Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Làm như vậy, cũng chính là lập thù thẳng mặt với Vĩnh Ninh công chúa. Nhưng cũng không có gì đáng sợ, tuy rằng bên ngoài nàng và Vĩnh Ninh công chúa bình an không có việc gì, nhưng Vĩnh Ninh công chúa đã có thể phái sát thủ nhổ cỏ tận gốc nàng ở Đồng Hương. Chỉ cần Hồng Hiếu Đế thấy tên Vĩnh Ninh công chúa, thì đương nhiên cái án tử Đồng Hương này sẽ trở thành đại án, đương nhiên sẽ không để Vĩnh Ninh công chúa nhúng tay vào chuyện này.
Đây là điều nàng muốn, hồ sơ, quan sai đều đến rồi, chỉ thiếu duy nhất là dân chúng Đồng Hương. Chỉ cần có thể thuyết phục được một vài dân chúng Đồng Hương cùng theo vào kinh, thì ngày án tử này lộ ra giữa thanh thiên bạch nhật sẽ không còn xa.
“Được!” Diệp Minh Dục vỗ đùi: “Chúng ta làm nhiều chuyện như vậy, thắng lợi đã ở phía trước. Chỉ cần lung lay được dân chúng Đồng Hương, bản án của Tiết gia có thể được lật lạ, tên khốn Phùng Dụ Đường kia cũng có thể đưa ra trước công lý, lão tử đã sớm không vừa mắt hắn ta rồi. Tên vương bát đản như vậy còn có thể làm Huyện Thừa, con mẹ nó!”
Diệp Minh Dục tức đến nỗi văng lời thô tục, Khương Lê lại không rảnh để ý, nàng khẽ thở dài, giữa mày mang theo vẻ ưu thương: “Nhưng thật ra, bước cuối cùng mới là bước khó nhất.”
Từ xưa đến nay, quân vương đều biết đạo lý có được lòng dân là có được thiên hạ, cho dù là ai, muốn lấy được lòng dân đều không phải là việc dễ dàng. Nhất là lòng dân này còn đang phải chịu uy hiếp đến sinh mạng mình.
Thật ra nàng cũng không chắc chắn, nàng không thể nắm chắc lòng người.
Nhưng chung quy vẫn nên thử một lần.
… Một đêm này, thời gian cực kỳ dài, cái huyện nhỏ Đồng Hương này, bao nhiêu người một đêm không mộng. Vào lúc đêm khuya, ánh trăng lặng lẽ biến mất, gió cuốn lá cây quét trên đường phố, vang lên tiếng “soàn sọat”, đèn lồng màu đỏ dưới mái hiên đong đưa dữ dội trong gió. Nội thành càng tĩnh lặng, lại càng như đang ấp ủ một trận gió lốc khó tránh khỏi.
Vào sáng sớm, mười mấy năm rồi ở Đồng Hương không có tuyết rơi, nhưng bên ngoài bỗng nhiên rơi trận tuyết nhỏ.
Tuyết nơi đây không thô kệch như tuyết ở Yến Kinh, từng bông tuyết nhỏ nhẹ nhàng rơi xuống, tạo ra chút lấp lánh trong veo. Có một chút tuyết đọng trên đầu cành cây, từng tầng, từng tầng phủ lên, tạo thành một lớp mành bằng thủy tinh. Có vẻ tòa thành không quá phồn hoa này, cũng dịu dàng làm người say mê.
Khương Lê bị Đồng Nhi đánh thức.
Giọng nói đau lòng của Đồng Nhi vang bên tai: “Cô nương, sao có thể ngủ ở trên bàn được? Đêm qua người không lên giường sao?”
Khương Lê duỗi duỗi người, nói: “Không sao.”
Đêm qua, nàng bảo Đồng Nhi và Bạch Tuyết lui xuống, sau đó viết một số thứ suốt đêm. Năm trăm sáu mươi tám nhà ở Đồng Hương, nhà nào cũng từng nhận ân huệ của Tiết Hoài Viễn. Một mình nàng muốn đến nhà của năm trăm người, thật sự không kịp. Chỉ đành phải chia cho Diệp Minh Dục một ít, có “sổ ân huệ” này, lúc Diệp Minh Dục thuyết phục những người đó mới có sức thuyết phục hơn, cũng sẽ dễ dàng hơn.
Chỉ là trong lúc viết, không biết sao nàng lại ngủ gục trên bàn. Nhưng mà kỳ quái là, dù như vậy nhưng lúc tỉnh lại, nàng cũng không cảm thấy mỏi mệt quá mức. Khương Lê đứng lên, mở cửa sổ ra, một bông tuyết theo gió bay vào, nàng ngơ ngẩn nhìn, nói: “Tuyết rơi rồi.”
“Đúng vậy, tuyết rơi rồi.” Đồng Nhi cũng nhìn ra bên ngoài.
