Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sáng sớm hôm sau, Khương Lê dậy sớm trang điểm.
Nàng phải về Tương Dương, hiện giờ toàn bộ Khương phủ đều đã biết. Lúc đầu Quý Thục Nhiên đã phản đối trước mặt Diệp Minh Hiên, nhưng về sau không biết tại sao bà ta lại thay đổi ý định. Ra vẻ mẫu thân hiền từ, hỏi Khương Lê có thiếu cái gì không.
Ngược lại Khương Cảnh Duệ biết tin Khương Lê phải về Tương Dương bèn ngồi ở Phương Phỉ Uyển một lúc lâu. Chỉ nói là Khương Lê không tốt, đến Tương Dương chơi mà không biết mang y đi chung. Cuối cùng còn muốn đi theo Khương Lê đến Tương Dương.
Khương Lê vừa bực mình vừa buồn cười, Khương Cảnh Duệ thậm chí còn không biết Tương Dương là nơi nào, cho rằng đó là một nơi thú vị. Huống hồ nàng đi Tương Dương không phải để vui chơi, cũng không biết người Diệp gia có muốn gặp nàng hay không. Quan hệ giữa nàng và ngoại tổ mẫu không được thân thiết lắm, Khương Cảnh Duệ chỉ là thân thích trên danh nghĩa, nếu y đi chung sẽ bị xem là không biết xấu hổ.
Điều quan trọng nhất là cho dù mọi chuyện được giải quyết thì mẫu thân Lư thị của Khương Cảnh Duệ chắc chắn sẽ không cho phép Khương Cảnh Duệ càn quấy như vậy.
Nàng phải khuyên can mãi mới khiến Khương Cảnh Duệ từ bỏ suy nghĩ này.
Khương Lê thổn thức trong lòng, xem ra tất cả mọi người trong Khương phủ đều nghĩ rằng nàng về Diệp gia sẽ sống rất tốt, họ không biết con đường phía trước dài đằng đẵng, chưa chắc nàng đã được tự do tự tại như bọn họ nghĩ.
Hôm qua trời vẫn nắng đẹp, hôm nay lại đổ mưa nhỏ tí tách.
Dường như mùa thu ở Yến Kinh thành rất ngắn, cảm giác như cái nóng bức của ngày hè vẫn còn ở trước mắt, chỉ chớp mắt đã có gió lạnh xào xạc. Nhìn cành khô lá héo úa, thật sự khó có thể tưởng tượng ra dáng vẻ phồn lệ náo nhiệt của ngày hôm qua.
Đồng Nhi đưa tay ra bên ngoài kiểm tra thử, sau đó quay đầu nói với Khương Lê: "Cô nương, trời mưa không nhỏ, hay là đừng ra ngoài, chờ ngày khác lại đi.”
“Không sao.” Khương Lê đang buộc áo choàng, nghe vậy bèn nói: "Chúng ta ngồi trên xe ngựa, cũng không phải đi bộ nhiều.”
Đồng Nhi đành phải thôi.
Khương Lê nói với bọn họ, hôm nay sẽ ra ngoài đi dạo một chút, cũng có thể mua chút quà tặng cho người Diệp gia. Sau khi Khương lão phu nhân biết việc này còn cố ý bảo Trân Châu mang tới chút bạc, để cho Khương Lê tự mình chọn lựa chút đồ trang sức tốt.
Không ngờ hôm nay trời lại mưa, Đồng Nhi nghĩ cũng không vội, dù sao Diệp Minh Hiên còn phải ở lại Yến Kinh thành chừng mười ngày, chờ tới hôm khác thời tiết tốt rồi đi cũng được. Ai ngờ người từ trước đến nay luôn dễ nói chuyện như Khương Lê hôm nay lại cố chấp như vậy.
Khương Lê thắt chặt áo choàng, đứng trước gương.
Dáng vẻ của Khương Nhị tiểu thư không xinh đẹp hơn người như Tiết Phương Phỉ. Nhưng nhìn chung cũng không kém, thanh lệ đáng yêu, mấy ngày nay Khương Lê được Khương gia nuôi, ăn uống tốt hơn lúc ở trên núi Thanh Thành rất nhiều. Hoàn toàn không còn vẻ yếu ớt tiều tụy như trước, chỉ thoáng nhìn qua, trông nàng ngây thơ như nước, cũng rất xinh đẹp.
