Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Sau khi biết được thuộc hạ cũ của Tiết Hoài Viễn bị đưa đến Đông Sơn từ trong miệng bà câm, Diệp Minh Dục đã sai người đưa bà câm về.
Đúng như Khương Lê suy nghĩ, bởi vì bà câm đã cao tuổi, người ngoài lại cho rằng bà ấy không thể nói được nên Phùng Dụ Đường cũng không để bà câm trong lòng. Lúc người của Diệp Minh Dục đưa bà câm kia trở về cũng không có ai phát hiện ra.
Trong nhà, Khương Lê và Diệp Minh Dục vẫn ngồi đối diện nhau, đêm đã khuya nhưng hai người bọn họ đều không thấy buồn ngủ chút nào.
Diệp Minh Dục nhìn Khương Lê nói: "A Lê, chuyện này không đơn giản."
Mặc dù ngay từ đầu Diệp Minh Dục đã biết vụ án của Tiết gia không đơn giản, dù sao cũng là lật lại bản án của tội thần, đã là lật lại bản án thì lúc rửa sạch oan khuất chắc chắn sẽ xâm phạm tới lợi ích của người khác. Nhưng Huyện thừa Đồng Hương hiện tại, Phùng Dụ Đường rõ ràng không phải là người tốt, chuyện Khương Lê cần làm tất nhiên sẽ không thể đơn giản như vậy.
Nhưng những gì bà câm nói làm Diệp Minh Dục vô cùng bất ngờ. Phùng Dụ Đường lại dám biến nguyên quan thành nô lệ trắng trợn như vậy, tùy ý khống chế sống chết của người khác, điều này có thể nói là rất kiêu ngạo và tàn nhẫn. Nếu như nói không có thế lực lớn đứng sau thì Diệp Minh Dục chắc chắn không tin. Mặc dù Khương Nguyên Bách là thủ phụ nhưng quyền thần của Bắc Yến cũng không phải chỉ có một mình Khương Nguyên Bách.
Diệp Minh Dục cảm thấy bản thân mình đã không coi thường mức độ nghiêm trọng của chuyện này nhưng không ngờ rằng vẫn còn đánh giá thấp.
Khương Lê nhìn Diệp Minh Dục, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của ông ấy, biết trong lòng ông ấy đang lo lắng cái gì, tiện thể nói: "Con biết chứ cữu cữu, nhưng con không định từ bỏ."
Câu nói này cũng nằm trong dự liệu của Diệp Minh Dục. Khương Lê đã bỏ nhiều công sức đến vậy, thậm chí còn không chút do dự đối chọi gay gắt với Phùng Dụ Đường, nếu dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng như thế thì đó không phải tính cách của Khương Lê. Huống hồ Diệp Minh Dục cho rằng, có lẽ Khương Lê còn biết nhiều thông tin về chuyện này hơn ông ấy.
Ông ấy là một kẻ giang hồ mãng phu, đầu óc cũng không thông minh bằng Diệp Đại và Diệp Nhị, không nghĩ ra được cách nào để giúp Khương Lê, cho nên đành phải phải làm theo những gì Khương Lê nói, cố gắng hết sức giúp Khương Lê trong phạm vi khả năng của mình.
Vì vậy, Diệp Minh Dục chỉ hơi do dự một chút, sau đó lại sảng khoái nói: "Nếu đã như vậy, A Lê, ta cũng không khuyên ngươi nữa, tiếp theo làm gì hay làm thế nào, chỉ cần con nói thì cữu cữu sẽ làm với ngươi.”
Lời nói này khiến lòng Khương Lê ấm lên, nàng nói: "Mặc dù bà câm nói những người đó hiện đang ở Đông Sơn, nhưng thời gian đã trôi qua lâu như vậy, không biết đám người Phùng Dụ Đường có chuyển họ đi hay không, hoặc là bọn họ còn sống hay không nữa." Khương Lê dừng lại một chút rồi nói: "Cữu cữu cũng nghe thấy những lời bà câm nói rồi đấy. Cuộc sống trong mỏ rất khó khăn, Phùng Dụ Đường lại có ý đồ muốn tra tấn bọn họ, người bình thường không biết có thể cầm cự được bao lâu."
