Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi Khương Lê rời đi, trong Vọng Tiên Lâu, Đường hội của Kim Mãn Đường vẫn chưa kết thúc. Trong tiếng hát hí khúc êm ái, Cơ Hành lười biếng ngồi xuống, hỏi: "Thế nào?"
"Khương Nhị tiểu thư rất thông minh." Lục Cơ mỉm cười: "Thăm dò lâu như vậy, trả lời không chút sơ hở, là một cô nương rất nhạy bén."
"Ngươi thăm dò cái gì?" Khổng Lục nghi ngờ nhìn hắn.
"Dù sao cũng là nữ nhi của Khương Nguyên Bách." Cơ Hành trả lời không mấy để tâm.
Bên kia, thị vệ đến báo cũng nói: "Đã điều tra rõ ràng, Diệp Thế Kiệt và Khương Nhị tiểu thư không hẹn trước, hẳn là tình cờ gặp nhau trên đường. Nhưng Nhị thiếu gia Diệp gia là Diệp Minh Hiên đã đến Yến Kinh vào ngày hôm qua."
"Diệp Minh Hiên đến sao?" Khổng Lục cau mày: "Mối làm ăn của Diệp gia bọn hắn không ở Yến Kinh, đến Yến Kinh làm gì? Đến chúc mừng chất nhi thăng quan? Còn đích thân đến, thật không ngại mệt."
"Mối làm ăn của Diệp gia xảy ra một vài vấn đề." Lục Cơ nói: "Lần này Diệp Minh Hiên đến đây chắc là đến Yến Kinh để tìm cách giải quyết, xem có thể giúp đỡ được gì không."
Cơ Hành cười một tiếng: "Người đi trà lạnh, không ai có thể giúp đỡ."
"Vậy sao hắn không tìm Diệp Thế Kiệt giúp đỡ? Bây giờ Diệp Thế Kiệt là quan, người muốn lấy lòng Diệp Thế Kiệt nhiều vô kể, muốn tìm đột phá từ đây dễ như trở bàn tay mà!" Khổng Lục nói như lẽ đương nhiên.
Lục Cơ lắc đầu: " Diệp gia đời đời làm thương nhân, Diệp Thế Kiệt là người đầu tiên trong Diệp gia làm quan, bây giờ mới có khởi sắc, lấy tiền đồ làm quan của Diệp Thế Kiệt làm vốn liếng để giúp đỡ việc kinh doanh, Diệp gia không đủ can đảm để làm chuyện như vậy."
Khổng Lục liếc nhìn Cơ Hành đang ngắm nghía cây quạt, lẩm bẩm: "Đều là người như nhau, sao lại khác biệt lớn như vậy." Hắn lại nghĩ đến điều gì đó, nói: "Vậy sao hắn không đến Khương gia? Hai bên dù sao cũng từng là thông gia, mặc dù nãi nãi Diệp gia đã mất nhưng vẫn còn Khương Nhị tiểu thư là mối liên hệ còn gì. Diệp Minh Hiên đến Khương gia một chuyến, Khương Nguyên Bách sĩ diện như vậy, đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn."
Lục Cơ thở dài: "Ngày thường ngươi cũng nghe ngóng chuyện mới mẻ trong kinh thành. Khương Nhị tiểu thư và Khương gia đã không còn qua lại với Diệp gia từ mười năm trước, sao Diệp Minh Hiên có thể đến Khương gia?"
Mấy người im lặng một lúc.
Cơ Hành nói: "Diệp Minh Hiên cũng có thể đến Khương gia."
"Đại nhân?" Lục Cơ không hiểu.
"Vì Khương Nhị tiểu thư." Cơ Hành nói.
…
Sau khi hội họp với Khương Cảnh Duệ, Khương Lê và hắn nhanh chóng tìm thấy Lư thị và những người khác. Lư thị và những người khác cũng thật to gan, đi lâu như vậy, trơ mắt nhìn nhi tử và chất nữ mình mất tích mà không vội vàng chút nào.
Hỏi Lư thị thì Lư thị nói: "Duệ Nhi ngày nào cũng lang thang trên đường, sao mà lạc được. Lê Nhi mà đi theo Duệ Nhi thì rất yên tâm."
Khương Lê nghe xong, mặt không biểu cảm, thật sự không biết cái tên Khương Cảnh Duệ này có gì đáng yên tâm.
Nàng nghĩ đến Diệp Thế Kiệt trước đó không khỏi lắc đầu. Nếu không phải thị vệ của Cơ Hành đột nhiên xuất hiện đưa nàng đi xem cái gì mà Đường hội, nàng hẳn nên nói với Diệp Thế Kiệt một hai câu. Bởi vì liên quan tới Lý Liêm, tiểu nhi tử của Hữu Tướng, Khương Lê cứ cảm thấy con đường làm quan của Diệp Thế Kiệt có lẽ sẽ không được thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn chưa biết Lý Liêm có chủ ý gì nhưng dường như đã ngửi thấy mùi âm mưu.
