Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc Khương Lê và Cơ Hành quay về bìa rừng, Diệp Minh Dục và thủ hạ của ông ấy đã tìm đến. Trong số thủ hạ đã có hai người bị thương, còn lại ít nhiều gì cũng có một số vết thương nhẹ. Cánh tay Diệp Minh Dục có vết cắt, từng giọt máu chảy dọc xuống, nhưng mà ông ấy vẫn thản nhiên không thèm để ý, dùng vải y phục cột chặt lại.
Bọn họ tìm khắp nơi cũng không tìm được tung tích của Khương Lê, ngay lúc Diệp Minh Dục bắt đầu tuyệt vọng, ông ấy bỗng nhìn thấy Khương Lê cưỡi ngựa xuất hiện ở đầu ngõ Thanh Thạch, mà bên cạnh nàng còn có một vị thanh niên hồng y mỹ mạo. Diệp Minh Dục nhận ra người đó, nam nhân này từng xuất hiện trước đại môn Diệp gia ở Tương Dương, Khương Lê từng nói nam nhân này là Túc Quốc Công.
Tuy rằng không rõ tại sao Túc Quốc Công lại đến Đồng Hương, nhưng khi nhìn thấy Khương Lê, Diệp Minh Dục vui mừng khôn xiết, ông ấy nhanh chóng dẫn nhân mã chạy đến đón, gọi: “A Lê!”
“Cữu cữu!” Khương Lê thấy Diệp Minh Dục cũng rất kinh hỉ, nàng lập tức kéo dây cương xuống ngựa, thúc cháu hai người đoàn tụ, cả hai đều may mắn tránh được một kiếp. Khương Lê nhìn phía sau Diệp Minh Dục hỏi: “Cữu cữu người không bị làm sao chứ? Những tên thích khách đó đâu?”
“Đều là đám ô hợp, ba tên võ công lợi hại nhất đã đuổi theo con rồi. Chờ sau khi chúng ta giải quyết xong bọn chúng thì đã không thấy bóng dáng con đâu. Bọn ta không biết đường Đồng Hương, chia nhau ra tìm con, nhưng mọi nơi đều không thấy, làm ta sợ muốn chết. Cũng may là con không sao.” Ông ấy nhìn khắp người Khương Lê, thấy ngay cả ngón út Khương Lê cũng không bị thương thì mới yên tâm.
Nhưng Khương Lê lại nhìn vải thô đang buộc chặt trên cánh tay của Diệp Minh Dục, trên đó còn có vết máu loang lổ, nàng hoảng sợ nói: “Cữu cữu, người bị thương!”
“Không sao!” Diệp Minh Dục thản nhiên phất phất tay, ông ấy nói: “Chỉ là vết thương nhỏ không đáng nhắc đến. A Lê, ta nói cho con biết, may lần này có ta, nếu con chỉ dẫn theo hộ vệ của mình, chắc chắn sẽ không chống cự được. Nhưng mà dù vậy, ba tên có võ công tốt kia… ta cũng khó mà đối phó được. Hơn nữa, ba người kia sao rồi? Ta thấy bọn họ đuổi theo con, lòng ta sốt ruột muốn chết, nhưng ta bị những người khác cuốn lấy, không thoát thân trong thời gian ngắn được, làm sao con thoát được bọn thủ hạ đó?”
Khương Lê suy nghĩ, nếu nói mình lợi dụng đầm lầy trong rừng cây vây chết những sát thủ đó cho Diệp Minh Dục nghe, không khỏi hơi quá dọa người. Tuy rằng bản thân mình đã để lộ rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng vị cữu cữu này vẫn luôn toàn tâm toàn ý tin tưởng mình. Chi bằng cứ để ông ấy suy nghĩ đơn giản chút, nàng không muốn thấy Diệp Minh Dục nhìn mình giống như nhìn quái vật.
Nàng bèn nói: “Cháu cưỡi ngựa, chạy bừa vào trong rừng, những người đó cũng đuổi theo cháu vào trong rừng, có lẽ bọn họ cũng là lần đầu tiên vào khu rừng cây cho nên bị mất phương hướng trong đó, sau đó cháu dựa theo sao trên trời, ra ngoài trước bọn họ một bước.”
Nàng thuận miệng bịa chuyện, vậy mà Diệp Minh Dục cũng không nghi ngờ, ông ấy nói: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.”
Cơ Hành ở bên cạnh vẫn luôn im lặng, hắn nghe vậy thì liếc nhìn Khương Lê một cái, khóe môi cong lên, dường như đang chê cười nàng cứ nói dối hết lời này đến lời khác.
