Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Cần gì phải chờ, lần này là cơ hội, chờ cữu cữu Minh Hiên làm xong việc, con và cữu trở về Tương Dương một chuyến.”
Nàng vừa nói lời này, Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Hiên đều ngây ngẩn cả người. Đồng Nhi cũng trợn tròn mắt.
Hồi lâu sau, Diệp Minh Hiên hoài nghi hỏi: "Vừa rồi con nói, con muốn đi một chuyến về Tương Dương với ta?"
“Đúng vậy." Khương Lê sảng khoái trả lời: "Cũng mấy năm rồi con chưa gặp ngoại tổ mẫu và các cữu cữu, năm đó tuổi nhỏ không hiểu chuyện, phạm phải rất nhiều sai lầm, sau đó biết được nên giờ con hơi hối hận nhưng không thể giáp mặt tạ lỗi. Hôm nay nếu cữu cữu đi tới Yến Kinh, vài ngày sau cũng phải về Tương Dương, vừa hay là một cơ hội." Nàng hơi áy náy cúi đầu: "Con vẫn không có cơ hội tận hiếu ngoại tổ mẫu, thỉnh thoảng nhớ tới, thường xuyên bất an.”
Diệp Thế Kiệt vốn định vô thức cười nhạo một tiếng, lời này từ trong miệng Khương Lê nói ra, thật sự giống như một trò cười. Phải biết rằng lúc trước Khương Lê đối với việc Diệp gia đến đón nàng, sắc mặt của nàng không tốt như vậy. Nhưng muốn cười nhạo thì ở bên tai, hắn ta nhìn ánh mắt tươi cười của Khương Lê, Diệp Thế Kiệt không thể nói nên lời.
Nếu như nàng đang nói dối, nàng nhất định là kẻ lừa đảo tài giỏi nhất thiên hạ, cặp mắt kia chân thành không giả vờ, ngay cả việc hoài nghi cũng là vũ nhục đối với nàng.
Diệp Minh Hiên càng kinh ngạc nói không ra lời hơn.
Diệp Minh Hiên quanh năm buôn bán, trong ba đứa con trai của Diệp gia, ông ta là người khôn khéo nhất, cũng là người có nhiều mối quan hệ nhất. Bởi vậy, khác với Diệp Thế Kiệt, chính Diệp Thế Kiệt cũng không phát hiện mình đã bất tri bất giác bắt đầu nói về Khương Lê, cho rằng là bản thân đã thừa nhận, cũng vô hình trung chấp nhận sự thay đổi của Khương Lê. Diệp Minh Hiên lại tin tưởng chắc chắn bản tính một người sẽ không dễ dàng thay đổi.
Huống chi cho dù năm đó Khương Lê còn nhỏ là bị người ta dụ dỗ nên mới xa lánh Diệp gia, sau khi người Diệp gia rời đi suốt mấy năm, tại sao người đó không rèn sắt khi còn nóng, dụ dỗ Khương Lê hoàn toàn mà lại để Khương Lê đột nhiên tỉnh táo, có thấy thế nào cũng không hợp lý.
Hôm nay nhìn thấy đúng là Khương Lê rất khác với lúc trước. Bất kể là khí chất ăn nói, Khương Lê đều được xem như là quý nữ nổi bật trong thành Yến Kinh. Về phần đột nhiên bày tỏ ý tốt với Diệp gia, Diệp Minh Hiên không dám dễ dàng kết luận. Nghĩ hoặc là Khương gia hoặc là Khương Nguyên Bách đang bày mưu đặt kế, hoặc là Khương Lê có ý đồ khác. Có ai không biết giả vờ thân thiện được cơ chứ?
Nhưng đột nhiên đưa ra ý muốn về Tương Dương, điều này khiến cho Diệp Minh Hiên không hiểu.
Thứ nhất tuy rằng Diệp gia là nhà cự phú, nhưng Tương Dương luôn không thể so sánh với sự phồn hoa của Yến Kinh. Mà dọc theo đường đi tàu xe mệt nhọc, một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé thật sự có thể chịu được? Mặt khác, nếu việc này là do Khương Nguyên Bách hoặc là Khương gia bày mưu đặt kế, để Khương Lê về Diệp gia thì có ích gì. Phải biết rằng một mình Khương Lê ở Diệp gia cũng không gây nổi sóng gió gì, ngược lại thế đơn còn lực bạc. Không thể làm chuyện xấu, chẳng lẽ chỉ là đơn thuần muốn lấy lòng Diệp gia? Khương gia cần gì phải thế?
“Cữu cữu không cần nghĩ nhiều như vậy," Khương Lê cười khanh khách nói: "Con chỉ muốn trở về thăm ngoại tổ mẫu, chỉ vậy mà thôi." Như là có thể nhìn thấy tâm sự của Diệp Minh Hiên, Khương Lê đột nhiên mở miệng nói.