Nàng đã sống mười mấy năm ở Đồng Hương, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy tuyết. Không biết chuyện này có ý nghĩa gì, nhưng chắc có lẽ là một khởi đầu mới.
Trong mắt Khương Lê dần tràn ra ý cười, nàng nói: “Thật tuyệt.”
Một bên khác, Phùng Dụ Đường đến huyện nha từ sáng sớm, mặc quan phục vào.
Lần đầu tiên trong suốt mười mấy năm, Đồng Hương có tuyết rơi khiến gã hắt xì liên tục, lau mũi xong, gã sai vặt dâng một chén trà nóng lên. Phùng Dụ Đường nằm lên ghế, oán giận nói: “Trời lạnh quá.”
“Vâng.” Gã sai vặt cười xòa, nói: “Đèn lồng đều bị gió thổi rơi hết rồi.”
Phùng Dụ Đường nhìn ra phía bên ngoài, hỏi: “Những người tối hôm qua đi ra vẫn chưa trở về sao?”
Gã sai vặt nói: “Chưa.”
“Không có quy củ!” Phùng Dụ Đường giận dữ nói. Ba tên sát thủ của Vĩnh Ninh công chúa, ngay cả gã cũng không thèm để vào mắt, đôi khi còn sai sử người của gã, Phùng Dụ Đường cũng không dám lên tiếng. Không có cách nào, ai bảo người ta là người của Vĩnh Ninh công chúa cơ chứ? Huống hồ, đôi khi gã xảy ra vấn đề gì đó ở đây vẫn còn cần phải dựa vào những người đó. Cho nên tuy trong lòng gã bất mãn nhưng cũng chỉ dám nói thầm sau lưng.
Lại nghĩ đến đêm qua, sau khi ba người đó làm xong chuyện, bọn họ dẫn nhân mã của gã đi, không biết làm gì. Phùng Dụ Đường hậm hực nghĩ, thật ra gã không ngờ rằng chuyện ám sát Khương Lê lại không thành công. Trong mắt gã, người của Vĩnh Ninh công chúa có thân thủ cực kỳ cao, Khương Lê là một tiểu cô nương, đoàn người của Diệp Minh Dục cũng chỉ có Diệp Minh Dục biết đánh nhau, nhưng suy cho cùng cũng không phải là sát thủ chân chính. Chuyện Khương Lê chết trong tay những người đó là chuyện không thể nghi ngờ.
Nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp, mềm mại của Khương Lê, Phùng Dụ Đường chậc lưỡi, gã còn cảm thấy hơi đáng tiếc. Nếu không phải thân phận Khương Lê như vậy, thì gã tuyệt đối sẽ không dễ dàng để tiểu mỹ nhân chết như vậy, ít nhất chờ gã chơi xong rồi mới tính tiếp. Hơn nữa, xuất thân của Khương Lê không tệ, là thiên kim của Khương Nguyên Bách, cứ thế chết ở Đồng Hương cũng coi như là vận may không tốt. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không phải do nàng tự tìm đường chết, một hai phải tra án tử của Tiết Hoài Viễn thì sao có thể ra nông nổi này? Vì vậy nàng chết là xứng đáng.
Nhưng Khương Lê chỉ là một tiểu cô nương, không có qua lại gì với Tiết gia, đang êm đẹp, sao lại đi điều tra án tử của Tiết Hoài Viễn? Chẳng lẽ là ý đồ của phụ thân Khương Nguyên Bách của nàng? Bản thân không những cản trở Khương Lê, còn lấy đi mạng của Khương Lê, những chuyện này nếu để Khương Nguyên Bách biết, chẳng phải gã đã kết thù với Khương gia? Phùng Dụ Đường hơi lo sợ bất an. Hắn ta làm việc thay người khác, xuống tay tàn nhẫn, nhưng vẫn kiêng kị Khương Nguyên Bách ba phần, suy cho cùng, ông ấy cũng không phải thần tử bình thường mà là văn nhân đứng đầu.
Nghĩ như vậy khiến lòng gã hơi bực bội. Vốn dĩ đến sáng sớm sẽ có người báo tin Khương Lê đã chết, kết quả đến bây giờ lại không có động tĩnh gì. Phùng Dụ Đường mơ hồ cảm thấy bất an trong lòng, nhưng gã cố gắng nhịn xuống, chỉ thúc giục gã sai vặt bên cạnh, nói: “Phái thêm người đi xem, xem xem hoa lâu tửu quán có đám người bọn họ hay không?”
Lúc gã đang nói, bỗng có người lảo đảo, nghiêng ngả chạy từ bên ngoài vào, vừa tiến vào, bởi vì chạy quá gấp gáp mà té ngã một cái, chóp mũi đập xuống ngay cạnh đế giày của Phùng Dụ Đường, gã ta hô lớn: “Đại nhân! Đại nhân, đại sự không xong rồi!”
