Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Từ sau khi Phùng Dụ Đường nhậm chức ở Đồng Hương thì không một ai dám nhắc đến ba chữ “Tiết Huyện Thừa” ở trên đường phố nữa, đừng nói ở bên ngoài, ngay cả ở trong nhà thì ba chữ “Tiết Huyện Thừa” cũng giống như cấm kỵ với mọi người, chưa bao giờ có người dám chủ động nhắc đến tên này.
Dần dà, mọi người dường như đều đã quên ý nghĩa của ba chữ Tiết Huyện Thừa này. Cái ý nghĩa ánh rạng đông vào lúc cùng đường mạt lộ, cái ý nghĩa hy vọng duy nhất lúc gặp phải bất công, cái ý nghĩa chính nghĩa, cái ý nghĩa lương tâm.
Nhưng dường như mọi người lại không có quên, như chỉ tạm chôn mồi lửa khuất phục, chờ có một ngày có người cầm theo lửa tiến đến, chỉ cần một chút sẽ đốt cháy hừng hực.
Hôm nay ba chữ “Tiết Huyện Thừa” lại lặng lẽ vang lên khắp nơi ở Đồng Hương, như cỏ thơm lan ra theo gió xuân, có người ngo ngoe rục rịch, cũng có người lo sợ bất an.
Ban đêm, trong một gian nhà ở ngõ Thanh Thạch, một ngọn đèn dầu đang bốc cháy.
Ánh sáng mờ từ ngọn đèn dầu, trong phòng một người ngồi, một người đứng, sắc mặt đều uể oải.
Diệp Minh Dục ngồi trên ghế đẩu, đấm lên bàn, giận dữ nói: “Thật quá khó khăn!”
Ông ấy và Khương Lê, còn có thủ hạ là sáu vị huynh đệ, sáng sớm đã chia ra mấy đường, mỗi người đi tìm dân chúng Đồng Hương. Hơn năm trăm nhà, hôm nay từ sáng đến tối, cũng hỏi được mấy chục nhà. Thật ra mấy chục nhà không tính là nhiều, nhưng người nguyện ý đứng ra làm chứng vì Tiết Hoài Viễn cũng chỉ có tên tú tài nghèo Mạc Văn Hiên. Nhưng mà Mạc Văn Hiên này còn là bị lão nương mắt mù của hắn ta nghe được, nghiêm khắc chỉ trích Mạc Văn Hiên, Mạc Văn Hiên mới ôm tâm trạng đồng quy vu tận đứng ra.
Diệp Minh Dục không biết nên nói gì cho phải. Trách cứ dân chúng vong ân phụ nghĩa? Người khác cũng chỉ muốn bảo vệ người nhà của chính mình, so với trách cứ bá tánh, chi bằng mắng mỏ thủ đoạn bỉ ổi của Phùng Dụ Đường. Nhưng dân chúng này thật sự không có bất cứ trách nhiệm gì sao? Nếu chỉ cần bọn họ phản kháng một ít, có lẽ dù Tiết Huyện Thừa bị giam vào ngục cũng sẽ không bi thảm như vậy.
Nhưng thế gian vẫn luôn có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ như thế.
“Không sao đâu cữu cữu.” Khương Lê mỉm cười: “Cũng không phải không có thu hoạch, ít nhất cũng có một người, như vậy cũng được rồi, không phải sao? Chỉ cần hôm nay có một người, ngày mai có một người, cứ tiếp tục như vậy, sau năm ngày chúng ta sẽ có tổng cộng năm người. Cũng không ít.”
Một hộ vệ lẩm bẩm nói: “Năm trăm sáu mươi tám nhà, lại chỉ có năm người đứng ra, như này cũng thật chua xót.”
Khương Lê vẫn cười, Diệp Minh Dục lại cảm thấy, trong giây phút ngắn ngủi, ngoại tôn nữ của mình lại có vẻ hơi ưu thương. Giống như những người Đồng Hương này khiến nàng cảm thấy không thể chờ mong vào lòng người vậy. Diệp Minh Dục cũng thương cảm theo, nhưng ông ấy nhanh chóng tỉnh táo lại, thầm chửi miệng thối của mình, thầm muốn an ủi Khương Lê một vài câu, nhưng bản thân lại ăn nói vụng về, không biết nên an ủi Khương Lê như thế nào. Ông ấy cảm thán, nếu có vị Quốc công gia tuấn mỹ đêm qua ở đây thì tốt rồi, biết đâu với tâm tư thiếu nữ của Khương Lê, nhìn thấy người trong lòng sẽ tạm thời quên mất chuyện phiền não.
