Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
A Thuận: “...”
Khi còn nhỏ, Tiết Hoài Viễn không cho nàng và Tiết Chiêu vào đại lao. Nhưng mỗi khi Tiết Chiêu và nàng lén lút lẻn vào, cai ngục đều biết họ là nhi nữ của Tiết Hoài Viễn, biết là tiểu hài tử ham chơi và cũng biết họ sẽ không gây chuyện nên mắt nhắm mắt mở kệ họ.
Đối với đại lao, Khương Lê không thấy xa lạ gì cả. Những người bị giam giữ trong ngục, có một số người thật sự là những kẻ cực kỳ hung ác, nhưng một số khác lại vì cuộc sống bắt buộc mà không thể không phạm tội. Nhưng có một điều không thay đổi là, những người bên trong đều mang tội trên người.
Lúc Tiết Hoài Viễn đến, ông luôn mặc quan phục trắng tinh. Ông từng giải cứu Trương đồ tể bị giam cầm oan uổng, đồng thời cũng đưa những kẻ ác độc thực sự có tội nhởn nhơ vào đây.
Khương Lê chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày nào đó, nàng sẽ nhìn thấy bóng dáng của phụ thân trong những người mặc đồng phục tù nhân.
May thay tất cả cây đuốc trong đại lao đều đã tắt, còn cây đuốc trong tay Trương đồ tể và A Thuận chưa đủ sáng để người ta có thể nhìn thấy hốc mắt mờ mịt của nàng. Mỗi bước đi của nàng đều rất chậm như đang cẩn thận sợ ngã, nhưng chỉ có Khương Lê mới biết, tay của nàng đang khẽ run rẩy.
Nàng đang sợ.
Nàng sợ nhìn thấy phụ thân như vậy, sợ nhìn thấy người từ nhỏ đến lớn là cả bầu trời của nàng và Tiết Chiêu, cổ thụ của Tiết Chiêu, người phụ thân cao lớn từ nhỏ của nàng sẽ cuộn người thành một quả bóng, trong bóng tối mất đi sự tỉnh táo và ký ức.
Ngọn đuốc của A Thuận lần lượt chiếu sáng những khuôn mắt trong từng phòng giam, tiếng kêu oan uổng liên tiếp vang lên. Không biết Phùng Dụ Đường đã xử lý bao nhiêu vụ án oan, một khi nhìn thấy người lạ đến đây, phòng giam sẽ không hẹn mà bắt đầu la hét vì kêu oan. Nhưng nhiều người chỉ ngước mắt lên thờ ơ nhìn họ, như thể bọn họ đã mất hết hy vọng vào tương lai... Đây là những con người bị dày vò không còn tin vào hy vọng nữa.
Không phải, không phải, không phải. Khương Lê nhìn qua từng người từng người một, nhìn những người bị mất tay và mất chân kia đều không phải phụ thân của nàng thì nàng thầm cảm thấy hơi nhẹ nhõm, sau đó nàng lại cảm thấy lo lắng hơn, sao còn chưa thấy ông?
Cho đến căn phòng cuối cùng.
Ngọn đuốc của A Thuận đã đến trước cửa phòng giam, nhưng người bên trong lại rúc vào trong góc, không biết là đang ngủ hay đang nằm, ông quay lưng về phía đám người Khương Lê, từ chối quay đầu nhìn lại. A Thuận theo bản năng quay sang nhìn Khương Lê, hắn ta chưa từng gặp Tiết Hoài Viễn, cũng không biết Tiết Hoài Viễn trông như thế nào, nhưng Trương đồ tể biết. Chỉ là mỗi lần Trương đồ tể còn chưa kịp nhận ra, Khương Lê đã lắc đầu nhanh hơn cả Trương đồ tể.
Không ai nghi ngờ rằng Khương Lê cũng biết Tiết Hoài Viễn. Thậm chí nàng còn quen thuộc với Tiết Hoài Viễn hơn cả Trương đồ tể, nên mới có thể lập tức phán đoán người bên trong có phải Tiết Hoài Viễn hay không.
A Thuận nhìn Khương Lê, thấy Khương Lê đột nhiên nắm lấy cửa phòng giam, vẻ mặt trở nên hoảng hốt.
Tinh thần của hắn ta phấn chấn, hiểu được vẻ mặt này của Khương Lê. Không còn nghi ngờ gì nữa, người này thật sự là Tiết Hoài Viễn, hắn ta vội vàng lấy chìa khoá của phòng giam ra. Đây cũng là thứ hắn ta nhìn thấy bị rơi ở trước cửa đại lao.
Cửa phòng giam lập tức mở ra.
Trương đồ tể vẫn còn đang do dự, tuy rằng hắn ta biết Tiết Hoài Viễn, nhưng người này không quay người lại, hắn ta không nhìn thấy khuôn mặt của ông nên chưa thể xác định được. Mặc dù không biết vì sao A Thuận chỉ nhìn thoáng qua Khương Nhị tiểu thư thì đã mở cửa phòng giam ra, Trương đồ tể đang muốn tự mình đi vào trước nhìn thử xem, tránh việc làm tổn thương Khương Nhị tiểu thư nếu đó không phải Tiết Hoài Viễn. Chỉ thấy dường như cô nương kia không chịu nổi nữa mà nhanh chóng bước vào bên trong.
