên “Ôi chao” một tiếng.
Cách đường phố không xa, nữ hài tử đứng ở dưới mái hiên, ánh mắt chuẩn xác nhìn xuyên qua đám người, dừng trên cửa sổ của phường trà này.
“Bị phát hiện.” Cơ Hành mỉm cười lắc lắc cây quạt: “Không xong rồi.”
Khương Lê đang mang theo Đồng Nhi đi ra ngoài.
Khó khăn lắm mới tạm thời giải quyết được phiền toái của Lệ Chính Đường, Khương Lê muốn phân phó thị vệ đi hỏi thăm một chút tin tức của Diệp Minh Dục bên kia. Đông Tri Dương này thoạt nhìn thì không gì phải sợ hãi, tốt xấu gì nàng cũng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, cho dù nể mặt Khương Nguyên Bách, Đông Tri Dương cũng sẽ khách khí vài phần.
Ai biết được vừa đi ra Lệ Chính Đường, Khương Lê đã cảm giác được có ánh mắt đang nhìn chăm chú vào mình, theo trực giác ngẩng đầu lên xem, lại thấy được một bộ y phục đỏ quen thuộc và cây quạt xếp tơ vàng nhẹ nhàng phe phẩy kia.
Cơ Hành?
Sao hắn lại ở đây?
Trong lòng Khương Lê giật mình, theo bản năng đã nghĩ không phải Cơ Hành đi theo mình đến Tương Dương đấy chứ? Nhưng hẳn là sẽ không, không nói đến lần này nàng về Tương Dương với danh nghĩa là để thăm Diệp lão phu nhân, cho dù hành vi của nàng có gì đó đáng ngờ thì đường đường là Túc Quốc Công cũng không đến mức mỗi ngày đều nhìn chằm chằm vào nàng chứ. Vị Túc Quốc Công này sâu không lường được, là một người làm chuyện lớn, sẽ không nhàm chán như vậy.
Chẳng qua...Khương Lê liếc mắt nhìn lên cửa sổ nhỏ trên quán trà kia, từ phía trước cửa sổ nhìn lại sẽ thu hết toàn bộ Lệ Chính Đường vào đáy mắt.
Vị Túc Quốc Công này thích xem kịch nhất, nói vậy thì từ đầu tới cuối hắn chưa hề bỏ lỡ vở kịch này chút nào, hoặc là nói trước khi Khương Lê đến hắn cũng đã tới trước, hắn đã sớm biết Lệ Chính Đường xảy ra vấn đề như vậy, cố ý đến xem náo nhiệt.
Thật là đáng ghét.
Khương Lê hít vào một hơi thật sâu, bất kể mục đích của vị Túc Quốc Công này là gì, nàng cũng cần phải đi lên gặp đối phương một lần. Thăm dò xem rốt cuộc đối phương tới để làm gì, nếu không liên quan tới nhau thì đương nhiên hắn có thể xem kịch, không nhúng tay là được. Nếu như có điều xung đột... Nàng sẽ cân nhắc, nhìn xem làm thế nào.
Khương Lê dặn dò Đồng Nhi và Bạch Tuyết vài câu, một mình đi tới quán trà.
“Tới rồi.” Lục Cơ vuốt râu: “Đại nhân, không giấu gì ngài, bây giờ ta còn có hơi sợ vị Khương Nhị tiểu thư này đấy.”
“Sợ cái gì.” Cơ Hành thưởng thức quạt xếp: “Chỉ là tiểu cô nương mà thôi.”
“Khương Nhị tiểu thư không phải tiểu cô nương bình thường.” Lục Cơ cũng cười: “Vừa đấm vừa xoa, cái vẻ quan trường kia, nàng làm thuận tay vô cùng. Học hết toàn bộ tác phong của Khương Nguyên Bách, chỉ là ta không rõ, không phải nàng ở am ni cô ngây người tám năm sao, thời gian tám năm không ở bên cạnh Khương Nguyên Bách, sao lại hiểu rõ quy tắc quan trường đến vậy. Cứ như là Khương Nguyên Bách cầm tay chỉ dạy nàng vậy, chẳng lẽ chỉ cần là cốt nhục thân sinh đều sẽ kế thừa điểm này sao?”
Cơ Hành liếc mắt nhìn ông ta: “Đó cũng không phải là sự lợi hại mà người bình thường có thể kế thừa.”
Trong mắt người ngoài, thủ đoạn của Khương Lê nhìn qua thật sự không thể tưởng tượng. Có điều tuy rằng nàng không đi theo bên cạnh Khương Nguyên Bách tám năm, lại rõ ràng chính xác đi theo bên cạnh Tiết Hoài Viễn hơn mười năm. Tiết Hoài Viễn là thanh quan, quan tốt, nhưng Đồng Hương cũng không phải không có quan xấu a dua nịnh nọt, vuốt mông ngựa. Thuật quan trường mà Tiết Phương Phỉ và Tiết Chiêu từng xem, so với người bình thường thì nhiều hơn, hơn nữa bởi vì chức quan không lớn nên cảm thụ càng sâu sắc.
