Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Buổi sáng ngày hôm nay, trên bầu trời Đồng Hương có tuyết rơi.
Mùa đông ở đất Nam, mặc dù lạnh nhưng tuyết rơi cũng là một chuyện hiếm thấy. Trên đường phố cũng không có nhiều người qua lại, đi ra khỏi ngõ Thanh Thạch có thể thấy rất nhiều người trong viện, nữ tử quét dọn tuyết rơi trong viện. Người vui thích nhất phải kể đến là hài đồng, tuyết là lạc thú từ thiên nhiên, cũng là thứ mới mẻ.
Đại Vân tỉnh dậy từ sớm, cầm nhánh cây mây cẩn thận phủi tuyết trong viện đi, nữ nhi tuổi nhỏ của nàng, Bình An sáu tuổi đang ngoan ngoãn ngồi trong nhà ăn cơm, cháo loãng đến độ có thể soi bóng, Bình An vẫn ăn say mê, thỉnh thoảng lại giương mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ một chút, bông tuyết rơi lả tả xuống, trông rất thú vị.
Đại Vân đứng ngoài viện, nói: “Bình An, đóng cửa sổ lại kẻo cảm lạnh.”
Bình An đáp một tiếng, bò dậy khỏi ghế, kiễng chân đóng cửa sổ lại.
Đại Vân nhìn nóc nhà, nàng ấy thở dài, thời tiết càng ngày càng lạnh, tuyết tan thành nước chảy từ trên nóc nhà xuống, trong nhà sẽ lạnh hơn nhiều, nếu mà rơi vào người Bình An có lẽ sẽ rất rắc rối. Phải tìm lúc rảnh rỗi nhờ người tu sửa lại nóc nhà… Nếu mà trong nhà có nam nhân thì tốt rồi, Đại Vân không nhịn được mà nghĩ như vậy. Lúc Tiết Hoài Viễn còn ở đây, nàng ấy cũng không phải nghĩ như vậy, nhưng giờ suy nghĩ này lại liên tục hiện lên.
Năm nay Đại Vân vẫn chưa đến hai mươi lăm tuổi, tuổi trẻ xinh đẹp, nàng ấy là quả phụ, năm Bình An mới vừa đủ hai tuổi, trượng phu gặp phải mưa bão mười năm khó gặp trong lúc ra sông đánh cá, thuyền bị lật lên, người không còn, từ đó về sau, chỉ còn lại hai mẹ con Đại Vân và Bình An nương tựa nhau mà sống.
Trong nhà không có nam nhân, vẫn luôn không thuận tiện mấy. Mà Huyện thừa tân nhiệm Phùng Dụ Đường kia vẫn luôn muốn làm bậy với nàng ấy. Nếu chỉ một, hai lần, Đại Vân còn có thể ứng phó chu toàn, nhưng cứ tiếp tục như vậy, nàng ấy cũng không biết có thể kiên trì bao lâu. Những đại thúc xung quanh lúc đầu còn nguyện ý giúp đỡ, nhưng bởi vì bị Phùng Dụ Đường đe doạ, cho nên cũng không dám giao lưu nhiều với nàng ấy, nàng ấy chỉ đành phải yên lặng chịu đựng.
Đại Vân thở dài, cho dù như thế nào, nàng ấy chỉ hy vọng Bình An có thể khoẻ mạnh lớn lên. Đại Vân ngồi xuống bàn đá trong viện, trên bàn có bức thêu chưa làm xong, nàng ấy dựa vào những thứ này để bươn chải chi phí trong nhà. Bình An thấy nàng ấy như thế, cô bé ngoan ngoãn cầm chó gỗ nhỏ ra, ngồi bên cạnh Đại Vân. Chó gỗ nhỏ là món đồ phụ thân Bình An làm cho cô bé hồi còn sống, Đại Vân thấy nó, trong lòng càng đau xót hơn.
Hai mẫu nữ hai đang chuẩn bị bắt đầu một ngày làm lụng, bỗng nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa: “Cốc cốc cốc.”