“Cô nương thật là xinh đẹp." Bạch Tuyết đứng ở một bên, thật lòng tán thưởng: “Giống như bước ra từ trong tranh vậy.”
“Đúng vậy, đúng vậy.” Đồng Nhi gật đầu: "Trước kia lúc ở núi Thanh Thành, cô nương chỉ có thể mặc truy y, không thể hiện được vẻ đẹp của cô nương chúng ta. Bây giờ nhìn lại, ở khắp Yến Kinh thành, nô tỳ thấy không ai xinh đẹp hơn cô nương nhà chúng ta. Nếu để cho những ni cô ở núi Thanh Thành nhìn thấy, chắc chắn sẽ không nhận ra."
Khương Lê nhìn mình trong gương, trên khuôn mặt này là vẻ mặt quen thuộc, nhưng ngũ quan lại xa lạ như vậy. Đợi đến trước mặt Tiết Chiêu, liệu Tiết Chiêu có còn nhận ra nàng không?
Phụ thân… hẳn là cũng không nhận ra.
Trong lòng nàng cảm thấy bi thương, nàng nghiêng đầu không nhìn gương nữa, chỉ nói: "Đi thôi.”
“Được rồi." Đồng Nhi đẩy cửa ra.
…
Bởi vì trời mưa, người đi lại bên ngoài Yến Kinh thành không nhiều. Ngay cả người bán kẹo hồ lô bên đường hôm nay cũng không có mấy người. Khương Lê và Đồng Nhi, Bạch Tuyết chỉ có thể đi dạo ở tiệm châu báu hoặc vải bố, xem ra hôm nay người bán hàng rong ngày thường gánh cái thúng đến mua đồ cũng không ra khỏi cửa.
Tuy nhiên nghe nói Diệp gia có ba vị nhi tử, nhưng cũng không có nhiều tôn tử, ngoại trừ Diệp Thế Kiệt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chỉ có Diệp Minh Hiên là có một nhi tử và một nhi nữ. Lão tứ Diệp gia đến bây giờ còn chưa thành hôn, càng chớ nói đến chuyện có con cái. Cho nên nàng mua đồ cho tiểu bối cũng không đến mức khó mua.
Không bao lâu sau, Khương Lê đã chọn được lễ vật cho từng người.
Đáp lễ cũng không phải chuyện đơn giản, rất nhiều mẫu thân của các thế gia vọng tộc phải giáo dưỡng, thậm chí phải đặc biệt dạy dỗ đáp lễ cho đích nữ. Nếu như sau này đích nữ gả đến quan gia thì không thể thiếu chuyện đáp lễ thay cho những mối quan hệ qua lại của phu quân mình. Đáp lễ quá quý trọng thì trông có vẻ trịnh trọng xa cách quá, đáp lễ bình thường thì có vẻ qua loa quá. Thật sự rất khó.
Tuy nhiên khi nàng đi theo Thẩm Ngọc Dung bắt đầu tiếp xúc với chuyện xã giao này kia, Khương Lê cũng đã học được cách phải đáp lễ như thế nào. Ở Đồng Hương, Tiết Hoài Viễn là người thanh liêm nên sẽ không nhận lễ của người khác.
Ở Yến Kinh thì không như vậy, có đôi khi không thể đáp lễ quá đơn giản, đáp lễ quý trọng quá thì Thẩm mẫu lại nói này nói kia, nàng chỉ có thể lén lút lấy của hồi môn của mình để bù vào.
Nghĩ đến hiện tại không còn bị Thẩm Ngọc Dung quấy nhiễu nữa. Công chúa Vĩnh Ninh không thiếu bạc, lấy được không biết bao nhiêu lễ vật quý giá về nên sẽ không đến mức phải sống giật gấu vá vai, tự nhiên cũng không cần mang của hồi môn của mình ra.
Khương Lê chuẩn bị các lễ vật khác nhau cho ba vị cữu cữu hai vị cữu mẫu, Diệp lão phu nhân cùng với biểu ca biểu tỷ. Vì thế nàng còn cố ý hỏi Diệp Minh Hiên về tính cách của bọn họ, để lúc mua đồ có thể chọn ra món khiến họ hài lòng.
