Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ngày tháng tiếp theo trôi qua rất yên bình. Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, Khương Lê nói rõ với tiên sinh ở Minh Nghĩa Đường về chuyện sắp trở về Tương Dương, chỉ chờ Diệp Minh Hiên để cùng quay trở về.
Khương lão phu nhân gọi Khương Lê đến Vãn Phượng Đường để dặn dò rất nhiều lần, có lẽ bà ấy cũng xem trọng nguyên nhân nàng trở về Diệp gia lần này. Ngược lại đây là lần đầu tiên mẫu nữ Quý Thục Nhiên không đến quấy rối, trong lòng Khương Lê hiểu rõ, đương nhiên Quý Thục Nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ, có lẽ là bà ta đang lên một kế hoạch mới nào đó, chỉ là lúc này nàng nhớ nhà, sốt ruột, cho nên không dư sức chú ý đến cặp mẫu nữ này.
Khương Cảnh Duệ thường xuyên đến Phương Phỉ Uyển, đơn giản là vì vẫn chưa từ bỏ suy nghĩ đến Diệp gia cùng với Khương Lê. Cũng không biết y nghĩ như thế nào, không ngoan ngoãn đợi ở Yến Kinh thành, suốt ngày muốn đi du ngoạn khắp nơi. Diệp Thế Kiệt cũng từng đến một lần, nhưng không nhắc đến chuyện của Tương Dương, chỉ nói chuyện xảy ra gần đây khi hắn ta làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang.
Kể từ khi Diệp Thế Kiệt làm Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, có rất nhiều người trông ngóng xem cuối cùng hắn ta sẽ đứng về phe nào. Xét đến quan hệ giữa Diệp gia và Khương gia, đương nhiên Diệp Thế Kiệt thuộc về phe Thủ phụ. Nhưng tất cả mọi người ở Yến Kinh thành đều biết Diệp gia và Khương gia đã không còn qua lại nhiều năm, cho nên lại đoán có lẽ sau này Diệp Thế Kiệt sẽ gia nhập vào phe Thành Vương, dù sao bây giờ thế lực của Thành Vương đang lớn dần. Chỉ là Khương Lê cho rằng Diệp Thế Kiệt vẫn sẽ tận hiến Hồng Hiếu Đế để phát triển. Không biết tại sao, nàng có cảm giác tuy rằng bây giờ thế lực của Hồng Hiếu Đế không mạnh, nhưng vị thiếu niên đăng cơ đế vương này cũng không đơn giản như ngoài mặt.
Ngày tháng cứ trôi qua như thế, chớp mắt đã mười ngày sau, Diệp Minh Hiên đến đón Khương Lê, chuẩn bị rời khỏi Yến Kinh, lên đường đến Tương Dương.
Lần này Khương lão phu nhân hiếm khi xuất hiện cũng ra cửa phủ tiễn đưa. Nhưng nàng vẫn không nhìn thấy bóng dáng Khương Ấu Giao và Khương Ngọc Nga, Quý Thục Nhiên cười với Diệp Minh Hiên, nói: “Đi đường nhớ chú ý an toàn, giao Lê Nhi cho ngài chăm sóc.”
Diệp Minh Hiên cười nói: “Yên tâm đi.”
Diệp Thế Kiệt nói: “Thời gian không còn sớm nữa, hai người xuất phát đi, đi sớm một chút, đi đường nhanh hơn chút, có thể về Tương Dương sớm hơn.”
Khương Lê xoay người lại, hơi cúi người với Khương lão phu nhân, nói: “Phụ thân, tổ mẫu không cần nhớ mong, chờ con thăm ngoại tổ mẫu xong con sẽ sớm trở về.”
“Đương nhiên.” Từ ái trong mắt Quý Thục Nhiên tha thiết quá trớn, bà ta nói: “Bọn ta chờ con trở về.”
Khương Lê khẽ mỉm cười, không chần chờ nữa, Đồng Nhi đỡ nàng lên xe ngựa. Màn xe buông xuống, che đi ánh mắt người Khương gia bên ngoài, chỉ nghe thấy tiếng Diệp Minh Hiên ra lệnh cho đoàn xe vang lên. Xe ngựa lọc cọc tiến lên trước.
Nàng nhẹ nhàng thở phào trong lòng, ngay sau đó lại trở nên kích động.
Đây là… đường hồi hương.
Tuy rằng không còn là Tiết Phương Phỉ, tuy rằng đã biến thành thiên kim tiểu thư Thủ phụ gia, nhưng cuối cùng nàng cũng trên đường hồi hương rồi.