“Có người tới!” Bình An nói.
Đại Vân nhìn về phía cửa viện, trong lòng căng thẳng, chỉ sợ là Phùng Dụ Đường lại đến tìm phiền toái. Mỗi lần Phùng Dụ Đường đến đều là một cơn ác mộng với nàng ấy. Nhưng tiếng đập cửa hôm nay có vẻ ôn hoà hơn nhiều so với tiếng dồn dập không kiên nhẫn của mấy ngày trước.
Bình An mở to hai mắt, ngốc ngốc nhìn Đại Vân. Đại Vân đành phải đứng lên, đi đến cửa viện, do dự một chút mới đẩy mở cửa ra.
Ngoài cửa cũng không phải Phùng Dụ Đường mà nàng ấy chán ghét, mà là một nữ hài tử xa lạ.
Trông nữ hài tử kia cũng chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, khuôn mặt mi thanh mục tú, mặc váy nguyệt hoa màu xanh thẫm làm bằng gấm Tô Châu, khoác áo choàng xanh nhạt điểm hoa văn. Áo choàng to rộng, nhìn nàng có vẻ cực kỳ yếu đuối, nhỏ nhắn, xinh xắn. Nàng có đôi mắt mang theo linh khí bức người, bên môi mang ý cười nhẹ nhàng.
Đại Vân không quen biết nữ hài tử này, nhưng nàng ấy có thể nhận ra chất liệu vải trên người nữ hài tử này ít nhất cũng phải trăm lượng bạc.
Nàng ấy hơi sợ hãi, nói: “Ngài là…”
Nữ hài tử kia cười cười với nàng ấy: “Ta tên là Khương Lê, ta tới tìm ngươi là vì án tử của Tiết Huyện Thừa.”
Đại Vân ngây ngốc, Bình An lén lút đi ra, trốn ở sau hàng rào trong viện, lén lút nhìn về phía tỷ tỷ xa lạ này.
Đại Vân còn chưa kịp lên tiếng, nữ hài tử kia đã đi thẳng vào trong, nói: “Vào rồi hẵng nói, bên ngoài lạnh lắm.”
Khương Lê bước thẳng vào viện tử Đại Vân.
Viện tử vẫn mang dáng vẻ như trước, nếu phải so sánh thì giờ còn rách nát cũ kỹ hơn xưa. Xem ra Đại Vân sống cũng không được tốt, trước đây Tiết Hoài Viễn bảo Khương Lê đến đưa bạc cho Đại Vân, nàng đã đến nơi này, nhưng khi đó Bình An vẫn là nhỏ xíu, bây giờ đã cao như vậy rồi.
Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh.
Đại Vân nhìn nữ hài tử, trong phút chốc toàn là cảm giác do dự. Vị nữ hài tử tên Khương Lê này tiến vào viện không chút xa lạ, thậm chí ngồi xuống bàn đá, nhìn thấy bức thêu của nàng ấy còn thành tâm thành ý tán thưởng: “Thêu đẹp quá.”
Đại Vân không nhịn được kéo Bình An đi đến trước mặt Khương Lê, nói: “Khương… Khương cô nương, ta không biết lời ngài nói là có ý gì? Vụ án của Tiết Huyện Thừa… làm sao vậy?”
Khương Lê ngước mắt nhìn nàng ấy, nói: “Đại Vân, Tiết Huyện Thừa tham ô ngân lượng cứu tế bị giam vào ngục, năm ngày sau sẽ bị xử trảm. Tiết Huyện Thừa là ai, ngươi hẳn không phải không biết. Ta muốn lật lại bản án thay Tiết Huyện Thừa, cần có nhân chứng, Đại Vân, ngươi có đồng ý làm nhân chứng của ta, rửa sạch án oan thay Tiết Huyện Thừa không?”