Đột nhiên bị nói trúng lòng mình, trên mặt Diệp Minh Hiên cũng không xuất hiện biểu cảm xấu hổ, mà ông ta nháy mắt cười nói: "Đương nhiên là ta muốn rồi, nhưng trên đường trở về Tương Dương núi cao nước dài, con chỉ là một tiểu cô nương, làm sao chịu được?"
"Cữu cữu đừng quên, con từng ở Am Đường tám năm, phải tự mình gánh nước chẻ củi, con không yếu ớt như vậy đâu."
Nàng nói thẳng thắn vô tư, giống như hoàn toàn không cảm thấy đây là một chuyện xấu hổ, giống như đang bình thản trần thuật một chuyện mình đã trải qua, làm Diệp Minh Hiên cũng ngại.
Diệp Thế Kiệt nhíu mày.
“Nhưng mà... e là phụ thân con sẽ không yên tâm nếu con theo chúng ta trở về.” Diệp Minh Hiên trầm ngâm.
“Nếu như cữu cữu thương lượng trước với phụ thân, con tin phụ thân sẽ cho con quay về”. Khương Lê thản nhiên nói: "Mẫu thân đã qua đời hơn mười năm, con cũng đã trưởng thành, trong phủ còn có Tam muội, con không phải đích nữ duy nhất, tinh lực của phụ thân sẽ không dùng hết toàn bộ cho một mình ta.”
Trong lời nói của nàng có hàm ý, lúc trước sau khi Diệp Trân Trân chết, Quý Thục Nhiên trở thành kế mẫu, nếu muốn tạo ra ấn tượng một người mẫu thân hiền, tất nhiên phải để cho Khương Lê thân với họ. Mà chỉ cần Diệp gia ở đây, Quý Thục Nhiên không thể trở thành người thân cận nhất của Khương Lê. Cho nên Khương Lê và Diệp gia nhất định phải xa cách nhau. Về phần làm sao xa cách nhau thì phải xem bà ta dùng thủ đoạn gì.
Đây là điều sau này Khương Lê nghĩ đến. E là khi đó Quý Thục Nhiên dỗ dành Khương Nhị tiểu thư tuổi nhỏ, chẳng biết vì sao lại để Khương Nhị tiểu thư nói mấy lời ác độc với ngoại tổ mẫu của mình, quan hệ hai nhà cứ vậy mà tan vỡ.
Khương Nguyên Bách có biết chuyện hay không thì khó mà nói được, nhưng cho dù ông có biết chuyện, trong hai thông gia thương hộ và thông gia phó đô Ngự sử, ông cũng tình nguyện lựa chọn thông gia phó đô Ngự sử.
Một thế hệ người mới đổi người cũ, chỉ thấy người mới cười, nào nghe thấy người cũ khóc.
Vị Minh Hiên cữu cữu này nhìn là biết là một người thông minh, chắc chắn sẽ hiểu ý nghĩa trong lời nàng nói.
“Huống hồ lúc này đại biểu ca đã thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang." Khương Lê cười nói: "Phụ thân chắc chắn sẽ đồng ý cho hai nhà chúng ta gặp nhau nhiều hơn.”
Người người đều nói thương nhân coi trọng lý lẽ, xem nhẹ sự chia ly, kì thực quan gia tự xưng là thanh cao nhưng có thanh cao thật hay không, đạo lý đối nhân xử thế trong quan trường, người đi trà lạnh, có đôi khi còn dữ tợn và xấu xí hơn trên thương trường.
Lòng người như thế, dục vọng cũng thế.
Diệp Minh Hiên nhìn nàng đầy ẩn ý: "A Lê giỏi thật.”
Khương Lê thông thấu đến nước này, thật sự khiến Diệp Minh Hiên hơi ngoài ý muốn, điều khiến ông ta bất ngờ hơn chính là Khương Lê thẳng thắn vô tư. Khương Lê không che giấu gì cả, ngược lại khiến cho người ta không biết rõ rốt cuộc nàng muốn làm cái gì.
Trong phút chốc ông ta không còn lời nào để nói.
Đúng lúc này, đột nhiên Diệp Thế Kiệt mở miệng, hắn ta nhìn Khương Lê, gằn từng chữ hỏi: "Ngươi thật sự muốn về Tương Dương thăm ngoại tổ mẫu à.”
“Hoàn toàn chính xác." Trong lòng Khương Lê cũng hơi bất đắc dĩ, đối phương nghi ngờ là một chuyện rất hiển nhiên, bởi vì Diệp gia và Khương gia đã xa cách nhau nhiều năm về trước, khiến loại yêu cầu này trở nên vô cùng cổ quái, làm người ta hoài nghi.
Diệp Thế Kiệt bình tĩnh nhìn Khương Lê, trên gương mặt thiếu niên hiện lên vẻ nghiêm túc, ánh mắt mang theo chút ý tứ xem xét, sau khi nhìn một hồi, hắn ta quay đầu nói với Diệp Minh Hiên: "Nếu muội ấy muốn đi, vậy thúc, thúc dẫn muội ấy về đi.”