Tâm trạng Phùng Dụ Đường đang không tốt, nghe vậy, gã dùng một chân đá tên kia một cái, nói: “Ồn ào cái gì? Đại sự gì không xong?”
“Đại nhân… ngài, có lẽ ngài nên tự ra hậu viện huyện nha nhìn xem!” Trên mặt thủ hạ đều là hoảng sợ.
Phùng Dụ Đường thấy tình hình như vậy, trong lòng biết không ổn. Gã cũng không nhiều lời nữa, nhanh chóng rảo bước đi về phía hậu viện.
Còn chưa đến hậu viện đã ngửi thấy mùi máu nồng nặc. Phùng Dụ Đường nhịn cảm giác buồn nôn xuống, đi vào bên trong, còn chưa vào hẳn đã nhìn thấy trên mặt đất trong viện có hai mươi thi thể được xếp chỉnh tề.
Nói là thi thể, nhưng Phùng Dụ Đường vẫn chưa thấy rõ, nhưng cũng không cần thấy rõ. Bởi vì tuyết rơi một đêm, thi thể phủ một tầng tuyết, lạnh như băng, cứng ngắc, sớm đã không còn hô hấp. Vết máu đã đọng lại, Phùng Dụ Đường nhìn xong lùi một bước, gã phải bám lấy cột mới không té ngã.
Gã đếm nhẩm, đếm tận ba lần, đúng là hai mươi người.
Hai mươi người, tổng cộng số thủ hạ mà hắn ta phái ra là hai mươi người, còn có ba người của Vĩnh Ninh công chúa. Bây giờ hai mươi người đang ở đây, còn ba người kia đi đâu?
Phùng Dụ Đường hỏi: “Mấy người còn lại đâu?”
Thủ hạ lúc trước tiến lên, trong giọng không che giấu được kinh hoàng, nói: “Đại nhân, tổng cộng hai mươi người, còn ba người không tìm thấy tung tích, không phát hiện ra bọn họ.”
Không thể phát hiện, nói không chừng bọn họ còn sống. Đúng rồi, người của Vĩnh Ninh công chúa lợi hại như vậy, chắc chắn không dễ dàng chết như vậy. Trong lòng Phùng Dụ Đường lập tức lóe lên một tia hy vọng hỏi: “Vậy có phát hiện tung tích của bọn họ hay không?”
Thủ hạ lắc lắc đầu: “Không phát hiện bóng dáng của bọn họ, nhưng phát hiện binh khí của bọn họ ở đầm lầy của rừng đen… Đại nhân, hơn phân nửa bọn họ đã… lành ít dữ nhiều.”
Mắt Phùng Dụ Đường tối sầm lại, suýt chút nữa té xỉu, đợi đến khi gã lấy lại tinh thần, gã lập tức chửi ầm lên, nói: “Hai mươi mấy người bọn họ đi vây giết bảy người! Còn có thể bị diệt toàn quân! Bọn họ toàn do chó đẻ ra sao? Một đám phế vật!”
Mắng quá nhanh, ngực Phùng Dụ Đường phập phồng dữ dội, như là thở không ra hơi, nhưng dù là thủ hạ cũng có thể nghe ra sự phẫn nộ và khủng hoảng trong giọng nói của gã.
Phùng Dụ Đường sợ hãi.
Vậy hai mươi người kia chính là thủ hạ của gã. Bây giờ đã đột ngột hao tổn mất hai mươi thủ hạ có võ công tốt nhất, những người còn lại thì chẳng có thành tựu gì. Không có sát thủ của Vĩnh Ninh công chúa, gã không thể làm được gì. Đừng nói là xuống tay với Khương Lê, nếu Diệp Minh Dục muốn đến ám sát gã, cũng không biết thủ hạ của gã có thể bảo vệ tốt tính mạng của gã hay không.
Đúng rồi, Khương Lê, Diệp Minh Dục, bây giờ còn không biết bọn họ như thế nào! Không quan tâm đến việc Diệp Minh Dục thế nào, còn Khương Lê thì sao? Nếu trước khi bọn họ chết đã lấy được mạng của Khương Lê thì tất cả mọi chuyện vẫn còn ổn. Ít nhất gã không làm hỏng chuyện Vĩnh Ninh công chúa giao cho, Vĩnh Ninh sẽ không trách tội gã, còn sẽ giúp gã tránh một kiếp. Chỉ cần Khương Lê chết là tốt rồi!
“Khương Lê đâu?” Phùng Dụ Đường túm lấy tên báo tin, hỏi: “Khương Lê đâu? Đã chết chưa? Đã chết chưa?”