Nhưng rốt cục thì Cơ Hành cũng không ở đây.
Diệp Minh Dục đành phải vụng về chuyển trọng tâm câu chuyện: “Hơn nữa, hôm nay có rất nhiều lần ta cảm thấy được có người đang đi theo chúng ta. Dường như còn có sát khí, vốn dĩ định đại chiến một trận, kết quả một lát sau lại cảm giác như không còn ai, thật kỳ quái.”
“Ta cũng vậy, ta cũng vậy!” Các hộ vệ trong phòng cũng mồm năm miệng mười, sôi nổi phụ họa: “Hôm nay ta cũng có cảm giác như vậy, còn tưởng rằng bản thân suy nghĩ quá nhiều.”
“Chẳng lẽ là gặp quỷ? Tại sao mọi người đều có cảm giác như vậy?”
“Ta nghĩ là giặc cướp ở Đồng Hương, lúc đầu định chặn đường cướp của chúng ta, kết quả thấy các huynh đệ chúng ta võ nghệ cao cường cho nên kiêng kị, tự mình rút lui.”
“Cái này có lý, ta thấy đúng là như vậy!”
“Thôi, thôi đi!” Diệp Minh Dục phất tay nói: “Các ngươi thì biết cái gì, đừng có công lao gì cũng ôm lên trên người, nói xem ai sẽ sợ các ngươi? Các ngươi nhìn rất có tiền sao? Muốn sợ cũng là sợ lão tử. Hơn nữa, Đồng Hương sao có thể có giặc cướp? Đồng Hương nghèo như vậy, nếu có giặc cướp thì cũng sớm chết đói!”
Trong phòng lập tức á khẩu không thể trả lời, Diệp Minh Dục quay đầu hỏi Khương Lê: “A Lê, chuyện này là do người của Quốc công gia giúp đỡ phải không?”
Diệp Minh Dục không biết tên Cơ Hành, còn tưởng rằng “Quốc công gia” là chức quan, mở miệng ngậm miệng đều gọi Cơ Hành là “Quốc công gia”, làm cho Khương Lê dở khóc dở cười nói: “Có lẽ vậy.”
Trong một đêm, nhân mã của Phùng Dụ Đường tổn hại nhiều như vậy, gã lại không rên một tiếng, cũng không có chút động tĩnh nào, nhất định là tác phẩm của Cơ Hành. Hôm nay bọn họ công khai nhắc đến án tử của Tiết Hoài Viễn ở Đồng Hương, đương nhiên không có chuyện người của Phùng Dụ Đường không ra tay ngăn cản họ được. Khả năng duy nhất là thật ra Phùng Dụ Đường đã phái người ngăn cản, chỉ là bị người của Cơ Hành ngăn cản lại.
Chuyện nào ra chuyện đấy, ít nhất với chuyện này, Cơ Hành đã giúp nàng, giúp nàng giảm bớt rất nhiều phiền phức, nàng nên đa tạ hắn. Khương Lê bỗng nghĩ đến nếu có người kết minh với Cơ Hành, nhất định sẽ là một vụ làm ăn có lời nhất thiên hạ. Bởi vì Cơ Hành sẽ dùng mức độ lớn nhất thay minh hữu dọn sạch chướng ngại không cần thiết: "người không liên quan”, rất nhiều chuyện làm chơi ăn thật.
Diệp Minh Dục nghe vậy lập tức im lặng, ông ấy nghĩ nam nhân kia tuy rằng dung mạo quá xinh đẹp, nhưng ít ra còn biết phải bảo vệ Khương Lê an toàn. Nếu không làm được ngoại sinh nữ tế thì làm bằng hữu cũng tốt.
“Minh Dục cữu cữu, mọi người nghỉ ngơi sớm chút đi.” Khương Lê nói: “Hôm nay mọi người cũng mệt rồi, buổi tối dưỡng sức đi, sáng sớm ngày mai còn phải tiếp tục nữa.”