Dù thế nào đi nữa, Diệp Thế Kiệt cũng phải cẩn thận hơn nữa mới được.
Thời gian đã trôi qua rất lâu, đi dạo với người nhà nhị phòng không bao lâu đã phải trở về phủ. Trở về phủ, Khương lão phu nhân đã ngủ, Khương Lê đương nhiên sẽ không chủ động chào hỏi mẫu nữ Quý Thục Nhiên, đi thẳng về viện của mình.
Vốn định ngủ sớm, ai ngờ đêm nay tâm tư rối bời, làm thế nào cũng không nhắm mắt được. Trong đầu cứ hiện lên đôi mắt phượng đẹp đẽ của Cơ Hành, hắn thì thầm bên tai nàng: "Mắt là mầm tình, đôi mắt của nàng, đã bán đứng trái tim nàng."
Ngay cả Cơ Hành cũng nhìn ra trong lòng nàng có thù hận.
Khương Lê lắc đầu, dường như muốn rũ sạch những chuyện phiền lòng trong tim. Nàng hận không thể nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa, lập tức vạch trần bộ mặt thật xấu xí của Công chúa Vĩnh Ninh và Thẩm Ngọc Dung để minh oan cho oan án của cả Tiết gia. Nhưng giờ bằng chứng không đủ, cũng không có đủ vốn liếng, chỉ có thể từ từ mưu tính.
Thật là giày vò.
Đêm nay nàng ngủ rất không yên. Đến nửa đêm, trời lại bắt đầu mưa to, tiếng sấm hòa với tiếng mưa khiến cho Khương Lê vốn đã không ngủ được càng khó ngủ hơn. Mãi đến khi gà gáy ba tiếng, trời đã sáng, tiếng mưa dần dứt, nàng mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Đợi đến khi nàng tỉnh lại, thì mặt trời đã lên cao.
Sau một đêm mưa, không khí đặc biệt trong lành. Đồng Nhi và Bạch Tuyết đang tưới nước và nhổ cỏ cho hoa ở bên bồn hoa trước cửa viện. Thấy Khương Lê ra ngoài, Đồng Nhi đứng thẳng người, cười nói: "Tiểu thư hiếm khi lười biếng một lần, nô tỳ đã bảo Bạch Tuyết không gọi tiểu thư dậy." Thấy Khương Lê đi tới, lại cười nói: "Đêm qua mưa lớn quá, ngay cả hoa Hải Đường cũng bị nát mất."
Nói đến Hải Đường, Khương Lê đột nhiên nghĩ đến nha hoàn thiếp thân của mình là Hải Đường, không biết người nhà Bạch Tuyết có nghe ngóng được tin tức của Hải Đường ở Tảo Hoa thôn không. Khương Lê vội hỏi: "Bạch Tuyết, gần đây người nhà ngươi có gửi thư tới không?"
Bạch Tuyết lau mồ hôi trên trán, nói: "Không có, tiểu thư. Gần đây là mùa thu hoạch, việc đồng áng ở nhà bận rộn, nô tỳ nghĩ chắc là mọi người không có thời gian viết thư, đợi qua thời gian này thì chắc là thư sẽ đến thôi."
Khương Lê gật nhẹ đầu.
Mấy người đang tùy ý trò chuyện, đột nhiên thấy nha hoàn bên cạnh lão phu nhân là Phỉ Thúy đến. Phỉ Thúy không vào viện, chỉ dừng bước ở cửa Phương Phỉ Uyển, cười nói với Khương Lê: "Nhị tiểu thư, lão phu nhân mời người đến Vãn Phượng Đường."
Bạch Tuyết và Đồng Nhi nhìn nhau, nếu Khương lão phu nhân không có chuyện gì thì sẽ không tìm Khương Lê. Khương Lê lại không phải Khương Bính Cát, không có chuyện gì lại đi đến Vãn Phượng Đường tìm lão phu nhân xin đồ ăn vặt. Dù Khương Lê có hạ mình thì Khương lão phu nhân xa cách với Khương Lê tám năm cũng sẽ cảm thấy rất không thoải mái.
Đồng Nhi hỏi một cách dõng dạc: "Phỉ Thúy tỷ tỷ, lão phu nhân tìm tiểu thư chúng ta đến Vãn Phượng đường làm gì? Phủ có chuyện gì sao?"
"Không phải." Phỉ Thúy cười nói: "Chỉ là có khách đến phủ nên bảo Nhị tiểu thư cũng đến ngồi chơi."
