Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khác với người Diệp gia đang xoắn xuýt, Khương Lê nhẹ nhõm hơn rất nhiều. It nhất dưới ánh mắt của hạ nhân Diệp gia, vị Khương Nhị tiểu thư này hoàn toàn không có bất cứ xa lạ nào, giống như không phải là lần đầu tiên nàng đến sống ở Diệp gia vậy. Vốn dĩ bọn nha hoàn được phân đến hầu hạ Khương Lê đã sớm biết chuyện quá khứ của vị Khương Nhị tiểu thư này, không nhắc đến việc nhiều năm trước nàng ghét bỏ nhân thân có xuất thân thương hộ, sau này còn sát mẫu thí đệ, bị đưa đến miếu đường thanh tu.
Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ gặp phải một đại tiểu thư hung ác, kiêu ngạo, kiêu căng, cực kỳ khó hầu hạ, ai ngờ người vừa tới lại cực kỳ dễ chăm sóc. Không có yêu cầu quá mức gì, phàm là chuyện có thể để Đồng Nhi và Bạch Tuyết làm thì Khương Lê cũng không làm phiền hạ nhân Diệp gia. Nếu nói Khương Lê đến Diệp gia làm khách nhân, thì vị khách nhân này chắc chắn là một người hầu hạ thoải mái nhất.
Đám nha hoàn Diệp gia đều thở phào, mấy ngày trôi qua, Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng dần dần quen thuộc. Đồng Nhi tinh nghịch, thường xuyên lấy chút điểm tâm chia cho bọn nha hoàn ăn, Bạch Tuyết vốn có xuất thân làm ruộng, cực kỳ bình dị gần gũi. Đám nha hoàn cũng dần to gan hơn, cũng nói một số chuyện phiếm thú vị với Đồng Nhi và Bạch Tuyết.
Nhưng mà dù cho như vậy, liên tiếp năm sáu ngày trôi qua, người Diệp gia vẫn không chủ động nhắc đến chuyện sắp xếp cho Khương Lê gặp mặt Diệp lão phu nhân.
Lúc Đồng Nhi nói chuyện này với Khương Lê, nàng ấy hơi không cam lòng, nói: “Cuối cùng mấy người Diệp gia có ý gì? Đã nói cho cô nương gặp lão phu nhân một lần, vậy mà mấy ngày nay chẳng nhắc đến lời nào, thật khiến người ta nóng lòng.”
Người Diệp gia không chủ động nhắc đến, Khương Lê cũng không tiện hỏi.
“Em và bọn nha hoàn đó thân thiết như thế, không hỏi ra được gì sao?” Khương Lê mỉm cười hỏi. Không giống Đồng Nhi, nàng không nóng lòng việc này. Nàng không phải là Khương Nhị tiểu thư thật sự, Diệp lão phu nhân là ngoại tổ mẫu trên danh nghĩa của nàng, nếu nói cảm tình thật lòng thì thật sự chưa có sâu sắc lắm, muốn giả bộ dáng vẻ luôn luôn nhớ đến cũng quá gắng sức rồi. Mà giờ nàng đã đến Tương Dương, tiến vào Diệp gia, vậy là đã thành công bước đầu, cực kỳ thuận lợi rồi.
Đồng Nhi lắc đầu: “Em nghe bọn nha hoàn trong viện nói sức khỏe lão phu nhân không tốt, từ mấy năm trước đã khó xuống giường. Đại phu nói cần phải tĩnh dưỡng.” Nàng ấy nói đến đây, thở dài một hơi, nói tiếp: “Có lẽ cũng không nên trách người Diệp gia, nếu lão phu nhân thật sự không chịu nổi kích thích thì quả thật bây giờ cũng không phải là thời gian thích hợp để cô nương gặp mặt lão phu nhân.”
Nàng ấy nhớ ra gì đó, nói: “Nghe nói sức khỏe lão phu nhân không tốt, Diệp lão tam đang đi du lịch bên ngoài mấy ngày nay cũng vội về Tương Dương, có lẽ mấy ngày nay cũng sắp về rồi.”
Diệp lão phu nhân có ba nhi tử, một nữ nhi. Diệp Minh Huy là con cả, Diệp Minh Hiên là lão nhị. Vị Diệp lão tam - Diệp Minh Dục sinh cùng lúc với Diệp Trân Trân. Diệp Trân Trân đơn thuần, đôn hậu, còn Diệp Minh Dục từ nhỏ đã không phải là người tuân theo khuôn phép. Thời gian trước, ông ấy thích vào nam ra bắc làm hiệp khách, sau khi đụng phải một vố trên trên giang hồ, cuối cùng quyết định về nhà kinh doanh.
Nhưng dù kinh doanh, Diệp Minh Dục cũng một hai phải hành xử khác người. Mỗi năm, ông ấy nhổ neo ra khơi theo thương đội biển, đi đến tiểu thành dị quốc xa xôi, dùng bạc mua một số thứ kỳ kỳ quái quái, mang về đầu cơ trục lợi.
