Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khương Lê và hai người Đồng Nhi đi vào Tích Hoa Lâu.
Bạch Tuyết thật thà, Khương Lê bảo nàng ấy làm cái gì cũng được, không hỏi này kia. Đồng Nhi lại cảm thấy làm như vậy có hơi không ổn, lại nghi ngờ tất cả mọi chuyện đều do mình đang nằm mơ. Ngẫm lại thì, tại sao cô nương nhà mình lại đi kỹ viện cơ chứ? Nếu như người mình hầu hạ là một thiếu gia thì còn có thể hiểu được.
Mới đi tới cửa kỹ viện, một nữ tử tươi cười, rất trẻ nghênh đón hai người, nói: "Cô nương muốn tìm người sao?"
Dáng vẻ vô cùng quen thuộc. Lại nói thêm, chủ của Tích Hoa Lâu rất thông minh, nếu như nam tử tới từ cửa trước đi vào sẽ được các nữ tử vô cùng quyến rũ, quần áo bóng bẩy tiếp đón. Mà các nữ tử đón khách từ cửa sau thì sẽ ăn mặc cẩn thận đúng quy củ, thoạt nhìn vô cùng “đàng hoàng”.
Đây là chuyện đương nhiên, nam tử tới cửa trước là tới để tầm hoan mua vui, đương nhiên người tiếp đón phải vô cùng hấp dẫn. Người đón khách ở cửa sau chuyên nghênh đón những nữ tử tới đây để bắt gian, nếu ăn mặc quá mức quyến rũ thì sẽ càng chọc cho chính thất nhà người ta tức giận hơn.
Đồng Nhi trừng to mắt, thấy nữ tử này cũng không phóng đãng như nữ tử thanh lâu, trong lòng nàng ấy không khỏi nghi ngờ nghĩ rằng Khương Lê mới vừa nói nơi này là thanh lâu vì nàng cố ý muốn lừa gạt mình, đây cùng lắm chỉ là một tửu lâu đứng đắn.
Khi Đồng Nhi đánh giá nữ tử, nữ tử này cũng đánh giá các nàng. Nàng ta liếc mắt một cái lập tức biết được Khương Lê mới là chủ tử, chỉ là không hiểu, thoạt nhìn Khương Lê rõ ràng là cô nương chưa xuất giá, tại sao hôm nay đến cả thiếu nữ cũng tới đây tìm người thế này? Chẳng lẽ nàng tìm vị hôn phu nhà mình?
Tuy nhiên người của Tích Hoa Lâu đã quen với những chuyện như thế này lắm rồi.
Khương Lê cười nói: "Ta muốn tìm cô nương tên Quỳnh Chi.”
Sắc mặt của nữ tử đón khách hơi thay đổi, dừng một chút, đối phương nở một nụ cười khách sáo, nói: "Cô nương, hoa bài cô nương trong Tích Hoa Lâu chúng ta không gặp khách nữ.”
Nàng ta thấy Khương Lê chỉ mặt gọi tên muốn tìm Quỳnh Chi, nghĩ rằng Khương Lê muốn gây phiền phức cho Quỳnh Chi bởi vì vị hôn phu của mình, đương nhiên nàng ta muốn cản lại.
Khương Lê cười cười, lấy ra một tấm ngân phiếu từ trong tay áo, để Bạch Tuyết nhét vào lòng bàn tay nữ tử này, nàng nói: "Yên tâm đi, ta không phải tới để gây chuyện, ta có một số việc muốn hỏi thăm Quỳnh Chi cô nương, sẽ không gây thêm phiền toái cho ngươi, cô nương có thể đi gọi người giúp ta được không?"
Nữ tử kia nhìn con số trên ngân phiếu trong tay, trong lòng không khỏi kinh hoàng, cho dù là nữ tử đón khách ở cửa trước, được những khách nam tới chơi đùa rất nhiều cũng không ra tay hào phóng bằng vị tiểu thư này. Nàng ta nhìn Khương Lê mi thanh mục tú, giọng điệu hiền lành, quan trọng nhất là trong mắt không có sự khinh miệt, câu nói cuối cùng còn mang theo ý dò hỏi, rõ ràng là rất tôn trọng nàng ta.
Nữ tử lập tức thấy hơi xúc động, vốn dĩ người làm nghề này đã không có tôn nghiêm gì, nàng ta ở cửa sau tiếp đãi những phụ nhân đến "gây chuyện", các phụ nhân vốn dĩ luôn căm thù những nữ tử như các nàng ta đến tận xương tuỷ, mặc dù cách ăn mặc của các nàng đã rất giống “người nhà lành”, vẫn không thể xóa đi nỗi chán ghét của những phụ nhân kia đối với các nàng, động một chút là nói lời khó nghe, các nàng đã không biết tôn nghiêm là gì từ lâu rồi.
Giờ khắc này, vị tiểu thư an nhàn sung sướng trước mặt lại đối đãi với nàng ta giống như người bình thường, nữ tử lập tức không thể nói ra lời từ chối, cho dù nàng ta có ý từ chối thì nể tình Khương Lê ra tay hào phóng, suy nghĩ đó cũng sẽ lập tức tan thành mây khói.