Giọng của nàng rất nhẹ nhàng, nhưng lại giống như búa tạ đập vào lòng Đại Vân. Đại Vân không khỏi nắm chặt tay Bình An hơn một chút, miễn cưỡng cười một cái nói: “Chuyện Tiết Huyện Thừa, bọn ta cũng không rõ ràng lắm, bọn ta chỉ là dân chúng, quan phủ nói cái gì, thì chính là cái đó…”
“Sao ngươi có thể không rõ ràng cơ chứ?” Khương Lê nhìn về phía Bình An, Bình An trốn ra sau Đại Vân, tò mò nhìn về phía nàng. Khương Lê vươn tay với Bình An, cô bé không nhịn được đi về phía trước hai bước, cũng vươn tay nhỏ bụ bẫm nắm lấy đầu ngón tay của Khương Lê.
“Bình An!” Đại Vân kích động ngăn cô bé lại, Bình An chính là mạng sống của nàng ấy, nàng ấy tuyệt đối sẽ không để cho Bình An gặp phải chút bất trắc nào.
Bình An nghe mẫu thân mắng, vội vàng rụt tay về, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ tò mò nhìn về phía Khương Lê, không chút sợ hãi nào.
“Nếu không có Tiết Huyện Thừa, Bình An cũng sẽ không khỏe mạnh sống đến giờ, phải chứ?” Khương Lê nhìn Đại Vân: “Chỉ bằng điều này thôi còn không thể để ngươi trở thành nhân chứng, nói một lời thay Tiết Huyện Thừa sao?”
Đại Vân như bị sét đánh.
Năm đó phu quân chết sớm, Đại Vân xinh đẹp lại trẻ tuổi, quả phụ dễ nhận nhiều thị phi, cũng có người đánh chủ ý lên người Đại Vân. Chỉ là tình cảm giữa Đại Vân và vong phu sâu đậm, nàng ấy cũng không nguyện ý tái giá. Năm Bình An hai tuổi rưỡi bị bệnh nặng một trận, Đại Vân bất đắc dĩ phải mượn bạc khắp nơi để cho Bình An khám bệnh, bệnh đỡ hơn cũng tốn không ít bạc. Chủ nợ đã sớm thèm nhỏ dãi sắc đẹp Đại Vân từ lâu, muốn nạp Đại Vân thành tiểu thiếp trừ bạc, nhưng Đại Vân không chịu, người kia uy hiếp bắt Bình An đi, bán cho ma ma thanh lâu.
Vào lúc Đại Vân cùng đường, Tiết Hoài Viễn đứng ra. Tiết Hoài Viễn cứu Bình An bị người ta bắt đi, trả hết bạc thay hai mẫu nữ. Khi đó, người đến đưa bạc là nữ nhi của Tiết Hoài Viễn, Đại Vân còn nhớ rõ dung mạo của tiểu thư Tiết gia lúc ấy, nàng ấy còn cảm thán trên đời này sao có thể có nữ tử khuynh thành và thiện lương như vậy, Bình An cũng rất thích tiểu thư Tiết gia, vừa thấy nàng là cười “hahaha”.
Khương Lê trước mắt chợt nhắc đến chuyện cũ, Đại Vân cực kỳ bối rối, nàng ấy không muốn để nữ nhi Bình An của mình biết bản thân là người vong ân phụ nghĩa. Nhưng nàng ấy không thể lấy an nguy của Bình An ra để chơi đùa được.
Tên Phùng Dụ Đường là người nào, dân chúng Đồng Hương đều biết, thuận gã thì sống, nghịch gã thì chết. Nếu Phùng Dụ Đường biết nàng ấy đứng ra làm nhân chứng, Phùng Dụ Đường nhất định sẽ xuống tay với Bình An.
Nàng ấy là mẫu thân, không thể trơ mắt nhìn hài tử rơi vào nguy hiểm được.