Có đôi khi có thể đào ra được những thứ không tồi, nhưng cũng nhiều khi thương đội của Diệp Minh Dục đào ra đồ không kiếm được bao nhiêu tiền. Cũng may gia nghiệp Diệp gia lớn, Diệp đại lão gia và Diệp nhị lão gia gánh việc kinh doanh trong nhà, còn có thể để cho ông ấy có thể làm xằng làm bậy.
Lúc này có lẽ là do sức khỏe Diệp lão phu nhân thật sự không tốt, bây giờ còn chưa đến cuối năm mà Diệp Minh Dục đã rời thương đội biển, trở về Tương Dương để thăm hỏi mẫu thân.
Bởi vì Diệp Trân Trân và Diệp Minh Dục là long phượng tử, đồng thời ra đời, cho nên từ khi còn nhỏ, quan hệ của Diệp Minh Dục và Diệp Trân Trân cực kỳ thân thiết. Trước đây Khương Lê nói lời ác độc làm tổn thương Diệp lão phu nhân, từ đó người Diệp gia lạnh lòng với Khương Lê, chỉ có vị Diệp tam lão gia này vẫn luôn nhớ mãi không quên Khương Lê. Chỉ là sau này Diệp Minh Huy nghiêm cấm bằng sắc lệnh Diệp gia, cấm nhắc đến Khương Lê thì Diệp Minh Dục mới coi như từ bỏ.
Muốn nối lại tình xưa với Diệp gia, những người còn lại nhìn như lịch sự, thật ra xa cách, không dễ dàng thân cận, vị Diệp tam lão gia này đúng là một lỗ hổng rất tốt.
“Tam lão gia trở về Tương Dương cũng không phải vì mỗi nguyên nhân là lão phu nhân.” Bạch Tuyết đứng bên cạnh lau bàn, nói: “Nghe nói gần đây việc kinh doanh của Diệp gia xảy ra chút phiền phức, nha hoàn bên ngoài đều nói Diệp tam lão gia trở về là để hỗ trợ.”
“Việc kinh doanh xảy ra phiền phức?” Khương Lê hỏi: “Phiền phức gì?”
Bạch Tuyết lắc lắc đầu: “Nô tỳ không nghe ngóng được, có lẽ bọn nha hoàn đó cũng không rõ ràng lắm. Chỉ nói là vấn đề nhỏ.”
Khương Lê nghĩ thầm, nếu là vấn đề nhỏ thì Diệp Minh Dục không nhất thiết phải trở về Tương Dương. Như người bên ngoài đồn đãi, Diệp Minh Dục vốn dĩ cũng không quản lý việc ở Diệp gia, cho nên cũng không có tác dụng lớn lao gì với việc kinh doanh của Diệp gia. Nếu Diệp Minh Dục không quan trọng lắm phải trở về, vậy đương nhiên phiền phức của Diệp gia không thể nào nhẹ nhàng như vậy.
Chỉ là bây giờ người Diệp gia không tin tưởng nàng, nàng cũng không biết được cuối cùng đã xảy ra chuyện gì.
Thật ra nàng rất muốn quay về Đồng Hương, nhưng Tương Dương không gần Đồng Hương, đối với người ở Tương Dương thành mà nói thì Đồng Hương chỉ là một nơi thâm sơn cùng cốc, nếu hỏi thăm chuyện Tiết Hoài Viên, chỉ sợ cũng không có ai biết.
Nhưng mà…mắt Khương Lê sáng lên, còn một cách dù ở Tương Dương nhưng cũng có thể hỏi thăm được tin tức của Đồng Hương, ngoại trừ người Diệp gia ra, nàng cũng không phải không quen ai ở đây.
Suy cho cùng nàng cũng làm Tiết Phương Phỉ lâu vậy rồi.
Khương Lê đứng lên, nói: “Trong phòng buồn chán, đi ra ngoài một chút đi.”
Đồng Nhi ngạc nhiên nhìn nàng: “Đi đâu?”
“Dạo chơi bừa thôi.” Khương Lê cười cười: “Nơi này nhỏ hơn Yến Kinh nhiều, lần đầu tiên đến Tương Dương, đợi cả ngày trong Diệp phủ cũng không phải cách hay, đã không có việc gì làm, người Diệp gia cũng không để ta đến gặp Diệp lão phu nhân, không bằng tùy ý một chút, nhập gia tùy tục, cũng để chúng ta nhìn xem Tương Dương có phong tục gì, có gì khác với Yến Kinh thành không?”