…
Từ Yến Kinh đến Tương Dương, nếu siết chặt thời gian, đi đường không bị chậm trễ thì phải hơn một tháng mới đến. Cũng may đường đi cũng không quá gập ghềnh, cũng được coi là đường lớn, không nguy hiểm như đường đi từ núi Thanh Thành đến Tương Dương. Mà Diệp Minh Hiên lại là người cẩn thận, đặc biệt thuê đoàn xe hộ tống đến bảo vệ Khương Lê an toàn. Khương Nguyên Bách cũng phái một vài hộ vệ, cứ như vậy, trên đường có gặp phải cướp đường thì cũng có thể an toàn rút lui.
May rằng cả đường đi đều vô cùng bình an, cũng chưa gặp phải nguy hiểm gì. Diệp Minh Hiên vốn tưởng rằng Khương Lê được chiều quen, không quen đi đường dài, dù sao từ Yến Kinh thành đến Tương Dương còn xa hơn đi từ Yến Kinh thành đến núi Thanh Thành. Nếu Khương Lê không quen đi đường thì tiến độ đoàn xe phải chậm lại, trở về Tương Dương đương nhiên sẽ muộn hơn dự kiến rất nhiều.
Nhưng biểu hiện của Khương Lê lại nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Nàng không kén chọn, cũng rất dễ hầu hạ. Ở khách điếm cũng được, ở tạm trên xe ngựa cũng được, nàng chưa từng than khổ một câu nào. Có đôi khi buổi tối không tìm được khách điếm, phải ở tạm bên ngoài, lúc các hộ vệ nướng thịt thỏ vừa săn được, Khương Lê cũng ở bên cạnh, hứng thú nhìn họ, hộ vệ làm không đúng, nàng còn có thể giúp đỡ một chút. Điều này làm cho gã sai vặt A Phúc đi theo Diệp Minh Hiên cũng ngớ người ra, lén nói với Diệp Minh Hiên: “Dáng vẻ của Nhị tiểu thư như là trước giờ đã làm không ít chuyện như vậy rồi, sao nhìn lại quen thuộc đến vậy chứ?”
Diệp Minh Hiên cũng cảm thấy kỳ quái, ngay cả nhi tử của ông ta là Diệp Như Phong từ nhỏ đã nghịch ngợm cũng không làm tốt hơn Khương Lê được. Khương Lê tuy là thiên kim đại tiểu thư, nhưng nàng làm những việc này, không những không khó chịu chút nào, còn giống như đã tập mãi thành thói quen vậy.
Lúc ông ta hỏi Khương Lê, Khương Lê chỉ cười nói: “Hồi con ở trong am ni cô trên núi Thanh Thành cũng thường xuyên ra ngoài bắt thỏ hoang ăn cùng với Đồng Nhi. Ăn đồ chay không đủ no, cũng may trên núi có không ít thỏ.”
Tuy rằng Đồng Nhi bối rối trong lòng, không biết mình đi bắt thỏ cùng với Khương Lê lúc nào, nhưng trên mặt nàng ấy không biểu hiện gì, còn gật đầu đồng tình chuyện lạ đó. Diệp Minh Hiên không nói gì, chỉ cười rồi thở dài, cũng không biết ông ta đang cảm thán hay là thương tiếc.
Quãng đường đi này còn thuận lợi hơn nhiều so với tưởng tượng của Khương Lê. Bởi vậy, lúc sắp đến Tương Dương cũng chỉ mới chỉ vừa quá một tháng. Dựa theo kế hoạch đi đường thì có lẽ phải thêm nửa tháng. Nhưng bởi vì trên đường đi Khương Lê không ầm ĩ, đoàn xe cũng không ngừng nên đi rất nhanh.
Lúc đoàn xe đến cửa Tương Dương thành, Diệp Minh Hiên sai người lấy hành lệnh bài cho đám tiểu tướng thủ thành xem, Đồng Nhi kéo màn xe ngựa, tò mò nhìn ra bên ngoài, lẩm bẩm nói: “Nơi này chính là Tương Dương sao, nhìn náo nhiệt thật đấy!”
Khương Lê nhìn phong cảnh bên ngoài, trong mắt lộ ra vẻ hoài niệm.
Đồng Hương là một huyện nhỏ của Tương Dương thành. Từ trước tới giờ, chỉ vào dịp năm mới, Tiết Hoài Viễn mới đến Tương Dương để mua thêm đồ cho hai tỷ đệ Tiết Phương Phỉ và Tiết Chiêu. Hồi đó, năm nào nàng và Tiết Chiêu cũng hy vọng được đến Tương Dương, Tương Dương náo nhiệt phồn hoa hơn Đồng Hương nhiều, đồ ăn ngon lạ cũng nhiều hơn. Chỉ là không có nhiều cơ hội như vậy, nhẩm tính thì nàng gả cho Thẩm Ngọc Dung ba năm, đã rời khỏi Đồng Hương. Về phần Tương Dương, nàng chưa ngắm nhìn nơi này bảy, tám năm rồi.
Tương Dương hiện giờ nhìn qua vẫn là dáng vẻ quen thuộc, còn náo nhiệt hơn bảy, tám năm trước đây, cũng phồn hoa hơn, khiến người ta hướng đến hơn.