Trương đồ tể và A Thuận đều bất ngờ, A Thuận nói: “Ôi, biểu tiểu thư, đuốc của người...”
Dưới ngọn đuốc mờ ảo, Khương Lê nhìn thấy bóng người cô độc ngồi trong góc cửa phòng giam, đầu đập vào tường đá, mái tóc rối tung. Không biết từ khi nào thân hình cao lớn, vĩ đại đó đã trở nên gầy gò, khom lưng và nhỏ bé như vậy. Đầu óc nàng choáng váng, hai đầu gối mềm nhũn quỳ xuống.
A Thuận sợ hãi gần như muốn hét lên, nhưng lại bị Trương đồ tể kéo đến bên cạnh, thế là hắn ta nuốt xuống tiếng hét trong cổ họng. Nhưng trong lòng vẫn không hiểu, dưới đầu gối nam nhi là vàng, tuy rằng biểu tiểu thư không phải nam nhi nên quỳ xuống tự nhiên không quá trân quý. Nhưng cho dù Tiết Hoài Viễn có là người quen cũ của nàng hay bất kỳ quan hệ gì đi chăng nữa, biểu tiểu thư cứ thế quỳ xuống trước mắt đối phương như vậy, điều này thật sự không thể tin được.
Điều gì đáng giá đến mức khiến cho biểu tiểu thư đột nhiên quỳ xuống? Hay do đầu gối của biểu tiểu thư không thoải mái nên khiến nàng phải quỳ xuống chăng?
Nhưng A Thuận nhanh chóng phủ nhận suy đoán của mình, hắn ta trơ mắt nhìn Khương Lê đưa tay ra đỡ lấy tù nhân bẩn thỉu kia và từ từ xoay người ông lại, để lộ ra cả khuôn mặt.
Trương Đồ Tể và A Thuận đều mở to mắt.
Đó là một khuôn mặt gầy gò đến mức khó có thể gọi là mặt của ‘người’, toàn bộ khuôn mặt gầy trơ xương, hai má lõm xuống và xương gò má nhô lên cao. Thân hình mà Khương Lê đang đỡ lại càng gầy như que củi. Không phải A Thuận chưa từng nhìn thấy tù nhân, nhưng phần lớn tù nhân đều có vẻ ngoài hung ác, xấu xí, cũng có những người nhìn qua chật vật khốn khổ, nhưng chưa từng nhìn thấy ai mà giật mình như người trước mắt.
Tóc của ông trắng xóa, trắng đến mức thoáng nhìn qua người ta có thể tưởng rằng tuyết ở Đồng Hương phủ lên đầu của ông. Tuy nhiên tóc càng trắng thì dáng người càng đen gầy, giống như ngọn nến lay lắt, chỉ cần một hơi thở là có thể thổi tắt.
Trương đồ tể lẩm bẩm: “Tiết đại nhân...”
A Thuận nhìn Trương đồ tể trong vô thức, một ông già gầy gò khác thường trông như đang hấp hối kia lại chính là Tiết Huyện Thừa một lòng vì dân, rất có khí thế, tấm lòng rộng mở và được dân chúng vô cùng yêu quý sao?
Tiết Huyện Thừa chán nản đến thế sao? Phải biết rằng cho dù ai nhìn thấy vị tù nhân trước mắt cũng sẽ không nghi ngờ chuyện tù nhân này sẽ sớm bỏ mạng.
Biểu tiểu thư có sợ hãi khi nhìn thấy người như vậy không? A Thuận thầm nghĩ như vậy, sau đó hắn ta thấy Khương Lê đưa tay, chậm rãi xắn tay áo của Tiết Hoài Viễn lên.
Vì nàng đưa lưng về phía mình nên A Thuận không thể nhìn thấy biểu cảm của Khương Lê, hắn ta chỉ cảm thấy dường như vị biểu tiểu thư này vô cùng đau khổ, giống như con thú đang kìm nén vết thương và nức nở liếm máu đang không ngừng chảy ra. Từng giọt từng giọt không thể ngăn nó ngừng chảy.
Ngay lúc nàng xắn tay áo lên, Trương đồ tể bên cạnh hít một hơi thật sâu.
Ánh sáng yếu ớt cũng không thể che giấu được những vết thương trên người ông già đáng thương này. Những vết sẹo trông giống như vết roi, hoặc vết dao hoặc giống như sắt nung đỏ áp vào da người tạo thành vết bỏng. Những vết thương đó chồng lên nhau, vết thương cũ chưa lành đã lại có thêm những vết thương mới. Một số vết thương đã chảy mủ, bốc mùi hôi thối, vài chỗ vết thương còn có giòi bọ bò xung quanh. A Thuận nhìn thấy thì cảm thấy hơi buồn nôn và tức ngực.
Tâm lý của hắn ta chỉ cảm thấy sợ hãi đối với thủ đoạn của Phùng Dụ Đường.