Đồng Nhi và Tuyết Trắng rất ngạc nhiên, sau đó họ đều gật đầu đồng ý. Đồng Nhi cười nói: “Nghe hay đó, trên người chúng ta cũng không thiếu bạc, cô nương nhìn xem có thứ gì thích, hoặc là ở Yến Kinh thành không có thì mua nhiều tí, chúng ta mang về Yến Kinh.”
Khương Lê cười nói: “Đương nhiên.”
…
Chuẩn bị xong xuôi, lúc sắp ra cửa lại trùng hợp gặp được Diệp Gia Nhi và Trác thị.
Hai người họ thấy các nàng thì ngạc nhiên. Trác thị hơi xấu hổ, tay chân luống cuống một lát rồi mới nhìn về phía Khương Lê, cười nói: “A Lê đi đâu đấy?”
Bà ấy gọi “A Lê” cực kỳ gượng gạo, Đồng Nhi nghe xong cũng vô cùng mất tự nhiên, nhưng mà xưng hô này lọt vào tai Khương lê lại cực kỳ thân thiết, giống như ở Đồng Hương, Tiết Hoài Viễn gọi nàng là “A Ly.”
“Trong phòng chán quá, con định ra ngoài dạo một lát.” Khương Lê cười, trả lời.
Trác thị ngớ người, mấy ngày nay Khương Lê gần như không ra khỏi viện. Thỉnh thoảng có gặp mặt vài lần cũng là lúc ăn cơm, người Diệp gia đối xử với Khương Lê cực kỳ khách sáo, ngoại trừ khách sáo ra thì cũng không có gì hơn. Khương Lê cũng yên tĩnh dị thường, lúc này nàng lại chủ động muốn ra ngoài dạo chơi, Trác thị rất ngạc nhiên.
“Con… định một mình ra ngoài đi dạo?” Bà ấy ngập ngừng hỏi.
“Vâng.” Khương Lê cười nói: “Đây là lần đầu tiên con đến Tương Dương, muốn nhìn xem Tương Dương có gì khác với Yến Kinh.”
Trác thị không khỏi thấy xấu hổ, để Khương Lê một tiểu thư từ Yến Kinh đến Tương Dương xa lạ lại tự mình đi dạo, chuyện này thật hết nói nổi. Nhưng lát nữa bà ấy còn phải xem sổ sách cùng với đại tẩu Quan thị, quả thật không có sức lực cho việc khác. Huống hồ nếu muốn bà ấy và Khương Lê đi dạo Tương Dương cùng nhau, bản thân Trác thị cũng không biết nên ở chung với Khương Lê như thế nào. Nói thật, cách kết giao xa cách mà khách sáo với Khương Lê, không chỉ có Khương Lê cảm thấy không được tự nhiên, mà ngay cả Trác thị cũng cảm thấy không thoải mái.
Người Diệp gia đều không thích làm việc giấu giếm.
Nhưng Diệp Gia Nhi vẫn luôn yên tĩnh lắng nghe Trác thị và Khương Lê nói chuyện bỗng nhiên nhẹ giọng mở miệng, nàng ấy nói: “Không sao đâu, con định đến Lệ Chính Đường, còn đang định ra ngoài, vậy để con đi cùng biểu muội.”
Khương Lê ngớ người, cười nói: “Không cần làm phiền biểu tỷ…”
Diệp Gia Nhi cười nói: “Này có gì phiền hay không phiền đâu, chỉ là tiện đường thôi. Lệ Chính Đường là cửa hàng Diệp gia, ta đến xem, nếu biểu muội không chê có thể đến nhìn xem có thích xiêm y gì không, nếu thích sẽ tặng ngươi.”
Cũng đã nói đến vậy rồi, Khương Lê từ chối thì có vẻ hơi không biết tốt xấu. Huống hồ cho đến giờ Diệp Gia Nhi là người đối xử tốt nhất với Khương Lê trong số người Diệp gia. Khương Lê cười nói: “Nếu đã vậy, cung kính không bằng tuân mệnh.”
Diệp Gia Nhi cười rộ lên.
Trác thị thở phào. Nếu để Khương Lê một mình ra ngoài đi dạo thì có vẻ Diệp gia bọn họ đối đãi khách không chu toàn. Hiện giờ thật sự không biết nên dùng quan hệ gì để đối xử với Khương Lê, coi như khách nhân được rồi. Đã là khách nhân, chủ gia cũng muốn cố gắng chịu trách nhiệm. Bây giờ Diệp Gia Nhi chủ động muốn đưa Khương Lê đi cùng, cũng không tính là thiếu chu đáo.
Nhưng mà rất nhanh, Trác thị lại nghĩ đến, tuy rằng bây giờ Khương Nhị tiểu thư trông ngoan ngoãn dịu dàng, nhưng ai biết được trong xương cốt có tính cách gì. Nếu cố ý làm khó dễ nữ nhi của mình, xét tính tình đôn hậu của Diệp Gia Nhị, chắc chắn sẽ thua thiệt Khương Lê.