Nếu Tiết Chiêu vẫn còn ở đây, y nhất định sẽ cười lớn, dẫn nàng đi dạo Tương Dương thành…
Trong lúc nghĩ ngợi, tiểu tướng thủ thành đã kiểm tra hành lệnh xong, cho đi, đoàn xe tiếp tục đi tiếp.
Đi được tầm một nén hương, tốc độ của đoàn xe dần dần chậm lại. Không biết qua bao lâu, xe ngựa dừng lại, giọng nói của Diệp Minh Hiên truyền đến từ bên ngoài xe ngựa, ông ta cười nói: “A Lê, xuống xe thôi, chúng ta đến rồi.”
Người gác cổng thấy Diệp Minh Hiên, lập tức mở cửa, đồng thời dặn dò gã sai vặt vào nhà bẩm báo, sau đó cao giọng nói: “Nhị gia đã trở lại! Nhị gia đã trở lại!”
Đồng Nhi đỡ Khương Lê bước xuống xe ngựa.
Diệp gia là nhà giàu số một của Tương Dương thành, hoặc có thể nói, đến cả Yến Kinh thành cũng có thể nghe danh gia tài của Diệp gia. Bởi vậy đại trạch Diệp gia được tu sửa cũng cực kỳ long trọng. Nghe nói là Diệp lão đại nhân vẫn luôn ở đây, cửa son ngói lớn, trên cột cửa đều điêu khắc hoa văn tinh tế. Ngay cả đèn lồng đang treo kia, lụa trắng dùng làm đèn lồng cũng là loại lụa cánh yến của Giang Nam.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết đứng ở đại môn Diệp gia, cả hai mở to mắt nhìn. Diệp gia hào khí như vậy, hoàn toàn khác hẳn với Thủ phụ phủ phong nhã tinh xảo. Đối với bá tánh bình thường mà nói, đương nhiên là tu sửa xa hoa đơn giản như thế này càng bắt mắt hơn.
Diệp Minh Hiên nói: “A Lê, đây là lần đầu tiên con tới Diệp gia phải không, con thấy thế nào? Cảm thấy ổn không?”
“Cực kỳ ổn.” Khương Lê cười một tiếng.
Trước đây nàng và Tiết Chiêu đến Tương Dương thành chơi, cũng từng nghe đến tiếng tăm của Diệp gia, từng đi qua đại trạch môn Diệp gia. Tiết Chiêu còn cảm thán, nếu có thể vào trong nhìn, nhìn xem bên trong dáng vẻ thế nào thì tốt rồi. Lại không ngờ rằng, bây giờ nàng lại có thể quang minh chính đại bước vào đại môn màu son và ngắm nhìn vẻ đẹp này.
Diệp Minh Hiên cười nói: “Chúng ta đi thôi.”
Khương Lê và Diệp Minh Hiên bước đến gần.
Trạch viện của Diệp gia thoạt nhìn còn rộng rãi và sáng sủa hơn Thủ phụ phủ, lại náo nhiệt đông vui hơn Thủ phụ phủ nghiêm cẩn. Chất lượng y phục mà gã sai vặt và nha hoàn mặc trên người cũng là loại thượng thừa, không khác biệt mấy so với loại của Đồng Nhi và Bạch Tuyết đang mặc.
Điều này đủ để thấy được gia sản Diệp gia to lớn cỡ nào. Đám hạ nhân nhìn thấy Diệp Minh Hiên lập tức đồng loạt hành lễ, thấy đoàn người Khương Lê đứng bên cạnh Diệp Minh Hiên, họ dùng ánh mắt tò mò đánh giá, suy đoán thân phận của Khương Lê.
Lúc này đang có vài người đứng trong Cẩm Họa Đường.
“Cuối cùng phụ thân đã trở về rồi.” Một thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi nói: “Không biết phụ thân mang đồ hay ho gì từ Yến Kinh thành về đây?”
“Con chỉ biết mấy thứ này thôi.” Bên cạnh hắn ta, một phụ nhân trông rất có phong độ của người trí thức, sẵng giọng nói: “Bình thường trong phủ cũng không thiếu đồ cho con, thứ Yến Kinh có, cũng không phải con không có.”
“Muội muội đừng trách Như Phong.” Một vị phụ nhân mặt tròn khác cười nói: “Tính tình Như Phong hơi trẻ con, nếu Thế Kiệt ở đây nó cũng như vậy thôi.”
Bên cạnh Diệp Như Phong là một thiếu nữ dung mạo như hoa, nhìn có vẻ lớn tuổi hơn Diệp Như Phong một chút, nàng ấy lo lắng nói: “Không biết tình hình bên đại ca như thế nào? Bây giờ đã thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang rồi, không biết đã ổn định chưa?”