Diệp Minh Dục cũng chú ý đến ánh mắt của Cơ Hành, ông ấy do dự một chút, hỏi: “A Lê, vị này…”
“Lúc cháu ra ngoài gặp được Quốc công gia.” Khương Lê cười nói: “Nếu không phải Quốc công gia ra tay tương trợ, chỉ sợ cháu cũng không dễ dàng trở về như vậy.”
Nếu Cơ Hành đã quyết định tạm thời giữ lại tánh mạng cho nàng, đương nhiên hắn sẽ không lật lọng. Thậm chí vì giữ gìn tôn nghiêm “không để người khác lấy đồ của mình” của hắn, hắn sẽ trợ giúp, không để Khương Lê chết dưới đao của kẻ khác. Cứ như vậy, Cơ Hành lại trở thành tấm khiên trời cho, Khương Lê tin rằng, chỉ cần bản thân gặp nguy hiểm, tuy rằng Cơ Hành sẽ không chủ động giúp đỡ, nhưng chỉ cần nàng cầu cứu với Cơ Hành, Cơ Hành sẽ ra tay.
Chuyện này thật sự không biết là tốt hay xấu.
Nhưng cho dù là chuyện tốt hay xấu, ít nhất lúc Cơ Hành chưa định lấy tánh mạng của nàng, bọn họ tạm thời có thể xem là đồng minh. Vì vậy nàng cũng không giấu giếm Diệp Minh Dục làm chi.
Quả nhiên, Diệp Minh Dục nghe vậy, lập tức chắp tay với Cơ Hành, cảm kích nói: “Thật sao? Đa tạ Quốc công gia ra tay tương trợ! Diệp tam vô cùng cảm kích, sau này nếu có gì cần, Diệp tam sẽ dẫn tùy tùng, tận sức trả ân!”
Cơ Hành nhìn về phía Khương Lê, cười nói: “Người nhà các ngươi đều thích trả ân như vậy?”
Mặt Khương Lê đỏ lên, lúc nàng bị quạt của Cơ Hành chặn trước cổ, vì để làm Cơ Hành mềm lòng, nàng cũng từng nói mấy lời “kiếp sau kết cỏ ngậm vành* trả ân” này. Tuy rằng nàng hiểu được, chưa chắc Cơ Hành không nhìn ra nàng đang tính kế, nhưng cuối cùng Cơ Hành vẫn buông tha cho nàng, có phải vì một câu này của nàng hay không cũng khó nói được.
*Kết cỏ ngậm vành: để chỉ sự đền ơn đáp nghĩa
Chỉ cần là người thì sẽ có nhược điểm, chỉ là lớn hay nhỏ mà thôi, chỉ là tạm thời chưa rõ nhược điểm của Cơ Hành là gì, nhưng Khương Lê biết, chỉ cần hắn có hỉ nộ ái ố, hắn cũng sẽ có nhược điểm.
“Không phải là thích trả ơn.” Khương Lê cười nói: “Bọn ta chỉ là ân oán phân minh mà thôi.”
Có thù báo thù, có ân báo ân, từ xưa đến nay đều có đạo lý như vậy. Không có chuyện nói lấy oán trả ơn, vong ân phụ nghĩa. Nếu có, thì phải tự mình tìm kiếm công bằng và chính nghĩa.
“Được, không nhiều lời nữa.” Cơ Hành nói: “Ta về đây. Trong vòng bảy ngày, người Phùng Dụ Đường sẽ không động đến các ngươi.” Hắn nói: “Ta ở tửu quán đối diện huyện nha, có chuyện gì thì đến tửu quán tìm ta.”
Diệp Minh Dục hơi cảm thấy thụ sủng nhược kinh, thật ra loại người quanh năm hành tẩu trong giang hồ giống như ông ấy, thật ra cũng không có nhiều khái niệm về quan hàm lớn mức nào, quan uy lớn ra sao. Bởi vậy nên ông ấy mới có thể “chắp tay tạ ơn” đối với Cơ Hành, ông ấy cũng không cảm thấy chuyện này có gì không đúng.
Nhưng trong thâm tâm, Diệp Minh Dục cũng không cho rằng Cơ Hành sẽ thật sự giúp đỡ Khương Lê điều gì. Ngay lúc ông ấy nhìn thấy nam nhân có dung nhan mỹ lệ này, ông ấy có một loại trực giác, trái tim nam nhân này lạnh như sắt thép, không ai có thể dễ dàng đi vào, mấy lời nói tình nghĩa hay ân đức, toàn là lời nói vô căn cứ hết. Tuy rằng không biết tại sao Khương Lê ở bên hắn, nhưng có lẽ cũng chỉ gặp dịp thì chơi.
