Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Diệp gia, huynh đệ Diệp Minh Huy đi rồi, Diệp gia tạm thời yên lặng.
Thân thể Diệp lão phu nhân không tốt, hiện giờ ngay cả giường cũng không thể xuống, ai cũng không dám nói chuyện này cho bà ấy biết, Trác thị và Quan thị còn phải cố gắng tươi cười chiếu cố Diệp lão phu nhân, không thể bị Diệp lão phu nhân phát hiện manh mối…thật vất vả thì bệnh tình của Diệp lão phu nhân mới có chuyển biến tốt đẹp, cũng không thể vào lúc này khiến mọi chuyện thất bại trong gang tấc.
Về việc Khương Lê biết muội phu của Đông Tri Dương làm Chung quan lệnh ở Yến Kinh, ngoại trừ làm cho người ta kinh ngạc đối với ký ức về việc những người này làm quan gì đều rất rõ ràng của Khương Lê thì cũng không được người Diệp gia chú ý.
Trong lòng Khương Lê lại không nghĩ như vậy, Lý gia và Đông Tri Dương, chỉ cần một Chung quan lệnh là có thể kéo gần quan hệ, ngọn nguồn sâu xa như vậy, rất khó để nàng không suy nghĩ nhiều.
Chỉ là nói chuyện này với người Diệp gia, chỉ sợ người Diệp gia cũng sẽ không tin tưởng.
Chờ sau khi trở lại sân, Khương Lê lập tức ngồi trong phòng vắt óc suy nghĩ.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết không dám quấy rầy nàng, lặng lẽ lui ra ngoài. Bởi vì chuyện của Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên, hạ nhân Diệp gia cũng có vẻ im lặng hơn, trong nháy mắt toàn bộ phủ đệ u buồn hơn rất nhiều. Dường như có một màn sương mù vô hình bao phủ trong lòng mọi người, làm cho người ta không đứng dậy nổi.
Tục ngữ nói, hoạn nạn thấy chân tình, tuy rằng Diệp gia gặp chuyện không may người người đều không muốn nhìn thấy, nhưng đối với Khương Lê mà nói, chưa hẳn không phải là một cơ hội. Muốn hòa tan một khối băng cứng, cứ không làm gì mà để cho nó từ từ tan ra cũng không phải là không thể, nhưng quá mất thời gian. Mà cái nàng thiếu nhất chính là thời gian, nếu như lúc này đây Diệp gia gặp chuyện không may, nàng có thể góp một phần sức lực, có thể giúp Diệp gia thoát khỏi nguy cơ, đợi việc này qua đi, phần lớn những ngăn cách lúc trước sẽ tan thành mây khói.
Khi đó, cùng Diệp gia "khôi phục quan hệ" chính là một chuyện dễ dàng.
Nhưng mà trước mắt đầu tiên phải biết rõ ràng rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với gấm Cổ Hương của Diệp gia. Khương Lê mơ hồ đánh hơi được âm mưu, cho tới bây giờ, nàng chỉ nghi ngờ việc này có có liên quan tới hữu tướng và Lý gia nhưng không có chứng cứ.
Chỉ có thể chờ huynh đệ Diệp Minh Huy trở về phủ rồi trao đổi.
…
Đêm hôm đó Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên cũng không về phủ.
Không chỉ như thế, mấy ngày kế tiếp, bọn họ cũng đều không xuất hiện. Mới đầu Quan thị và Trác thị còn lo sợ bất an chờ ở trong phủ, ba năm ngày trôi qua, ngay cả một tin tức cũng không có, rốt cuộc hai người không kiềm chế được, tự mình đi nha môn gặp Đông tri phủ, muốn biết rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng Đông tri phủ không gặp Quan thị, chỉ bảo sư gia bên cạnh đi ra đánh tiếng với Quan thị, nói là Diệp Đại gia và Diệp Nhị gia làm khách ở nha môn, chỉ là mọi chuyện chưa giải quyết xong, chờ sau khi làm xong, tự nhiên sẽ về nhà.
Cho dù ngày thường Quan thị làm việc khéo léo, khi đối mặt với Đông Tri Dương xảo trá này cũng bó tay không không có cách gì, quay đầu oán giận với Trác thị: "Ngay cả mặt Đông Tri Dương ta cũng không thể gặp lấy một lần! Chớ nói chi là hỏi lão gia và Nhị đệ, ta thấy Đông Tri Dương rõ ràng là cố ý, hắn ta đã sớm biết ta sẽ tìm tới cửa, lúc này mới tránh mà không gặp!"
