Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trong hang động trống rỗng, ngọn đuốc trong tay Diệp Minh Dục phản chiếu trên vách đá, thon dài lắc lư thành hai cái bóng dẹt mỏng, giọng nói vang vọng nghe có vẻ đặc biệt kỳ lạ.
Ông ấy bảo vệ Khương Lê ở bên người, thận trọng tiến lên hai bước, giơ cao ngọn đuốc trong tay, bỗng nhiên ánh mắt nhìn chằm chằm.
Chỉ thấy có hai nam nhân ngồi dựa vào vách đá. Thoạt nhìn không nhận ra đây là hai người, bởi vì hai người này thật sự quá nhếch nhác. Quần áo rách nát, cả người bẩn thỉu, trên người và trên tay đều là những vệt máu loang lổ, hoàn toàn giống với tù nhân.
Nhìn thấy Khương Lê và Diệp Minh Dục, hai người đều không nhúc nhích, giống như đã chết, chỉ có đôi mắt hơi động đậy, bọn họ mới biết đây là hai người còn sống.
Diệp Minh Dục còn đang sững sờ, Khương Lê đã giật lấy ngọn đuốc từ tay ông ấy, tự mình đi tới trước mặt hai người bọn họ và ngồi xuống, nàng không sợ hãi mà bình tĩnh nhìn hai người nọ. Nhưng trái tim như chìm trong đá nặng, không ngừng chìm xuống dưới.
Mặc dù biết Phùng Dụ Đường sẽ ra sức tra tấn thuộc hạ cũ của Tiết Hoài Viễn, nhưng khi thật sự nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Khương Lê vẫn phát hiện bản thân nàng đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của Phùng Dụ Đường.
Hai người này rõ ràng là đã muốn chết, dáng vẻ sắp chết. Có thể người trông coi bên ngoài không biết, hoặc có thể họ biết nhưng chỉ thờ ơ lạnh lùng đứng bên cạnh, chỉ hy vọng những người này chết đói bên trong. Nếu hôm nay Khương Lê không đến đây, hai người này cũng không thể sống sót qua đêm nay.
Khi hai người nhìn thấy Khương Lê ngồi xổm trước mặt, ánh mắt khẽ nhúc nhích nhưng vẫn im lặng, không nhúc nhích.
Khương Lê cẩn thận nhìn vẻ mặt của bọn họ, cuối cùng cũng nhận ra. Đây là Cổ Đại và Cổ Nhị, lúc trước đã từng đi theo bên người phụ thân. Cổ Đại và Cổ Nhị là một đôi huynh đệ sinh đôi, sau khi cả phụ mẫu đều mất, Tiết Hoài Viễn thấy võ công của hai người họ rất giỏi, vì vậy ông đã cho họ làm quan sai. Trong trí nhớ của nàng, Cổ Đại và Cổ Nhị luôn có tinh thần tốt đi lại khắp nơi. Bộ kiếm pháp tuyệt đẹp của bọn họ từng khiến Tiết Chiêu nhìn thấy mà vô cùng thèm thuồng, cứ luôn quấn lấy Cổ Đại và Cổ Nhị muốn bọn họ dạy kiếm pháp cho mình.
Nhưng không nghĩ tới bây giờ lại có dáng vẻ chật vật như vậy.
Khương Lê khẽ nói: "Cổ Đại, Cổ Nhị, ta là Khương Lê, ta tới đón các ngươi."
Đôi mắt Cổ Đại khẽ trợn tròn, giống như lúc này mới có thể nhận ra rõ Khương Lê đang đứng ở đâu, hắn ta mấp máy môi nhưng Khương Lê không nghe thấy tiếng của hắn ta, không biết hắn ta đang nói cái gì.
"Giọng hắn ta khàn rồi, hai ngày nay không được uống nước, hắn ta không thể nói được." Đột nhiên có một giọng nói khàn khàn từ phía sau truyền tới, tuy giọng khàn nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ.
Khương Lê nhìn lại, thấy phía sau bức tường đá có thêm hai người đang đứng không biết từ lúc nào. Một người tốt hơn một chút, tinh thần nhìn tốt hơn huynh đệ Cổ Đại rất nhiều, đôi mắt sáng rực, cảnh giác nhìn Khương Lê. Người kia có vóc dáng nhỏ yếu, không biết có phải do bị Phùng Dụ Đường tra tấn hay không mà gầy gò đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng có thể bị bẻ gãy.
