Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
A Thuận giật mình, kinh ngạc nhìn về phía người kia, tại sao Tiết Huyện Thừa lại biết người tới là biểu tiểu thư? Hơn nữa còn gọi thân mật như vậy?
Khương Lê cũng giật mình, nàng chậm rãi cúi đầu, thở nhẹ, nhìn người mà mình đang ôm. Phụ thân… Không bị mất đi thần trí sao? Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm giác mừng rỡ.
Nhưng vẻ mừng rỡ nhanh chóng phai nhạt.
Tiết Hoài Viễn mở mắt ra, nhưng ông không nhìn nàng mà nhìn về phía vách đá, hoặc có thể là những vết bẩn bắn tung toé trên vánh đá. Ông giãy dụa rời khỏi tay Khương Lê, nhanh chóng lùi về góc vừa nãy rồi ôm lấy một nắm rơm rạ trên mặt đất. Ông ôm chặt nó vào lòng như sợ có người sẽ cướp đi, lẩm bẩm: “A Ly… A Ly…”
Mũi Khương Lê cay cay, nàng lại muốn khóc. Phụ thân vẫn chưa tỉnh táo, sở dĩ ông gọi cái tên “A Ly” chẳng qua vì cái tên này đã chiếm một phần rất quan trọng trong cuộc đời của ông, ngay cả khi đã phát điên cũng vẫn luôn gọi nó.
Cũng đúng, nàng âm thầm tự giễu, cho dù hiện tại phụ thân không mất đi thần trí thì khi nàng đứng trước mặt ông, chưa chắc ông đã có thể nhận ra. Nàng không phải là “A Ly”, nàng là “Khương Lê”.
“Biểu tiểu thư?” A Thuận hơi lo lắng.
Khương Lê quay đầu lại, nói: “Ta không sao.”
Nàng nhìn Tiết Hoài Viễn đang rúc trong góc, trong lòng lại cảm thấy đau đớn. Nàng biết mình không nên mong đợi nhiều như vậy, ít nhất là phụ thân vẫn còn sống. Lúc còn sống, hai phụ tử họ vẫn có cơ hội gặp lại đã là may mắn trong bất hạnh rồi. Nhưng khi nhìn thấy phụ thân như vậy, trong lòng Khương Lê hận không thể dùng hàng ngàn mũi dao chém Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh thành từng mảnh, dù vậy thì nỗi đau trong lòng vẫn khó có thể nguôi ngoai.
Nàng nói: “Ta sẽ đưa Tiết Huyện Thừa ra ngoài, thân thể của Tiết Huyện Thừa quá yếu, nhờ Trương đại thúc đi tìm đại phu có y thuật tốt nhất ở Đồng Hương tạm thời xem bệnh cho Tiết Huyện Thừa.”
Trương đồ tể nhìn thấy tình trạng của ân nhân cứu mạng thì cũng vô cùng hận Phùng Dụ Đường. Nghe thấy Khương Lê phân phó, hắn ta không nhiều lời, lập tức chạy đi tìm đại phu.
Vốn dĩ A Thuận còn muốn giúp đỡ, nhưng Khương Lê đã tự mình đỡ Tiết Hoài Viễn dậy. Nàng không chê Tiết Hoài Viễn bẩn thỉu mà cẩn thận đỡ lấy vai, kéo cánh tay của ông. Tiết Hoài Viễn hôm nay giống như một hài tử hai ba tuổi, ông khua chân múa tay vui sướng vô tình tát vào mặt Khương Lê, trên khuôn mặt trắng nõn bỗng xuất hiện dấu tay bẩn thỉu.
A Thuận không nhìn nổi, nói: “Biểu tiểu thư, hay là để ta.”
“Để ta.” Khương Lê chỉ nói hai chữ, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn, A Thuận lập tức rút bàn tay đang chìa ra lại. Vị biểu tiểu thư này trước nay luôn rất kiên nhẫn, nàng luôn đối xử dịu dàng với người Diệp gia hay với những người xa lạ. Nhưng đây là lần đầu tiên A Thuận thấy dáng vẻ kiên nhẫn này, tựa như Tiết Hoài Viễn là người trân quý nhất trên thế gian của nàng, nàng sẵn lòng bỏ ra toàn bộ tâm huyết để chăm sóc cho ông.
