Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Có vẻ như mấy trăm hộ gia đình còn lại không cần thiết phải đi hỏi thăm từng nhà.
Mọi người đột nhiên chạy ra cũng đủ để trở thành nhân chứng của Tiết Hoài Viễn. Khi những người này nghe được Khương Lê nói muốn đi Yến Kinh để lật lại vụ án cho Tiết Hoài Viễn thì đều bảy tỏ mong muốn đi cùng nàng. Lần này không cần phải lo không đủ người như trước nữa.
Diệp Minh Dục vui mừng đến mức vỗ ngực cam đoan sẽ chi trả toàn bộ tiền ăn ở khi vào kinh thành. Đồng Nhi và Bạch Tuyết cũng cực kỳ vui vẻ, Diệp Minh Dục rảnh rỗi hỏi Khương Lê: “A Lê, bây giờ chúng ta hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn rồi nhỉ? Chúng ta có thể làm gì tiếp đây?”
“Có nhiều người như vậy, người của Phùng Dụ Đường đã tổn thất hơn một nửa, những người dân tay không tất sắc chắc chắn đã vô cùng căm hận Phùng Dụ Đường từ lâu, đây chính là lúc để cho bọn họ trút giận. Sớm muộn gì lệnh hành quyết của Tương Dương cũng sẽ ban xuống, nếu Phùng Dụ Đường thích xưng vương xưng bá ở Đồng Dương, vậy thì lần này hãy để cho ông ta biết cảm giác bị người khác xưng vương xưng bá là cảm giác thế nào. Cữu cữu, đưa những người này đến huyện nha môn, chúng ta sẽ diễn một vở kịch được gọi là “Trói quan thượng điện.”
“Ta chỉ từng nghe “Trói tử thượng điện” chứ chưa bao giờ nghe “Trói quan thượng điện.” Diệp Minh Dục buồn cười.
“Con cũng chưa từng nghe nên cần phải mở mang kiến thức một chút. Không nên chần chừ thêm nữa, con nghĩ khi Phùng Dụ Đường nhận được tin tức này thì muốn bỏ trốn, chúng ta không thể để ông ta trốn thoát được, nhất định phải bắt ông ta lại. Sau đó bình tĩnh đợi lệnh của Đông Tri Dương chuyển giao đến thì có thể thả Tiết Huyện Thừa ra khỏi ngục và áp quan vào kinh thành.”
Nghe vậy, Diệp Minh Dục hét lên một tiếng “Tốt”. Điều ông ấy thích nhất là có thể làm việc dứt khoát, những ngày qua ông ấy khó chịu chết mất, bây giờ cuối cũng có thể bắt cái gã Phùng Dụ Đường mà ông ấy đã không nhìn vừa mắt từ lâu kia lại, đây đúng là chuyện tốt!
“Đi thôi!” Diệp Minh Dục sốt ruột nói.
…
Trong huyện nha, hôm nay yên tĩnh.
Phùng Dụ Đường ngồi trong phòng, chờ người đến vận chuyển hành lý của gã.
Gã không thể rời khỏi phủ đệ vì gã biết, lần chạy trốn này rất nguy hiểm, do vậy thậm chí gã còn không đưa tiểu thiếp gã sủng ái nhất đi theo. Gã chỉ mang theo vàng bạc châu báu đã bóc lột được trong mấy năm làm quan phụ mẫu ở Đồng Hương. Nếu những hạ nhân trong phủ và những tiểu thiếp phát hiện ra gã thu dọn đồ đạc bỏ trốn thì bọn họ chắc chắn sẽ làm lớn chuyện, đến lúc đó để đoàn người Khương Lê biết được, gã có muốn đi cũng không đi được nữa.
Ngày hôm qua khi Phùng Dụ Đường biết được Khương Lê và người của nàng đi từng nhà dân ở Đồng Hường hỏi có sẵn lòng làm nhân chứng hay không, gã đã biết nàng đang có âm mưu gì. Chẳng trách, chẳng trách người của Khương Lê có thể bình tĩnh đối phó với sát thủ của Công chúa Vĩnh Ninh mà ngón tay của nàng cũng không cần động. Bây giờ gã nghĩ lại, ngay cả Công chúa Vĩnh Ninh mà Khương Lê còn không sợ thì sao nàng lại sợ một nhân vật nhỏ như gã. Sở dĩ nàng giữ gã lại, không giết gã chỉ vì nàng muốn cứu Tiết Hoài Viễn!