Diệp Minh Hiên kinh ngạc nhìn hắn ta.
Diệp Thế Kiệt lại chỉ nhìn chằm chằm Khương Lê, trong lời nói có hàm ý: "Hiếm khi biểu muội có lòng, cùng lắm chỉ là chuyện thêm một đôi đũa mà thôi, để cho muội ấy thăm ngoại tổ mẫu rồi tận hiếu đi.”
Khương Lê mỉm cười với Diệp Thế Kiệt: "Đa tạ biểu ca.”
Diệp Thế Kiệt vẫn còn nghi ngờ nàng, nhưng cuối cùng Diệp Thế Kiệt cũng bắt đầu tin tưởng nàng.
Im lặng thật lâu, Diệp Minh Hiên ngẩng đầu nói với Khương Lê: "Vậy ta thương lượng với phụ thân con một chút.”
“Được." Khương Lê nói.
…
“Con muốn về Tương Dương một chuyến?" Trong Vãn Phượng Đường, sau khi trở về Khương Nguyên Bách còn chưa kịp cởi quan phục đã nhíu mày hỏi Khương Lê.
Khương Lê vuốt cằm: "Nghe Minh Hiên cữu nói dạo gần đây ngoại tổ mẫu không khỏe, cũng nhiều năm rồi con chưa gặp ngoại tổ mẫu, con thật sự rất nhớ người." Khương Lê nói: "Huống hồ con chưa bao giờ đi Tương Dương, nghĩ tới nghĩ lui cũng nên đi xem một chút.
Khương Nguyên Bách nhìn về phía Diệp Minh Hiên, Diệp Minh Hiên ôn tồn lễ độ mỉm cười.
Khương Nguyên Bách cũng không phản cảm với Diệp Minh Hiên lắm. Tuy rằng Diệp gia là thương hộ, nhưng Nhị lão gia Diệp Minh Hiên Diệp gia đã là người không giống thương nhân nhất trong Diệp gia, đối phương đọc nhiều sách vở, không có nhiều mùi tiền như thương nhân, bởi vậy Khương Nguyên Bách cũng đồng ý nói thêm hai câu đối với Diệp Minh Hiên.
Nhưng cho dù là nguyện ý, nhiều năm như vậy cũng không có lui tới, đột nhiên lui tới, vẫn thấy hơi xấu hổ.
“Nếu A Lê có lòng, ta không ngại dẫn A Lê về xem nơi Trân Trân từng sống." Diệp Minh Hiên cười nói: "Khương đại nhân yên tâm, chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho A Lê.”
Quý Thục Nhiên đi bên cạnh Khương Nguyên Bách lo lắng mở miệng: "Dọc theo đường đi tàu xe mệt nhọc, huống hồ Lê Nhi chưa bao giờ đến Tương Dương, làm sao có thể ở đó quen được?"
Diệp Thế Kiệt có hơi bất ngờ, Quý Thục Nhiên nói lời này giống như Diệp gia bạc đãi Khương Lê. Nói một câu không dễ nghe thì, không đề cập tới quan thương khác biệt, nhưng đồ ăn đồ dùng của người Diệp gia chưa chắc đã kém hơn người trong phủ Thủ phụ.
Khương Lê không mặn không nhạt nói: "Ta sống ở am đường núi Thanh Thành tám năm vẫn ổn, cũng đã quen từ lâu. Hẳn là Tương Dương náo nhiệt hơn núi Thanh Thành nhiều.”
Quý Thục Nhiên bị Khương Lê chặn họng á khẩu không trả lời được, đây vốn nên là chuyện sỉ nhục cả đời Khương Lê, hôm nay ngược lại giống như công huân của Khương Lê, bùa hộ mệnh của Khương Lê, động một tí là bị nàng lấy ra làm bia đỡ đạn. Nhưng điều đáng giận hơn chính là nàng dùng rất thuận lợi, nhìn vẻ mặt của Khương Nguyên Bách hòa hoãn lại với Khương Lê là biết.
Quý Thục Nhiên hận đến mức nụ cười trên mặt vô cùng miễn cưỡng. Mấy ngày nay bà ta bận rộn khuyên giải Khương Ấu Dao đang đau khổ, lại vì muốn ở trước mặt Khương Nguyên Bách được ông ấy thương yêu cho nên làm gì cũng cẩn thận, không có thời gian chú ý tới Khương Lê. Không biết tại sao Khương Lê lại có quan hệ với Diệp gia, một tiểu cô nương mồ côi không có Diệp gia làm chỗ dựa đã có thể khuấy nước đục như vậy, nếu có thêm Diệp gia làm chỗ dựa, không biết Khương Lê còn có thể làm ra chuyện gì.