Bà ấy lo lắng trong lòng, nhưng cũng không nghĩ ra cách gì tốt hơn, huống chi Diệp Gia Nhi còn trao cho bà ấy ánh mắt yên tâm, cho dù trong lòng vạn phần không muốn thì cũng đành để hai người cùng nhau ra ngoài phủ.
Khương Lê và vị biểu tỷ này cùng nhau ra khỏi đại môn Diệp gia.
Diệp Gia Nhi là tiểu thư khuê các điển hình, tuy nói nàng ấy xuất thân thương hộ, nhưng cho dù là đối nhân xử thế hay cách nói năng cử chỉ của nàng ấy đều tự nhiên hào phóng, dịu dàng điển nhã. So sánh với những quý nữ này kia trong Yến Kinh, tuy rằng gia thế lớn, nhưng xuất thân quá tốt nên không tránh khỏi việc kiêu căng, nhưng trên người Diệp Gia Nhi lại không có chút nào tính nết hư hỏng đó.
Diệp Gia Nhi đối xử với Khương Lê cũng cực kỳ tốt. Khác xa với thái độ đề phòng xa cách của những người Diệp gia khác, Diệp Gia Nhi đối xử với Khương Lê giống như là một biểu muội xa lạ chưa bao giờ gặp, vừa thân thiết lại hơi tò mò. Nàng ấy hỏi Khương Lê một số chuyện ở Yến Kinh, Khương Lê cũng không giấu giếm, kể cho nàng ấy nghe từng chuyện một.
Người thông minh giao tiếp với người thông minh luôn ăn nhịp với nhau, Khương Lê và Diệp Gia Nhi đi về phía Lệ Chính Đường ở trong thành, hai người cũng trở nên thân thiết không ít. So với sự xa lạ lúc trước, bây giờ lại hình thành chút ăn ý không cần nói rõ.
Không biết đã đi bao lâu rồi, Diệp Gia Nhi mới dừng bước, ra hiệu cho Khương Lê nhìn xem, nàng ấy nói: “Ngươi xem, đó chính là cửa hàng Diệp gia, Lệ Chính Đường.”
Cách đó không xa, một tiểu trúc ngói đỏ tinh xảo đang ở giữa phố xá nhộn nhịp, sầm uất, một mình căn nhà này chiếm mười mấy mẫu đất, khá là hoành tráng.
“Vải dệt của Diệp gia đều ở đây, cửa hàng may vá trong Tương Dương thành muốn may vá đều phải lấy vải dệt ở Lệ Chính Đường. Nổi tiếng nhất chính là gấm Cổ Hương, nếu biểu muội thích có thể vào chọn một ít.” Diệp Gia Nhi nói.
Khương Lê gật đầu.
Diệp gia là thương gia đồ sộ, sản nghiệp gì cũng nhúng một tay, chỉ là sau khi rời khỏi Yến Kinh, các sản nghiệp khác dần dần cũng coi như chơi đùa, chủ yếu vẫn ăn nên làm ra bằng việc kinh doanh hàng dệt. Vải dệt Diệp gia nổi tiếng thiên hạ, gấm Cổ Hương theo lời Diệp Gia Nhi nói được nhóm quý nữ trong Yến Kinh cực kỳ yêu thích. Bởi như vậy, Diệp gia không phát đạt cũng lạ.
Tuy rằng Diệp Gia Nhi khiêm tốn, nhưng khi nói đến sản nghiệp tổ tiên nhà mình, giọng điệu nàng ấy vẫn không tự chủ lộ ra vẻ kiêu ngạo, nàng ấy quay đầu nhìn về phía Khương Lê, lại thấy vẻ mặt Khương Lê bình tĩnh, cũng không có vẻ ngạc nhiên nào.
Đây không phải lần đầu tiên Khương Lê thấy Lệ Chính Đường. Ngày xưa nàng và Tiết Chiêu đến Tương Dương, dạo chơi phố xá sầm uất, khó tránh khỏi nhìn thấy Lệ Chính Đường. Chỉ là hai người bọn họ không phải là người có thể mặc gấm Cổ Hương lên người, cho nên cũng chỉ đứng bên ngoài nhìn chứ không đi vào.
Lúc này lại được người ta xem như thượng khách mà mời vào, đúng là thế sự vô thường.
Diệp Gia Nhi không biết được nguyên cớ, chỉ cho là Khương Lê là tiểu thư Yến Kinh, cũng không thấy lạ lẫm gì những thứ này nên cười, nói: “Chúng ta đi vào thôi.”
Khương Lê đi theo Diệp Gia Nhi vào Lệ Chính Đường, tiểu nhị đón khách nhìn thấy Diệp Gia Nhi, lập tức tươi cười bước đến, nghênh đón: “Gia Nhi tiểu thư.”
Diệp Gia Nhi quay đầu nhìn Khương Lê, nói: “Biểu muội, ngươi nhìn xem có vừa ý cái nào không?”
