Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khi Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên nhìn thấy Diệp Minh Dục, hai người hơi bất ngờ, Diệp Minh Huy nói: "Đã trở về rồi sao không nói trước một tiếng?"
Diệp Minh Dục mặt không đổi sắc nói dối: "Ra roi thúc ngựa dọc theo đường đi, cũng không kịp uống được mấy ngụm nước, làm sao còn thời gian nói cho các người biết."
Nếu hai người biết Diệp Minh Dục đã trở lại từ ba ngày trước, chỉ là vui chơi ở Tích Hoa Lâu ba ngày, không biết sẽ có biểu cảm gì.
"Sao giờ hai người mới về?" Diệp Minh Dục hỏi: "Trời đã tối, trong phủ không có ai."
"Chúng ta..." Diệp Minh Hiên đang muốn trả lời, liếc mắt một cái thấy Khương Lê cũng ngồi đối diện Diệp Minh Dục, lời vừa ra đến bên miệng đã bị nuốt xuống.
Khương Lê hiểu rõ, lời bọn họ nói, lại phải đề phòng "người ngoài" như nàng, có điều cũng không có gì.
Khương Lê đoán thứ bọn họ muốn nói là chuyện làm ăn của Diệp gia, hiện tại chuyện làm ăn của Diệp gia xảy ra phiền phức gì nàng đã biết rõ.
Nàng biết nghe lời đứng lên, cười nói: "Minh Dục cữu cữu, hai người nói chuyện đi, con về phòng đây."
Diệp Minh Dục cười nói: "Được."
Thấy Diệp Minh Dục và Khương Lê có vẻ thân thiết, vẻ mặt Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên trở nên kỳ lạ.
Đợi Khương Lê rời đi, Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy ngồi xuống bên cạnh Diệp Minh Dục, còn chưa kịp nói chuyện, Diệp Minh Dục đã mở miệng trước, hắn nói: "Đại ca, nhị ca, các ngươi đối xử với một tiểu cô nương thật sự quá đáng. Nào có chuyện người ta cố ý trở về thăm mẫu thân mình, kết quả các huynh không cho gặp. Nói chút chuyện còn đề phòng người ta, ngay cả ta có cẩu thả cỡ nào cũng nhìn ra được, vốn dĩ trong lòng tiểu cô nương rất yếu ớt, sợ là đã nhìn ra từ lâu, khổ sở lắm rồi, chỉ là không cho các huynh biết, còn miễn cưỡng cười vui. Đệ nói các huynh đã lớn tuổi như vậy, còn ức hiếp tiểu cô nương làm gì chứ?"
Diệp Minh Hiên suýt chút nữa bị Diệp Minh Dục làm cho tức giận, nói: "Chúng ta ức hiếp con bé? Con mắt nào của đệ thấy chúng ta ức hiếp con bé?"
"Hai mắt đệ đều nhìn thấy!" Diệp Minh Dục chỉ chỉ hai mắt của mình: "Không thấy A Lê đã hiểu hết rồi nên mới chủ động trở về phòng sao. Đó là tiểu cô nương có tính tình mềm yếu, nếu đổi thành đệ thì đã nháo loạn từ lâu rồi."
Diệp Minh Hiên nói: "Đệ cứ quậy đi, đệ cho rằng đệ vẫn là tiểu công tử mới lên mười sao, cũng không nhìn xem mình bao nhiêu tuổi rồi, những lời này hẳn là dùng ở trên người chính đệ!"
"Đệ đã nói chuyện với con bé?" Diệp Minh Huy ổn trọng, chỉ hỏi.
"Đã nói chuyện rồi." Diệp Minh Dục nói: "Sao vậy?"
"Đệ nghĩ gì về con bé?"
Diệp Minh Dục vỗ đùi: "Ta thấy A Lê không phải tiểu thư quan gia bình thường, kiến thức kia, bản lĩnh nói chuyện kia, các huynh đều nên học tập con bé cho tốt. Kính vạn hoa ta mang về từ Hải Hạm Đội, nếu như ta không nói, đổi lại là bất kỳ người nào trong các huynh thì cũng không biết đó là cái gì, cũng không biết dùng như thế nào, nhưng con bé biết! Con bé còn có thể dùng! Khổng Tước Vũ mà ta tìm được, cũng chỉ có con bé biết nhìn hàng. Quan trọng nhất là, cô nương này rất trượng nghĩa! Không giống cô nương nào đó, tuổi đã lớn lại không phóng khoáng."
“Trượng nghĩa?” Diệp Minh Hiên hỏi: "Sao lại nói con bé trượng nghĩa? Con bé giúp đệ giấu diếm cái gì?"
Trong lòng Diệp Minh Dục thầm mắng Diệp Minh Hiên thật sự quá xảo quyệt ngay cả điều này cũng bị ông ta nghe ra được.
