Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thật ra còn có một khả năng khác, đó là trong mắt Phùng Dụ Đường, vua nào triều thần nấy, Tiết Hoài Viễn đã là một người sắp chết, Tiết gia vô hậu, những thuộc hạ cũ này đương nhiên cũng trở thành con cờ bỏ đi. Một con cờ bỏ đi thì có ai lại phí sức đến cứu chứ, dù sao cũng không có ai đến cứu bọn họ, bây giờ phái ra nhiều người trông coi thì thật sự không cần thiết.
Nhưng Khương Lê biết, khả năng này chỉ là chuyện nàng nghĩ ra để tự an ủi bản thân, những gì Diệp Minh Dục nói có khả năng cao hơn. Nhưng ít nhất vẫn còn những người sống sót, đến cùng vẫn là một chuyện tốt, nhân chứng mà nàng hy vọng vẫn còn cơ hội tìm được.
"A Lê, bây giờ đã tìm được người rồi, nhưng địa hình bên Đông Sơn rất phức tạp, tạm thời chúng ta không thể tìm ra cách đưa tất cả những người này ra ngoài. Hơn nữa, dù chúng ta có thể mang người đi, ta cũng không quen thuộc Đồng Hương, cũng không biết giấu những người này ở đâu cho an toàn. Nếu Phùng Dụ Đường phái người đi tìm thì rất dễ tìm ra tung tích của bọn họ, dù sao Đồng Hương quá nhỏ."
Lời này cũng đúng, những gì Diệp Minh Dục đang nghĩ không phải là không có lý.
Khương Lê suy nghĩ hồi lâu, nói: "Minh Dục cữu cữu không cần lo lắng việc giấu người ở đâu, con có cách."
Mặc dù Đồng Hương nhỏ nhưng cũng không phải là bị nhìn thấy không sót một chỗ nào. Nàng và Tiết Chiêu lớn lên ở Đồng Hương từ nhỏ, mọi ngóc ngách đều đã đi qua. Những mật thất bị bỏ hoang mà Tiết Chiêu đã chia sẻ với nàng như đồ chơi, dưới tình huống không ai biết, bây giờ thực sự đã trở thành kho báu.
Mặc dù Diệp Minh Dục không hiểu Khương Lê sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào, nhưng xưa nay ông ấy không hỏi nhiều về những thứ không nên hỏi. Đầu óc ông ấy đơn giản, không muốn nghĩ đến vấn đề quá phức tạp, nói luôn: "Được rồi, chúng ta tạm thời không đề cập đến chuyện này nữa, nhưng chúng ta đưa những người đó ra ngoài như thế nào? Nếu ngươi muốn bọn họ làm nhân chứng thì phải đưa họ rời khỏi Đông Sơn. Một khi Phùng Dụ Đường biết ngươi có kế hoạch này, hoặc đoán ra được, hắn ta sẽ giết người diệt khẩu, đến lúc đó mọi công sức của chúng ta sẽ đổ sông đổ bể."
"Minh Dục cữu cữu, sở dĩ các người cảm thấy phiền phức không phải vì người canh giữ bên ngoài mà là vì chưa quen với Đông Sơn, sợ bị lạc ở đâu đó trong những hầm mỏ bên trong." Khương Lê nói: "Chuyện này giao cho con."
Diệp Minh Dục hỏi: "Có ý gì? A Lê, ngươi có cách sao?"
"Ta sẽ đến Đông Sơn." Khương Lê nói: "Vào hầm mỏ, ta sẽ đưa những quan sai đó ra ngoài."
Những lời này vừa nói ra, Diệp Minh Dục suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, ông ấy nói: "Ngươi đang đùa gì thế, A Lê, làm sao ngươi có thể đi vào?"
"Đúng vậy." Đồng Nhi vẫn luôn lắng nghe lúc này cũng không nhịn được mà mở miệng thuyết phục: "Cô nương, đây cũng là lần đầu tiên người đến Đồng Hương, cữu lão gia còn không biết đường đi trong hầm mỏ, bên trong rất nguy hiểm, sao người có thể mạo hiểm được?"