Trác thị hơi nhát gan, nghe vậy rất lo lắng nói: "Rốt cuộc hắn muốn làm gì, giam các lão gia ở nha môn, không biết bọn họ sống như thế nào? Sẽ không dụng hình với bọn họ chứ? Ta nghe nói có quan lão gia giữ người ở trong ngục chính là vì tra tấn.
Lời này bị Diệp Minh Dục nghe được, lập tức hét lớn một tiếng, phẫn nộ nói: "Dụng hình? Bọn họ ăn gan hùm mật gấu rồi! Đại tẩu Nhị tẩu, hai người chờ chút, không phải Đông Tri Dương không gặp sao? Ta tự xông vào! Lấy dao kề trên cổ gã, xem gã có gặp hay không!
Quan thị và Trác thị liên tục nói không được, nhưng Diệp Minh Dục đâu phải người các bà có thể ngăn cản được, ông ấy trực tiếp chọn một con tuấn mã từ ngoài cửa rồi nghênh ngang rời đi, xem ra là muốn tìm Đông Tri Dương tính sổ.
Giang hồ phỉ khí trên người Diệp Minh Dục khá nặng, không biết không phải chuyện gì trên đời cũng có thể dùng nắm đấm để giải quyết. Khương Lê nhận được tin tức thì chạy tới tiền đường, nhìn thấy Quan thị và Trác thị đang phân phó người đuổi theo Diệp Minh Dục, cũng không biết có thể đuổi kịp hay không.
Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong cũng chạy tới, biết được chân tướng, Diệp Như Phong không nói hai lời, lập tức nói: "Con đi tìm Tam thúc!”
“Như Phong!” Trác thị giữ chặt hắn ta: "Lúc này ngươi cũng đừng đi gây thêm phiền toái! Trước mắt trong phủ không có nam nhân nào, chỉ còn lại các cô nương nữ tử yếu mềm, đây thật đúng là... Thật là, ôi!"
Diệp Gia Nhi cũng rất khó xử, thấy Khương Lê đứng ở một bên thì đi tới, nhỏ giọng nói: “Biểu muội cũng cảm thấy rất khó tin đúng không?”
“Đúng vậy.” Khương Lê gật đầu: "Trước khi ta tới Diệp gia, không biết Diệp gia sẽ có những phiền toái này, còn tưởng rằng Diệp gia sống ở Tương Dương rất tốt.”
"Đúng là cuộc sống của Diệp gia ở Tương Dương rất tốt, nhưng đó là mấy tháng trước." Diệp Gia Nhi cười khổ một tiếng: "Nhưng ngươi xem hiện tại, mọi người đều nói thịnh cực tất suy, chẳng lẽ Diệp gia ta đã đến lúc phải suy yếu rồi?"
Trong giọng nói của Diệp Gia Nhi không che giấu được sự mất mát, tuy rằng xưa nay nàng ấy luôn hào phóng khéo léo, nhưng rốt cuộc tuổi còn trẻ, đột nhiên gặp phải việc này, nhất là đại bá và phụ thân đều bị bắt đi, hiện tại không biết tình huống như thế nào, ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Khương Lê nhìn thấy đáy mắt nàng ấy thâm quầng, mấy ngày nay hẳn là không có hôm nào ngủ ngon giấc.
“Nhân định thắng thiên, nào có lúc không nên. Huống hồ Diệp gia lại không làm ác, ông trời sẽ đối xử tử tế với Diệp gia." Khương Lê an ủi nàng ấy, lời an ủi vừa nói ra, bản thân cũng thấy hơi buồn cười. Ông trời sẽ không đối xử tốt với nàng chỉ vì nàng là một người tốt. Kiếp trước cả nhà Tiết gia nàng có người nào không phải cả đời chính khí quang minh lỗi lạc đâu chứ, nhưng tất cả đều rơi vào kết cục lẻ loi hiu quạnh, cho tới bây giờ ông trời đều không đáng tin cậy, phải dựa vào chính mình.
Nàng lấy lại bình tĩnh, nói với Diệp Gia Nhi: "Biểu tỷ đừng nói lời không may, theo ta thấy, Đại bá Nhị thúc ở nha môn không đến nỗi xảy ra chuyện gì đâu. Nếu thật sự gây bất lợi cho bọn họ thì có lẽ đã sớm nói rõ chứ giấu diếm như vậy, ngược lại giống như đang làm giao dịch. Ta đoán Đông Tri Dương vẫn không chịu để cho các thẩm gặp bọn họ chính là vì chờ giá cao.”
“Treo giá?” Diệp Gia Nhi thấy khó hiểu.