Diệp Minh Dục nói Khương Lê trượng nghĩa, đương nhiên là bởi vì Khương Lê không nói ra chuyện ông ấy đã trở lại Tích Hoa Lâu ở Tương Dương từ lâu, cũng không có ý muốn nói. Cái này còn không trượng nghĩa sao, cái này là quá trượng nghĩa rồi!
Diệp Minh Dục ho khan hai tiếng, che giấu nói: "Không có gì, nói đi cũng phải nói lại, các huynh còn chưa có nói cho đệ biết, các huynh đi làm gì, vì sao trong phủ không có người nào?"
Hai huynh đệ liếc nhau, Diệp Minh Huy nói: "Lệ Chính Đường xảy ra chút chuyện, chúng ta đi Lệ Chính Đường."
"Vừa rồi ta còn nói với A Lê chuyện này, chuyện này còn chưa giải quyết sao?" Diệp Minh Dục hỏi.
"Đệ nói cho con bé biết?" Diệp Minh Hiên cao giọng hỏi.
"Ừm." Diệp Minh Dục gật đầu.
"... Đệ thật sự là..." Diệp Minh Hiên nghẹn hồi lâu, mới nghẹn ra một chữ: "Làm bậy quá mà!"
…
Khương Lê trở lại trong sân, ngồi xuống trước bàn.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết vội vàng dọn cái rương "Khổng Tước Vũ" vào trong phòng. Cái rương vô cùng nặng nề, có điều khoan hãy nói tới điều này, mở cái rương ra, những vỏ sò kia thoáng xuất hiện, mặc dù nhỏ nhưng vô cùng sáng bóng chói mắt, tuy là vỏ sò, nhưng lại có sự xinh đẹp có thể so sánh với châu ngọc.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết tấm tắc lấy làm lạ, nhưng Khương Lê lại hơi không yên lòng.
Thì ra việc làm ăn của Diệp gia gặp phiền toái là vì vậy. Vốn Diệp gia khởi nghiệp từ dệt may, nhiều năm như vậy, việc làm ăn bên ngoài lại dần dần giảm sản lượng, ngay cả cửa hàng châu báu Hồng Tường Lâu cũng đóng cửa. Nghề dệt của Diệp gia nổi tiếng khắp toàn bộ Bắc Yến, gấm Cổ Hương lại càng có một không hai, chỉ có Diệp gia mới có thể sản xuất ra.
Nếu vải vóc của Diệp gia thật sự xảy ra vấn đề, đây sẽ là một đả kích cực lớn đối với việc làm ăn của Diệp gia, hơn nữa có thể khiến cho việc làm ăn của.bọn họ không gượng dậy nổi. Nếu danh tiếng bị mất, việc làm ăn của Diệp gia coi như thật sự sụp đổ. Cứ như vậy, cho dù là gia sản vạn quán thì cũng phải bồi theo toàn bộ, Diệp gia coi như nghèo rớt mồng tơi.
Không biết rốt cuộc thì vải vóc đã xảy ra vấn đề gì, như Diệp Minh Dục nói, sân dệt ngay tại Tương Dương, lại có Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên nhìn chằm chằm hằng ngày, nhiều năm như vậy cũng không xảy ra vấn đề, đột nhiên xảy ra chuyện, chẳng lẽ là do trùng hợp?
Nhưng Khương Lê mơ hồ có một loại cảm giác, việc này tuyệt đối không phải là trùng hợp. Cái khác không nói, riêng việc Diệp Thế Kiệt vừa mới thi đậu tiến sĩ, vừa mới bước được bước đầu tiên trên con đường làm quan, nếu Diệp gia xảy ra vấn đề gì, có người muốn lấy Diệp gia và Diệp Thế Kiệt để tính kế, con đường làm quan của Diệp Thế Kiệt gần như có thể bị người ta khống chế.
Nghĩ tới đây, Khương Lê đột nhiên giật mình, chẳng lẽ thật sự là như thế, phiền toái trong việc làm ăn của Diệp gia, thật sự là bị người ta ngáng chân, mà mục đích cuối cùng chính là lợi dụng Diệp gia kiềm chế Diệp Thế Kiệt, hoặc là dứt khoát khống chế toàn bộ Diệp gia? Phải biết rằng gia sản của Diệp gia là một khoản tài phú làm cho người ta thèm khát, nếu thật sự khống chế Diệp gia, ít nhất có thể làm được rất nhiều chuyện dễ như trở bàn tay.
Diệp gia có thể liên tục không ngừng cung cấp tài phú cho bọn.