Diệp Minh Dục gật đầu, hôm nay bọn họ đi gặp người ta, nói đến miệng khô lưỡi khô, đi lại cũng xa, eo đau lưng đau, cũng nên tắm rửa nghỉ ngơi một trận. Vì vậy ông ấy không phản đối lời Khương Lê nói, dẫn thủ hạ đi nghỉ ngơi trước.
Khương Lê quay về bàn, ngồi xuống.
Đồng Nhi và Bạch Tuyết vốn tưởng rằng nàng cũng muốn nghỉ ngơi, nên thấy vậy mới giật mình hỏi: “Cô nương, sao người không ngủ?”
“Ta còn phải ghi chép thêm vài sổ, ngày mai chia cho các cữu cữu, viết xong mới ngủ.” Khương Lê xoa bóp trán, nói: “Bạch Tuyết, rót ly trà nóng mang đến đây giúp ta đi.”
…
Ngày hôm sau, tuyết ngừng rơi, thời tiết ngày hôm nay rất đẹp.
Sáng sớm, Khương Lê và nhóm người Diệp Minh Dục đường ai nấy đi, mỗi người đi tìm từng nhà một.
Bây giờ nàng đã không còn sợ người của Phùng Dụ Đường phái sát thủ ám sát nàng sau lưng nữa, dù sao thì Cơ Hành cũng sẽ giải quyết thay nàng. Nàng cứ yên tâm để lộ lưng mình cho Cơ Hành.
Ngày hôm qua xuất hành, nàng đến thăm được nhiều người nhất, Diệp Minh Dục cũng không gặp nhiều người bằng nàng, đơn giản là vì nàng quen đường Đồng Hương, cũng biết nhà nào ở nơi nào, tiết kiệm được không ít thời gian. Vào sáng sớm, lúc đi ra khỏi ngõ Thanh Thạch, nàng còn nhìn thấy Xuân Phương thẩm đã gặp vào ngày đầu tiên. Xuân Phương thẩm cầm rổ, đứng ở trong viện, cẩn thận nhìn đoàn người Khương Lê đi xa, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.
Khương Lê cũng không nhìn bà ấy, thời gian của nàng quá ít, nàng không thể đặc biệt chú ý từng người. Giữa người với người đều dựa vào duyên phận, có một số việc mình đã nỗ lực rồi, nếu không thành là do mệnh, cũng không đáng phải cảm thấy không cam lòng.
Suốt một ngày hôm qua, bắt đầu từ nhà Đại Vân đầu tiên, đến nhà cuối cùng, ít nhất ở phía Khương Lê, không thuyết phục được một ai, nói không thất vọng là giả, nhưng hôm nay còn phải tiếp tục. Cho dù là kết quả như thế nào nàng cũng sẽ chấp nhận.
Từ xa đã có thể nhìn thấy cửa nhà.
Khương Lê đi đến nhà trước mặt, nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn gõ cửa.
Trượng phu nhà này là đồ tể, người ta thường gọi là Trương đồ tể, trời sinh hung thần ác sát, cực kỳ đáng sợ, tiểu hài tử bình thường bị hắn ta nhìn một cái sẽ bật khóc. Khương Lê chỉ nhớ hồi Tiết Chiêu còn nhỏ rất sợ vị Trương đồ tể này, luôn cảm thấy dao mổ trong tay Trương đồ tể cực kỳ dọa người. Nhưng lúc nàng còn là Tiết Phương Phỉ, chỉ nhớ rõ mỗi lần mua thịt, hán tử này sẽ cố nhếch khóe miệng cứng đờ, dường như muốn nở nụ cười dịu dàng với nàng, nhưng nhìn cực kỳ mất tự nhiên.
Gõ cửa ba tiếng, có người đến mở cửa.
Người mở cửa là Trương đồ tể.