“Không phải trên thương trường thường có chuyện như vậy sao, rất nhiều việc làm ăn không phải bàn một lần là xong, mà là có một quá trình lôi kéo, giằng co lẫn nhau, nhượng bộ từng chút một, đạt tới một cái giá mà hai bên đều có thể chấp nhận. Lúc này phải xem ai có lợi thế hơn, người có lợi thế hơn không sợ hãi, có kiên nhẫn mà dây dưa, một khi bên kia hoảng loạn không kiên nhẫn, theo bản năng sẽ nhượng bộ trước và nhượng bộ nhiều hơn.”
Diệp Gia Nhi giật mình, nói: "Ý ngươi là, hiện tại Đông tri phủ và Diệp gia chúng ta đang làm ăn. Đông tri phủ không cho người nhà chúng ta gặp phụ thân và Đại bá, nếu người nhà chúng ta lo lắng thiếu kiên nhẫn, sẽ chủ động nhượng bộ. Lúc này Đông tri phủ đưa ra điều kiện gì, chúng ta cũng có thể chấp nhận.”
“Đúng là như vậy.” Khương Lê cười nói, Diệp Gia Nhi rất thông minh.
"Nhưng rốt cuộc Đông tri phủ muốn làm ăn cái gì với chúng ta?" Diệp Gia Nhi vẫn không hiểu: "Hắn ta giữ người nhà chúng ta lại để làm gì?"
Dù sao Quan thị và Trác thị mặc kệ chuyện làm ăn, Diệp Như Phong thì lại hơi non nớt, phóng tầm mắt nhìn lại, trong phòng chỉ có thể nói chuyện với Khương Lê.
“Cái này còn phải xem điều kiện Đông Tri Dương đưa ra là gì.” Khương Lê nói: “Yên tâm, nếu Đông Tri Dương thật sự muốn giao dịch thì không bao lâu nữa hắn ta sẽ đưa ra điều kiện của mình. Chờ là được.”
Diệp Gia Nhi thấy dáng vẻ đã tính trước Khương Lê, giống như tìm được người đáng tin cậy, không tự chủ được mà dần bình tĩnh lại. Lúc này trên mặt nàng ấy mới dịu đi một chút, trêu ghẹo nói: "Nhưng mà sao biểu muội lại luôn gọi thẳng tên của Đông tri phủ thế, nếu bị người nghe được..."
“Hắn chỉ là tri phủ.” Khương Lê cong mắt cười, mang theo vài phần ngây thơ vô vị: "Cha ta là thủ phụ. Cho dù ta đứng ở trước mặt hắn ta gọi thẳng tên thì cho dù trong lòng hắn ta có không hài lòng đến đâu cũng chỉ biết cụp đuôi làm người thôi.”
Diệp Gia Nhi sửng sốt, Diệp Như Phong cũng nhìn Khương Lê.
Tuy rằng sớm biết vị biểu muội này từng có "công tích vĩ đại", nhưng Khương Lê đi tới Diệp gia luôn ôn hòa săn sóc, làm cho người ta cảm thấy không liên quan với đích nữ ác độc trong lời đồn, dần dà mọi người sẽ cảm thấy, tính tình Khương Lê rất tốt, rất mềm dịu, nhưng giờ khắc này nàng tỏ vẻ khinh miệt khi nói đến Đông Tri Dương lại bị Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong nhìn thấy rõ ràng ở trong mắt.
Khương Lê thật sự chướng mắt Đông Tri Dương.
Khương Lê đúng là chướng mắt Đông Tri Dương, nhưng không phải vì Đông Tri Dương chỉ là tri phủ. Vị Đông Tri Dương này dựa vào muội phu của mình mới làm đến vị trí tri phủ, cũng là dính hào quang của phu nhân mình. Bề ngoài thì ông ta rất sợ thê tử, nhưng lại nuôi một phòng ngoài ở bên ngoài, còn sinh một hài tử.
Cuối năm Huyện thừa phải đến gặp Tri phủ đánh giá, Tiết Hoài Viễn thanh liêm, không tặng bạc cho Đông Tri Dương giống các huyện thừa khác nên Đông Tri Dương cố ý tìm Tiết Hoài Viễn tra hỏi. Tiết Chiêu không nhịn được, muốn bắt được điểm yếu của Đông Tri Dương, chưa từng nghĩ sẽ biết được bí mật này, lập tức lấy bí mật này uy hiếp Đông Tri Dương, không cho Đông Tri Dương tìm Tiết Hoài Viễn gây phiền phức.