Đồng Nhi thấy Phỉ Thúy trả lời như vậy mới yên tâm. Nhìn thần thái và giọng điệu của Phỉ Thúy, lão phu nhân không phải tìm Khương Lê để hỏi tội, Khương Lê cũng không phạm lỗi gì.
Khương Lê liếc mắt đã nhìn ra Đồng Nhi đang lo lắng điều gì, không khỏi thấy hơi buồn cười. Dù lão phu nhân có thật sự tìm nàng để hỏi tội đi nữa cũng chẳng sao cả. Nàng có thể bảo vệ mình toàn thân trở lui, dù đối phương thật sự không nói lý lẽ thì cũng chỉ cấm túc mà thôi.
Cũng không phải chuyện gì to tát.
Nàng nói với Phỉ Thúy: "Phỉ Thúy tỷ tỷ chờ ta một chút, ta đi thay một bộ y phục rồi lập tức đến." Khương Lê về phòng khoác thêm một cái áo rồi đến Vãn Phượng Đường với Đồng Nhi và Phỉ Thúy.
Từ Phương Phỉ Uyển đến Vãn Phượng Đường còn một đoạn, ngày thường đi trên con đường này luôn gặp phải người khác. Nhưng giờ Khương Ngọc Nga đang ở trang viên dưỡng thương, Khương Ấu Dao lại bị cấm túc, còn Khương Ngọc Yến lại nhu nhược không ra khỏi viện, bởi vật trên đường này không gặp ai cả, thuận lợi quá mức.
Khương Lê rất hài lòng.
Phỉ Thúy đi cùng lại đang suy nghĩ trong lòng, vị Nhị tiểu thư ở trong miếu tám năm này, trở về Yến Kinh thành chưa đến nửa năm, các tiểu thư trong phủ gà bay chó sủa, chuyện gì cũng khiến người ta đau đầu, chỉ có Khương nhị tiểu thư là toàn thân trở lui, không dính một giọt nước. Không chỉ vậy mà danh tiếng còn vang xa, được vua ban thưởng.
Thật đúng là vận mệnh xoay vần, lúc trước còn tưởng Nhị tiểu thư bị đuổi đến miếu đường thì sẽ không bao giờ trở về được nữa.
Bởi vậy nên Phỉ Thúy không dám coi thường vị Nhị tiểu thư có vẻ ôn hòa này, trong lời nói cử chỉ vô hình trung cũng cung kính hơn nhiều.
Khương Lê cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Phỉ Thúy, mỉm cười không nói gì. Giẫm thấp nâng cao là bản tính của con người, Khương gia là đại hộ quan gia, ngay cả nha hoàn trong nhà cũng nhiễm thói quen của quan trường, quen thói gió chiều nào theo chiều nấy.
Không phải chuyện tốt nhưng cũng không phải chuyện xấu.
Ít nhất điều này đã tạo ra rất nhiều cơ hội cho nàng.
Đến Vãn Phượng Đường, Phỉ Thúy đi vào trước, cười dịu dàng với người bên trong, nói: "Lão phu nhân, Nhị tiểu thư đến rồi."
Khương Lê theo Phỉ Thúy đi vào. Vừa vào đã thấy một thiếu niên quen thuộc ngồi ở phía dưới Khương lão phu nhân, hơi ngẩng đầu, dường như hơi không thoải mái lại có phần kiêu ngạo.
Khương Lê khựng bước, trong lòng nghi ngờ, Diệp Thế Kiệt, sao hắn ta lại đến đây?
Đối với vị biểu ca này, Khương Lê không dám nói là hiểu rõ mười phần nhưng cũng nắm được phần nào tính tình của Diệp Thế Kiệt. Diệp Thế Kiệt oán hận những lời Khương Lê nói trước kia nên tất nhiên sẽ chẳng có sắc mặt tốt với Khương gia. Nhìn Diệp Thế Kiệt trước kia đến Quốc Tử Giám nhập học nhưng chưa từng đến Khương gia là biết. Nhưng hôm nay Diệp Thế Kiệt lại quang minh chính đại đến, còn ngồi ở phía dưới Khương lão phu nhân, nhìn vẻ mặt của Khương lão phu nhân thì dường như khá hợp nhau.
Khương Lê còn chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện đã nghe thấy Khương lão phu nhân ôn hòa nói: "Nhị nha đầu, mau đến chào Minh Hiên cữu cữu của con đi."
Khương Lê giật mình, Minh Hiên cữu cữu?
Lúc này nàng mới nhìn rõ, có một nam tử trung niên ngồi bên cạnh Diệp Thế Kiệt. Nam tử trung niên này mặc áo dài màu bạc, đội mũ bạc, thắt lưng bằng vàng. Trông giống như một thư sinh nhưng lại có phần phú quý hơn thư sinh bình thường, mặt trắng không râu, thân hình gầy gò, ánh mắt khá thông tuệ.