Nàng ta cười nói: "Mời cô nương chờ một chút, ta đi xem xem liệu bây giờ Quỳnh Chi có khách hay không, nếu như có..."
“Không sao," Khương Lê cười: "Nếu có, ta sẽ chờ nàng ở chỗ này, lúc nào nàng rảnh thì ta sẽ đi vào.”
Nữ tử sửng sốt, nghĩ vị tiểu thư này không tầm thường, lúc này nàng ta không lề mề mà vội rót một ly trà cho Khương Lê, còn mình thì đi vào bên trong tìm người hỏi chuyện.
Nữ tử đi rồi, Đồng Nhi hỏi: "Cô nương, vị Quỳnh Chi cô nương này là ai, không phải nàng là... là..."
Hai chữ "kỹ tử", dù thế nào đi nữa Đồng Nhi cũng không nói nên lời. Khương Lê chính là thiên kim Thủ phụ, nếu để người ngoài biết nàng nói chuyện với kỹ tử thì không biết phải ăn noi như thế nào cho được.
Khương Lê nói: "Nàng ấy đúng là thế.”
Đồng Nhi: "A!”
Tuy rằng kinh ngạc và khó hiểu, nhưng Đồng Nhi không dám tiếp tục truy hỏi, nàng ấy nhìn biểu cảm của Khương Lê hiếm khi trở nên nghiêm túc.
Có đôi lúc Đồng Nhi cho rằng từ sau khi rời khỏi núi Thanh Thành cô nương nhà mình đã thay đổi thành một người khác. Có rất nhiều lúc, Đồng Nhi cũng không biết tiểu thư nhà mình đang nghĩ gì, mà chuyện nàng làm thì nàng cũng không có ý định giải thích.
Thôi, ai bảo nàng là tiểu thư nhà mình chứ, đời này cho dù là núi đao hay biển lửa thì nàng ấy cũng phải nhận.
Không bao lâu sau, nữ tử nhận bạc của Khương Lê vừa rồi quay trở về, nàng ta cười với Khương Lê và nói: "Cô nương, bây giờ Quỳnh Chi cô nương không có khách, ngài có muốn đến gặp ngay hay không ạ?"
Khương Lê mỉm cười: "Được.”
Con đường mà nữ tử đón khách dẫn Khương Lê đi ước chừng khác với con đường mà các ân khách khác đi, dọc theo đường đi không thấy hình ảnh gì khó coi cả, điều này khiến cho Đồng Nhi thở phào nhẹ nhõm.
Vòng qua mấy hành lang, lên mấy tầng lầu, bấy giờ nữ tử mới ngừng lại và cười nói: "Đây là phòng của Quỳnh Chi cô nương.”
Nàng ta dừng bước trước một căn phòng.
Khương Lê dừng một chút, nói: "Được.”
Chờ cho tới khi nữ tử đi rồi, Khương Lê nói: "Đồng Nhi, Bạch Tuyết, các em đứng ở ngoài cửa chờ ta.”
“Cô nương..."
Đồng Nhi kinh ngạc, Khương Lê không định dẫn các nàng vào. Nàng ấy không cảm thấy buồn vì Khương Lê không tin tưởng nàng ấy, không nói cho nàng ấy biết bí mật của mình, mà nàng ấy đang lo liệu có phải Khương Lê thật sự muốn cùng Quỳnh Chi cô nương điên loan đảo phượng hay không, chẳng lẽ cô nương nhà mình là mài kính sao? Đồng Nhi sợ hãi.
Khương Lê cũng không biết trong lòng Đồng Nhi đang nghĩ những thứ lung tung này, nàng chỉ đẩy cửa đi vào rồi quay đầu đóng cửa lại.
Có một nữ tử với bóng lưng yểu điệu và xinh đẹp đang ngồi ở trước bàn trang điểm, váy sa thủy lam sắp tản xuống đến bên hông, lộ ra một vùng da thịt lớn trắng nõn như tuyết, sống lưng vô cùng xinh đẹp, tôn lên dáng người đẹp không tả nổi của nữ tử kia.
“Quỳnh Chi cô nương." Khương Lê nhẹ giọng mở miệng.
Bóng lưng chậm rãi xoay người lại.
Nữ tử này sinh ra với khuôn mặt nhỏ nhắn to bằng bàn tay, lông mày nhỏ mắt dài, thoạt nhìn quyến rũ sắc bén, nhưng hết lần này tới lần khác cái cằm lại hơi tròn trịa, lập tức lộ ra vẻ đôn hậu và ngây thơ, khiến cho nét quyến rũ của nàng ấy càng lấp đầy một phần hương vị đặc biệt. Hẳn là nàng ấy cũng biết đôi môi của mình rất xinh, nàng ấy dùng miệng hơi mấp máy chút càng tăng vẻ đẹp quyến rũ và ướt át. Ước chừng khi nàng ấy vừa mới dỡ búi tóc xuống thì tóc dài rối tung và hỗn độn, lộn xộn xõa ra sau đầu, có một kiểu xinh đẹp và lười biếng.