Tiết Hoài Viễn còn không biết chuyện này của Tiết Chiêu, chỉ là thấy kì lạ vì mấy năm sau Đông Tri Dương không tìm ông gây phiền phức. Thật ra lúc ấy nếu không phải Tiết Chiêu đánh bậy đánh bạ phát hiện ra bí mật của Đông Tri Dương thì huyện thừa Tiết Hoài Viễn này có thể làm được thmê mấy năm nữa không cũng còn rất khó nói, với lòng dạ hẹp hòi của Đông Tri Dương, nhất định sẽ tìm cớ để Tiết Hoài Viễn mất chức quan.
Khương Lê coi thường người như Đông Tri Dương, không ngờ Đông Tri Dương lại đụng vào Diệp gia, đương nhiên sắc mặt nàng không tốt.
Quan thị nói với Trác thị: "Sao người đuổi theo lão tam còn chưa trở về, chẳng lẽ không cản được?
“Rất có thể.” Trác thị hơi khẩn trương. “Võ công Tam đệ tốt, hộ vệ trong phủ chúng ta đều kém, khi đó hắn một lòng muốn tìm Đông tri phủ tính sổ, chắc hẳn đi rất gấp... Mong đừng gây tai họa gì. Trong lúc mấu chốt này, cũng không thể xảy ra vấn đề nữa.
“Không được, ta phải đi nha môn một chuyến.” Quan thị vội vàng đứng dậy: "Sao hộ vệ trong phủ có thể khuyên được lão tam, với cái tính khí kia của lão tam... Ta đi xem.
“Ta đi cùng tỷ.” Trác thị nói.
Hai người mới đứng dậy, đã A Phúc vội vàng từ cổng chạy vào, mấy ngày nay y và A Thuận đều ở Lệ Chính Đường hỗ trợ, trong phủ không dùng được.
“A Phúc, ngươi làm sao vậy?” Trác thị chấn động.
Khương Lê nhìn lại, chỉ thấy xiêm y A Phúc đều bị xé hư hơn phân nửa, rách nát chồng chất, trên mặt không biết là ăn nắm đấm hay là bị tát, xanh xanh tím tím, dường như khóe miệng còn có vết máu. Tóc lại rối bù không ra hình dạng gì, xem ra giống như ở chỗ nào đó đánh nhau với người ta một trận.
“Đại phu nhân, Nhị phu nhân, không xong rồi.” A Phúc thở hổn hển, y nói lời này xong thì ngừng một chút, dường như nói chuyện cũng phải cố hết sức, một lúc lâu mới tiếp tục nói: "Lệ Chính Đường, Lệ Chính Đường bị người ta đập. Hộ vệ ngăn cũng ngăn không được, chưởng quỹ bị người ta vây quanh, A Thuận còn ở đầu kia che chở, những người đó tiến vào thì lập tức đập đồ, đập mãi không chịu ngừng lại, ngay cả bảng hiệu Lệ Chính Đường cũng đập. Phu nhân, ngài vẫn là đi xem một chút đi!
Y một hơi nói xong.
“Lệ Chính Đường bị người ta đập?” Trác thị suýt chút nữa hôn mê bất tỉnh.
“Cũng không phải chỉ như vậy.” A Phúc kéo kéo xiêm y: “Nếu không phải dáng người của tiểu nhân có thể chạy nhanh thì cũng không thể quay về phủ báo tin được. Những người đó mù quáng đập phá, cũng không cho người của ệ Chính Đường đi ra ngoài.”
“A Phúc.” Khương Lê hỏi: “Có những ai đến đập phá cửa tiệm?”
Lệ Chính Đường là sản nghiệp của Diệp gia, Tương Dương thành không ai không biết Diệp gia. Dám tới Lệ Chính Đường đập phá cửa hàng thì lá gan không nhỏ.
Lúc này A Phúc cũng bất chấp người hỏi lời này có phải là biểu tiểu thư cần đề phòng hay không, lập tức trả lời: "Chỉ là dân chúng bình thường.”
"Điêu dân ở đâu ra, dám giương oai ở Lệ Chính đường, sống không kiên nhẫn!" Diệp Như Phong giận tím mặt: "Sao không báo quan?"
“Quan sai đã bắt lão gia chúng ta vào rồi, thiếu gia, còn báo quan nào nữa." Vẻ mặt A Phúc cầu xin trả lời.
Khương Lê hỏi: "Vậy vì sao bọn họ lại vô duyên vô cớ đập cửa hàng, có phải Lệ Chính Đường đã đụng chạm gì đến bọn họ hay không, sao tự nhiên bọn họ có thể tới gây khó dễ.”