Ông ta đứng dậy, nhìn Khương Lê, cười ha ha nói: "A Lê đã lớn thế này rồi, ta suýt không nhận ra."
Khương Lê nhất thời ngẩn ngơ, vị Minh Hiên cữu cữu này gọi nàng là "A Lê", ngỡ như là Tiết Hoài Viễn đang gọi nàng là "A Lê."
Diệp Minh Hiên đánh giá Khương Lê, trong mắt cũng thoáng qua một tia kinh ngạc.
Ông ta biết được rất nhiều chuyện từ miệng Diệp Thế Kiệt, ví như chuyện lập giao ước với Mạnh Hồng Cẩm ở Minh Nghĩa Đường, chuyện kinh diễm tứ phương ở trường thi, hay chuyện dùng dao ép Diệp Thế Kiệt bình tĩnh ứng phó trên đường đi dự cung yến, chuyện nào chuyện nấy cũng khiến Diệp Minh Hiên khó mà tưởng tượng được đây là chuyện mà cô bé có phần ngang ngược, nói chuyện làm tổn thương người khác trong trí nhớ của ông ta có thể làm được.
Mười năm, Diệp Minh Hiên cũng đã không gặp Khương Lê mười năm rồi. Lúc trước sau khi Diệp Trân Trân mất, Diệp gia sợ sau khi Khương Nguyên Bách tục huyền, kế mẫu sẽ đối xử tệ bạc với Khương Lê nên mới nảy ra ý định đón Khương Lê về Đồng Hương. Mặc dù Diệp gia không bằng Khương gia là quan gia nhưng ít nhất Diệp gia sẽ thật lòng bảo vệ Khương Lê, để Khương Lê cả đời không lo ăn mặc, sống trong nhung lụa.
Không ngờ sự thật lại là, Khương Lê gần năm tuổi bày ra vẻ mặt khinh thường, chê bai Diệp gia là thương hộ trước mặt Diệp lão phu nhân, nói ra những lời tổn thương như thương hộ đều là lũ ti tiện. Diệp lão phu nhân bệnh nặng một trận, người Diệp gia không phải không oán hận Khương Lê.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy, sao lời nói lại có thể tổn thương người khác đến thế? Mà lúc đó dường như nàng đã nhiễm thói lạnh nhạt trong xương cốt của Khương gia, sự tính toán vụ lợi ẩn giấu của người trong quan trường. Còn biết tính toán hơn cả thương hộ bọn họ.
Thật sự khiến người ta khó mà quên được.
Mà cô gái đứng trước mặt Diệp Minh Hiên lúc này, mặc áo ngắn màu xanh lục nhạt, váy dài màu xanh nhạt, cao gầy thanh tú, thanh lệ trác tuyệt. Nàng mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng, không còn thấy vẻ sắc bén và hung dữ như trước, khiến người ta vô cùng dễ chịu.
Nàng thật sự không giống trước kia.
Diệp Minh Hiên ngỡ như nhìn thấy muội muội Diệp Trân Trân của mình, nhìn kỹ lại, Khương Lê và Diệp Trân Trân lại không giống nhau. Diệp Trân Trân hoạt bát đơn thuần, như một con vật nhỏ lông xù lớn lên dưới ánh mặt trời, chỉ biết ham chơi đáng yêu. Còn Khương Lê lại giống như một cây hoa lê mọc một mình bên bờ suối, không ai nhìn thấy nàng một mình trải qua mưa gió sương tuyết, nở ra những đóa hoa trắng muốt, xinh đẹp từ trong sự kiên cường của nàng.
Sự oán trách mà Diệp Minh Hiên dành cho cô bé năm xưa, trong đôi mắt trong trẻo của Khương Lê bất giác đã tiêu tan hơn phân nửa.
Ông không biết đây là do quan hệ huyết thống khiến ông khó có thể thật sự cau mày lạnh mặt với Khương Lê hay là Khương Lê trông quá lương thiện ôn hòa, khiến ông đã hoàn toàn tách biệt Khương Lê này với Khương Lê năm tuổi.
Ông ta nở một nụ cười chân thành, rộng lượng với Khương Lê.
Khương lão phu nhân nhìn thấy sự tán thưởng của Diệp Minh Hiên, trong lòng cũng hơi thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại Diệp Thế Kiệt đã là Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, ở độ tuổi này có thể đạt được địa vị như vậy quả thực không dễ dàng. Có mối quan hệ thông gia trước đây, sau này có thể trở thành trợ lực cho hai phòng của Khương gia trên con đường làm quan cũng không tệ. Vì vậy, khi Diệp Thế Kiệt và Diệp Minh Hiên chủ động đến thăm viếng, phản ứng đầu tiên của Khương lão phu nhân là muốn hàn gắn lại tình xưa với Diệp gia.