"Ngươi nói cũng có lý.” Diệp Minh Dục nói: "Ta sẽ tự mình dẫn người đến Đông Sơn một chuyến trước, xem tình hình của những người đó bây giờ thế nào. Đồng Hương không lớn, đi suốt một đêm đến Đông Sơn cũng không khó."
Khương Lê nói tiếp: "Không chỉ có như vậy, nếu bọn họ thật sự ở Đông Sơn, Phùng Dụ Đường chắc chắn sẽ sắp xếp người giám sát trong mỏ, người của cữu cữu phải xem được rõ bọn hắn có bao nhiêu người, có thể tránh được hay không, không được kinh động. Nếu không tránh được mà phải kinh động đến bọn hắn thì liệu có thể hạ gục tất cả bọn họ trong thời gian ngắn được hay không, tránh khỏi việc bọn hắn báo tin cho Phùng Dụ Đường bên này, chờ viện binh đến, chúng ta muốn hành động tiếp cũng rất khó."
Diệp Minh Dục cười ha hả: "Yên tâm đi, những việc như uy hiếp người này, cữu cữu của ngươi đã quen tay rồi."
Khương Lê gật đầu: "Không biết ngày mai cữu cữu có thể cho con một câu trả lời chắc chắn không?"
"Nhanh như vậy?" Diệp Minh Dục giật mình.
"Cũng không phải là con muốn làm khó cữu cữu." Vẻ mặt Khương Lê đầy áy náy: "Thật sự là vì thời gian của chúng ta không còn nhiều, bảy ngày sau Tiết Huyện Thừa sẽ bị tử hình, nếu như trong vòng bảy ngày không tìm đủ chứng cứ để chỉ ra điểm nghi ngờ và đình chỉ thi hành án, mọi thứ đều sẽ vô ích."
Diệp Minh Dục thở dài, biết Khương Lê nói cũng có lý. Nếu Tiết Hoài Viễn chết, người đã chết rồi thì có làm gì cũng không còn ý nghĩa nữa. Ông ấy nói: "Được, ta sẽ cố gắng hết sức một lần. A Lê, lúc ta không có ở đây, ngươi cứ ở trong phủ chờ ta, chú ý an toàn."
Khương Lê nói: "Được."
Từ trong tay áo, nàng lấy ra một tấm bản đồ Đồng Hương đã vẽ trước đó, đưa cho Diệp Minh Dục, nói: "Đây là bản đồ Đồng Hương mà con vẽ dựa trên lời người khác nói trước đây, cữu cữu cầm đi, có thể dùng nó khi cần thiết. Con cũng có thể vẽ bản đồ Đông Sơn nhưng phải chờ con một nén nhang."
Diệp Minh Dục nhận lấy bản đồ, nhưng khi thấy trên bản vẽ chi chít và được đánh dấu rất chi tiết, ông ấy sững sờ trong chốc lát. Khương Lê nói rằng nàng vẽ theo lời người khác nói về Đồng Hương, nhưng lúc Diệp Minh Dục đi dạo chơi cùng các thương nhân hàng hải, ông ấy biết bản đồ như vậy nếu không phải người vô cùng quen với cảnh vật ở đó thì cho dù là người bên ngoài cũng không thể miêu tả chi tiết tỉ mỉ như vậy được.
Nhưng ông ấy không nói gì, chỉ cười lớn nói: "Được được được, có cái này, ta nghĩ chuyện của chúng ta có thể dễ làm một nửa rồi đấy. A Lê, phần còn lại ta sẽ giao cho ngươi, ta đi thông báo với các huynh đệ trước."
Diệp Minh Dục đi ra ngoài dặn dò các tiểu đệ của mình, Khương Lê nhìn bóng lưng ông ấy, trong lòng vừa cảm thấy hổ thẹn vừa thấy cảm động.
Diệp Minh Dục biết rõ có rất nhiều điểm nghi ngờ, nhưng vì nguyên nhân là nàng nên không hỏi gì cả, lại còn tin tưởng nàng, sự tin tưởng này rất quý giá, nàng sẽ luôn ghi nhớ trong lòng. Từ khi đến Đồng Hương đến nay, Diệp Minh Dục vẫn luôn kề vai sát cánh giúp đỡ nàng, đêm nay lại phải đi qua đêm, hoàn toàn không được nghỉ ngơi chút nào. Khương Lê không muốn ông ấy làm việc vất vả như vậy, nhưng bên kia lại là phụ thân nàng.