Tiểu nhị và chưởng quầy nghe thấy lời của Diệp Gia Nhi không khỏi quay đầu nhìn Khương Lê.
Chuyện Khương Nhị tiểu thư đến Tương Dương, người trong cửa hàng đều đã nghe thấy. Người ngoài không biết lúc trước Khương Lê xa cách với Diệp gia là vì Khương Lê mở miệng tổn thương người khác, họ chỉ cho rằng bởi vì Khương Nguyên Bách tục huyền, cho nên quan hệ thông gia hai nhà bọn họ không còn nữa. Tuy rằng như thế, người Tương Dương nào cũng có nghe đến tiếng xấu Khương Lê sát mẫu thí đệ.
Đối với Khương Nhị tiểu thư ác độc, cay nghiệt trong truyền thuyết này, họ đều có suy đoán, vị tiểu thư trước mặt được Diệp Gia Nhi gọi là “biểu muội” này hẳn chính là Khương Nhị tiểu thư mới về Tương Dương mấy hôm nay.
Nhưng họ thấy nữ hài tử đứng bên cạnh Diệp Gia Nhi không chút thua kém. Mặt mày thanh lệ, tuyệt đẹp, cười lên nhẹ nhàng, dịu dàng, cũng không có dáng vẻ cay nghiệt như tưởng tượng. Chuyện khác không nói, chỉ với đôi mắt này thôi, thật sự một người có trái tim bẩn thỉu sẽ không bao giờ có được đôi mắt trong sáng như vậy.
Khi chưởng quầy và tiểu nhị còn đang nghĩ ngợi trong lòng, Khương Lê đã vòng qua tủ đi về phía bên này. Chưởng quầy giật mình một cái, lập tức sai tiểu nhị lấy mấy cuộn vải dệt mới ra, chồng chất trước mặt Khương Lê, cười lấy lòng, nói: “Thưa tiểu thư, đây đều là vải mới, kiểu dáng cũng vô cùng hợp thời.”
Khương Lê nhìn những loại tơ lụa này, không thể không nói Diệp gia không hổ là ăn nên làm ra bằng hàng dệt, hàng dệt nơi này tinh tế, tươi đẹp hơn hàng dệt Yến Kinh mấy phần. Lấy tay vuốt lên, thấy man mát, trơn bóng, hình như còn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.
“Chỗ này hình như không có gấm Cổ Hương phải không?” Khương Lê nghiêng đầu hỏi. Nàng hơi tò mò, gấm Cổ Hương nổi tiếng ở cửa hàng Diệp gia như vậy, nếu những loại trước mắt này đều là chất liệu hợp thời, tại sao lại không có gấm Cổ Hương nổi tiếng khắp Bắc Yến? Dù thế nào cũng không phải là không muốn đưa cho người ngoài như nàng xem chứ?
Diệp Gia Nhi sững sờ, nhìn về phía chưởng quầy, nói: “Tiền chưởng quầy, tại sao không lấy gấm Cổ Hương cho biểu muội nhìn?”
Trên mặt Tiền chưởng quầy lập tức lộ ra vẻ khó xử, nói: “Gia Nhi tiểu thư, không phải không lấy ra cho biểu tiểu thư xem, mà là…”
Lời còn chưa nói xong, ánh mắt chợt khựng lại, Khương Lê nhìn theo ánh mắt của hắn ta, quay đầu nhìn, là hai nam tử trung niên xa lạ.
“Trang thúc, Triệu thúc, sao hai người lại tới đây?” Diệp Gia Nhi mở miệng hỏi.
Hai người kia nhìn Diệp Gia Nhi, hỏi: “Gia Nhi, phụ thân con và đại bá con không có ở đây sao?”
“Không có. Có chuyện gì sao?”
Diệp gia tiểu thư đã bắt đầu học buôn bán từ khi còn nhỏ, Diệp Thế Kiệt theo con đường làm quan, gia sản lớn như vậy, không thể luôn trông cậy vào người đời trước quản lý. Đời tôn tử Diệp gia cũng chỉ sót lại Diệp Như Phong và Diệp Gia Nhi, nhưng mà nghe bọn nha hoàn Diệp gia nói, có vẻ Diệp Như Phong còn hơi nhỏ tuổi, vẫn còn sự nóng nảy của thiếu niên, xử sự không thỏa đáng bằng Diệp Gia Nhi. Một vài việc kinh doanh của Lệ Chính Đường, Diệp gia cũng để Diệp Gia Nhi bắt đầu tham dự một ít.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, nhìn về phía Diệp Gia Nhi, nói: “Quả thật có một số chuyện, nếu phụ thân con không có ở đây, vậy thì để bọn ta nói với Gia Nhi con trước.”
