Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nhưng đối với Tiết Hoài Viễn, nàng lại chân thành và dịu dàng từ tận đáy lòng.
Sau khi dỗ Tiết Hoài Viễn ngủ xong, Đồng Nhi hỏi Khương Lê: “Cô nương, người muốn về nghỉ ngơi chưa?”
Ngay cả Diệp Minh Dục cũng đã đi ngủ.
Khương Lê nhìn ra bên ngoài, thật kỳ lạ, mấy ngày nay kể từ khi nàng đến Đồng Hương, mấy chục năm nay Đồng Hương không có tuyết rơi nhưng lại có tuyết rơi đến hai lần, bao gồm cả đêm nay.
Gió từ bên ngoài thổi vào, hoà lẫn với những bông tuyết, Khương Lê khoác thêm áo choàng, nói: “Không cần, ta đi gặp Phùng Dụ Đường.”
Phùng Dụ Đường? Đồng Nhi và Bạch Tuyết quay sang nhìn nhau, Khương Lê đã đi ra khỏi phòng.
Trên người nàng khoác một chiếc áo choàng lông thỏ trắng như tuyết, nàng bỏ mũ xuống, chỉ để lại một khuôn mặt to như lòng bàn tay. Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt, gần như cùng màu với ngọc. Nàng đi thong thả, chẳng mấy chốc đã đến góc sân.
Trong xe tù, Phùng Dụ Đường co lại như một quả bóng.
Bên ngoài tuyết đang rơi, xe tù không được đưa vào nhà, mặc cho Phùng Dụ Đường khàn giọng vì la hét cũng không có một ai đến nhìn hắn ta. Vì quá lạnh nên bất đắc dĩ, hắn ta đành phải co lại thành một quả bóng, giống như trước đó Tiết Hoài Viễn ngồi co ro trong đại lao.
Ban đêm, ngoài sân vô cùng yên tĩnh, tiếng bước chân của Khương Lê sột soạt trên nền tuyết, Phùng Dụ Đường giống như con thỏ bị hoảng sợ, đột ngột ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Khương Lê, hắn ta vô thức muốn kêu cứu, nhưng sau một giây lại dừng lại.
Hắn ta biết cho dù có nói thì vị tiểu thư nhìn có vẻ trẻ tuổi dịu dàng lương thiện trước mặt này cũng sẽ không đưa cho hắn ta một chiếc chăn bông. Thậm chí có thể nói, sở dĩ hắn ta rơi vào tình trạng phải ngồi trong xe tù tự sinh tự diệt như bây giờ, tất cả đều do nữ hài tử trước mặt ban tặng.
Nàng là ma quỷ, nhưng lại có một khuôn mặt như tiên đồng.
Khương Lê dừng lại trước xe tù, lẳng lặng nhìn Phùng Dụ Đường. Lúc này, nàng không còn cười, như thể đã cởi bỏ lớp ngụy trang mềm mại và bộc lộ con người thật của mình trong bóng đêm, một con người khác.
Phùng Dụ Đường khàn giọng hỏi: “Khương Nhị tiểu thư đến đây làm gì?”
“Ta đến thăm ngươi.” Khương Lê nói.
“Thăm ta?” Phùng Dụ Đường bật cười, hắn ta nói: “Khương Nhị tiểu thư, ngươi có biết xúi giục dân chúng giam cầm một quan triều đình là tội gì không? Cho dù là phụ thân ngươi cũng không cứu được ngươi đâu.”
Trong lòng hắn ta càng sợ hãi thì hắn ta càng muốn nhắc tới những thứ này, như thể có thể dùng những lời này để thuyết phục chính mình không cần phải sợ hãi. Nhưng trong lòng hắn ta biết rõ rằng, hắn ta sợ Khương Lê từ tận đáy lòng.
“Ngươi sẽ sớm không còn là quan triều đình nữa.” Khương Lê thản nhiên nói: “Lệnh điều xuống từ Tương Dương sẽ sớm được ban hành thôi, vụ án Tiết gia sẽ được xét xử lại, chúng ta sẽ cùng nhau lên Yến Kinh và đương nhiên không chỉ đơn giản là sửa lại án sai cho Tiết Huyện Thừa mà là vì ngươi.” Khương Lê nói: “Những gì Phùng đại nhân làm ở Đồng Hương cũng chẳng phải chuyện nhỏ ở Yến Kinh. Về phần chúng ta nhốt Phùng đại nhân trước khi có điều lệnh hay bắt Phùng đại nhân sau khi có điều lệnh, dù sao cũng chẳng có ai biết, không phải sao?”