Đây chính là Quỳnh Chi cô nương rất nổi danh ở Tích Hoa Lâu.
Bình tĩnh mà xem xét, nói đến ngoại hình và đường nét trên gương mặt, Quỳnh Chi không tính là đẹp kinh động lòng người, nàng ấy có nhiều khuyết điểm, thậm chí cũng kém hơn Khương Ngọc Nga đôi chút. Nhưng mà sự quyến rũ và ngây thơ khắc ở trong xương cốt kia lại khiến cho người ta lưu luyến quên lối về, càng khó có thể quên.
Quỳnh Chi nhìn thấy Khương Lê cũng tỉ mỉ đánh giá Khương Lê một phen. Một lát sau, nàng ấy cười hỏi: "Cô nương có muốn uống ly trà không?”
Không rõ ý đồ đến đây của Khương Lê, vẻ mặt nàng ấy vẫn trầm tĩnh không chút hoang mang, có thể thấy được là một nữ tử gan dạ và sáng suốt.
Khương Lê cười cười, nói: “Không cần, ta tới tìm Quỳnh Chi cô nương vì có một số việc muốn hỏi.”
"Nhưng ta không biết ngươi." Quỳnh Chi thản nhiên cười, nói: "Hoặc nói đúng hơn, chẳng lẽ ta biết người trong lòng của ngươi sao?"
“Cái này cũng không phải." Khương Lê ngồi xuống ghế, đối mặt với sự khiêu khích của Quỳnh Chi, nàng không nhanh không chậm cười bảo: "Có lẽ, ta biết người trong lòng ngươi.”
Quỳnh Chi che miệng: "Ngươi nói như vậy là có ý gì…”
“Tiết Chiêu.” Khương Lê nói ra hai chữ.
Nụ cười của Quỳnh Chi cứng lại.
Cuối cùng thì mỹ nhân ngây thơ cũng bỏ đi vẻ quyến rũ bản thân đã phô ra ngay từ đầu, nàng ấy tỉ mỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Khương Lê, tuy rằng bản thân đã che giấu rất tốt, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn có một tia hoảng loạn. Điều này khiến cho nàng ấy trông đứng đắn hơn một chút.
“Ngươi là ai?" Hồi lâu sau, Quỳnh Chi mở miệng hỏi.
“Ta là cố nhân của Tiết Chiêu." Khương Lê rũ mắt.
“Làm sao ngươi biết ta có quen Tiết Chiêu?" Quỳnh Chi hỏi.
“Tiết Chiêu có nhắc tới ngươi với ta.” Khương Lê nói: "Ta nhớ kỹ.”
“Nhắc tới ta..." Vẻ mặt Quỳnh Chi hơi hoảng hốt.
Khương Lê nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, rốt cuộc Quỳnh Chi vẫn còn chút tình nghĩa với Tiết Chiêu.
Năm đó Tiết Chiêu đã đánh cược với bạn học của mình lén lút đến Tích Hoa Lâu uống rượu mua hoa ở sau lưng Tiết Hoài Viễn, tuy rằng y uống rượu hoa, nhưng rốt cuộc Tiết Chiêu cũng không quen với trường hợp này, vốn định nhân dịp lấy cớ này chuồn ra ngoài, chưa từng nghĩ tới lại gặp Quỳnh Chi bị ân khách xô đẩy đầy thô bạo, giống như bị bắt nạt ở trên đường y đang chuồn ra ngoài.
Tiết Chiêu có tính tình thấy việc nghĩa thì sẽ hăng hái đi làm, lúc này y dừng bước, hỏi đã xảy ra chuyện gì? Quỳnh Chi lập tức lắp bắp khóc lóc kể lể với Tiết Chiêu, cũng là chuyện xưa một cô nương nhà lành bị người ta bức ép phải đi lầm đường lạc lối. Tiết Chiêu hành hung ân khách kia một trận, lại hỏi Quỳnh Chi làm sao để có thể chuộc thân, Quỳnh Chi nói ra một con số rất lớn, điều này làm Tiết Chiêu bó tay không có cách nào khác.
Tiết Chiêu không có bạc, lập tức nói với Quỳnh Chi chỉ cần Quỳnh Chi nguyện ý thì y có thể mang Quỳnh Chi chạy ra ngoài Tích Hoa Lâu. Nhưng về sau mới biết được hóa ra tất cả mọi chuyện đều là vì Quỳnh Chi muốn thoát khỏi vị ân khách kia, nên nàng ta đã dùng Tiết Chiêu có thể thoát thân. Quỳnh Chi chưa từng nghĩ tới việc rời khỏi Tích Hoa Lâu, câu chuyện bức người hiền lành làm kỹ nữ đáng thương kia cùng lắm chỉ là lời nói dối thuận miệng bịa đặt.