Đợi đến sau giờ ngọ, nàng ăn qua loa chút gì đó ở một tửu lâu trong Yến Kinh thành. Thấy mưa còn chưa tạnh, Đồng Nhi lập tức nói: "Xem ra cơn mưa hôm nay lâu tạnh lắm đấy, cô nương, ăn cơm xong chúng ta trở về đi. Bên ngoài cũng không có gì để chơi cả.”
Khương Lê suy nghĩ một chút, nói: "Không về, chúng ta đến Yên Vũ các.”
“Yên Vũ các?" Đồng Nhi và Bạch Tuyết đồng loạt kinh ngạc, hỏi: "Đó là nơi nào?”
“Là một lầu các gần vịnh Bạch Lộ, nghe nói ngắm phong cảnh lúc mưa ở đó vô cùng đẹp mắt. Ta đã trở về Yến Kinh lâu như vậy, nhưng chỉ nghe danh chứ chưa từng xem thử. Hôm nay trời mưa rất đẹp, vừa hay có thể thấy được cảnh đẹp mà người đời miêu tả. Chọn ngày không bằng gặp ngày, chúng ta đi thôi.”
Xưa nay Bạch Tuyết luôn nghe lời Khương Lê, hoàn toàn không có dị nghị. Đồng Nhi thấy vậy cũng đành phải đồng ý, nhưng nàng ấy nhìn Khương Lê nói: "Cô nương nghe được chuyện ở Yên Vũ các từ đâu vậy ạ? Nô tỳ chưa từng nghe qua.”
“Từng tình cờ nghe người ta đàm luận thôi.” Khương Lê thản nhiên nói: "Cũng không phải là nơi nổi tiếng, cho nên ít người biết. Không phải có một câu nói như vậy sao, phong cảnh mỹ lệ nhất thường ẩn núp ở nơi không người thấy.”
Đồng Nhi gật đầu như có điều suy nghĩ.
Khương Lê uống trà trước mặt, suy nghĩ bay xa.
Khi đó bởi vì phát sinh một chuyện nhỏ trong ngày sinh thần nên nàng đã bị trọng thương, vì nguyên khí bị tổn hại nên phải nằm liệt ở trên giường, sau khi biết được tin Tiết Chiêu chết, nàng gian nan bò dậy. Nhưng Đồng Hương cách Yến Kinh quá xa, nàng không thể kéo cơ thể bệnh tật của mình vận chuyển hài cốt Tiết Chiêu trở về Đồng Hương. Thẩm mẫu cũng sẽ không cho phép nàng làm như vậy, nàng bị coi là nỗi nhục của Thẩm gia, không thể ra ngoài vì sẽ khiến họ bị mất mặt. Cho dù có muốn nhặt xác Tiết Chiêu, cũng phải nhờ vào sự khoan dung của Thẩm Ngọc Dung mới được.
Thẩm Ngọc Dung nói với nàng, phong cảnh Yên Vũ các rất đẹp, ít ai lui tới, là một nơi không tồi. Nếu chôn xương Tiết Chiêu ở đây cũng không tệ. Ngày sau có cơ hội, chờ nàng khỏe lại rồi hắn sẽ để Tiết Chiêu trở về Cổ Hương.
Khi đó nàng đã sứt đầu mẻ trán, yếu ớt không nơi nương tựa, cho nên đối với lời Thẩm Ngọc Dung nói, nàng đã cảm động đến mức rơi nước mắt. Thẩm Ngọc Dung có thể niệm tình nghĩa xưa mà suy nghĩ thay nàng, thật sự rất tốt.
Nhưng sau đó mới biết, vốn dĩ chuyện của nàng là do một tay Thẩm Ngọc Dung tạo thành. Công chúa Vĩnh Ninh cấu kết với các cẩu quan hại chết Tiết Chiêu, chẳng lẽ Thẩm Ngọc Dung không biết chuyện này ư? Bọn họ chính là hung thủ giết người, vậy mà còn làm bộ bi thương vì người thân nàng đã bất hạnh ra đi, đúng là khiến người ta buồn nôn.
Nghĩ đến đây, Khương Lê nhíu chặt chân mày, chỉ cảm thấy Yên Vũ các có đẹp hơn nữa cũng xuất phát từ quyết định của Thẩm Ngọc Dung, chưa chắc Công chúa Vĩnh Ninh không nhúng tay vào. Nàng không muốn Tiết Chiêu sau khi chết rồi vẫn còn bị hai người này thỏa sức định đoạt, hiện tại nàng chưa thể làm gì được, nhưng một ngày nào đó, càng nhanh càng tốt, nàng sẽ mang theo Tiết Chiêu rời khỏi Yên Vũ các, rời khỏi Yến Kinh thành.