“Nghe nói là vì chuyện gấm Cổ Hương.” Sắc mặt A Phúc cũng hơi nghiêm trọng. “Dân chúng tới nói, mặc y phục làm từ gấm Cổ Hương của chúng ta sẽ nổi mẩn, hiện giờ tiệm may ở Tương Dương cũng không nhận gấm Cổ Hương nữa. Nhưng gấm Cổ Hương bán đi còn gây tai họa cho người ta, trước đó vài ngày có người mặc gấm Cổ Hương rồi qua đời.”
Có người chết?
Diệp Gia Nhi che miệng, thân là nữ nhi thương hộ, nàng ấy biết rõ, một khi lời đồn "Gấm Cổ Hương sẽ hại chết người" được truyền đi, Diệp gia thật sự sẽ không thể trở mình được nữa.
Mà hiện tại, lời đồn đãi này đã truyền đi.
Trác thị và Quan thị gần như tê liệt.
Diệp Như Phong nắm chặt nắm đấm.
A Phúc nhìn người trong phòng này, chẳng biết tại sao, lại sinh ra vài phần thê lương. Trước mắt Diệp Đại gia và Diệp Nhị gia đều bị mời đến nha môn, Diệp Tam gia đi tìm người cũng không biết hiện tại như thế nào, Diệp lão phu nhân ốm đau ở giường, người còn lại trong phòng, Diệp Như Phong còn non nớt, những người khác đều là nữ tử yếu đuối. Nhưng nguy cơ của Diệp gia đến rất dồn dập, phải làm thế nào mới tốt?
“Ta đến Lệ Chính Đường.” Diệp Như Phong nói.
“Như Phong, bây giờ con đi thì có thể làm gì?” Trác thị ngăn cản.
“Mẫu thân, con không đi thì có thể làm gì? Lệ Chính Đường là cơ nghiệp tổ tông một tay gây dựng, không thể bị hủy trong tay chúng ta. Hiện tại trong phòng chỉ có con là nam tử, con muốn đi.” Hắn ta nói: “Con phải đi.”
Trác thị kinh ngạc buông tay ra.
Khương Lê cũng rất có vài phần tán thưởng, tuy rằng nhìn Diệp Như Phong tật sự hơi không thành thục, nhưng hắn ta có thể nhận rõ trách nhiệm của mình, cũng là phẩm chất rất khó có được. Thời điểm mấu chốt cũng không lùi bước, điểm này rất giống Tiết Chiêu.
Ánh mắt của nàng bỗng dịu dàng.
“Ta đi cùng huynh.” Khương Lê nói: “Không cần sợ, để ta nghĩ biện pháp.”
“Ta... " Diệp Như Phong đang định mở miệng, Diệp Gia Nhi đã kéo tay Khương Lê: “Ta cũng đi.”
…
Lúc này bên ngoài Lệ Chính Đường là một đống hỗn độn.
Đường phố bị vây chật như nêm cối, chưởng quỹ các cửa hàng xung quanh đều dựa nghiêng vào cửa xem kịch. Trước đây Lệ Chính Đường chiếm mảnh đất tốt nhất Tương Dương này, làm ăn tốt vô cùng, khó tránh khỏi khiến người ta đỏ mắt. người cùng nghề coi thường lẫn nhau, dù không phải là cùng nghề thì cũng có nhiều đố kỵ. Trước mắt thấy Lệ Chính Đường xui xẻo, mặt ngoài thì đồng tình nhưng nội tâm lại vui mừng không thôi.
Dù sao cũng không để người khác nhìn thấy.
A Thuận ngăn ở cửa, tuy rằng vóc dáng hắn ta không cao nhưng mấy năm nay cùng Diệp Minh Dục vào nam ra bắc, ít nhiều cũng biết chút công phu quyền cước, cũng sinh ra một giang hồ phỉ khí. Cửa Lệ Chính Đường lúc này không bị đập phá chính là bởi vì người chỉ huy hộ vệ của hắn ta ngăn cản. Dù vậy, ngăn tủ bên cạnh cửa đều bị đập nát hoàn toàn, trên mặt đất ngổn ngang đều là vải vóc bị xé nát, đám người quần chúng kích động, còn không ngừng có người mới vọt tới. Trong tay cầm gậy gỗ.
Song quyền khó địch tứ thủ, cứ tiếp tục như vậy, hắn cũng sắp không ngăn được rồi.
Trong lòng A Thuận không ngừng kêu khổ, nếu Diệp Minh Dục ở chỗ này còn khá hơn, ước chừng cũng có thể hù dọa người ta. Nhưng Diệp Minh Dục lại biến mất vào lúc này, một mình hắn ta cho dù dùng hết toàn lực cũng không thể ngăn được đám người không ngừng vọt tới.