Chỉ khi gã còn sống và xét xử lại vụ án của Tiết Hoài Viễn, nàng mới có thể lấy tội của gã để giúp Tiết Hoài Viễn minh oan!
Khi nghĩ ra những điều này, Phùng Dụ Đường vừa lo lắng vừa căm hận. Năm đó gã bị Tiết Hoài Viễn đuổi ra khỏi huyện nha nên gã vô cùng căm ghét hành vi tàn nhẫn của Tiết Hoài Viễn. Sau đó vận đổi sao rời, Tiết Hoài Viễn đắc tội với Công chúa Vĩnh Ninh. Khi Tiết Hoài Viễn vào ngục, gã không ít lần ra lệnh cho cai ngục phải chăm sóc Tiết Hoài Viễn “chu đáo”. Bây giờ, đường làm quan đang rộng mở thì trên đường đột nhiên xuất hiện một thiên kim thủ phụ, nàng còn muốn minh oan cho Tiết Hoài Viễn và sắp thành công rồi.
Tiết Hoài Viễn đúng là khắc tinh của gã mà!
Khương Lê có ý tưởng này, nhưng Phùng Dụ Đường không muốn làm vậy. Hiện tại Tiết Hoài Viễn đã là một kẻ vô dụng, đã phát điên rồi, chỉ vì một kẻ vô dụng mà muốn gã phải trả cái giá lớn như thế. Huống chi một khi lật lại bản án cho Tiết Hoài Viễn, người thế vào đó lại chính là gã. Mặc dù Công chúa Vĩnh Ninh là chủ tử của gã nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ gây chiến vì một kẻ tầm thường như gã.
Khương Lê có câu nói rất đúng, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. Gã tự biết mình tất nhiên không phải trâu bò gì cả mà chỉ là ruồi muỗi lúc nào cũng có thể gặp nạn, thế nên gã phải tự tìm đường sống cho mình. Gã không thể ngăn Khương Lê lật lại bản án cho Tiết Hoài Vũ, nếu gã làm hỏng việc, Công chúa Vĩnh Ninh có thể giết chết gã bất cứ lúc nào. Gã còn đắc tội với nữ nhi của Khương Nguyên Bách, nếu bây giờ gã không đi thì còn muốn đợi đến bao giờ? Vì vậy, sáng sớm hôm nay Phùng Dụ Đường đã đến huyện nha chuyển những rương đồ tới đây. Gã dẫn theo mấy thân tín, chỉ đợi xe ngựa đến đón thì sẽ lập tức lên đường.
Chờ đến lúc Khương Lê tìm được nhân chứng sẵn lòng làm chứng, bảy ngày sau gã đã cao chạy xa bay. Về phần Khương Lê và Công chúa Vĩnh Ninh ngầm đấu đá ra sao, đều tuỳ bọn họ, gã đã trốn thoát nên tất cả không còn liên quan đến gã nữa!
Lúc đang nghĩ những điều này, Phùng Dụ Đường đột nhiên nghe thấy tiếng động ở bên ngoài. Tinh thần của gã trở nên phấn chấn hơn, gã lập tức đứng dậy, ra lệnh cho thân tín nhanh chóng nâng những rương đồ cổ và ngân phiếu, còn bản thân thì dẫn đầu bước ra cửa, bất mãn nói: “Ta đã nói làm nhỏ nhẹ rồi, nhỡ có người phát hiện ra thì phải làm thế nào?”
Vừa dứt lời, Phùng Dụ Đường đúng lúc đi tới cửa lớn của huyện nha, giọng nói của gã nhanh chóng biến mất, lập tức giật mình.
Đứng trước mắt gã là Diệp Minh Dục và Khương Lê.
“Phùng đại nhân.” Khương Lê mỉm cười với gã.
Phùng Dụ Đường cũng miễn cưỡng nở nụ cười đáp lại, gã thầm cảm thấy hơi bất an. Khương Lê dịu dàng mỉm cười, ngay cả Diệp Minh Dục cũng mỉm cười đầy ý tứ với gã. Vị nam nhân này sinh ra đã như giặc cướp, luôn lạnh lùng trừng mắt nhìn gã, có lúc nào ôn hoà như này chưa?
“Khương Nhị tiểu thư.” Phùng Dụ Đường giấu đi suy nghĩ của mình, hỏi Khương Lê: “Không biết hai vị đến đây sớm như vậy để gặp hạ quan là có chuyện gì sao?”
