Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi Khương Lê và Đồng Nhi, Bạch Tuyết đến Tích Hoa Lâu xong, sắc trời đã không còn sớm, bọn họ không tiếp tục đi dạo bên ngoài, cũng không đến Lệ Chính Đường mà trực tiếp trở về Diệp phủ.
Không có gã sai vặt nào ở trong Diệp gia dám quản nàng, vừa hay thuận tiện cho nàng có thể tự do đi ra ngoài. Tuy nhiên sau khi trở về, Khương Lê cố ý để Đồng Nhi đi hỏi thăm tình huống của Diệp Gia Nhi, biết được Diệp Gia Nhi vẫn chưa trở về.
Suốt một buổi chiều, từ sau khi Khương Lê rời khỏi Lệ Chính Đường, Diệp Gia Nhi vẫn ở Lệ Chính Đường. Đơn thuần chỉ là làm ăn, đến chạng vạng Diệp Gia Nhi nên trở về rồi mới phải.
Giờ này đối phương vẫn chưa trở về, Khương Lê suy đoán có liên quan đến "Trang thúc", "Triệu thúc" trong miệng Diệp Gia Nhi nói lúc trước, việc làm ăn của Diệp gia xảy ra chút phiền toái nhỏ nhưng xem ra cũng không nhỏ cho lắm.
Nhưng bây giờ cho dù nàng hỏi người Diệp gia thì người Diệp gia cũng sẽ không nói thật với nàng, dù sao nàng vẫn chưa ‘nối lại tình xưa’ với họ, đối với một khách nhân tới làm khách hơn nữa còn chẳng thân thiết thì không cần nói quá nhiều về những chuyện trong nhà.
Còn chưa đến lúc.
Khương Lê không để ý tới chuyện của Diệp Gia Nhi nữa. Hôm nay gặp Quỳnh Chi, sau khi tâm sự và tính toán với nàng ta xong thì trong lòng nàng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Tối hôm đó, lần đầu tiên trời còn sớm mà nàng đã cảm thấy mệt mỏi, lập tức lên lầu nghỉ ngơi.
Một đêm mơ đẹp.
Cũng chính từ ngày hôm đó trở đi, người Diệp gia đột nhiên trở nên bận rộn hơn. Mấy ngày liên tiếp, lúc Khương Lê đi lại trong Diệp phủ có thể nhìn thấy trong Diệp phủ chỉ toàn là quản gia, nha hoàn, đừng nói là Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Huy, ngay cả Trác thị và Quan thị cũng không có ở đây. Cũng không biết Diệp Như Phong và Diệp Gia Nhi đã đi đâu, có đôi khi ngay cả lúc ăn cơm cũng không có ai cả, quản gia dứt khoát làm cho Khương Lê một phòng bếp nhỏ, mỗi ngày lúc Khương Lê muốn ăn cái gì cũng không cần đến tiền đường nữa, một mình ăn ở trong sân là được rồi.
Cũng không phải do người Diệp gia không chào đón Khương Lê mà do Diệp gia thật sự bận rộn đến mức không ăn cơm ở quý phủ được. Nếu không phải biết về chuyện ở Lệ Chính Đường thì người ta sẽ hoài nghi không có chủ nhân ở trong căn phủ lớn như thế này.
Khương Lê mơ hồ nhận ra phiền toái của Diệp gia không phải là chuyện nhỏ, nhưng nàng không gặp được ai cả, cho dù nàng có muốn hỏi thăm cũng là việc phí công vô bổ, để Đồng Nhi đi hỏi thăm, nha hoàn Diệp phủ cũng không biết rõ cho lắm, trong lòng Khương Lê vô cùng bất đắc dĩ.
Hôm nay, thời tiết rất đẹp.
Cuối thu đầu đông, ở phía nam Tương Dương lại ấm áp hơn Yến Kinh một chút, ngày đông tới cũng muộn hơn một chút. Khương Lê khoác áo ngoài, rồi đứng ở trong sân, nhìn Đồng Nhi và Bạch Tuyết đánh lạc hướng người khác.
Hai nha hoàn ở trong Diệp phủ khá mỏi mệt, dù sao cũng không phải nhà của mình, họ cũng không có tâm trạng chăm sóc hoa cỏ. Có đôi khi ban ngày chỉ cần làm xong công việc buổi sáng rồi thì sẽ không có việc gì làm nữa, Khương Lê dạy các nàng nhận biết chữ để giết thời gian.
Đồng Nhi ngáp một cái, nói: "Hôm nay trong Diệp phủ không có ai cả."
Nói là không có ai thì tất nhiên là không đúng, trong Diệp phủ có rất nhiều người, chỉ là tất cả đều là hạ nhân, hỏi tới chuyện Diệp gia cũng là một hỏi ba không biết, ngay cả Đồng Nhi cũng không có hứng thú bắt chuyện.
"Không ai ràng buộc em không tốt sao?" Khương Lê trêu chọc nàng ấy: "Coi như em có được tự do rồi."
