Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Còn chưa kịp hỏi "Làm sao ngươi biết phải đi như thế nào" thì Khương Lê đã giúp Diệp Minh Dục cõng Tiểu Hắc rồi. Hà Quân đành phải nuốt câu hỏi ấy vào bụng, đi theo Khương Lê đi về phía trước.
Cả đoàn người ra khỏi mỏ.
Khương Lê dìu Cổ Đại và Cổ Nhị, mặc dù nàng đang mặc xiêm y của một tên nam tử sai vặt nhưng khuôn mặt lại xinh đẹp thanh tú, làn da trắng như ngọc, vừa nhìn đã biết đây là một vị tiểu thư được sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền quý. Bành Tiếu không quên những gì Khương Lê vừa giới thiệu, nàng là thiên kim của vợ cả Thủ phụ hiện nay, một thiên kim nhà cao cửa rộng như vậy lại đỡ những người bẩn thỉu, hôi thối như bọn hắn, những kẻ mà trong mắt nàng chẳng khác nào kiến hôi, thế nhưng ánh mắt nàng lại rất dịu dàng, không có một chút ghê tởm nào.
Bành Tiếu có hơi hoảng hốt. Nữ hài tử mím môi, dáng vẻ dịu dàng và kiên quyết khiến hắn ta nhớ đến nữ nhi của đại nhân, Tiết tiểu thư. Tiết tiểu thư cũng là niềm kiêu hãnh của Đồng Hương bọn họ, tồn tại như ánh trăng trong lòng bọn họ, bất cứ ai cũng không thể sỉ nhục nàng. Dung mạo Tiết tiểu thư khuynh thành, thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại không có dáng vẻ kiêu ngạo nào, bọn họ nhìn nàng lớn lên từng chút một. Sau này, khi biết Tiết tiểu thư gặp chuyện không may, lại phải mang tội ác ghê tởm như vậy, tất cả mọi người đều không thể tin được.
Đại nhân cũng không tin, nhưng bọn họ không đợi được chân tướng mà lại đợi đến lúc đại nhân lại bị bỏ tù, bọn họ cũng trở thành tù nhân.
May mắn thay... Bành Tiếu nhìn Khương Lê, Khương Lê dìu Cổ Đại và Cổ Nhị, vừa chăm sóc bước chân của hai người, vừa vững vàng bước về phía trước. Trong những đường mỏ tối tăm, đưa tay không thể nhìn thấy ngón tay, thế nhưng dường như nàng lại biết hướng nào có ánh sáng, chỉ cần kiên trì đi tiếp thì dường như có thể tìm thấy lối ra.
May mắn thay... Chỉ cần kiên trì đi tiếp, sẽ thấy được hy vọng. Trong lòng Bành Tiếu nghĩ như vậy, giống như đột nhiên được tiếp thêm sức mạnh vô hạn, mừng rỡ tiến về phía trước.
...
Khi bọn họ đi tới lối ra, thật ra chỉ mất chưa đến nửa nén hương nhưng Khương Lê và Diệp Minh Dục lại không hẹn mà cảm thấy thời gian này vô cùng dài.
Người của Diệp Minh Dục đang đợi ở bên ngoài, khi thấy bọn họ đi ra thì vội vàng lên đón bọn họ.
Khương Lê nhường xe ngựa cho Tiểu Hắc và hai người Cổ Đại và Cổ Nhị, thân thể họ quá yếu không thể đi được. Diệp Minh Dục vẫn đang suy nghĩ Khương Lê nên làm sao bây giờ thì nhìn thấy Khương Lê không chút do dự xoay người lên ngựa, động tác xinh đẹp khiến ánh mắt Diệp Minh Dục sáng lên.
"Đi thôi, cữu cữu." Khương Lê nói: "Chuyện này không nên chậm trễ, chúng ta phải đi đến nơi tiếp theo, giấu bọn họ trước."
Người của Phùng Dụ Đường rất nhanh sẽ phát hiện những quan sai trong mỏ bị cướp đi, bọn họ chắc chắn sẽ tìm kiếm xung quanh để tìm tung tích của bọn họ. Nhân lúc Phùng Dụ Đường còn chưa bắt đầu lục soát toàn thành, đưa người đến mật thất cũng sẽ an toàn hơn.