Lúc bọn họ nói chuyện với Diệp Gia Nhi, bọn họ chưa từng chú ý đến Khương Lê. Có lẽ họ cho rằng Khương Lê là hảo hữu của Diệp Gia Nhi, chỉ là người không quan trọng. Nhưng Khương Lê lại chú ý đến hai người họ, giọng nói chuyện cũng không thoải mái, như gặp phải chuyện gì đó khó giải quyết.
Diệp Gia Nhi gật đầu nói: “Vâng.” Sau đó lại cười một tiếng, xin lỗi Khương Lê: “Biểu muội, bây giờ ta và Trang thúc, Triệu Thúc có việc thương lượng, ngươi chờ một lát…”
“Không sao.” Khương Lê dịu dàng cắt ngang lời nàng ấy: “Ngươi tập trung nói chuyện là được rồi. Hôm nay ta vốn dĩ định ra ngoài đi dạo, nhìn thấy Lệ Chính Đường đã rất vui mừng rồi. Chờ lát nữa ta và Đồng Nhi, Bạch Tuyết đi dạo gần đây, sẽ không đi xa, không sao đâu.”
“Một mình ngươi…”
“Không sao đâu.” Khương Lê nói: “Khắp nơi đều có người canh gác mà, đừng sợ.”
Thấy Khương Lê kiên quyết như vậy, Diệp Gia Nhi cũng không tiện nói thêm, huống hồ chuyện này cũng không biết nói đến khi nào, để một mình Khương Lê chờ ở bên ngoài cũng buồn chán, nàng ấy bèn gật gật đầu với Khương Lê, sau đó đi theo hai người vào trong thương lượng. Khương Lê từ biệt Tiền chưởng quầy, dẫn theo Đồng Nhi, Bạch Tuyết rời đi.
Trên đường, Đồng Nhi hỏi: “Tại sao cô nương không đợi biểu tiểu thư quay lại? Gấm Cổ Hương kia còn chưa được xem mà?”
Khương Lê ghẹo nàng ấy: “Không phải em đã từng thấy gấm Cổ Hương ở Yến Kinh à, sao lại như lần đầu tiên thấy thế? Mất mặt không, gấm Cổ Hương trông như nào, em quên sạch toàn bộ rồi?”
“Nhưng mà đó là gấm Cổ Hương Yến Kinh đưa đến, nói không chừng gấm Cổ Hương ở Diệp gia độc đáo hơn.” Đồng Nhi ấm ức, kéo Bạch Tuyết qua nói: “Hơn nữa tuy rằng em thấy gấm Cổ Hương rồi, nhưng Bạch Tuyết thì chưa từng thấy, có phải không Bạch Tuyết?”
Bạch Tuyết nghiêm túc trả lời nàng ấy: “Thấy rồi, lần trước. Vào ngày thứ hai cô nương tiến cung thụ lễ với bệ hạ, lão phu nhân tặng rất nhiều vải vóc, bên trong có gấm Cổ Hương, ngươi còn kêu ta sờ thử.”
Đồng Nhi: “...”
Khương Lê bật cười: “Được rồi, ta có chuyện phải làm, quan trọng hơn gấm Cổ Hương kia nhiều.”
Thật ra, nàng thật sự rất muốn ở lại Lệ Chính Đường, hai vị tên là “Trang thúc” và “Triệu thúc” kia thoạt nhìn có chuyện rất quan trọng cần thương lượng với Diệp Gia Nhi, mà Tiền chưởng quầy cũng ấp úng không lấy ra gấm Cổ Hương, dường như cũng có nguyên nhân khác, Khương Lê đoán chuyện này có liên quan đến “phiền phức nho nhỏ của Diệp gia” mà Đồng Nhi đã nói, nàng cũng định hỏi thăm chuyện như thế nào, nhưng suy nghĩ lại, nếu là hỏi thăm chưa chắc Diệp Gia Nhi đã chịu nói.
Vị tiểu thư Diệp gia này tuổi còn trẻ, nhưng làm việc rất có nề nếp, nàng ấy quả thật là một người đôn hậu, chân thành, nhưng cũng không phải không có đầu óc, về phương diện kinh doanh của Diệp gia, có lẽ càng thận trọng hơn.
Cứ ở Lệ Chính Đường cũng sẽ không thu hoạch được gì, không bằng rời đi, hơn nữa, chuyện nên biết cuối cùng cũng sẽ biết, không nên nóng lòng trong phút chốc. Vào lúc này, nàng còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
“Cô nương, bây giờ chúng ta đi đâu? Nhưng đừng đi quá xa, đây lần đầu tiên người đến Tương Dương, lát nữa lạc đường lại không biết quay lại kiểu gì, lúc nãy chúng ta ra ngoài cũng không ngồi xe ngựa.”