Vốn dĩ Tiết Chiêu còn đau khổ xem phải làm như thế nào để giúp Quỳnh Chi thoát thân, thậm chí để Khương Lê giúp y cùng nhau nghĩ ra cách. Sau đó Quỳnh Chi thấy quả nhiên Tiết Chiêu muốn dẫn nàng ấy trốn đi, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi và cũng cảm thấy buồn cười, lúc này nàng ta mới nói thẳng ra chân tướng. Tiết Chiêu biết mình bị lừa, nổi giận đùng đùng bỏ đi, thề không bao giờ tin lời nói ma quỷ của nữ tử thanh lâu nữa.
Tiết Chiêu tuổi trẻ khí thịnh bị nữ tử đùa bỡn tấm lòng chân thành của mình, Khương Lê nhìn không được, lập tức đến Tích Hoa Lâu gặp Quỳnh Chi một lần. Khi biết được Tiết Phương Phỉ là tỷ tỷ của Tiết Chiêu, hiếm khi Quỳnh Chi biểu hiện ra vẻ câu nệ, trong lời nói lại vô cùng quan tâm Tiết Chiêu, còn bảo Tiết Phương Phỉ thay nàng ta xin lỗi Tiết Chiêu. Tiết Phương Phỉ nhìn ra, Quỳnh Chi có thể đã thích Tiết Chiêu, tuy nhiên Tiết Chiêu và Quỳnh Chi cũng không phải người chung một đường, cho nên nàng không nói việc này cho Tiết Chiêu biết.
Từ đó về sau y không qua lại với Quỳnh Chi nữa.
"Ta thật sự không nghĩ tới Tiết Chiêu đã nhắc tới ta với ngươi.” Quỳnh Chi cười nói: "Dù sao ta cũng là một nữ tử thanh lâu, hắn là người chính khí lẫm liệt như vậy, không sợ ô uế hiền danh của mình, tuy nhiên hắn nói những chuyện này với ngươi, chắc hắn và ngươi có mối quan hệ rất tốt."
Trong lời nói như có như không có ý dò hỏi, đại khái là nàng ta nghĩ rằng quan hệ giữa Khương Lê và Tiết Chiêu không tầm thường.
Khương Lê cười cười: "Ta và tỷ tỷ Tiết Chiêu là bạn thân của nhau, thật ra những chuyện này cũng không phải Tiết Chiêu nói cho ta biết, là tỷ tỷ Tiết Chiêu nói cho ta biết.”
Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng, nàng và Tiết Chiêu không thân thiết, cùng lắm là vì có quen biết với Tiết Phương Phỉ nên có biết đến nhau mà thôi.
Bởi vậy, ánh mắt Quỳnh Chi lập tức trở nên dịu dàng hơn nhiều. Quỳnh Chi cười nói: "Thì ra là thế.”
“Ta cũng ôm lòng nghi vấn nên mới tới đây, ta nghĩ có lẽ ngươi không còn ở Tích Hoa Lâu, không nghĩ tới vẫn còn." Khương Lê nói.
“Nếu không ở Tích Hoa Lâu thì ta có thể đi đâu đây?" Quỳnh Chi cũng cười.
Khương Lê im lặng trong phút chốc rồi hỏi: "Lúc trước Tiết Chiêu muốn mang ngươi rời khỏi Tích Hoa Lâu, vì sao ngươi không đồng ý?"
Quỳnh Chi không rõ ý tứ liếc Khương Lê một cái, chậm rãi nói: "Vị cô nương này, ta và ngươi khác nhau. Vừa nhìn có thể thấy ngươi chính là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, không trải qua khó khăn của nhân gian. Thuở nhỏ phụ mẫu ta đều mất, ta bị bán vào Tích Hoa Lâu, học cầm kỳ thư họa, lấy lòng ân khách, đây là bản lĩnh nghề nghiệp của ta. Ta không cảm thấy có gì xấu hổ, so với những nữ tử bị bán vào đại hộ làm nô làm tỳ, có lẽ một ngày nào đó sẽ bị lão gia ăn nằm, lăn lộn làm thông phòng thiếp thị, nơm nớp lo sợ cố gắng tìm đường sống sau lưng chủ mẫu, ta đã rất thỏa mãn, ít nhất ở chỗ này làm một cô nương hoa bài không cần đề phòng độc dược từ chính thất.”
“Ngươi nhìn ta giống như một người không có tôn nghiêm, nhưng nếu ta sinh ra trong gia phủ an nhàn sung sướng, đương nhiên ta cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực. Người có tiền mới có thể nhắc đến tôn nghiêm, người không có tiền thì không cần nói đến tôn nghiêm." Nàng ấy cười nói: "Tiết Chiêu rất tốt, tuy rằng thoạt nhìn trông hắn không phải là công tử của gia đình giàu có gì, nhưng tính cách lại rất chính nghĩa, chỉ là có đôi khi sự chính nghĩa của hắn trông quá ngây thơ.”
Quỳnh Chi bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, nàng ấy cười nói: "Ngày đó hắn muốn tới dẫn ta đi, ta hỏi hắn rằng sau khi ta theo hắn rời khỏi Tích Hoa Lâu thì sau này ta nên làm gì đây? Kết quả hắn cũng rất kinh ngạc nhìn ta, hỏi: "Đương nhiên là sau này ngươi sẽ tìm một công việc ổn định và sống thật tốt rồi."