"Cô nương nói giống như nô tỳ thích đi khắp nơi để ra oai vậy." Đồng Nhi bĩu môi: "Nô tỳ đang bênh vực kẻ yếu cho cô nương, người Diệp gia không có ở đây thì thôi, cũng không đề cập đến chuyện để cô nương đi thăm Diệp lão phu nhân. Những hạ nhân này còn miệng kín như bưng về chuyện của Diệp lão phu nhân nữa chứ, chúng ta đã đến đây lâu như vậy rồi mà ngay cả Diệp lão phu nhân ở viện nào cô nương cũng không biết."
Quả thật, hình như người Diệp gia không có ý định để Khương Lê gặp Diệp lão phu nhân lúc này, cũng không nói cho nàng biết rốt cuộc nàng có thể gặp bà ấy vào lúc nào, cứ chờ đợi mãi như vậy mà không có ngày giờ cụ thể. Thật ra Khương Lê cũng có thể thừa dịp lúc này người Diệp gia không ở đây, tự đi tìm gặp Diệp lão phu nhân, chỉ là nếu nàng làm như vậy thì ấn tượng của người Diệp gia đối với nàng sẽ càng xấu, muốn chữa lành mối quan hệ cũng sẽ khó khăn hơn.
Huống hồ giống như lời người Diệp gia nói, lúc này cơ thể của Diệp lão phu nhân không khỏe, nếu thấy Khương Lê rồi khiến bà ấy kích động quá mức, gây ra chuyện gì thì sẽ là lỗi của Khương Lê.
Cho nên Khương Lê không chủ động chạm vào sợi dây yếu ớt kia, giả vờ không biết là tốt nhất.
Nhìn trời một chút, mặt trời hôm nay rất đẹp, Khương Lê nói: "Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi.
Cứ ở yên trong Diệp phủ mãi cũng không có tác dụng gì, không bằng ra ngoài xem một chút.
Đồng Nhi vừa nghe, lập tức vui vẻ trở lại, nàng ấy kéo Bạch Tuyết đứng dậy, nói: "Được thôi, cô nương muốn đi đâu?"
"Đi đâu cũng được." Khương Lê cười nói.
Mấy người cùng nhau đi ra khỏi viện, người gác cổng và gã sai vặt cũng không ngăn nàng, chỉ hỏi có cần hộ vệ hay không, Khương Lê uyển chuyển từ chối. Đúng lúc này, đột nhiên nàng thấy có một đội xe ngựa dừng lại trước cửa Diệp phủ.
Xem ra là một thương đội, bởi vì trên lưng ngựa đều chở bao quần áo, phía sau xe ngựa cũng buộc rương gỗ nặng nề.
Bước chân của Khương Lê hơi dừng lại, đây là khách của Diệp gia?
Thương đội dừng lại, nhưng không có hộ vệ, chỉ có một người đánh ngựa, còn có một người giống như gã sai vặt. Gã sai vặt kia thấy Khương Lê đứng ở cửa, kinh ngạc đánh giá Khương Lê một chút rồi nhanh chóng đi về phía đầu kia xe ngựa, một nam nhân nhảy từ trên xe ngựa xuống.
Trên má trái nam nhân này có một vết sẹo dài khoảng ngón út, mặc một bộ quần áo ngắn màu nâu đen, trên người dường như có một tầng giáp mềm, thoạt nhìn giống một người buôn bán nhỏ, giày trên chân lại là giày da hươu thêu viền vàng, vừa nhìn đã biết rất đắt tiền.
Khương Lê sững sờ, người này chính là nam nhân trước đây nàng đã gặp ở cửa sau Tích Hoa Lâu sau khi nàng gặp Quỳnh Chi không lâu. Lúc ấy nam nhân này cũng nhìn nàng thêm vài lần, Khương Lê cảm thấy người này hơi quen mặt, rồi lại cảm thấy đối phương rõ ràng là người xa lạ.
Không ngờ lúc này nàng lại gặp được đối phương ở nơi đây.
Gã sai vặt gác cổng vừa thấy người này thì lập tức ném Khương Lê ra sau đầu, vui vẻ nghênh đón, nói: "Tam gia, ngài đã trở lại!"
Diệp Tam gia? Người này là Diệp Minh Dục!
Khương Lê giật mình, hóa ra người này chính là vị lão gia khốn nạn nhất Diệp gia - Diệp Minh Dục, cũng chính là cữu cữu Minh Dục sinh ra cùng lúc với mẫu thân của mình, khó trách nàng cảm thấy quen thuộc, nhưng lại quả thật là người xa lạ. Nàng và Diệp Minh Dục chưa từng gặp nhau, nhưng cuối cùng do đôi bên có huyết mạch tương liên với Diệp Trân Trân nên trong lòng thấy hơi xúc động.