“Cũng không phải không được..." Khương Nguyên Bách trầm ngâm.
Diệp Minh Hiên nhìn đối thoại giữa Quý Thục Nhiên và Khương Lê, trong mắt không khỏi suy nghĩ sâu xa, xem ra quan hệ giữa Quý Thục Nhiên và Khương Lê không tốt thật. Năm đó Khương Lê đẩy Quý Thục Nhiên sinh non, Quý Thục Nhiên lãnh đạm với Khương Lê rất dễ hiểu, chỉ là thái độ của Khương Nguyên Bách làm ông ta kinh ngạc, hình như Khương Nguyên Bách không hoàn toàn nghiêng về phía Quý Thục Nhiên.
Đây không phải là chuyện đơn giản có thể làm được.
“Nếu nhị nha đầu muốn quay về Tương Dương thì cứ để cho nhị nha đầu đi Tương Dương một chuyến đi." Khương lão phu nhân ngồi ở chỗ cao đúng lúc mở miệng, bà ấy nói: "Nếu không phải sức khỏe ta không tốt, ta cũng muốn đi thăm bà ấy. Đã lâu quá rồi." Bà ấy cảm thán một tiếng: “Nhị nha đầu đã trưởng thành rồi, cũng nên để cho nhị nha đầu đi thăm ngoại tổ mẫu của con bé.”
Khương lão phu nhân thật sự vẫn còn chút tình cảm đối với Diệp gia. Dù sao lúc trước Diệp Trân Trân là thê tử Khương lão phu nhân tự mình chọn lựa. Diệp Trân Trân đơn thuần đáng yêu, tuy rằng không đủ khôn khéo, nhưng thắng ở tấm lòng thiện lương. Đối với Quý Thục Nhiên là thê tử hiện tại do Khương Nguyên Bách tự mình chọn, Khương lão phu nhân không hẳn là chán ghét, nhưng cũng không tính là thích. Chỉ là bây giờ Quý gia đang không ngừng phát triển, lo ngại mặt mũi, Khương lão phu nhân cũng hòa ái với Quý Thục Nhiên hơn. Sau đó bởi vì Khương Lê hại Quý Thục Nhiên mất con, Khương lão phu mới bắt đầu thật lòng đối đãi Quý Thục Nhiên.
Nhưng gần đây phát sinh một ít chuyện khiến cho Khương lão phu nhân không khỏi hoài nghi, có phải Khương Nguyên Bách đã chọn sai rồi không.
Khương Lê càng ngày càng ưu tú, sau khi từ núi Thanh Thành trở về, nhiều lần trở thành đề tài nghị luận của người Yến Kinh thành. Nhưng không thể không nói, trong mấy nữ nhi Khương gia, Khương Lê là người thông minh nhất.
Khương lão phu nhân có ánh mắt độc đáo, có đích nữ thông minh như vậy, nhìn qua cũng không xấu xa, đương nhiên là không xấu. Thêm vào đó Diệp gia có một Diệp Thế Kiệt, Khương lão phu nhân cảm thấy con đường làm quan tương lai của Diệp Thế Kiệt hẳn sẽ rất tốt.
Đã đến lúc nối lại tình xưa với Diệp gia, Khương lão phu nhân nghĩ trong lòng, ít nhất không thể để Quý Thục Nhiên cho rằng chỉ cần có Quý gia ở đây thì bà ta vĩnh viễn có thể không cần sợ gì nữa. Quý gia còn phải dựa vào Lệ tần để đi lên, nhưng Khương gia bọn họ không cần lấy lòng Quý gia để làm gì. Quý Thục Nhiên đã quên mất thân phận của mình, bà ấy nên nhắc nhở bà ta rằng đây là Khương gia, không phải Quý gia.
“Mẫu thân..." Quý Thục Nhiên hơi sốt ruột. Khương lão phu nhân nói như vậy không khác gì đang đánh vào mặt bà ta. Cũng đúng lúc này bà ta bỗng nhiên phát hiện, trong lúc bất tri bất giác mà Khương Nguyên Bách và Khương lão phu nhân đều dần dần đứng về phía Khương Lê.
Không thể tin được.
Khương Lê đã làm gì? Hình như Khương Lê không làm gì cả, nàng không giống như Khương Bính Cát ở trước mặt lão phu nhân làm nũng khoe mẽ hàng ngày, cũng không giống như Khương Ấu Dao chăm sóc dưới gối ở trước mặt Khương Nguyên Bách. Sao nàng làm được vậy?
Đột nhiên Quý Thục Nhiên nhìn về phía Khương Lê.
Khương Lê mỉm cười.
Không cần làm gì cả, đối với quan gia xem lợi ích là trên hết, có lẽ không phải quan gia hoàn toàn không có tình thân. Nhưng phải dựa vào chút tình thân ít ỏi và không vững chắc kia để sinh tồn thì cũng không an ổn, nói không chừng một ngày nào đó chút tình thân này không còn, hoặc có lẽ là đối phương tin lời gièm pha của người khác, tất cả những gì ban đầu có được sẽ bị phá hủy hết.