Nam tử trung niên mặc lam sam đứng ở giữa không nói lời nào, chỉ yên lặng uống trà.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ bỗng nghe thấy tiếng gã sai vặt ở bên ngoài: “Nhị gia trở về rồi!”
Phụ nhân hơi gầy lập tức vui mừng khôn xiết đứng lên, lập tức nhìn thấy có người vén tấm mành Cẩm Họa Đường lên, Diệp Minh Hiên cười lớn, nói: “Đại ca, phu nhân, ta đã trở về!”
“Phụ thân!” Thiếu niên ào đến.
Khương Lê đứng sau lưng Diệp Minh Hiên, nàng vô cùng xa lạ với người Diệp gia. Chỉ là nếu Khương Nhị tiểu thư thật sự đến đây, có lẽ cũng sẽ có cảm giác giống như nàng. Phải biết rằng họ đã không gặp nhau suốt mười năm.
Vị thiếu niên kia chính là nhi tử của Diệp Minh Hiên - Diệp Như Phong, hắn ta bỗng nhiên liếc mắt đến Khương Lê đang đứng bên cạnh, lập tức rời khỏi lồng ngực của Diệp Minh Hiên, nghi ngờ hỏi: “Nàng ta là ai?”
Khương Lê mỉm cười, đứng sau lưng Diệp Minh Hiên, trông y phục nàng mặc và cách nàng trang điểm cũng không giống hạ nhân, cho nên không phải là tỳ nữ thu nhận trên đường Diệp Minh Hiên.
Trác thị, phụ nhân cao gầy, trông rất có trí thức kia là phu nhân của Diệp Minh Hiên, bà ấy nhìn thấy Khương Lê, mặt lập tức trắng bệch. Có lẽ bà ấy cho rằng Khương Lê là nữ tử Diệp Minh Hiên thu nhận trên đường, phú thương bọn họ xảy ra nhiều chuyện như này rồi, trên đường ra ngoài buôn bán, xa cách ba bốn năm bỗng mang về một nữ tử xa lạ, còn gọi đấy là nhi tử. Diệp Minh Hiên từ biệt mấy tháng, đương nhiên không thể là nhi tử, nhưng thu nhận nữ tử trên đường thì không phải không thể.
Trước giờ nam nhân luôn sơ ý những chuyện như này, Diệp Minh Hiên vẫn chưa phát hiện ra vẻ mặt phu nhân nhà mình không ổn thì Khương Lê đã nhìn ra. Nàng cũng đoán được thân phận của Trác thị, vì tránh hiểu lầm, nàng đành phải tiến lên trước, cười dịu dàng nhìn Trác thị, gọi một tiếng: “Cữu mẫu.”
Một tiếng cữu mẫu này lại khiến Trác thị sững sờ, vẻ mặt trắng bệch lúc nãy lập tức tan biến, thay thế thành vẻ nghi ngờ, bà ấy hỏi: “Lão gia, vị cô nương này là ai? Tại sao lại gọi ta là cữu mẫu?”
Diệp Minh Hiên cười haha, đi về phía nam tử mặc lam sam - Diệp Minh Huy, nói: “Đại ca, lần này ta không trở về một mình. Mọi người nhìn xem đây là ai, còn nhận ra không?”
Mọi người đều khó hiểu. Chỉ có mình Diệp Minh Huy chú ý đến lúc nãy Khương Lê gọi Trác thị là “cữu mẫu”, trong lòng ông ấy cũng đoán được một ít.
“Đây là nữ nhi của Trân Trân, A Lê.” Diệp Minh Hiên cười nói: “Lúc trước khi nhìn thấy A Lê, con bé vẫn còn là một con nhóc, bây giờ đã là một cô nương rồi. A Lê, đây là cữu cữu Minh Huy của con, đây là đại cữu mẫu.”
Khương Lê cười nói: “Minh Huy cữu cữu, đại cữu mẫu.”
Cả Diệp Minh Huy và thê tử Quan thị đều ngạc nhiên, Quan thị hơi khó xử, Diệp Minh Huy thì lại chau mày.
Trong phòng yên lặng.
Một lát sau, Diệp Như Phong bỗng nhiên mở miệng, hắn ta khinh thường nhìn Khương Lê nói: “Nàng ta là nữ nhi của cô cô, là đại tiểu thư ghét bỏ thương hộ của chúng ta, chọc cho tổ mẫu tức bệnh sao?”
Trác thị nhanh chóng kéo Diệp Như Phong một cái, ánh mắt Diệp Như Phong sắc bén, không hề khách khí, hắn ta tiếp tục nói: “Làm cũng đã làm rồi, còn sợ người ta nói gì chứ!”
Mọi người trong phòng lập tức yên tĩnh, không khí trở nên cực kỳ khó xử.