Đại Vân nhìn Khương Lê, trong mắt lộ ra vẻ khẩn cầu: “Khương cô nương… bọn ta… bọn ta thật sự không biết, ngài tìm người khác đi… Coi như bọn ta có lỗi với Tiết Huyện Thừa…”
Khương Lê không nói gì, nhưng Đại Vân nhìn thấy trong mắt đối phương lộ ra vẻ thất vọng. Giây phút đó, không biết có phải vì chột dạ hay không, trong lúc hoảng hốt, Đại Vân cảm thấy người mình đang nhìn không phải là Khương cô nương xa lạ, mà chính là vị tiểu thư Tiết gia đẹp người lại thiện tâm kia, nàng không còn dịu dàng tươi cười nữa, chỉ yên lặng ngồi ở đó, thất vọng nhìn nàng ấy.
Đại Vân bỗng cảm thấy bản thân không có mặt mũi gặp người khác.
Khương Lê đứng dậy, xoa xoa đầu Bình An, nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ đi tìm người khác vậy.” Nàng nói với Đại Vân: “Làm phiền ngươi rồi.” Sau đó, nàng xoay người đi ra ngoài.
Cứ như vậy… là xong rồi? Đại Vân nói: “Khương cô nương…” Đến lúc Khương cô nương dừng lại, nàng ấy lại không biết nên nói gì mới tốt, một lúc sau mới lúng ta lúng túng nói: “Có lẽ những người Đồng Hương khác… cũng sẽ như ta…” Nàng ấy không nói ra được.
Khương Lê nói: “Ta biết, nhưng không làm như vậy thì Tiết Huyện Thừa thật sự không còn một chút hy vọng nào nữa. Ta vô cùng may mắn, trước kia Tiết Huyện Thừa trợ giúp từng nhà một ở Đồng Hương, năm trăm sáu mươi tám nhà, nghe vẫn còn có hy vọng. Nếu ông ấy chỉ giúp đỡ vài người, mà mấy người đó đều giống như ngươi, vậy thì đúng là khiến người khác thất vọng rồi.” Dừng một chút, nàng lại nói: “Nuôi nấng Bình An cho tốt, ngươi đã trả cái giá lớn vậy rồi thì đừng có buông bỏ.”
Khương Lê rời đi.
Đại Vân cúi đầu, Bình An nắm góc váy của nàng ấy, mở to mắt, ngây thơ gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Nước mắt Đại Vân rơi như mưa.
…
Một bên khác, Diệp Minh Dục đang gõ cửa một nhà.
Nhà này rất nghèo, nhà được lợp bằng lá, bởi vì ngày hôm qua bị tuyết rơi lại gặp gió to, cả nhà đều lung lay sắp đổ, nhìn thôi cũng khiến người ta chua xót. Từ nhỏ nhà Diệp Minh Dục đã rất giàu, rất ít khi nhìn thấy người bần cùng như vậy, lúc này như nhìn thấy chuyện hiếm lạ.
Một lúc lâu sau mới có người mở cửa, người mở cửa lại là một lão phụ nhân gần đất xa trời, trên người mặc một chiếc áo bông hơi mỏng, chỉ nhìn thôi Diệp Minh Dục cũng cảm thấy lạnh.
Lão phụ nhân kia nhìn thấy Diệp Minh Dục lại giống như không nhìn thấy, nghi ngờ hỏi: “Có gì không? Ngài là…?”
Phụ nhân này là người mù, không thể nhìn thấy gì.
Diệp Minh Dục nói: “Lão phu nhân, nhi tử ngài có ở đây không? Ta đến tìm nhi tử ngài.” Trong sổ Khương lê viết cho Diệp Minh Dục, nhà này rõ ràng còn có một nhi tử tú tài.
“Ngươi tìm Văn Hiên à?” Lão phụ nhân nói: “Nó đi ra ngoài mua đậu hũ rồi, sẽ trở về nhanh thôi, ngươi tìm nó có chuyện gì?”
Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến giọng người khác: “Mẫu thân, con về rồi!”
Mạc Văn Hiên vừa mới về nhà, bỗng thấy trước cửa nhà hắn ta có một hán tử cao lớn đang đứng, lúc quay đầu lại, nhìn thấy trên mặt hán tử kia còn có một vết sẹo, nhìn rất giống thổ phỉ, hắn ta lập tức sợ hãi, suýt chút nữa rớt cả đậu hũ.