Khương Lê đỡ Tiết Hoài Viễn ra khỏi phòng giam.
A Thuận hỏi: “Biểu tiểu thư, những người còn lại…”
Phùng Dụ Đường không biết phân biệt thiện ác, chỉ quan tâm đến danh lợi. Trong phòng giam này, chưa chắc đã không có những người bị oan giống Tiết Hoài Viễn, là người tốt phải gánh tội thay. Tiết Hoài Viễn đã ra ngoài, vậy còn những người khác thì sao?
“Không sao.” Khương Lê nói: “Tối nay cho người mang hồ sơ tới, nếu có bất kỳ điểm đáng ngờ nào thì ta sẽ đưa người ra ngoài. Phùng Dụ Đường làm Huyện thừa ở Đồng Hương này coi như xong rồi, sau vụ án này, triều đình sẽ sớm cử một Huyện thừa mới đến nhậm chức. Nếu những vụ án này được xét xử lại một lần nữa thì chắc chắn sẽ không để ai bị oan.”
A Thuận yên lòng.
Khi đi tới cửa huyện nha môn, Tiết Hoài Viễn như thể nhìn thấy điều gì đó đáng sợ, đột nhiên không muốn đi tiếp, bắt đầu la hét vùng vẫy. Khương Lê thấy vậy thì vô cùng chua xót, A Thuận vội vàng sai người kéo Tiết Hoài Viễn về, nhưng lại không dám dùng lực quá mạnh... Tiết Hoài Viễn thật sự quá gầy, bọn họ sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm gãy xương của Tiết Hoài Viễn.
Diệp Minh Dục từ xa nhìn thấy Khương Lê, ông ấy đi tới nói: “A Lê, ngươi về sớm thế à? Phùng Dụ Đường bị đánh sắp chết, nếu không phải vì hắn ta vẫn còn có ích nên ta mới sai người ngăn lại, chỉ sợ hôm nay hắn ta chắc chắn phải bỏ mạng ở đây rồi. Ôi, ngươi đưa Tiết Huyện Thừa về rồi…” Diệp Minh Dục đột nhiên im lặng, ông ấy cũng nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Tiết Hoài Viễn.
Những ai từng biết dáng vẻ của Tiết Hoài Viễn trước đây đều sẽ không nói nên lời khi nhìn thấy ông trong tình trạng này. Vị quan tốt luôn ngay thẳng và chính khí, vậy mà bây giờ lại có dáng vẻ lưu lạc như này.
Diệp Minh Dục ngơ ngác một lúc rồi mới nói: “Tiết Huyện Thừa quá đáng thương rồi…”
Khương Lê nói: “Cữu cữu, con đã nhờ Trương đại thúc đi mời đại phu, trước tiên cứ kiểm tra cho Tiết Huyện Thừa. Hiện giờ chỉ sợ là cơ thể của Tiết Huyện Thừa rất yếu. Lần này còn phải quay về Tương Dương rồi lên Yến Kinh, nếu không chăm sóc tốt thì e rằng rất khó.” Nàng liếc nhìn chỗ khác: “Trong đại lao có rất nhiều xe tù, tìm một cái rồi giải Phùng đại nhân lên đi. Không cần đợi tri phủ Tương Dương Đông Tri Dương điều lệnh nữa, chúng ta cứ trực tiếp quay về Tương Dương là được.”
Diệp Minh Dục vô thức gật đầu, hỏi: “Những tên quan sai trên Đông Sơn, hiện tại cũng có thể thả bọn họ ra rồi. Hiện tại người của Phùng Dụ Đường đã bị giam giữ, cho nên bọn họ cũng không gặp nguy hiểm nữa.”
Khương Lê gật đầu: “Đa tạ cữu cữu.”