Nhưng giờ phút này, nghe Cơ Hành nói vậy, rõ ràng là hắn nguyện ý giúp đỡ Khương Lê. Hơn nữa, việc người Phùng Dụ Đường sẽ không đụng vào bọn họ trong vòng bảy ngày là có ý gì? Ý là Cơ Hành sẽ dọn sạch tất cả chướng ngại mà Phùng Dụ Đường mang đến, hộ giá hộ tống vì Khương Lê sao?
Người này có lòng tốt như vậy? Không phải hắn là Quốc công sao? Có thể hạ bản thân cao quý để làm những chuyện này? Chẳng lẽ Quốc công còn nhỏ hơn quan Thủ phụ sao, cho nên hắn muốn lấy lòng Khương Nguyên Bách để thăng quan? Hay là hắn đơn giản chỉ muốn lấy lòng Khương Lê? Bây giờ Khương Lê cũng đến tuổi xem mắt rồi, mấy năm nữa có thể xuất giá. Không phải Diệp Minh Dục khoe khoang, nhưng dáng vẻ lẫn tính tình của Khương Lê đều là đỉnh của đỉnh, thông tuệ dũng cảm, rất có tầm nhìn, người có thể xứng đôi với Khương Lê trong thiên hạ hiếm như lá mùa thu. Chẳng lẽ nam nhân này lại là… thiên nga muốn ăn thịt thiên nga? Nhưng nói đi nói lại, suy cho cùng chức quan Quốc công này to nhường nào nhỉ?
Khương Lê không biết suy nghĩ lúc này của cữu cữu mình đã bay thật xa, Cơ Hành có thể nói những lời như vậy, dù là xuất phát từ mục đích gì, nhưng ít nhất bây giờ nàng rất cảm kích.
Nàng hành lễ với Cơ Hành, nói: “Đại ân của Quốc công gia, Khương Lê chưa thể báo đáp, sau này có dịp nhất định sẽ trả ân.”
Diệp Minh Dục nghe vậy, lông tơ khắp người đều dựng thẳng lên, cảnh giác nhìn Cơ Hành. Dựa theo kịch bản mà bọn họ nghe người kể chuyện trong tửu quán lúc hành tẩu giang hồ thì vị công tử ăn chơi trác táng hẳn sẽ nói “Vậy nàng lấy thân báo đáp đi!”.
Tuyệt đối không thể để tên đăng đồ tử này được việc! Ông ấy phải bảo vệ ngoại tôn nữ đơn thuần của mình!
Diệp Minh Dục đang định lên tiếng, thì Cơ Hành đã mở miệng, hắn nói: “Không cần tạ ân, ta đã tham gia vào vở kịch rồi sẽ không thích thấy người không liên quan.”
Đối với Cơ Hành, sát thủ do Phùng Dụ Đường phái đến chính là “người không liên quan”, nếu đám “người không liên quan này” giết Khương Lê thật, thì vở diễn kế tiếp sẽ không thể diễn được.
Khương Lê không hiểu tại sao Cơ Hành phải nói mấy chuyện vui bằng cách khó nghe như vậy, nhưng mà hắn đã nói như vậy rồi, nàng cũng không muốn nhiều lời để tự chuốc lấy nhục nhã, bèn cười cười với Cơ Hành nói: “Cho dù nói thế nào thì vẫn đa tạ Quốc công gia.”
Cơ Hành lười biếng nhìn nàng một cái rồi chậm rãi đi về phía bên kia đường, không quay đầu lại. Dưới ánh trăng, ngõ Thanh Thạch bỗng nhiên rất dài, bóng dáng hắn lộng lẫy nhưng tịch liêu, góc áo tung bay, như là ác ma cô đơn lại mạnh mẽ, ưu nhã đi về nhà.
Khương Lê cảm thấy Cơ Hành có hơi khác với lúc trước.
Không biết có phải vì nàng không những biết mà nói ra bí mật của Cơ hành hay không, Cơ Hành cũng không cần ngụy trang trước mặt nàng. Cái ý cười triền miên vẫn luôn hiện diện bỗng nhiên biến thành một dáng vẻ tùy ý không thèm để tâm. Lười nhác, nhàm chán, nhưng lại tỉnh táo, tâm trạng cứ thay đổi tùy theo thời điểm đó.
Hắn là người mâu thuẫn, nhưng tóm lại “không giống người” như lúc trước.