Thậm chí nàng còn không cười, bình tĩnh nói ra những lời đó càng làm cho người ta cảm thấy dữ dội hơn.
Trong mắt Phùng Dụ Đường hiện lên một tia yếu đuối, hắn ta không uy hiếp được Khương Lê, ngược lại còn bị Khương Lê đe doạ. Nhưng tại sao một nữ hài tử mười lăm mười sáu tuổi lại có thể cân nhắc toàn bộ chi tiết nhỏ nhặt như vậy? Nếu nàng muốn tính toán ai đó, chắc chắn sẽ không bỏ qua bất cứ điều gì, chân trời góc bể hay bốn phương tám hướng đều sẽ là bẫy nàng đặt ra. Một khi dẫm phải sẽ chết, đã vậy nàng còn phủ một nắm tro cỏ lên bẫy khiến người ta không phát hiện ra dấu vết.
Phùng Dụ Đường lấy hết can đảm, nói: “Nhị tiểu thư, ta biết ngươi là nữ nhi của Khương đại nhân nên không sợ gì cả. Nhưng có một số việc, tại sao ngươi phải tốn sức như vậy chỉ vì một nhân vật nhỏ bé? Mặc dù ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nhưng chủ tử của ta…”
“Công chúa Vĩnh Ninh là chủ tử của ngươi.” Khương Lê ngắt lời.
Phùng Dụ Đường ngây người.
Hắn ta cho rằng không có ai biết chủ tử của hắn ta là Công chúa Vĩnh Ninh. Làm sao Khương Lê biết được? Hơn nữa, nếu đã biết thì tại sao nàng còn dám làm vậy? Còn dám phá hỏng chuyện của Công chúa Vĩnh Ninh sao?
“Phùng đại nhân, có một chuyện ngươi phải biết.” Khương Lê nhìn chằm chắm hắn ta, chậm rãi nói: “Ta đối xử với ngươi như thế này vì ngươi đã tra tấn Tiết Huyện Thừa như vậy, còn Công chúa Vĩnh Ninh là người đứng sau lưng sai khiến ngươi, ngươi cho rằng ta sẽ làm gì nàng ta?”
“Ta đối phó với ngươi chính là vì đối phó nàng ta.”
“Nhưng đó là Công chúa Vĩnh Ninh…” Phùng Dụ Đường run rẩy nói: “Đó là muội muội của Thành Vương?”
“Là muội muội của Thành Vương?” Khương Lê chế giễu nói: “Vậy ta sẽ đối phó Thành Vương. Nếu ngươi muốn nói Thành Vương là nhi tử của Liễu thái phi thì ta sẽ đối phó cả Liễu thái phi. Gặp quỷ giết quỷ gặp thần sát thần, chỉ cần là người động đến Tiết Hoài Viễn, ta sẽ khiến cho người đó phải trả bằng máu! Vì vậy.” Khương Lê khinh thường nói: “Đừng nói đến Công chúa Vĩnh Ninh nữa. Bốn chữ “Công chúa Vĩnh Ninh” chính là lý do cho ta ra tay, và đó cũng chính là hồi chuông báo tử!”
Phùng Dụ Đường chỉ cảm thấy tay chân như nhũn ra.
Dưới màn đêm, đôi mắt của Khương Lê cực kỳ sáng, hắn ta nhìn thấy được sự căm hận khắc cốt ghi tâm trong đó. Sự điên cuồng phát triển như cỏ dại, thường ngày che giấu dưới vẻ ngoài dịu dàng mềm mại, giờ phút này lại hoàn toàn lộ ra.
Nàng không ngần ngại để lộ một bộ mặt khác của mình, điều này chỉ có một ý nghĩa, hắn ta sắp phải chết, đối với một người sắp chết thì nàng không cần phải che giấu bí mật.
