Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trương đồ tể hoảng sợ, vội vàng nói: “Tiểu cô nương, ngươi làm gì vậy?”
“Ta thay Tiết Huyện Thừa đa tạ ngươi.” Khương Lê nghiêm túc nói: “Chuyện Phùng Dụ Đường làm ở Đồng Hương, chúng ta đều biết, không phải ai cũng có thể đứng ra lên tiếng thay Tiết Huyện Thừa, ngài có thể đứng ra, ta rất cảm kích.”
“Không có gì phải cảm kích.” Trương đồ tể xua tay: “Lúc ta trở thành chuột chạy qua đường, lúc mọi người đòi đánh chỉ có Tiết đại nhân nguyện ý tin tưởng ta, không chê ta, không có Tiết đại nhân, ta đã sớm ở trong ngục, bị người ta tra tấn chết rồi. Ta thường xuyên nhìn mặt trời ở bên ngoài rồi nói với chính mình, ta có thể có được tất cả chuyện này, chính là nhờ công lao của Tiết đại nhân. Mạng này của ta vốn dĩ là của Tiết đại nhân, nay Tiết đại nhân gặp nạn, ta ngồi yên không nhìn đến thì ta còn là người sao? Nghe nói sát sinh quá nhiều sẽ xuống địa ngục, ta chưa bao giờ tin, nhưng vong ân phụ nghĩa sẽ xuống địa ngục, lời này thì ta tin.”
“Ngươi coi như là ta không muốn phải xuống địa ngục đi!” Hắn ta nói.
Khương Lê nhìn dáng vẻ hung thần của nam nhân này, bỗng cảm thấy cũng đáng yêu, hai người nhìn nhau, nở nụ cười với nhau.
…
Ngày thứ hai, vào ban đêm, khi hội hợp với nhóm người Diệp Minh Dục, Khương Lê phát hiện, nhân chứng nguyện ý đứng ra cũng chỉ có một mình Trương đồ tể.
Sau khi gặp Trương đồ tể xong, những người nàng gặp sau đó, vẻ mặt của họ đều lộ ra vẻ khó xử, ấp ứng, Khương Lê cũng không thể làm khó người khác được, nếu người khác không muốn, thì cũng đành thôi. Bên phía Diệp Minh Dục và các hộ vệ cũng không thu hoạch được gì, Diệp Minh Dục hơi nhụt chí.
“Không sao.” Khương Lê cổ vũ ông ấy: “Không phải chúng ta còn tìm được một người sao? Con nói rồi, mỗi ngày một người là có thể tìm được năm người, không sao đâu.”
Diệp Minh Dục nhìn Khương Lê, không nói gì. Ông ấy thở dài, cũng không phải do không tìm được người, mà là thất vọng vì lòng người.
Mỗi một nhà, trên sổ của Khương Lê đều có viết rõ, mỗi một nhà đều thật sự nhận sự trợ giúp của Tiết Hoài Viễn. Nhưng bây giờ Tiết Hoài Viễn gặp khó khăn, lại bởi vì quyền thế của Phùng Dụ Đường nên không có ai dám đứng ra sao?
Biết chính mình nghĩ vậy hơi dỗi hờn, nhưng giống như có một chậu nước lạnh dội vào trái tim rực lửa của Diệp Minh Dục, dội lạnh trái tim. Ông ấy thích cuộc sống khoái ý ân cừu của giang hồ, ân chính là ân, oán chính là oán. Nhưng hành trình đến Đồng hương làm ông ấy thấy được bên trong phố phường có quá nhiều điều bất đắc dĩ, ông ấy không thể trách cứ điều gì, bởi vì mỗi người đều có lý do của riêng mình. Nhưng trái tim ông ấy vẫn không dễ chịu, như bị nghẹn tức, rầu rĩ.
Ông ấy nhìn về phía Khương Lê, tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi, đối mặt với sự đả kích như vậy, sao nàng có thể bình tĩnh như vậy? Giống như bị từ chối cũng là một chuyện rất bình thường. Nếu đổi thành hai người Diệp Gia Nhi hay Diệp Gia Phong gặp phải tình huống như vậy, sợ rằng đã sớm nản lòng thoái chí.
Nhưng Khương Lê lại không.