Đã nhiều năm trôi qua nhưng Trương đồ tể vẫn có dáng vẻ đó, không chút thay đổi. Trời đã vào đông, hắn ta chỉ mặc một chiếc áo vải mỏng thô sơ, ống tay áo xắn lên, có lẽ để tiện cho việc chặt thịt. Hắn ta trời sinh cao lớn nhưng lại béo, vẻ mặt dữ tợn, bởi vì mổ heo một thời gian dài nên trên người tỏa ra mùi thịt tanh, cảm giác dính dính nhớp nháp. Có lẽ hắn ta cũng dậy sớm để chuẩn bị đi chặt thịt, trong tay cầm theo một cái thùng, trong thùng phủ một tấm vải trắng, Khương Lê biết bên trong vải trắng kia là thịt heo tươi.
Trương đồ tể có một cây dao dài, cây dao đó cũng đặt trong thùng. Cây dao kia rất dài, cũng rất sắc bén, không biết có phải do đã thấy quá nhiều máu hay không, chỉ nhìn thôi cũng làm người ta ớn lạnh.
Ánh mắt Khương Lê không kìm được được dừng trên thanh dao dài kia.
Trương đồ tể cúi đầu nhìn Khương Lê, đặt cái thùng “rầm” một cái xuống dưới chân, giọng điệu không lành, nói: “Ngươi tìm ai?”
“Ta tìm ngươi.” Khương Lê thu hồi ánh mắt: “Ta tên là Khương Lê.”
Trương đồ tể nói: “Ta biết ngươi, ngày hôm qua chính ngươi đã bắt đầu đến từng nhà hỏi chuyện Tiết Huyện Thừa từ thành Đông, muốn có người đứng ra làm chứng cho Tiết đại nhân!”
Giọng điệu Trương đồ tể cực kỳ thô thiển, thậm chí còn hung ác hơn cả Diệp Minh Dục, lúc nói chuyện với Khương Lê, mặt hắn ta không có cảm xúc gì, khuôn mặt dữ tợn chỉ hơi rung rung.
“Đúng vậy.” Khương Lê bình tĩnh nhìn hắn ta: “Tiết Huyện Thừa suy cho cùng có phải là một vị quan tốt hay không, có tham ô ngân lượng cứu tế hay không, dân chúng Đồng Hương không thể không biết. Ta muốn hỏi vị đại thúc này, ngươi có nguyện ý đứng ra làm nhân chứng, thay vị Huyện thừa vô tội này sửa lại án oan xử sai hay không?”
Trương đồ tể bình tĩnh nhìn Khương Lê.
Thật ra mắt hắn ta rất nhỏ, dường như chỉ cần híp mắt một cái đã khiến người ta khó mà thấy được thái độ của hắn ta. Vị Trương đồ tể này cô độc một mình, đến nay không thê thất, hắn ta vừa xấu vừa dữ, cũng không có ai dám làm thân. Hắn ta nhìn Khương Lê từ trên cao xuống như vậy, giống như ngay sau đó sẽ giơ dao mổ lên với Khương Lê vậy.
Nhưng ngay sau đó, hắn ta bỗng nhiên cất tiếng cười to.
Khương Lê chưa bao giờ nhìn thấy Trương đồ tể cười như vậy, nàng từng thấy đối phương miễn cưỡng nở nụ cười thân thiện, nở nụ cười ngượng ngùng với cô nương xinh đẹp bên đường, đã từng thấy lúc hắn ta cười thoải mái lúc cầm dao chặt xương, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy hắn ta sung sướng cười to như vậy. Giống như có tâm nguyện có thể hoàn thành, lòng nghĩ mà cười vui sướng.
Hắn ta nói: “Tiểu cô nương, sáng sớm ta đã ở trong nhà chờ ngươi, còn tưởng rằng ngươi không đến, cuối cùng cũng chờ được ngươi. Ta nguyện ý đứng ra! Nguyện ý đi theo ngươi giúp Tiết đại nhân lật lại bản án!”
Lần này đến lượt Khương Lê ngạc nhiên.
Trong tiếng cười lớn của Trương đồ tể, Khương Lê suy nghĩ một lúc, nàng hỏi: “Tại sao ngài lại nguyện ý?”