Diệp Minh Dục hoàn toàn đồng ý, cưỡi ngựa song song với Khương Lê, theo đoàn xe xuất phát, một mặt lại hỏi Khương Lê: "Sao chúng ta có thể mời đại phu đến khám cho bọn họ chứ? Người của Phùng Dụ Đường chỉ cần theo đại phu là sẽ phát hiện ra chúng ta? Cho dù không phát hiện ra, bách tính đều sợ quan uy của của Phùng Dụ Đường, làm sao dám chủ động giúp đỡ?"
"Tìm đại phu có thê tử rồi đưa bọn họ cùng đến mật thất, chuẩn bị dược liệu cho tốt." Khương Lê nhỏ giọng nói: "Không có cách nào khác, tình huống đặc biệt, chỉ có thể cưỡng ép. Sau đó lại hứa sẽ đưa bọn họ đầy đủ ngân lượng rồi đảm bảo đưa bọn họ ra khỏi Đồng Hương, bọn họ sẽ đồng ý." Khương Lê suy nghĩ một hồi, nói: "Đi tìm Chung đại phu của Bảo Hòa Đường, hắn ta rất thích hợp."
Lại nữa, trong lòng Diệp Minh Dục nghĩ, Khương Lê quá quen thuộc với chuyện của Đồng Hương, dường như thuận miệng đều là biết tất cả mọi chuyện về Đồng Hương. Nhưng chuyện này là như thế nào? Diệp Minh Dục cũng không hỏi nhiều, dù trong lòng ông ấy có mười vạn câu hỏi không rõ, nhưng ông ấy cũng tôn trọng Khương Lê có bí mật của riêng mình.
Chậc, họ là người trong giang hồ, tính tình cao thượng, xưa nay chưa từng ép buộc.
...
Chuyện Khương Lê cướp người ở Đông Sơn tạm thời vẫn chưa truyền đến tai của Phùng Dụ Đường.
Trong thư phòng ở phủ của Phùng Dụ Đường, Phùng Dụ Đường đang thong thả đi bộ. Thê thiếp xinh đẹp của gã đang quỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng đấm chân cho gã. Làm việc cho công chúa Vĩnh Ninh, gã nhận được rất nhiều lợi ích, không chỉ có thể xây dựng một biệt phủ lộng lẫy như vậy ở Đồng Hương mà còn có một phòng thê thiếp xinh đẹp. Thư phòng của gã cũng chỉ để trang trí, bên trong có rất nhiều sách cổ quý giá nhưng gã lại chỉ thích hành phòng ở đây.
Hôm nay là một ngày hiếm hoi gã nghiêm túc, ngay cả thê thiếp xinh đẹp cũng không thể khơi dậy sự hứng thú của gã.
Không biết qua bao lâu sau, đột nhiên có tiếng người truyền đến, một gã sai vặt vội vàng chạy từ bên ngoài vào. Phùng Dụ Đường lập tức đuổi thiếp cơ đi, để gã sai vặt đi vào, đóng cửa lại. Gã sai vặt lấy một phong thư từ trong ngực ra, đặt vào tay Phùng Dụ Đường. Phùng Dụ Đường cầm bức thư lên, nhanh chóng rút ra, đọc lướt qua rồi tê liệt ngồi xuống ghế.
"Lão gia?” Thấy sắc mặt gã xấu xí, gã sai vặt nhỏ giọng hỏi.
Phùng Dụ Đường không lên tiếng, bàn tay cầm bức thư lại hơi run rẩy, chỉ sơ ý một chút là lá thư rơi xuống đất. Gã sai vặt liếc mắt nhìn nó thật nhanh, những cái khác không nhìn rõ mà thấy được một chữ "giết" chỉ nhìn thôi đã phát hoảng, đặc biệt dễ thấy nằm bên trên.
Trái tim Phùng Dụ Đường đập cực nhanh.