Diệp Minh Dục cười lớn chào hỏi người gác cổng, đúng lúc này nhìn thấy Khương Lê. Ông ấy nhìn chằm chằm nàng, hiển nhiên ông ấy cũng nhận ra Khương Lê là người từng chạm mặt với ông ấy ở cửa Tích Hoa Lâu, ông ấy cảm thấy nghi ngờ không thôi nên bèn hỏi người gác cổng: "Vị cô nương này là..."
Người gác cổng cực kỳ xấu hổ, ho nhẹ một tiếng, nói: "Vị này là biểu tiểu thư đến từ Yến Kinh, Khương nhị tiểu thư."
Gã sai vặt của Diệp Minh Dục đang cố hết sức ôm đồ trước cửa phủ, cái rương trong tay bỗng dưng trượt một cái, "rầm" một tiếng rơi trên mặt đất.
Diệp Minh Dục cũng giật nảy cả mình.
Khương nhị tiểu thư, không phải đó là nữ nhi của người muội muội song sinh kia sao! Phải biết rằng Diệp Minh Dục vẫn có nhiều vướng bận đối với cháu gái chưa gặp mặt này, hẳn là người trong nhà Diệp gia đối với Khương Lê còn chút tình cảm. Lúc trước Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên đi đón Khương Lê, Diệp Minh Dục ở bên ngoài buôn bán. Diệp đại gia và Diệp nhị gia đều tận mắt nghe thấy Khương Lê nói lời tổn thương người khác, nhưng Diệp tam gia lại không nghe thấy. Bởi vậy, Diệp tam gia không canh cánh trong lòng như hai huynh trưởng của ông ấy.
Hơn nữa ông ấy thường hành tẩu giang hồ, vốn là người thô kệch và hào phóng, lòng dạ cũng rộng lớn hơn những người khác. Đơn giản mà nói, ông ấy bao dung hơn, ông ấy nghĩ rằng Khương Lê còn nhỏ tuổi, nói sai cũng không tính là gì cả.
Nếu không phải sau này Diệp lão phu nhân mắc bệnh cấp tính bởi vì chuyện đó, ông ấy nhất định sẽ không để ý đến sự ngăn cản của người Diệp gia mà đi đến Yến Kinh đón Khương Lê trở về.
Sau này Diệp Minh Dục thường xuyên theo đội tàu ra biển, mỗi năm chỉ trở về một chuyến, lúc này ông ấy mới dần dần từ bỏ ý định đón Khương Lê trở về.
Không nghĩ tới giờ này khắc này ông ấy lại gặp được cháu gái trong truyền thuyết ở chỗ này, suýt nữa Diệp Minh Dục nghi ngờ bản thân đang nằm mơ. Khương Lê đến rồi à? Làm sao Khương Lê có thể đến Tương Dương được? Nàng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách, tiểu thư đích xuất của Thủ phụ gia, sao lại có thể đi tàu xe mệt nhọc đến Tương Dương được cơ chứ? Sao người Diệp gia có thể cho nàng vào nhà được? Không phải người Diệp gia căm thù Khương Lê đến tận xương tuỷ hay sao, xem ra tiểu cô nương trước mắt này rõ ràng sống ở Diệp gia cũng không tệ lắm?
Mẹ nó, đây là chuyện quái quỷ gì vậy? Tại sao lúc Diệp lão nhị viết thư không hề nhắc tới việc này? Ông ấy đang nằm mơ sao?
Những điều Diệp Minh Dục muốn nói đều bị chặn hết ở trong cổ họng, trong chốc lát cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Khương Lê thấy ông ấy như thế, ngược lại cười nói: "Người là Minh Dục cữu cữu sao, ta là Khương Lê."
Lúc này Diệp Minh Dục đang choáng váng lấy lại tinh thần, ông ấy hỏi: "Khương... A Lê, sao ngươi lại ở đây?"
"Minh Hiên cữu cữu tới Yến Kinh, nhân tiện sang Khương gia bái phỏng, ta và Minh Hiên cữu cữu quay về Tương Dương cùng nhau, muốn tới thăm ngoại tổ mẫu một chút." Khương Lê nhìn lướt qua phía sau Diệp Minh Dục: "Minh Dục cữu cữu vừa trở về, có điều bây giờ trong Diệp phủ không có người."
"Không có ai cũng không sao, dù sao bọn họ cũng không quan trọng." Diệp Minh Dục vung tay lên, nói: "A Lê, ta đi cất đồ trước rồi đi gặp mẫu thân. Ngươi mau nói cho ta biết chuyện gì đang diễn ra vậy."
Khương Lê dừng một chút, Diệp Minh Dục không khách sáo, cũng không coi nàng là người ngoài. Nhưng như vậy cũng tốt, ngay từ đầu nàng đã định lấy Diệp Minh Dục làm lỗ hổng của Diệp gia, chỉ là Diệp Minh Dục chậm chạp mãi không về, nàng cũng không biết Diệp Minh Dục là người như thế nào. Bây giờ gặp được, Diệp Minh Dục còn không câu nệ tiểu tiết hơn nàng tưởng tượng, điều này rất tốt.