Trong đám người có gia đinh nhà giàu phái tới, cũng có dân chúng bình thường thoạt nhìn cũng không phải là phú hộ, đều mang vẻ mặt phẫn nộ kêu gào.
“Người Diệp gia mưu tài hại mạng, gấm Cổ Hương khiến người mặc chết rồi!”
“Gian thương Diệp gia! Gọi đương gia Diệp gia ra đây!”
“Người Diệp gia không được chết tử tế!”
Diệp gia ở Tương Dương vui vẻ làm việc thiện, cũng không lừa gạt khách nhân, vẫn là lần đầu tiên gặp ác danh này. A Thuận nghe đến hoa mắt chóng mặt, có người vén tay áo của mình lên, để cho người xung quanh nhìn thấy những vết phát ban đỏ dày đặc trên cánh tay mình,khiến xung quanh đều kinh hô, vì thế động tác đập quán càng ngày càng điên cuồng.
Đoàn người Diệp Gia Nhi vừa tới Lệ Chính Đường thì đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Quan thị và Trác thị không tới, Quan thị đi nha môn tìm Diệp Minh Dục, Trác thị ở lại trong phủ chờ tin tức, trước khi đi Khương Lê gọi toàn bộ thị vệ mang đến từ Khương gia đi theo.
May mà Khương Lê gọi thị vệ. Bởi vì đoàn người vừa mới đi tới Lệ chính đường, đã có người nhìn thấy bọn họ, lập tức nói: "Diệp gia tiểu thư và Diệp gia thiếu gia tới!"
"Vù vù" một cái, đám người tất cả đều hướng đầu này chạy tới, khí thế hung hăng, A Thuận thấy thế trong lòng thầm kêu không tốt, đã thấy thị vệ phía sau Khương Lê "ba" một cái đồng loạt rút đao ra.
Thị vệ Thủ phụ gia, so với thị vệ Diệp gia thoạt nhìn còn nghiêm túc thận trọng hơn nhiều, tùy tiện lấy ra dọa người vẫn có thể, ít nhất thì thoạt nhìn không kém nha môn quan đến Diệp gia bắt người. Mọi người bắt nạt kẻ yếu, thấy nhiều hộ vệ hung thần ác sát như vậy thì dừng lại theo bản năng.
Trong lòng sợ hãi, không dám tiến lên.
Lúc này A Thuận và chưởng quỹ mới thở phào nhẹ nhõm, nếu hôm nay thiếu gia tiểu thư, còn có biểu tiểu thư từ kinh thành tới xảy ra chuyện ở chỗ này, bọn họ làm hạ nhân khó có thể chối tội.
Đám người thị vệ che chở mấy người Khương Lê đi vào trong Lệ Chính Đường, dân chúng gây chuyện còn muốn đi theo, lại e ngại trường đao trong tay bọn thị vệ nên đành phải nhắm mắt theo đuôi vây lại.
Đến khi lui tới cửa Lệ Chính Đường, Khương Lê nhìn vào trong cửa, bên trong đã là một đống hỗn độn. Tiền chưởng quỹ cầm một cái khăn che trán đang chảy máu, có lẽ là bị thứ gì đó đập trúng. Xem ra những người gây chuyện này là đột nhiên đến đánh người Lệ Chính Đường trở tay không kịp.
"Mọi người..." Diệp Như Phong cố lấy dũng khí nói: "Đừng kích động, bình tĩnh một chút. Ta là Diệp gia thiếu gia, có chuyện gì ngồi xuống nói, Diệp gia sẽ không trốn tránh trách nhiệm..."
Lời này còn chưa nói xong, một quả trứng gà đã "bốp" bay lại phía Diệp Như Phong, may mà thị vệ Khương Lê ngăn cản kịp, nếu không Diệp Như Phong sẽ bị đập trúng.
"Cái gì mà sẽ không trốn tránh trách nhiệm, gấm Cổ Hương của các ngươi gây chết người, các ngươi hại mạng người, còn muốn kiếm tiền của bách tính Tương Dương, các ngươi kiếm chính là lòng dạ hiểm độc tiền, cầm chính là nợ mạng!"
Diệp Như Phong lập tức đỏ bừng mặt. Trước đây khi nhắc đến Diệp gia, người Tương Dương ai cũng khen ngợi, đương nhiên một thiếu gia như hắn ta cũng được tôn kính gấp bội. Nhưng hôm nay dường như hắn trở thành chuột chạy qua đường bị người người hô đánh, rõ ràng trong mắt dân chúng đều là vẻ khinh bỉ. Bọn họ thảo phạt hắn ta.