Dùng bồ câu đưa tin, đây là cách đưa thư đặc biệt, thư của công chúa Vĩnh Ninh cũng có thể đưa về rất nhanh. Phùng Dụ Đường sớm đã biết tính tình của công chúa Vĩnh Ninh kiêu ngạo phách lối, coi trời bằng vung, điều này có thể nhìn ra từ chuyện xảy ra đối với một nhà Tiết gia. Nhưng dù sao Tiết Hoài Viễn cũng chỉ là một quan viên nhỏ, ở trong mắt công chúa Vĩnh Ninh, không đặt một quan viên nhỏ vào mắt nàng ta thì dường như cũng không phải là chuyện gì to tát.
Phùng Dụ Đường trăm lần không nghĩ tới sự kiêu ngạo và phách lối của công chúa Vĩnh Ninh cũng không thu liễm lại chút nào khi đối mặt với nhà Thủ phụ đương triều. Trong thư, nàng ta viết không chút do dự, nếu Khương Lê muốn điều tra vụ án của Tiết gia, muốn tìm cách lật ngược lại vụ án của Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, Phùng Dụ Đường nhất định phải hạ đòn sát thủ, lấy mạng Khương Lê!
Phùng Dụ Đường không thể tin vào mắt mình.
Gã viết thư cho công chúa Vĩnh Ninh là để hy vọng công chúa Vĩnh Ninh sẽ nói cho gã biết tiếp theo phải làm gì, nhưng Phùng Dụ Đường không ngờ cách của công chúa Vĩnh Ninh lại là cách như vậy. Mưu sát nữ nhi của Thủ phụ đương triều, chỉ nghĩ đến chuyện này thôi là Phùng Dụ Đường đã kinh hồn táng đảm. Gã không dám!
Đây không phải là nữ nhi của người thường, đây là ân sư của hoàng đế, Thủ tịch Đại học sĩ, nữ nhi của Khương Nguyên Bách, Thủ phụ đương triều!
Môn đệ của Khương Nguyên Bách ở khắp thiên hạ, nếu gã mưu sát nữ nhi của hắn ta thì chuyện này không phải chuyện đùa, chắc chắn sẽ phái người đi điều tra, một khi phát hiện ra là do gã làm tính mạng của gã sẽ không được bảo đảm!
Nếu sớm biết kết quả là như vậy thì gã không nên vội vàng viết thư cho công chúa Vĩnh Ninh. Giờ thì hay rồi, trong thư công chúa Vĩnh Ninh ra lệnh dứt khoát ngắn gọn, muốn gã tự tay giết chết Khương Lê. Gã đã thay công chúa Vĩnh Ninh làm rất nhiều việc, Phùng Dụ Đường cũng biết về tính khí của Vĩnh Ninh, thuận theo thì sống, chống lại thì chết. Mệnh lệnh của Vĩnh Ninh, không thể không làm, nếu không làm, bản thân chỉ có một chữ chết!
Bây giờ gã phải làm sao mới tốt?
Phùng Dụ Đường chỉ cảm thấy trán mình đầy mồ hôi, từng giọt từng giọt chảy xuống. Hắn ta không dám nhìn lá thư rơi xuống đất một lần nào nữa, giống như dòng chữ màu đen trên đó đều như lá bùa đỏ tươi đòi mạng vậy.
Đằng trước là chết, đằng sau cũng là chết, cuối cùng thì gã nên làm gì mới được?
Gac sai vặt cung kính quỳ xuống đất, không dám thở mạnh. Cũng không biết qua bao lâu sau, giọng nói của Phùng Dụ Đường truyền đến từ trên đầu, nhẹ bâng, gã hỏi: "Ngươi nói xem, chống lại mệnh lệnh của chủ tử thì sẽ làm sao?"
“Vậy thì trăm triệu lần không được.” Gã sai vặt càng hoảng sợ: "Lão gia, ngài biết tính cách của vị chủ tử này, nếu như... Ngay cả tính mạng không thể đảm bảo được!”
Ngay cả gã sai vặt cũng biết công chúa Vĩnh Ninh giết người không chớp mắt, huống chi là gã.
Phùng Dụ Đường bực bội đi quanh phòng hai lần, đột nhiên vỗ bàn nói: "Cứ làm đi! Thà chết tử tế còn hơn sống không bằng chết, giết nàng ta là có thể chết, nhưng nếu không giết nàng ta thì sẽ chết ngay lập tức, giết!"