Quỳnh Chi buông tay, nói: "Ngươi xem, hắn chưa từng nghĩ tới việc để ta ở bên cạnh hắn, nam tử vì cô nương mình thích mà chuộc thân, cũng không phải là để cho nàng ra ngoài kiếm sống.”
“Tiết Chiêu không thích ta, hắn chỉ vì chính nghĩa mà làm ra loại chuyện này, ta không thể coi đây là thương hương tiếc ngọc, cũng không thể coi là tình cảm đặc biệt của hắn dành cho ta. Một người không có tình cảm với ta, ta không thể đi theo hắn, tại sao ta phải rời khỏi Tích Hoa Lâu? Ít nhất ở Tích Hoa Lâu, ta không thiếu bạc, cũng không thiếu nam nhân nâng đỡ ta.”
Quỳnh Chi thở dài, ánh mắt toát ra chút thẫn thờ, nhớ lại nói: "Có lẽ chính loại chính nghĩa ngây thơ này của hắn khiến ta cảm động, ta thấy nhiều nam nhân ở Tích Hoa Lâu, mỗi người đều có ý định của riêng mình, mỗi người đều ích kỷ, phân biệt đen trắng rõ ràng như hắn thật sự là số ít. Ta nghĩ đời này, không biết bản thân còn có thể gặp được người như vậy hay không, không có bất kỳ ý đồ gì, chỉ đơn thuần muốn giúp ta... Đáng tiếc." Nàng ấy cười tự giễu: "Sau đó hắn không còn tới nữa, ta cũng chưa từng gặp lại hắn.”
Khương Lê nghe những lời nói của Quỳnh Chi, có nhiều câu nói của Quỳnh Chi khiến nàng không đồng ý, nhưng có một số việc nàng không thể không bội phục Quỳnh Chi vì nàng ấy nhìn nhận rất rõ ràng. Quả thật Tiết Chiêu không thích Quỳnh Chi, Quỳnh Chi biết rõ điều này, cho nên cũng không dây dưa. Tiết Chiêu quả thật rất chính nghĩa và ngây thơ, nếu không y sẽ không bị Vĩnh Ninh công chúa hãm hại, chết không rõ ràng.
Kiềm chế cảm xúc dâng trào trong lòng, Khương Lê nói: "Quỳnh Chi cô nương, không phải Tiết Chiêu không muốn tới, là y không tới được.”
“Hả?" Quỳnh Chi cười cười: "Sao hắn không tới được, chẳng lẽ hắn đã thành hôn?”
“Đệ ấy chết rồi." Khương Lê nói.
Quỳnh Chi sửng sốt, mất một lúc lâu sau nàng ta mới hiểu được bốn chữ mà Khương Lê nói có ý gì, nàng ấy sợ hãi kêu lên: "Không thể nào!"
“Đệ ấy thật sự đã chết, chết ở Yến Kinh, bị cường đạo cướp giết, vứt xác xuống sông.”
Quỳnh Chi lập tức che miệng, rõ ràng Khương Lê nhìn thấy được đôi mắt Quỳnh Chi có nước mắt trào lên, nàng ta lắc đầu lẩm bẩm nói: "Làm sao có thể…”
“Ngươi chỉ biết tên Tiết Chiêu, không biết thân phận Tiết Chiêu. Tiết Chiêu là nhi tử của huyện thừa Đồng Hương Tiết Hoài Viễn, tỷ tỷ của đệ ấy là Tiết Phương Phỉ gả đến Yên Kinh. Một năm trước, Tiết Phương Phỉ sinh non ở Yên Kinh, Tiết Chiêu đến Yên Kinh thăm nàng, bị cường đạo cướp giết. Sau đó Tiết Phương Phỉ bệnh chết, Tiết Hoài Viễn cũng qua đời." Khương Lê nói hết sức bình tĩnh, nàng nhìn Quỳnh Chi: "Chỉ trong vòng một năm, ba người Tiết gia đều bỏ mình, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?”
Quỳnh Chi hỏi: "Ngươi nói vậy là có ý gì?”
"Bởi vì ta có quan hệ với Tiết Phương Phỉ nên ta đang nghĩ cách điều tra rõ việc này, tuy nhiên ta có thể nói cho ngươi biết nguyên nhân cái chết của Tiết Chiêu có uẩn khúc, tuy rằng bây giờ vẫn chưa rõ ràng lắm. Ta tới Tương Dương chính là vì muốn thực hiện nguyện vọng của Tiết Phương Phỉ, Quỳnh Chi cô nương." Khương Lê nhìn về phía nàng ta: "Ta biết ngươi là một người có năng lực, hàng ngày những người trong gia đình giàu sang trong Tương Dương đều có đến Tích Hoa Lâu, ngươi muốn hỏi thăm chuyện của Tương Dương là một việc dễ như trở bàn tay."
“Ngươi muốn ta giúp ngươi hỏi thăm cái gì?" Quỳnh Chi lập tức hỏi.