Hôm nay cũng không cần ra ngoài, Khương Lê cười nói: "Được, ta ở tiền đường chờ Minh Dục cữu cữu. Có điều," Nàng cười cười: "Đến tận bây giờ ta vẫn chưa được gặp ngoại tổ mẫu, ngoại tổ mẫu cũng không biết chuyện ta trở về Diệp gia, lúc Minh Dục cữu cữu đi gặp ngoại tổ mẫu xin đừng nhắc tới chuyện của ta, khiến cho ngoại tổ mẫu kích động, tổn thương tới sức khỏe thì không tốt."
Diệp Minh Dục lại ngẩn ngơ, không phải Khương Lê nói mình quay về Tương Dương chính là vì muốn thăm Diệp lão phu nhân hay sao, nhưng lúc này nàng lại nói bây giờ nàng vẫn chưa từng gặp được Diệp lão phu nhân, Diệp lão phu nhân cũng không biết nàng đã trở lại, chuyện gì đang xảy ra vậy? Diệp lão đại và Diệp lão nhị đang náo loạn gì đây?
Diệp Minh Dục chỉ cảm thấy đầu óc rất hỗn độn, trong chốc lát không phân biệt được rõ những chuyện này, đành phải làm theo lời Khương Lê, đi làm việc trước.
Khương Lê xoay người đi về phía trước.
Đồng Nhi hỏi: "Cô nương, vậy chúng ta không ra ngoài đi dạo nữa ạ?"
"Không đi nữa." Khương Lê cười nói.
Vì muốn biết Diệp gia đã xảy ra chuyện gì nên nàng mới định đi ra ngoài, nếu Diệp Tam lão gia đã hồi phủ, như vậy nàng không cần ra ngoài nữa, cứ nghe Diệp Tam lão gia nói là có thể biết được rồi.
Xem ra, Diệp Tam lão gia là một người dễ nói chuyện.
…
Trở lại tiền đường, Khương Lê ở trước bàn, Bạch Tuyết nấu một bình trà, Diệp Minh Dục còn chưa tới, Khương Lê cũng không vội, kiên nhẫn chờ.
Sự kiên nhẫn của nàng từ trước đến nay rất tốt, điều này ngay cả người hầu hạ nàng trong Diệp gia cũng phát hiện ra. Bất kể là thời gian chờ đợi có lâu cỡ nào, vẻ mặt của Khương Lê luôn bình tĩnh và ôn hòa, không hề nôn nóng một chút nào. Đối với nữ hài tử có tuổi này mà nói thì điều này rất khó có được. Trên người nàng không có khí phách kiêu căng của thiên kim tiểu thư, mà là bình dị gần gũi giống như một cô nương nhà bên.
Nhưng, cho dù là cô nương nhà bên, cũng là cô nương nhà bên mà người khác không hiểu rõ suy nghĩ trong lòng mình.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Diệp Minh Dục cũng đến.
Ông ấy vừa nhìn thấy Khương Lê thì đôi mắt lập tức sáng lên, sang sảng cười nói: "Ta còn tưởng rằng ngươi đã đi rồi, thế nào, ngươi đợi lâu không?"
"Không lâu." Khương Lê cũng cười: "Một ly trà còn chưa uống hết."
Diệp Minh Dục ngồi xuống chỗ đối diện Khương Lê, vừa mới ngồi xuống ông ấy đã lập tức vội vàng truy hỏi: "A Lê, ta mới trở về từ bên ngoài nên không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao ngươi lại đột nhiên trở về Tương Dương thế?"
"Con đã nói rồi." Khương Lê bất đắc dĩ: "Con muốn về thăm ngoại tổ mẫu nên mới trở về chung với Minh Hiên cữu cữu."
"Nhưng không phải đến bây giờ ngươi vẫn chưa gặp lão phu nhân đó sao?" Diệp Minh Dục nói.
"Không phải ta không muốn gặp ngoại tổ mẫu, là Minh Huy cữu cữu và Minh Hiên cữu cữu nói sức khỏe của lão phu nhân không tốt, nếu gặp không đúng lúc khiến cho bà ấy nhìn thấy ta, khó tránh khỏi tức giận đến mức tự tổn thương cơ thể. Ta đến Tương Dương cũng gần hơn nửa tháng nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp."
Nghe Khương Lê nói xong, Diệp Minh Dục lộ vẻ ngượng ngùng. Ông ấy đương nhiên nghe ra ý của Khương Lê, là người Diệp gia ngăn cản không cho nàng gặp Diệp lão phu nhân, cũng không phải Khương Lê không muốn. Tuy rằng chuyện năm đó Diệp Minh Dục không ở Tương Dương, sau đó cũng nghe nói, người Diệp gia không hề nể nang gì đối với sự xa cách của Khương Lê, ông ấy cũng biết, Khương Lê đột nhiên trở về Tương Dương, trở về Diệp gia, Diệp gia sẽ không nhiệt tình hoan nghênh.