Khương Lê đặt ly trà xuống, nói: "Ta ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Đồng Nhi và Bạch Tuyết thoáng cảm thấy dường như Khương Lê hơi buồn bực, hai mắt nhìn nhau, vô cùng hoang mang không hiểu, thế là họ đành phải đi theo Khương Lê rời đi.
Vịnh Bạch Lộ nằm bên cạnh một bờ hồ ở Yến Kinh thành. Thời tiền triều có một văn nhân sống ở đó, đối phương có nuôi một đàn cò trắng. Sau này văn nhân qua đời, cò trắng cũng bay đi, nhưng cái danh tự vịnh Bạch Lộ lại được giữ lại. Yên Vũ các tọa lạc cách vịnh Bạch Lộ không xa.
Mộ phần của Tiết Chiêu ở ngay dưới một gốc đào phía sau Yên Vũ các.
Đây là lần đầu tiên Đồng Nhi và Bạch Tuyết tới vịnh Bạch Lộ, nhìn thấy hồ nước xanh biếc, Yên Vũ các tổng cộng có sáu tầng, đứng ở trên lầu các nhìn xuống, cả tòa lầu các như đang ở trong sương mù mù mịt. Hồ nước nổi lên những gợn sóng tinh tế, nước và tròi tiếp giáp với nhau tạo thành một màu riêng rất mê hoặc.
Đồng Nhi kích động, nói: "Đẹp quá. Cô nương, mưa bụi ở Yên Vũ các này thật sự rất đẹp!”
Khương Lê cười nói: "Các em ngồi đây một lát, ta đi xem cây đào kia.”
Bạch Tuyết vội vàng nói: "Nô tỳ cũng đi.”
“Không cần." Khương Lê ngăn nàng ấy lại: "Nơi này không có người, ta đi xem một chút, rất nhanh sẽ trở lại, đừng lo.”
Nàng không nói lời nào, tự mình rời khỏi lầu các trước.
Cách đó không xa, cây đào vẫn giống như ngày xưa, an tĩnh đứng yên. Đóa hoa trên cây đã sớm không còn, không còn hoa đào tô điểm, đại thụ trở nên thê lương tiêu điều.
Dưới tàng cây là một ngôi mộ nho nhỏ.
Khương Lê che dù, đứng trước mộ phần.
Trên đường đi tới kinh thành, Tiết Chiêu đã bị cường đạo làm hại, vứt xác xuống sông. Lúc đó mọi người đều nói như vậy, cho nên khi nàng nhìn thấy Tiết Chiêu lần cuối cùng, mặt mũi Tiết Chiêu đã hoàn toàn bị hư hại. Nếu không phải nhờ có vết bớt trên người Tiết Chiêu, Khương Lê quả thực không thể tin thiếu niên hăng hái kia chính là một cỗ thi thể lạnh như băng.
Trước khi chết y từng bị hành hạ một cách vô nhân tính, vết đao trên người y khiến cho Khương Lê hiện tại nhớ tới vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Khi đó nàng không có hoài nghi, mãi cho đến trước khi chết, nàng biết được tất cả mọi chuyện đều là do Công chúa Vĩnh Ninh ban tặng. Hóa ra những vết đao kia không phải là do cường đạo, mà là do người của Công chúa Vĩnh Ninh gây nên.
Vốn tưởng rằng bản thân đã tìm được vị quan giúp đỡ cho mình, không nghĩ tới bản thân lại rơi vào một cái bẫy khác. Khương Lê khó có thể tưởng tượng, ở thời khắc cuối cùng trong lòng Tiết Chiêu đã tuyệt vọng và bi phẫn đến mức nào.
Mà sau khi y chết, cũng chỉ có thể táng thân ở một nơi không người như vậy. Khi trời mưa, ngay cả một chỗ che mưa cũng không có.
Khương Lê nhẹ nhàng đặt dù của mình xuống, che trên mộ phần. Dường như làm vậy có thể đỡ đi mưa gió trên đầu cho Tiết Chiêu. Giống như mộ phần trước mặt chính là một thiếu niên đang cười vui vẻ.
Nàng nhắm mắt lại, thầm nghĩ trong lòng: "A Chiêu, tỷ tỷ đến rồi.”