Trước đây cũng thế, lúc Diệp Minh Hiên trở về Tương Dương cũng chưa từng đề cập đến chuyện Khương Lê sẽ trở về. Người Diệp gia không biết Khương Lê sẽ đến, giờ phút này bỗng nhiên đến, bọn họ đều không biết nên đối xử như thế nào.
Phải biết rằng mấy câu nói nhiều năm trước của Khương Lê đã tổn thương Diệp lão phu nhân, cũng làm tổn thương toàn bộ người Diệp gia. Đối với Khương Lê, mọi người chỉ coi như từ giờ không có người như này, ai ngờ nàng bỗng nhiên xuất hiện ở đây.
Diệp Minh Huy nhìn Diệp Minh Hiên bằng ánh mắt trách móc, trách móc sao ông ta tại sao không nhanh chóng giải thích chuyện này. Diệp Minh Hiên tỏ vẻ vô tội, rồi lại nhịn không được quan sát phản ứng của Khương Lê.
Khương Lê cứ một mực muốn trở về Tương Dương cùng mình, nàng hẳn đã dự đoán trước rằng có lẽ kết quả sẽ như này. Trong lòng Diệp gia không thể nào không có khúc mắc, đã như thế, Khương Lê nên nói và làm như thế nào?
Khương Lê nhìn cục diện trước mặt, nụ cười trên mặt không chút thay đổi.
Đồng Nhi vừa xấu hổ vừa ấm ức, nàng ấy cũng biết chuyện năm đó của Khương Lê. Tuy rằng phải thừa nhận rằng việc này là Khương Lê không đúng, nhưng khi đó cô nương nhà nàng ấy cũng chỉ mới có năm tuổi, thời gian qua lâu vậy rồi, hà tất phải canh cánh trong lòng một chuyện xưa cũ kia? Nếu sớm biết như vậy, cô nương cũng không nên trở về Tương Dương hứng chịu sự tức giận ở chỗ này, có ý tốt quay về thăm Diệp lão phu nhân, kết quả lại bị mắng một trận, thật quá bực mình.
Nàng ấy còn đang nghĩ ngợi, bỗng nghe thấy giọng nói dịu dàng của Khương Lê vang lên: “Đúng vậy, ta chính là “Khương Lê” đó.”
Người Diệp gia đều ngây dại.
Diệp Minh Hiên suýt chút nữa sặc nước miếng của chính mình.
Lúc Khương Lê nói chuyện, dịu dịu dàng dàng, điềm điềm đạm đạm, ý cười đầy mặt, người ta có câu giơ tay không đánh người đang cười, huống chi là cô nương cười vô cùng xinh đẹp đáng yêu này, một cái tát thôi cũng không xuống tay nổi nữa. Ngoại trừ Diệp Như Phong, những người Diệp gia khác đều có cảm giác khó xử, không biết đối đáp như nào.
Cô nương này đúng là tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Diệp Minh Hiên cảm thán trong lòng, bỗng nhiên nhớ đến lời Diệp Thế Kiệt từng nói về nàng: “Khương Lê là một người ngoài sức tưởng tượng của mọi người”, những lời này không sai.
Nàng quả thật ngoài sức tưởng tượng của mọi người, dường như sự túng quẫn, chật vật không biết làm sao của người bình thường chưa từng xuất hiện trên người nàng, nàng luôn có thể dùng dáng vẻ cực kỳ thong dong để ứng phó với mọi tình huống.
Bao gồm cả tình huống trước mắt.
Diệp Minh Hiên bỗng cảm thấy hơi buồn cười, đại ca của chính mình, Diệp Minh Hiên luôn luôn bình tĩnh đứng đắn, đối mặt với tình huống như này cũng không kịp trở tay. May mà ông ta còn biết thân phận người Diệp gia của mình, giả vờ như thường, hắng giọng nói: “Đây là nhị cữu mẫu của con.” Ông ta giới thiệu thê tử của mình với Khương Lê.
Khương Lê mỉm cười gật gật đầu với Trác thị: “Nhị cữu mẫu.”
Trác thị theo bản năng cười lại, sau khi phản ứng lại thì hơi ngẩn người, nụ cười của vị tiểu cô nương này quá mức chân thành. Năm đến Yến Kinh thành đón Khương Lê chỉ huynh đệ Diệp Minh Huy, Diệp Thế Kiệt và lão phu nhân đều ở đó, bà ấy không tận mắt chứng kiến. Nhưng trên dưới Diệp gia đều biết lời đồn về Khương Lê.
Diệp Minh Huy và Diệp Minh Hiên không thể nào nói dối, huống hồ chuyện đó cũng không cần phải nói dối, cho nên mọi người đều không nghi ngờ chuyện Khương Lê là một đại tiểu thư xảo trá, vô tình, cay nghiệt, thiếu tình cảm. Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy rồi, Trác thị vẫn không nhịn được cảm thán, có lẽ chuyện năm đó là hiểu lầm, nữ hài tử dịu dàng đáng yêu như vậy, sao có thể là loại người trong miệng bọn họ nói được chứ?