Con người vẫn phải dựa vào chính mình, đây là đạo lý Khương Lê dùng nước mắt máu mới ngộ ra được. Nàng đã không vẫy đuôi cầu xin sự thương xót ở trước mặt Khương gia, cũng không lấy lòng khoe mẽ, nàng chỉ cần an tĩnh làm chuyện của mình, chứng minh giá trị của mình là được rồi.
Nữ nhi không có giá trị thì có thể bị người ta thỏa sức giẫm đạp, trân châu không thể bị bán như mắt cá được, chỉ cần người Khương gia cảm thấy có thể lợi dụng nàng thì họ sẽ không dễ dàng từ bỏ nàng.
“Cứ quyết định như vậy đi." Khương lão phu nhân nói chắc như đinh đóng cột, bà ấy nhìn Diệp Minh Hiên nói: "Trên đường đi có cần gì thì có thể nói với chúng ta. Nhị nha đầu cũng là tiểu thư của Khương gia chúng ta, bây giờ xin các người chăm sóc cho con bé nhiều hơn.”
Nói vô cùng khách sáo.
Diệp Minh Hiên vội vàng chắp tay đồng ý. Trong lòng ông ta thấy hơi kỳ quái, nói không nên lời, vốn dĩ hôm nay ông ta chỉ muốn đến xem Khương Lê "thay đổi dáng vẻ" mà Diệp Thế Kiệt nói, không ngờ cuối cùng lại có kết quả như vậy, còn đưa Khương Lê đến Tương Dương.
Nhưng Khương Lê quả thật không sợ sao? Diệp Minh Hiên nhịn không được nhìn Khương Lê một cái. Người Diệp gia không phải là không oán hận Khương Lê, có một số ngăn cách không thể biến mất dễ dàng như vậy. Nếu Khương Lê đến Diệp gia, chắc chắn lúc đầu nàng sẽ bị lạnh nhạt, mà đối với sự lãnh đạm của người khác, Khương Lê là một thiên kim tiểu thư có thể kiên trì mặt nóng dán mông lạnh tới khi nào cơ chứ? Cần gì phải băng qua núi cao sông dài, tự mình chịu tội chứ?
Diệp Minh Hiên không tin Khương Lê chưa từng nghĩ tới những điều này. Tiểu cô nương này thoạt nhìn thông minh như vậy, chắc chắn đã cân nhắc tới từ lâu rồi.
Nhưng mà…
Diệp Minh Hiên thấy Khương Lê cũng nhìn về phía mình, ánh mắt của nàng trong suốt rõ ràng, không thể nghi ngờ, ai nhìn cũng sẽ không hoài nghi sự kiên định của nàng.
Nàng kiên định, cố chấp, mỉm cười nhìn ông ta. Giống như việc đi Tương Dương chính là ước nguyện cả đời nàng nhất định phải hoàn thành.
Khương Lê quả thật rất kiên định.
Nàng nhất định phải trở về Tương Dương, bất kể phải trả giá như thế nào, nàng cũng phải trở về gặp phụ thân một lần.
Đây là tâm nguyện của nàng.
…
Trên đường trở về, Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Hiên đều im lặng.
Chuyện xảy ra ở Khương gia thật sự ngoài dự đoán của hai người bọn họ. Trước khi đến, bọn họ cân nhắc đủ các loại tình huống có thể xảy ra, nhưng vẫn cảm thấy ngạc nhiên.
Lúc sắp đi tới cửa, Diệp Minh Hiên hỏi chất nhi của mình: "Thế Kiệt, con cảm thấy A Lê thật sự muốn về Tương Dương thăm tổ mẫu của con sao?"
“Con không biết.” Diệp Thế Kiệt hơi bực bội: "Cả người muội ấy đều là tâm nhãn, ai có thể nhìn thấu?
Diệp Thế Kiệt có thể coi là trưởng thành sớm trong đám bằng hữu cùng lứa tuổi. Dù sao hắn ta là trưởng tôn Diệp gia, người sẽ gánh vác trọng trách Diệp gia sau này. Nhưng đối mặt với Khương Lê, hắn ta nhiều lần có loại cảm giác bất đắc dĩ.
Hắn ta thật sự không rõ trong đầu Khương Lê đang suy nghĩ cái gì, nhưng hình như hắn ta nghĩ gì thì Khương Lê cũng có thể đoán trúng. Cảm giác bị động này thật sự không dễ chịu, hôm nay cũng thế, thậm chí Diệp Thế Kiệt không có sức để nói chuyện với Diệp Minh Hiên.