"Ta không mạo hiểm." Khương Lê nói: "Ta biết đường đi trong mỏ."
"Không được." Diệp Minh Dục nói: "Quá nguy hiểm. Hơn nữa, làm sao ngươi biết được đường đi trong mỏ?"
"Minh Dục cữu cữu." Khương Lê nhìn vào mắt Diệp Minh Dục, nghiêm túc nói: "Con nói là con biết đường đi trong hầm mỏ."
Diệp Minh Dục sững sờ.
Ánh mắt của Khương Lê sáng ngời giống như một khe nước suối, nhưng mà sự kiên định trong khe nước suối đã biến thành một tảng đá rắn chắc. Con bé không nói dối, con bé thực sự biết đường đi trong mỏ.
Đột nhiên Diệp Minh Dục không biết nên nói gì, nữ ngoại tôn này của ông ấy được miêu tả là chân thành, ôn hòa lương thiện, nhưng trên người lại có vô số bí ẩn không thể đếm hết, có đôi khi khiến người ta cảm thấy vĩnh viễn không thể đi vào nội tâm của con bé.
"Được." Một lúc sau, Diệp Minh Dục mới nói: "Nhưng ta không thể để ngươi vào một mình, A Lê, ta muốn đi cùng ngươi."
Khương Lê còn muốn nói nữa, Diệp Minh Dục đã xua tay: "A Lê, ta biết ngươi có kế hoạch riêng của mình, ta sẽ không hỏi ngươi tại sao, vì cái gì, nhưng ta là người nhà của ngươi, ta không thể mở mắt nhìn ngươi mạo hiểm. Nếu như hôm nay ta muốn vào mỏ, ta nghĩ ngươi sẽ không yên tâm khoanh tay đứng nhìn.”
Thái độ của Diệp Minh Dục cũng rất kiên trì.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn người này một lúc, lại nhìn người kia một hồi, đều không dám nói lời nào.
Một lúc sau, Khương Lê nói: "Được rồi."
Lúc Diệp Minh Dục nghe thấy lời này, vẻ nghiêm túc vừa rồi đã bị quét sạch, nói: "Được rồi! A Lê, ngươi nói xem, khi nào thì xuất phát?"
Khương Lê nói: "Bây giờ."
"Bây giờ?"
"Đúng vậy, ngay bây giờ. Giờ này Phùng Dụ Đường còn chưa nghĩ tới chuyện quan sai nhưng ông ta sẽ sớm nghĩ tới. Để đề phòng bất trắc, ông ta sẽ dọn dẹp tất cả mọi thứ có thể trở thành bằng chứng, bao gồm cả những quan sai ở bên trong. Vì vậy, chúng ta không còn nhiều thời gian, chúng ta phải đưa tất cả những quan sai đó ra ngoài càng sớm càng tốt."
"Nhưng cô nương, người vừa mới tỉnh dậy..." Đồng Nhi nhắc nhở.
"Ta không sao. Minh Dục cữu cữu, chúng ta còn phải làm việc cực khổ hơn nữa, chỉ cần mang bọn họ ra ngoài và giấu đi, tạm thời sẽ có thể yên tâm trong chốc lát."
Diệp Minh Dục sảng khoái đáp: "Không sao, A Lê, ngươi có chuyện gì cứ nói với cữu cữu một tiếng, cữu cữu chắc chắn sẽ không hai lời. Đi là đi!"
Bạch Tuyết và Đồng Nhi bất lực nhìn nhau, cữu sanh hai người này lại to gan lớn mật như nhau, làm việc không sợ hãi chút nào.
"Vậy chúng ta lên đường thôi."
…
Từ khi quyết định đến lúc xuất phát, cũng chỉ mất nửa nén hương.