Gã nghĩ thông suốt, cho dù giết Khương Lê thì những người được Khương Nguyên Bách phái tới điều tra vụ án ở Đồng Hương vẫn cần một khoảng thời gian, cùng lắm thì gã sẽ nhân cơ hội này chạy trốn. Dù sao số bạc mà gã tích lũy được ở Đồng Hương cũng đủ ăn đủ mặc. Hơn nữa, gã thay công chúa Vĩnh Ninh làm việc, dù sao nàng ta cũng phải bảo hộ gã chứ. Cho dù công chúa cành vàng lá ngọc Vĩnh Ninh sẽ không vì một tiểu nhân vật như gã mà tốn công sức, nhưng có lẽ gã cũng sẽ được thưởng không ít bạc. Nhưng nếu gã không làm, Vĩnh Ninh có thể cho người tới lấy mạng gã ngay lập tức.
Nếu đã như vậy, còn không bằng giành sự ổn định cho hiện tại trước, chuyện sau này thì lên kế hoạch sau.
"Trong đoàn người của Khương Lê có tổng cộng bao nhiêu người?" Phùng Dụ Đường hỏi.
Gã sai vặt trả lời: "Tổng có tám người, hộ vệ có sáu người, một người to con và Khương Lê."
"Tám người..." Phùng Dụ Đường suy nghĩ một hồi, nói: "Cũng không nhiều lắm, chủ tử có để lại mấy tên sát thủ, bây giờ đi mời bọn họ tới, đã đến lúc bọn họ ra tay, chúng ta không có đủ nhân lực."
Đang nói thì đột nhiên có người vội vàng chạy vào, nói: "Không xong rồi, lão gia, không xong rồi!"
Lúc này Phùng Dụ Đường vừa mới hạ quyết tâm, trong lòng còn chưa yên ổn, đột nhiên nghe thấy lời này, trong lòng càng thêm bực bội, gã tức giận nói: "Kêu la cái gì, có chuyện gì không xong?"
"Lão gia.” Gã sai vặt kia không dám nói thêm gì nữa, chỉ nói: "Đám người ở trong mỏ Đông Sơn đã bị cướp rồi!"
"Cái gì?" Phùng Dụ Đường giận tím mặt: "Đám người đó trông coi kiểu gì vậy? Người ở ngay dưới mí mắt mà cũng có thể bị cướp được? Đi xuống! Ngươi có thấy là ai làm không?"
Gã sai vặt lắc đầu.
"Ha, không cần nói ta cũng biết." Phùng Vũ Đường chế nhạo: "Bây giờ người duy nhất dám công khai nhắc đến vụ án của Tiết gia ở Đồng Hương cũng chỉ có đám người kia, đám quan sai cũng chẳng khác phế nhân là bao, người bình thường ai sẽ làm chuyện này chứ, rõ ràng là Khương Lê làm!"
"Nhưng địa hình trong mỏ rất phức tạp, làm thế nào bọn chúng tìm được lối ra?" Gã sai vặt hỏi.
"Ai biết được." Phùng Dụ Đường khịt mũi, trong lòng dần cảm thấy bất an. Rõ ràng Khương Lê chỉ là một đại tiểu thư không biết gì cả, nhưng hình như nàng ta rất quen thuộc với mọi thứ ở Đồng Hương. Chính vì sự quen thuộc ấy mà nàng ta có thể thuận lợi làm được nhiều việc, ngược lại làm làm cho bên của Phùng Vũ Đường gặp nhiều bất lợi.
"Bọn chúng cướp đám quan sai đó là vì muốn lật lại vụ án của Tiết Hoài Viễn." Sắc mặt Phùng Dụ Đường nặng nề nói: "Tìm! Phái toàn bộ nhân lực của huyện nha đi tìm, cho dù phải đào ba tấc đất cũng phải tìm cho ra đám người đó cho ta. Ta không tin, nhiều người như vậy mà có thể biến mất không tăm tích!"
Gã sai vặt vội vàng nhận lệnh rời đi, nhưng trong lòng Phùng Dụ Đường lại cảm thấy đầu óc mình hơi nghẽn lại, không thể biết rõ nó là gì, cứ cảm thấy có chuyện gì đó không thể khống chế đang xảy ra.