"Ta cảm thấy." Diệp Minh Hiên suy nghĩ nói: "Không phải đột nhiên con bé làm thế, nhất định là con bé đã muốn trở về Tương Dương từ lâu, chỉ vì không có cơ hội mà thôi. Hôm nay ta đến bái phỏng Khương gia, vừa hay lần này là cơ hội cho con bé, con bé lập tức tranh thủ nói ra."
Thật ra suy đoán của Diệp Minh Hiên không sai. Khương Lê thật sự vẫn luôn chuẩn bị trước cho chuyện quay về Tương Dương, nàng muốn lợi dụng Diệp gia để đạt được mục đích này. Từ lúc trước khi nàng biết Diệp Thế Kiệt là biểu ca của mình thì Khương Lê đã bắt đầu lên kế hoạch, bao gồm cả việc nói chuyện làm thân với Diệp Thế Kiệt.
“Thúc nghĩ muội ấy đang nói dối ư?" Diệp Thế Kiệt nhíu mày: “Muội ấy có mục đích khác.”
Diệp Minh Hiên lắc đầu: "Nhưng xem ra việc này không phải ý định của Khương lão phu nhân và Khương Nguyên Bách, lúc ta nhắc tới chuyện này, vẻ kinh ngạc của hai người bọn họ không giống giả vờ.”
“Có lẽ đây chính là ý của muội ấy." Diệp Thế Kiệt đến gần lối ra vào rồi đóng cửa lại, ngồi xuống ghế trước bàn, nhìn về phía Diệp Minh Hiên: “Thúc... hai người cẩn thận một chút." Hắn ta chần chừ bảo.
Diệp Minh Hiên cười nói: "Hôm nay ta nhìn con bé không giống người cay nghiệt. Tuy rằng không biết tại sao con bé phải về Tương Dương, nhưng dù sao cũng là người trong nhà, chúng ta tạm thời tin tưởng con bé vậy." Ông ta thở dài: "Nước Khương gia rất sâu, con cũng thấy Quý Thục Nhiên rồi đấy, A Lê sống ở Khương gia gian nan hơn chúng ta nhiều. Con bé là một cô nương kiên cường và rất thông minh.”
Diệp Thế Kiệt không nói nữa.
Một lúc lâu sau mới nói: "Đừng nói tiếp nữa, xem trước rồi nói sau.”
…
Trong Thục Tú Viên, Quý Thục Nhiên nắm chặt khăn tay, đầu ngón tay trắng bệch, giận không kìm được.
Một lần rồi lại một lần nữa, Khương Lê xúi giục Khương Nguyên Bách đứng về phía mình, mẫu nữ Quý Thục Nhiên thì không thể làm gì Khương Lê. Vốn dĩ Khương Lê là tiểu cô nương mồ côi không có chỗ dựa, phải nơm nớp lo sợ và cố tìm cách sống dưới tay mình, hôm nay xem ra đối phương đã giọng khách át chủ, vô cùng kiêu ngạo.
Lúc này Khương Lê về Diệp gia, nhìn thì như chuyện nhỏ nhưng Quý Thục Nhiên lại cảm thấy nguy cơ rất sâu. Mặc dù Diệp Thế Kiệt là Hộ bộ Viên Ngoại Lang, không thể so sánh với Quý gia. Khương lão phu nhân đang cảnh cáo bà ta, Quý Thục Nhiên không ngu xuẩn đến mức không nghe ra điều này. Nhưng càng như vậy, bà ta càng không cam lòng.
Ngẫm lại trước mắt Khương Ấu Dao bị cấm túc, cả ngày buồn bực không vui, không phải đây cũng là do Khương Lê ban tặng hay sao. May thay còn có Khương Bính Cát... Nghĩ đến Khương Bính Cát, Quý Thục Nhiên cau mày.
Bà ta chỉ còn một đứa con trai, cần phải tính toán cho Khương Bính Cát, Khương Lê quấy rối đại phòng long trời lở đất, khó tránh khỏi sẽ không có ý định ra tay với Khương Bính Cát. giữ Khương Lê lại là một tai họa.
“Phu nhân đừng tức giận." Nha hoàn bên cạnh Quý Thục Nhiên là Tầm Xuân tiến lên một bước, nhỏ giọng nói: "Tuy rằng Nhị tiểu thư đến Tương Dương, nhưng chưa chắc đây không phải là một chuyện tốt.”
“Tốt chỗ nào?" Quý Thục Nhiên nhíu mày.
“Trước mắt tình hình trong phủ đang rối loạn, Nhị tiểu thư lại rất khôn khéo, luôn gây chuyện thị phi ở trước mặt lão gia. Nhị tiểu thư đi rồi, phu nhân có thể để Tam tiểu thư và lão gia ở chung với nhau nhiều hơn. Vốn dĩ lão gia đã vì chuyện của Chu Thế tử mà áy náy với Tam tiểu thư, lần này chính là một cơ hội tốt. Không có Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư và lão gia nhất định sẽ hòa hợp với nhau hơn.’’