Mặc dù Diệp Minh Dục làm việc thô lỗ bất chấp hậu quả, nhưng loại tính tình nghĩ gì làm nấy ấy, lại không hề do dự lãng phí thời gian, phong cách hành động nhanh gọn như sấm chớp này quả thật hợp ý với Khương Lê. Cả đoàn người nhân lúc sáng sớm, tránh người đi đường và bí mật đi đến Đông Sơn.
Diệp Minh Dục không mang theo toàn bộ nhân mã. Ông ấy để lại một số người giả dạng thành Diệp Minh Dục để đánh lừa những kẻ do Phùng Dụ Đường phái đến theo dõi họ.
Đoàn người này trừ Khương Lê ra thì có tổng cộng bảy người. Sau khi Khương Lê và Diệp Minh Dục thảo luận qua, sáu người còn lại đứng chờ họ ở cửa mỏ, Diệp Minh Dục và Khương Lê đi vào mỏ tìm những quan sai kia. Trước đó bọn họ phải đánh gục người Phùng Dụ Đường phái tới canh gác, nhưng để đề phòng nhỡ đâu bọn hắn có cách truyền tin đặc biệt, từ tìm người đến đón người, tốt nhất là phải hoàn thành trong một nén nhang.
Thật ra việc chi viện cũng không khó, khó ở chỗ tìm ra những quan sai đó ở những con đường kéo dài ra mọi hướng, dù sao cũng có rất nhiều đường mỏ, cũng không biết họ ở con đường nào. Dân chúng của Đồng Hương cũng không biết đường đi ở đường mỏ Đông Sơn, dù bọn có biết thì ai dám dẫn đường cho bọn họ chứ, người dân đều biết đó là địa bàn của Phùng Dụ Đường.
Cho nên tất cả gánh nặng đều rơi lên người Khương Lê.
Lần này bởi vì nguy hiểm nên cũng không dẫn Đồng Nhi và Bạch Tuyết theo. Khương Lê đổi thành trang phục nam tử, áo vải lanh ngắn, quần đen và ủng da hươu, tóc dài buộc lên giấu trong mũ, trông giống như một tiểu lang quân trẻ với đôi lông mày thanh tú. Nhưng nét thanh tú dịu dàng ấy lại được giấu đi, thay vào đó là vài phần sắc sảo anh khí.
Diệp Minh Dục hỏi Khương Lê: "A Lê, đừng quá lo lắng, nếu không tìm được thì chúng ta trở về, thử thêm vài lần thì sẽ nắm rõ đường đi thôi. Ngươi không cần phải ôm mọi thứ vào người mình."
Diệp Minh Dục cho rằng Khương Lê quá quan tâm đến án của Tiết gia, mặc dù không biết nguyên nhân là gì nhưng Diệp Minh Dục không muốn A Lê tự trách mình vì chuyện này.
"Không lo lắng." Khương Lê mỉm cười với ông ấy: "Minh Dục cữu cữu, chắc chắn sẽ tìm được bọn họ."
Diệp Minh Dục giật mình, gãi đầu nói: "Vậy được rồi."
Khoảng cách từ ngõ Thanh Thạch đến Đông Sơn không xa, dọc theo đường đi, xe ngựa đều đi theo con đường nhỏ Khương Lê nói. Diệp Minh Dục dần phát hiện, con đường mà Khương Lê bảo bọn họ đi không có mấy người đi bộ dọc đường, cũng rất hẻo lánh. Đi đường này, người của Phùng Dụ Đường thực sự không thể phát hiện ra bọn họ.
Diệp Minh Dục cảm thấy kỳ lạ, theo ông ấy biết, đây là lần đầu tiên Khương Lê đến Đồng Hương, nhưng mức độ quen thuộc với Đồng Hương của Khương Lê còn hơn cả người dân địa phương.
Bởi vì chuyện này, lúc đầu còn tưởng rằng Khương Lê nói biết đường của mỏ Đông Sơn chỉ là lời an ủi, nhưng bây giờ Diệp Minh Dục cũng dần tin rằng Khương Lê thật sự biết đường đến Đông Sơn.
Không biết bao lâu sau, xe ngựa dừng lại. Diệp Minh Dục ở bên ngoài nói: "A Lê, đến rồi."