Lòng Khương Lê bỗng dưng co rút lại, nàng cũng không phải là Khương Nhị tiểu thư chân chính, nếu nghiêm túc mà nói, muốn nàng có tình cảm sâu đậm với Diệp gia cũng không thể nào. Nhưng tổ bị rơi sao trứng có thể còn nguyên, huống hồ nàng còn hy vọng ngày sau mượn thế lực của Diệp gia làm chuyện của mình, cho dù là vì bản thân nàng thì cũng phải bảo toàn Diệp gia.
Chỉ là địch ở trong tối ta ở ngoài sáng, muốn làm việc cũng khó có thể chu toàn.
Suy tư vài phút, Khương Lê nói: "Đồng Nhi, ngày mai em ra phủ một chuyến, hỏi thăm mấy cửa hàng may quần áo trong Tương Dương thành một chút, phải hỏi cho khéo, xem gần đây bọn họ có xiêm y làm bằng gấm Cổ Hương không."
"Được." Đồng Nhi đồng ý, hỏi Khương Lê: "Vì sao cô nương phải hỏi thăm những chuyện này?"
"Việc làm ăn của Diệp gia gặp phiền toái, gấm Cổ Hương là chỗ mấu chốt. Ta không biết hiện tại có bao nhiêu người biết chuyện gấm Cổ Hương có vấn đề, phiền toái này lớn bao nhiêu. Nhưng có rất nhiều cửa hàng may y phục ở Tương Dương nhất định sẽ từng có giao dịch gấm Cổ Hương qua lại với Diệp gia. Nếu hiện tại những cửa hàng may quần áo này đều bắt đầu không mua gấm Cổ Hương, việc này sẽ nghiêm trọng."
Còn có một câu Khương Lê chưa nói, ít nhất ở Yến Kinh thành không ai biết chuyện gấm Cổ Hương xảy ra vấn đề, nói cách khác chuyện vải vóc có vấn đề tạm thời không bị lan truyền, nếu như những tiệm may này đều không hẹn mà cùng không mua gấm Cổ Hương từ trước, trong chuyện này tất nhiên có điều khó nói, rất có thể họ đã được người khác chào hỏi từ lâu.
"Lúc em hỏi, chú ý thái độ của chưởng quầy. Xem bọn họ nói gần đây không có hàng, hay là trực tiếp nói cho em biết gấm Cổ Hương có vấn đề." Khương Lê dặn dò.
Đồng Nhi nghiêm túc ghi nhớ.
Những mối làm ăn, nhất là làm ăn cùng Diệp gia, đương nhiên không phải chỉ mua bán một lần là xong, có qua có lại, như nước chảy lâu dài. Ngay cả Diệp Minh Dục cũng không thể xác định có phải vải vóc thật sự có vấn đề hay không, nếu sau này chưởng quầy còn muốn làm ăn với Diệp gia, đương nhiên sẽ giúp Diệp gia che giấu. Nhưng nếu như ông ta ước gì có thể chiêu cáo khắp thiên hạ ngay lập tức, nói thẳng là vải vóc có vấn đề, vậy gần như là có thể xác định, những tiệm may y phục này đã nhận được ý của người nào đó, cố ý hãm hại Diệp gia.
Có phải Diệp gia đã đắc tội với người nào hay không? Khương Lê suy nghĩ.
Nghĩ tới nghĩ lui cũng không có đầu mối gì, rốt cuộc manh mối trước mắt cũng không nhiều, Khương Lê có làm sao cũng nghĩ không ra, vẫn là Bạch Tuyết khuyên nàng nghỉ ngơi sớm một chút, Khương Lê mới thôi.
Ngày hôm sau, quả nhiên Đồng Nhi đã tuân theo chủ ý của Khương Lê, sáng sớm ra cửa tiệm may hỏi thăm tin tức, Khương Lê bảo Bạch Tuyết cũng đi theo, Bạch Tuyết có sức lực lớn, trên đường cũng an toàn hơn một chút. Chính nàng cũng không tìm được việc gì làm ở trong sân, bèn định đi tìm Diệp Minh Dục nói chuyện. Ở Diệp gia, Diệp Minh Dục xem như là người duy nhất không đề phòng nàng.
Hôm qua từ trong miệng Diệp Minh Dục biết được nhiều chuyện như vậy, Khương Lê nghĩ, có lẽ hôm nay còn có thể nghe được càng nhiều tin tức từ trong miệng Diệp Minh Dục.
Khương Lê không biết Diệp Minh Dục ở viện nào, thầm nghĩ đi tới sảnh chính trước để gã sai vặt đi mời ông ấy. Ai biết vừa mới tới sảnh chính, ngoài ý muốn phát hiện Diệp Gia Nhi và Diệp Như Phong cũng ở đây.
Diệp Gia Nhi đi tới đi lui, dáng vẻ rất là lo lắng, Diệp Như Phong cũng nhíu chặt mày, giống như gặp phải chuyện phiền toái gì.
Khương Lê dừng bước, đi vào, hô: "Biểu tỷ, biểu ca."