Phải biết rằng, ngay cả tử tù cũng không cần chấp nhận hình phạt như vậy. Điều này là muốn sống không bằng chết, không muốn cho đối phương được chết một cách thoải mái. Khương Lê mới chỉ xắn một cánh tay áo lên để lộ ra một cánh tay của đối phương, một cánh tay còn như vậy thì có thể tưởng tượng được trên người Tiết Hoài Viễn còn biết bao vết thương tương tự như thế này?
Trong ngục lao tối tăm không thấy đáy, hàng ngày bị tra tấn dã man, sống không được chết không xong, chẳng trách Tiết Hoài Viễn phát điên. Thậm chí A Thuận còn cảm thấy, nếu Khương Lê không đến giải cứu vị đại nhân này, có lẽ đối với Tiết Huyện Thừa mà nói thì việc tử hình mấy ngày sau cũng là một loại giải thoát.
Những ngày tháng thế này thật sự quá khó khăn, quá khó chịu đựng.
Đồng thời, trong lòng hắn ta cũng nghi ngờ, một Tiết Huyện Thừa như vậy, được cứu ra ngoài thì còn có thể sống được bao lâu? Dù cho có thể sống sót thì với một người tâm thần không tỉnh táo, đã mất hết mọi thứ, cứ sống như một cái xác không hồn thì còn ý nghĩa gì?
Ngay khi hắn ta nghĩ đến đây, trong lao ngục đột nhiên vang lên một tiếng rên rỉ nhỏ.
A Thuận giật mình, nhìn theo hướng phát ra âm thanh, hắn ta kinh ngạc phát hiện ra người phát ra âm thanh không ai khác chính là biểu tiểu thư Khương Lê.
Vị tiểu thư từ trước đến nay luôn thích mỉm cười dịu dàng, điềm tĩnh và có thể nghiêm túc xử lý đám người điên cuồng ở Lệ Chính Đường, giờ đang quỳ hai chân trên mặt đất và phát ra những tiếng như buồn như vui, từ từ cúi người xuống, ôm lấy bả vai của Tiết Hoài Viễn và bật khóc nức nở.
A Thuận ngơ ngác, Trương đồ tể không nói gì. Trong lao ngục, trong những phòng giam có kích cỡ khác nhau, tiếng kêu oan vì bọn họ đến đây chẳng biết từ lúc nào đã im bặt, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc đau đớn của nữ hài tử.
Tiếng khóc dường như cũng có thể lay động, ở trong lao ngục tối tăm ánh đèn đung đưa mờ ảo, như thể sau bao năm sống trên đời người ta đã nếm đủ mọi buồn vui rồi chợt nhận ra có cơ hội được làm lại, vui mừng đến mức bật khóc. Giống như đứng trước sông Trường Giang cuồn cuộn, thời gian đã qua không thể lấy lại và tiếc nuối vì những nỗi buồn trên thế gian này.
Khiến người ta nghe mà đau khổ, nghe mà chua xót.
Nữ hài tử không sợ mùi hôi thối và dòi bọ trên người tù nhân, nàng chỉ ôm chặt lấy ông giống như một cô nương lạc đường trong đám người cuối cùng cũng nhìn thấy phụ thân của mình, cầm lấy cọng rơm cứu mạng này không chút chần chừ, an tâm bật khóc.
Trong lòng Khương Lê vô cùng đau buồn.
Tiết Hoài Viễn không lớn hơn Khương Nguyên Bách là mấy. Ngày đó Tiết Hoài Viễn cũng là thanh trúc tú lâm, mặc dù không phong nhã như Khương Nguyên Bách, nhưng ông cũng có khí chất riêng. Người phụ thân cao lớn bây giờ già đi nhanh như vậy, mái tóc trở nên bạc trắng trước khi ông tới tuổi biết số phận của mình. Nếu không phải do gặp đả kích to lớn thì cớ gì lại thành như vậy chứ?
Trên người ông đầy những vết thương lớn nhỏ, khi Khương Lê nghĩ đến những ngày tháng gian nan đó, trái tim nàng đau như bị dao cắt. Nếu như lúc nàng trở thành Khương Lê có thể trở về Đồng Hương sớm hơn một chút thì liệu phụ thân có bớt đau đớn hơn không? Hoặc có lẽ ngay từ đầu nàng không nên khiêu khích Thẩm Ngọc Dung, nếu không có Công chúa Vĩnh Ninh thì nàng có thể bình an đến già với phụ thân và Tiết Chiêu ở Đồng Hương.
Thế gian trêu người, trêu người trong lòng bàn tay.
Cánh tay gầy guộc dưới tay nàng nhức nhối như thể trên người chỉ có xương mà không hề có thịt. Phùng Dụ Đường thậm chí chỉ cho Tiết Hoài Viễn ăn một chút cơm, khiến ông chịu đói chịu rét.
Đột nhiên, trong tiếng khóc đau đớn của Khương Lê, có một giọng nói yếu ớt vang lên, nhẹ nhàng như một giấc mơ.
“A Ly?”