Người nói chuyện là người khỏe mạnh hơn một chút.
Nếu như không tận mắt nhìn thấy, Diệp Minh Dục thật sự không thể tin được đây là những quan binh trong quá khứ. Họ còn thảm hơn những quan viên bị lưu đày vì phạm phải trọng tội, ngay cả dân chạy nạn cũng không thảm đến như vậy.
Giống như họ chỉ đang cố gắng gượng dậy bằng hơi thở cuối cùng, chỉ cần một hơi thở nữa thôi, những người này cũng có thể gục ngã ngay lập tức.
Khương Lê nhìn người lên tiếng, trong mắt dường như đã ươn ướt, dừng một chút, nàng mới nói: "Ngươi là Bành Tiếu."
Nam nhân tên Bành Tiếu kia nhìn Khương Lê hỏi: "Ngươi là ai?"
"Ta đến đây để đưa các ngươi ra khỏi đây." Khương Lê nói: "Ta muốn lật lại vụ án của Tiết Huyện Thừa."
Lời này vừa nói ra, trong mắt Bành Tiếu và người đứng bên cạnh hắn ta, cùng với Cổ Đại và Cổ Nhị đang hấp hối đều hiện lên một tia sáng.
Khương Lê nhìn Bành Tiếu, trong lòng dấy lên một cảm giác chua xót khó tả.
Trong hang động lúc này, bốn người xuất hiện đều là người quen trước đây của nàng, thân thiết như ruột thịt. Hai huynh đệ Cổ Đại và Cổ Nhị thường luận kiếm với Tiết Chiêu, Bành Tiếu là thủ lĩnh các quan sai dưới trướng phụ thân.
Khương Lê vẫn nhớ rõ, mặc dù hắn ta là quan sai đầu lĩnh nhưng ngày thường rất tốt với mọi người, lúc cười thì lộ ra một hàm răng trắng, ấm áp như ánh mặt trời mùa đông. Nàng và Tiết Chiêu đều coi hắn ta như đại ca của mình. Còn nam nhân gầy yếu, gần như sắp bị gió thổi tên là Hà Quân. Hắn ta là người duy nhất biết chữ trong tất cả quan sai, thường xuyên đến học hỏi Tiết Phương Phỉ, là một người rất hiếu học. Tiết Chiêu còn từng trêu ghẹo, chẳng lẽ Hạ Quân không muốn làm quan sai mà ấp ủ chí hướng thi trạng nguyên, chi bằng tạo mối quan hệ tốt với Thầm Ngọc Dung, ngày nào đó Thẩm Ngọc Dung đỗ đạt cao thì còn có thể đề bạt cho Hà Quân, để Hà Quân dạy học cũng được.
Một người đắc đạo, gà chó thăng thiên*, nhưng câu này lại không ứng nghiệm ở trên người Tiết gia bọn họ. Thẩm Ngọc Dung đắc đạo nhưng lại giẫm lên máu của Tiết gia mà trèo lên. Mà Hà Quân hiếu học lại bị mắc kẹt trong mỏ này, gầy đến mức chỉ còn lại xương bọc da.
*là một câu thành ngữ Trung Quốc, có ý ẩn dụ là một người thăng quan, cả nhà được nhờ ngay cả chó gà cũng được thăng quan
"Ngươi là ai, vì sao lại muốn lật lại vụ án của đại nhân?" Hạ Quân hỏi.
Lúc này, đầu óc hắn ta vẫn tỉnh táo, còn có thể hỏi Khương Lê.
"Ta là Khương Lê." Khương Lê bình tĩnh làm Diệp Minh Dục thấy ngạc nhiên, cô nói: "Ta là nữ nhi của vợ cả thủ phụ Khương Nguyên Bách, lần này ta đến Đồng Hương là vì nhận lời nhờ vả của Tiết Phương Phi, nữ nhi của Tiết Huyện Thừa, thay Tiết gia lật lại bản án."
"Khương Nguyên Bách?" Trong nháy mắt mấy người đều sững sờ, đối với bọn họ mà nói, Yến Kinh cách quá xa, thủ phụ của Yến Kinh càng chưa từng nghe thấy bao giờ. Bành Tiếu nhìn chằm chằm nàng nói: "Tiết tiểu thư đã chết rồi."