“A Chiêu, ta là tỷ tỷ của đệ, ắt hẳn là đệ đã không nhận ra ta. Bây giờ ta là đích tiểu thư của Khương gia, nữ nhi của Khương Nguyên Bách. Đệ nhất định cũng cảm thấy rất khó tin, ban đầu ta cũng như thế, chỉ là bây giờ nghĩ lại, ắt hẳn đây chính là một cơ hội mà ông trời ban cho ta.”
“Qua mười ngày nữa ta sẽ đi đến Tương Dương một chuyến. Ta sẽ nghĩ ra cách để tìm hiểu xem rốt cuộc phụ thân chúng ta đã xảy ra chuyện gì, chuyện lúc trước là do ta đã liên lụy đến hai người. Ta biết thủ phạm hại chết các ngươi là ai, cũng biết nên tìm ai để báo thù. Hiện giờ Thẩm Ngọc Dung đang từng bước thăng quan, sau lưng hắn có Công chúa Vĩnh Ninh và Thành Vương, tạm thời ta không làm gì được, tuy nhiên cũng không phải là không thể làm gì.”
“Ta sẽ lấy danh nghĩa Khương Nhị tiểu thư, nghĩ biện pháp nói ra nỗi oan khuất của Tiết gia, vạch trần bộ mặt thật của Công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung, giải oan cho hai người.”
"A Chiêu." Nàng lặng lẽ nói trong lòng: "Mong đệ hãy tha thứ cho ta vì lâu như vậy mới đến thăm đệ một lần, nhất định là đệ đang trách tỷ tỷ. Nhưng trong lòng tỷ không có một ngày nào quên đi nỗi hận máu của Tiết gia, xin đệ hãy kiên nhẫn chờ đợi, nhìn ta từng bước từng bước báo thù thay cho hai người."
“A Chiêu... Thật xin lỗi...”
Trong lòng nàng yên lặng mặc niệm, tựa như nàng có thể nhìn thấy thiếu niên lang đang múa đao lộng thương kia nghiêng đầu nhìn nàng rồi nở nụ cười ngây ngô. Cũng không biết qua bao lâu sau, Khương Lê mới mở mắt.
Dường như cơn mưa đã nhỏ hơn một chút, phần mộ trước mặt vẫn im lặng, không biết từ đâu có một con hồng tước bay tới, nó đậu ở trên cành cây rồi nghiêng đầu nhìn nàng. Trên lông vũ dính không ít bọt nước, nó lập tức mạnh mẽ vỗ cánh, để những bọt nước trên cánh rơi xuống sạch sẽ. Nó lại nhìn thấy chiếc dù Khương Lê đặt trên mộ phần, nhất thời lao xuống, đứng ở mộ phần, mượn dù che chắn, kêu líu lo không ngừng.
Khương Lê mỉm cười, thấp giọng nói: "Ngươi cũng nghe thấy rồi chứ.”
Nàng quay người chậm rãi đi về phía Yên Vũ các.
Đợi đến lúc nàng trở lại Yên Vũ các, Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn thấy nàng ướt sũng lập tức bị dọa sợ, Đồng Nhi bèn hỏi: "Cô nương, dù của người đâu? Sao lại để xiêm y bị ướt?”
“Ta thấy một con chim hồng tước bị mưa làm ướt, phút chốc cảm thấy nó đáng thương cho nên bèn lấy ô che cho nó một chút, đặt ở dưới gốc cây đào phía sau.”
Đồng Nhi nghe vậy, nói: "Cô nương, em biết người có lòng tốt, nhưng người có thể nói với các nô tỳ, nơi này vẫn còn nhiều dù, các nô tỳ mang tới đó là được, cô nương đâu cần phải tự làm mình ướt chứ? Nếu bị nhiễm lạnh thì sao?”
Khương Lê áy náy cười nói: "Nhất thời không nghĩ nhiều như vậy.”
“Cô nương cái gì cũng tốt." Bạch Tuyết nhỏ giọng nói: "Chỉ là mềm lòng quá.”
Mềm lòng? Khương Lê bật cười trong lòng.
Có lẽ vậy, Tiết Phương Phỉ mềm lòng, nhưng Khương Lê hiện tại, lòng cứng như sắt.
…
Trong Vọng Tiên lâu ở Yến Kinh, Lục Cơ đang nói chuyện với Cơ Hành.