Hai người đang nói thì thấy tiểu đồng dẫn đường ở bên ngoài gõ cửa, Khương Lê đi vào.
Khương Lê vừa vào cửa đã gặp Cơ Hành và văn sĩ áo xanh lần trước ở Kim Mãn Đường.
“Thật trùng hợp.” Cơ Hành làm bộ làm tịch mở miệng: “Gặp được Khương Nhị tiểu thư ở đây.”
Lấy cách Cơ Hành ở các nơi trong hoàng cung đều cắm tai mắt mà nói, chỉ sợ ngày đầu tiên đến Tương Dương cũng đã thăm dò được động tĩnh của Tương Dương. Nhất cử nhất động của mình, đều ở trước mắt vị mỹ nhân rắn rết này.
Có điều đối phương muốn diễn trò, nàng cũng chỉ đành giả bộ không biết mà ra vẻ theo, cười nói: “Ta cũng rất bất ngờ đó, lại gặp được Quốc công gia ở nơi này.” Nàng thắc mắc hỏi: “Không biết Quốc công gia tới Tương Dương là vì chuyện gì vậy?”
Cơ Hành cười khanh khách nhìn nàng, sau một lúc lâu phun ra hai chữ: “Công chuyện.”
Cái gì cũng chưa nói, nhưng cũng giống như cái gì đều đã nói, ít nhất không phải đến vì nàng. Cơ Hành người này có một đặc điểm, hắn không nói thật, lời hắn nói tựa như đôi mắt mê người kia của hắn, không có mấy phần thật lòng. Nhưng hắn cũng không nói dối, nhiều nhất không nói là được.
Trong lòng Khương Lê thở phào, nàng cũng không hy vọng vị Quốc công gia này đặt lực chú ý lên trên người nàng, chuyện nàng phải làm không thể để người ngoài biết được, cũng không hy vọng bị người ngoài biết. Đặc biệt là vị Quốc công gia này, có lẽ có không ít quan hệ với Thành Vương, huynh muội Thành Vương là kẻ thù của nàng, nàng tuyệt đối không làm bạn với kẻ thù.
Chỉ có thể kiên nhẫn giao tiếp.
“Hình như Diệp gia gặp phiền toái.” Cơ Hành nhìn về phía Lệ Chính Đường ngoài cửa sổ cách đó không xa: “Nếu không phải bởi vì có ngươi, Lệ Chính Đường đã hóa thành phế tích rồi.”
Hắn nói tới nói lui, trong giọng nói còn mang theo một chút thái độ tiếc nuối. Khương Lê nhịn không được, buột miệng thốt ra: “Sao Quốc công gia lại giống như rất hy vọng Lệ Chính Đường biến thành phế tích vậy?”
“Không có cách nào.” Cơ Hành rất hao tổn tâm trí trả lời: “Ta thích xem kịch.”
Lời này thật là khiến người ta không thể không tức giận, Khương Lê ngoài cười nhưng trong không cười trả lời: “Quốc công gia thật là có hứng thú, chuyện gì cũng có thể xem thành kịch được.”
“Nhưng đặc sắc như Nhị tiểu thư thì hiếm như lông phượng sừng lân vậy.” Cơ Hành nghiêm trang trả lời.
“Ta cũng giống Quốc công gia.” Khương Lê cười nghiến răng: “Không làm con hát.”
“Vậy thì thật đáng tiếc.” Cơ Hành tiếc hận: “Ta còn nghĩ lần này ở Tương Dương gặp được ngươi, lại có trò hay để xem.”
“Cái gì?” Khương Lê nhìn về phía hắn.
Con ngươi xinh đẹp của hắn quang hoa lưu động, dụ người ta té ngã trầm mê giống như lốc xoáy, cười như không cười nói: “Có một dự cảm, Khương Nhị tiểu thư sẽ diễn không ít trò hay ở Tương Dương.”
“Không phải Quốc công gia tới nơi này làm công chuyện sao?” Khương Lê cười đáp: “Sao có thể mê muội mất cả ý chí được chứ?”
“Diễn quá xuất sắc, không nỡ bỏ lỡ.” Hắn nhìn chằm chằm Khương Lê, đôi mắt chớp cũng không chớp nói, giữa đôi môi đều toát ra vẻ khiêu khích.
Trong lòng Khương Lê đang mắng to Cơ Hành không biết xấu hổ, hiện giờ Cơ Hành đã hai mươi mấy tuổi, nhưng Khương Nhị tiểu thư chỉ là một tiểu cô nương ngây ngô, vậy mà hắn cũng có thể không chút để ý lấy sắc đẹp mê hoặc người ta.