Thái độ hoàn toàn khác biệt so với ngày đầu tiên cương kiện Khương Lê. Trong mắt Diệp Minh Dục hiện lên một tia khinh thường, nhìn dáng vẻ giẫm thấp nâng cao kia, thật sự là nhìn nhiều hơn một lần cũng cảm thấy bị bẩn mắt.
Khương Lê không trả lời Phùng Dụ Đường, nàng lướt mắt qua Phùng Dụ Đường và nhìn về phía sau gã, nàng ngạc nhiên hỏi: “Sao Phùng đại nhân lại chuyển nhiều rương thế này, đây là sắp đi xa à?”
Trong lòng Phùng Dụ Đường chợt nhói lên, gã nhanh chóng quay đầu lại, ra hiệu cho thủ hạ chuyển mấy rương về, cười xòa nói: “Sao có thể như vậy được? Đây đều là những thứ mang ra ngoài trước đây, giờ ta đang muốn lấy về thôi.”
“Hoá ra là vậy.” Khương Lê cười nói: “Vậy thì tốt. Ta còn tưởng rằng Phùng đại nhân sắp phải đi xa, nên vừa rồi hơi khó xử. Nếu Phùng đại nhân sắp phải đi xa thì sau này khó mà xử lý, ta còn có chuyện muốn nhờ Phùng đại nhân giúp đỡ.”
Khương Lê nhìn qua có vẻ điềm tĩnh, dịu dàng nhưng trong lòng Phùng Dụ Đường biết rõ tiểu mỹ nhân này không hiền lành như vẻ ngoài. Gã nghe thấy Khương Lê nói có chuyện muốn nhờ mình giúp đỡ, không những không yên tâm hơn mà còn toát mồ hôi lạnh, gã ngập ngừng hỏi: “Nhị tiểu thư muốn nhờ hạ quan giúp đỡ chuyện gì vậy?”
“Đó là một việc rất đơn giản.” Khương Lê nhẹ nhàng nói: “Ta chỉ muốn nhờ Phùng đại nhân cùng ta về Yến Kinh, đến Đại Lý Tự làm chứng cho vụ án Tiết Huyện Thừa thôi.”
Phùng Dụ Đường ngơ ngác bất động.
Khương Lê lặng lẽ nhìn gã, ánh mắt của nàng quá mức bình tĩnh, nhưng Phùng Dụ Đường lại có thể nhìn thấy sự mỉa mai trong đó.
Gã nói: “Nhị tiểu thư đang nói đùa gì vậy chứ...”
“Ta không thích nói đùa.” Khương Lê lắc đầu.
Trong lòng Phùng Dụ Đường bỗng dâng lên cảm giác nhục nhã. Thân hình nhỏ nhắn của Khương Lê đứng chắn trước mặt gã tựa như đang chặn mất đường sống của gã. Gã hận không thể xông lên bẻ gãy cổ của Khương Lê, tìm đường thoát thân cho minh. Nhưng gã không dám, Diệp Minh Dục đứng cạnh Khương Lê, thanh đao trên thắt lưng của ông ấy còn tản ra khí lạnh.
“Nhị tiểu thư nhất quyết phải làm thế với hạ quan sao?”
Khương Lê cười gật đầu.
Nàng càng dịu dàng thì trong lòng Phùng Dụ Đường càng tức giận. Gã nổi giận đùng đùng, đột nhiên hỏi: “Nếu hạ quan từ chối thì sao?”
“Từ chối?” Nụ cười của Khương Lê dần biến mất, vẻ mặt nàng không thay đổi, lạnh lùng nói: “Chỉ sợ nếu không chấp nhận thì Phùng đại nhân sẽ không chịu nổi đâu.”
Phùng Dụ Đường không chịu yếu thế: “Khương Nhị tiểu thư ép người quá đáng, ngươi định giết bản quan sao?”
“Việc này không liên quan đến ta.” Khương Lê lắc đầu: “Bọn họ mới chính là người không buông tha cho ngươi.” Nàng hơi nghiêng người.
Phùng Dụ Đường đã nhìn thấy rồi.
Phía sau Khương Lê, bên ngoài cửa chính của huyện nha bị hộ vệ của Diệp Minh Dục chặn lại, có rất nhiều người đứng đó, tất cả đều là dân chúng Đồng Hương. Không biết bọn họ đã đứng đó bao lâu, lẳng lặng nhìn Phùng Dụ Đường. Trong ánh mắt của bọn họ tràn đầy sự giận dữ và kích động giống như nếu không có Khương Lê ở đây thì bọn họ sẽ xông vào giết Phùng Dụ Đường cho nguôi giận.