Trong lòng Khương Lê thở dài, ngay cả mấy người Bành Tiếu cũng biết chuyện này, xem ra Tiết Hoài Viễn còn biết nhiều hơn. Nghĩ tới cũng dễ hiểu, để tra tấn Tiết Hoài Viễn, đương nhiên Vĩnh Ninh sẽ liên tục báo cho Tiết Hoài Viễn từng tin xấu một, để Tiết Hoài Viễn sống không bằng chết, từ từ sụp đổ.
"Tiết tiểu thư đã chết, nhưng cái chết của nàng ấy không đơn giản." Khương Lê nói: "Ta và Tiết Phương Phỉ là bằng hữu cũ của nhau, ta quay về đây là muốn rửa sạch oan khuất cho toàn bộ Tiết gia.”
Không chỉ đám người Bành Tiếu, mà Diệp Minh Dục nghe thấy thế cũng ngây người. Ông ấy chưa bao giờ biết Khương Lê lại có quan hệ với Tiết Phương Phỉ, nói như vậy, chuyện không may xảy ra với Tiết gia không chỉ liên lụy một mình Tiết Hoài Viễn, mà ngay cả tử nữ Tiết gia cũng bị ảnh hưởng, đây chính là họa diệt vong gia tộc. Phải thù sâu oán nặng đến mức nào mới có thể làm thế? Diệp Minh Dục cảm thấy chuyện này không đơn giản.
"Ngươi định lật lại vụ án của Tiết gia như thế nào? Vì sao chúng ta phải tin những gì ngươi nói?" Hà Quân hỏi.
Khương Lê đứng dậy, nhìn vào mắt Hà Quân: "Ta dự định dùng các ngươi làm nhân chứng, lấy sơ hở trong hồ sơ chứng cứ, tập hợp bách tính của Đồng Hương, thu thập bằng chứng phạm tội của Phùng Dụ Đường rồi vào kinh lật lại vụ án, chiếu cáo thiên hạ. Đại Lý tự không thể giải quyết thì ta vào cung cáo trạng. Phùng Dụ Đường không phải là chủ mưu đằng sau chuyện này, phía sau còn có một người khác, người kia đủ để khiến hoàng đế chú ý, không sợ không thể khởi kiện."
"Về phần các ngươi muốn tin lời ta nói như thế nào, bây giờ Phùng Dụ Đường đã nắm giữ toàn bộ Đồng Hương, thậm chí dân chúng còn không dám đàm luận về chuyện của Tiết gia. Tiết gia là như vậy, các ngươi cũng như này, ngoại trừ ta ra, không ai dám đứng ra thay Tiết gia sửa lại án xử sai. Ta không cần phải lừa gạt các ngươi, bây giờ các ngươi ngoại trừ một cái mạng ra thì chẳng còn gì cả, ngay cả cái mạng này, bây giờ cũng chỉ có một nửa, nếu ta muốn mạng của các ngươi thì không phải trải qua phiền toái như vậy, có thể dễ dàng lấy được."
Mấy người Bành Tiếu đều im lặng.
Khương Lê nói đúng, bây giờ thân thể bốn người bọn họ đều yếu ớt, bệnh tật tàn tật, ngay cả nam nhân cao lớn phía sau Khương Lê cũng có thể một mình hạ gục bốn người bọn họ. Nếu Khương Lê thật sự muốn đối phó với bọn họ, không cần phải bịa ra bất kỳ lời nói dối nào.
"Bây giờ, ta chỉ hỏi các ngươi, các ngươi có nguyện ý theo ta ra ngoài, thay Tiết đại nhân rửa tội hay không?" Khương Lê hỏi.
Ánh mắt nàng kiên định, không sợ chút nào, không hiểu sao lại khiến người ta kiên quyết đi theo.
Bành Tiếu ngẩng đầu nhìn nàng, nhìn nàng gằn từng chữ một: "Ta sẽ đi với ngươi ra ngoài."
"Ta cũng đi!" Hà Quân nói: "Chúng ta đều ở trong mỏ này lâu như vậy, mười lăm huynh đệ, mười lăm huynh đệ bị tra tấn đến chết chỉ còn lại năm người chúng ta! Vì sao chúng ta không muốn chết, ngay cả chỉ còn một hơi thở cũng phải liều mạng sống cho đến bây giờ, bởi vì chúng ta sợ chết sao? Không! Chúng ta chỉ mong chờ một ngày nào đó chúng ta có thể ra ngoài, lật lại vụ án của đại nhân. Một người tốt như đại nhân lại bị người ta vu hãm, đây đúng là trò cười của thiên hạ! Hôm nay nếu tiểu thư đây nguyện ý lật lại vụ án của Tiết gia, năm huynh đệ chúng ta nguyện ý đi theo!"