Thiếu niên trẻ tuổi chưa từng trải qua loại chuyện này, có mờ mịt, cũng có khó hiểu, càng có một loại ý nghĩ nản lòng. Không ai bằng lòng tin tưởng hắn ta, tình người lạnh nhạt, ấm lạnh tự biết, nhưng cũng quá lạnh rồi.
Diệp Gia Nhi lớn tuổi hơn Diệp Như Phong một chút, tuy rằng đau lòng đệ đệ nhưng giờ phút này cũng không quan tâm an ủi Diệp Như Phong, đứng ra nói: “Các vị, ta không biết cách nói mặc gấm Cổ Hương sẽ chết người từ đâu mà đến, chuyện này chúng ta còn chưa điều tra rõ ràng. Diệp gia buôn bán ở Tương Dương thành nhiều năm như vậy, thương danh đều rõ như ban ngày, chúng ta sẽ không lừa gạt các ngươi.”
Nhưng lời này, lập tức bị âm thanh ồn ào bao phủ, thậm chí Khương Lê thấy có người khom lưng nhặt đá, muốn ném vào người Diệp Gia Nhi.
Khương Lê vội vàng kéo Diệp Gia Nhi, để nàng ấy trốn sau lưng thị vệ.
"Ai nói mặc gấm Cổ Hương sẽ chết người?"
Giọng nữ thanh thúy hơi lạnh lùng, cũng không vang dội nhưng dường như rất có lực xuyên thấu mà truyền đến tai mọi người một cách rõ ràng.
Mọi người nhìn về phía trước.
Thấy thiếu nữ không biết từ đâu tới đứng ở trước người thị vệ, y phục là màu xanh biếc thật sâu nhợt nhạt, phá lệ mà sạch sẽ, mặt mày thanh tú dịu dàng, trong sáng đáng yêu.
Có lẽ giữa "Thiên kim Thủ phụ" và "Thương hộ tiểu thư", sự chuyển biến thân phận thậm chí đã thay đổi cả khí chất. Những bách tính kia có can đảm ném đá Diệp Gia Nhi nhưng đối mặt với tiểu cô nương nhìn qua có vẻ ôn hoà này thì lại cũng dám miệng nói lời xấu xa, dường như có điều kiêng kỵ.
Có lẽ là trên người Khương Lê có một khí tức khiến người ta phải dè chừng.
“Ngươi là ai? Gấm Cổ Hương vấn đề, đây là chuyện ai cũng biết? Ngươi nhìn trên người chúng ta xem!” Nam tử kia có lẽ là muốn tiểu cô nương như Khương Lê phải xấu hổ lúng túng nên xắn tay áo lên để cho Khương Lê xem vết mẩn đỏ dày đặc.
Có lẽ cho rằng Khương Lê sẽ lúng túng che mắt lại nhưng vẻ mặt Khương Lê vẫn bình thản liếc nhìn cánh tay trần trụi của hắn ta giống như là nhìn một cái chén trà, một cái chén, một ngọn đèn dầu, không có bất kỳ dao động nào.
“À.” Nàng thản nhiên nói, lập tức từ tay áo rút ra một con dao găm.
Đám người chung quanh hoảng sợ, không tự chủ được lui về phía sau một bước, tiểu cô nương này một lời không hợp lập tức cầm đao, không phải là muốn giết người chứ? Tuy rằng bọn họ luôn miệng nói Diệp gia giết người, nhưng trong lòng cũng rõ ràng, giữa ban ngày ban mặt Diệp gia sẽ không giết người.
“Biểu muội…” Diệp Gia Nhi vội vàng muốn khuyên can.
Đã thấy Khương Lê đặt dao găm ngang dưới tay, "Xoẹt" một tiếng, gọn gàng cắt một miếng vải trên tay áo xuống.
Nàng tiện tay ném vải vóc về phía nam nhân xắn tay áo, nam nhân tiếp được theo bản năng.
“Chư vị không ngại thì nhìn xem, ta cũng mặc gấm Cổ Hương. Nhưng trên người của ta lại không có nổi mẩn như vậy. Nếu không tin, vị tẩu tử nào theo ta vào nghiệm chứng là được.” Khương Lê nói.
Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong ngẩn ngơ, bọn họ không biết bộ y phục trên người Khương Lê là gấm Cổ Hương. Hôm nay đi vội vàng như vậy, ai còn có thể chú ý Khương Lê mặc cái gì. Nhưng mà lúc Khương Lê đến Tương Dương, gấm Cổ Hương đã xảy ra chuyện, ngay cả Lệ Chính Đường cũng không bán gấm Cổ Hương nữa, Khương Lê cũng không thể mua được dù là nửa cuộn vải, đây tất nhiên là nàng khi còn mua ở kinh thành.