Tương Dương không so được với Yến Kinh, tiểu thư quý tộc Yến Kinh ra ngoài nhất định không thể không có xe ngựa. Nhưng ở Tương Dương, có ngồi xe ngựa hay không tùy thuộc vào sở thích cá nhân, các tiểu thư ra ngoài lên phố cũng là chuyện rất bình thường, có thể nói là dân phong thuần phác. Tuy rằng ở Yến Kinh thành sẽ bị cười nhạo, nhưng ở chỗ này, Khương Lê vẫn rất thích cảm giác như vậy.
Cực kỳ tự do.
“Không sao.” Khương Lê cười nói: “Chúng ta tùy tiện đi dạo theo con phố này.”
Đồng Nhi không hề nghi ngờ, nhưng Bạch Tuyết lại phát hiện có hơi không đúng, tuy rằng ngoài miệng nàng nói chỉ tùy tiện đi dạo một chút, nhưng bước chân Khương Lê rõ ràng rất kiên định, giống như hạ quyết tâm muốn đi chỗ nào đó. Hơn nữa Bạch Tuyết có cảm giác rằng hình như Khương Lê cực kỳ quen thuộc Tương Dương. Giống như bọn họ chăm sóc trang gia, biết chỗ nào có lương thực, chỗ nào có trái cây, sẽ không đi nhầm.
Nhưng Đồng Nhi cũng từng nói, đây là lần đầu Khương Lê đến Tương Dương, những người khác cũng nói như vậy, cho nên có lẽ là ảo giác của mình. Bạch Tuyết lắc đầu, quăng sạch cảm giác quái dị trong đầu đi.
Nhưng trực giác trong lòng không lâu sau lại được chứng thực.
Đi thêm một lát, Khương Lê bỗng dừng bước.
“Cô nương?” Đồng Nhi dừng lại theo, còn tưởng rằng Khương Lê mệt, nàng ấy vội nói: “Có phải mệt rồi không, nô tỳ đỡ người nghỉ chân một chút nhé?”
“Không cần.” Khương Lê nói: “Chúng ta đi vào thôi.”
“Đi vào?” Đồng Nhi ngạc nhiên nhìn về phía trước, phía trước dường như chỉ là cửa viện của nhà một người thường, nhìn không ra điểm gì đặc biệt. Đồng Nhi nói: “...Cô nương, đây là nhà người khác mà? Chúng ta đi vào, là vào nơi nào? Cô nương quen người bên trong sao?”
Nàng ấy nghĩ, Khương Lê sao có thể quen người Tương Dương, ngoại trừ Diệp gia, Khương Lê đâu có bất cứ liên quen gì đến Tương Dương.
“Không phải nhà người ta.” Câu trả lời của Khương Lê ngoài dự đoán của mọi người, nàng nói: “Đây là cửa sau của Tích Hoa Lâu.”
“Tích, Tích Hoa Lâu?” Đồng Nhi lắp bắp hỏi: “Đây là nơi nào? Tửu lầu sao?” Nàng ấy mơ hồ cảm thấy tên này nghe thật sự không thể nào đứng đắn được.
Khương Lê cười nói: “Đó là thanh lâu nổi tiếng nhất Tương Dương.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết hoàn toàn ngây dại.
…
“Đại nhân, Khương Nhị tiểu thư đi Tích Hoa Lâu.”
Lời này vừa nói ra, trong lầu các, Lục Cơ còn chưa kịp nuốt ngụm trà xuống đã phun “phụt” ra.
Phía đối diện hắn ta, mỹ nhân hồng y tay mắt nhanh lẹ, “phật” một cái mở quạt xếp ra, cản lại hết tất cả nước trà Lục Cơ phun ra, hất trở về, trong mắt lộ ra vẻ ghét bỏ.
Lục Cơ đáng thương, ông ta bị nước miếng của mình sặc gần chết, lại bị quạt của Cơ Hành hất nước trà lên trên mặt, nửa người ướt đẫm, vô cùng đáng thương. Nghĩ đến văn sĩ thanh sam tiêu sái, nhẹ nhàng thuở nào lại rơi vào tình trạng như này, nếu cái tên thô kệch Khổng Lục ở chỗ này, chắc chắn sẽ chế giễu một trận.
Nhưng mà giờ phút này Lục Cơ không rảnh lo lắng bản thân đang chật vật, mà chất vấn Văn Kỷ: “Ngươi nói thật sao? Nàng ấy đi Tích Hoa Lâu?”
“Chính xác là vậy.” Văn Kỷ nề nếp nói: “Hơn nữa Khương Nhị tiểu thư còn vào Tích Hoa Lâu bằng cửa sau.”
“Cửa sau và cửa chính có gì khác nhau?” Lục Cơ khó hiểu.
“Tích Hoa Lâu là thanh lâu nổi tiếng nhất Tương Dương, khách chơi bên trong đều là quý nhân Tương Dương. Các quý nhân vào bằng cửa chính, trong phủ có gia quyến của quý nhân, muốn đến Tích Hoa Lâu tìm người sẽ vào bằng cửa sau.”