Khương Lê quả thật sẽ không bởi vì chuyện này mà cảm thấy thương tâm, thật ra, từ sau khi nàng chết một lần, nàng vẫn nguyện ý đối xử thiện lương với người khác, nàng sẽ không vì gặp phải chuyện tàn nhẫn mà trở nên tàn nhẫn, độc ác, nhưng mà nàng đã không còn mong chờ gì với lòng người.
Giống như từ sau khi biến thành Khương Nhị tiểu thư, đối với tình thương của phụ thân Khương Nguyên Bách, đối với tình tổ tôn của Khương lão phu nhân, còn có nhân thân lớn lớn bé bé của Khương gia, quả thật vì nàng không phải là Khương Nhị tiểu thư thật sự nên nàng cũng không có quá nhiều tình cảm. Khương gia đối xử với nàng như thế nào, nàng cũng không thèm để ý, bởi vì nàng không có chờ mong.
Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh công chúa, suy cho cùng cũng làm nàng thay đổi. Nàng không rõ chuyện này là tốt hay xấu, nhưng đôi khi nàng có thể cảm thấy sự hờ hững tận trong xương cốt của mình, sự thờ ơ lạnh nhạt đối với người có liên quan đến mình, như đang hóng chuyện của người không liên quan đến mình.
Giống như… giống như Cơ Hành.
Có lẽ bản thân bây giờ, trong xương cốt nàng là người giống như Cơ Hành. Mục đích của Cơ Hành là đạt được tâm nguyện chính trị của hắn, mà mục đích của chính mình lại là báo thù. Vì mục đích mà sống, có lẽ vốn dĩ nhạt nhẽo như vậy, không có màu sắc.
Khương Lê thu hồi suy nghĩ: “Không sao cả, cữu cữu, còn ba ngày nữa. Ngày mai, con bắt đầu muốn báo tri phủ Tương Dương, thành lập tội danh của Phùng Dụ Đường, tạm dừng lệnh trảm Tiết Huyện Thừa, một ngày cuối cùng, chúng ta có thể đón Tiết Huyện Thừa ra tù, dẫn theo dân chúng Đồng Hương đến kinh cáo trạng.”
“Đồng Tri Dương sẽ đồng ý chứ?” Diệp Minh Dục hỏi.
“Không đồng ý cũng không đến lượt hắn ta, quy tắc là như thế, huống hồ, người của Chức Thất Lệnh Đường đại nhân còn chưa rời đi, Đường đại nhân biết lợi hại, sẽ khuyên Đồng Tri Dương.” Khương Lê nói: “Đương nhiên, nếu có thể tìm được càng nhiều dân chúng nguyện ý đứng ra làm chứng thì tốt rồi.
…
Bước chân Khương Lê không ngừng lại, buổi sáng ngày thứ ba, nàng vẫn dậy sớm như cũ, chia đường cùng với nhóm thủ hạ của Diệp Minh Dục, đi thuyết phục những dân chúng đã từng nhận ân huệ của Tiết Hoài Viễn.
Xuân Phương thẩm cũng không ra ngoài, chỉ đứng trong viện nhìn theo nhóm người Khương Lê rời đi, bà ấy đứng ngơ ngẩn, không biết suy nghĩ cái gì.
Lại một ngày đi sớm về trễ.
Từ sáng đến tối hôm nay, Khương Lê và Diệp Minh Dục không thu hoạch được gì, nhưng trong nhóm thủ hạ của Diệp Minh Dục có một người thuyết phục được một cặp phu thê mở quán mì, gọi là phu phụ A Quái.
Năm đó phu phụ A Quái bị người ta lừa gạt, khế ước đất xảy ra vấn đề, suýt chút nữa bị người ta cướp mất quán mì, mất đi tiền vốn an cư lạc nghiệp. Tiết Hoài Viễn thẩm tra án tử này, để cho phu phụ A Quái lấy lại khế đất, mới không đến mức trôi dạt khắp nơi.