Quý Thục Nhiên im lặng.
Đúng là như thế, trước khi Khương Lê trở lại thành Yến Kinh, Khương Ấu Dao là hòn ngọc quý trên tay Khương Nguyên Bách. Có thể nói là muốn gió được gió muốn mưa được mưa, chưa từng gặp phải khó khăn nào. Sau khi Khương Lê trở về, Khương Nguyên Bách luôn cố ý vô tình áy náy với Khương Lê, ngay cả bà ta cũng thấy chói mắt khi nhìn thấy, càng chớ nhắc tới Khương Ấu Dao. Mà Khương Ấu Dao đã được cưng chiều từ nhỏ, chỉ cần Khương Nguyên Bách hơi bất công là trong lòng nàng ta đã không vui, cảm xúc biểu hiện hết lên trên mặt, thậm chí không chủ động thân cận với Khương Nguyên Bách, quan hệ hai phụ tử ngày càng nhạt nhòa.
Nếu là trước đây sau khi xảy ra chuyện Chu Ngạn Bang, chắc chắn Khương Nguyên Bách sẽ không dễ dàng cho qua như thế, ít nhất ông ấy sẽ không buông tha cho Khương Ngọc Nga và Chu Ngạn Bang.
Khương Lê rời Yến Kinh về Tương Dương, nghĩ đến đối phương đi rồi không về được nữa. Đây đúng là một cơ hội tốt, không có Khương Lê, trong lòng Khương Ấu Dao sẽ không có ngăn cách, Khương Nguyên Bách cũng có thể dành hết toàn bộ tình thương cho Khương Ấu Dao.
"Huống hồ." Tầm Xuân lại cười: "Ra khỏi Thủ phụ phủ thì dễ, đi vào thì lại khó. Lúc trước Nhị tiểu thư ra khỏi cửa Khương phủ, mất tám năm sau mới có thể trở về. Vị trí này còn chưa ngồi vững mà nàng ta đã vội vàng trở về Tương Dương, đây không phải là do nàng ta quá ngu ngốc hay sao? Vừa đi ra ngoài, ai biết khi nào nàng ta trở về, hoặc là..." Giọng nói phút chốc đè thấp xuống: "Hoặc là không về được nữa?"
“Ý ngươi là..." Quý Thục Nhiên ngẩn ra.
Hạ Hạm ở bên kia cũng đi lên phía trước, nói: "Lần trước Nghị Lang phu nhân cũng nói với ngài Yến Kinh có rất nhiều tai mắt, dưới chân thiên tử không dễ ra tay làm gì cả. Nhưng nếu Nhị tiểu thư đến Tương Dương, núi cao sông dài... Lỡ như gặp chuyện ngoài ý muốn cũng rất bình thường. Nếu thật sự xảy ra chuyện thì là do Diệp gia xui xẻo, Diệp gia không đưa ra được lời giải thích, bấy giờ phủ chúng ta và Diệp gia sẽ thật sự cắt đứt quan hệ, chắc chắn tới ngày Đoan Ngọ mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại thôi.”
Quý Thục Nhiên nói: "Ta đã từng nghĩ tới điều mà ngươi nói rồi."
“Ta cẩn thận từng li từng tí nhiều năm như vậy để có được thanh danh tốt, kết quả lại bị nó hủy hoại chỉ trong chốc lát. Bởi vì việc vài ngày trước nên ta luôn phải cẩn thận làm việc, không nghĩ tới sẽ để cho con tiểu tiện nhân này tìm được cơ hội." Quý Thục Nhiên hít một hơi thật sâu: "Các ngươi nói không sai, ở Yến Kinh thì ta còn hơi cố kỵ, dù sao nó cũng là thiên kim tiểu thư của Thủ phụ, một khi xảy ra chuyện thì người qua đường cũng sẽ ra mặt điều tra. Nhưng nếu ở Đồng Hương, hoặc là trên đường trở về Đồng Hương..." Trong mắt Quý Thục Nhiên hiện lên sự âm độc: "Không ai điều tra ra được, cho dù có điều tra được, dấu vết cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu. Diệp gia có bạc, nhưng bởi vì có tiền nên dễ thu hút bọn trộm cắp, cũng chả lạ lùng gì.”
Hạ Hạm và Tầm Xuân gật đầu.
Quý Thục Nhiên đưa tay chạm vào lá hoa quỳnh oánh trên bàn, lá cây trơn bóng xanh biếc.
Từ trước cho tới nay, ở Khương gia, ở Yến Kinh, bà ta luôn phải duy trì thanh danh của một người mẫu thân hiền từ, vả lại bởi vì Khương Lê trở về và làm việc quá quyết đoán nên mãi mà bà ta vẫn không thể xuống tay với nàng. Dưới tình huống bị động như vậy, bà ta đã để cho Khương Lê thắng lợi liên tục.