Trong góc, Cổ Đại và Cổ Nhị đỡ nhau đứng lên, dường như bọn họ yếu ớt muốn chết, giọng nói khàn đến mức Khương Lê không nghe thấy, nhưng có thể nhìn thấy động tác môi của họ, là đang nói "nguyện ý".
"Nhưng không đúng." Diệp Minh Dục chậc lưỡi: "Các ngươi nhiều nhất cũng là bốn người, không phải năm người sống sốt? Còn có người nào nữa?"
Bành Tiếu nhìn qua Khương Lê và Diệp Minh Dục, xoay người đi về phía trước, nói: "Đi theo ta."
Đi vòng qua một hang động, dựa vào tường đá, vẫn còn một người nằm trên mặt đất. Thoạt nhìn còn tưởng người này đã chết, nhưng khi đến gần rồi ngồi xổm xuống, mới thấy được hơi thở của nam nhân kia vẫn còn thở nhẹ, nhưng rất mong manh. Nó giống như một ngọn nến với một tia lửa, chỉ cần thổi một hơi là có thể bị dập tắt ngay lập tức.
Tiểu Hắc? Khương Lê nhìn rõ khuôn mặt của người kia.
"Hắc Tử đã bị ốm hơn mười tháng rưỡi, chúng ta đoán hắn ta sẽ không sống được vài ngày nữa." Hà Quân căm hận nói: "Người của Phùng Dụ Đường không mời đại phu cho chúng ta, mười huynh đệ kia của chúng ta đều bị tra tấn đến chết như thế này." Vừa nói, hắn ta vừa run rẩy cởi quần áo sau lưng Tiểu Hắc ra.
Ở trên lưng, quần áo và da thịt đã dính thành một mảng với nhau, thịt và máu be bét tỏa ra mùi tanh. Thật khó để tưởng tượng đây là thịt và da của một người sống. Bên trên các vết roi, không có chỗ nào là không bị cắm vào thịt, không có một miếng da nào hoàn chỉnh cả.
"Họ cầm roi đến để quật chúng ta, trên roi đều có gai nhọn." Hạ Quân nhìn Tiểu Hắc nói: "Tiểu Hắc còn nhỏ tuổi, nhưng lại đã sống sót đến cuối cùng, bây giờ cũng sắp chết rồi."
Khương Lê biết Tiểu Hắc là thuộc hạ nhỏ tuổi nhất của phụ thân. Vì bằng tuổi Tiết Chiêu, hơn nữa lại có khuôn mặt trẻ con non nớt, giống như một thiếu niên nghịch ngợm nhà bên. Mỗi lần nhìn thấy Tiểu Hắc đều giống như nhìn thấy Tiết Chiêu, giờ nhìn thấy Tiểu Hắc nằm đây bất động, điều này làm trong lòng Khương Lê đau nhói một trận.
Những người xung quanh nàng, từng người từng người một đều mất mát quá nhiều.
"Chúng ta đưa bọn họ ra ngoài ngay và luôn, tìm đại phu cho hắn ta, hắn ta không thể chết được."
Việc này không thể chậm trễ, Khương Lê quyết định rất nhanh, nói với Diệp Minh Dục: "Minh Dục cữu cữu, cữu cữu cõng Tiểu Hắc đi, con sẽ đỡ huynh đệ Cổ Đại, chúng ta phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt. Chờ đến khi người bên ngoài tới, chúng ta sẽ đưa bọn họ đến mật thất rồi đi tìm đại phu, không thể để Tiểu Hắc chậm trễ."
"Nhưng chúng ta thoát ra ngoài như thế nào được?" Hà Quân không nhịn được hỏi: "Mặc dù chúng ta đã ở trong mỏ mấy tháng, nhưng đường trong mỏ đều nối liền với nhau, chúng ta vừa ăn vừa sống trong đây, chưa từng đi ra ngoài đường mỏ."
"Không phải lo lắng." Khương Lê nói: "Ta biết đi như thế nào."