“Ngươi xem.” Khương Lê mỉm cười.
Cả người Phùng Dụ Đường hơi chao đảo, bước chân của gã vô thức lùi về phía sau một bước. Gã lắc đầu lẩm bẩm: “Không thể nào...”
Hôm qua những người đó trở về báo cáo rằng, đã mấy ngày này, Khương Lê và Diệp Minh Dục đi hỏi thăm từng nhà dân Đồng Hương nhưng chỉ tìm được ba người. Đồng Hương có hơn năm trăm hộ gia đình, họ tìm được ba người thì thật sự không nhiều. Lúc ấy, Phùng Dụ Đường vẫn còn rất kiêu ngạo, trong lòng dân chúng ở Đồng Hương thì bản thân gã vẫn có uy quyền rất cao, cho dù là thiên kim thủ phủ đến tìm thì cũng không có ai dám nói lung tung. Chính vì điều này, Phùng Dụ Đường tin rằng ít nhất phải mất mấy ngày nữa Khương Lê mới tập hợp đủ người sẵn lòng làm chứng.
Tại sao lại có nhiều dân chúng Đồng Hương đi theo phía sau nàng như vậy chỉ sau một đêm? Đã xảy ra chuyện gì, nàng đã nói gì với dân chúng Đồng Hương?
“Phùng Dụ Đường!” Một tiểu tử trẻ tuổi giận dữ nói: “Ngươi đã bắt muội muội ta đi làm tiểu thiếp của người, muội ấy đã chết chỉ sau ba ngày vào phủ đệ của ngươi, ngươi trả muội muội lại cho ta!”
“Hắn đúng là một tên súc sinh, hắn cướp cửa hàng của chúng ta khiến cho mẫu thân nhà ta tức giận đến mức chết trong phòng!”
“Hắn cấu kết với ác bá và cướp ba món đồ cổ trong nhà chúng ta!”
“Phùng Dụ Đường!”
Những lời buộc tội vang vọng trên bầu trời trước cửa huyện nha Đồng Hương.
Trong thời gian Phùng Dụ Đường nắm quyền, gã có những hành động độc tài, không có việc xấu nào là không làm, dân chúng ở Đồng Hương đã phải chịu áp bức từ lâu. Nhưng bây giờ khi nó bùng phát, Phùng Dụ Đường bị dọa đến mức liên tiếp lùi lại sau. Gã định thể hiện uy quyền trước đây của mình, nhưng cuối cùng lại thiếu tự tin, chỉ dám gào thét để hù dọa: “Các ngươi đang làm trò gì vậy? Các ngươi muốn tạo phản à?”
Đáp lại gã là tiếng gào thét của mọi người càng thêm phấn khích hơn.
Giữa khung cảnh ồn ào, giọng nói của Khương Lê hết sức rõ ràng, nàng nói: “Phùng đại nhân, ngươi làm nhiều điều ác thì ắt phải bị trừng phạt, không phải là quả báo không đến mà do chưa tới lúc, bây giờ, nó đã đến rồi.”
Phùng Dụ Đường nhìn nàng một lúc rồi đột nhiên quay người bỏ chạy!
Gã biết những lời Khương Lê nói là đúng, bọn họ người đông thế mạnh. Nếu là trước đây, gã có thể để cho thủ hạ của mình liều mạng, dù sao cũng chỉ là dân đen không có vũ khí, dù có mạnh đến mấy thì có thể giỏi đến đâu chứ? Tuy nhiên, mấy ngày nay, thủ hạ của gã truy đuổi giết Khương Lê phần lớn đều đã chết, số người còn lại không còn nhiều. Lúc này lũ dân đen tạo phản, nhân mã của gã không thể chống cự!
Chạy trốn? Gã có thể chạy đi đâu đây?
Khương Lê lạnh lùng nhìn bóng lưng Phùng Dụ Đường hốt hoảng chạy trốn, xua tay nói: “Nếu Phùng đại nhân muốn chạy trốn, xin mọi người hỗ trợ ‘mời’ Phùng đại nhân quay về.”
Nàng vừa dứt lời thì “bùm” một tiếng, dân chúng vốn đã oán hận Phùng Dụ Đường lập tức đuổi theo Phùng Dụ Đường. Ngay cả những thủ hạ mà Phùng Dụ Đường mang theo cũng không thể chống lại sự đánh đập của dân chúng cầm gậy dài hoặc xẻng quét rác và không ngừng cầu xin sự thương xót. Khương Lê yêu dặn hộ vệ của Diệp Minh Dục quan sát, nàng muốn cho những người dân này trút giận, nhưng phải chắc chắn không thể để cho Phùng Dụ Đường trốn thoát.