“Phùng đại nhân yên tâm, trước khi mọi chuyện kết thúc, ta sẽ không để ngươi chết đâu.” Nàng nói: “Ta sẽ cho ngươi sống thật tốt, như cách ngươi đã làm với Tiết đại nhân.”
Nàng lạnh lùng nhìn hắn ta, cầm đèn lồng rồi quay người rời đi.
Chiếc áo choàng màu trắng như hòa vào tuyết, chỉ để lại những dấu chân sâu và nông như một lời nhắc nhở đã có người đi qua.
Phùng Dụ Đường chỉ cảm thấy bản thân lạnh hơn cả vừa rồi. Không biết là do tuyết rơi hay do nàng.
…
Sau khi rời khỏi xe tù của Phùng Dụ Đường, Khương Lê không lập tức trở về phòng.
Không hiểu sao, nàng không hề cảm thấy buồn ngủ, tâm trạng của nàng cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài.
Phụ thân đã trở thành dáng vẻ như này, không biết phải làm thế nào mới có thể tỉnh táo lại. Khi nàng dẫn người trở về Yến Kinh và đối mặt với Công chúa Vĩnh Ninh, cuộc chiến với Công chúa Vĩnh Ninh sẽ chính thức bắt đầu. Đây không phải là chuyện đơn giản, sau khi Khương Nguyên Bách biết những chuyện nàng làm ở Đồng Hương, nếu Quý Thục Nhiên nhân cơ hội thổi gió bên gối thì nàng cũng không hoàn toàn đoán được nàng sẽ gặp phải những chuyện gì ở Khương gia.
Đi hết một con đường, rẽ qua một con đường khác, lại là những chông gai khác.
Nàng ngồi trên tảng đá lớn bên hồ nước chậm rãi suy nghĩ, cho đến khi Đồng Nhi ở bên cạnh ngạc nhiên kêu lên, khi ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy một mỹ nhân cầm ô đi tới trong đêm tuyết.
Cơ Hành mặc một chiếc áo choàng đỏ thẫm thêu hoa mẫu đơn đen, đó là sự cân bằng giữa sự rắn chắc và tinh tế. Cuối cùng hôm nay hắn cũng không cầm cái quạt gấp tơ vàng kia, có lẽ hắn đã cất nó đi. Chỉ cầm một chiếc ô vải lụa trắng tinh đi từ xa tới trong tuyết.
Trong đêm khuya sâu thẳm, hắn giống như một vệt sáng tươi đẹp, thắp sáng thế giới lạnh lẽo.
“Quốc công gia.” Hôm nay Khương Lê không đứng lên hành lễ, nàng thật sự quá mệt mỏi rồi.
Cơ Hành đi tới trước mặt Khương Lê, hắn dừng lại che ô trên đầu nàng.
Động tác của hắn có thể coi là dịu dàng trìu mến, nữ hài tử xinh đẹp, nam nhân quyến rũ, họ hài hoà đến lạ thường. Đồng Nhi và Bạch Tuyết nhìn đến ngơ ra, thậm chí quên cả ngăn cản.
“Đau khổ đến vậy sao?” Hắn cười nói: “Không giống tính cách của ngươi.”
“Dịu dàng đến vậy sao?” Khương Lê nhìn hắn: “Cái này cũng không giống tính cách của người.”
Cơ Hành bật cười: “Ngươi nói như vậy khiến ta rất đau lòng, ta hạ thủ lưu tình với ngươi, vậy mà ngươi lại nói ta không dịu dàng.”
“Chẳng qua là được sủng ái mà lo sợ thôi.”
Cơ Hành hỏi: “Bây giờ ngươi có thể nói với ta vì sao phải cứu Tiết Hoài Viễn, cho dù phải trở thành kẻ thù của Công chúa Vĩnh Ninh chưa.” Hắn nói: “Ngươi vốn không có quan hệ gì với Tiết gia.”
“Quốc công gia.” Khương Lê nói: “Ta không có ý định giấu giếm người bất cứ điều gì, bởi vì cho dù ta không nói thì sớm muộn gì người cũng có thể tự mình điều tra. Vậy nên lý do của chuyện này, chờ đến ngày ta giao tính mạng của mình cho người thì ta sẽ nói rõ từ đầu đến cuối. Người cũng sẽ không ép buộc ta, đúng không?”