Diệp Như Phong không nhìn nàng, Diệp Gia Nhi thấy Khương Lê tới, trên gương mặt hiện lên một nụ cười, chỉ là nụ cười thoạt nhìn cũng mang theo chút u buồn, nàng ấy nói: "Biểu muội, muội đã tới."
Dừng một chút, lại xin lỗi nói: "Hôm qua ở Lệ Chính Đường, đột nhiên Triệu thúc và Trang thúc tới, để muội lại một mình, thật sự xin lỗi."
"Không sao." Khương Lê cười nói: "Biểu tỷ bận chuyện chính quan trọng hơn, huống hồ vốn muội cũng muốn đi một mình, sau đó đi dạo cũng rất vui."
"Vậy là tốt rồi." Diệp Gia Nhi nói.
Mấy người trong sảnh đều im lặng. trong lòng Diệp Như Phong luôn tức giận với Khương Lê, đương nhiên sẽ không chủ động nói chuyện với nàng, nếu là Diệp Gia Nhi bình thường thì cũng sẽ bắt chuyện với Khương Lê vài câu, có điều hôm nay thoạt nhìn Diệp Gia Nhi có tâm sự, cho nên không để ý tới Khương Lê, không biết đang suy tư cái gì.
Khương Lê suy nghĩ một hồi, nhẹ giọng hỏi: "Biểu tỷ đang lo lắng chuyện của Lệ Chính Đường hay sao?"
Diệp Gia Nhi sửng sốt, miễn cưỡng cười nói: "Đúng vậy, chỉ là chỗ làm ăn có chút phiền toái."
"Là vấn đề của gấm Cổ Hương phải không?" Khương Lê nhìn nàng ấy: "Chuyện gấm Cổ Hương có vấn đề, bây giờ có phải có rất nhiều tiệm may đã biết rồi đúng không?"
Diệp Gia Nhi cả kinh, Diệp Như Phong nói: "Sao ngươi biết? Ngươi nghe lén bọn ta nói chuyện?"
Giọng điệu của hắn ta không tốt.
"Minh Dục cữu nói cho ta biết." Khương Lê nhìn Diệp Gia Nhi: "Có điều ông ấy chỉ nói có người nói gấm Cổ Hương có vấn đề, những việc liên quan đến tiệm may trong thành là ta đoán được."
Nàng cười nói: "Tương Dương nhiều tiệm may như vậy, có không ít tiệm nhập gấm Cổ Hương từ Diệp gia, nếu gấm Cổ Hương thật sự có vấn đề, những tiệm may này sẽ có điều kiêng kị khi lấy vải vóc."
"Biểu muội đúng là huệ chất lan tâm*, đoán cái là trúng." Diệp Gia Nhi nói.
Người phụ nữ xinh đẹp, đoan trang, quý phái, ví như hoa lan, hoa huệ.
Nàng ấy nghĩ nếu Diệp Minh Dục đã nói hết cho Khương Lê nghe, vậy thì việc này không có gì phải giấu diếm. Dù sao Khương Lê cũng đã biết, tiếp tục che giấu chính là Diệp gia bọn họ keo kiệt. Hơn nữa, cho dù muốn giấu tiếp, có thể giấu được sao? Việc này đã càng trở nên ầm ĩ lớn, khó có thể thu xếp cho tốt, sớm muộn gì Khương Lê cũng sẽ biết được từ miệng của người bên ngoài thôi.
"Diệp gia giao dịch xa xỉ với mấy cửa hàng may mặc, hôm nay cửa hàng may mặc hùa nhau dừng việc lấy nguyên liệu từ Diệp gia, không phải một nhà hai nhà, mà là tất cả, mấy ngày nay mỗi ngày đều có chưởng quầy của cửa hàng may mặc đến Lệ Chính Đường thông báo ngừng hàng. Như biểu muội nhìn thấy, hôm qua Trang thúc và Triệu thúc tới, họ là người làm ăn mấy chục năm với Diệp gia, hôm qua tới Lệ Chính Đường, cũng là để nói lập tức ngừng nhập vải vóc." Diệp Gia Nhi thở dài.
"Làm ăn mấy chục năm, đã là người quen cũ, vào lúc này cũng bỏ đá xuống giếng sao?"
"Không thể nói là bỏ đá xuống giếng, chỉ có thể nói là ai cũng sẽ vậy thôi." Diệp Gia Nhi ngược lại không có sinh lòng oán hận, nhẫn nại giải thích: "Chỉ là vốn dĩ gấm Cổ Hương cần rất nhiều bạc để dệt, những chưởng quỹ này không chịu nói trước, một đống gấm Cổ Hương đã dệt xong, không ai mua hàng, giữ lại đối với Diệp gia mà nói đã là một khoản tổn thất cực lớn."