Khương Lê nói: "Thực ra ta có thể xác định được nguyên nhân cái chết của Tiết Chiêu và Tiết Phương Phỉ, bởi vì ta đã tận mắt nhìn thấy... Nhưng Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương nên ta không biết rõ cho lắm. Ta muốn ngươi giúp ta hỏi thăm về Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, nửa năm trước ông ấy đã mất vì chuyện gì, ai là người lo liệu hậu sự, an táng ở nơi nào?”
“Dựa vào cái gì mà ta phải tin tưởng ngươi?" Quỳnh Chi hỏi.
Tuy rằng đột nhiên biết được tin tức Tiết Chiêu chết, Quỳnh Chi cảm thấy đau lòng không thôi, nhưng lúc này nàng ấy cũng không mất đi lý trí.
“Tiết Chiêu là người có tình có nghĩa, ta nghĩ người mà đệ ấy tiếp xúc cũng không phải người vô tình vô nghĩa. Ta vì Tiết gia mà đến đây, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta." Khương Lê nói: "Ta không có lợi thế gì để giao dịch với ngươi, bởi vì ngươi không thiếu cái gì cả, cho nên ta thỉnh cầu ngươi.”
Quỳnh Chi ngơ ngác nhìn Khương Lê, thái độ của Khương Lê rất thành khẩn, gần như đến mức hèn mọn, mà ánh mắt của nàng chân thành tha thiết và kiên định, không giống như đang nói dối.
“Tiết Chiêu không nổi danh ở Yến Kinh, nhưng không ai ở Yến Kinh không biết cái tên Tiết Phương Phỉ." Khương Lê nói: "Có lẽ người đến Tích Hoa Lâu đã từng đi qua Yên Kinh, ngươi hỏi thăm là có thể biết tình hình gần đây của Tiết Phương Phỉ, sẽ biết liệu ta có nói dối hay không.”
Khương Lê nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy để Quỳnh Chi hỏi thăm chuyện Đồng Hương là ổn nhất. Thứ nhất Quỳnh Chi quả thật là hoa bài cô nương nổi tiếng nhất trong Tích Hoa Lâu, ân khách của nàng ấy không phú thì quý, người nào cũng có, hỏi thăm một chuyện là việc rất dễ dàng, vả lại có thể đào móc ra những bí mật mà người khác không biết.
Thứ hai là Quỳnh Chi không chịu bất kỳ uy hiếp nào. Từ những gì nàng ấy nói cảm thấy làm cô nương thanh lâu cũng rất tốt, có thể nhìn ra được nàng ấy không thiếu bạc, không sợ chết, không muốn bò lên nhà quyền quý, hơn nữa còn không có người thân, không có nhà để về, cho dù có người nhận ra mình tới tìm Quỳnh Chi, chắc chắn đối phương sẽ muốn cạy tin tức từ trong miệng Quỳnh Chi, nhưng Quỳnh Chi sẽ không để cho đối phương làm được điều đó.
Cuối cùng, đương nhiên là bởi vì hẳn là rất ít người sẽ nghĩ đến việc Khương Lê, một thiên kim Thủ phụ sẽ giao lưu với hoa bài Quỳnh Chi cô nương này, giấu ở chỗ bí mật luôn an toàn nhất.
Quỳnh Chi nghiến răng giãy dụa một lúc lâu, nói: "Ta có thể đồng ý với ngươi, nhưng ngươi phải cho ta thấy Tiết Chiêu thật sự đã chết.”
"Mộ Tiết Chiêu ở Yên Kinh," Khương Lê nhẹ giọng nói: "Tuy nhiên ngươi yên tâm, một ngày nào đó tỷ đệ họ sẽ trở về Đồng Hương, ta sẽ cho bọn họ đoàn tụ." Nàng nói: "Đến lúc đó, Quỳnh Chi cô nương có thể thăm cố nhân."
…
Lúc Khương Lê từ trong phòng đi ra, Đồng Nhi và Bạch Tuyết đã sắp nhịn không được nữa, sợ Khương Lê gặp phải chiêu thức độc ác nào đó của "Quỳnh Chi cô nương" ở bên trong, thấy Khương Lê bình yên vô sự đi ra, lúc này các nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Đồng Nhi còn muốn nhìn vào bên trong, chỉ nhìn thấy một bóng lưng mặc váy xanh ngồi trước bàn trang điểm, đầu vai hơi run, hình như nàng ấy đang khóc.
Đồng Nhi kinh ngạc, thầm nghĩ chuyện gì đã xảy ra? Sao Quỳnh Chi cô nương này lại khóc? Không thể có chuyện Khương Lê bắt nạt đối phương được đúng không? Khương Lê là một tiểu cô nương, sao có thể bắt nạt người ta khóc được cơ chứ?
Khương Lê nói: "Đừng nhìn nữa, đi thôi.”
Đồng Nhi vội vàng bỏ suy nghĩ trong lòng, sau đó nàng ấy và Bạch Tuyết đuổi theo bước chân Khương Lê.
Bước chân Khương Lê chưa hẳn là nhẹ nhàng, nhưng đã không nặng nề như lúc tới.