Diệp Minh Dục nhận ra tâm trạng của Khương Lê dường như rất tệ, ngẫm lại thì cũng rất bình thường. Nếu Khương Lê đã phí tâm tốn sức để cứu Tiết Hoài Viễn ra ngoài thì chắc chắn là nàng có giao tình với ông, bây giờ Tiết Hoài Viễn trở thành như vậy, ngay cả một người ngoài nhìn thấy ông như vậy còn phải cảm thán không thôi chứ đừng nói đến Khương Lê.
Này, tại sao trên đời lại có nhiều người xấu như vậy chứ?
…
Chung đại phu đã xem bệnh cho đám Bành Tiếu, lần này lại được mời đến xem bệnh cho Tiết Hoài Viễn.
Phùng Dụ Đường đã trở thành “tù nhân”, Chung đại phu không còn sợ bị trả thù, lần này không cần cầm bạc đi xa xứ nữa. Vì vậy, hắn ta xem bệnh cho Tiết Hoài Viễn cực kỳ cẩn thận.
Sau đó, khi ra khỏi phòng, Khương Lê hỏi: “Chung đại phu, thế nào?”
“Vị tiểu thư này.” Chung đại phu lắc đầu nói: “Ta đã viết thang thuốc cho những vết thương trên cơ thể và cho người đi bốc thuốc. Lần này Tiết đại nhân chịu không ít khổ sở, có thể chịu đựng đến bây giờ đã là kỳ tích rồi. Dù sao thì tuổi tác đã lớn, thân thể yếu ớt, may thay không biết có phải tên súc sinh Phùng Dụ Đường kia cố ý giữ lại một cái mạng của Tiết đại nhân hay không. Mặc dù bị tra tấn nhưng nếu điều dưỡng tốt thì một thời gian sau, không phải là không thể khoẻ lại.”
Khương Lê ngập ngừng hỏi: “Xin hỏi Chung đại phu, hiện tại Tiết đại nhân mất đi thần trí, không nhận ra mọi người. Không biết một ngày nào đó, ông ấy có thể tỉnh táo lại không?”
“Chuyện này ta cũng không thể chắc chắn được.” Chung đại phu liên tục xua tay: “Ta chỉ là một đại phu nhỏ ở Đồng Hương, thật sự không thể chắc chắn, thứ lỗi vì ta bất tài. Ta nghe nói tiểu thư muốn dẫn Tiết đại nhân lên Yến Kinh. Có rất nhiều người tài giỏi ở Yến Kinh, có lẽ có thể tìm được một vị thần y ở nơi đó, giúp Tiết đại nhân khôi phục được sự tỉnh táo trước đây.”
Khương Lê im lặng.
Chung đại phu không phải là người đầu tiên nói như vậy, trên thực tế, nàng đã hỏi rất nhiều đại phu ở Đồng Hương. Không ai có thể làm cho Tiết Hoài Viễn tỉnh táo lại.
Nàng rất hy vọng phụ thân có thể tỉnh táo lại và gọi nàng là “A Ly” một lần nữa. Vì chuyện này, nàng có thể bỏ ra bất cứ giá nào.
“Ta biết rồi.” Khương Lê nói: “Đa tạ Chung đại phu.”
Chung đại phu bất lực, nàng cũng không thể bắt ép người khác. Tuy rằng trong lòng cảm thấy thất vọng nhưng nàng vẫn phải giữ vững tinh thần để đối mắt với những chuyện phải làm tiếp theo.
Ngoài nhà, dân chúng ở Đồng Hương đã chen chúc đến thăm Tiết Hoài Viễn từ sớm.
Xuân Phương thẩm lau nước mắt nói: “Sao đại nhân lại trở thành thế này…”
“Nếu chúng ta sớm đứng lên thì tốt rồi, đều tại ta…” Đại Vân nắm tay Bình An, hối hận: “Ta không biết đại nhân lại phải chịu đựng sự tra tấn như vậy.”
“Phùng Dụ Đường không phải là người!” Trương đồ tể nói: “Nếu không phải bây giờ hắn ta vẫn có ích thì lão tử đã dùng một đao đánh chết hắn ta rồi!”
Khương Lê lướt qua đám người, bước vào bên trong. Tiết Hoài Viễn ngồi trên giường, giống như một hài tử cười đùa vui vẻ với người gỗ trong tay. Xung quanh là Bành Tiếu, Hà Quân và hai huynh đệ Cổ Đại Cổ Nhị đều có ánh mắt đau xót.