Khương Lê nhìn thấy sắc mặt dân chúng hòa hoãn một chút, trong lòng hơi thả lỏng.
Bộ xiêm y này được nàng phát hiện trong hành lý mang đến Tương Dương, hôm qua Đồng Nhi tìm xiêm y cho nàng thì nhìn thấy nên nói với Khương Lê, trong lòng Khương Lê khẽ động, không nghĩ tới nhanh như vậy đã dùng tới.
Gấm Cổ Hương có giá trị xa xỉ, dân chúng có thể mua được thì ít nhất không phải là người nghèo khổ, cũng không phải là một con số nhỏ. Phần lớn là mua đến tặng lễ, tặng lễ xảy ra vấn đề, bản thân lại tiêu phí một khoản bạc lớn như vậy, đương nhiên những người này sẽ không chịu để yên
Không có gì có sức thuyết phục hơn là tự mình mặc trên người, Khương Lê từng nghe Tiết Hoài Viễn nói qua: Đao không chém ở trên người mình thì vĩnh viễn không biết đau, việc có thể cảm thông với những gì dân chúng nói và hiểu được họ cũng không phải là điều dễ dàng nhưng nếu có thể làm dân chúng tin tưởng ngươi hiểu rõ cảm thụ của bọn họ thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn rất nhiều.
Không ai đến kiểm tra cánh tay Khương Lê, có lẽ là bởi vì biểu cảm của Khương Lê thật sự rất thẳng thắn vô tư, làm cho người ta không thể không tin tưởng, cánh tay dưới tay áo kia cũng trắng nõn như khuôn mặt của nàng.
Cũng có dân chúng không tin Khương Lê nói, cầm lấy nửa tay áo bị cắt đứt nhìn kỹ, cuối cùng không thể không gật đầu: "Thật sự là gấm Cổ Hương.”
Khương Lê nở nụ cười: "Ngươi xem, nếu gấm Cổ Hương thật sự có vấn đề thì ta cũng sẽ không mặc ở trên người mình, tự tìm đường chết sao?"
“Cái này có gì mà không thể. "Trong đám người có người nói thầm: “Lỡ như ngươi là người được Diệp gia tìm đến nhờ vả, vì bạc thay Diệp gia diễn trò, một mạng tính là cái gì.”
Khương Lê còn chưa kịp nói chuyện, Đồng Nhi bên cạnh đã tức điên: "Nói hươu nói vượn, mạng của tiểu thư nhà chúng ta đáng giá hơn bạc nhiều!"
Người Tương Dương chưa từng thấy Khương Lê, không biết Khương Lê là ai. Nghe Diệp Gia Nhi gọi Khương Lê là biểu muội, cho rằng Khương Lê là thân thích phương xa của Diệp gia, đến nương tựa Diệp gia.
Khương Lê nói: “Ta thật sự không phải kẻ lừa gạt thay Diệp gia, nói không chừng mạng của ta còn đáng giá hơn Lệ Chính Đường này.”
"Rốt cuộc ngươi là ai?" Có người cười nhạo hỏi: "Chẳng lẽ ngươi là công chúa sao?"
Nói đến hai chữ "công chúa" lại làm cho sắc mặt Khương Lê hơi trầm xuống, rất nhanh nàng đã cong khóe miệng lên, chỉ là nụ cười khóe miệng lại mang theo vài phần mỉa mai.
“Ta không phải công chúa, ta là Khương Nhị, đích nữ của Thủ phụ Yến Kinh, Khương Nguyên Phụ.” Nàng nói.
Dần dần, những tiếng cười nhạo trong đám đông đã biến mất không còn dấu vết.
Nụ cười của Khương Lê cũng hoàn toàn trở nên lạnh lẽo.
Trên lầu trà nhỏ đối diện Lệ Chính Đường, có thanh niên áo đỏ xinh đẹp vừa uống trà vừa nghiêng đầu xem kịch.
Văn sĩ áo xanh Lục Cơ đứng ở đối diện, nhìn tình cảnh Lệ Chính Đường giờ phút này, khẽ nhíu mày: "Không nghĩ tới Khương Nhị tiểu thư sẽ ra mặt vì Diệp gia.”
Cơ Hành một tay chống cằm, một tay nhẹ nhàng lay động quạt xếp, quạt xếp hợp thành một cái hẹp, không chút để ý lay động như vậy, mơ hồ có thể thấy tơ vàng thật nhỏ.
“Kế hoạch của Đông Tri Dương không thành rồi." Hắn nói.