Hốc mắt gã ứ máu, trông đáng sợ, cực kỳ dọa người, thủ hạ bị gã ép lùi về sau một bước, chậm rãi lắc đầu.
Trái tim Phùng Dụ Đường dần dần trầm xuống.
“Khương Nhị tiểu thư và tên cao to kia, sáng sớm đã ra khỏi viện tử trong ngõ Thanh Thạch, đi lại khắp nơi, bình yên vô sự.”
Phùng Dụ Đường bất lực buông tay ra.
Ám sát thất bại, gã tổn hại 23 người, nhưng Khương Lê không tổn hao một chút lông tóc gì, thậm chí còn dám ở nghênh ngang đi lại trong huyện thành ngay ngày hôm sau, đây hoặc là đang khiêu khích, hoặc là không chút sợ hãi gì.
Nghĩ cũng đúng, hai mươi thi thể ở hậu viện huyện nha chính là quà đáp lễ của Khương Lê. Xem ra nàng đã sớm biết người ám sát nàng là người của Phùng Dụ Đường, sau khi thu hoạch toàn bộ nhân mã của mình xong thì không chút hoang mang, chậm rãi mang thi thể đưa về, để cho gã nhìn rõ ràng, đây là kết cục.
Nàng thật sự không sợ gì cả.
Nhưng gã không còn đường lui, gã thấy rõ ràng đám người Khương Lê nguy hiểm như nào, cũng hiểu rõ Khương Lê không thể giữ lại. Không chỉ vì mệnh lệnh của Vĩnh Ninh công chúa không thể làm trái, mà còn vì Khương Lê đã biết gã xuống tay với nàng, nếu không thể giết nàng, chờ Khương Lê gặp lại Khương Nguyên Bách, thậm chí không cần chờ đến ngày kia, gã sẽ chết trên tay Khương Lê, nàng sẽ không bỏ qua gã.
Đây là cuộc chiến giữa hai nhóm người, không phải Khương Lê chết thì chính là gã chết, gã cần phải làm cho tới cùng.
“Tiếp tục phái người đuổi giết Khương Lê.” Phùng Dụ Đường căm giận nói.
“Đại nhân…” Thủ hạ ngạc nhiên nhìn gã, giống như rất khó hiểu tại sao gã lại đưa ra quyết định này: “Chỉ sợ…”
“Sợ cái rắm!” Phùng Dụ Đường mắng: “Ngươi thì biết cái gì, còn không mau đi đi, đi chậm thì tất cả chúng ta đều mất mạng!”
Con đường này, thật sự phải đi tới cùng.
…
Trong tửu quán đối diện huyện nha, Văn Kỷ nói: “Đại nhân, Phùng Dụ Đường lại phái nhân mã đuổi giết Khương Nhị tiểu thư lần nữa.”
Cơ Hành ngồi trên ghế, nhìn ly nước trà, nhìn hắn ôn hòa hơn hẳn ngày thường, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì. Trong băng thiên tuyết địa, hồng y của hắn càng thêm tươi đẹp, môi như cánh hoa kia vô cùng mê người.
Sau một lúc lâu, hắn nói: “Ngươi tìm người xử lý đi.”
Văn Kỷ nhận mệnh rời đi.
Lục Cơ ngồi bên cạnh, ông ta như có suy nghĩ gì đó, nhìn Cơ Hành, không nói gì. Từ đêm qua, Khương Nhị tiểu thư bị hai đám người Quý Thục Nhiên và Phùng Dụ Đường cùng đuổi giết, trong lòng Lục Cơ đã treo một tảng đá. Kiểu liên thủ như vậy, dù Khương Nhị tiểu thư có bản lĩnh lớn cỡ nào, có mọc cánh cũng khó thoát. Nhưng không ngờ rằng, người đi theo Khương Nhị tiểu thư đêm qua không phải Văn Kỷ mà là Cơ Hành. Huống hồ, Cơ Hành chưa bao giờ nhúng tay vào chuyện của người khác vậy mà lại ra tay giúp đỡ, thật khiến người khác ngạc nhiên.
Cơ Hành chưa bao giờ là một người nhân từ nương tay, càng sẽ không thiện tâm đại phát mà ra rút đao tương trợ, nhưng cuối cùng vẫn ra tay, hơn nữa từ lúc đó còn tỏ thái độ bảo vệ Khương Nhị tiểu thư. Cho dù là xuất phát từ mục đích gì, lợi dụng cũng được, có tính toán khác cũng được, Khương Nhị tiểu thư vẫn đã thành công.
Nàng dùng một thủ đoạn không thể tưởng tượng được, kéo đại nhân vào trong vở kịch đặc sắc này, đại nhân đã nhập cuộc.
Không thể đoán được suy nghĩ trong lòng đại nhân, nhưng Lục Cơ cho rằng, Khương Nhị tiểu thư này thật sự cực kỳ lợi hại.