Lúc trước Tiết Phương Phỉ xảy ra chuyện, mỗi người trong Yến Kinh đều mắng Tiết Phương Phỉ cậy sắc mà phóng đãng, nhưng sao lại không có ai trách cứ Cơ Hành, cậy sắc mà hành hung!
Khương Lê nhìn chằm chằm Cơ Hành trong chốc lát, đột nhiên nói: “Quốc công gia nghe được rồi chứ, ta vừa mới mắng Đông Tri Dương ở cửa Lệ Chính Đường.”
“Nghe được.” Cơ Hành gật đầu.
“Quốc công gia cho rằng, ta mắng có đúng không?”
Khương Lê muốn moi ra thái độ của Cơ Hành, trước mắt Khương Lê suy đoán Đông Tri Dương là bị Lý gia sai sử, Cơ Hành lại quen biết tiểu thiếu gia Lý Liêm của Lý gia, Khương Lê muốn biết, có phải Cơ Hành biết việc này có liên quan tới Lý gia hay không, hắn ở Tương Dương, có thể sẽ nhúng tay vào việc này không. Nếu Cơ Hành nhúng tay, vậy chuyện này sẽ khó làm hơn nhiều.
“Khương Nhị tiểu thư bảo ta xem kịch không nói.” Cơ Hành lại cười nói: “Ta không biết.”
Người này mềm cứng không ăn, một giọt nước cũng không lọt, thật khiến người ta nhụt chí.
Khương Lê nói: “Nếu Quốc công gia có thể chỉ luôn xem kịch mà không nói gì thì tốt rồi.”
Cơ Hành chỉ cười không nói.
Khương Lê tự mình nói: “Đông Tri Dương có một muội phu là Chung Quan Lệnh, Chung Quan Lệnh là người của tiểu nhi tử Lý Liêm nhà Hữu tướng, hơn nữa, vị Đông Tri Dương này còn là người của Hữu tướng. Thật đúng là không dám xem thường.”
Tay Cơ Hành cầm quạt hơi khựng lại, ánh mắt nhìn Khương Lê mang theo vài phần suy nghĩ sâu xa.
Lục Cơ lại càng hoảng sợ, ngay cả cái này mà Khương Lê cũng biết? Chút chuyện quanh co này, cho dù là phụ thân Khương Lê Khương Nguyên Bách cũng chưa chắc đã nhớ hết, Khương Lê không thể biết trước những chuyện này được, cũng không thể đi điều tra Khương Nguyên Bách mới có quan viên nào, làm sao nàng biết được?
Cơ Hành: “Xem ra Nhị tiểu thư rõ như lòng bàn tay mấy chuyện này nhỉ.”
“Bởi vì phụ thân ta là Thủ phụ mà.” Khương Lê nhẹ giọng nói: “Khương gia chúng ta gây thù chuốc oán không ít, không cẩn thận một chút đã mắc mưu người khác. Hữu tướng Lý gia và phụ thân ta chính là đối thủ một mất một còn, binh mã của đối thủ một mất một còn có người nào cũng phải nhớ cho kỹ, nếu không không biết rõ rồi bị tiểu tốt tính kế, có thể xem là tai họa.”
Cơ Hành cười: “Có Khương Nhị tiểu thư ở đây, ta thấy Khương gia sẽ không bị tính kế đâu, còn có thể kéo dài trăm năm.”
“Quốc công gia nói đùa rồi.” Khương Lê nói: “Thế lực sau lưng Hữu tướng cũng không nhỏ, chúng ta nào dám lấy trứng chọi đá chứ.”
Trên mặt nàng mang theo chút linh động giảo hoạt, tuy giọng điệu ôn hòa lễ độ nhưng từng bước đều là thăm dò. Cùng Cơ Hành đánh nhau nhưng không hề rơi vào thế hạ phong. Lục Cơ hơi giật mình, nếu như giờ phút này người ngồi ở đây là một người trung niên, hoặc là thanh niên, ông ta cũng sẽ không ngạc nhiên như thế. Nhưng hết lần này tới lần khác là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, còn là một tiểu thư khuê các.
Nàng rất thông minh, có thủ đoạn, nói chuyện lời lẽ chính đáng, lại có tính xảo quyệt của chốn quan trường. Nói nghĩa khí, xảo trá, cũng không sợ Cơ Hành.
Thật sự là một tiểu cô nương đặc biệt, không hề giống Khương Nguyên Bách một chút nào.
“Ồ?” Cơ Hành nhướng mày: “Vừa rồi lúc ngươi trách cứ Đông Tri Dương ở ngoài cửa, có thấy sợ hãi chút nào đâu.”