Khương lão phu nhân biết chuyện Khương Lê từng nói lời nặng nề với người nhà họ Diệp. Nói trong lòng người nhà họ Diệp không để ý chút nào thì chính Khương lão phu nhân cũng không tin. Nhưng Khương Lê của hiện tại đã khác xưa, rất nhiều chuyện, Khương lão phu nhân cũng hy vọng Khương Lê gặp mặt bọn họ rồi hãy nói.
Giờ đã gặp mặt, thái độ của Diệp Minh Hiên đối với Khương Lê còn khá ôn hòa, Khương lão phu nhân nhìn thấy Diệp Minh Hiên có ấn tượng tốt với Khương Lê hiện tại, như vậy là rất tốt. Ít nhất Diệp gia sẽ không ra ngoài nói, Khương gia đối xử tệ bạc với nữ nhi của Diệp Trân Trân hay cố tình dạy hư nàng.
Diệp Minh Hiên cười nói: "Có lẽ con không nhận ra ta, lần trước lúc ta gặp con thì con vẫn là một đứa bé." Ông ta giơ tay ra hiệu, chỉ vào vị trí đầu gối của mình: "...Cao như thế này." Ông ta nói: "Ta là nhị ca của mẫu thân con, con gọi ta là Minh Hiên cữu cữu là được."
"Minh Hiên cữu cữu." Khương Lê nhẹ giọng gọi.
Nàng có cảm giác không tệ với Diệp Minh Hiên nhưng không biết có phải vì Diệp Minh Hiên vừa gọi nàng một tiếng "A Lê", khiến nàng nghĩ đến Tiết Hoài Viễn hay không.
"Minh Hiên cữu cữu của con đến kinh thành có chút việc, tiện đường đến thăm con." Khương lão phu nhân cười nói: "Còn mang quà cho con đấy, lát nữa sẽ bảo người chuyển đến viện của con."
Khương Lê cười cười, trong lòng hiểu rõ. Sao Diệp Minh Hiên có thể mang quà cho nàng? Có lẽ là mua ở Yến Kinh thành, dù sao trước đây Diệp Minh Hiên không qua lại với cả Khương gia và nàng. Lần này đột nhiên đến thăm Khương gia, chắc chắn là Diệp Thế Kiệt đã nói chuyện của nàng với ông ta.
Khương Lê liếc nhìn Diệp Thế Kiệt, Diệp Thế Kiệt thấy nàng nhìn sang thì quay đầu đi, tránh ánh mắt của nàng, có vẻ hơi chột dạ.
Chột dạ cái gì? Khương Lê lấy làm lạ.
Nhưng thái độ của Khương lão phu nhân đối với Diệp gia dường như đã nói rõ, Diệp Thế Kiệt trở thành Hộ Bộ Viên Ngoại Lang, cuối cùng cũng khiến thái độ của Khương gia nới lỏng đôi chút. Chỉ cần Diệp Thế Kiệt tiếp tục thăng tiến, mà Diệp gia tiếp tục phát triển nhờ mối quan hệ của Diệp Thế Kiệt thì hàn gắn lại tình xưa với Diệp gia chỉ là chuyện sớm muộn. Đến lúc đó Khương Lê sẽ là một cô nương có ngoại tổ gia che chở, ít nhất Quý Thục Nhiên muốn động đến nàng cũng không còn ngang ngược như trước nữa.
Quý Thục Nhiên bây giờ chắc chắn hối hận đến xanh cả ruột. Khương Lê nghĩ, trước đây chậm chạp không ra tay, hoặc ra tay thì rất kín đáo, là Quý Thục Nhiên muốn duy trì danh tiếng hiền mẫu của mình. Ai ngờ lại để Khương Lê tìm được kẽ hở, một khi thời cơ đã trôi qua sẽ không quay trở lại.
Thu hồi lại suy nghĩ của mình, Khương Lê trò chuyện với hai người Diệp Minh Hiên cùng với Khương lão phu nhân. Đều là những chuyện gia đình thường ngày, Khương lão phu nhân hỏi thăm tình hình gần đây của những người còn lại trong Diệp gia ở Tương Dương, Diệp Minh Hiên trả lời lịch sự không mất lễ phép, ít nhất trên bề mặt, quan hệ giữa Khương gia và Diệp gia đã hòa hoãn hơn rất nhiều.
Khương Lê cũng chú ý đến, lần gặp mặt này không có mặt những người khác, Khương Nguyên Bách cũng không có mặt. Có lẽ Khương lão phu nhân cũng cảm thấy đột nhiên để tất cả mọi người trong Khương gia ra mặt, cuối cùng sẽ thấy hơi xấu hổ, dứt khoát giảm bớt một số người, từ từ tiến hành.