“Tại sao lại nguyện ý?” Trương đồ tể nhìn nàng, giống như nàng đã nói một chuyện rất buồn cười, hắn ta nói: “Ngươi hẳn nên hỏi ta tại sao lại không muốn? Với ta, Tiết đại nhân như phụ mẫu tái sinh, năm đó có người vu hãm ta, nói thịt heo của ta ăn vào sẽ chết người, nói ta là hung thủ giết người, ta bị người ta giam vào ngục, chịu oan uổng, ở trong ngục nếm mọi đau khổ, nếu không phải có Tiết đại nhân nhìn rõ mọi việc, phúc thẩm án của ta, trả lại trong sạch cho ta, thì đã sớm không có ta của ngày hôm nay!” Hắn ta thuận thế cầm lấy dao dài: “Ha, tuy rằng ta là đồ tể giết heo, nhưng cũng không phải là người vong ân phụ nghĩa!”
Việc này Khương Lê có biết đến, lúc trước khi Tiết Hoài Viễn vừa nhậm chức, Huyện thừa tiền nhiệm nhận tiền. Án tử kia, rõ là là nhi tử nhà có tiền phạm tội, nhưng nhà đó lại tặng bạc cho Huyện thừa tiền nhiệm, tìm kẻ chết thay. Rõ ràng không phải do Trương đồ tể độc chết người, nhưng lại cố chấp nói do ăn thịt của Trương đồ tể mà hại chết người. Trương đồ tể trở thành dê thế tội, mà vị Huyện thừa kia thu tiền, mặc kệ một tên đồ tể trong sạch. Thêm nữa Trương đồ tể trời sinh hung ác, lúc đó cũng không ai nghi ngờ.
Sau khi Tiết Hoài Viễn nhậm chức, ông đã nhìn ra ngay án tử này có điểm đáng ngờ, không tiếc đắc tội nhà quyền thế ở Đồng Hương, muốn lật lại bản án thay Trương đồ tể. May mà cuối cùng chứng cứ vô cùng xác thực, Trương đồ tể một thân trong sạch, cứu Trương đồ tể một mạng. Đến tận về sau, Trương đồ tể đã nhận Tiết Hoài Viễn là ân nhân cứu mạng.
“Ta đã ngồi trong lao, ta biết cảm giác bị người ta oan uổng. Muốn nói người như Tiết đại nhân tham ô bạc, ai cũng không tin! Ta vốn muốn nghĩ cách, muốn lấy mạng của tên cẩu quan Phùng Dụ Đường, nhưng cho dù như thế cũng không cứu được Tiết đại nhân trong nhà lao, hổ thẹn, cứ như vậy mà kéo dài. Ta vốn dĩ nghĩ rằng năm ngày sau sẽ đi cướp pháp trường, chỉ một mình ta cũng được, dù có chết, cũng được chết cùng với ân nhân, ân nhân cũng sẽ không cảm thấy oan khuất mà nói năm đó sai lầm khi cứu ta!”
Trương đồ tể nhìn về phía Khương Lê: “Tiểu cô nương, ta thấy nhóm người các ngươi không phải là người thường, địa vị mọi người không thấp, lại không sợ quyền thế của Phùng Dụ Đường, một lòng muốn lật lại bản án cho Tiết đại nhân, tính thêm ta, muốn ta làm cái gì, dù là núi đao biển lửa ta cũng tuyệt đối không nói hai lời! Dù sao ta chỉ có một mình, vô thân vô cố, cũng chỉ có dao mổ này, ta mang theo dao mổ này, đi giết loại heo chó không bằng súc sinh kia!”
Khương Lê không nghĩ đến, Trương đồ tể có thể nói ra những lời như vậy. Nàng bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình như chưa từng quen biết Trương đồ tể này, một nam nhân cả người chính khí, nàng chưa bao giờ nghĩ đến, trong những dân chúng đang trốn tránh Phùng Dụ Đường, sợ hãi vì quyền thế của Phùng Dụ Đường, lại có người âm thần trù tính lật lại bản án vì phụ thân.
Có lẽ Trương đồ tể không phải là người đầu tiên, có lẽ còn có người khác giống như hắn ta. Phùng Dụ Đường trấn áp được lời nói, hành động của dân chúng, nhưng không trấn áp được suy nghĩ của dân chúng.
Trong lòng Khương Lê lập tức trở nên kích động theo.
Nàng hành lễ thật sâu với Trương đồ tể.