Bởi vậy phu phụ A Quái vẫn luôn rất cảm kích Tiết Huyện Thừa. Bây giờ Tiết Hoài Viễn bị bỏ tù, phu phụ A Quái có lòng kêu oan vì Tiết Hoài Viễn, nhưng lại không biết bản thân có thể làm cái gì, vẫn luôn cảm thấy đứng ra giống như châu chấu đá xe, bây giờ nhóm người Khương Lê xuất hiện, khiến cho phu phụ bọn họ vui mừng khôn xiết, dường như cuối cùng cũng biết có thể làm gì, không nghĩ nhiều đã lập tức đồng ý.
“Tổng cộng đã tìm được ba người.” Diệp Minh Dục nói: “Ngày mai đưa lệnh đến bên phía Tương Dương sao?”
Khương Lê gật đầu: “Đủ rồi.”
Diệp Minh Dục hỏi: “Vậy còn tiếp tục tìm người không?”
“Tìm.” Khương Lê nói: “Chỉ có càng nhiều dân chúng, việc này mới nháo loạn lớn hơn, Đại Lý Tự cũng được, cáo Ngự Trạng cũng được, mới có thể làm cho không ai áp xuống được, mới để cho người trong thiên hạ nhìn xem, phải xé toạc bề ngoài này, để mọi người thấy Huyện thừa Đồng Hương đã nhiễu loạn ra sao.”
Diệp Minh Dục nói: “Ta đã biết, vậy thì tiếp tục tìm!”
Đêm nay, Khương Lê ngủ rất ngon. Trong mộng, nàng gặp được Tiết Chiêu và phụ thân, ba người đang trên đường về nhà ở ngõ Thanh Thạch, xung quanh tối đen, Tiết Chiêu vác kiếm, đắc ý múa một bộ kiếm pháp trước mặt Khương Lê, bị Tiết Hoài Viễn cười, mắng.
Sự ấm áp làm cho Khương Lê không muốn tỉnh lại.
Cho đến khi Bạch Tuyết nhẹ nhàng đến đánh thức nàng: “Cô nương, nên tỉnh dậy.”
Mấy ngày nay, mỗi ngày Khương Lê đều thức rất sớm, không có cách nào, không có thời gian để chậm trễ. Trong lòng nàng vẫn còn nhớ mộng đẹp làm người ta luyến tiếc không muốn tỉnh dậy đêm qua, nhưng động tác vẫn vừa tỉnh táo vừa quả quyết, chỉ một lát sau đã rửa mặt chải đầu xong, ăn chút gì đó rồi chuẩn bị ra ngoài.
Năm trăm sáu mươi tám nhà, còn hơn một nửa vẫn chưa gặp được. Mà gặp một nửa rồi, cũng chỉ có ba người nguyện ý đứng ra.
Bi ai sao? Có lẽ vậy, nhưng hẳn cũng may mắn, cũng không phải không có một ai, cũng không phải lúc chán nản nhất.
Diệp Minh Dục cười, chào hỏi Khương Lê: “A Lê, hôm nay lại phải bận rộn rồi.”
Khương Lê cũng cười: “Hôm nay cũng phải để cữu cữu và các vị tiểu ca vất vả rồi.”
Mọi người cười, ra ngoài, vừa mở cửa viện ra, bỗng nhiên sững sờ.
Xuân Phương thẩm đứng trước cửa, bà ấy mặc phong phanh, không biết đã đợi bao lâu, người khẽ run, khi nhìn thấy Khương Lê, ánh mắt bà ấy sáng lên.
“Xuân Phương thẩm?” Khương Lê nghi ngờ nhìn bà ấy: “Sao người lại đến đây?”
“Ta… ta…” Xuân Phương mấp máy môi, giống như phải mất rất lâu mới lấy được can đảm nói: “Tiểu thư, ta, ta nguyện ý đứng ra, làm chứng thay Tiết đại nhân!”
Khương Lê ngây ngốc.
“Ta nghĩ, Tiết đại nhân giúp chúng ta rất nhiều, nếu mà mặc kệ, thì đúng là không có lương tâm, ta nguyện ý đứng ra!”
Phụ nhân nhút nhát này như có được dũng khí không tên, giọng nói bỗng nhiên tăng lớn, bà ấy ngẩng đầu, cực kỳ kiên định.
Khương Lê và Diệp Minh Dục không đoán được bà ấy sẽ nói như vậy.
Sau một lúc lâu, Khương Lê cười, nàng nói: “Đa tạ thẩm, Xuân Phương thẩm.”