Trong bất giác, một chén trà cũng đã uống xong. Diệp Minh Hiên cũng đứng dậy cáo từ, nói mình còn có việc, hôm khác sẽ lại đến bái phỏng, lại cười nói với Khương Lê: "Quà tặng cho A Lê, giờ ta sẽ bảo người chuyển đến viện của A Lê."
"Tốt." Khương lão phu nhân nói: "A Lê, con cũng dẫn Minh Hiên cữu cữu đi xem viện của con một chút đi."
Đây là để lại thời gian cho hai người bọn họ nói chuyện riêng.
Đều là hồ ly già, Diệp Minh Hiên thuận theo đồng ý sự sắp xếp của lão phu nhân. Khương Lê dẫn Diệp Minh Hiên và Diệp Thế Kiệt cùng nhau trở về Phương Phỉ Uyển.
Đồng Nhi đi phía trước, thân hình nhỏ nhắn đứng thẳng tắp. Đây là lần đầu tiên nàng gặp người nhà bên ngoại của Diệp Trân Trân, sợ người nhà Diệp gia có tâm tư gì với quá khứ giết mẫu thí đệ của Khương Lê, chắc chắn phải biểu hiện không tự ti cũng không kiêu ngạo. Chẳng qua nhìn dáng vẻ của Diệp Minh Hiên thì có vẻ dễ nói chuyện, hẳn không phải kiểu người khó tính.
Suốt chặng đường Diệp Thế Kiệt không nói lời nào, không biết hôm nay hắn ta bị làm sao mà im lặng quá mức. Ngược lại thì Diệp Minh Hiên câu được câu không hỏi thăm Khương Lê dạo này thế nào. Khương Lê cũng cười đáp lại.
Diệp Minh Hiên thấy dáng vẻ bình tĩnh của Khương Lê, trong lòng lại một lần nữa vô cùng kinh ngạc. Nhiều năm trước lúc Khương Lê bị đưa đến núi Thanh Thành, người nhà Diệp gia cũng âm thầm phái người tới thương lượng với Khương gia. Mặc dù Khương Lê làm nhục Diệp gia nhưng dù sao cũng là con cháu Diệp gia. Đáng tiếc khi đó thái độ của Khương Nguyên Bách quá cứng rắn, không chịu nói Khương Lê cuối cùng bị đưa đến nơi nào, và rồi chỉ có thể bỏ qua.
Mặc dù biết được Khương Lê đã làm một số chuyện lớn sau khi trở về Yến Kinh thành từ miệng Diệp Thế Kiệt. Nhưng trong mắt Diệp Minh Hiên, người chỉ biết trục lợi tránh hại như Khương gia, sẽ không quá coi trọng nữ nhi làm hoen ố danh tiếng Khương gia như Khương Lê. Nhưng hiện tại nhìn thái độ của Khương lão phu nhân, dường như địa vị của Khương Lê trong Khương gia không thấp như ông ta tưởng tượng. Mà nhìn cử chỉ hành vi của Khương Lê, được dạy dỗ rất tốt, vô cùng tao nhã, không giống như bị đối xử tệ bạc.
Diệp Minh Hiên thầm nghĩ, dường như đứa cháu gái này giấu rất nhiều bí mật không ai biết.
Đến cửa Phương Phỉ Uyển, Thanh Phong Minh Nguyệt đang quét dọn sân, Bạch Tuyết thấy Khương Lê trở về, vội vàng dâng trà. Thấy bên cạnh Khương Lê còn có Diệp Minh Hiên và Diệp Thế Kiệt, không khỏi kinh ngạc.
"Đây là Minh Hiên cữu cữu và Diệp biểu ca." Khương Lê cười nói: "Bạch Tuyết, dâng trà."
Trong nháy mắt Diệp Minh Hiên nhìn thấy Phương Phỉ Uyển thì không khỏi giật mình.
Mặc dù là mùa thu, Phương Phỉ Uyển vẫn muôn hồng nghìn tía, nở rộ đủ loại hoa cúc, hoa quế, hương thơm ngào ngạt, không thấy dáng vẻ tàn lụi cô đơn. Khương Nguyên Bách thích ra vẻ thanh cao, cây cối trong viện đa số là màu xanh, đến mùa thu thì càng thích màu đen trắng tiêu điều, mới có thể lộ ra sự yên tĩnh. Cho nên đi suốt cả con đường cũng không thấy dáng vẻ phồn thịnh như vậy.
Nhưng viện của Khương Lê lại náo nhiệt không hợp với phủ thủ phụ. Khiến Diệp Minh Hiên trong nháy mắt nghĩ đến muội muội Diệp Trân Trân đã mất sớm của mình.