Diệp Minh Dục nhìn Khương Lê bình thản nhìn chằm chằm Cơ Hành, trong lòng thầm kêu không ổn, vị ngoại tôn nữ này của chính mình tuy rằng trí dũng song toàn, nhưng tuổi còn hơi nhỏ. Đối với nam nhân yêu nghiệt kia, nam nhân hơi chòng ghẹo tí, khó tránh khiến tiểu cô nương động lòng. Bây giờ nhìn bóng người ta đến thất thần như thế, chẳng lẽ đã đắm chìm rồi? Xì! Thói đời đều bất công như thế, nam nhân có mặt mũi đẹp chút, tùy tiện nói mấy câu cũng khiến người ta tin.
Ông ấy nhanh chóng kéo Khương Lê lại, hy vọng ngoại tôn nữ có thể lạc đường biết quay đầu lại, ông ấy nói: “A Lê, sao vậy? Chúng ta trở về đi?”
Khương Lê quay đầu lại, nhìn cánh tay Diệp Minh Dục, nói: “Vâng, cữu cữu, chúng ta trở về nhà trước, tìm đại phu thoa thuốc đã, không thể băng bó vết thương qua loa như thế được. Tối nay mọi người có thể ngủ ngon giấc rồi.”
Nếu Cơ Hành đã nói người Phùng Dụ Đường sẽ không tìm đến gây phiền phức, có nghĩa là sẽ có người bảo vệ an toàn cho đoàn người Diệp Minh Dục, ít nhất trong vòng bảy ngày này, ở quê nhà Đồng Hương này, Khương Lê đi trên đường cái sẽ không đột ngột bị người ta ám sát.
Diệp Minh Dục vốn cũng không để ý đến thương thế của mình, nhưng lúc này thấy Khương Lê quan tâm mình, trong lòng cảm động, lập tức kêu “ui cha, ui cha”, trông cực kỳ khoa trương, còn nói: “Ta đau quá, cần phải tìm đại phu đến băng bó cho tốt, A Lê, chúng ta về trước đi.”
Ông ấy nghĩ chỉ cần Khương Lê phân tâm vì mình, đương nhiên sẽ không nhớ thương tên Quốc công bỏ đi kia. Đúng rồi, ngày mai còn phải hỏi một câu, chức quan Quốc công lớn mức nào nữa.
Khương Lê cảm thấy kỳ quái tại sao Diệp Minh Dục lại tự dưng trở nên yếu ớt như thế, nhưng nàng chỉ cho rằng ông ấy thật sự cảm thấy đau, cho nên không nói nhiều lời, đỡ Diệp Minh Dục về viện tử trong ngõ Thanh Thạch.
Bạch Tuyết và Đồng Nhi canh trước cửa, canh đến dài cả cổ. Suốt một ngày, ban ngày rồi đến ban đêm, bọn họ cũng không nhìn thấy Khương Lê và Diệp Minh Dục trở về. Hai nha hoàn lo lắng ăn không ngon ngủ không yên, lúc nhìn thấy đoàn người bình yên vô sự trở về, suýt chút nữa vui phát khóc. Khương Lê phân phó bọn họ đi nấu nước ấm, chuẩn bị thức ăn, lại để một người không bị thương đi mời đại phu, thu xếp ổn thỏa cho nhân mã của Diệp Minh Dục trước.
Nhân lúc Bạch Tuyết rửa sạch vết thương cho Diệp Minh Dục, Diệp Minh Dục hỏi Khương Lê: “A Lê, bây giờ đám người Bành Tiếu được cứu rồi, hồ sơ cũng đến tay rồi, tiếp theo chúng ta nên làm thế nào? Cháu định đi từng nhà tìm dân chúng Đồng Hương sao?”
“Vâng.” Khương Lê gật gật đầu: “Tối nay cữu cữu nghỉ ngơi thật tốt, sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ đi hỏi ý từng nhà, cũng chỉ có năm trăm sáu mươi tám nhà, tuy rằng không biết có thể hỏi xong toàn bộ hay không, nhưng mà có thể hỏi nhiều hơn một hộ cũng tốt rồi.”
“Vậy năm ngày này đều làm những việc này?” Diệp Minh Dục hỏi.
“Chỉ cần có một nhà chịu đứng ra, có thể nhận dạng thượng thư Đại Lý Tự, Đại Lý Tự sẽ lập tức ngưng lệnh trảm Tiết Huyện Thừa, bắt Phùng Dụ Đường vào kinh, tuyệt đối không có bất cứ ai có thể thay đổi, bởi vì bản án của Đại Lý Tự đều phải qua tay hoàng đế. Chỉ cần trên này có tên một quan lớn trong kinh, bệ hạ sẽ không coi thường.”