Diệp Như Phong hừ lạnh một tiếng: "Lúc trước cầu xin chúng ta cung cấp hàng cho nhà bọn họ trước, hiện tại xảy ra chuyện, cũng không điều tra rõ ràng mà lại lập tức nói ngừng nhập hàng, giao tình mấy chục năm cái gì, tất cả đều không sánh bằng lợi ích!"
Diệp Gia Nhi thở dài, không lên tiếng.
Tuy Diệp Như Phong nói khó nghe những không phải hoàn toàn không có đạo lý. Những người mặc cho gió chiều nào xoay chiều ấy như vậy, thật sự làm người ta khinh thường, càng không cần bàn đến chuyện làm ăn với Diệp gia mấy chục năm trước.
Trong lòng Khương Lê cũng nghĩ đến việc này, những cửa hàng dệt y phục này lấy gấm Cổ Hương từ Diệp gia chính là vì kiếm lời. Nếu đã làm ăn với nhau mấy chục năm, có thể thấy được vụ làm ăn này rất hưng thịnh. Mục đích buôn bán của thương nhân là vì kiếm bạc, hiện tại mặc dù gấm Cổ Hương có vấn đề, nhưng trước đó mọi chuyện còn chưa tra ra manh mối, những cửa hàng may y phục này cũng sẽ không chấm dứt giao dịch với Diệp gia nhanh như vậy, bởi vì chấm dứt giao dịch với Diệp gia, cũng là cắt đứt khả năng mình có thể tiếp tục kiếm bạc trong tương lai.
Có cái gì có thể làm cho thương nhân cam tâm tình nguyện từ bỏ kiếm bạc? Một là có lợi ích lớn hơn, hai là có uy hiếp lớn hơn tiền bạc.
"Thật ra thì một nhóm gấm Cổ Hương này bị thua lỗ thì thôi, cũng không phải không kịp thời ngăn chặn tổn hại của Diệp gia. Điều lo sợ là chuyện gấm Cổ Hương của Diệp gia có vấn đề bị truyền ra ngoài, danh dự Diệp gia sẽ bị hủy ngay lập tức, bảng hiệu của Diệp gia vừa bị vỡ, từ nay về sau Diệp gia sẽ khó có thể đứng lên. Chẳng lẽ cơ nghiệp trăm năm, cứ như vậy bị hủy hoại chỉ trong chốc lát?"
Càng là nhà giàu có lâu đời như vậy, càng chú ý danh dự trong giới thương trường. Đê dài ngàn dặm bị vỡ bởi tổ kiến, một khi vô ý sẽ ngay lập tức thua thảm, cho nên cho tới nay, Diệp gia vẫn vô cùng cẩn thận đối với vải vóc, không nghĩ tới lúc này xảy ra sự cố lớn như vậy.
"Biểu tỷ đừng nóng vội." Khương Lê an ủi cô: "Vì sao mặc y phục làm bằng gấm Cổ Hương vào lại nổi mẩn, bây giờ vẫn chưa thể xác định chính xác vấn đề nằm ở chỗ chất liệu. Chẳng qua là người ta nghe nhầm đồn bậy, còn chưa đi tới đường cùng, chỉ cần tìm ra nguyên nhân chân chính, oan khuất của Diệp gia có thể rửa sạch, danh dự cũng có thể quay trở lại."
"Nói thì dễ." Diệp Gia Nhi lắc đầu: "Chúng ta làm thế nào cũng tìm không ra nguyên nhân, rõ ràng là xưởng dệt ra gấm Cổ Hương không có vấn đề, nhưng gấm Cổ Hương làm thành y phục trong các tiệm may quần áo đều xảy ra vấn đề."
"Có lẽ không phải là nguyên nhân của gấm Cổ Hương." Khương Lê nói: "Có lẽ là nguyên nhân của những cửa hàng may sẵn."
"Một chỗ còn dễ nói, nhưng là toàn bộ cửa hàng may quần áo trong Tương Dương đều xảy ra vấn đề thì khó nói rồi." Diệp Gia Nhi nói: "Ta biết biểu muội muốn nói cái gì, muốn nói Diệp gia bị người hãm hại, nhưng tuy Diệp gia không tính là quan gia, nhưng ngày thường ở Tương Dương này cũng không người nào dám trêu chọc, ai có gan lớn hãm hại như vậy, người có gan lớn như vậy nhất định thân ở địa vị cao, hại chúng ta như vậy, lại có ý đồ gì đây?"
"Vậy Tương Dương ngoại trừ Diệp gia ra, còn có sân dệt nào khác không?" Khương Lê hỏi.
Diệp Gia Nhi lắc đầu.
Vậy không phải là một đối thủ trong việc kinh doanh.