Nàng tin, trong thời gian nàng suy nghĩ đối sách, chắc chắn Phùng Dụ Đường cũng đang nghĩ cách để nói tình tình ở Đồng Hương cho công chúa Vĩnh Ninh. Một khi công chúa Vĩnh Ninh biết việc này, không còn nghi ngờ gì nữa, nàng ta sẽ nghĩ cách giúp Phùng Dụ Đường ngăn cản nàng, nhưng Khương Lê còn cho rằng sẽ có khả năng cao hơn là Vĩnh Ninh sẽ trực tiếp sai Phùng Dụ Đường giết nàng.
Nàng và Phùng Dụ Đường, mấu chốt của cuộc chiến này là thời gian. Ai nhanh hơn sẽ có thêm cơ hội chiến thắng. Nàng không dám dừng lại nghỉ ngơi, không thể trì hoãn một giây nào.
"Đồng Nhi, mài mực giúp ta." Khương Lê nói.
Đồng Nhi vội vàng đi đến bên bàn, Khương Lê cầm bút lên, nàng đã từng đến Đông Sơn với Tiết Hoài Viễn một lần vì tò mò, còn Tiết Hoài Viễn là vì muốn biết tình hình ở Đông Sơn như thế nào. Mặc dù chỉ một lần nhưng những nơi nàng đi qua đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Mặc dù Đông Sơn ngày nay có thể đã trở nên hơi khác một chút do "khai thác" của Phùng Dụ Đường, nhưng có lẽ vị trí vẫn không thay đổi.
Nàng vẽ ra vị trí mỏ của Đông Sơn để có thể giúp mấy người Diệp Minh Dục điều tra dễ dàng hơn một chút. Tuy nhiên, chờ đến khi bên Diệp Minh Dục tra ra được tình hình bên kia đến cùng là như thế nào, nàng phải tự mình đi đến Đông Sơn một chuyến. Ngày xưa nàng đã từng ở chung với những thủ hạ của phụ thân nên hiểu rõ họ nhất, nếu muốn để bọn họ đứng ra và tin tưởng nàng thì Diệp Minh Dục không thể làm được, nàng phải đích thân nói chuyện riêng với họ.
Sẽ không lâu nữa đâu, sẽ sớm thôi.
…
Sau một nén nhang, Khương Lê đưa bản đồ Đông Sơn đã vẽ xong cho Diệp Minh Dục. Diệp Minh Dục không hề qua loa, sau khi nhận được bản đồ thì lập tức dẫn theo người và ngựa lên đường.
Đông Sơn cách đây không xa nhưng phải điều tra ở nơi xa lạ, tóm lại phải cẩn thận hơn một chút.
Sau khi Diệp Minh Dục rời đi, Khương Lê cũng không nhàn rỗi. Nàng tiếp tục cầm hồ sơ của Tiết Hoài Viễn lên rồi từ từ đọc. Đồng Nhi và Bạch Tuyết khuyên nàng nghỉ ngơi một lúc, cứ đọc liên tục không nghỉ như thế, e rằng cơ thể không chịu đựng được. Nhưng Khương Lê đâu nghe lọt tai, nàng im lặng đọc tiếp, cho đến khi gà trống gáy ba lần, thật sự cảm thấy buồn ngủ mới lên tháp nằm, để nguyên y phục rồi chợp mắt một lúc.
Nhưng cuối cùng cũng không nghỉ ngơi được bao lâu.
Lúc Khương Lê tự mình tỉnh lại, không biết vì sao, mặc dù rất mệt mỏi nhưng có lẽ là vì lo lắng cho Tiết Hoài Viễn, cho nên nàng biết bây giờ không thể bỏ lỡ một giây nào, cho dù trong mộng cũng còn chút minh mẫn, có thể chuẩn bị tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Trong lúc ngủ mơ màng, nàng lờ mờ nghe thấy Đồng Nhi đang nói nhỏ với ai đó ở bên ngoài: "Cô nương vừa mới ngủ được chốc lát, đêm qua đến lúc hửng đông mới đi ngủ, xin Cữu lão gia đợi cô nương nghỉ ngơi thêm một lúc nữa."