Nhưng Diệp Minh Dục không thể tự chủ trương để Khương Lê và Diệp lão phu nhân gặp mặt nhau.
Ông ấy lúng túng chuyển hướng câu chuyện, nói: "Thì ra là thế."
Khương Lê cười nói: "Lần này Minh Dục cữu cữu vất vả rồi."
Diệp Minh Dục cười nói: "Ta có gì mà vất vả? Ta chỉ ra ngoài du sơn ngoạn thủy thôi."
Cái mà Diệp Minh Dục gọi là ‘ra biển buôn bán’, thật ra hàng năm cũng không thể kiếm nhiều lợi ích cho Diệp gia lắm. Người Diệp gia cũng lười để ý tới ông ấy, nói là buôn bán thì thà bảo du sơn ngoạn thủy sẽ đúng hơn. Chính là bởi vì chơi đùa quá lớn cho nên đến bây giờ Khương Lê đã mười lăm tuổi, Diệp Minh Dục cùng tuổi với Diệp Trân Trân vẫn chưa lập gia đình.
Chuyện này cũng sắp biến thành tâm bệnh của Diệp lão phu nhân, hàng năm cứ vào năm mới Diệp Minh Dục trở về Tương Dương, Diệp lão phu nhân lập tức thu xếp cho ông ấy tìm một cô nương tốt. Nhưng Diệp Minh Dục trốn đi rất nhanh, năm mới vừa qua, ông ấy lập tức lên đường, chuồn tới chỗ núi cao sông dài.
"Tuy nói như thế, không phải mỗi người đều có can đảm đi du sơn ngoạn thủy giống cữu cữu đâu." Khương Lê cười cười: "Không câu nệ với thế tục, làm gì cũng vì bản thân mình, người sống vì mình không phải để bản thân có thể vui vẻ đó sao? Kiến thức qua danh sơn đại xuyên khác nhau, tầm mắt rộng rãi, còn tự do hơn người cả ngày chỉ biết ở trong phủ đệ."
Diệp Minh Dục vừa nghe xong lập tức ngây dại, sau một khắc, trong lòng dâng lên kích động, gần như muốn xem Khương Lê là tri kỷ của mình. Tất cả người quen biết ông ấy đều nghĩ rằng ông ấy làm chuyện vô bổ, thân là con cháu Diệp gia, gia nghiệp vô cùng rộng lớn, không yên ổn ở nhà xử lý gia nghiệp, cưới vợ sinh con, cứ nhất định phải đi lang bạt giang hồ, du sơn ngoạn thủy, quả thực là không làm việc đàng hoàng. Nhưng từ trong xương cốt ông ấy đã không thích yên ổn rồi, ông ấy thích mạo hiểm mở mang kiến thức, giống như hùng ưng không thể bị giam cầm ở dưới mái hiên, liệt mã không thể bị buộc ở trong chuồng ngựa.
Nhưng trong số người Diệp gia hiểu ông ấy cũng chỉ có một Diệp Trân Trân, có lẽ là bởi vì chảy trong người dòng máu giống nhau, chính là bởi vì năm đó Diệp Trân Trân hiểu ông ấy, nên ngay cả đối với Khương Lê, Diệp Minh Dục vẫn không đành lòng xa cách. Có điều sau đó Diệp Trân Trân đã chết, người duy nhất hiểu ông ấy cũng không còn.
Lại không nghĩ tới, ở chỗ này, Khương Lê lại một lần nữa nói những lời tương tự như Diệp Trân Trân.
Diệp Minh Dục không khỏi cảm thán. Người người đều nói Diệp Trân Trân đơn thuần đôn hậu, không có suy tính gì, không đủ thông minh. Nhưng Diệp Minh Dục cho rằng, chính bởi vì Diệp Trân Trân là người ôn hòa hiền hậu như thế mới có thể hiểu được chân lý của sự chất phác.
Nhìn kỹ, dáng vẻ của Khương Lê không giống Diệp Trân Trân, so với Diệp Trân Trân mượt mà, Khương Lê thanh tú tỉ mỉ hơn rất nhiều, giống như Khương Nguyên Bách, linh triệt tú lệ, càng thông minh hơn. Nhưng rốt cuộc nàng vẫn là con gái của Diệp Trân Trân.
Khương Lê nhìn thấy sự nhu hòa trong ánh mắt Diệp Minh Dục, trong lòng khẽ động, thái độ của Diệp Minh Dục đối với nàng rất thân thiết, đây là một chuyện tốt.