Khương Lê thở dài, hai người đang nói, ba huynh đệ Diệp Minh Huy đã tới. Thấy Diệp Gia Nhi và Khương Lê đang nói chuyện, Diệp Minh Dục lập tức kêu lên: "Gia Nhi, A Lê!"
"Cữu cữu Minh Dục." Khương Lê gật đầu với ông ấy.
Diệp Minh Huy nhìn về phía Khương Lê, dường như hơi do dự, nhưng rốt cuộc vẫn nói chuyện, nói: "A Lê, trước đó vài ngày không cho con gặp lão phu nhân, là do cơ thể lão phu nhân quả thực không tốt. Con tới Tương Dương cũng hơn nửa tháng, cơ thể lão phu nhân dần dần chuyển biến tốt đẹp rồi, hôm nay con đi gặp lão phu nhân một lần đi."
Khương Lê kinh ngạc, thấy Diệp Minh Dục ở một bên lộ ra vẻ hài lòng trong ánh mắt, lúc này mới hiểu được, nghĩ đến là Diệp Minh Dục ở một bên phụ họa, thuyết phục hai huynh đệ này, Diệp Minh Huy mới hạ quyết tâm để cho Khương Lê gặp Diệp lão phu nhân ngay lúc này.
Thật sự là một hành động ngoài ý muốn.
Kỳ thật Khương Lê cũng không vội vàng muốn gặp Diệp lão phu nhân như vậy, có điều nếu người ta đã nói như vậy thì đương nhiên nàng sẽ biết nghe lời đồng ý, lập tức đúng lúc lộ ra vẻ vui mừng, nói: "Thật tốt quá."
Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Dục nhìn Khương Lê, sự vui vẻ của Khương Lê không giống giả vờ, tuy rằng mấy ngày nay bọn họ bận rộn với chuyện Lệ Chính Đường, nhưng cũng không lơi lỏng việc quan sát Khương Lê. Các nha hoàn Diệp gia đến hầu hạ Khương Lê nói, mấy ngày nay Khương Lê cũng không làm chuyện gì khác người, rất an tĩnh, tính tình cũng dịu dàng. Hai huynh đệ Diệp gia dần dần yên lòng.
"Vậy bây giờ đi thôi.".Diệp Minh Hiên nói.
Khương Lê gật đầu.
Đang lúc mấy người muốn rời đi, đột nhiên Quan thị và Trác thị vội vàng từ bên ngoài chạy tới. Quan thị và Trác thị rất ít quản lý việc liên quan đến chuyện làm ăn, nhưng một Diệp phủ lớn như vậy, tất cả từ trên xuống dưới đều phải chuẩn bị, Quan thị và Trác thị ngày thường cũng bề bộn nhiều việc. Diệp gia rất đặc biệt, quyền lực quản gia cũng không phải tập trung ở trong tay một người, mà là quản gia chung của Quan thị và Trác thị, thoạt nhìn quan hệ tỷ muội của hai người các bà cũng tương đối tốt, nếu không đã vì quyền lực mà tranh giành túi bụi từ lâu. Nói cách khác, nếu ở Khương gia để Quý Thục Nhiên và Lư thị cùng quản gia, nhất định Khương gia đã không có ngày yên ổn từ sớm rồi.
Quan thị nói: "Lão gia, Đông tri phủ phái người tới."
"Đông tri phủ?" Diệp Minh Huy nghi hoặc: "Hắn phái người tới làm gì?"
"Thiếp cũng không biết.".Quan thị có vẻ hơi sốt ruột, còn chưa nói xong, đã thấy bên ngoài có một đội quan sai tới, thắt lưng ai nấy đều đeo trường đao, không hề cố kỵ xông thẳng tiền đường, hỏi: "Diệp Đại lão gia…Diệp Nhị lão gia có ở đây không?"
Diệp Minh Hiên nói: "Có, không biết quan gia có chuyện gì?"
"Đông đại nhân mời các ngươi đi một chuyến." Quan sai cầm đầu nói: "Hai vị lão gia, mời đi."
Diệp Minh Dục không sợ quan, lập tức đứng ra nói: "Vì sao chỉ mời hai người bọn họ?"
Quan sai kia đánh giá Diệp Minh Dục từ trên xuống dưới, Diệp Minh Dục ăn mặc như một người buôn bán nhỏ, trên người có khí chất giang hồ, cũng không biết những người đó có nhận ra đây là Diệp Tam lão gia hay không, hay vốn dĩ là cảm thấy Diệp Minh Dục không quan trọng gì, chỉ nói: "Tại hạ chỉ làm việc, những vấn đề này, kính xin hai vị đi đến nói với Đông đại nhân."
Cũng hơi kiêu ngạo.