Diệp Trân Trân chính là một cô nương thích náo nhiệt, trước khi nàng xuất giá, trong viện của nàng cũng luôn có tiếng chim hót hoa thơm. Các huynh đệ nghịch ngợm, luôn luyện kiếm trong viện của nàng, chém hoa của Diệp Trân Trân tơi tả, Diệp Trân Trân tức giận bèn đi mách với Diệp lão đại nhân và Diệp lão phu nhân.
Cảnh tượng trước mắt lập tức khiến Diệp Minh Hiên nhớ lại chuyện xưa, chỉ thấy mắt cay xè. Cảnh cũ vẫn còn, người đã mất, thật là chuyện khiến người ta tiếc nuối thở dài.
Khương Lê thấy vẻ mặt Diệp Minh Hiên khác thường thì nói: "Đây là viện dưỡng bệnh của mẫu thân. Sau khi ta trở về Yến Kinh thành, phu nhân đã cho con viện này. Lúc đó hoa cỏ trong viện đều héo khô, Đồng Nhi và Bạch Tuyết đã tốn rất nhiều công sức mới biến thành dáng vẻ như bây giờ."
Nàng gọi Quý Thục Nhiên là "Phu nhân."
Diệp Minh Hiên khẽ động mắt, hỏi: "Quý phu nhân đối xử với con thế nào?"
Khương Lê nhìn Diệp Minh Hiên, mỉm cười, không trả lời lời Diệp Minh Hiên mà nói: "Trà đã xong, Minh Hiên cữu cữu, chúng ta vào nhà nói chuyện."
Nàng tránh né câu hỏi của Diệp Minh Hiên.
Diệp Minh Hiên và Diệp Thế Kiệt nhìn nhau, suy nghĩ một chút, lắc đầu rồi đi theo Khương Lê.
Đồng Nhi đứng nghiêm chỉnh ở một bên, lần lượt rót trà cho Diệp Minh Hiên và Diệp Thế Kiệt.
"Không ngờ Minh Hiên cữu cữu lại đột nhiên trở về Yến Kinh." Khương Lê nói: "Hơi ngoài dự liệu của con. Sao Minh Hiên cữu cữu lại nghĩ tới việc đến Khương gia?"
Diệp Thế Kiệt khẽ ho một tiếng, nói: "Ta và nhị thúc đã nhắc đến ngươi."
Khương Lê không nói gì, nàng sớm biết, xảy ra nhiều chuyện như vậy, Diệp Thế Kiệt sớm muộn gì cũng sẽ nói chuyện của mình cho người Diệp gia. Chỉ là không ngờ người Diệp gia sẽ đích thân đến Yến Kinh thành. Nhưng Khương Lê cũng tin, Diệp Minh Hiên đến Yến Kinh thành chắc chắn không phải vì mình, gặp mình chỉ là thuận tiện mà thôi.
"Đúng vậy, Thế Kiệt đã nhắc đến con với ta, ta nghĩ cũng đã lâu rồi không gặp con." Diệp Minh Hiên cảm thán: "Tính ra cũng đã mười năm rồi. A Lê, hiện tại con trông không tệ. Chuyện của con ta đều nghe Thế Kiệt nói rồi, nhiều lần giúp đỡ Thế Kiệt, ta thay Thế Kiệt cảm ơn con."
Khương Lê bật cười: "Đều là người một nhà, Minh Hiên cữu cữu không cần khách sáo."
Nàng nói chân thành mà dịu dàng, đôi mắt trong vắt như nước suối, khiến người ta không thể không tin lời nàng nói lúc này là xuất phát từ tận đáy lòng. Diệp Minh Hiên đột nhiên cũng thấy hơi không nói nên lời, lúc trước chê Diệp gia là thương hộ là Khương Lê, bây giờ tự nhiên nói ra câu "đều là người một nhà." cũng là Khương Lê. Rõ ràng vô cùng mâu thuẫn nhưng lại không thể nghi ngờ điều gì.
"Tổ mẫu và những người khác vẫn khỏe chứ?" Khương Lê hỏi.
"Sức khỏe không được tốt lắm." Diệp Minh Hiên nói: "Tuổi cao rồi thì như vậy, lần này vốn cũng muốn đến Yến Kinh thăm Thế Kiệt nhưng thật sự là sức khỏe không cho phép."
Khương Lê hơi nhíu mày, sức khỏe của Diệp lão phu nhân không tốt, đây không phải là chuyện tốt lành gì.
Diệp Thế Kiệt cảm thấy hơi khó chịu, chẳng phải sức khỏe của Diệp lão phu nhân không tốt là từ sau chuyện Khương Lê làm nhục Diệp gia sao? Lúc đó Diệp lão phu nhân bệnh nặng một trận, tổn thương bên trong, không còn khỏe mạnh như trước. Những năm gần đây càng ngày càng yếu.