Thật ra ngay từ đầu nàng cũng không chắc lắm về việc để Quỳnh Chi giúp đỡ mình.
Tuy nhiên nàng ỷ vào việc lúc trước khi mình còn là Tiết Phương Phỉ đã từng gặp Quỳnh Chi, mơ hồ cảm giác được Quỳnh Chi có tình cảm với Tiết Chiêu. Nhưng tình nghĩa này thật sự đã trôi qua quá lâu, không biết còn tồn tại được bao nhiêu.
Người người đều nói kỹ nữ vô tình đào kép vô nghĩa, nữ tử hoan tràng nhất định không thật lòng, nhưng Khương Lê cho rằng nữ tử nơi phồn hoa rất trọng tình, có đôi lúc còn nặng tình hơn cả người bình thường. Rốt cuộc nàng đã đánh cuộc thắng ván này, Quỳnh Chi vẫn có tình cũ với Tiết Chiêu, cái chết của Tiết Chiêu đã khiến Quỳnh Chi kích động, Quỳnh Chi nguyện ý giúp đỡ, đây là chuyện không thể tốt hơn được nữa.
Chỉ cần biết được tin tức Đồng Hương, biết được tình huống của Tiết Hoài Viễn, chuyến đi này của nàng cũng không tính là uổng phí. Biết được tình huống rồi sau đó đưa ra đối sách cũng sẽ đơn giản hơn rất nhiều, chuyện nàng lấy lí do gì đến Tương Dương để quay về Đồng Hương cũng dễ giải quyết hơn.
Ba người lại đi theo con đường cũ, vốn dĩ Đồng Nhi còn muốn tìm người dẫn đường để tránh đi nhầm đường, lại thấy Khương Lê vẫn chưa hề ngừng lại giống như là nàng đã biết đường, rất quen thuộc nơi này, cho nên nàng ấy lập tức từ bỏ, nghĩ cô nương nhà mình thật sự là một người giỏi nhớ đường, đi một lần là biết.
Mới đi tới cửa sau, không thấy nữ tử đón khách lúc đầu, ngược lại không hẹn mà gặp một nam nhân. Bởi vì đến cửa sau đều là phụ nhân tìm vị hôn phu nhà mình, nam tử thường sẽ đi vào từ cửa trước, Khương Lê lập tức nhịn không được nhìn người nọ thêm vài lần.
Là một người nam tử cường tráng tầm độ tuổi trung niên, ăn mặc hơi kỳ quái, không giống như là người của Tương Dương, trông đối phương như mang theo áo giáp và trang bị đầy đủ, nói như vậy hơi kỳ quái. Trên má trái của nam nhân này có một vết sẹo dài bằng ngón tay, hơi giống thổ phỉ, không hợp với những người khác ở Tương Dương.
Chắc nam tử kia cũng không ngờ tới bên trong đột nhiên có một tiểu cô nương đi ra, hơn nữa vừa nhìn lập tức biết đối phương không phải là cô nương trong Tích Hoa Lâu, cho nên cũng nhịn không được nhìn Khương Lê thêm hai lần.
Hai người nhìn nhau, chỉ cảm thấy có một cảm giác khác thường, khá quen thuộc, nhưng rõ ràng Khương Lê chưa từng gặp nam nhân này. Trong lúc suy nghĩ, người ta đã lướt qua người nàng để đi vào trong.
Khương Lê dừng bước, quay đầu nhìn lại, nam nhân kia đã lên lầu, không thấy bóng dáng, có lẽ là ân khách tới tầm hoan mua vui.
“Cô nương cảm thấy có gì không đúng sao ạ?" Bạch Tuyết thấy Khương Lê quay đầu lại nhìn nam nhân kia, lập tức hỏi.
“Không có gì." Khương Lê trái lo phải nghĩ cũng không nghĩ ra đến tột cùng bản thân đã gặp người này ở nơi nào, tuy nhiên cảm giác kỳ dị này không khiến người ta cảm thấy chán ghét, nàng cứ đứng ở chỗ này sẽ khó tránh bị người ta chú ý đến, nhân tiện nói: "Đi thôi.”
Nàng mang theo hai nha hoàn đi thẳng ra ngoài Tích Hoa Lâu, không quay đầu lại.
…
Khương Lê chân trước vừa ra khỏi Tích Hoa Lâu, chân sau Văn Kỷ đã bẩm báo việc này cho Cơ Hành.
“Khương nhị tiểu thư vào Tích Hoa Lâu, gặp cô nương Quỳnh Chi đang nổi tiếng ở Tích Hoa Lâu.” Văn Kỷ nói.
“Quỳnh Chi..." Lục Cơ trầm ngâm: "Nàng ấy cố ý đi tìm Quỳnh Chi?”
“Đúng vậy, Quỳnh Chi là hoa khôi của Tích Hoa Lâu, trước phòng có ám vệ canh gác, người phái đi không thể dò xét được các nàng đã nói cái gì với nhau. Tuy nhiên Khương Nhị tiểu thư ở trong phòng Quỳnh Chi ngây người hơn một nén nhang mới đi ra, cũng không quá nhanh. Sau khi nàng rời đi, hình như Quỳnh Chi rất kích động, một mình ở trong phòng, quyết định đóng cửa không tiếp khách hôm nay.”