Khương Lê nhảy xuống xe ngựa.
Đông Sơn nằm ở phía tây Đồng Hương, hầu như không có ai đến vào ngày thường, ngọn núi này không xanh mướt và yên tĩnh như ngọn núi bình thường, mà ngược lại hoang vu vô cùng. Thỉnh thoảng, tiếng kêu to của một con quạ phát ra từ bầu trời bỗng nhiên làm tăng thêm vài phần âm u hơn.
Khương Lê ngước mắt lên nhìn về hướng Đông Sơn.
Chỉ thấy một ngọn núi tròn trơ trụi, lẻ loi ngồi một mình trên mảnh đất khô héo bên hồ, những tảng đá kỳ lạ trên núi mọc lởm chởm, thoạt nhìn hình dáng của cả ngọn núi có hơi kỳ lạ, giống như đầu của một loại quái vật nào đó, nhìn cảnh tượng này khiến mọi người hoảng sợ. Trước đó Diệp Minh Dục đến đây là vào buổi tối, không nhìn rõ mặt núi, nhưng bây giờ ông ấy có thể nhìn thấy rõ ràng cũng cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Ông ấy muốn nói Khương Lê đừng sợ, nhưng lại thấy Khương Lê nhìn thẳng vào đỉnh núi, khóe miệng hơi nhếch lên, chẳng những không lộ ra dấu vết sợ hãi mà trái lại dường như còn có hơi vui vẻ.
Trong tức khắc Diệp Minh Dục không muốn nói gì nữa.
Thật ra Khương Lê còn chưa đến mức vui vẻ, nhưng thật sự cảm thấy rất thân thiết. Khi nàng và Tiết Chiêu cùng với Tiết Hoài Viễn mới đến đây, Tiết Hoài Viễn muốn điều tra lịch sử của Đông Sơn nên từng đưa họ đến đây một lần, song họ chỉ đứng nhìn cổng núi chứ chưa từng vào núi.
Nhưng Tiết Chiêu trời sinh tính tình táo bạo và thích phiêu lưu, bản thân y đã lén đi vào bên trong vài lần, không chỉ vậy mà còn kéo Tiết Phương Phỉ đi cùng. Mặc dù bề ngoài nàng có vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra nàng lại là một người không câu nệ thế tục, rất thích đi khám phá bí mật của Đông Sơn với Tiết Chiêu. Chỉ là bên trong đó không giống như những cuốn dã sử truyện ký, bọn họ cũng không tìm thấy bất kỳ kho báu nào, nhưng sau nhiều lần đến đó, nàng nắm rất rõ bên trong đó có những gì và địa hình như thế nào.
Bây giờ Phùng Dụ Đường lại cho người khai thác mỏ một lần nữa, lúc đầu Khương Lê còn tưởng rằng đường mỏ bên trong đã thay đổi, nhưng sau đó nghĩ lại, thuộc hạ của phụ thân, những quan sai trước đó chỉ hơn mười người. Chỉ có hơn mười người lại muốn khai thác ra nhiều mỏ thì không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Còn có, Phùng Dụ Đường phái những quan sai này tới, cũng không phải là muốn để bọn họ đào vàng mà là muốn tra tấn bọn họ. Phải biết rằng Đông Sơn không thể khai thác ra vàng, đây là sự thật mà mọi người đều biết từ nhiều năm trước.
Cho nên đường mỏ trong động, tám chín phần là vẫn như cũ. Chỉ cần không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì vẫn có thể được tìm thấy những người đó.
Diệp Minh Dục bảo Khương Lê và hai thị vệ chờ tại chỗ, ông ấy và thuộc hạ đi "hạ gục" hai người giám sát kia trước, nhưng vì không biết đối phương có hậu chiêu gì hay không nên một khi xảy ra sự cố thì thị vệ sẽ dẫn Khương Lê chạy trốn.