Diệp Minh Dục tự cảm thấy ở chung với cháu gái này rất vui vẻ, vả lại Khương Lê cũng không có ranh ma, điêu ngoa như Diệp Minh Huy nói. Ông ấy vào nam ra bắc nhiều năm như vậy, gặp qua rất nhiều những đại tiểu thư kiêu căng, Khương Lê thì vô cùng thân thiện, mặt mày đều là vẻ dịu dàng. Nhưng dịu dàng như vậy, lại khác với cháu gái Diệp Gia Nhi của ông ấy. Diệp Gia Nhi ổn trọng đoan chính, Khương Lê lại vô cùng thông minh, ánh mắt của nàng dường như khác với thiếu nữ khuê các bình thường, có vẻ đặc biệt hơn một chút. Nàng là một nữ tử rất nổi bật.
Không chỉ bởi vì nàng là con gái của Diệp Trân Trân, Diệp Minh Dục thích cô bé này từ tận đáy lòng.
Ông ấy gãi đầu, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói: "Lần này ngươi trở về, ta cũng không có cái gì có thể tặng cho ngươi, thương đội của ta có mang theo vài món đồ chơi nhỏ từ trên biển." Hiếm khi ông ấy hơi ngượng ngùng: "Chẳng qua ngươi tới từ Yên Kinh, mấy thứ này không tính là quý hiếm gì, ta chỉ là thấy chúng thú vị nên mới mua về mà thôi. Không biết A Lê có thích hay không."
Diệp Minh Dục mua đồ theo kiểu thích thì mua, cho dù đi theo đội thuyền ra biển giao dịch cũng tùy hứng như bản thân ông ấy, quyết định sẽ không cân nhắc tới việc có thể phát tài hay không, đơn thuần chỉ dựa vào sở thích.
Khương Lê cười nói: "Đồ chơi thú vị khó kiếm hơn đồ trân quý nhiều."
"Ngươi nói đúng." Diệp Minh Dục đồng ý đối việc những lời Khương Lê vừa mới nói, ông ấy gọi gã sai vặt bên cạnh mình: "A Thuận, đi lấy cái rương lại đây!"
Đúng là người có tính tình hấp tấp.
Khương Lê cười mà không nói gì, nàng nói chút chuyện với Minh Dục cữu cữu, làm sâu sắc thêm chút tình cảm giữa hai người, như vậy Diệp Tam lão gia mới có thể đứng ở bên phe nàng, giúp nàng ‘nối lại tình xưa’ với Diệp gia.
A Thuận và gã sai vặt A Phúc của Diệp Minh Hiên hẳn là một cặp huynh đệ, dáng vẻ có vài phần giống nhau, tính cách lại hoàn toàn khác nhau. A Phúc nhã nhặn khôn khéo giống như Diệp Minh Hiên, A Thuận lại thô tay thô chân như Diệp Minh Dục. Rất nhanh đối phương đã chuyển tới một cái rương gỗ lim, còn rất nhiều rương như vậy ở trong thương đội của Diệp Minh Dục.
Diệp Minh Dục lệnh cho A Thuận mở rương ra, cười hỏi Khương Lê: "A Lê, ngươi có nhìn trúng cái nào không? Ta tặng cho ngươi."
Hình như người Diệp gia rất thích nói những lời này nhỉ? Khương Lê nghĩ thầm, Diệp Gia Nhi dẫn nàng đi Lệ Chính Đường, chân trước bảo coi trọng nàng chân sau lập tức tặng quà cho nàng, lúc này Diệp Minh Dục cũng nói nàng thích món đồ chơi nào ông ấy cũng sẽ tặng nàng. Có lẽ đây chính là nhà cự phú, tài đại khí thô, vô cùng hào phóng nhỉ?
Khương Lê cúi đầu nhìn vào trong rương.
Trong rương có rất nhiều món đồ linh tinh không biết là những món gì, có vài viên trân châu, đá mắt mèo, những thứ này xem như đáng giá. Cũng có kính tây dương, có một cái hộp nhỏ bằng gỗ, ấn cơ quan thì lập tức có hình nhân tí hon chui ra từ trong hộp để khiêu vũ, rất là thú vị. Còn có một cái ống dài giống nhau,
Khương Lê mới cầm lên nhìn, Diệp Minh Dục lập tức nói: "Đây là vạn hoa đồng, để ta dạy ngươi dùng..."
Chữ "dùng" còn chưa ra khỏi miệng, Khương Lê đã rất quen thuộc mà cầm lên đặt ở trên mắt, chuyển động trục bánh xe của nó.
Diệp Minh Dục nghẹn họng, A Thuận kinh ngạc nhìn Khương Lê. Ngay cả Diệp Minh Dục kiến thức rộng rãi thì lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy thứ đồ chơi này cũng không rõ nên dùng như thế nào, nhưng trông biểu tiểu thư Khương gia rất thuần thục, chẳng lẽ trước kia nàng từng thấy thứ này rồi? Nhưng không phải hải thương kia đã nói hầu như không có ai ở Bắc Yến biết thứ này sao?
"Trước kia ngươi đã từng thấy nó rồi à?" Diệp Minh Dục hỏi.