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt còn trong trẻo hơn cả tuyết.
“Tại sao ngươi luôn tỏ ra yếu đuối trước mặt ta?” Cơ Hành khó hiểu: “Chẳng lẽ nhìn ta giống như sẽ thương hoa tiếc ngọc lắm sao? Cho dù…” Hắn quan sát Khương Lê từ trên xuống dưới, nói: “Ngươi là bông hoa xinh đẹp sao?”
Khương Lê hỏi: “Chẳng lẽ ta không phải sao?”
“Ngươi là hoa ăn thịt người.” Cơ Hành nói.
Khương Lê bật cười.
Khi mới quen biết, bọn họ cũng đã nghi ngờ và cảnh giác lẫn nhau. Nhưng càng về sau, đó là lúc Khương Lê bất ngờ tiết lộ kế hoạch cho Cơ Hành và đặt mạng sống của mình ra trước mặt Cơ Hành. Giống như bọn họ đã trao đổi bí mật, có cảm giác đồng cảm và liên minh với nhau.
Đương nhiên, có lẽ đây cũng là ảo tưởng của Khương Lê, nhưng dù cho Cơ Hành diễn hay thật thì đây là lần đầu tiên hai người có thể bình thản ngồi nói chuyện với nhau như vậy.
“Ngày mai chúng ta sẽ trở về Tương Dương rồi lên Yến Kinh.” Khương Lê nói: “Trên đường đi, có thể Công chúa Vĩnh Ninh sẽ biết được tin tức và truy đuổi, có lẽ người của Quý Thục Nhiên vẫn chưa từ bỏ, mọi chướng ngại trên đường vẫn phải phiền Quốc công gia hỗ trợ quét sạch.”
“Ngươi coi ta là hộ vệ của ngươi à?” Cơ Hành buồn cười: “Ngươi không sợ ta giết ngươi sao.”
“Mạng này của ta là của người, là đồ của người.” Khương Lê chơi xấu: “Để bảo vệ đồ vật của mình thì giết chết một ít cường đạo không phải là chuyện rất bình thường sao?”
Những ám vệ đang ẩn núp trong bóng tối của Cơ Hành đều trợn mắt há mồm, tuy lời nói của Khương Lê chẳng theo đạo lý nào nhưng sau khi nghe thì lại cảm thấy rất có lý, không có lý do phản bác.
“Hình như ta thu không phải mạng của ngươi.” Cơ Hành nói: “Mà là một gánh nặng.”
“Có lẽ ngày nào đó gánh nặng sẽ giúp được người đó.” Khương Lê mỉm cười.
Nàng nói rất nghiêm túc, không giống đang nói đùa.
Cơ Hành nói: “Nếu ngươi biết ta phải làm gì thì ngươi sẽ không nói như vậy. Hiện tại.” Hắn khẽ cười: “Đồng ngôn vô kỵ.”
Hiện tại Khương Lê chính là thiếu nữ trẻ tuổi tốt nhất, trong mắt Cơ Hành thì nàng vẫn chỉ là “hài tử”.
Khương Lê nhìn Cơ Hành, tính ra nếu cộng thêm cả tuổi của kiếp trước thì tuổi tác của nàng và Cơ Hành cũng xem như xấp xỉ. Nhưng ở độ tuổi trẻ như vậy, nam nhân trước mắt này không chỉ có vẻ ngoài trẻ tuổi, mà dường như hắn còn có vô số bí mật và mỗi bí mật đều rất nặng nề. Khi bản thân hắn đã quen với loại bí mật này, khi nhìn người khác, có rất nhiều sự thật mà người ngoài dường như không thể chấp nhận được sẽ không còn quá quan trọng với hắn.
Ai cũng có bí mật của riêng mình.
Khương Lê nói: “Ai biết được chứ? Có lẽ đến ngày đó, quyết định của ta sẽ ngoài dự liệu của Quốc công gia đấy, không phải sao? Nhưng trước hết, ta phải sống sót đến ngày đó đã.”