Khương Lê đột nhiên mở mắt ra, đứng dậy khỏi giường, nhìn thấy Diệp Minh Dục phong trần mệt mỏi ở bên ngoài, mặc dù trên mặt đầy vẻ mỏi mệt nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
Cơn buồn ngủ của Khương Lê đột nhiên bị quét sạch, gần như không chút do dự mà lập tức nói: "Cữu cữu, người về rồi."
Lúc này Diệp Minh Dục và Đồng Nhi mới phát hiện Khương Lê đã đi ra ngoài, Đồng Nhi lo lắng nói: "Ôi chao cô nương, người dậy làm gì?"
"Đúng vậy, A Lê." Diệp Minh Dục cũng nói: "Sao ngươi không ngủ lâu hơn một chút?"
Bọn họ là nam tử quanh năm hành tẩu bên ngoài, không ngủ một đêm chẳng đáng gì. Nhưng Khương Lê vẫn còn nhỏ, lại còn là nữ tử, cứ thế này e rằng sẽ rất mệt mỏi.
"Ta tỉnh ngủ rồi." Khương Lê hỏi: "Cữu cữu, việc điều tra Đông Sơn thế nào rồi?"
Lúc hỏi chính sự, Diệp Minh Dục không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, trả lời: "A Lê, ta dẫn ngươi đi xem. Bà câm nói đúng, trên Đông Sơn có người ở trong mỏ. Nhưng bên ngoài có người canh gác, chúng ta nhân lúc người gác đêm đang ngủ thì đi đến cửa mỏ. Vốn định đi vào trong, nhưng thấy hang động ở Đông Sơn thật sự quá lớn, chúng ta không tìm được đường, sợ bị tách ra làm kinh động đến người bên ngoài nên rút lui trước."
Khương Lê lẩm bẩm nói: "Đúng vậy, địa hình của hang Đông Sơn quả thật rất phức tạp, người không biết rõ rất dễ bị lạc trong đó, người của cữu cữu kịp thời ra ngoài là đúng, nếu không sẽ bị lạc trong đó thì dễ bị nhốt ở bên trong."
Nàng nói lời này như thể bản thân nàng thường xuyên hành tẩu ở Đông Sơn, biết tình hình bên trong như nắm trong lòng bàn tay. Nhưng mà lúc này, Diệp Minh Dục không chú ý tới sự kỳ lạ trong lời nói của Khương Lê, mà chỉ nói: "Mặc dù không vào được nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng thực sự có người khai thác vàng trong các mỏ, về phần có phải là những quan sai kia hay không, bởi vì ta không biết các quan sai kia nên cũng không biết."
Khương Lê hỏi: "Làm sao cữu cữu biết được?"
"Người của Phùng Dụ Đường quá tệ, chúng ta thừa dịp ban đêm đến mỏ, đã muộn như vậy mà những người trong mỏ vẫn đang làm việc!" Lúc Diệp Minh Dục nhắc đến chuyện này, trong lòng ông ấy cũng tràn đầy phẫn nộ: "Đây là không coi người như con người, thật sự là quá ghê tởm!"
Khương Lê hạ mắt, bởi vì Phùng Dụ Đường có ý định tra tấn những người đó nên tất nhiên hắn ta sẽ không để cho bọn họ có thời gian vui vẻ. Nhưng làm việc không phân biệt ngày đêm như thế này, liệu có bao nhiêu quan sai có thể trụ được?
"Cữu cữu, người có biết rõ có bao nhiêu người đang khai thác vàng trong mỏ không?" Khương Lê hỏi.
Diệp Minh Dục nói: "Không biết cụ thể, nhưng ta đoán chắc chắn không nhiều."
Lòng Khương Lê chùng xuống, hỏi: "Sao lại nói như vậy?"
"Bởi vì có quá ít người trông coi.” Diệp Minh Dục nói: “Tổng cộng chỉ có hai người. Nếu không phải vì không quen thuộc với địa hình, nói thật, một mình ta có thể đánh ngã những người trông coi này, rồi trực tiếp vào cứu những người bên trong. Nhưng mà ngươi nghĩ xem, nếu thật sự có rất nhiều người thì sao Phùng Dụ Đường lại chỉ phái hai người đi canh gác, hắn ta không sợ có vấn đề gì sao? Trừ phi vốn không có nhiều người, hắn ta cảm thấy hai người trông coi là đủ rồi, tất nhiên sẽ không lo lắng."
Khương Lê im lặng một lúc lâu, nói: "Cữu cữu nói rất đúng."