Cơ Hành nhướng mày: "Thế à.”
“Đại nhân, không bằng chúng ta cho người đi tìm Quỳnh Chi cô nương này," Lục Cơ đề nghị: "Xem xem rốt cuộc Khương Nhị tiểu thư đã nói gì với nàng ta.”
“Không thể đâu." Cơ Hành cười nhạt.
“Vì sao?”
Văn Kỷ chủ động giải thích: "Vị Quỳnh Chi cô nương này là một người mạnh mẽ, mềm cứng không ăn. Từ nhỏ nàng ta đã được ma ma Tích Hoa Lâu dạy dỗ, vẻ đẹp quyến rũ khắc vào xương tủy. Rất nhiều ân khách muốn chuộc thân cho nàng ta, thậm chí có công tử ca nhi nhà giàu muốn thú nàng ta làm phu nhân, nhưng tất cả đều bị Quỳnh Chi từ chối hết. Những cô nương khác bán mình là vì để có thể tích đủ bạc trở về cuộc sống bình thường, Quỳnh Chi không thiếu bạc, cũng không muốn hoàn lương, vinh hoa phú quý không dụ nàng ta được, vị trí đương gia chủ mẫu cũng không đả động được nàng ta.”
Lục Cơ ngơ ngẩn, không ngờ Quỳnh Chi là một cục xương khó gặm như vậy, đây là chuyện ông ta không nghĩ tới.
"Vả lại Quỳnh Chi có qua lại với rất nhiều nhân vật có quyền có thể trong Tương Dương, những người này đều nguyện ý bảo vệ nàng ta, giống như Kinh Hồng tiên tử trước đây của Yến Kinh thành, cho nên chúng ta không thể cứng rắn với nàng ta. Huống hồ…với tính cách của Quỳnh Chi, cho dù có cứng rắn thì chưa chắc đã có thể thành công."
Cơ Hành lười biếng khép quạt lại, nói: "Thấy chưa, Khương Nhị tiểu thư có chuẩn bị rồi mới đến, cố ý tìm một thanh chủy thủ không có vỏ dao.”
“Nói như vậy, tâm cơ của Khương Nhị tiểu thư còn sâu xa và cẩn thận hơn chúng ta rất nhiều." Lục Cơ trầm giọng nói.
“Khương Lê đã chọn Quỳnh Chi, mặc kệ các nàng giao dịch chuyện gì, Quỳnh Chi chính là một tảng đá có cạy cũng không ra, ngay từ đầu vì phòng ngừa có người muốn cạy mở miệng đối phương cho nên Khương Lê mới tìm Quỳnh Chi, người giữ bí mật tốt nhất.”
“Nàng đã nghĩ tới tất cả khả năng và đường lui cho mình rồi, khiến cho người ta bó tay mà thôi.”
“Phái người theo dõi Quỳnh Chi." Cơ Hành cười khanh khách nói: "Xem xem tiếp theo nàng ta muốn làm gì.”
Văn Kỷ lĩnh mệnh.
Lục Cơ lại nhìn về phía Cơ Hành: "Lại nói tiếp, người Lý gia an bài cũng tới đây. Lần này, tiểu tử Hữu tướng gia quyết định đối phó với Diệp gia, bây giờ Diệp Thế Kiệt không đi theo con đường do hắn sắp xếp nữa, hiện tại hắn đang gây trở ngại cho Diệp gia, không biết có thể thành công hay không.”
“Vì sao không thể?" Cơ Hành hỏi ngược lại.
Lục Cơ do dự một chút, sờ sờ râu dê của ông ta xong mới nói: "Mấy lần trước kế hoạch của đại nhân đều bởi vì Khương nhị tiểu thư quấy nhiễu nên mới thất bại, hiện giờ Khương nhị tiểu thư cũng ở Tương Dương, tại hạ luôn cảm thấy Khương nhị tiểu thư này không đơn giản. Nếu lần này Khương nhị tiểu thư tìm được Quỳnh Chi, liệu có liên quan đến chuyện này hay không? Nếu Khương nhị tiểu thư lại đâm ngang một đòn, quấy nhiễu kế hoạch của đại nhân, vậy thì không ổn rồi.”
Ba lần bảy lượt, Khương Lê đều làm rối loạn con đường Cơ Hành dàn xếp, hết lần này tới lần khác thoạt nhìn trông nàng chỉ là vô tình làm thế mà thôi, Lục Cơ nghĩ, chẳng lẽ kiếp trước Khương nhị tiểu thư là khắc tinh của Cơ Hành sao, đời này noi theo con đường cũ, luôn gây phiền phức cho Cơ Hành. Nơi nào có Khương Lê thì sẽ có “bất ngờ”.
“Nếu nàng có bản lĩnh thì tới khuấy đục thử xem." Cơ Hành híp mắt: "Ta chờ.”