Trước mắt bỗng nhiên Khương Lê đề xuất việc muốn về Tương Dương, đại khái là muốn nối lại tình xưa với Diệp gia, tìm chỗ dựa vững chắc cho mình nhưng không biết nàng vừa đi như vậy, không khác gì tướng quân đánh giặc trên chiến trường rồi vứt bỏ thành trì thắng lợi của mình, ngược lại phát động tiến công một tòa cao điểm xa xôi. Đây chính là chuyện ném dưa hấu nhặt hạt vừng.
Nếu Khương Lê không muốn ở lại Thủ phụ phủ thì đây cũng là một cơ hội tốt để bà ta triệt để trục xuất nàng ra ngoài, trong Khương phủ sẽ không bao giờ có vị trí của Khương Lê nữa.
Tay Quý Thục Nhiên bóp vào kinh mạch của phiến hoa quỳnh anh, bỗng nhiên bà ta đưa tay cào một cái, lá cây bị bà ta cào nát, rễ cây bị bẻ gãy, gãy thành vài miếng, rải rác rơi trên mặt đất.
Bà ta đứng lên, nói: "Tìm giấy bút đến đây, ta muốn viết thư cho phụ thân.”
Một người khó có thể làm được những chuyện này, nếu muốn thần không biết quỷ không hay ra tay ở Đồng Hương thì bà ta phải dựa vào Quý gia.
…
Lúc Quý Thục Nhiên thương lượng chuyện Khương Lê rời kinh, trong Phương Phỉ Uyển, Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc.
"Cái này phải lấy... cái này cũng phải lấy... bộ quần áo này mới làm cách đây vài ngày, phải lấy đi, còn có đôi giày này..."
Khương Lê dở khóc dở cười nói với Đồng Nhi: “Cùng lắm ta chỉ là trở về Tương Dương nhiều nhất là hai ba tháng mà thôi, ngươi lấy nhiều đồ giống như ta sẽ ở lại Tương Dương mãi vậy.”
Đồng Nhi nhụt chí: "Ai biết Tương Dương có thiếu cái gì hay không. Yến Kinh thành không thiếu gì nhưng Tương Dương thì chưa chắc. Nếu cô nương không mang đủ đồ mà chỗ đó lại không có thì phải làm sao đâu?" Nàng ấy lại lo lắng quay đầu nói: "Cũng không biết Diệp gia là loại người như thế nào, có tốt với cô nương hay không, nhiều năm không gặp, liệu họ có thể thân thiết với cô nương hay không..."
Khương Lê cũng không đành lòng nói cho Đồng Nhi, đừng bảo thân, e là lần đầu tiên người Diệp gia nhìn thấy mặt nàng sẽ trừng mắt lạnh lùng nhìn nàng. Lúc đó nàng không biết xấu hổ mặt nóng dán mông lạnh, Khương Lê nhớ tới cũng cảm thấy hơi thẹn thùng.
“Cô nương không muốn mang gì theo sao?" Bạch Tuyết nghiêm túc hỏi: "Hoặc là chuyện cô nương phải làm. Vừa rời khỏi Yến Kinh, phải mất một thời gian mới trở về được. Cô nương có muốn ăn bánh ngọt gì không, đợi lát nữa nô tỳ đi mua ngay, chưa chắc Tương Dương đã có những thứ này.”
Bọn họ xem Tương Dương giống như thâm sơn cùng cốc gì đó, Khương Lê bật cười trong lòng, Đồng Hương rất nghèo khó, nhưng Tương Dương không tệ đến thế. Tương Dương có nhiều phú thương, chỉ từ điều này đã biết nơi đó không thiếu gì rồi.
Tuy nhiên lời nói của Bạch Tuyết nhắc nhở nàng một chuyện.
Nàng cười nói: "Ngươi nói cũng đúng, thế này đi, ngày mai chúng ta ra ngoài đi dạo, ăn chút gì đó ngon, cũng chơi thoải mái một chút, dù sao cũng lâu lắm mới tới Tương Dương."
“Thật sao?" Đồng Nhi vừa nghe, nỗi lo lắng vừa rồi đã biến mất, nàng ấy lập tức reo hò.
Bạch Tuyết cũng rất vui mừng.
Hai người đều không thấy khi Khương Lê xoay người, hơi cụp mắt, vẻ mặt trầm tư.
Trước khi về quê, nàng phải đi thăm Tiết Chiêu. Tuy rằng hiện tại vẫn chưa thể mang hài cốt của Tiết Chiêu trở về, vẫn chưa thể để cho y trở về quê hương với mình. Nhưng Khương Lê muốn đi thăm y một chút.
Nàng mang nỗi hận và tính mạng của Tiết Chiêu trở lại Tương Dương, mặc kệ thế nào, nàng cũng phải đi thăm y.
Đó là đệ đệ đã chết của nàng, Tiết Chiêu.