Khương Lê cảm thấy rất kỳ lạ, với gia nghiệp của Diệp gia, tuy rằng không đến mức khiến cho ai nấy đều kiêng kị nhưng cũng không phải mặc cho người bắt nạt. Đông tri phủ làm quan địa phương, hoàn toàn không cần phải không khách khí với Diệp gia như vậy. Từ trước đến nay quan sai đều nhìn mặt xem tình hình, loại thái độ này nhất định là bởi vì Đông tri phủ truyền ra tin tức không cần sợ Diệp gia.
Sao Đông tri phủ phải làm như vậy, tựa như không hề sợ hãi.
Diệp Minh Dục còn muốn nói thêm, bị Diệp Minh Huy đưa tay ngăn lại. Diệp Minh Huy là trưởng tử Diệp gia, từ trước đến nay trầm ổn hơn người khác một chút, chắp tay nói: "Nếu quan gia làm việc, chúng ta đi một chuyến là được, kính xin cho phép ta phân phó người nhà một chút."
Đầu tiên ông ấy nhìn về phía Khương Lê, nói: "Vốn định dẫn con đi thăm lão phu nhân, lại không nghĩ tới giữa chừng xảy ra chuyện này. A Lê, chỉ có thể để con chờ thêm một chút."
"Không sao đâu." Khương Lê cười nói.
Ông ấy lại nhìn về phía Diệp Minh Dục, nói: "Minh Dục, đệ mặc kệ việc làm ăn của quý phủ, đệ bảo vệ Diệp gia cho tốt là được. Lệ Chính Đường có chuyện gì, giao cho Gia Nhi và Như Phong xử lý, lần này cũng là cơ hội tốt để tỷ đệ hai người rèn luyện. Về phần ta và Minh Hiên, nhớ kỹ đừng nói cho lão phu nhân biết chúng ta đi gặp Đông tri phủ."
Trác thị nhìn về phía quan sai: "Quan gia, cái này...khi nào đại ca và phu quân của ta mới có thể trở về?"
"Cái này ngươi hỏi ta cũng không biết." Quan sai hỏi Diệp Minh Huy: "Diệp Đại lão gia, nói xong chưa? Nói xong rồi thì đi thôi."
Diệp Minh Huy không nói gì nữa, lại thoáng an ủi Quan thị và Trác thị một chút, để cho các bà yên tâm, mình và Diệp Minh Hiên rất nhanh trở về, nói xong thì cùng đội quan sai này rời đi.
Sau khi đám quan sai đi rồi, trong phút chốc người Diệp gia đều luống cuống.
Việc này tới quá đột ngột, ai cũng không nghĩ tới. Diệp Gia Nhi lẩm bẩm nói: "Phụ thân và đại bá... bọn họ không sao chứ."
"Không sao đâu." Khương Lê an ủi cô: "Cữu Minh Huy đã nói rồi, sẽ về ngay."
Diệp Gia Nhi lắc đầu: "Trước đây đại bá chưa bao giờ nói những lời này, lại càng không dặn dò gì, hôm nay bá ấy lại cố ý dặn dò chuyện Lệ Chính Đường muốn ta và Như Phong quản... Bá ấy cảm thấy mình sẽ không trở về quá nhanh... Bá ấy có dự cảm này."
Cũng đúng, những sắp xếp ttrong lời nói sau đó của Diệp Minh Huy giống như đã chắc chắn ông ấy tạm thời sẽ không trở lại Diệp gia.
"Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Trác thị nói: "Đang yên đang lành, sao Đông tri phủ lại tìm tới cửa?"
Tuy rằng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng phái quan binh tới nhà đón người, thấy thế nào cũng không phải chuyện tốt, cũng không thể là Đông tri phủ mời bọn họ đi uống trà nói chuyện.
“Nhất định là vì chuyện của gấm Cổ Hương.” Diệp Như Phong cắn răng: "Lúc trước cửa hàng may y phục bị đè ép, người mặc y phục may bằng gấm Cổ Hương gặp chuyện không may cũng ít, nhưng trước mắt... những cửa hàng may áo khác đều không qua lại với Lệ Chính Đường nữa, sớm muộn gì chuyện gấm Cổ Hương cũng bị truyền ra ngoài, dân chúng biết việc này thì tất nhiên sẽ không chịu để yên, vì trấn an dân chúng, tri phủ chắc chắn sẽ lấy Diệp gia ra khai đao."
Lúc này Khương Lê nhìn Diệp Như Phong với cặp mắt khác xưa, nàng cho rằng Diệp Như Phong hơi tính trẻ con, dễ xúc động, có cảm xúc gì cũng đều biểu hiện ở trên mặt, không thông minh hơn Diệp Thế Kiệt. Trước mắt xem ra, Diệp Như Phong cũng có một đầu óc minh mẫn, có thể liếc mắt một cái nhìn ra được sự tình từ đầu đến cuối.