Khi nói đến chuyện sinh tử, dường như nữ hài tử không để tâm chút nào, nhưng loại không quan tâm này, không phải do sự thờ ơ vì quá xa xôi mà không để ý tới mà bởi vì nàng hiểu, thấu hiểu và sau khi thấu hiểu thì không thèm để ý nữa. Nàng không nghĩ mình sẽ sống lâu, nhưng cũng sợ mình sẽ không sống lâu.
Cơ Hành cảm thấy thú vị nhìn nàng. Khương Lê là một cô nương có bí mật, nhìn những gì nàng làm, nàng không giống một người dễ dàng bỏ cuộc mà giống với cỏ dại điên cuồng phát triển trong khe hở, mạnh mẽ và giàu sức sống. Nhưng khi nàng nói muốn từ bỏ mạng sống của mình thì cũng vô cùng bình tĩnh phóng khoáng. Tựa như cả cuộc đời của nàng, nàng đến thế giới này chỉ để làm một chuyện. Nàng đã cố gắng sống sót vì chuyện này, nhưng một khi chuyện này kết thúc, nàng sẽ không màng đến bất cứ điều gì, kể cả mạng sống của nàng.
“Vở kịch này rất dài.” Cơ Hành khẽ cười nói: “Nếu ngươi đi thì ta sẽ cảm thấy rất tiếc nuối.”
“Thật sao?” Khương Lê quay đầu nhìn hắn, hai chân dưới váy nhẹ nhàng lắc lư, giống như một thiếu nữ vô tư, nàng cũng cười nói: “Có thể làm cho Quốc công gia cảm thấy tiếc nuối đã là vinh hạnh của ta rồi. Nếu Quốc công gia có thể tham gia vở kịch, ta và người cùng diễn một vở. Có lẽ kết cục của vở kịch này sẽ càng thêm vui vẻ hơn.”
Đôi mắt dài xinh đẹp của Cơ Hành híp lại: “Tiểu gia hoả, sao ngươi luôn muốn kéo ta nhập cuộc thế, ta đã nói rồi, ta không muốn tham gia vở kịch.”
Đúng vậy, hắn không tham gia vở kịch này, bởi vì vở kịch lớn nhất thiên hạ là do hắn đứng sau thao túng. Ngay cả vị cửu ngũ chí tôn trên Kim Loan Điện kia cũng bị hắn chơi đùa trong lòng bàn tay. Tình thế nguy nan, các thế lực khắp nơi tranh giành quyền lực, nhưng cuối cùng quanh đi quẩn lại, không biết là làm giá y vì ai?
“Ta muốn đứng về phía Quốc công gia. Ít nhất ta sẽ không trở thành kẻ thù của Quốc công gia.” Hiếm khi nàng tỏ ra nghe lời.
Với tư cách là người Khương gia, văn thần đứng đầu Bắc Yên, lúc này triều đình đang hỗn loạn, Khương gia nhất định phải đứng về phía nào đó. Từ xưa đến nay đều vậy, đương nhiên nếu đứng đúng chỗ thì tự nhiên sẽ được thăng quan tiến chức và che chở con cháu, nhưng nếu đứng sai thì không ai có thể đoán trước được hậu quả. Thắng làm vua thua làm giặc, không có gì phải hối hận cả, tất cả đều là con đường mình đã lựa chọn.
Chưa kể Công chúa Vĩnh Ninh là muội muội của Thành Vương, chỉ từ góc độ khả năng quan sát, Khương Lê sẵn sàng chọn một người có vẻ không thua cuộc. Sự tàn nhẫn và điềm tĩnh của Cơ Hành khiến mọi người cảm thấy thật đáng sợ.
Người như vậy có khả năng rất lớn là người chiến thắng cuối cùng.
Nàng đã thay đổi chiến lược, sẽ không đối đầu cứng đối cứng. Nếu không thể sống trong bình an vô sự, vậy thì nàng nên thể hiện thái độ và bắt đầu lựa chọn đứng về phía nào.
Mặc kệ Cơ Hành có đồng ý hay không, có thể hù dọa đối thủ cũng là một chuyện tốt.
Cơ Hành bật cười nhìn nàng, như thể hiểu hết ý đồ của nàng, phủi bông tuyết rơi trên tay áo xuống, hắn nói: “Thật ra ngươi không cần giả vờ ngoan ngoãn như vậy đâu, A Ly.”