"Không có." Khương Lê cười nói: "Chỉ là ta đã đọc được trên một quyển du ký thấy có người ghi lại, đây vẫn là lần đầu tiên ta cầm đồ thật ở trên tay."
Tiết Chiêu rất thích những thứ kỳ quái này, thích lén Tiết Hoài Viễn đọc tạp thư, tuy nhiên thói quen này của y ngược lại khiến cho trong nhà tích trữ rất nhiều tạp thư, Khương Lê cũng biết được rất nhiều chuyện đặc biệt.
Diệp Minh Dục càng đánh giá cao Khương Lê hơn, cảm thấy Khương Lê vô cùng hợp ý.
Khương Lê lại cầm lấy một khối vỏ sò gì đó, vỏ sò này có hình dạng rất là khác biệt, giống như lông chim khổng tước, tươi đẹp ướt át, nhìn kỹ có thể thấy nó phản chiếu ánh sáng rất nhỏ đối với ánh mặt trời, giống như sóng gợn lăn tăn. Đẹp không thua gì đá mắt mèo.
"Đây là lông khổng tước." Diệp Minh Dục thấy Khương Lê quan sát vỏ sò trong tay, lập tức nói: "Là món ta mua về từ trong đội hải thương lần này. Ta thấy thứ này mới lạ đẹp mắt nên ta mua rất nhiều, cất hết trong rương. Nhưng sau khi trở về ta hỏi tới thì người bên ngoài nghe nói đây là vỏ sò, lập tức không trả giá nổi, lông khổng tước vàng thật bạc thật của ta bây giờ chắc là mặt hàng lỗ vốn rồi." Ông ấy thổn thức không thôi.
Khương Lê không cho là vậy, Diệp Minh Dục chỉ thấy Khổng Tước Vũ đẹp mắt hiếm lạ, nhưng không thể thay đổi sự thật đây là vỏ sò. Cho dù là đá mắt mèo ảm đạm hơn nữa cũng đáng giá hơn lông Khổng Tước xinh đẹp nhất, đây là điều không thể nghi ngờ. Chẳng qua Diệp Minh Dục chưa bao giờ hỏi đến chuyện làm ăn nên không có ý tưởng gì đối với việc bán thứ này đi, ông ấy làm ra loại chuyện dở khóc dở cười này đúng là rất bình thường. Cũng không biết sau khi Diệp đại gia và Diệp nhị gia trở về nhìn vỏ sò trong rương sẽ có biểu cảm gì.
Diệp Minh Dục đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhìn Khương Lê nói: "Vừa hay, nếu ngươi đã thích thì cả rương lông khổng tước này đều tặng cho ngươi. A Thuận, lát nữa mang cái này đến viện của biểu tiểu thư đi."
Khương Lê còn chưa kịp ngăn lại, A Thuận lập tức đồng ý, khiêng rương lên rồi "hì hì" rời đi,
Khương Lê hoài nghi là Diệp Minh Dục thấy không bán được lông khổng tước mà cũng không tìm thấy chỗ khác có thể cất giữ, dứt khoát để Khương Lê giúp ông ấy giải quyết một phần.
Chỉ là nàng cũng không tiện từ chối.
"Vậy thì cảm ơn Minh Dục cữu cữu nhiều ạ." Khương Lê cười nói.
"Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn." Diệp Minh Dục khoát tay: "Nếu ngươi thấy không đủ, chỗ ta có rất nhiều, muốn mấy rương cũng được."
Khương Lê: "..."
Nếu nàng còn nói tiếp e là Diệp Minh Dục sẽ thật sự chất hết lông khổng tước vào trong sân của nàng, Khương Lê nói: "Minh Dục cữu cữu, chúng ta nói chuyện khác đi."
Vừa nói lời này, Diệp Minh Dục đột nhiên vỗ đùi, nói: "Ngươi không nói còn tốt, vừa nói ta nhớ tới, thấy ta nói với ngươi lâu như vậy, có chuyện chưa kịp hỏi ngươi. A Lê, mấy ngày trước ta nhìn thấy ngươi ở Tích Hoa Lâu, ta không nhận lầm chứ? Đang yên đang lành, ngươi đi Tích Hoa Lâu làm gì?"
Diệp Minh Dục nhớ tới khoảnh khắc vừa nhìn thấy Khương Lê, ông ấy lập tức nhận ra Khương Lê là tiểu cô nương mình gặp ở Tích Hoa Lâu.
Khi đó ông ấy còn lấy làm lạ, nữ tử đến Tích Hoa Lâu tìm người đều là phụ nhân, tiểu cô nương này ăn mặc không giống như phụ nhân, biểu cảm cũng rất bình tĩnh, thật sự là quá kỳ quái. Mà lúc mình nhìn thấy nàng lại cảm thấy quen mặt, không biết đã gặp ở đâu. Bây giờ ngẫm lại, lúc ấy cảm thấy quen thuộc đại khái là do huyết mạch trong xương nhắc nhở ông ấy đây là cháu gái của mình.