“Đây là biểu tỷ Gia Nhi và biểu ca Như Phong của con.” Diệp Minh Hiên tiếp tục nói.
Diệp Gia Nhi lớn hơn Khương Lê một tuổi, trời sinh uyển chuyển hào phóng, thành thật mà nói nhìn không giống như xuất thân thương hộ, mà giống như tiểu thư quan gia tri thư đạt lý. Trong mắt nàng ấy có sự tò mò về Khương Lê, nhưng mặt vẫn đầy ý cười, gật đầu với Khương Lê.
Diệp Như Phong không có nhã nhặn như Diệp Gia Nhi, hắn ta hừ một tiếng, xoay đầu qua một bên, không thèm nhìn Khương Lê.
“Minh Dục cữu cữu của con mấy ngày nữa mới trở về, bây giờ không có ở đây.” Diệp Minh Hiên nói.
Khương Lê gật gật đầu: “Ngoại tổ mẫu…”
“Gần đây sức khỏe của lão phu nhân không được tốt…” Diệp Minh Huy do dự một lát rồi nói: “Nếu biết con đến, tâm trạng khó tránh khỏi bị kích động, chờ thêm một thời gian rồi nói cho bà ấy sau, A Lê thấy thế nào?”
Khương Lê còn chưa kịp trả lời, Diệp Như Phong đã lạnh nhạt nói: “Đừng gặp, lỡ đâu ngoại tổ mẫu thấy nàng ta lại tức đến bệnh thì phải làm sao?”
“Như Phong!” Trác thị cảnh cáo hắn ta.
Lúc này Diệp Như Phong mới im lặng, Khương Lê nói: “Con nghe theo Minh Huy cữu cữu.”
Diệp Minh Huy gật gật đầu, nói với Quan thị: “Ngươi tìm gian phòng trống trong viện rồi dọn dẹp trước đi, để A Lê tạm thời ở đó.” Xong lại nói với Khương Lê: “Con và lão nhị đi đường nhiều ngày như vậy, nhất định rất mệt mỏi. Hôm nay đừng nghĩ gì hết, nghỉ ngơi một một ngày cho khỏe, có gì mai lại nói tiếp.”
Khương Lê ngẩn ra, lời nói của Diệp Minh vừa khách sáo vừa xa cách, giống như đối xử với một khách nhân đường xa mà đến, mà còn chưa thân thiết như khách nhân. Nàng thở dài một hơi trong lòng, khoảng cách giữa Khương Nhị tiểu thư và Diệp gia quá xa, trong chốc lát vốn không thể giải quyết được. Ngay cả Diệp Minh Hiên ở chung với nàng lâu vậy rồi, bây giờ hết hoàn toàn nghi ngờ nàng, ông ta vẫn đang nghi ngờ việc nàng về Tương Dương có phải là là chủ ý của Khương gia hay không.
Đúng là gánh thì nặng mà đường thì xa.
Trên mặt nàng lộ rõ vẻ tươi cười, nói: “Đa tạ Minh Huy cữu cữu.”
So với hai vị cữu cữu, thì hai người mợ lại không biết nên thể hiện thái độ gì, không thể xa cách như hai huynh đệ Diệp gia, lại không thể thân thiết quá mức, nhìn cực kỳ mâu thuẫn. Khương Lê hơi buồn cười, cũng may không cần phải luôn ở bên cạnh họ, chờ sau khi Quan thị cho nàng phòng sạch sẽ để ở xong, ngoại trừ hai nha hoàn bên người của Khương Lê ra thì không còn ai khác.
Cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Đồng Nhi đóng cửa lại, chỗ Diệp gia để Khương Lê ở cũng không tồi, không tìm ra chỗ nào có thể bắt bẻ. Khương Lê ngồi xuống, Bạch Tuyết đi pha trà, Đồng Nhi thấp giọng nói: “Cô nương, rõ ràng người Diệp gia cố ý không cho người đi gặp mặt lão phu nhân…”
Ai cũng có thể nhìn ra được, lời nói khó nghe của nhị biểu ca Diệp Như Phong dành cho nàng lại là sự thật không thể nghi ngờ. Sức khỏe của Diệp lão phu nhân không tốt, đối với đứa ngoại tôn nữ này, nếu bỗng nhiên nhìn thấy đúng là không biết cảm xúc ra sao. Phải biết rằng, tất cả những người của Diệp gia ngày hôm nay đều giật mình.
“Cô nương, thật sự không được, sau khi gặp Diệp lão phu nhân xong thì chúng ta về Yến Kinh thành ngay đi.” Bạch Tuyết cũng nói: “Nếu sau này người Diệp gia đều như vậy thì ở nơi này cũng quá khó xử rồi.”