Hắn ta hỏi: “Vị đại ca này…”
“Ngươi là Mạc Văn Hiên?”
Diệp Minh Dục đánh giá Mạc Văn Hiên. Giờ Mạc Văn Hiên sắp ba mươi tuổi rồi còn chưa lập gia đình, lẻ loi một mình, cũng không trách được bởi vì nhà hắn ta thật sự quá nghèo. Mà hắn ta lại một lòng học hành, chỉ là thi xong đến giờ vẫn chỉ là một tú tài. Tóc hắn ta hơi bù xù, râu còn hơi dài, trên người mặc áo vải bông bào giặt đến bạc màu, còn không nhìn rõ người khác, phải kề sát vào để nhìn.
Mạc Văn Hiên nói: “Đúng vậy.”
“Ta có vài chuyện muốn tìm ngươi.” Diệp Minh Dục hào phóng nói: “Ra ngoài nói chuyện nhé?”
Ông ấy muốn thuyết phục Mạc Văn Hiên làm nhân chứng, đương nhiên không thể để lão phụ nhân lớn tuổi như vậy nghe thấy, cho nên mới ra hiệu Mạc Văn Hiên ra bên ngoài nói chuyện.
Tuy rằng lão phụ nhân cũng hơi do dự, nhưng cũng không theo kịp. Nhà này quá nghèo, ngay cả viện cũng không có, Diệp Minh Dục đành phải đi đến đất trống phía sau cùng Mạc Văn Hiên để nói chuyện.
Diệp Minh Dục nói: “Mạc Văn Hiên, ngươi có biết chuyện Tiết Huyện Thừa bị giam không?”
Mạc Văn Hiên ngây người, sau đó căng thẳng, liên tục xua tay, nhìn xung quanh nói: “Đại ca… không được nhắc đến, không được nhắc đến!”
Đúng là một tên thư sinh nhát gan, sợ phiền phức, Diệp Minh Dục thầm khinh thường trong lòng. Ông ấy nói: “Sợ cái gì? Nhắc đến sẽ chết chắc? Yên tâm, có ta ở đây, đảm bảo ngươi không chết nổi.”
Có lẽ Mạc Văn Hiên cũng không ngờ được mình sẽ gặp phải một người không giữ mồm giữ miệng như vậy, cho dù hắn ta đã dùng hết sức để ngăn cản, nhưng Diệp Minh Dục vẫn không dao động, mở miệng phun mấy chữ “Tiết Huyện Thừa” như sợ người khác không nghe được.
“Ta nói này, tiểu tử, bây giờ Tiết Huyện Thừa đang ở trong ngục, năm ngày sau sẽ bị xử tội, tội danh tham ô ngân lượng cứu tế, Tiết Huyện Thừa là ai, không phải ngươi không biết chứ? Tiểu tử, bây giờ chúng ta muốn lật lại bản án thay Tiết Huyện Thừa, cần có nhân chứng, ngươi có nguyện ý đứng ra làm nhân chứng, tố giác Phùng Dụ Đường, giúp Tiết Huyện Thừa sửa lại án xử sai không?”
Mạc Văn Hiên vừa nghe, sợ đến mức run như cầy sấy, nói: “Không được, không được đâu!”
“Có gì mà không được?” Diệp Minh Dục chướng mắt nhất là loại người như vậy, ông ấy tức giận nói: “Có cái gì mà không được? Ngươi nói cho ta nghe! Lúc trước Tiết Huyện Thừa giúp ngươi có chỗ ở ở Đồng Hương, cho ngươi vào Đồng Hương học hành, cho ngươi thi tú tài, sao lúc đó không nói không được, nếu không phải có Tiết Huyện Thừa, bây giờ ngay cả đồng tiền mua đậu hũ ngươi cũng không có, ngươi lấy cái gì nuôi lão nương ngươi?”