Thấy Khương Lê đi vào, Bành Tiếu nhìn về phía nàng, hỏi: “Đại phu nói thế nào?”
Khương Lê lắc đầu.
Ánh mắt mọi người lập tức trở nên thất vọng.
“Không sao, chúng ta sẽ nhanh chóng đi đến Yến Kinh.” Khương Lê nói: “Đến Yến Kinh rồi, ta sẽ tìm thần y chữa bệnh cho Tiết đại nhân.”
“Đại nhân biến thành như bây giờ đều là vì sai lầm của tên khốn kiếp Phùng Dụ Đường!” Cổ Đại nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta nhất định phải băm hắn ta ra thành nghìn mảnh!”
“Phùng Dụ Đường cùng lắm chỉ là một con chó, người cầm đầu thật sự vẫn còn ở sau lưng.” Khương Lê chậm rãi nói: “Ai khiến Tiết đại nhân phải chịu đựng sự tra tấn này đều sẽ phải trả cái giá thật đắt.”
“Huynh đệ chúng ta đã đoán được Phùng Dụ Đường bị người khác sai khiến, nhưng lại không biết rốt cuộc người đứng sau là ai và tại sao phải đối xử tàn nhẫn với đại nhân như vậy, xin tiểu thư nói rõ.” Hà Quân nói.
“Khi đến Yến Kinh, các ngươi tự nhiên sẽ biết người đứng sau là ai. Thật ra vụ án lần này chưa chắc có thể làm tổn thương nàng ta, nhưng dù không lấy được mạng thì lột được một lớp da của nàng ta cũng tốt. Bốn vị đều là những nhân chứng quan trọng, vậy nên bên kia có thể sẽ tìm mọi cách diệt khẩu. Những gì các ngươi đang đối mặt có thể là kẻ thù độc ác và đáng sợ hơn Phùng Dụ Đường gấp trăm ngàn lần. Các ngươi phải suy nghĩ kỹ…”
“Chúng ta đã nghĩ kỹ rồi.” Bành Tiếu ngắt lời Khương Lê: “Chúng ta nhất định phải trả thù cho đại nhân, bất kể có thành công hay không.”
Khương Lê chậm rãi mỉm cười: “Được, vậy phải dựa vào mấy vị rồi.”
“Là chúng ta phải nhờ cậy Khương Nhị tiểu thư mới đúng.”
…
Quyết định không đợi điều lệnh của Đông Tri Dương, ngay ngày hôm sau dẫn theo dân chúng Đồng Hương về Tương Dương, trực tiếp lên Yến Kinh cũng chỉ mất mười lăm phút đồng hồ.
Sau khi quyết định, Diệp Minh Dục lập tức phái người đi thu thập. Những nhân chứng, hồ sơ và chứng cứ quan trọng có liên quan đến vụ án của Tiết Hoài Viễn đều bị thu thập và mang đi. Vì phải xuất phát vào sáng hôm sau, tất cả mọi người đều đi ngủ sớm.
Tiết Hoài Viễn mất đi thần trí giống như một hài tử, phải tốn rất nhiều công sức mới có thể dỗ ông đi ngủ nhưng Khương Lê vẫn tự mình làm. Diệp Minh Dục và những người khác vốn muốn cho Khương Lê nghỉ ngơi, nhưng Tiết Hoài Viễn chỉ muốn Khương Lê dỗ dành ông, những người khác đến dỗ thì ông đều có vẻ rất sợ hãi, ông chỉ yên tĩnh khi Khương Lê ở trước mặt.
Khương Lê cũng rất kiên nhẫn với ông, nàng không hề tức giận. Bạch Tuyết và Đồng Nhi thấy vậy thì sinh ra một ảo giác, chỉ sợ khi Khương Nguyên Bách về già thì Khương Lê cũng không kiên nhẫn đến vậy. Đối với Khương gia, tuy Khương Lê dịu dàng nhưng lại kèm theo một cảm giác xa cách, hai nha hoàn có thể cảm nhận nàng không quá thật lòng.