Trong huyện nha Đồng Hương, đã lâu rồi mới có nhiều dân chúng tới như vậy. Từ sau khi Phùng Dụ Đường nhậm chức, huyện nha đã trở thành nơi ác bá phú nhân thích tới, chỉ cần có tiền là giải quyết được mọi chuyện. Khi dân chúng đến huyện nha, bọn họ đều tràn ngập máu và nước mắt, bọn họ chính là những người bị lừa. Theo thời gian, huyện nha là hang ổ ma quỷ, đây là sự thật mà ai ở Đồng Hương cũng biết.
Nhưng vài ngày sau khi Khương Nhị tiểu thư đến Đồng Hương, trong huyện nha lại xuất hiện bóng dáng của người dân. Lúc này không phải là “quan ức hiếp dân” mà là “quan bức dân tạo phản”.
Diệp Minh Dục nhìn Phùng Dụ Đường đang bị một vị phụ nhân dùng cây sào đập vào đầu một cách tàn nhẫn thì cười phá lên, ông ấy gọi Khương Lê đến nhìn rồi nói: “Tên khốn kiếp kia giờ cũng nếm được cảm giác mặc cho người ta cấu xé.”
Khương Lê thản nhiên cười: “Gieo nhân nào gặp quả đó mà.”
Mặc dù Phùng Dụ Đường là tay sai của Công chúa Vĩnh Ninh và hành động theo mệnh lệnh của Công chúa Vĩnh Ninh, nhưng việc phụ thân trở nên điên dại, chịu những cực hình vô nhân tính ở trong lao ngục đều do Phùng Dụ Đường gây ra. Làm xong những việc này, còn nghĩ đến việc muốn trốn thoát, Phùng Dụ Đường nghĩ cũng quá đẹp rồi.
Nàng sẽ khiến cho Phùng Dụ Đường và Công chúa Vĩnh Ninh phải ân hận về những hành động đã làm trong suốt quãng đời còn lại.
Khương Lê nói với Diệp Minh Dục: “Minh Dục cữu cữu, hãy bảo người tới trói Phùng Dụ Đường lại, đừng để ông ta trốn thoát, để mắt đến ông ta là được.”
Diệp Minh Dục gật đầu, ông ấy nhìn Khương Lê xoay người muốn rời đi thì hỏi Khương Lê: “A Lê, cháu muốn đi đâu thế?”
Khương Lê nói: “Trong ngục, Phùng Dụ Đường đã thất thế, cai ngục đã chạy trốn sau khi biết tin rồi. Bây giờ cháu đi thăm Tiết Huyện Thừa, không còn sợ bị cản lại nữa.” Nàng cười: “Cháu nghĩ là trong ngục Đồng Hương còn có rất nhiều phạm nhân bị oan như Tiết Huyện Thừa, cháu muốn thả họ ra ngoài. Đã đến lúc Đồng Hương thay đổi rồi.”
…
Người bước vào ngục với Khương Lê là gã sai vặt A Thuận của Diệp Minh Dục và Trương đồ tể.
Mặc dù biết tin cai ngục đã chạy trốn, nhưng để phòng ngừa bất trắc nên Diệp Minh Dục vẫn cho Khương Lê dẫn theo mấy người. Bản thân ông ấy muốn canh chừng Phùng Dụ Đường, miễn cho Phùng Dụ Đường có cơ hội trốn thoát.
Trước cửa ngục, trên mặt đất có những bước chân hỗn loạn. Xem ra là bọn cai ngục khi biết tin Phùng Dụ Đường gặp chuyện đã hoảng sợ chạy trốn để lại dấu chân. Trên mắt đất còn sót lại một ít bạc, nhưng Diệp Minh Dục đã phái một số người và dân chúng chặn ở cửa thành, ai muốn trốn thoát khỏi thành cũng sẽ bị bọn họ chặn lại.
A Thuận đứng ở cửa cùng với Trương đồ tể đốt đuốc rồi thò đầu nhìn vào bên trong. Trong ngục âm u, tất cả đuốc đều tắt, khó nhìn rõ. Sợ Khương Lê không nhìn thấy bậc thang trên mặt đất sẽ bị vấp ngã, A Thuận đang định nhắc nhở Khương Lê cẩn thận thì thấy Khương Lê đi xuống mà thậm chí còn không cần cầm đuốc.