Nhưng mặc kệ thế nào, có một việc gã phải làm, đó là ám sát Khương Lê.
Suy cho cùng, nguồn gốc của mọi phiền toái đều bắt đầu từ Khương Lê, chỉ cần Khương Lê chết thì có thể nhanh chóng tìm ra những quan sai đó, rắn mất đầu, sao phải sợ bọn họ có thể gây ra sóng gió gì chứ?
"Khương Nhị tiểu thư này cũng thật là lợi hại." Ánh mắt Phùng Dụ Đường lóe lên một tia tàn nhẫn: "Nhưng mà, cũng chỉ đến đây được thôi."
…
Trong quán rượu Đồng Hương, vắng vẻ không có ai.
Kể từ khi Lục Cơ đưa cho chưởng quỹ một tờ ngân phiếu cực lớn, người này đã biến mất luôn từ lúc đó, không còn xuất hiện nữa. Cơ Hành ở Đồng Hương, không hiểu ra sao mà có thêm một quán rượu, mặc dù hắn cũng không quan tâm.
"Đó là người và ngựa của Phùng Dụ Đường." Bên cửa sổ, ánh mắt Lục Cơ nhìn theo hai đội nhân mã phía dưới, quan sai của huyện nha cũng cuồn cuộn không ngừng xuất hiện giống như đã xảy ra chuyện quan trọng.
"Bọn họ muốn đi Đông Sơn." Lục Cơ cười nói: "Động tác của Khương Nhị tiểu thư cũng rất nhanh."
Càng nhìn những gì Khương Lê làm, ông càng thán phục cô nương này. Ở một nơi xa lạ như mỏ Đông Sơn mà còn có thể đưa người của Tiết Hoài Viễn đi nhanh như vậy. Đối với những người khác mà nói, chỉ riêng việc tìm lối ra khỏi mỏ, không bị lạc hay mắc kẹt ở bên trong cũng đủ khiến cho kẻ khác lo lắng sứt đầu mẻ trán rồi.
Cho nên nói, vẫn là Khương Nhị tiểu thư có bản lĩnh lớn.
"Bây giờ đi cũng đã quá muộn." Cơ Hành liếc nhìn xuống lầu rồi nói: "Người đã bị đưa đến mật thất thì tìm cái gì nữa?"
"Làm sao Khương Nhị tiểu thư phát hiện ra được mật thất chỗ đó?" Lục Cơ khó hiểu: "Nàng ấy chưa từng đến Đồng Hương, cũng chưa từng gặp ai, sao có thể tìm được một mật thất bí mật như vậy?"
"Ngươi không cảm thấy, nàng ấy giống như lớn lên ở Đồng Hương hay sao?” Cơ Hành cười như không cười.
"Là có ý gì?" Lục Cơ không hiểu.
"Không có gì." Lục Cơ dừng một chút, sau đó nói: "Có lẽ là bức thư của công chúa Vĩnh Ninh đã chuyển đến trong tay Phùng Dụ Đường rồi, đại nhân cho rằng công chúa Vĩnh Ninh sẽ yêu cầu Phùng Dụ Đường làm gì?"
"Tâm địa nàng ta độc ác, không thương hoa tiếc ngọc như ta, đương nhiên sẽ diệt trừ tận gốc." Cơ Hành mân mê chiếc quạt gấp, giọng điệu rất nhẹ nhàng.
"Phùng Dụ Đường sẽ làm chuyện như này sao?"
"Sẽ."
Lục Cơ im lặng một lúc, thử dò hỏi: "Từ trước đến nay Khương Nhị tiểu thư trí dũng song toàn, chắc sẽ không xảy ra chuyện đúng không?"
Không biết tại sao, cứ nhìn Khương Lê như vậy, vốn dĩ chỉ là người ngoài xem náo nhiệt, nhưng Lục Cơ quan sát rất lâu, giống như bản thân đang nuôi dạy một đứa trẻ, không muốn đứa trẻ đang nuôi dở giữa chừng lại phải dừng lại. Ít nhất là không phải bây giờ.
"Chưa chắc." Cơ Hành nói.
Lục Cơ: "Đại nhân sẽ ra tay sao?"
Cơ Hành: "Sẽ không."