Ba người cháu trai của Diệp gia, cũng không phải hạng người bình thường. Diệp Thế Kiệt học vấn thông đạt, rất có thiên phú về mặt làm quan. Diệp Gia Nhi hào phóng ổn trọng, trấn áp được công trường, Diệp Như Phong cũng còn có vài phần thông minh. Diệp gia như thế sẽ không bị thua, có Diệp gia làm chỗ dựa vững chắc, cũng là một lựa chọn không tồi.
"Biểu ca nói không sai." Khương Lê nói: "Ta đoán cũng là vì chuyện Lệ Chính Đường."
Diệp Như Phong hừ một tiếng.
"Nhưng vị Đông tri phủ này, có phải tên là Đông Tri Dương không?"
"Sao con biết?" Diệp Minh Dục hỏi. Khương Lê là tiểu thư Yến Kinh, chưa từng tới Tương Dương, lại biết tên tri phủ Tương Dương, quả thực khiến người ta bất ngờ.
"Hắn có muội phu." Khương Lê cười nói: "Làm Chung quan lệnh ở Yến Kinh."
"Chung quan lệnh là làm cái gì?" Diệp gia là thương hộ, cũng không rõ lă với chức vị phẩm cấp của quan viên.
"Là chủ quản đúc tiền." Khương Lê giải thích.
Lúc này người Diệp gia mới hiểu được. Diệp Minh Dục nói: "Không ngờ ngay cả muội phu của hắn ta con cũng biết, A Lê, Đông Tri Dương không tính là quan lớn gì."
"Không tính." Khương Lê cười nói: "Con ở Khương gia, khó tránh khỏi nghe được một ít."
Trong lòng nàng thầm nghĩ, Đông Tri Dương có một người muội phu là Chung quan lệnh nhất Yến Kinh, quan trọng nhất là, người muội phu này của hắn là thủ hạ của Hữu tướng, rất thân thiết với Lý Liêm.
Nói cho cùng, có thể nói Đông Tri Dương này cũng là thủ hạ của Hữu tướng.
…
Trong một cái sân ở Tương Dương, trong phòng có người đang nói chuyện.
"Đại nhân, Đông Tri Dương đã động thủ." Lục Cơ nói.
Cơ Hành ngồi trên ghế, đang xem quyển trục, nghe vậy dừng động tác lại, nói một tiếng: "Có hơi sớm một chút."
"Tại hạ cũng cảm thấy hơi sớm." Lục Cơ vuốt râu: "Nói là trực tiếp vọt tới tiền đường Diệp gia bắt người, động tĩnh còn không nhỏ. Hiện tại muốn giấu diếm mọi chuyện cũng không giấu được, toàn bộ Tương Dương đều biết."
"Trong dự liệu." Cơ Hành cười một tiếng: "Làm cho Lý Liêm xem, động tĩnh không thể nhỏ."
"Nghe nói lúc ấy Khương Nhị tiểu thư cũng ở đó." Lục Cơ nói: "Có điều Khương Nhị tiểu thư không có làm gì cả, có lẽ Khương nhị tiểu thư không chen tay vào kế hoạch này được, sẽ không gây rắc rối gì."
Vốn dựa theo lẽ thường, nhất định Khương Lê sẽ không thể chen tay vào được, càng không có biện pháp ngăn cơn sóng dữ. Nhưng trước sau vài lần đều bị Khương Lê đập bể, trong lòng Lục Cơ cũng không dám quá mức chắc chắn. Cũng không thể dùng ánh mắt của người thường nhìn Khương Nhị tiểu thư.
"Cũng chưa chắc." Cơ Hành cười, ánh mắt rõ ràng là có di chuyển, hắn đặt quyển trục trên tay sang một bên: "Không thể xem thường nàng ấy."
“Đã rất không dám xem thường nàng ấy rồi.” Lục Cơ cười nói: "Chỉ là Lý Liêm đã bắt đầu lên kế hoạch chuyện của Diệp gia từ sớm. Trước mắt Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên không có ở đây, Diệp gia chính là năm bè bảy mảng, Diệp Minh Dục kia không có bao nhiêu tác dụng. Một khi chuyện gấm Cổ Hương có vấn đề truyền ra ngoài, Lệ Chính Đường khó giữ được, bước tiếp theo, Diệp gia sẽ bị ép đến mức đi vào bước đường cùng, cơ hội của Lý gia sẽ tới."
"Lục Cơ, không nên coi mọi người là kẻ ngốc." Cơ Hành nhẹ nhàng quơ quạt xếp trong tay, mẫu đơn tơ vàng nở rộ chuyển động theo động tác trên tay hắn, nhuộm ra một mảng lớn chập chờn xinh đẹp.
"Chủ ý của Lý gia cũng không phải không có chút sơ hở nào, cũng chưa chắc đã không ai nghĩ đến. Vở kịch chưa hồi kết, chưa thể nói là đặc sắc." Hắn cười dịu dàng.