Xuân Phương đỏ mặt, cuống quýt xua xua tay, giống như là không chịu nổi mà nói: “Không chỉ có ta, còn có bọn họ.”
Ở ngay góc tường, lại có hai người đi ra, là Đại Vân và Bình An.
Bình An nhìn thấy Khương Lê, cười ngọt ngào với Khương Lê, Đại Vân nói: “Khương cô nương, ta nghĩ rằng Tiết đại nhân đã cứu bình An, chúng ta không thể vô tình với ân nhân cứu mạng của Bình An như vậy được. Mẫu nữ chúng ta ở Đồng Hương vẫn luôn nhận sự trợ giúp của Tiết đại nhân, không thể bởi vì sự ích kỷ của chúng ta mà để một người tốt bị oan khuất. Chúng ta nguyện ý đứng ra.”
Khương Lê nhìn về phía nàng ấy. Đại Vân nắm chặt tay Bình An, nhìn ra được nàng ấy đưa ra quyết định này cũng đã phải đấu tranh một thời gian. Nhưng bây giờ, nàng ấy đã dẫn Bình An đến đây rồi.
“Đa tạ các ngươi.” Khương Lê mỉm cười: “Có các ngươi, án tử của Tiết đại nhân sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, ta nghĩ ngày tháng án tử của Tiết đại nhân được sửa lại sẽ không còn xa.”
“Không chỉ có chúng ta.” Xuân Phương nói: “Ngài nhìn bên ngoài xem.” Bà ấy chỉ về một phía.
Khương Lê đi về phía trước vài bước.
Đường ngõ Thanh Thạch đã bị tắc, không biết từ khi nào, sớm đã chật kín cả đám người, một số ít ở bên ngoài, một số ít ở bên trong, làm cho đường tắc chật như nêm cối, cũng có hơn trăm người đi đến. Bọn họ nam nữ già trẻ đều có, nhìn thoáng qua đều là dân chúng Đồng Hương.
Nhìn thấy Khương Lê, bọn họ cao giọng nói: “Khương cô nương, bọn ta đều nguyện ý làm nhân chứng cho Tiết đại nhân!”
“Khương cô nương, dẫn chúng ta đi giúp Tiết Huyện Thừa đi! Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo*, bọn ta đều nhận ân huệ của Tiết đại nhân, bây giờ đến lượt chúng ta báo đáp cho Tiết đại nhân!”
*Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo: sống không ân nghĩa sẽ khánh kiệt âm đức của bản thân.
“Chúng ta đã biết suy tính của Khương cô nương, cố ý đến tìm Khương cô nương, Khương cô nương muốn chúng ta làm cái gì, chúng ta sẽ làm cái đó, chỉ cần có thể cứu được Tiết đại nhân!”
Khương Lê ngẩn người nhìn mọi thứ trước mắt.
Diệp Minh Dục và thủ hạ đi về phía trước hai bước, cũng thấy được tình cảnh trước mặt, Diệp Minh Dục thấp giọng nói: “Bé ngoan của ta…” Giọng nói tràn đầy cảm xúc không thể tin.
Đối lập với cục diện thất bại khi đến từng nhà mấy ngày trước, tất cả mọi thứ ngày hôm nay như một giấc mộng không chân thật. Những dân chúng Đồng Hương, có cả người già phụ nữ và trẻ em, nhưng trên mặt lại là dũng khí không thể nghi ngờ.
Những người Tiết Hoài Viễn đã từng giúp đỡ, những người đã co rúm trong nhà, bởi vì đủ loại nguyên nhân mà không dám đứng ra, đã phải đấu tranh trong lòng, do dự, bàng hoàng và bất an, nhưng chính nghĩa đã chiến thắng sợ hãi, họ vẫn đứng dậy.
Lòng người đáng để mong chờ sao?
Lòng người không đáng để mong chờ sao?
Bình An giãy ra khỏi tay mẫu thân, đi về phía trước hai bước, cô bé nắm chặt tay của Khương Lê, mềm mại gọi một tiếng: “Tỷ tỷ, chúng ta nguyện ý đứng ra.”
Vành mắt Khương Lê nóng lên, nói không ra lời.