Lục Cơ lập tức hiểu ra, thì ra là thế, đã hiểu. Nói đơn giản, các nam nhân đi vào bằng cửa chính, các phụ nhân đến tìm hôn phu nhà mình sẽ đi vào từ cửa sau, vì để giữ thể diện cho các nam nhân.
Nói mới thấy, Tích Hoa Lâu này thật đúng là biết quan tâm, khó trách lại trở thành thanh lâu mà nam tử Tương Dương thích đi nhất.
“Nhưng tại sao nàng ấy lại biết đi cửa sau?” Lục Cơ hỏi: “Người Diệp gia nói cho nàng ấy? Người Diệp gia không phải đều giữ mình trong sạch không đến thanh lâu à? Huống hồ nàng ấy là một tiểu thư, sao có thể nhắc đến chuyện thanh lâu với người Diệp gia chứ? Không phải quan hệ giữa nàng ấy và Diệp gia còn đang vô cùng lạnh nhạt à?”
Lục Cơ cảm thấy khó hiểu, nghĩ thế nào cũng không thông, chuyện này cũng khó trách, ai có thể biết được, chuyện đầu tiên thiên kim Thủ phụ Yến Kinh làm sau khi đến Tương Dương lại là đến thanh lâu, còn biết được chuyện phải đi cửa sau, nghĩ thế nào cũng không tưởng tượng được.
Cơ Hành không để ý tới Lục Cơ, chỉ lạnh nhạt nói: “Nàng ấy đi với ai?”
“Khương Nhị tiểu thư và hai người nha hoàn, trên đường không có ai dẫn đường.”
Cơ Hành: “Vậy ngươi quan sát, nàng ấy cố tình tìm đến, hay là vô tình đi ngang qua?”
“Bẩm đại nhân, thuộc hạ cho rằng nàng ấy tự mình tìm đến.” Văn Kỷ do dự một chút, cuối cùng vẫn nói theo suy nghĩ trong lòng mình: “Khương Nhị tiểu thư dường như rất quen thuộc Tương Dương, Lệ Chính Đường cách Tích Hoa Lâu cũng không gần, nhưng nàng ấy vẫn tìm được. Dọc cả đường đi nàng cũng không có đi nơi khác, đi thẳng đến khi tìm được Tích Hoa Lâu.”
“Cái này…” Lục Cơ cố gắng tìm lời giải thích hợp lý cho hành động của Khương Lê, ông ta nói: “Có lẽ trí nhớ của Khương Nhị tiểu thư vẫn luôn xuất chúng, lúc trước thi lục nghệ, ‘thư lễ’ của nàng ấy ở đầu bảng, đúng ra nàng ấy hồi kinh học tập cũng chỉ mấy ngày, nói không chừng nàng ấy có khả năng xem qua là nhớ.”
“Không đúng.” Văn Kỷ phủ định hắn ta, Văn Kỷ nói: “Mặc dù nàng ấy có khả năng xem qua là nhớ đi nữa, từ Yến Kinh đến Tương Dương, một người mới đến nơi xa lạ sẽ có biểu hiện cảnh giác và cẩn thận, còn có cảm giác xa lạ. Nhưng Khương Nhị tiểu thư hoàn toàn không có, nàng ấy rất thả lỏng và to gan, thoạt nhìn rất quen thuộc Tương Dương.”
Văn Kỷ nói đến đây, hắn ta không nhịn được nhớ đến hình ảnh lúc hắn ta núp trong chỗ tối đi theo Khương Lê. Khương Lê không đi ra ngoài một mình, còn có hai nha hoàn, cũng bởi vì bên cạnh có hai nha hoàn, càng làm cho sự khác biệt của Khương Lê rõ ràng hơn. Nàng gần như hòa thành một thể với đường phố Tương Dương, nàng giống như một người Tương Dương, lớn lên ở Tương Dương từ nhỏ vậy. Cảm giác quen thuộc và thân thiết này thậm chí còn rõ ràng hơn so với khi nàng ở Yến Kinh thành.
“Ngay cả quy tắc cửa sau của Tích Hoa Lâu mà nàng ấy cũng biết, đương nhiên không thể xem thường.” Cơ Hành cười cười: “Khương Lê vẫn luôn tìm cách quay về Tương Dương, có lẽ là vì điều này. Văn Kỷ…” Hắn bình tĩnh, nhàn nhã mở miệng: “Ngươi bám chặt theo Khương Lê, xem nàng ấy làm cái gì, gặp người nào ở Tích Hoa Lâu.”
“Ta cũng rất muốn xem một chút, vị Khương Nhị tiểu thư này còn có thể đem đến cho chúng ta bất ngờ gì nữa.” Hắn lại cười nói.
Đi dạo kỹ viện nào!