Người Diệp gia là người được dạy dỗ tốt, vì vậy cho nên không có đuổi nàng ra ngoài, còn hầu hạ ăn ngon uống tốt, lễ tiết cũng chu đáo. Nhưng chính vì phần lễ tiết chu đáo này càng làm người ta cảm thấy không được tự nhiên, giống như một người xa lạ đến nhà làm khách.
“Không sao, chỉ vừa mới đến thôi, chúng ta đều phải mất một thời gian để quen thuộc mà.” Khương Lê cười cười: “Huống hồ chuyện trước đây là ta sai, thái độ của Diệp gia như vậy đã khá hơn nhiều so với tưởng tượng của ta rồi. Để thêm mấy ngày nữa đi, chờ ta gặp lão phu nhân xong rồi hẵng nói.”
Lần này nàng đến Tương Dương, thăm người thân là giả, gặp Diệp lão phu nhân cũng là giả, nghe ngóng chuyện Tiết Hoài Viễn mới là thật.
Nhưng mà trước mắt không thể tùy tiện ra ngoài hỏi thăm được, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ. Chỉ mới là hỏi thăm, lật lại bản án cho Tiết Chiêu, điều này cũng đã vô cùng trắc trở. Diệp gia là cây đại thụ sau lưng nàng, nhưng bây giờ làm gì để xây dựng mối quan hệ tốt với người Diệp gia, tiêu tan hiềm khích lúc trước mới là việc cấp bách.
Cần phải cân nhắc cẩn thận.
…
Phía bên kia, trong phòng Diệp Minh Hiên, Trác thị chất vấn ông ta.
“Đang êm đẹp, tại sao Khương Lê lại về? Ngươi làm gì thế, cũng không biết nói trước một câu, ngay cả đại ca cũng không ngờ đến.” Trác thị đi qua đi lại: “Trước mắt nên làm thế nào? Con bé ở lại trong phủ của chúng ta, người bên ngoài nhìn thấy không khỏi lắm miệng. Chuyện này… ngươi thật là!”
Diệp Minh Hiên dở khóc dở cười: “Chuyện này sao có thể trách ta? Bản thân con bé tự mình muốn về Tương Dương gặp nương, ngay cả Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách đều đã lên tiếng, ta có thể làm sao? Ta còn có thể ngăn cản chất nữ của mình, không cho con bé về? Nếu người ngoài nhìn thấy thì rất khó coi.”
“Hừ, đơn giản là vì thấy bây giờ đại biểu ca thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang.” Diệp Như Phong trào phúng: “Còn bảo thương nhân chúng ta trọng lợi, ta thấy Khương gia bọn họ, Thủ phụ đương triều cũng giống như mấy kẻ nịnh hót, lúc trước Diệp gia chúng ta không ai làm quan thì liên tục không ngừng phủi sạch quan hệ, bây giờ thấy Diệp gia có đường đi là dính lên ngay.”
“Ngươi đừng nói bậy.” Diệp Gia Nhi ngăn Diệp Như Phong lại: “Cho dù đại biểu ca trở thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang cũng không đáng để Khương gia đến lấy lòng Diệp gia chúng ta. Yến Kinh thành nhiều người quyền thế như vậy, những người đó còn muốn dính lên cô trượng, cô trượng sao có thể bởi vì quan hệ với đại biểu ca mà bảo Khương Lê đến Tương Dương?”
“Mở miệng là cô trượng, tỷ, ngươi đã quên rồi…” Diệp Như Phong nói: “Cô trượng của chúng ta giờ đã sớm cưới người khác, nhà người ta còn chướng mắt Diệp gia chúng ta kìa. Ngươi gọi thân thiết như vậy, chẳng lẽ cũng muốn vội vàng tái hợp với Thủ phụ phủ bọn họ, làm đại tiểu thư Yến Kinh thành?”
“Ngươi!” Diệp Gia Nhi tức không nói ra lời.
“Được rồi, đừng cãi nhau.” Trác thị đau đầu: “Bây giờ đã đủ loạn rồi, hai đứa muốn cãi nhau thì đi ra ngoài mà cãi.”
Đúng lúc này, bên ngoài có người gõ cửa, là Diệp Minh Huy dẫn theo Quan thị đến. Như vậy vừa khéo, ngoại trừ Diệp Minh Dục còn chưa quay về phủ thì người trong hai phòng của Diệp gia đều gom đủ trong phòng này.
“Lão nhị, ngươi có ý gì?” Diệp Minh Huy vừa bước vào cửa đã hỏi ngay.
Có lẽ Diệp Minh Hiên hiếm khi thấy dáng vẻ không giữ nổi bình tĩnh như vậy của đại ca nhà mình, ngẩn ra một lúc mới nói: “Ý gì là gì?”
“Tại sao ngươi lại dẫn con bé về đây?” Diệp Minh Huy nhíu mày: “Còn không báo trước một tiếng, ngươi làm cái quái gì thế?”