"Tổ mẫu không đến được, sao các cữu cữu khác cũng không đến?" Khương Lê hỏi.
Nàng cũng đã nghe ngóng, Khương nhị tiểu thư có tổng cộng ba vị cữu cữu. Diệp Minh Hiên xếp thứ hai, cha của Diệp Thế Kiệt là cả, còn có một vị cữu cữu út.
"Chuyện làm ăn ở Tương Dương xảy ra vài vấn đề nhỏ." Diệp Minh Hiên cười nói: "Gần đây bọn họ cũng rất bận."
Mặc dù Diệp Minh Hiên đang cười, Khương Lê vẫn thấy rõ trong mắt ông ta có một tia lo lắng. Cái gọi là "vấn đề nhỏ" chắc chắn không nhẹ nhàng giống như Diệp Minh Hiên nói.
Nếu Diệp gia có vấn đề, đây không phải là chuyện tốt lành gì. Một mặt, Khương nhị tiểu thư cần Diệp gia giúp đỡ để củng cố địa vị của mình trong Khương gia. Mặt khác, Diệp gia ở Tương Dương, Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, chuyện bên Đồng Hương còn phải dựa vào thế lực của Diệp gia để điều tra.
Khương Lê suy nghĩ một chút, hỏi: "Minh Hiên cữu cữu định ở Yến Kinh bao lâu, khi nào thì trở về Tương Dương?"
"Lần này đến đây, chủ yếu là để thăm Thế Kiệt, tiện thể giải quyết nốt chuyện làm ăn ở Yến Kinh. Sau khi xong việc, sẽ trở về Tương Dương." Diệp Minh Hiên suy nghĩ một chút, nói: "Ước chừng không mất bao lâu, nhiều nhất là mười mấy ngày. Tương Dương bên kia không thể thiếu người, không thể ở Yến Kinh trì hoãn lâu được."
Ngay cả mười mấy ngày cũng coi là trì hoãn, xem ra chuyện bên Tương Dương chắc chắn rất gấp. Nghe Diệp Minh Hiên nói vậy càng chứng thực thêm suy đoán của Khương Lê. Nàng liếc nhìn Diệp Thế Kiệt, thấy Diệp Thế Kiệt cũng có vẻ mặt nặng trĩu tâm tư.
Diệp Minh Hiên thấy Khương Lê đột nhiên im lặng, cười nói: "Mặc dù lần này đến Yến Kinh thành là để thăm Thế Kiệt, nhưng gặp được A Lê cũng là niềm vui bất ngờ. Nghe nói con cũng trở thành thủ khoa Minh Nghĩa Đường, còn được bệ hạ ban thưởng, chuyện này nếu để tổ mẫu con biết được chắc chắn sẽ rất vui mừng. Nói ra thì, hiện tại vẫn chưa có tiền lệ trực tiếp phong quan cho nữ tử, con và Thế Kiệt ngang tài ngang sức, Thế Kiệt đã làm quan, con lẽ ra cũng phải được phong quan."
Vị cữu cữu này đúng là biết nghĩ, Khương Lê cười nói: "Chỉ tiếc không thể sinh ra là nam nhi."
Diệp Thế Kiệt ngẩng đầu nhìn Khương Lê, mặc dù Khương Lê không phải nam nhi nhưng những việc nàng làm, chỉ sợ có một số nam nhi cũng không dám làm. Ai có thể mang theo dao găm ra vào hoàng cung, chuyện này mà không cẩn thận thì có thể bị bắt với tội danh hành thích, liên lụy đến cả gia tộc. Nàng lại không sợ, dường như coi đó là chuyện nhỏ không đáng nhắc đến, đúng là lợi hại.
May mà nàng không phải nam tử, nếu nàng là nam tử thì có thể lên trời.
"Nói ra thì, cũng đã lâu rồi con không gặp tổ mẫu, còn có các vị cữu cữu." Khương Lê nói: "Lần này gặp được Minh Hiên cữu cữu, cũng giống như Minh Hiên cữu cữu không nhận ra con, con cũng suýt nữa không nhận ra Minh Hiên cữu cữu."
Diệp Minh Hiên cười lớn: "Không sao, đợi có cơ hội, con và Thế Kiệt cùng về Tương Dương, lúc đó gặp tổ mẫu và các vị cữu cữu của con, bọn họ chắc chắn sẽ rất vui mừng."
Khương Lê đang chờ câu nói này, mắt cong cong, cười nói: "Cần gì phải đợi, lần này chính là một cơ hội, sau khi Minh Hiên cữu cữu giải quyết xong chuyện thì con và cữu cữu cùng về Tương Dương một chuyến đi."