Khương Lê và thị vệ im lặng chờ trong bụi cỏ, trong lúc chờ Diệp Minh Dục trở về, Khương Lê nhắm mắt lại, nhớ lại cảnh cùng Tiết Chiêu thăm dò đường ở mỏ Đông Sơn lúc trước một lần nữa.
Khi nàng chuẩn bị nhớ lại lần thứ hai, có thị vệ bên cạnh nói: "Tam lão gia đã trở lại!"
Khương Lê mở mắt ra, đập vào mắt nàng là khuôn mặt vui mừng của Diệp Minh Dục, ông ấy nói: "Hai người bọn họ đều bị chúng ta hạ gục, vài người đã ở đằng kia để quan sát. A Lê, ta đi vào với ngươi trước, những người khác đứng đợi ở bên ngoài! Nếu có chuyện gì xảy ra, cứ phóng tên báo!"
Khương Lê thầm nghĩ, thật sự có thể có chuyện gì mới được, nàng đã quen thuộc với mỏ ở Đông Sơn, hơn nữa còn có thể dùng đường mỏ bên trong để trốn thoát. Chỉ là trong đó nếu không được ăn được uống thì không sống sót được, nàng còn phải ra ngoài để giải quyết chuyện của Tiết Hoài Viễn, không thể trốn được, nếu không thì đường mỏ là một nơi tuyệt vời để đối phó với người xấu.
Nghĩ đến đây, cảm thấy buồn cười, không nhịn được mà cười một chút.
Nụ cười này rơi vào trong mắt Diệp Minh Dục, ông ấy còn tưởng rằng bản thân đã làm rất tốt, Khương Lê rất hài lòng mà lộ ra nụ cười, tự nhiên càng thêm đắc ý, nói: "A Lê, đừng chờ nữa, chúng ta vào thôi!"
Khương Lê và Diệp Minh Dục cùng nhau tiến vào hầm mỏ.
Bên trong hang rất tối, Diệp Minh Dục đốt cây đuốc lên chiếu sáng xung quanh, có thể nhìn thấy được rõ ràng sự trống rỗng và rộng rãi của ngọn núi hơn. Diệp Minh Dục thấy thế thì ngạc nhiên thốt lên: "Trời ạ, nơi này thật sự rất lớn, lớn như vậy có thể tìm được người không? Tìm từ đâu đây?”
Khương Lê mỉm cười: "Không sao, cữu cữu đi theo con."
Nàng không đợi Diệp Minh Dục tiếp tục cảm thán đã dẫn đầu đi thẳng về phía trước.
Diệp Minh Dục không thể ngăn cản, chỉ đành phải đuổi theo sát phía sau.
Khương Lê đoán không sai, con đường ở trong mỏ của Đông Sơn không có gì thay đổi. Nghĩ đến cho dù muốn thay đổi thì những đường mỏ đào xong trước đó không cần phải thay đổi làm gì.
Khương Lê lần theo ký ức ban đầu đi về phía trước, cả một đường đi nhìn thấy những dấu chân mới để lại, còn có sự thay đổi hướng gió và mùi.
Đường mỏ rất sâu, Diệp Minh Dục sợ Khương Lê đi quá sâu sẽ không tìm được đường trở về, ông ấy đánh dấu suốt chặng đường. Nhưng hành động tạo ký hiệu của ông ấy thậm chí còn không đuổi kịp bước đi về phía trước của Khương Lê, Khương Lê đi rất nhanh, cũng rất kiên quyết, thậm chí Diệp Minh Dục cũng không thể ngăn cản.
Cũng không biết đi được bao lâu, Diệp Minh Dục cảm thấy xung quanh đều là hang động, không nhìn ra dáng vẻ của những con đường vừa rồi trông như thế nào, cũng thật sự không hiểu Khương Lê làm sao có thể phân biệt được những khác biệt này, đang định hỏi Khương Lê có phải đã đến lúc ra ngoài hay chưa thì ở chỗ sâu trong hầm mỏ, đột nhiên có tiếng người ho.
Khương Lê hỏi: "Ai ở đó?"