Không bao lâu sau, Văn Kỷ bên cạnh Cơ Hành đã đi tới.
Trên mặt Văn Kỷ hiện ra chút chần chờ: "Đại nhân…”
Cơ Hành liếc mắt nhìn biểu cảm của hắn ta, nói: "Nói.”
“Vâng." Văn Kỷ lập tức trả lời: "Hôm nay Khương Nhị tiểu thư mang theo hai nha hoàn ra ngoài, trước tiên mua vài thứ ở các cửa hàng trong Yến Kinh, dùng cơm xong, họ đến Yên Vũ các ở vịnh Bạch Lộ.”
“Yên Vũ các?" Cơ Hành nhướng mí mắt, cười một tiếng: "Nàng ấy biết nơi vắng vẻ này sao.”
“Sao vậy ạ?”Văn Kỷ ở một bên nhìn ra chút manh mối, vuốt vuốt râu, nói: "Đại nhân vẫn cần phái người giám thị Khương Nhị tiểu thư ạ?"
Cơ Hành khoát tay: "Không phải giám thị, hành vi của nàng ấy thật sự rất kỳ quái, muốn người ta không chú ý cũng khó." Hắn thuận miệng hỏi Văn Kỷ: "Nàng ấy đến Yên Vũ các xem cái gì thế?”
“Nghe nói Yên Vũ các ngắm mưa bụi đẹp nhất." Lục Cơ đột nhiên nhớ tới cái gì, cười nói: "Khương Nhị tiểu thư thế mà cũng đi ngắm mưa bụi, đúng là người phong nhã.”
“Không phải." Văn Kỷ nói: "Khương Nhị tiểu thư trước tiên đến ngồi trong Yên Vũ các với hai nha hoàn, sau đó đi đến dưới tàng cây đào phía sau Yên Vũ các. Nơi đó có một ngôi mộ, Khương Nhị tiểu thư để ô của mình lại trên mộ, che mưa cho mộ.”
Động tác của Cơ Hành và Lục Cơ đồng thời dừng lại.
Cơ Hành nhướng mày, trong con ngươi xinh đẹp hiện ra vài phần hứng thú, hắn hỏi: "Ồ? Nàng ấy đi tế bái à?”
"Không có lấy đồ cúng tế, nhưng trông Khương Nhị tiểu thư giống như có quen biết người chết, nàng đứng trước mộ phần rất lâu, thoạt nhìn rất bi thương." Văn Kỷ trả lời, có thể nói là vô cùng tường tận.
“Đó chính là tế bái." Cơ Hành nói.
Lục Cơ hỏi: "Vì sao đại nhân lại nói như vậy?”
“Từ trước đến này vị Khương Nhị tiểu thư này làm việc giống như giọt nước không lọt, cũng quen che chở cho mình." Cơ Hành cười như không cười nói: "Hôm nay đối phương đi ra ngoài mua đồ, đến Yên Vũ các xem mưa bụi đều là để ngụy trang. Mục đích của nàng ấy chính là đứng trước mộ phần này một lát.”
“Người trong mộ, nhất định là người mà nàng ấy xem trọng.” Hắn thẳng thắn kết luận.
Nếu như nói Khương Lê làm việc cẩn thận, ngụy trang cũng vô cùng chu đáo và chặt chẽ, Cơ Hành nhìn thoáng qua việc này lại nhanh chóng nắm được trọng tâm vấn đề. Chỉ liếc mắt một cái đã lập tức nhìn ra chân tướng sự việc.
“Người trong mộ là ai?" Cơ Hành hỏi.
“Là một người tên Tiết Chiêu." Văn Kỷ trả lời: "Một năm trước bởi vì cường đạo cướp giết nên đối phương bị vứt xác trên sông, tuy nhiên người của chúng ta điều tra được sự thật trong đó có thể hơi phức tạp, cái chết của Tiết Chiêu có quan hệ với đương kim Kinh Triệu Duẫn.”
Càn Khôn sáng sủa cỡ nào sẽ luôn có chỗ không chiếu tới được, Yến Kinh thành dưới chân thiên tử, mỗi ngày có rất nhiều người chết không rõ ràng, nếu như là người có quyền có thế thì còn đỡ, chỉ riêng những người không quyền không thế, phần lớn giống như muối bỏ biển, còn chẳng dấy lên được gợn sóng nào đã lập tức chìm xuống tận đáy sâu không nhìn thấy được nữa.