“Đại ca, ngươi đừng có mắng ta như mắng lão tam.” Diệp Minh Hiên ấm ức: “Đưa Khương Lê về đây cũng không phải chủ ý của ta, là do Khương Lê tự mình nói ra.”
“Tự con bé nói ra?” Quan thị nghi ngờ.
“Đúng vậy.” Diệp Minh Hiên ngồi phắt xuống, cẩn thận kể lại chuyện xảy ra cho mọi người nghe. Chuyện ông ta gặp lại Diệp Thế Kiệt ở Yến Kinh thành như thế nào, Diệp Thế Kiệt nhắc đến Khương Lê ra sao, ông ta đến Khương gia gặp Khương Lê như thế nào, Khương Lê đưa ra yêu cầu muốn tự mình cùng về Tương Dương như thế nào. Kể xong, Diệp Minh Hiên xòe hai tay ra: “Chuyện chính là như vậy, mọi người nghe một chút, mọi người có thể hiểu rõ vị chất nữ của chúng ta có ý định gì không?”
Mọi người cũng không ngờ Diệp Minh Hiên đến Yến Kinh một chuyến lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Càng không ngờ Khương Lê mới trở về Yến Kinh được nửa năm, vậy mà lại liên tiếp trở thành chủ đề cho mọi người bàn tán.
“Lục nghệ của nàng ta thật sự đứng đầu bảng Minh Nghĩa Đường, còn thụ lễ với Hoàng Thượng?” Diệp Gia Nhi ngạc nhiên hỏi: “Không phải biểu muội ở trong am ni cô tám năm sao, am ni cô không ai dạy dỗ, nàng ta đứng đầu kiểu gì?”
“Đúng thế.” Diệp Minh Huy trầm ngâm: “Hay con bé là thiên tài?”
“Trên đời này nào có nhiều thiên tài như vậy.” Diệp Minh Hiên lắc đầu, cười nói: “Ta thấy trên người Khương Lê có không ít bí mật. Ngày hôm đó ta đến Khương phủ thăm hỏi, vốn tưởng rằng Khương Lê vừa mới hồi Yến Kinh, có Quý Thục Nhiên ở đó, ngày tháng trải qua phải cẩn thận một chút. Ai ngờ hoàn toàn không phải, địa vị của con bé ở Khương gia còn cao hơn tưởng tượng của ta. Các người nghĩ xem, chỉ trong nửa năm có thể làm ra được như vậy, đấy không phải là chuyện người thường có thể làm.”
Mọi người trong phòng đều yên tĩnh, tiêu hóa lời Diệp Minh Hiên.
“Con bé tốt xấu gì cũng giúp Diệp Thế Kiệt trong cung yến, trước đây lại cảnh báo Diệp Thế Kiệt chuyện Lý Liêm, cho dù con bé lợi dụng Diệp gia cũng được, hay có suy nghĩ khác cũng được, tạm thời sẽ không làm hại đến Thế Kiệt. Ta đến Khương phủ, vốn định tận mắt trông thấy Khương Lê, dù sao ta cũng hiểu rõ đứa nhỏ Thế Kiệt này, thằng bé nói Khương Lê trở nên rất khác, thì chính là khác, ai biết rằng sau khi đi mới phát hiện, quả thật khác biệt, quả thực như hai người khác nhau.”
“Lúc con bé bảo muốn về Tương Dương, mới đầu ta đoán đây là ý của Khương gia, nhưng ta thấy dáng vẻ của Khương Nguyên Bách và Khương lão phu nhân cũng không biết chuyện này. Ta muốn biết rõ cuối cùng con bé muốn làm gì nên dứt khoát đồng ý ý muốn của con bé.Về phần trên đường trở về không nói với mọi người? Đó là vì đi vội vàng quá, không chú ý đến.”
Yên lặng một lúc, Diệp Minh Huy nói: “Ngươi làm như vậy cũng không sai, nếu không biết con bé có ý gì, vậy cứ xem trước vậy.”
Giọng điệu của ông ấy không hề xem Khương Lê như thân nhân, ngược lại như là người xa lạ không rõ ý đồ.
“Nhưng mà nhị đệ…” Quan thị lo lắng, sốt ruột hỏi: “Ngươi dẫn con bé về đây, con bé nói muốn về gặp nương. Nhưng bây giờ sức khỏe nương không chịu nổi kích thích, nếu biết Khương Lê đã trở về, không biết sẽ nháo loạn ra như nào, chuyện này… Mọi người nói xem, có nên để con bé gặp nương không?”
Diệp Minh Hiên bị hỏi cho nghẹn họng, theo bản năng nhìn về phía Diệp Minh Huy.
Diệp Minh Huy trầm giọng nói: “Để con bé gặp, nhưng trước đó, chúng ta nên báo trước với nương, tránh hù dọa lão nhân gia.”