Khương Lê mỉm cười nói: "Ta cũng có chuyện muốn hỏi Minh Dục cữu cữu, Minh Dục cữu cữu đã đến Tương Dương ít nhất ba ngày trước, còn bắt gặp ta ở Tích Hoa Lâu, nếu như cữu cữu đã trở lại sớm thế, vì sao cữu cữu không trở về Diệp gia?"
Sắc mặt Diệp Minh Dục hiện lên biểu cảm xấu hổ, ông ấy đưa tay sờ sờ mũi, nói: "Ta muốn... Làm quen với hoàn cảnh trước, chuẩn bị một chút."
Ông ấy không nói rõ, Khương Lê lại hiểu được. Diệp Minh Dục đúng là đi Tích Hoa Lâu tìm niềm vui, ước chừng sợ bị người ta phát hiện nói cho người Diệp gia nên cố ý đi vào từ cửa sau. Về phần vì sao ông ấy tới cửa nhà mà không vào, hẳn là không muốn trở về sớm, lại bị người Diệp gia nhắc tới cơn ác mộng khi nào thành thân của ông ấy cho nên ông ấy mới né tránh.
Khương Lê cũng không phải tới để nghe Diệp Minh Dục nói chuyện phong lưu của mình, nàng lập tức gật gật đầu, nói: "Ta không biết Tích Hoa Lâu là cái gì, còn tưởng là tửu lâu, bên ngoài không có người cho nên ta lập tức đi lên nhìn một chút, không nghĩ tới là Hoa lâu, sau khi biết ta lập tức rời đi, vừa vặn gặp được Minh Dục cữu cữu."
"Thì ra là thế." Diệp Minh Dục hiểu. Ông ấy cũng không nghĩ nhiều, dù sao Khương Lê cố ý đi tìm hoa lâu để đi dạo, nếu để cho bất kỳ ai ở trong Tương Dương thành nghe được, cho dù là ăn mày bên đường cũng sẽ không tin. Đừng nói là thủ phụ thiên kim không dính tới những thứ bẩn thỉu, cho dù là nữ hài tử gia đình bình thường cũng sẽ không đến nơi này.
"Minh Dục cữu cữu, có một chuyện ta cũng muốn hỏi cữu cữu." Khương Lê do dự một chút, nói.
"Chuyện gì, ngươi nói đi."
"Lần này Minh Dục cữu cữu trở về Tương Dương, có lẽ cũng không đơn giản chỉ là vì thăm ngoại tổ mẫu, hình như đường làm ăn của Diệp gia xảy ra chút phiền toái. Cho nên Minh Dục cữu cữu mới quay trở về, hẳn là vấn đề này không dễ giải quyết." Khương Lê nhìn về phía ông ấy: "Cữu cữu có thể nói cho ta biết rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì hay không?"
Diệp Minh Dục sững sờ, ông ấy hoàn toàn không nghĩ tới Khương Lê lại hỏi chuyện này. Trong chốc lát không quyết định được, việc này liên quan đến việc làm ăn của Diệp gia, ông ấy phải cẩn thận hơn. Nhưng Khương Lê vẫn ôn hòa nói chuyện với ông ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào ông ấy không chớp mắt, rất kiên trì.
Diệp Minh Dục bị Khương Lê nhìn, không biết tại sao trong lòng mềm nhũn, nghĩ Khương Lê thật ra cũng là nửa người Diệp gia, Diệp gia đề phòng nàng giống như phòng trộm, trong lòng tiểu cô nương cũng cảm thấy khổ sở. Ông ấy lập tức nói: "Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn cho lắm, chỉ là hàng năm vải vóc Diệp gia chúng ta đều phải đưa đến các cửa hàng may quần áo. Nhất là gấm Cổ Hương, ngươi cũng biết, các quý nhân Yên Kinh thích mặc gấm Cổ Hương."
"Gần đây chỗ vải vóc ấy xảy ra chút vấn đề, có người mặc xiêm y làm bằng gấm Cổ Hương sau đó trên người nổi rất nhiều mẩn đỏ. Tìm đại phu đến khám cũng không tìm ra nguyên nhân. Chúng ta vẫn đang điều tra việc này." Diệp Minh Dục hiếm khi lo lắng đến thế: "Tuy nhiên ta dám chắc nguyên nhân của chuyện này không phải ở vải, xưởng dệt ở Tương Dương được đại ca nhị ca giám sát gắt gao, từ trước cho tới bây giờ chưa từng xảy ra bất cứ vấn đề gì. Chỉ là chúng ta có nói thế thì người khác cũng không nghe."
Ông ấy lắc đầu, dáng vẻ rất buồn bực.
Đang nói, bên ngoài có tiếng bước chân truyền đến, tiếp theo có người kinh ngạc kêu lên: "Minh Dục?"
Khương Lê và Diệp Minh Dục nhìn ra cửa, thì ra là Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên đã trở lại.