“Tiết Chiêu có lai lịch gì?” Lục Cơ nghi hoặc: "Chưa từng nghe qua cái tên này trong quan hộ Yến Kinh.”
Văn Kỷ dừng một chút, mới nói: "Thật ra Tiết Chiêu không tính là người Yến Kinh, y là đương kim Trung Thư Xá Lang, thê đệ của Thẩm Ngọc Dung, là đệ đệ ruột của phu nhân quá cố Tiết Phương Phỉ của Thẩm Ngọc Dung. Lúc trước sau khi Tiết Phương Phỉ gặp chuyện không may, Tiết Chiêu hẳn là đã nghe về việc này cho nên mới đi vào kinh thành, không nghĩ tới vừa vào kinh lập tức mất mạng.”
“Đệ đệ của Tiết Phương Phỉ?" Lục Cơ ngẩn ra, lập tức lắc đầu: "Đúng là không nghĩ tới chuyện này.”
Nhắc tới Tiết Phương Phỉ, không có người nào ở Yến Kinh không biết. Nhưng chuyện Tiết Phương Phỉ có đệ đệ thì quả thật không có mấy người biết. Xem ra chuyện này đã được người ta xử lý rất nhanh nên mới không có sóng to gió lớn nào nổi lên.
"Nhưng Tiết Chiêu và Khương Lê có quan hệ gì?" Lục Cơ càng nghi hoặc: "Tiết gia và Khương gia không có liên quan gì đến nhau cả, Khương Lê ở trên núi Thanh Thành ngây người suốt tám năm, hẳn là trong lúc này Khương Lê sẽ không có mối quan hệ gì với Tiết Chiêu, hơn nữa Tiết Chiêu chết vào năm ngoái, năm nay Khương Lê mới trở về, chắc chắn không phải là sau khi trở về Khương Lê mới quen biết đối phương được." Lục Cơ chần chờ một chút, hỏi: "Tiết Chiêu đã từng đến Yến Kinh chưa? Hoặc là núi Thanh Thành?”
Văn Kỷ lắc đầu: "Hẳn là không có, từ nhỏ Tiết Chiêu lớn lên ở Tương Dương, Đồng Hương, chưa từng rời khỏi Đồng Hương. Khi còn sống, lần đầu tiên y tới Yến Kinh thành chính là năm ngoái, còn chưa gặp Tiết Phương Phỉ đã chết.”
Lục Cơ nhìn về phía Cơ Hành, nói: "Chuyện này quá kỳ lạ.”
Hai người rõ ràng không liên quan đến nhau, tại sao lại quen biết. Mà theo như lời Văn Kỷ, Khương Lê thương tiếc và khổ sở vì Tiết Chiêu. Văn Kỷ không phải là người thích phóng đại, hắn ta nói Khương Lê thoạt nhìn hơi bi thương, vậy thì Khương Lê đã thật sự cảm thấy bi thương.
Cho dù Khương Nhị tiểu thư có thiện lương đến mức nào, cũng không thể vì một người không liên quan đến mình mà lộ ra thần sắc khổ sở. Lại càng không cần phải giống như Cơ Hành đã nói, hôm nay Khương Lê đi một vòng lớn như vậy chính là vì muốn đi thăm mộ phần Tiết Chiêu. Nếu cả hai không quen biết, vậy thì có cần phải làm vậy không?
Nhưng dù cho Lục Cơ nghĩ nát đầu, cũng không thể nghĩ ra nguyên nhân khác.
“Có lẽ…” Văn Kỷ cân nhắc một hồi, cẩn thận đưa ra một phỏng đoán: "Người tên Tiết Chiêu và Khương Nhị tiểu thư này từng có quan hệ gì đó, chẳng lẽ Khương Nhị tiểu thư xem trọng Tiết Chiêu?"
"Không phải ngươi vừa nói trước đây hai người bọn họ không có khả năng gặp nhau à?" Lục Cơ nói: "Đến cả gặp còn chưa có, làm sao xem trọng được?"
Cũng đúng, Văn Kỷ không nói lời nào.
Cơ Hành nheo mắt, đột nhiên nói: "Tiết Chiêu là người Tương Dương Đồng Hương?”
Văn Kỷ: "Đúng vậy.”