Khương Lê cười xinh đẹp: “Đó là vì bá tánh mà, vì bá tánh, đừng nói là Đông Tri Dương, cho dù là Hữu tướng Lý Trọng Nam tới ta cũng không sợ.”
Lục Cơ thiếu chút nữa vỗ bàn tán thưởng!
Bàn về miệng lưỡi nhà quan, ông ta tự nhận kiến thức không ít, nhưng tiểu cô nương này, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, mặt không đỏ tim không đập, dáng vẻ thẳng thắn lỗi lạc, lại làm cho người ta không nói được gì để đối phó.
Cơ Hành cũng không nói nên lời.
Không biết qua bao lâu, hắn phụt cười, không chỉ là giễu cợt mà còn là thật sự cảm thấy lời Khương Lê nói rất buồn cười, hắn nói: “Nhị tiểu thư thật khiến người ta bội phục.”
“Có điều lần này ít nhiều sẽ bị Hữu tướng giận chó đánh mèo.” Khương Lê thở dài một tiếng: “Cũng là chuyện không thể tránh được.”
“Hữu tướng sẽ không giận chó đánh mèo với ngươi.” Cơ Hành cười: “Vì bá tánh.”
Khương Lê nói: “Vậy là tốt nhất.” Nàng đứng lên, vỗ vỗ bụi đất bởi vì bá tánh đến gây sự ở Lệ Chính Đường mà dính lên trên tay áo mới nãy chưa kịp phủi đi…nói với Cơ Hành: “Vừa rồi nhìn thấy Quốc công gia ở đây, nên mới cố ý đi lên hỏi thăm một tiếng. Hiện giờ đã tiếp đón xong, biểu tỷ biểu ca còn đang vội, ta phải đi hỗ trợ, không cùng Quốc công gia nói chuyện phiếm nữa.” Nàng khách khí vén áo thi lễ với Cơ Hành: “Cáo từ.”
Cơ Hành không có ý định tiễn nàng, cười nhạt trả lời: “Khương Nhị tiểu thư đi thong thả.”
Khương Lê hơi mỉm cười, ung dung bước ra khỏi phòng trà. Năm lần bảy lượt đối mặt với Cơ Hành, tuy vẫn luôn cảnh giác nhưng lại có thể nhìn ra được, nàng đã càng ngày càng ung dung khi ứng phó với Cơ Hành.
Tiểu cô nương này trưởng thành thật nhanh.
Khương Lê ra khỏi phòng trà, đi xuống dưới lầu, tim đập rất nhanh.
Mới vừa rồi nàng nói câu nói kia: “Lần này ít nhiều đều sẽ bị Hữu tướng giận chó đánh mèo” là thăm dò, mà kết quả thăm dò là, chuyện Đông Tri Dương nhằm vào Diệp gia thật sự có liên quan tới Hữu tướng. Bởi vì Cơ Hành nói “Hữu tướng sẽ không giận chó đánh mèo với ngươi”, chính là ngầm thừa nhận sự tồn tại của Lý Trọng Nam.
Khương Lê rũ mắt, có Lý Trọng Nam dính vào, khó trách lá gan của Đông Tri Dương lại lớn như vậy. Có điều vậy thì sao chứ? Vừa lúc nhân cơ hội này làm lớn chuyện lên, lôi kéo cờ lớn của Khương gia, triệt để cắt đứt thế cân bằng vi diệu giữa Hữu tướng và Khương gia, cũng cắt đứt khả năng Thành Vương mượn sức Khương Nguyên Bách.
Khiến cho Thành Vương và Khương gia trở thành kẻ địch không đội trời chung, không phải ngươi chết chính là ta sống, cứ như vậy, Khương Nguyên Bách mới có thể đập nồi dìm thuyền, mới có thể không chút do dự, quang minh chính đại, đúng lý hợp tình phát động tiến công đối với Thành Vương.
Đây là mục đích của nàng.
Trong phòng, Lục Cơ nhìn bóng dáng càng lúc càng xa của Khương Lê dưới lầu, thở dài một hơi thật sâu, nói: “Thật là Trường Giang sóng sau đè sóng trước, hậu sinh khả uý, hậu sinh khả uý mà.”
Khương Lê dạy cho ông ta một bài học lớn, mới mười lăm tuổi đã có phần tâm cơ mưu lược này, không biết qua vài năm nữa sẽ trưởng thành đến mức độ khiến người ta ngước nhìn thế nào.
“Bị lừa rồi.” Cơ Hành đột nhiên mở miệng.
“Cái gì?” Lục Cơ sửng sốt.
“Thì ra vừa rồi là lừa ta.” Cơ Hành nghĩ tới cái gì đó, đột nhiên cười rộ lên: “Đông Tri Dương không phải đối thủ của nàng ấy.”
Hắn nói: “Tiểu cô nương thật khôn khéo.”