“Mẫu thân thân sinh của Khương Lê, Diệp Trân Trân là người Tương Dương, Tiết Chiêu cũng là người Tương Dương..." Cơ Hành nói: "Không cần điều tra quan hệ giữa Khương Lê và Tiết Chiêu, điều tra từ Tiết gia đi.”
“Tiết gia?” Lục Cơ nghi hoặc: "Trạng nguyên phu nhân Tiết Phương Phỉ, phụ thân của nàng hình như chỉ là một tiểu lại bình thường, trong nhà có ít người, không có gì đặc biệt."
Lúc trước Tiết Phương Phỉ xinh đẹp nhất kinh thành, nhưng cũng khiến người ta tiếc hận. Có người nói nếu Tiết Phương Phỉ có xuất thân khá hơn một chút, chỉ bằng tướng mạo của nàng, muốn làm vương phi cũng dư sức, vào cung làm nương nương cũng hoàn toàn không phải trèo cao. Đáng tiếc phụ thân của nàng lại chỉ là một tiểu lại, khiến cho nàng chỉ có thể gả cho một tú tài gia thế trong sạch. Tuy rằng sau này Thẩm Ngọc Dung cũng đậu Trạng Nguyên, nhưng vì thế nên vẫn có người nói Tiết Phương Phỉ không xứng với Thẩm Ngọc Dung.
Thử nghĩ, nếu như Tiết Phương Phỉ là nữ nhi quan gia, chỉ cần chức quan không thấp lắm thì làm sao người ta có thể bảo nàng không xứng với hắn được.
Một Tiết gia bình thường như vậy, làm sao đáng để người ta để mắt tới? Lục Cơ không rõ, cho dù Khương Nhị tiểu thư có dáng vẻ quá khả nghi, thì bởi vì nàng đã nhiều lần làm hỏng kế hoạch của Cơ Hành nên mới khiến Cơ Hành chú ý tới, nhưng Tiết gia thật sự không có gì đáng để ý tới cả.
“Đừng quên, Khương Lê sắp trở về Tương Dương cùng với Diệp Minh Hiên, hai người không cảm thấy rất kỳ quái sao?" Khóe môi Cơ Hành mỉm cười, ánh mắt lại vô cùng tỉnh táo, hắn nói: "Với tính tình của Khương Nhị tiểu thư, tại sao nàng lại bỏ thành trì Khương gia đắc thắng, bỗng nhiên muốn tiếp tục chiến đấu ở nơi khác, đơn giản là vì Tương Dương có thứ quan trọng hơn.”
“Không phải nàng trở về để nối lại tình xưa với Diệp gia ư?" Lục Cơ hỏi.
“Khương Nhị tiểu thư cũng không giống người có tình có nghĩa." Cơ Hành lười biếng nói: "Lúc trước ta không rõ vì sao nàng phải về Tương Dương, hiện tại đã hiểu.”
“Nàng có quan hệ với Tiết gia, hoặc là nói, Tiết gia có thứ nàng muốn.”
Hai người Văn Kỷ và Lục Cơ nghe xong, trong lòng đều tự suy diễn ra rất nhiều chuyện, phút chốc cả hai cũng không biết nói gì. Nếu người ngoài nói như vậy, bọn họ chỉ biết nói người này nói hươu nói vượn, Khương Nhị tiểu thư và Tiết gia ở một huyện nhỏ trong Tương Dương có thể có quan hệ gì cơ chứ? Nhưng Cơ Hành chưa bao giờ nói dối, điều được hắn nhận định thường là sự thật, hiếm khi hắn nhận sai.
“Văn Kỷ, ngươi cũng điều tra kỹ nguyên nhân cái chết của Tiết Chiêu đi." Cơ Hành thưởng thức chiếc quạt xếp, nói: "Có lẽ Khương Nhị tiểu thư của chúng ta biết rất nhiều về nguyên nhân cái chết kỳ quặc của Tiết Chiêu.”
Lục Cơ kinh ngạc: "Ngay cả chuyện này mà nàng cũng biết ư?”
“Nàng có rất nhiều bí mật, chắc cũng biết được chuyện này thôi." Cơ Hành không để ý, hắn phủi nếp nhăn trên áo choàng, lãnh đạm nói: "Vừa đúng lúc ta cũng phải trở về Tương Dương, xem ra chuyến đi này không còn tịch mịch nữa.”